Con người đối với sự nguy hiểm luôn có cảm nhận nhanh chóng và chính xác, Viên Lợi quay đầu nhìn Tần Phóng một cái, đề nghị: “Anh thấy mặt cậu ta bị rách da rồi, đưa cậu ta xuống hiệu thuốc dưới lầu mua chút thuốc mỡ bôi đi.”
“Cô.” Chu Uẩn chỉ vào người phụ nữ vừa dựng ghế dậy trong văn phòng, “Phiền cô chạy một chuyến ra hiệu thuốc, đồ khử trùng xử lý vết thương ngoài da và thuốc mỡ, Bạch tổng sẽ thanh toán cho cô.”
Người phụ nữ theo bản năng nhìn về phía Viên Lợi.
“Người nắm giữ cổ phần nhiều nhất của Gia Liên là Bạch Đàm, cô nghe lời cậu ấy còn có thể sai sao?” Chu Uẩn hơi nghiêng người nhường ra một chút chỗ trống cho người phụ nữ.
Viên Lợi ra hiệu bằng mắt cho nữ nhân viên, người phụ nữ lần này ngược lại không do dự, đi đến chỗ ghế tìm túi của mình, cầm ví tiền ra ngoài mua thuốc cho Tần Phóng.
Chu Uẩn nghe tiếng giày cao gót của người phụ nữ giẫm lên, truyền thẳng từ hành lang tới, âm thanh từ gần đến xa, dần dần biến mất.
Chu Uẩn lại không ngờ trong công ty người nghe lời Viên Lợi khá nhiều, khi cô nói rõ ràng Bạch Đàm nắm giữ cổ phần nhiều nhất, nữ nhân viên vẫn lựa chọn nghe theo chỉ thị của Viên Lợi, đây không phải là một điềm báo tốt.
Một công ty, cho dù là phòng làm việc, nếu thân là chủ mà không quản thúc được nhân viên cấp dưới, giống như quân vương thời xưa không quản thúc được tướng quân nắm trọng binh trong tay, cứ kéo dài như vậy, chủ tớ không phân, rất dễ xảy ra chuyện.
Chu Uẩn ở nhà họ Chu lâu như vậy, chịu không ít ảnh hưởng từ Chu Bá Sầm, trước đây cảm thấy quản thúc quá mức sẽ khiến nhân viên không thoải mái, lúc đó góc độ cô đứng là người làm công, giờ phút này đặt mình vào vị trí của Bạch Đàm để nhìn nhận, mới có thể hiểu được năng lực quản lý công ty của Chu Bá Sầm quả thực rất tốt.
Viên Lợi không vui lắm, ngại quan hệ giữa Chu Uẩn và Bạch Đàm, lời khó nghe phải suy nghĩ kỹ mới nói, dùng cách thức tự cho là uyển chuyển để biểu lộ sự bất mãn với Chu Uẩn: “Em từ Dung Thành về không bận rộn công việc sao? Cho dù không bận công việc cũng không về nhà xem sao à?”
“Vẫn đang trong kỳ nghỉ, em sẽ về nhà thăm nhưng không phải bây giờ.” Chu Uẩn không vòng vo “Lão Viên, đừng căng thẳng, em không phải nhân viên Gia Liên các anh, chuyện xảy ra hôm nay không liên quan đến em.”
Nội bộ công ty đương nhiên sẽ không lắm mồm chạy đến chỗ Bạch Đàm nói ra nói vào, nhân tố không thể kiểm soát duy nhất chính là vị thiên kim nhà họ Chu trước mắt này, nếu cô chạy đến chỗ Bạch Đàm thêm mắm dặm muối, anh ta cũng chẳng làm gì được cô cả.
Có lời hứa miệng của cô, Viên Lợi không tiện nói nhiều nữa, bóng gió hỏi thăm: “Vừa rồi em nói Thịnh Hoằng biết Hào Lợi đánh cắp thành quả của chúng ta là ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.”
