Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 65: Không giống như bút tích của đàn ông



Bạch Đàm có quá nhiều điều bất mãn với biểu hiện của Văn Chú trong khoảng thời gian này, cô ấy lại là người sống tình cảm, một câu nói của Văn Chú khiến ngọn lửa nhỏ vốn chưa tắt trong lòng cô ấy bùng lên dữ dội, xốc mạnh chiếc túi trên vai, bày ra tư thế muốn đánh nhau: “Anh còn mất kiên nhẫn với tôi sao? Tôi không chê anh là may rồi đấy! Chuyện của Tiểu Uẩn nói cho cùng anh chiếm phần lớn trách nhiệm, nếu không phải tại anh thì cô ấy cũng sẽ không về Túc Nguyên, càng không bị cuốn vào nhiều chuyện như vậy, cô ấy là người chỉ báo tin vui không báo tin buồn, tuy rằng không nói gì với tôi, nhưng tôi biết cô ấy đột nhiên trở về tuyệt đối có nguyên nhân, sau này dây dưa với anh, tôi càng chắc chắn là có liên quan đến anh, trong lòng anh không thấy áy náy sao? Một người đang yên đang lành vì anh mà xảy ra chuyện!”

“Được rồi!” Tưởng Đình Dã kịp thời xuống xe kéo cô ấy đi, quay đầu nháy mắt với Trì Học Nhiên “Các cậu qua đó trước đi.”

Trì Học Nhiên biết Tưởng Đình Dã muốn làm gì, liền lôi kéo Văn Chú rời khỏi hiện trường đang căng thẳng tột độ, hiếm khi không nể nang ấn người vào trong xe, bảo tài xế xuống xe để anh ta tự lái.

Tưởng Đình Dã nghe tiếng động cơ xe thể thao gầm rú dần xa, buông lỏng sự kìm kẹp với Bạch Đàm, cụp mắt nhắc nhở: “Không muốn Gia Liên xảy ra chuyện thì chú ý một chút.”

“Cùng lắm thì không hợp tác với Thịnh Hoằng nữa, anh tưởng tôi quan tâm chắc?” Bạch Đàm đảo mắt khinh thường.

“Cô có thể không quan tâm, nhưng những người dưới trướng cô sẽ phải trả giá cho sự bốc đồng của cô, A Chú hiện tại không so đo với cô là vì nể mặt Chu Uẩn, cô đừng quên, gạt bỏ tầng quan hệ này, ở Túc Nguyên có mấy ai dám to tiếng với cậu ấy?”

“Sao hả? Anh ta là ông trời con ở Túc Nguyên chắc? Ai cũng phải sợ anh ta à? Ai gặp anh ta cũng phải cúi đầu xưng thần sao?” Bạch Đàm càng nói càng tức, chiếc túi trên vai theo động tác mạnh dần tụt xuống khuỷu tay, cô ấy chống nạnh tiếp tục kể lể, “Nhìn anh ta cứ như người không liên quan là tôi lại thấy bực!”

Bất luận nam hay nữ luôn có những người không nói lý lẽ, bạn nói đông cô ấy chỉ chìm đắm trong cảm xúc của mình, bạn nói tây cô ấy lại mở ra chủ đề khác, tóm lại không có lý cũng phải nói thành có lý.

Tưởng Đình Dã ghét nhất phải giải thích với người khác, nhưng người trước mặt lại mang vẻ mặt hung hăng muốn đi liều mạng với Văn Chú, anh ta cũng không thể trơ mắt nhìn cô ấy đi tìm chết, hít sâu một hơi kiên nhẫn phân tích cho cô ấy nghe: “Ở Túc Nguyên cậu ấy chính là ông trời con, cậu ấy ngay cả bố mình còn dám chống đối, cô cảm thấy khả năng của mình tới đâu mà đòi đấu với cậu ấy? Tôi đoán cô muốn nói chân trần không sợ đi giày chứ gì? Cô ở lại đây một ngày, cho dù là chân trần cậu ấy cũng có cách khiến lòng bàn chân cô dính máu, đấu với cậu ấy ngoại trừ tự làm mình bị thương thì chẳng có phần thắng nào đâu.”

Bạch Đàm nhìn gương mặt giải thích bình thản của Tưởng Đình Dã, những lời vừa rồi không giống cảnh cáo mà giống như lời khuyên chân thành hơn, sau cơn bốc đồng, con người dần bình tĩnh lại, lời nói thốt ra cũng không còn gay gắt như vừa nãy: “Tôi chỉ là tức không chịu được thôi.”

