Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 6: Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết đấy



Tống Miện giải đáp thắc mắc cho cô: “Cô Chu, Văn tổng hy vọng có thể nghe cô chính miệng giải thích Bạch tổng của Gia Liên đến công trường thi công đầu tư của Thịnh Hoằng trích xuất camera giám sát là có ý gì.”

Chu Uẩn hơi sững sờ.

Bạch Đàm trích xuất camera giám sát thuận lợi như vậy, hoặc là cô ấy đã mượn danh nghĩa nhân viên Thịnh Hoằng để lấy được video mà không gặp trở ngại nào, hoặc là chỉ có thể là…

Chu Uẩn theo bản năng nhìn người đàn ông với gương mặt góc cạnh rõ ràng bên trong xe, nghi hoặc dần dần phóng đại. Việc cô định làm ngay cả Bạch Đàm cũng chỉ được thông báo tạm thời ngay vào lúc đó, làm sao Văn Chú lại biết trước được?

Người trong xe tùy ý đặt bàn tay phải với các khớp xương rõ ràng lên vô lăng, ánh mắt lười biếng quét tới: “Đợi tôi xuống xe mời à?”

Đâu dám!

Chu Uẩn đi xuống bậc thang lên xe, cũng không biết chỗ ngồi trước đó ai ngồi qua, vị trí lùi về sau hơn, vừa ngồi xuống, lưng cô bị hẫng một đoạn. Sau khi điều chỉnh vị trí một chút, người cô vẫn lọt thỏm vào chiếc ghế da thật, nhìn từ bên cạnh trông kỳ lạ, giống như chú gà con đang cuộn mình trong vỏ trứng.

Tuy Văn Chú không nhìn thẳng vào cô, nhưng ánh mắt lướt qua đã thu trọn mọi hành động và lời nói của cô. Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào màn hình hiển thị trên xe, ghế phụ lái từ từ điều chỉnh về phía trước, ngay cả lưng ghế cũng đẩy lên vị trí ngang bằng với anh.

Chu Uẩn ngượng ngùng quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, trước cửa phòng làm việc vẫn chưa xuất hiện bóng dáng quen thuộc, cô thuận miệng tìm một chủ đề xoa dịu: “Văn tổng, cảm ơn anh cho Gia Liên cơ hội.”

“Phải là Gia Liên cho tôi cơ hội mới đúng.”

Một giọng nói trầm thấp, rõ ràng xen lẫn vài phần trào phúng, khiến giữa hai đầu lông mày đang giãn ra của Chu Uẩn bất giác nhúc nhích.

Cô quay đầu lại, đầu hơi nghiêng, có thể nhìn rõ thần thái khi anh nói chuyện, nghi hoặc hỏi dồn: “Ý anh là sao?”

Văn Chú khởi động lại xe, tạm thời chưa bấm còi, đám đông tan tầm tự giác tránh đường, bao gồm cả những chiếc xe vừa đi ra khỏi hầm để xe.

Chiếc xe ổn định lăn bánh hòa vào dòng xe cộ dài dằng dặc giờ cao điểm. Hiệu quả cách âm của cửa sổ xe rất tốt, ồn ào huyên náo bên ngoài đều bị chặn lại, lại càng làm nổi bật sự yên tĩnh trong xe.

Văn Chú dừng xe, đợi xe trước xuất phát lại, cũng có thời gian trả lời cô: “Cô ấy đến công trường thi công trích xuất camera giám sát, cô tưởng người dưới sẽ không báo cáo lên sao?”

Chút nghi hoặc đó có được đáp án, Chu Uẩn từng nghĩ sẽ là người dưới thông báo cho người phụ trách liên quan của Thịnh Hoằng, có điều chuyện như vậy mà truyền đến tai Văn Chú, khiến cô vô cớ có một loại ảo giác không thực tế.

Với lượng công việc của anh, nh không giống người sẽ can thiệp vào những chuyện như thế này.

Chu Uẩn sợ anh hiểu lầm, không giúp được gì ngược lại gây thêm rắc rối cho Bạch Đàm, nên tự nhận trách nhiệm về mình: “Trích xuất camera giám sát là chủ ý của tôi, không liên quan đến Bạch Đàm, tôi muốn giúp cậu ấy tìm ra nội gián trong công ty, tìm ra người có qua lại với Hào Lợi.”