Chu Uẩn từ từ khoanh hai tay trước ngực, dựa nghiêng vào khung cửa, khác với những nhân viên đang ủ rũ trong văn phòng, cô càng giống như đại thần nhất phẩm tay cầm Thượng phương bảo kiếm, thay mặt Bạch Đàm nhìn chằm chằm bọn họ.
Cô càng không nói rõ ràng, những người khác càng tò mò. Rõ ràng chuyện Hào Lợi và Thịnh Hoằng ký hợp đồng là sự thật chắc như đinh đóng cột, sao đột nhiên Thịnh Hoằng lại thay đổi chủ ý.
Thời gian trước người của Hào Lợi vênh váo đến tận trời, chỉ thiếu nước dùng lỗ mũi nhìn người khác. Sự việc đảo chiều đột ngột, ít nhất đối với người của Gia Liên vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc thất vọng vì thành quả bị đánh cắp, không biết cầu cứu ai, thì hướng đi của sự việc này mang lại cho họ sự bất ngờ và kinh ngạc.
Viên Lợi muốn hỏi cho rõ, miệng khẽ mở phát ra một chữ “em”, phần sau liền bị sự xuất hiện của Bạch Đàm cắt ngang, những lời đó theo yết hầu chuyển động nuốt trở lại vào bụng.
Đi sau Bạch Đàm còn có một người đàn ông khác, Chu Uẩn có chút ấn tượng với cậu ta, là người hiếm hoi trong công ty có quan hệ khá tốt với Tần Phóng, tên là Trương Tân Minh. Vóc dáng khá cao, nhìn qua một cái chắc chắn phải tầm một mét tám lăm không chạy đi đâu được, cộng thêm thân hình vạm vỡ, đi theo sau Bạch Đàm, giống như vệ sĩ cô ấy thuê, sẵn sàng xắn tay áo đánh người bất cứ lúc nào.
Trong văn phòng bừa bộn khắp nơi, cho dù đã tiến hành quét dọn sơ qua cũng không thể nhìn nổi.
Bạch Đàm quay đầu nhìn Trương Tân Minh một cái, cậu ta gật đầu đi qua bên cạnh cô ấy, sức lực rất lớn, một tay dựng bàn lên, tìm thấy máy tính “Của ai? Có mật khẩu.”
Có người nhận ra là của mình, chen ra từ trong đám người, có sự hoảng loạn như bị giáo viên gọi tên trong giờ học, vội vàng chạy tới nhập mật khẩu máy tính.
Trương Tân Minh cắm USB vào, kết nối với màn hình chiếu phía sau. Hai phút sau, hình ảnh xuất hiện một chiếc xe trộn bê tông, tài xế nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ giơ tay chào hỏi với người đàn ông trông cửa, cửa xếp điện từ từ mở ra, tài xế chậm rãi lái xe vào công trường thi công.
Chu Uẩn không phải nhân viên công ty, tự giác lùi về phía sau đám người, quan sát bọn họ với đủ loại sắc thái biểu cảm, ánh mắt tập trung vào màn hình chiếu phía trước. Duy chỉ có một người là kẻ dị biệt trong số đó, tay chân táy máy liên tục, nới lỏng cà vạt, cởi bớt cúc áo, tay áo lại xắn cao thêm một chút, cả người khó chịu cứ như tăng ca liên tục mấy ngày không có thời gian tắm rửa, cơ thể cứ ngọ nguậy không yên.
Trương Tân Minh đã rút ra khỏi đám người, chạm mắt với Chu Uẩn, cô khẽ gật đầu, đổi vị trí với cậu ta, cánh cửa bị hỏng có thân hình vạm vỡ của cậu ta chắn ở đó, ai cũng không đi được.
Tiếng bàn luận lớn dần lên, những lời thắc mắc về việc cho họ xem công trường thi công để làm gì ngày càng nhiều.
“Bảo các người xem thì xem đi.” Bạch Đàm lớn tiếng quát mắng, những âm thanh ồn ào đột ngột im bặt.