Tưởng Đình Dã hiểu sự nghĩa khí đòi công đạo cho bạn bè của cô ấy, chính vì vậy anh ta mới sẵn lòng nhắc nhở đôi câu, người sống tình cảm ít nhất cũng là người chân thật, nếu không thì ai to gan dám đứng trước mặt Văn Chú mà thách thức chứ?

“Có những người nhìn bề ngoài như không có chuyện gì nhưng thực chất vết thương bên trong chỉ có bản thân họ biết rõ.” Tưởng Đình Dã đưa tay xách chiếc túi đang treo ở khuỷu tay cô ấy đeo lại lên vai “Tính cách A Chú không phải kiểu hướng ngoại, hỉ nộ ái ố của cậu ấy ngay cả tôi và Trì Học Nhiên cũng không thể nắm bắt hoàn toàn, người ở địa vị cao sẽ không dễ dàng bộc lộ cảm xúc trước mặt người khác, nếu không thì làm sao quản lý cấp dưới?”

Lời nói này là thật, Bạch Đàm không phải người không nói lý lẽ, nghe Tưởng Đình Dã nói vài câu, tâm trạng nóng nảy của cô ấy dần trở nên bình tĩnh, khi lên tiếng lần nữa âm lượng đã nhỏ hơn nhiều: “Chuyện tôi vừa nói với anh, anh thấy có cần nói cho Văn tổng biết không?”

“Lúc này lại Văn tổng rồi à?”

“Thì chẳng phải sợ đắc tội thật sao, nhỡ anh ta gây khó dễ cho Gia Liên thì làm thế nào?” Bạch Đàm đưa ra suy đoán vừa có căn cứ vừa hợp lý “Tôi cũng không thể lần nào cũng lôi danh nghĩa của Tiểu Uẩn ra để vênh váo, sớm muộn gì cũng có ngày kim bài miễn tử hết tác dụng, anh ta thật sự muốn lấy đầu tôi thì làm sao?”

Tưởng Đình Dã khá khâm phục lối suy nghĩ của cô ấy, dù lời nói có hơi thô lỗ nhưng ý tứ thì không sai. Hôm nay Văn Chú có thể không để bụng, không có nghĩa là lần nào cũng có thể không để bụng, khí thế chỉ tay mắng người vừa rồi của Bạch Đàm, đoán chừng Văn Chú lớn đến chừng này chưa từng bị ai chỉ trỏ như vậy.

“Này! Vừa rồi anh nói Văn tổng là nể mặt Tiểu Uẩn, anh ta có phải rất áy náy không? Riêng tư có từng nhắc đến Tiểu Uẩn với các anh không?”

Tưởng Đình Dã bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Bạch Đàm, khẽ lắc đầu: “Cậu ấy có chuyện gì cũng sẽ không nói với chúng tôi mà đều tự mình tiêu hóa, huống hồ là chuyện liên quan đến Chu Uẩn, chúng tôi cũng sẽ không chủ động hỏi.”

Bạch Đàm không hỏi thăm được gì, mím môi đổi cách nói khác: “Văn tổng đối xử với Tiểu Uẩn cũng khá đặc biệt đúng không?”

Tưởng Đình Dã thu hết chút tâm tư nhỏ của cô ấy vào đáy mắt, ngay giây tiếp theo khi túi xách của cô ấy sắp trượt xuống, kịp thời đỡ lấy đáy túi, đáp: “Nếu cô muốn hỏi A Chú có phải có chút thích bạn của cô hay không, tôi khuyên cô tốt nhất đừng hỏi.”

“Tại sao?”

“Cô cho rằng Văn Chú sẽ tìm mẫu người thế nào?”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Câu hỏi này làm khó Bạch Đàm, cô ấy nghĩ nát óc cũng không cách nào tưởng tượng ra người khác giới mà Văn Chú thích sẽ có dáng vẻ gì, người vui buồn thất thường và giỏi che giấu bản thân, vấn đề sở thích càng sẽ không để người ta dễ dàng phát hiện, câu hỏi hóng hớt của cô ấy đoán chừng chỉ như đá chìm đáy biển, chỉ nghe tiếng đá rơi xuống nước mà thôi.

Tưởng Đình Dã nhận được tin nhắn giục giã của Trì Học Nhiên, trả lời đối phương một câu, ngước mắt nhìn cô: “Đi thôi, đem những gì cô nghi ngờ nói với A Chú xem sao.”

Bạch Đàm đi theo bước chân anh ta, hai người cách nhau một bước, cô ấy rảo bước nhanh hơn đuổi kịp, nghiêng đầu truy hỏi: “Anh tin lời tôi nói không? Chuyện Tiểu Uẩn chưa chết ấy.”