Ánh mắt Văn Chú từ phía bên kia liếc sang, thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, lại nhìn về phía trước.

“Tìm được chưa?”

“Có đối tượng nghi ngờ, nhưng chúng tôi còn chưa kịp hỏi anh ta, người của Văn tổng đã tới rồi.”

Văn Chú nhìn thẳng phía trước, đầu ngón tay gõ nhẹ trên vô lăng, nói một câu: “Ừ, tôi đến không đúng lúc.”

Đây là lời trần thuật hay tự giễu? Hay là đáp lại hàm ý rõ ràng trong lời nói vừa rồi của cô?

Chu Uẩn không thể nắm bắt được suy nghĩ của anh, việc dò xét nội tâm đối phương qua một câu nói ngắn gọn là điều không thực tế.

Cô dứt khoát nói hết lời: “Phán đoán sơ bộ ban đầu là người trong ban quản lý công ty có dính líu với Hào Lợi, có điều tôi tò mò hơn là Văn tổng sắp xếp Tổng trợ lý Tống đến Gia Liên, chắc không đơn thuần chỉ vì vấn đề Bạch Đàm trích xuất camera giám sát, đúng không?”

Chiếc xe phía trước từ từ tạo ra một khoảng cách với họ, Văn Chú nhấn ga đi theo phía sau, trả lời không hề liên quan đến câu hỏi: “Cô nói xem?”

“…”

Tôi nói anh có bệnh, anh thừa nhận không?

Chu Uẩn thầm mắng hai câu, ngoài mặt giả vờ không biết, còn không quên nịnh nọt: “Tâm tư của Văn tổng chắc chắn không phải thứ tôi có thể đoán được, nhất định anh có lý do của anh.”

Môi Văn Chú hơi nhếch, không để ý lắm đến hành vi nịnh nọt của cô, “Cô Chu, cô hẳn là hận tôi lắm.”

“Hả?” Đôi môi hồng của Chu Uẩn khẽ mở “Tại sao tôi hận anh?”

Văn Chú liếc nhìn gương chiếu hậu, giọng nói rất nhạt: “Không thắt dây an toàn, lỡ xảy ra chuyện gì, định đổ trách nhiệm cho tôi sao?”

Chu Uẩn cúi đầu nhìn, kinh ngạc phát hiện sau khi lên xe quên mất chuyện dây an toàn. Cô cố nén sự ngại ngùng, tay phải quàng ra phía sau kéo dây an toàn cài vào chốt cố định.

Từ lúc lên xe, những tình huống bối rối cứ liên tiếp xảy ra, nếu Chu Uẩn biết bấm độn bói toán, nhất định phải tính kỹ xem hôm nay rốt cuộc là sai ở đâu.

Cô vừa định nói một tiếng cảm ơn đã nhắc nhở, thì tiếng rung thông báo tin nhắn đến đột ngột vang lên.

[Tớ nghe Tổng trợ lý Tống nói cậu ngồi xe Văn tổng?]

Chu Uẩn nhìn chằm chằm tin nhắn mới, mãi không trả lời, ngón trỏ v**t v* cạnh điện thoại không biết trả lời thế nào để vừa hiệu quả lại không khiến người ta nảy sinh nghi ngờ.

Suy đi tính lại, Chu Uẩn trả lời:

[Tổng trợ lý Tống nói anh trai tớ nhờ anh ta mang đồ, tớ cũng xuống lầu mới biết đồ để trong xe Văn tổng.]

Bên Bạch Đàm ngược lại yên tĩnh rồi, xem ra câu trả lời này vẫn có vài phần độ tin cậy, nếu không với khứu giác nhạy bén về chuyện bát quái của Bạch Đàm, cô ấy đã sớm đợi cô trả lời xong và gửi tin nhắn thứ hai rồi.

“Dung Thành thế nào?”

Đầu ngón tay đang v**t v* của Chu Uẩn chợt dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh biết?”

“Cô nên hỏi trong giới này ai là người không biết.” Văn Chú trả lời thẳng thừng, phù hợp với tác phong làm việc luôn nhanh chóng và quyết đoán của anh, tất nhiên cũng rất lạnh lùng không nể nang ai.

Người ngẩn ra là Chu Uẩn, cô chưa từng nghĩ chuyện hai năm trước được người khác nhắc đến, lại không phải từ những công tử tiểu thư danh gia vọng tộc trong tiệc rượu, mà lại đến từ người không có khả năng nhất.