Viên Lợi lấy lý do khát nước chen ra khỏi đám người, cúi đầu giảm bớt cảm giác tồn tại, thân hình không tính là quá gầy hôm nay lại di chuyển linh hoạt lạ thường, liếc mắt nhìn đám người vây quanh bên cạnh, sắp đến trước cửa.
“Giám đốc Viên, vội vàng đi đâu thế?”
Hai tay Trương Tân Minh chống vào hai bên khung cửa, dù có bản lĩnh tày trời cũng không cách nào vượt qua “ngọn núi khổng lồ” trước mắt.
“Cậu làm cái gì thế? Tôi đi rót cốc nước uống cũng phạm pháp à?” Viên Lợi sa sầm mặt, mày rậm nhíu chặt “Trương Tân Minh cậu có phải quản quá rộng rồi không? Quản cả lên đầu tôi rồi?”
Viên Lợi thân là Giám đốc kiêm cổ đông của phòng làm việc, nói chuyện tự nhiên cứng rắn, đợi một lúc lâu nhưng thấy Trương Tân Minh không có ý định nhúc nhích, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu: “Tôi nói cậu có phải bị bệnh không hả?!”
Một câu gào lên thu hút ánh mắt của tất cả mọi người trong văn phòng. Bạch Đàm đứng bên cạnh máy tính, lạnh lùng đứng nhìn Viên Lợi và Trương Tân Minh tranh đấu. Trước kia sao không phát hiện Viên Lợi còn có bộ mặt khác như vậy nhỉ?
Trương Tân Minh vóc dáng to lớn, nếu động thủ sẽ không ở thế yếu, nhưng cậu ta không muốn gây thêm rắc rối cho Bạch Đàm, nhẫn nhịn lời nói hành động khiêu khích hết lần này đến lần khác của Viên Lợi.
Có người không biết nguyên do, chỉ nhìn thấy Trương Tân Minh cứ nhượng bộ, còn Viên Lợi thì được đà lấn tới, thậm chí còn động tay động chân. Mới vừa đánh nhau với Tần Phóng xong lại lôi kéo với Trương Tân Minh, cứ làm loạn nữa thì chỗ này của bọn họ thành vườn bách thú mới của Túc Nguyên mất.
Mấy người trao đổi ánh mắt một hồi rồi tiến lên can ngăn, nhân viên nữ gan hơi nhỏ, việc can ngăn giao cho nhân viên nam, việc các cô có thể làm là kéo những thứ gây nguy hiểm trong phòng ra xa một chút để phòng ngừa gây ra thương tích lần hai.
Chu Uẩn nhìn đám đông nhốn nháo phía trước, rồi lại nhìn sang Bạch Đàm đang quay mặt ra cửa sổ vì không nỡ nhìn thẳng vào cảnh tượng này. Lúc này người đau lòng nhất có lẽ là Bạch Đàm, người mình tin tưởng thì phản bội, phòng làm việc do một tay mình gây dựng thì mâu thuẫn liên miên. Nhớ ngày xưa mọi người cùng chui rúc trong văn phòng được cải tạo lại từ nhà xưởng, bầu không khí tốt đẹp chẳng khác nào người một nhà.
Giờ đây phòng làm việc phát triển tốt hơn, lương thưởng đãi ngộ cao hơn, môi trường ngày càng tiện nghi thoải mái, nhưng con người thì không còn là lớp người của ngày xưa nữa, chỉ còn là những cái xác rỗng tuếch không chút tình nghĩa.
“Đến không đúng lúc, hóa ra quý công ty đang bận.”
Một giọng nam mang tính chuẩn mực đột ngột chen ngang, không tốn chút sức lực cắt ngang hai người đang đối đầu, ánh mắt tất cả mọi người trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía bóng người xuất hiện ở hành lang.
Người đàn ông mặc một bộ âu phục màu xanh đen sang trọng, trên tay xách chiếc cặp hàng hiệu, từ tóc đến đôi giày đang đi, thể hiện rõ mồn một hình tượng người đàn ông tinh anh.