“Không tin.” Tưởng Đình Dã mở cửa ghế phụ cho cô ấy “Nhưng tôi sẽ không làm cô cụt hứng.”

Bạch Đàm dừng lại bên cửa xe, nhìn vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng của anh ta, lần đầu tiên nhìn thẳng vào người đàn ông có quan hệ mật thiết với Văn Chú này, dường như mọi người theo bản năng sẽ đặt ánh mắt lên người Văn Chú, mà bỏ qua những người không hề tầm thường bên cạnh anh.

“Định chạy bộ qua đó à?”

“Hả?”

Bạch Đàm phản ứng lại, nói cảm ơn, theo cửa xe anh ta mở cầm túi chui vào trong xe.

Nơi Tưởng Đình Dã lái xe đưa cô đến là một quán trà, vị trí địa lý khá hẻo lánh, nhưng phong cách trang trí lại chẳng “hẻo lánh” chút nào, chỉ riêng cửa chính chào đón khách đã vô cùng khí phái, giống như nơi con cháu hoàng gia thời xưa mới lui tới, đâu đâu cũng toát lên hai chữ xa hoa.

Sau khi vào quán, nhân viên phục vụ trong quán nhận ra Tưởng Đình Dã, đi trước dẫn đường cho bọn họ, trên đường đi thuận tiện giới thiệu với Tưởng Đình Dã những loại trà mới về của quán, giới thiệu đơn giản vài câu, Tưởng Đình Dã liền đồng ý mua hộp quà do nhân viên chào hàng.

Bạch Đàm lẳng lặng đi theo phía sau, cảm thán sự hào phóng của người nào đó, tiền của người giàu quả nhiên dễ kiếm.

Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến Thính Trúc Các, mở cửa mời vào: “Văn tổng bọn họ đều ở bên trong.”

Tưởng Đình Dã khẽ gật đầu, đợi nhân viên đi xa, nhìn Bạch Đàm hất cằm về phía phòng bao, ý tứ đó như muốn nói: Dũng sĩ, đến lượt cô lên sân khấu biểu diễn rồi.

Trong lòng Bạch Đàm không chắc chắn lắm, đổi môi trường, cô ấy muốn thoải mái chỉ tay mắng chửi e là không được, ở bên ngoài c ấyô hô cứu mạng ít nhất còn có người giúp đỡ, vào phòng bao cô ấy có kêu rách cổ họng cũng chẳng ai đến giúp một tay.

“Tưởng tổng, tôi vào trong rồi anh có thể đảm bảo an toàn tính mạng cho tôi không?”

“Sao thế? Không phải nữ trung hào kiệt à?”

“Nữ trung hào kiệt cũng phải tùy tình hình chứ, nếu không chẳng phải hiến đầu người vô ích sao?”

“Yên tâm, cái đầu trên cổ cô tạm thời A Chú không có hứng thú đâu.”

Tưởng Đình Dã nói xong đi thẳng vào phòng bao, Văn Chú và Trì Học Nhiên mỗi người ngồi một bên chiếc bàn gỗ hình vòng cung đối diện nhau. Trì Học Nhiên vừa thấy Tưởng Đình Dã vào liền nháy mắt, anh ta đi qua ngồi cạnh Văn Chú, còn Bạch Đàm thì ngồi bên cạnh Trì Học Nhiên.

Bốn người chính thức gặp mặt, nói thẳng vào vấn đề còn hơn giả vờ hàn huyên. Trì Học Nhiên rót cho Bạch Đàm một chén trà nóng, đặt chén xuống, cuộc trò chuyện liền bắt đầu: “Vừa rồi cô nói Chu Uẩn chưa chết là sao?”

Bạch Đàm do dự hai giây, lấy mảnh giấy nhỏ ghi số điện thoại bàn từ trong túi đặt lên mặt bàn: “Thời gian trước tôi từng đến nghĩa trang Thục Phong, bảo bọn họ khi nào đến hạn thì gọi điện cho tôi, tôi chịu trách nhiệm gia hạn thuê mộ phần ở nghĩa trang, cũng coi như tiếp quản việc Tiểu Uẩn làm trước đó, thay cô ấy chăm sóc tốt cho bố mẹ cô ấy.”