Chu Uẩn khẽ thở ra, sau khi cảm xúc dịu lại, cô trực tiếp phản hồi: “Đó cũng là chuyện của tôi.”

Cô như thể đã đoán trước được Văn Chú sẽ nhắc lại câu hỏi vừa rồi, nên nhanh chóng trả lời trước một bước: “Dung Thành rất tốt, nếu Văn Tổng muốn đầu tư có thể cân nhắc.”

“Cô Chu.”

Phía trước đèn đỏ, Văn Chú từ từ đạp phanh, sau khi đợi xe dừng hẳn, giọng điệu không gợn sóng nhưng đủ sức răn đe: “Cô thích Chu Vực không liên quan đến tôi, chỉ nhắc nhở cô một câu, đừng dùng mấy trò tính toán khôn vặt lên đầu tôi, Thịnh Hoằng không phải là một mắt xích để cô lợi dụng.”

Đối với nhà đầu tư mà nói, công trường đang xây dựng giống như đứa trẻ còn trong tã lót, chưa đến lúc đưa ra ngoài cho họ hàng bạn bè xem, việc Bạch Đàm đột ngột đến thăm, lại lấy danh nghĩa nhân viên Thịnh Hoằng trích xuất camera giám sát, cho dù xuất phát từ mục đích cá nhân, đối với Thịnh Hoằng mà nói rất khó không nghĩ theo hướng xấu.

Chuyện này, do sự việc khẩn cấp, Chu Uẩn quả thực đã suy nghĩ chưa được chu toàn, dù chỉ nói với Tống Miện một tiếng, thì việc họ đột ngột đến đó mà không thông báo, cảm nhận cũng đã khác.

“Là tôi suy nghĩ thiếu chu toàn.” Chu Uẩn thành khẩn xin lỗi “Hy vọng không gây ra rắc rối cho Văn tổng.”

Không ngụy biện quá nhiều, không kể lể mình vì bạn bè mà bất đắc dĩ, càng không nhân đó xây dựng cho mình một hình tượng tốt đẹp vì bạn bè mà không ngại hy sinh.

Văn Chú khá bất ngờ khi cô thẳng thắn nhận lỗi, giải thích nguyên do.

Trong xe yên tĩnh trở lại, anh không còn nói bóng gió nữa, tập trung lái xe như trong xe chỉ có một mình anh vậy.

Chu Uẩn thở phào nhẹ nhõm, vẻ ngoài tuy bình tĩnh, nhưng nội tâm lại như sóng trào.

Văn Chú nói trong giới ai mà không biết, cho nên ngày cuốn nhật ký bị phát hiện, nhà họ Chu không thể nào làm ầm ĩ, trưởng bối nhà họ Khương vì cuộc liên hôn giữa hai nhà, tạm thời nhẫn nhịn, có lẽ cũng sẽ không khua chiêng gõ trống để người khác xem trò cười, người duy nhất không thể kiểm soát, là vị thiên kim nhà họ Khương kia, Khương Thiên Doanh không phải là người có tính cách biết nhẫn nhịn.

Với năng lực của cô ta, muốn đạt được mục đích nào đó, không cần tự mình ra mặt, có khối người tiền hô hậu ủng nịnh nọt làm việc. Khả năng nội dung cuốn nhật ký do cô ta lan truyền ra ngoài có xác suất lớn nhất.

Lần này cô về Túc Nguyên, nhà họ Chu đã biết, vậy thì vị đại tiểu thư kia chắc cũng biết rồi.

Xe chạy trên đoạn đường bằng phẳng, cột điện nối liền từng hàng cây, kéo ra những bóng cây với hình dạng khác nhau.

Xuyên qua khu vực cây xanh này, tòa nhà cao tầng của trụ sở chính Thịnh Hoằng dần lộ ra, sừng sững đứng đó, dưới sự làm nền của các tòa nhà văn phòng xung quanh, càng giống như đại ca được đám đàn em vây quanh, khí phái trang nghiêm.

Chu Uẩn thông qua gương chiếu hậu bên phải phát hiện chiếc xe bám theo suốt đường phía sau đã tách khỏi bọn họ, xe của Văn Chú có làn đường riêng, thanh chắn tự động nâng hạ nhận diện biển số xe của anh, chân ga đưucọ đạp xuống, chiếc xe Lykan giống như người con xa xứ nóng lòng về nhà, lao như tên bắn vào hầm để xe ngầm.