Bạch Đàm nhận ra đầu tiên, gạt nhân viên chặn đường ra, sự kinh ngạc kéo dài một giây lập tức biến thành vui mừng, tay đã đưa ra trước, tông giọng hơi cao lên: “Tổng trợ lý Tống, sao anh lại tới đây?!”
Tống Miện nắm lấy tay cô ấy, khách sáo giải thích: “Văn tổng nghe nói quý công ty định phát triển một ứng dụng đời sống thường ngày, muốn tôi qua đây hỏi thăm tình hình.”
Những động tác nhỏ thì thầm to nhỏ trong phòng dần nổi lên, Bạch Đàm ngạc nhiên đồng thời quay đầu nhìn Chu Uẩn một cái, giữa bạn bè thân thiết chỉ cần một ánh mắt cũng đủ hơn ngàn vạn lời nói.
“Hóa ra là vậy.” Bạch Đàm phản ứng nhanh chóng “Lẽ ra phải là chúng tôi mang tài liệu đến Thịnh Hoằng, không ngờ còn phiền Tổng trợ lý Tống đích thân qua đây, làm phiền Tổng trợ lý Tống theo tôi đến văn phòng bàn bạc chi tiết nhé!”
“Làm phiền dẫn đường.” Tống Miện dứt lời liếc nhìn đống bừa bãi trong phòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Chu Uẩn, trầm giọng mời, “Cô Chu, vừa rồi lúc đến có gặp Tiểu Chu tổng, anh ấy nhờ tôi chuyển đồ cho cô.”
Chu Bá Sầm đang trong trạng thái gần như lui về sau, từ từ trao quyền cho Chu Vực, bên ngoài mọi người gọi ông ấy là Chu tổng, Chu Vực là quan mới nhậm chức, lại có Chu Bá Sầm làm chủ trước, trong giới gọi là Tiểu Chu tổng.
Tính cách của Chu Vực sẽ không nhờ vả Tổng trợ lý bên cạnh Văn Chú, anh ta đối với Văn Chú không nói là quá ghét, nhưng tuyệt đối sẽ không nhờ vả Văn Chú giúp đỡ.
Lời của Tống Miện xem ra có hàm ý khác.
Ánh mắt mọi người dõi theo, Chu Uẩn không tiện hỏi kỹ, mỉm cười nhận lời: “Được, làm phiền Tổng trợ lý Tống.”
Bạch Đàm dẫn đường, gọi cả Viên Lợi và Trương Tân Minh cùng đi theo, năm người đi dọc hành lang về phía trước, đến văn phòng của Bạch Đàm, cô ấy mở cửa để mọi người lần lượt bước vào.
Bạch Đàm là người vào sau cùng, trước khi vào cửa, cô ấy nghiêng người làm động tác cứa cổ với đám nhân viên đang thò đầu ngó nghiêng cách đó không xa, ngón tay cái hướng vào trong đưa ngang qua cổ, động tác vừa dứt, đám đông hóng chuyện lập tức giải tán như chim vỡ tổ.
Đợi sau khi cô vào trong, chuẩn bị đóng cửa lại.
“Bạch tổng đợi một chút.” Tống Miện giơ cổ tay xem giờ “Văn tổng tạm thời có cuộc họp đột xuất, tôi không thể ở lại lâu, chi bằng cô mang theo tài liệu, gọi những nhân sự chủ chốt của đội ngũ nghiên cứu phát triển cùng tôi đến Thịnh Hoằng, thiết bị của Thịnh Hoằng chắc hẳn sẽ thể hiện được tính ưu việt của sản phẩm các vị tốt hơn.”
Bạch Đàm sững sờ, cô ấy không ngốc, dần dần hiểu ra, lanh lẹ đáp lời: “Đương nhiên rồi, Tổng trợ lý Tống đợi một lát, tôi sẽ sắp xếp xong ngay.”