“Hôm nay nghĩa trang Thục Phong gọi điện báo cho tôi không cần nộp tiền gia hạn nữa, có một cô gái họ Thẩm đã nộp phí nghĩa trang rồi, tôi xin nhân viên số điện thoại của cô gái này, nhờ nhân viên quán cà phê gọi qua, đối phương tự xưng bố của Chu Uẩn là chú của cô ta, đồng thời hỏi thăm về chuyện của Chu Uẩn, nói là bảo cô ấy có thời gian thì về giúp một tay, Vụ Sơn thông đường rồi, vườn trà sắp tổ chức tiệc thưởng trà.”

Trì Học Nhiên hơi sững sờ: “Cô chỉ dựa vào những điều này mà khẳng định Chu Uẩn chưa chết sao?”

Bạch Đàm khẽ ừ một tiếng.

“Đùa kiểu gì vậy!” Trì Học Nhiên ngạc nhiên xong theo bản năng nhìn Văn Chú một cái, tự thấy mình quá kích động, vớt vát nói “Ý tôi là cô còn manh mối nào khác có thể chứng minh Chu Uẩn chưa chết không?”

Bạch Đàm nhìn lướt qua cả ba người đàn ông đang ngồi, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Văn Chú, cô ấy trả lời chắc nịch, như thể sự thật đã rành rành: “Văn tổng, anh có tin vào trực giác không?”

Tưởng Đình Dã nhướng mày, đã đến nước này rồi, cô ấy còn có thể nói ra câu viển vông: Dựa vào trực giác.

Bạch Đàm không đợi được Văn Chú phản hồi, biện giải cho trực giác trong miệng mình: “Chuyện gia hạn nghĩa trang rất trùng hợp, Tiểu Uẩn ngoài nói cho tôi biết thì không nói cho ai khác, nhưng cô Thẩm kia lại biết thời gian gia hạn nghĩa trang sắp đến hạn, tôi và Tiểu Uẩn quen biết lâu như vậy ngoại trừ Trình Tuyết Quân ra chưa từng nghe cô ấy nhắc đến bất kỳ người họ hàng nào.”

“Cô muốn nói cô gái họ Thẩm kia nộp tiền gia hạn này có lẽ biết tung tích Chu Uẩn?” Trì Học Nhiên nhíu mày “Nhưng điều này không thuyết phục lắm nhỉ, vừa rồi cô lại nói cô ta hỏi thăm Chu Uẩn, hoàn toàn không biết Chu Uẩn đã xảy ra chuyện, còn bảo cô chuyển lời về vườn trà giúp đỡ.”

Bạch Đàm bưng chén trà lên nhấp một ngụm, phân tích kỹ từng câu từng chữ của cô Thẩm kia thực ra không có vấn đề gì, chẳng lẽ thật sự là do cô nghĩ nhiều.

Tưởng Đình Dã phụ họa: “Nếu phân tích từng câu từng chữ, những điều cô vừa nói không hề thuyết phục.”

Bạch Đàm cuống lên: “Nhưng mà…”

“Có khả năng nào cô gái họ Thẩm này không hề tồn tại không.” Văn Chú im lặng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng vào thời điểm mấu chốt đưa ra sự dẫn dắt trực tiếp nhất “Cô Thẩm không tồn tại, chỉ là một mật mã dùng để liên lạc với bên ngoài.”

Một câu nói của Văn Chú như tiếng sét nổ vang giữa ba người, cũng khiến Tưởng Đình Dã lập tức hiểu ra ý anh ám chỉ.

“Ý cậu là, cô gái họ Thẩm này là người do Chu Uẩn tìm đến giả danh, mục đích là để gây sự chú ý của Bạch Đàm? Nhưng dụng ý của việc gây chú ý này là gì?”

“Đúng đấy, lời A Dã nói chính là điều tôi muốn nói, tốn công tốn sức đi đường vòng như vậy không sợ Bạch Đàm hoàn toàn không chú ý đến sao?”

Văn Chú dùng ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* chén trà, mi mắt mỏng hơi rủ xuống, đưa ra giải thích cho thắc mắc của anh ta: “Lần đầu không rõ thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, rồi sẽ có một lần gây sự chú ý của cô ấy.”

Bạch Đàm đặt cốc xuống, hơi nôn nóng: “Nếu như lời Văn tổng nói đây là gợi ý nào đó Tiểu Uẩn dành cho tôi, vậy tôi phản hồi thế nào đây?”

“Cô ấy không phải đã cho cô đáp án rồi sao?” Văn Chú ngước mắt, nhìn ba người bọn họ vẻ mặt nghi hoặc, không úp mở nữa “Vụ Sơn, vườn trà.”

Ba người đang ngồi đồng loạt im lặng. Nhất thời không biết nên nói Bạch Đàm trí tưởng tượng phong phú hay nên nói Văn Chú tâm tư cẩn mật. Chân tướng sự việc thế nào không ai biết, trừ khi đến Vụ Sơn xem cho rõ ràng.