Nhìn từ bên ngoài, Chu Uẩn biết Thịnh Hoằng không phải công ty bình thường, về phương diện tài lực không cần nghi ngờ, đến khi tận mắt nhìn thấy bãi đậu xe, mới biết câu nói giàu có xa hoa này dùng để hình dung người giàu thì không bao giờ sai.

Bãi đậu xe ngầm rộng lớn, chỉ đỗ duy nhất một chiếc xe của Văn Chú.

Sau khi Chu Uẩn xuống xe, nhìn quanh bốn phía, xác định chỉ có một chiếc xe của Văn Chú. Môi trường trống trải yên tĩnh, tiếng bước chân đặc biệt rõ ràng.

Văn Chú đi phía trước, phát huy ưu thế chân dài, sải bước gần gấp đôi cô, Chu Uẩn lần đầu tiên nảy sinh nghi ngờ với chiều cao của mình, bắp chân ra sức đuổi theo, dù vậy vẫn còn khoảng cách nhỏ.

Cửa kính bốn cánh cảm ứng có người đến gần, phát giọng nói thông báo: Mời nhận diện.

Chu Uẩn nghĩ, lần này chắc phải dừng lại rồi chứ?

Bước chân Văn Chú chưa chậm lại, đi nhanh về phía cửa kính.

Trong khoảnh khắc sắp đến gần, nhận diện thành công, cửa kính từ từ mở ra.

Chu Uẩn sợ cửa mở thời gian có hạn, chạy thật nhanh đuổi theo anh, quên mất khả năng người phía trước có thể sẽ dừng lại, suýt chút nữa đâm vào anh.

Cô vừa kịp giữ vững tư thế, thì truyền đến một tràng tiếng cười, thời gian kéo dài không lâu, cô vượt qua Văn Chú, nhìn rõ người đàn ông cách đó không xa dựa lưng vào tường, nghiêng đầu giơ tay chào hỏi với bọn họ.

Nụ cười mang tính biểu tượng đánh thức một chút ký ức của Chu Uẩn…

Thiếu gia nhà họ Trì, Trì Học Nhiên, một trong những thành viên trong vòng bạn bè hiện tại của Chu Vực.

Trước đây trong tiệc rượu Chu Uẩn từng gặp anh ta mấy lần, khi Chu Vực giới thiệu hai bên làm quen, cô chỉ chào hỏi qua loa, biết mặt không quen người. Trong tiệc rượu, mọi người nói những lời xã giao sáo rỗng thường thấy, xoay người là quê ngayn, cô nhớ mang máng vị đại thiếu gia nhà họ Trì này tính tình không tồi, còn những cái khác thì không có ấn tượng gì.

Cô bất ngờ sẽ gặp anh ta ở đây, câu hỏi của Văn Chú vừa khéo giải đáp thắc mắc của cô.

Anh hỏi một câu với thái độ lạnh nhạt, Trì Học Nhiên làm như không nhìn thấy dáng vẻ không mặn mà ấy, vẫn còn đang tạo dáng “Tôi nhớ cậu rồi, chẳng phải đến tìm cậu sao?”

Chu Uẩn nhìn anh ta, lại nhìn Văn Chú.

Một người cười tươi như hoa, một người lạnh lùng như băng sương, lại phối hợp với câu nói kia của Trì Học Nhiên, sao lại không thể coi là cặp đôi nhỏ cãi nhau, có một bên qua đây nhún nhường chứ?

Lời đồn trong giới dường như đã được chứng thực vào giờ phút này.

Văn Chú ấn thang máy, vô tình liếc nhìn, bất ngờ phát hiện ánh mắt dường như có câu chuyện của cô lướt qua người mình.

“Chu Uẩn.” Anh rất ít khi gọi cả tên lẫn họ cô, phần nhiều gọi đùa là cô Chu.

“Hả?” Cô thu lại trái tim tò mò, nhanh chóng đóng gói mình thành hình tượng người ngoài cuộc “Sao thế?”

Giọng nói lạnh nhạt của Văn Chú ngầm chứa sự cảnh cáo: “Thu lại những chuyện cô đang tự tưởng tượng đi.”

Sắc mặt Chu Uẩn hơi đỏ, mặc dù anh không nói rõ, nhưng khoảnh khắc bị người ta dễ dàng vạch trần suy nghĩ, vẫn có một chút xấu hổ khó nói dần dần leo lên đầu tim.

