Văn Chú vo nhẹ tờ giấy thành một cục rồi bỏ lại vào túi áo, để lại tờ giấy nhắn cho Bạch Đàm lại còn giải thích cặn kẽ một địa chỉ, rõ ràng là muốn dụ cô ấy đến đó, rốt cuộc ở Giáng Tuyết Hiên có ai?
“Ơ? Văn tổng sao vẫn còn ở đây?” Bạch Đàm dùng khăn giấy lau khô vệt nước trên tay. “Vậy anh cứ làm việc đi, tôi về quán trà trước.”
“Chờ đã.” Môi mỏng của Văn Chú khẽ nhếch lên “Vừa nãy người của vườn trà đi ngang qua, tôi thuận miệng hỏi thăm xem ở đây còn có đặc sản gì, anh ta nói muốn xem quy trình chế biến và giới thiệu về trà thì đến Giáng Tuyết Hiên.”
Bạch Đàm ngẩn người một giây: “Văn tổng, chẳng phải chúng ta đến để tìm Tiểu Uẩn sao? Anh định đến đây nghỉ dưỡng thật đấy à?”
“Thẩm Uẩn đang ở Giáng Tuyết Hiên, nghe nói cô ấy đang dẫn khách đi tham quan trà Vụ Sơn, có muốn đi xem không?”
Bạch Đàm khoác túi xách lên khuỷu tay: “Văn tổng nói đúng, nhưng anh không đi cùng tôi sao?”
“Trì Học Nhiên một mình không ứng phó nổi trưởng thôn đâu, chúng ta đều đi hết, khó bảo đảm sẽ không khiến người ta nghi ngờ.” Văn Chú giơ cổ tay xem đồng hồ “Bây giờ cô qua đó vẫn còn kịp.”
“Được, tôi đi xem Thẩm Uẩn rốt cuộc là ai, nếu có tình hình gì sẽ gọi điện cho mọi người.” Bạch Đàm nhìn quanh biển chỉ dẫn, thấy ba chữ Giáng Tuyết Hiên, bèn rảo bước đi theo hướng mũi tên chỉ.
Văn Chú đưa mắt nhìn cô ấy đi qua một con dốc, lấy thứ trong túi áo ra ném về phía trước, lên tiếng gọi giật lại: “Bạch Đàm.”
“Hả?” Cô nghe tiếng thì dừng bước, quay người nhìn anh “Sao vậy?”
Văn Chú hất cằm ra hiệu cho cô ấy tự nhìn xuống bậc thang: “Rơi ra từ túi xách của cô đấy.”
Theo hướng anh chỉ, Bạch Đàm cúi đầu nhìn bậc thang thứ hai phía sau lưng, gạch đá sẫm màu rất sạch sẽ, duy chỉ có một cục giấy nhỏ màu trắng kẹt trong khe gạch, giống hệt tình cảnh tiến thoái lưỡng nan của cô ấy lúc này.
Văn Chú đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô ấy do dự xem có nên cúi xuống nhặt hay không, bèn thay cô ấy đưa ra quyết định: “Không nhặt à? Rơi từ túi cô ra, biết đâu là hóa đơn siêu thị.”
“Ồ đúng đúng!” Bạch Đàm phản ứng nhanh nhạy cúi xuống nhặt lên, sợ Văn Chú hỏi thêm vài câu nữa nên nhét vội vào túi “Vậy tôi đến Giáng Tuyết Hiên trước đây.”
Văn Chú không nói gì thêm, nhìn cô ấy luống cuống, bước chân rối loạn rời đi, anh dùng điện thoại liên lạc với vệ sĩ đi theo.
[Đi theo Bạch Đàm.]
[Vâng.]
Đã đến nước này, bất kể có phải là Chu Uẩn hay không, người dụ Bạch Đàm đến đó tuyệt đối không phải kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, có lẽ người này có chuyện quan trọng muốn truyền đạt, chỉ là không thể để bọn họ biết, nếu không cũng chẳng đến mức gửi cho cô ấy một ly nước ép, dưới đáy ly dán tờ giấy nhắc nhở cô ấy đi về hướng nào.
Văn Chú không phải người nóng vội, vị trí của Giáng Tuyết Hiên đã được xác định cụ thể thông qua định vị thời gian thực của vệ sĩ theo dõi, anh có rất nhiều thời gian để hội ngộ với kẻ đứng sau màn thao túng không dám lộ diện này.