Bạch Đàm vỗ mạnh đùi một cái: “Tôi sẽ đi Vụ Sơn một chuyến, xem xem rốt cuộc có nhân vật này hay không!”

“Cô đi một mình sao?” Trì Học Nhiên lắc đầu bác bỏ “Nếu suy đoán của chúng ta là thật, chứng tỏ Chu Uẩn không muốn cho nhiều người biết cô ấy còn sống, có lẽ nơi cô ấy đang ở nguy hiểm hoặc là vì nguyên nhân khác, cô đi một mình lỡ xảy ra chuyện gì đến lúc đó ai cứu cô?”

Tưởng Đình Dã hiếm khi tán đồng với Trì Học Nhiên: “Cậu ấy nói đúng đấy, cô là phụ nữ đi Vụ Sơn, theo tôi được biết chỗ đó khá hẻo lánh lại là vùng núi, rất nhiều chuyện rất nhiều người không thể dùng tư duy bình thường để hiểu được, cô vừa đến ai cũng nhìn ra là người nơi khác, muốn nghe ngóng gì chưa chắc đã nghe ngóng được.”

“Cái này cũng không được cái kia cũng không xong!” Bạch Đàm phiền não “Các anh nói xem phải làm sao?”

“Cùng đi.” Văn Chú bỏ qua ánh mắt ngỡ ngàng của hai người bạn thân, trịnh trọng lên tiếng “Vừa hay tôi cũng muốn biết rốt cuộc là người hay là ma.”

Trì Học Nhiên không tiện biểu hiện quá rõ ràng, thấp giọng khuyên nhủ: “Thịnh Hoằng nhiều việc như vậy không đủ cho cậu bận à? Còn chạy đến Vụ Sơn?”

“Cậu muốn làm người lao động kiểu mẫu à?” Văn Chú liếc xéo anh ta “Vừa hay để tôi nói với chú Trì cậu dạo này rất có lòng cầu tiến.”

“Tôi hỏi thừa rồi.” Trì Học Nhiên vỗ nhẹ tay lên miệng, nhìn Bạch Đàm vẻ mặt kích động bên cạnh, lại nhìn Tưởng Đình Dã đối diện cũng muốn nói lại thôi giống mình, hai người hiện tại không tiện mở miệng, Văn Chú đã quyết tâm làm việc gì đó, hai người bọn họ có mài mòn mép cũng vô ích.

Từ Túc Nguyên đến Vụ Sơn không tính là gần, cho dù đi máy bay cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ. Vì thân phận đặc biệt của Văn Chú, và để đề phòng bất trắc xảy ra, Tưởng Đình Dã ở lại Túc Nguyên, phòng ngừa tình huống bất ngờ xảy ra, Trì Học Nhiên đi cùng, tiện tìm người xử lý công việc, ông cụ Trì có việc làm ăn ở Khê Thương, quen biết không ít người, Trì Học Nhiên đi theo tham dự không ít tiệc rượu, đã quen mặt với những người có thân phận đó, ai cũng biết bố anh ta là ai, nếu thật sự có việc tìm đến họ cũng không đến nỗi bị từ chối.

Bạch Đàm giao toàn bộ công việc công ty cho Trương Tân Minh xử lý thay, cậu ta làm việc tỉ mỉ, giao phòng làm việc cho cậu ta cũng yên tâm.

Tưởng Đình Dã cung cấp máy bay riêng, tránh để có người phát hiện Văn Chú rời khỏi Túc Nguyên, tần suất anh ta dùng máy bay riêng khá nhiều, đi đi về về sẽ không khiến người ta nghi ngờ.

Bạch Đàm lần đầu tiên ngồi máy bay riêng, nếu là trước kia kiểu gì cô ấy cũng phải tạo dáng chụp vài tấm ảnh để khoe khoang, nhưng bây giờ trong lòng đang có chuyện nên tâm trạng không hào hứng lắm.

“Khê Thương là quê hương của mẹ Tiểu Uẩn, trước đây cô ấy còn nói có cơ hội sẽ đưa tôi đi xem thử, không ngờ…”

“Hôm nay chúng ta chẳng phải đã đi rồi sao?” Trì Học Nhiên nhấp một ngụm nước, không hẳn là khuyên giải mà giống an ủi nhiều hơn “May mắn thì có lẽ sẽ có phát hiện bất ngờ.”