“Văn đại tổng tài, đừng dọa em gái Tiểu Uẩn sợ.” Trì Học Nhiên bỏ tư thế tạo dáng, ung dung vòng qua sau lưng Văn Chú, đi đến bên cạnh Chu Uẩn, cúi đầu nhìn gò má ửng hồng của cô, chậc chậc hai tiếng “Cô ấy là em gái bảo bối của Chu Vực đấy, cậu tém tém lại, đừng có ai cũng bắt nạt.”

“Sao?” Văn Chú cau mày “Tôi còn cần nể mặt Chu Vực à?”

Chu Uẩn nghe ra ẩn ý trong câu nói đó: Cái nhà họ Chu tầm thường kia cũng xứng ra oai trước mặt nhà họ Văn sao?

Trì Học Nhiên quen thuộc khoác vai Chu Uẩn, tay kia cũng không nhàn rỗi, chỉ vào khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc đỏ kia, dùng lý lẽ phản bác: “Người ta sắp bị cậu dọa cho khóc rồi, Văn đại tổng tài cậu quản việc trên dưới công ty thì thôi đi, còn quản cả suy nghĩ của người ta à? Đừng có bá đạo quá.”

Văn Chú ngước mắt quét tới, đôi mắt đó sâu thẳm sắc bén, có cảm giác áp bức bẩm sinh, không cần nói một lời, tự có khí thế khiến người ta câm miệng.

Đúng lúc thang máy đến, Trì Học Nhiên nhỏ giọng an ủi: “Cậu ta chính là xấu tính xấu nết vậy đó, đừng để ý đến cậu ta là được.”

Chu Uẩn khẽ gật đầu, xuất phát từ phép lịch sự nên gọi một tiếng: “Cảm ơn anh Học Nhiên.”

“Ái chà, tiếng anh Học Nhiên này nghe hay đấy, em gái Tiểu Uẩn em gọi thêm một tiếng nữa đi.” Trì Học Nhiên tràn đầy mong đợi “Anh chỉ muốn có một đứa em gái, tiếc là con một, mỗi lần nghe Chu Vực nhắc đến em, không biết anh ngưỡng mộ thế nào đâu.”

Văn Chú đã bước vào thang máy, nhìn hai người lề mề ngoài cửa, ánh mắt lướt qua người Trì Học Nhiên, lại rơi trên khuôn mặt do dự của Chu Uẩn, cười khẩy: “Em gái cậu còn ít sao?”

Trì Học Nhiên quay đầu trừng anh: “Tôi đào đâu ra em gái?”

“Quả thật là vậy.” Văn Chú chủ động đính chính cho anh ta “Tôi nhớ nhầm.”

“Văn đại tổng tài sao còn chơi cả trò vu khống trước mặt thế này?” Trì Học Nhiên đưa bàn tay lịch thiệp mời Chu Uẩn đi trước “Em gái Tiểu Uẩn, em vào trước đi.”

“Cảm ơn.” Chu Uẩn dưới sự bảo vệ của anh ta bước vào thang máy, vừa ngước mắt, tình cờ gặp ánh mắt rũ xuống của Văn Chú.

Thang máy chỉ có ba nút bấm, hầm để xe ngầm, tầng một, và văn phòng Tổng giám đốc.

Chu Uẩn đứng giữa hai người, trái phải đều là dáng người cứng cáp cao hơn mình không ít, cô giống như cỏ dại kẹt trong khe đá, gió thổi chiều nào, cô ngã chiều đó.

Trì Học Nhiên nói: “Đúng rồi, Ôn đại mỹ nhân về được một thời gian rồi, sao không thấy cô ấy đi ra ngoài cùng cậu?”

Chu Uẩn nhận được thông tin thứ nhất: Ôn đại mỹ nhân, nữ, quan hệ với Văn Chú chắc là không tồi.

Văn Chú bình tĩnh trả lời: “Tại sao cô ấy phải đi ra ngoài cùng tôi?”

“Ối, phủi sạch quan hệ à?” Trì Học Nhiên nhìn chằm chằm cửa thang máy phản chiếu bóng người phía trước, nói đùa phóng túng “Hai người là trai tài gái sắc được trong giới công nhận đấy.”