“Mười phút đủ không?” Tống Miện chỉ vào mặt đồng hồ “Thực sự là tôi đang vướng công chuyện.”
“Tôi hiểu mà, đủ rồi.”
Bạch Đàm ra hiệu bằng mắt cho Trương Tân Minh, cậu nhóc đó là người hiểu chuyện, giây tiếp theo liền mở cửa đi tìm nhân sự quan trọng của đội ngũ nghiên cứu phát triển… Tần Phóng.
Viên Lợi một lòng muốn biết tại sao hôm nay Thịnh Hoằng lại tìm đến Gia Liên, thấy Bạch Đàm đi ra ngoài, liền bước chân nhanh hơn đuổi theo.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người Chu Uẩn và Tống Miện, hông thể nói là ngượng ngùng, mà giống kết quả của sự cố ý sắp đặt hơn.
Tống Miện làm việc kín kẽ không một kẽ hở, lời nói ra cũng như vậy, có lẽ ngay cả Bạch Đàm cũng không phát hiện anh ta là cố ý đuổi khéo tất cả mọi người đi.
Cửa sổ mở một nửa, gió sau tiết Lập thu không còn cuốn theo hơi nóng đặc trưng của ngày hè, thổi qua cửa sổ vào trong, từng đợt từng đợt làm phồng vạt áo.
Chu Uẩn lẳng lặng chăm chú nhìn người thư ký nắm bắt chừng mực cực tốt trước mặt, không hổ là trợ thủ đắc lực bên cạnh Văn Chú, ngay cả tính cách cũng có vài phần giống anh ta.
Không nói rõ, đợi cô chủ động nhắc đến, đây là cách thức không muốn dễ dàng giao quyền chủ động cho người khác, ép đối phương tự loạn trận tuyến trước.
Bởi vì biết rõ nên Chu Uẩn càng cảm thấy người như Văn Chú cần phải tránh xa. Anh tận tai nghe thấy Hào Lợi đánh cắp thành quả của Gia Liên, ngay từ đầu cũng không cho cô bất kỳ câu trả lời nào, lại trong vòng nửa tiếng sau, để Tống Miện thay mặt ra mặt mời bọn họ đến Thịnh Hoằng, nếu cô đoán không sai, người của Hào Lợi e là cũng đang trên đường đến Thịnh Hoằng rồi.
Ba bên đối chất, bất luận kết quả thế nào, anh đều là bên hưởng lợi, tính toán rất giỏi.
Có việc cầu người ta, lại nôn nóng muốn chứng minh sự trong sạch, Chu Uẩn chỉ đành chủ động nói rõ: “Tổng trợ lý Tống, đồ anh trai tôi nhờ anh mang đến chắc là ở dưới lầu nhỉ?”
Vẻ mặt Tống Miện vẫn bình thản: “Quả thực, đúng lúc Bạch tổng còn cần chút thời gian thu dọn tài liệu, cô Chu theo tôi xuống lầu lấy trước.”
Chu Uẩn đi theo sau lưng anh ta xuống lầu trước.
Tầng một, một chiếc Lykan màu đen tuyền đậu trước cửa phòng làm việc, sự xuất hiện của nó thành công thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của những người đi làm vừa tan tầm ở các tòa nhà văn phòng gần đó. Phô trương bắt mắt, lặng lẽ đậu ở đây, ngoài biểu tượng cho tiền bạc còn là thân phận.
Chu Uẩn nghi hoặc nhìn về phía Tống Miện, anh ta ngược lại tỏ ra rất thản nhiên, đưa tay ra hiệu cho cô nhìn về phía trước.
Cửa xe Lykan từ từ mở ra từ phía trước (cửa mở ngược), trong đầu Chu Uẩn bỗng dưng lóe lên một câu: Những chiếc xe mở cửa kiểu này đều không bình thường.
Một gương mặt tuấn tú nửa quen nửa lạ xuất hiện trước mắt cô, thật bất ngờ khi anh ta lại xuất hiện ở đây.