Thật sự ngồi lên máy bay vào giờ phút này, Bạch Đàm mới phát hiện gan mình to đến mức nào, chỉ dựa vào sự phỏng đoán nhất thời mà tuyên bố Chu Uẩn còn sống, thậm chí còn khiến Văn Chú và những người khác phải bận tâm đi cùng cô ấy tới đó, sự oán trách đối với Văn Chú trước đó dần tan biến sau khi máy bay cất cánh, có lẽ như lời Tưởng Đình Dã nói, Văn Chú chỉ là che giấu cảm xúc quá tốt, đến nỗi sinh ra hiểu lầm đối với anh, cho rằng anh là người bạc bẽo.

Trì Học Nhiên tìm người quen lấy được bản đồ Vụ Sơn, lại phái người nghe ngóng nhiều nơi, có thể xác định thời gian tới Vụ Sơn quả thực có tổ chức tiệc thưởng trà, mà trùng hợp là người phụ trách tiệc thưởng trà tên có hai chữ: Thẩm Uẩn.

Tuy nói với Chu Uẩn không cùng họ cũng chẳng cùng tên*, nhưng giống như Bạch Đàm đã nói, trong cõi u minh dường như có một sợi dây mỏng mạnh vô hình buộc vào ngón tay họ, khẽ rung động nhắc nhở họ.

*Thẩm Uẩn: 沈蕴, Chu Uẩn: 周韫

Máy bay riêng đến Khê Thương đã là buổi trưa. Trì Học Nhiên nhìn hai người bọn họ không hề có vẻ đói, lòng đầy kính nể, anh ta một bữa không ăn là đói đến hoảng loạn, bọn họ mình đồng da sắt còn anh ta là thân ngọc mình ngà, cứ đói là vỡ vụn, nhà hàng đã sắp xếp từ sớm cũng không cần đến nữa, anh ta bảo người ta đóng gói mang tới để giải quyết ngay trên xe.

Đến Vụ Sơn còn phải lái xe hơn một tiếng đồng hồ. Trì Học Nhiên đặt hộp cơm trưa trước mặt hai người, khuyên Bạch Đàm vài câu, cô ấy nghe lời, mở nắp định ăn chút đỉnh. Văn Chú dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, cứ như tu tiên chẳng có chút cảm giác đói nào.

Trì Học Nhiên đặt hộp cơm xuống, lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía Văn Chú, trâu bò thật.

Người ăn no uống đủ thì dễ buồn ngủ, cả Trì Học Nhiên và Bạch Đàm đều không chống lại được sức mạnh của tinh bột, dựa vào ghế ngủ không biết trời trăng mây gió gì, đến khi Văn Chú gọi họ dậy mới biết đã đến nơi.

Bạch Đàm mở đôi mắt ngái ngủ, qua cửa kính xe quan sát tình hình Vụ Sơn, nhìn một cái là biết thôn núi hẻo lánh, kiến trúc đều là kiểu nhà ngói nông thôn cổ xây dựng từ những năm trước, nhìn từ xa trông khá giống địa điểm du lịch ít người biết đến.

Cổng lớn rất đơn giản, trên cổng sắt hình vòm hàn hai khối sắt vuông đã gỉ sét từ lâu, xếp thành hình thoi, dùng sơn đỏ viết hai chữ “Vụ Sơn”.

Xe của họ được bao bọc ở giữa, phía trước có một xe dẫn đường, phía sau có hai xe bảo vệ, trận thế lớn đến mức dân làng canh gác dưới núi phải gọi điện cho trưởng thôn báo là có khách lớn đến.

Trì Học Nhiên đang nghĩ sao Văn Chú không cho họ xuống xe hỏi thăm tình hình, đợi mười mấy phút, cuối cùng cũng thấy trên con đường đất quanh co xuất hiện vài bóng người, đầu đội mũ, trên cánh tay đeo bao tay, bước chân nhanh nhẹn chạy xuống núi.

Người dẫn đầu bỏ mũ xuống quạt quạt vào mặt cho mát: “Mấy vị từ thành phố tới phải không? Tiệc thưởng trà Vụ Sơn phải ngày kia mới tổ chức cơ!”

Bạch Đàm lanh trí nói: “Công ty chúng tôi muốn tìm nơi để team building, nghe nói trà Vụ Sơn rất ngon, nên nghĩ hay là đặt địa điểm team building ở chỗ mọi người, đến lúc đó chúng tôi cũng trải nghiệm thú vui hái trà.”

“Là vậy à, thế mấy vị xuống xe trước đi, tôi tìm Thẩm Uẩn qua nói chuyện chi tiết với mọi người.”

“Bác là?”