Chu Uẩn lẳng lặng rụt cổ, nhận được thông tin thứ hai: Ôn đại mỹ nhân và Văn Chú có thể là quan hệ mập mờ, tin đồn gay có lẽ là giả.

Đuôi lông mày Văn Chú khẽ nhướng lên: “Ai trong giới công nhận?”

Trì Học Nhiên trong thời khắc mấu chốt chưa bao giờ rụt rè, ngón cái chỉ vào mình, đáp thẳng thắn: “Tôi.”

“Cậu là phòng công chứng à?” Văn Chú nhìn chằm chằm cửa thang máy đang từ từ mở ra, nghiêng mắt liếc nhìn Chu Uẩn, cô đang bị kẹp giữa anh và Trì Học Nhiên, vai dường như bị ép thu lại.

Không gian thang máy không tính là nhỏ, đứng ba người dư dả, Văn Chú biết cô không phải chê chật mà là muốn giảm bớt sự tồn tại, chỉ sợ chủ đề liên quan đến mình.

Trước khi ra khỏi thang máy, đôi chân dài Văn Chú đã bước ra một bước, đột nhiên xoay người lùi về vị trí cũ, vừa vặn dừng lại bên cạnh Chu Uẩn “Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết đấy.”

Chu Uẩn bất ngờ khi anh lùi lại nói một câu không quan trọng, hơi quay đầu, tận mắt nhìn thấy vẻ mặt phong phú chẳng khác nào bảng pha màu của Trì Học Nhiên. Cũng chỉ có Văn Chú dám chống đối trời đất, nếu là người khác, gặp thiếu gia nhà họ Trì ai mà không vội vàng nịnh bợ.

Trì Học Nhiên ra sức vớt vát hình tượng, chỉ vào mình quả quyết nhận xét: “Em gái Tiểu Uẩn, đừng tin lời cậu ta nói, nhân duyên với người khác giới của bản thân kém thì thôi đi, còn vu khống người khác, toàn là đố kỵ!”

“Anh Học Nhiên, sao anh lại đến Thịnh Hoằng?” Chu Uẩn luôn cảm thấy sự xuất hiện của anh ta quá trùng hợp, giống như đã đợi từ sớm.

Một mùi vị chột dạ lẩn khuất trong không khí, lại phối hợp với vẻ mặt cười gượng gạo của Trì Học Nhiên, sự phỏng đoán trong lòng Chu Uẩn dần dần có đáp án.

Cô không nói toạc ra, đợi Trì Học Nhiên chủ động thừa nhận.

“Em gái Tiểu Uẩn, em cũng biết tính anh trai em mà, cậu ấy thực sự quan tâm em!” Trì Học Nhiên chuẩn bị xong thì bắt đầu nói vào chuyện chính “Anh trai em biết em về chắc chắn là vì chuyện của Gia Liên, cậu ấy sớm đoán được em sẽ đến Thịnh Hoằng, đây chẳng phải là bảo anh qua đây giúp đỡ chút sao, tránh để Văn Chú quá không nể tình.”

Quả nhiên, Chu Vực cái gì cũng biết, không nói rõ không có nghĩa là không muốn nhúng tay, mà là đang đợi cô mở miệng.

Bên tai là lời lẽ Trì Học Nhiên bào chữa cho Chu Vực, Chu Uẩn nghe không lọt tại, lời anh ta nói quá dồn dập, đến mức muốn chen vào cũng khó.

“Anh Học Nhiên.” Chu Uẩn giơ tay ngăn lại “Cho dù anh ở đây, tính cách Văn tổng anh hiểu hơn em, liên quan đến chuyện làm ăn của Thịnh Hoằng, anh ta sẽ không nể nang tình cảm gì đâu, anh về trước đi, phía anh trai em em sẽ giải thích.”

Trì Học Nhiên im lặng một lát, thu lại thái độ khuyên giải cợt nhả, hiếm khi nghiêm túc: “Anh trai em là muốn tốt cho em, hơn nữa Gia Liên chưa chắc cứ phải tìm Thịnh Hoằng hợp tác không phải sao? Thạc Đằng nhà các em chính là đối tượng hợp tác tốt nhất, lại có anh trai em quản lý công ty, đối với Gia Liên cũng là chuyện tốt, lui một bước nữa nếu em không muốn làm phiền anh trai em, vậy thì hợp tác với nhà họ Trì bọn anh, lát nữa anh bảo thư ký đến Gia Liên xem…”

“Anh Học Nhiên.” Chu Uẩn ôn tồn ngắt lời “Em không phải bà chủ Gia Liên, không có quyền can thiệp vào bất cứ quyết định nào của cô ấy, bất kể là nhà họ Chu hay nhà họ Trì, ý tốt của mọi người em xin nhận.”