Chấm tròn di chuyển trên màn hình đã dừng lại, Bạch Đàm có lẽ đã đến Giáng Tuyết Hiên, vệ sĩ vì để không bị phát hiện sẽ giữ một khoảng cách nhất định để đề phòng bất trắc.
Điện thoại truyền đến độ rung nhẹ.
[Văn tổng, cô Bạch đã vào Giáng Tuyết Hiên, có một người phụ nữ ra đón cô ấy, tôi đã chụp một tấm ảnh.]
Văn Chú lướt xuống dưới, một tấm ảnh chỉ có bóng lưng xuất hiện trên màn hình. Người bên trái trong ảnh là Bạch Đàm, cô ấy đang hơi nghiêng mặt cười nói với người bên cạnh, thậm chí còn khoác tay đối phương, hai người trông như bạn bè quen biết đã lâu.
Văn Chú từ từ phóng to tấm ảnh, người bên cạnh Bạch Đàm mặc chiếc áo sơ mi màu xám rộng thùng thình, tóc tết đuôi sam dài đến thắt lưng, khoảnh khắc phóng to bức ảnh, vừa khéo làm rõ chi tiết ở cổ tay, sợi dây đỏ trên cổ tay lập tức đập vào mắt.
Đôi con ngươi sâu thẳm của Văn Chú đột ngột co rút, nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ trên cổ tay, cảm xúc vốn điềm nhiên tự tại dần dần trở nên xáo động, giống như đường cong nhấp nhô trên giấy điện tâm đồ, hồi lâu không thể lắng xuống.
Anh lập tức nhắn lại cho vệ sĩ: [Lập tức dẫn người vào trong giữ người lại.]
[Tôi sắp xếp ngay.]
Văn Chú nhìn chằm chằm tin nhắn vừa được trả lời trên màn hình, hít sâu một hơi, trong đầu lướt qua góc nghiêng gương mặt với nụ cười nhạt của Chu Uẩn, cô ấy vẫn luôn ở Vụ Sơn suốt nửa năm qua sao? Tại sao không liên lạc với bọn họ, cho dù không muốn liên lạc với anh, cũng không muốn liên lạc với Bạch Đàm sao?
Văn Chú nhét điện thoại trở lại túi áo, từ đường lớn quay về quán trà. Sau khi vào phòng, Trì Học Nhiên đang học theo trưởng thôn một cách bài bản, anh không qua đó làm phiền, quay về chỗ ngồi ban đầu bảo nhân viên pha trà rót cho mình một tách, vẻ mặt nhàn nhạt chờ trà mới pha.
Trì Học Nhiên tình cờ quay đầu nhìn lại, thấy Văn Chú đã lặng lẽ quay về thì nói với trưởng thôn tạm dừng việc dạy học, chuyển hướng về phía chỗ ngồi, trước tiên liếc nhìn nhân viên pha trà, rồi hạ giọng hỏi: “Sao giờ cậu mới về?”
Văn Chú không nói gì, đặt điện thoại sang một bên, nhìn thấy miếng bánh hoa lê trước mặt, tiện tay cầm lên một miếng nếm thử, tâm trạng trông có vẻ khá tốt.
Trì Học Nhiên không đoán được ý của anh. Khá lắm, đi vệ sinh một chuyến về là tinh thần phấn chấn hẳn lên? Đang định hỏi anh có phải gặp chuyện gì vui không, thì nghe thấy điện thoại rung lên một tiếng, mi mắt hơi rũ xuống liếc nhìn: “Cậu có tin nhắn mới.”
Văn Chú liếc nhìn tin nhắn mới gửi đến, ăn nốt miếng bánh hoa lê cuối cùng, rút khăn giấy lau tay: “Về nhà nghỉ lấy đồ.”
Trì Học Nhiên lập tức hiểu ý anh, hai tay s* s**ng khắp người: “Tôi không mang ví, đúng lúc cùng qua đó luôn.”
Trưởng thôn nhìn ra ý định muốn rời đi của hai người: “Trà được rồi, sao có thể để khách quý các vị đi lấy, tôi sắp xếp người qua đó.”
“Ồ, không cần không cần.” Trì Học Nhiên từ chối dứt khoát, “Chúng tôi tự qua đó lấy, tiện thể về nhà nghỉ nằm một lát.”