Người đàn ông trung niên ngừng tay quạt gió, toét miệng để lộ hàm răng trắng: “Tôi là trưởng thôn.”

Bạch Đàm nóng lòng muốn biết Thẩm Uẩn rốt cuộc có phải Chu Uẩn hay không, giục giã: “Vậy phiền trưởng thôn sắp xếp cho chúng tôi gặp mặt Thẩm Uẩn, vừa hay chúng tôi có vài vấn đề muốn hỏi cô ấy.”

“Không thành vấn đề, nhưng mọi người phải đợi một lát, cô ấy còn đang tiếp một đoàn khách khác, bận lắm!” Trưởng thôn đưa tay chỉ về hướng lên núi “Mọi người lái xe đi vào từ phía đông ấy, bên đó mới làm đường, xe bốn bánh lên được, bên trên có bãi đỗ xe, tối nay mọi người có đi không? Không đi thì tôi bảo nhà nghỉ giữ phòng cho mọi người.”

Bạch Đàm vừa định trả lời, Văn Chú im lặng nãy giờ ở ghế sau đã ngắt lời cô ấy.

“Ở lại, bao trọn gói.” Văn Chú lấy từ trong ví ra một xấp tiền “Đây là tiền cọc.”

Trưởng thôn nhìn thấy xấp tiền, hoảng hốt xua tay: “Không cần nhiều thế đâu, chỗ chúng tôi dạo này không phải mùa cao điểm, nếu mấy vị chắc chắn ở lại, tôi cho người đi sắp xếp ngay đây.”

Bạch Đàm ngồi không yên, không đi theo đường mới làm cùng Văn Chú và những người khác mà chọn quay lại đường cũ cùng trưởng thôn, dọc đường nghe ngóng chuyện về “Thẩm Uẩn”.

“Theo lời bác nói, Thẩm Uẩn lớn lên ở đây à?”

“Đúng thế, hồi nhỏ nghịch lắm, thường xuyên dẫn bọn trẻ con cùng lứa trong thôn lên núi chơi.”

“Giữa chừng cô ấy chưa từng rời khỏi Vụ Sơn sao?”

“Có rời đi chứ, thi đỗ một trường đại học tốt nên đi thành phố lớn rồi.”

Bạch Đàm hơi căng thẳng: “Là đi Túc Nguyên à?”

Trưởng thôn cười cười: “Túc Nguyên là thành phố lớn hơn, Thẩm Uẩn đi Khê Thương.”

Bạch Đàm “ồ” một tiếng tâm trạng không tốt, xem ra Thẩm Uẩn không phải là Tiểu Uẩn. Bọn họ không quản đường xa vạn dặm tới một chuyến, vì chính là niềm tin đó, nhưng giờ nghe lời trưởng thôn nói, sự kiên định trong lòng cô ấy đang lung lay từng chút một.

Nhóm Bạch Đàm dù sao cũng đi bằng hai chân, không so được với bốn bánh, đợi khi họ lên đến trên núi, nhóm Văn Chú đã đợi bên ngoài nhà nghỉ rồi.

Trưởng thôn lấy lý do “đến Vụ Sơn mà không uống trà Vụ Sơn coi như phí công đến một chuyến”, dẫn mấy người bọn họ đến quán trà tiếp khách.

Trưởng thôn suốt dọc đường giới thiệu trà Vụ Sơn khác biệt thế nào, còn đạt tiêu chuẩn xuất khẩu, tuyệt đối hoàn toàn tự nhiên không ô nhiễm, người từng uống hầu như không ai chê dở, bây giờ lại vì có Thẩm Uẩn về quê giúp đỡ, trà Vụ Sơn rất nhanh cũng có thể mua trực tuyến rồi.

“Mấy vị ngồi trước đi, hóng mát chút, dạo này nhiệt độ Vụ Sơn cao, lên núi một đi một về nóng lắm.” Trưởng thôn sắp xếp cho họ ngồi xuống xong, vẫy tay gọi nhân viên pha trà qua tiếp đãi.

“Nhân viên pha trà chỗ chúng tôi đều là người có tay nghề, lại phối với lá trà Vụ Sơn, đảm bảo mọi người uống xong một ấm còn muốn thêm ấm nữa.” Trưởng thôn cười híp mắt nhận lấy điểm tâm kiểu Trung được mang lên.

Trải qua một chặng đường dài, bữa trưa Trì Học Nhiên ăn đã sớm tiêu hóa gần hết, nhìn thấy có điểm tâm, không nói hai lời giơ tay định lấy bánh ngọt trong khay của trưởng thôn.