Nụ cười của Trì Học Nhiên hơi thu lại, nhìn chằm chằm cô hồi lâu không nói gì, đại khái là vì cô quá lạnh lùng, khác với những người phụ nữ anh ta tiếp xúc trước đây, cả người anh ta toát ra chút không tự nhiên.

Sự xấu hổ khó nói này kéo dài tầm một phút, Trì Học Nhiên hỏi với giọng điệu hơi dò xét: “Em không muốn tìm nhà họ Trì, anh có thể hiểu được, nhưng ngay cả Chu Vực em cũng không muốn tìm, chẳng lẽ định cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu sao?”

Trái tim Chu Uẩn như bị chiếc chuông cổ trên núi va mạnh một cái, trầm thấp vang vọng, tiếng vọng không dứt.

…Chẳng lẽ định cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu sao?

Cô…

Quả thực từng có suy nghĩ đó.

Hành lang truyền đến tiếng bước chân không đồng đều, kèm theo vài câu châm chọc qua lại, đám người từ từ đi ra khỏi ngã rẽ, bóng dáng lộ ra.

Chu Uẩn nhìn thấy một nhóm người chia làm hai đội, Gia Liên do Bạch Đàm cầm đầu, Hào Lợi do Đổng Diệu Huy cầm đầu, tấp nập kéo đến.

Sự kèn cựa công khai của hai bên, rất giống cảnh thanh toán nhau trong phim Hong Kong trước đây, trước khi chính thức bắt đầu, hai nhóm người cầm vũ khí vừa tay, bước chân như rồng như hổ đi tới, sau khi gặp mặt, buông lời tàn nhẫn với nhau, không ai chịu nhượng bộ dù chỉ nửa phần.

Sự xuất hiện của Tống Miện thành công dập tắt bầu không khí giương cung bạt kiếm này, giọng điệu chuẩn mực truyền đạt ý của Văn Chú, nhân viên hai công ty đến phòng họp tiến hành thương thảo.

Chu Uẩn định cùng Bạch Đàm đi vào, liền bị Trì Học Nhiên ngăn lại, cô nhướng mày khó hiểu.

“Vào trong cứ nghe thôi đừng tham gia, anh trai em không muốn em dính líu quá nhiều đến chuyện này.”

Trì Học Nhiên không quên trước khi đến Chu Vực đã dặn đi dặn lại anh ta, bảo anh ta trông chừng Chu Uẩn, nói cô là người có tính cách vì bạn bè có thể bất chấp tất cả. Anh ta khá cảm động, tình cảm đó còn hơn cả anh em ruột thịt có quan hệ huyết thống, thử hỏi tình cảm như vậy ngày nay còn mấy người làm được?

Chu Uẩn nhịn đến bây giờ, sự bực bội trong lòng đã đến điểm giới hạn.

Cuộc điện thoại của Thư Huệ, Trì Học Nhiên được Chu Vực ủy thác, bọn họ chỉ sợ cô sẽ gây họa, từng bước từng bước thăm dò, rốt cuộc đáp án thế nào mới có thể khiến tất cả mọi người hài lòng?

Vẻ mặt Chu Uẩn dần lạnh, lời nói ra mang theo chất vấn: “Nếu anh trai em không muốn sự tham gia của em ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa anh ấy và Khương Thiên Doanh, cứ việc nói thẳng.”

“Cái gì?”

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Nhà họ Khương nắm giữ 56% cổ phần Hào Lợi, là người nắm quyền công ty, với quan hệ giữa anh trai em và Khương Thiên Doanh, anh ấy tự nhiên không muốn em ra mặt, tránh để trong lòng Khương Thiên Doanh không thoải mái phải không?”

“Không…”

“Chuyện anh ấy và Khương Thiên Doanh hai năm trước giấu giếm em, em không bình luận, hiện giờ em trở lại Túc Nguyên không có mục đích nào khác, dì út sắp về, em không muốn để dì ấy hiểu lầm quan hệ giữa em và nhà họ Chu xấu đi, chỉ vậy thôi.”