“Vậy được, các vị nếu có nhu cầu gì cứ nói với chủ nhà nghỉ hoặc liên hệ tôi cũng được, vườn trà chúng tôi ấy mà, chỗ nào cũng có dán số điện thoại, dễ tìm lắm.”
Trì Học Nhiên cảm ơn trưởng thôn đã nhắc nhở, đứng dậy đi theo Văn Chú.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Sau khi cách quán trà một đoạn, Trì Học Nhiên chạy đến bên cạnh Văn Chú, khoác vai anh, khẽ hỏi: “Chuyện gì vậy? Vừa nãy tôi liếc thấy người của cậu nhắn tin nói bao vây Giáng Tuyết Hiên là có ý gì?”
Văn Chú liếc nhìn cánh tay đang khoác vai mình, gạt ra, không định giấu giếm: “Nhìn thấy Chu Uẩn rồi.”
“Cái gì?!” Trì Học Nhiên tự thấy giọng mình quá lớn, sợ thu hút sự chú ý của người khác, cố ý hạ thấp giọng hỏi dồn “Thật hay giả vậy? Nhìn thấy ở đâu? Có phải cái chỗ Giáng Tuyết Hiên đó không?”
Văn Chú tìm tấm ảnh trong điện thoại đưa cho Trì Học Nhiên: “Nhìn từ dáng người thì giống Chu Uẩn đến bảy tám mươi phần trăm, quan trọng nhất là trên cổ tay cô ấy cũng có sợi dây đỏ này.”
Trì Học Nhiên giật lấy điện thoại xem cho rõ, phóng to bức ảnh, sợi dây đỏ trên cổ tay quả thực rất rõ ràng: “Sao cậu biết chắc chắn là của Chu Uẩn? Bây giờ giới trẻ chẳng phải đều thích làm mấy cái vòng tay đôi sao?”
“Không giống.” Văn Chú ra hiệu cho anh ta nhìn kỹ “Sợi dây đỏ trên cổ tay Chu Uẩn tôi từng thấy rồi, ở chỗ nối có một đầu nối màu xanh trắng xen kẽ, dùng để cố định dây đỏ không bị tuột.”
Trì Học Nhiên phóng to bức ảnh đến mức dần mờ đi, cuối cùng cũng nhìn rõ màu sắc đầu nối mà Văn Chú nói, quả thực rất đặc biệt, không giống kiểu hàng đại trà nhan nhản ngoài đường.
Anh ta trả điện thoại lại cho Văn Chú: “Cậu chỉ dựa vào điểm này mà khẳng định người trong ảnh là Chu Uẩn sao?”
“Cũng không hẳn, không thấy Bạch Đàm cười tươi thế kia sao?”
“Cũng đúng, tuy nói không chụp được chính diện, nhưng cũng có thể nhận ra tâm trạng Bạch Đàm rất tốt, miệng sắp cười đến tận mang tai rồi.”
Trì Học Nhiên nói xong câu này mới phát hiện mình đi theo Văn Chú đã đi qua nhà nghỉ từ lúc nào rồi “Không phải chứ, bây giờ chúng ta đi đến Giáng Tuyết Hiên à?”
“Nếu không thì sao?”
“Đại ca, cậu bây giờ chạy qua đó định hù chết Chu Uẩn à? Cô ấy rõ ràng không muốn gặp chúng ta, sấn sổ chạy tới để người ta đuổi về à?”
Lời của Trì Học Nhiên không có bất kỳ tác dụng khuyên giải nào, rơi vào tai Văn Chú chỉ thấy chói tai, ngay cả lời nói ra cũng thêm vài phần gay gắt: “Tôi lại muốn xem xem cô ấy định đuổi thế nào.”
“Không phải, ý của tôi là…” Trì Học Nhiên còn chưa nói xong, bóng người đã như một cơn gió lướt qua trước mắt, không cho anh ta có bất kỳ phản ứng nào.
Trì Học Nhiên nhìn quai hàm căng chặt của anh, đâu giống đi tìm người, rõ ràng là đi tìm rắc rối, nói không chừng vừa gặp Chu Uẩn việc đầu tiên chính là hung hăng chất vấn tại sao không liên lạc với bọn họ? Lời nói chắc chẳng được mấy câu, có khi còn cãi nhau to hay đánh nhau cũng chưa biết chừng.
Suy nghĩ sâu hơn khiến Trì Học Nhiên lạnh sống lưng, sải bước đuổi theo Văn Chú, vừa đi vừa khuyên: “Cậu chú ý thái độ một chút, người ta không nợ tiền cậu đâu! Đi gấp thế làm gì chứ! Cũng không phải đi đánh nhau!”
Giáng Tuyết Hiên cách quán trà một đoạn, đi bộ qua đó mất mười mấy phút, Văn Chú cuối cùng cũng nhìn thấy tòa lầu ngói cổ kính hai tầng phía trước, lúc này bên ngoài có người của anh canh giữ, một con ruồi cũng không bay lọt.
Trì Học Nhiên ngay cả góc áo Văn Chú cũng không chạm được, trân trân nhìn bóng lưng anh phóng khoáng bước vào trong, vội vội vàng vàng đuổi theo, xông vào suýt chút nữa đụng phải Bạch Đàm.
Cô ấy hoảng hốt vô cùng, thấy Trì Học Nhiên đến thì như gặp được người thân, túm chặt lấy áo anh ta: “Văn tổng sắp xếp người khống chế chỗ này làm gì?”
“Cô đừng hoảng, trả lời tôi trước đã, có phải cô gặp Chu Uẩn rồi không?”
“Không có mà.” Bạch Đàm đọc được một tia nghi ngờ qua ánh mắt anh ta ném tới, lập tức giải thích “Thật sự không có, tôi mà gặp được Tiểu Uẩn thì còn có thể không liên lạc với mọi người sao?”
Bầu không khí trong nhà giảm xuống mức đóng băng, Trì Học Nhiên quay đầu nhìn, Văn Chú đi thẳng đến chỗ rèm cửa, đưa tay vén rèm lên, bóng người trong ảnh hiện ra sống động trước mắt bọn họ, trên cổ tay đeo sợi dây đỏ.
“Chu Uẩn?” Văn Chú chủ động mở miệng, sau nửa năm gọi lại tên cô có vài phần trúc trắc ngượng nghịu, giọng nói trầm thấp mang theo chút run rẩy.
“Chu Uẩn” nghe tiếng từ từ quay người lại. Gương mặt đó không còn bất kỳ sự che chắn nào, lộ ra rõ ràng trước mặt mọi người.
Một gương mặt quá khác biệt so với Chu Uẩn thật sự, làn da hơi ngăm đen, khi cười khóe mắt có hai nếp nhăn rõ rệt.
Ngoại trừ Bạch Đàm, những người khác đều tràn trề thất vọng.
Khi xem ảnh, Trì Học Nhiên tưởng đối phương thực sự là Chu Uẩn, nay tận mắt nhìn thấy “hàng thật”, ngoại trừ dáng người giống ra, không có một điểm nào tương đồng với Chu Uẩn, ngay cả ba phần giống cũng không có.
Bạch Đàm ở bên cạnh giới thiệu: “Vị này là Thẩm Uẩn, cô ấy phụ trách công việc tiếp đón và tuyên truyền liên quan đến vườn trà Vụ Sơn.”
“Sao cô không nói sớm?”
Trì Học Nhiên vừa nghĩ đến dáng vẻ thân thiết của Bạch Đàm trong ảnh, người ban đầu đánh lạc hướng khiến họ nhận nhầm người chính là Bạch Đàm, dẫu sao ai đến chỗ lạ mà lại có thể khoác tay người ta, thân mật như bạn thân như vậy, khiến bọn họ đều tưởng người Bạch Đàm gặp chính là Chu Uẩn, cộng thêm bóng lưng đối phương trong ảnh quả thực rất giống Chu Uẩn, trên cổ tay lại đều đeo dây đỏ.
“Thì tôi cũng đâu ngờ các anh sẽ xông tới bao vây chỗ này, trận thế lớn dọa người ta chết khiếp.” Bạch Đàm bĩu môi “Hơn nữa nếu cô ấy thật sự là Tiểu Uẩn, lẽ nào trận thế của Văn tổng là định trói bắt Tiểu Uẩn về sao?”
“Cô đừng đoán, cậu ta thật sự có khả năng làm ra chuyện đó đấy.” Trì Học Nhiên bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô bèn hữu nghị nhắc nhở, “Cô đừng quên chúng ta ngồi máy bay tư nhân đến đây, lúc về mang thêm một người vẫn dư dả chán.”