Trì Học Nhiên bị chặn họng đến mức không nói nên lời, anh ta luôn khéo ăn khéo nói, rất giỏi ba hoa chích chòe, hôm nay coi như gặp phải đối thủ rồi. Anh ta gãi đầu muốn hòa hoãn bầu không khí: “Cái đó… anh trai em không có ý đó, cậu ấy chỉ là lo lắng em đắc tội Văn Chú, sau này sẽ không dễ thu dọn tàn cuộc.”

Chu Uẩn đang trong cơn giận, lời nói ra như lưỡi dao: “Em thấy Văn Chú khá tốt, ít nhất sẽ không cố ý giấu giếm.”

“Ấy!” Trì Học Nhiên còn chưa nói hết câu, nhìn bóng lưng đi xa kia cứ như con bướm đang nhảy múa, cánh cứng rồi, không muốn có quá nhiều dính dáng với bọn họ, trước kia lời Chu Vực nói có lúc nào cô không nghe đâu.

Đang lúc hối hận vì đã đồng ý giúp đỡ Chu Vực, tiếng chuông điện thoại như quỷ dữ đến đòi mạng vang lên đột ngột, dọa trái tim Trì Học Nhiên co rút dữ dội.

Anh ta nhìn hiển thị cuộc gọi đến, không vui vẻ gì nghe máy: “Làm gì?”

“Gặp rồi, không nghe lời tôi, tôi còn bị châm chọc mỉa mai một trận.”

“À đúng rồi, cô ấy về Túc Nguyên là vì dì út của cô ấy, hình như là mấy ngày nữa sẽ đến Túc Nguyên.”

“Cái đó chắc chắn rồi, tâm tư Tiểu Uẩn tinh tế, không muốn để dì út cô ấy phát hiện mình và nhà họ Chu quan hệ kém đi ấy mà.”

“Người anh em, tôi nói thật, chuyện cậu và Khương Thiên Doanh làm không tử tế chút nào, lúc đó mọi người đều biết quan hệ cỉa các cậu, vậy mà cứ khăng khăng giấu một mình Tiểu Uẩn, đổi là ai cũng khó chịu chứ?”

Chu Vực ở đầu bên kia điện thoại ấn đường khẽ động, tính cách tĩnh lặng như nước nhiều năm qua giống như bị người ta ném xuống một viên đá nhỏ, gợn lên từng tầng sóng, viên đá xuyên qua mặt hồ tĩnh lặng, tiếng rơi xuống nước trầm đục trong môi trường yên tĩnh, đặc biệt rõ ràng.

Chuyện anh ta và Khương Thiên Doanh, quả thực là anh ta làm không đúng, nếu không phải anh ta cố ý giấu giếm, Tiểu Uẩn có lẽ sẽ không đi Dung Thành ở lì hai năm. Mà nay cô trở lại, anh ta tưởng cô đã nghĩ thông suốt, không ngờ là vì Trình Tuyết Quân.

Tính ra, Trình Tuyết Quân quả thực vì lý do công việc đã hai năm không về nước, trước kia hàng năm đều sẽ về thăm.

Chu Vực cúp điện thoại trước, ấn điện thoại nội bộ, bảo thư ký vào.

Lúc Lâm Tuấn Thăng đi vào trong tay còn mang theo tài liệu mới nhất, nhẹ nhàng đặt trước mặt Chu Vực, thái độ cung kính: “Chu tổng, đây là tài liệu cần ký.”

Chu Vực không vội chuyện ký tên, nắp bút máy trong tay anh ta rút ra lại đóng vào, lặp lại mấy lần, anh ta trầm giọng nói: “Đi xem giúp tôi thời gian chính xác chuyến bay về nước của Trình Tuyết Quân, thời gian hôm đó để trống ra, tôi cùng Tiểu Uẩn đi đón bà ấy.”

“Vâng, tôi lập tức bắt tay đi làm ngay.”

Lâm Tuấn Thăng đi vài bước rồi dừng lại, rồi xoay người, cách bàn làm việc một khoảng, thái độ vẫn như cũ: “Chu tổng, cô Khương đến rồi.”

Tay lật tài liệu của Chu Vực không dừng lại, làm như không nghe thấy lời của Lâm Tuấn Thăng.

Thái độ rõ ràng như vậy, Lâm Tuấn Thăng làm việc dựa vào sự tinh ý, ngay lập tức không hỏi nữa, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...