Bạch Đàm mấp máy môi, muốn phản bác nhưng lại không thể phản bác, nhìn về phía trước thấy Văn Chú nắm chặt cổ tay đối phương chất vấn sợi dây đỏ trên tay từ đâu mà có.
Thẩm Uẩn bị dọa sợ khiếp vía, vừa nói vừa giãy giụa: “Tôi nghe không hiểu anh đang nói gì, buông tôi ra!”
Văn Chú gần như không do dự, cưỡng ép tháo sợi dây đỏ trên cổ tay cô ta xuống cầm trong tay quan sát kỹ lưỡng. Sợi dây đỏ quả thực là đồ của Chu Uẩn, bất kể là đầu nối hay mức độ mài mòn đều có thể nhận ra là một sợi dây đeo tay đã có thâm niên.
“Sợi dây này là của cô sao?”
Người phụ nữ thấy thái độ và phong cách hành xử của anh, cho dù là lãnh đạo trên thị trấn cũng không có khí thế này, đoán chừng lai lịch không nhỏ, sợ chọc giận anh lại liên lụy đến bản thân, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, thuận miệng bịa ra một lý do: “Tôi nhặt được!”
“Cô tưởng tôi tin à?”
Văn Chú giơ tay lên, vệ sĩ đợi trong nhà sải bước đi tới, quen tay thạo việc xốc nách người phụ nữ đưa cô ta đến chiếc bàn vuông cách đó không xa, trong quá trình cô ta giãy giụa, tay chân cứng rắn ấn chặt hai tay cô ta lên bàn, cả người ép xuống mặt bàn, vô cùng chật vật.
“Đồ thật sự là do tôi nhặt được!”
Văn Chú rõ ràng không để lọt tai lời này, nghịch sợi dây đỏ trên tay, tự mình mở miệng: “Cô có một phút, suy nghĩ cho kỹ đồ vật từ đâu mà có, không nói thật thì …”
Lời còn chưa dứt, tiếng động trầm đục như tiếng sấm nổ vang giữa đất bằng làm Giáng Tuyết Hiên dậy sóng.
Con dao gọt hoa quả không lớn lắm cắm phập vào mặt bàn ngay trước ngón giữa của người phụ nữ, tuy chưa thấy máu, nhưng lực uy h**p thì đủ lớn.
Người phụ nữ sợ đến mức môi trắng bệch như vôi, đến nước này, chút tâm tư may mắn đã dần tan biến, con dao gọt hoa quả gần ngay tầm mắt không nghi ngờ gì đang nói cho cô ta biết, đối phương làm thật!
“Là, là tôi lấy từ…” Người phụ nữ chưa nói hết câu, đã bị một giọng nữ ôn nhu như nước cắt ngang, cũng tạm thời cứu cô ta khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
“Tổng giám đốc Văn bày ra trận thế rầm rộ như vậy, chắc không phải là vì tìm tôi đâu nhỉ?”
Bên ngoài cửa Giáng Tuyết Hiên, một bóng hình xinh đẹp bước qua bậc thềm từ từ xuất hiện trước mặt mọi người.
Trang phục y hệt người phụ nữ đang chật vật trong nhà, chỉ khác là trên cổ tay thiếu mất một sợi dây đỏ.
Sau nửa năm, sự xuất hiện của Chu Uẩn khiến tất cả những người quen biết cô đều đồng loạt im lặng, như uống phải thuốc câm, há miệng nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Bạch Đàm như bị sét đánh đứng ngây ra tại chỗ, hai chân mất cảm giác, ngay cả động tác cơ thể đơn giản như bước ra một bước cũng không làm được.
Trì Học Nhiên đỡ hơn cô ấy một chút, nhưng trạng thái im lặng rõ ràng đang nói rằng sự việc kỳ lạ “người chết sống lại” đã xảy ra một cách sống động như thế này!
Những người có mặt, ngoại trừ Văn Chú, đều nhìn Chu Uẩn với ánh mắt phức tạp, kinh ngạc, và một chút sợ hãi.
Duy chỉ có Văn Chú vẫn giữ nguyên tư thế, lồng sợi dây tay vào cán dao, cúi đầu nhìn người phụ nữ đang bị ép trên bàn: “Khiến cả thôn che giấu cho cô, chơi một màn thế thân.”
Anh cười khẩy một tiếng, “Đạo diễn có hài lòng với biểu hiện của tôi không?”