Trưởng thôn hơi nghiêng người, xoay một vòng đến bên cạnh Bạch Đàm, bưng đĩa bánh ngọt hình hoa mai trên khay đặt trước mặt Bạch Đàm: “Cô nếm thử xem.”

Văn Chú liếc nhìn trưởng thôn một cái, bưng chén trà nhân viên vừa rót cho anh lên, dùng chén làm vật che chắn, âm thầm để ý lời nói cử chỉ của nhóm người trưởng thôn.

Bạch Đàm cầm lấy một miếng bỏ vào miệng, từ từ nhai, dần dần lực nhai càng lúc càng nhỏ, lờ mờ cảm thấy như có vật gì đó cứng cứng trong miệng không thể nuốt xuống.

Cô ấy đang định xin cốc trà để trôi xuống thì trưởng thôn đã đặt một ly nước ép trước mặt cô ấy “Nếu được phiền cô nếm thử xem nước ép tươi thế nào, khách mới đến gần đây chúng tôi đều tặng miễn phí một ly.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Bạch Đàm không nghi ngờ, nhận lấy nước ép lại phát hiện là đồ nóng, thời tiết này làm đồ uống nóng đến chết người làm gì? Cô ấy không tiện nổi giận, dùng tay kia đỡ đáy cốc, đầu ngón tay chạm phải vật lạ giống như tờ giấy nhỏ dính dưới đáy cốc.

Cô ấy lẳng lặng kéo tờ giấy xuống giấu vào lòng bàn tay, đặt nước ép xuống hỏi: “Có nhà vệ sinh không?”

Trưởng thôn chỉ ra ngoài: “Cô ra cửa rẽ trái, có biển chỉ dẫn.”

Trong lúc đứng dậy cầm túi của mình, Bạch Đàm lén nhét tờ giấy nhỏ vào túi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra đi ra ngoài quán trà.

Trì Học Nhiên vẫn đang nghe trưởng thôn giới thiệu trà Vụ Sơn, Văn Chú lẳng lặng đặt chén trà xuống: “Vừa hay tôi cũng đi.”

Trưởng thôn kịp thời lên tiếng: “Nhà vệ sinh nam ở bên phải.”

“Đa tạ.” Văn Chú trước khi đi nhìn Trì Học Nhiên một cái, không nói gì rời khỏi quán trà.

Theo lời trưởng thôn, Văn Chú ra khỏi quán trà rẽ phải, nhìn quanh bốn phía, tìm được một con đường nhỏ hẹp, anh quay đầu nhìn lại, xác định không có ai chú ý, men theo đường nhỏ đi về phía nhà vệ sinh nữ.

Nhờ đi đường tắt, anh đến trước Bạch Đàm một bước, vừa khéo nhìn thấy cô ấy xách túi chuẩn bị đi vào trong.

Văn Chú cúi đầu đi tới, giả vờ vô tình đụng vào làm rơi chiếc túi trên tay cô ấy “Xin lỗi, tôi vội gọi điện thoại, không sao chứ?”

Bạch Đàm ngỡ ngàng nhìn anh: “Anh không phải ở phòng trà sao?”

“Ra ngoài gọi điện thoại, bên đó đông người không tiện.” Văn Chú ga lăng nhặt túi giúp cô ấy, thuận miệng hỏi “Bánh ngọt ngon không?”

Thấy cô ấy không có vẻ mặt hoảng hốt, Văn Chú phán đoán sơ bộ cô ấy vẫn chưa kịp xem thứ trong túi, liền lảng sang chuyện khác: “Trông cũng không tệ, cô có thể mua chút ít mang về cho nhân viên công ty.”

“Nói cũng phải, lát nữa tôi bảo trưởng thôn gói giúp tôi vài phần.” Bạch Đàm chú ý túi của mình vẫn ở trong tay anh “Văn tổng, cảm ơn.”

Văn Chú cũng không trả lại ngay mà xách túi của cô ấy lên quan sát kỹ lưỡng: “Túi này của cô trông cũng được đấy, có có phiền nếu tôi chụp một tấm không?”

“Hả?” Bạch Đàm khá ngạc nhiên “Túi này cũng chỉ tầm mười ngàn tệ, với gia sản của Văn tổng chắc không để mắt đến loại này chứ?”

“Mua cho em gái tôi, nó thích nhãn hiệu này.” Văn Chú lấy điện thoại ra, “Chụp được không?”

Túi ở trên tay anh, Bạch Đàm muốn từ chối cũng không được, gật đầu đồng ý yêu cầu chụp ảnh để tìm mẫu giống của anh.

Văn Chú cũng chẳng cảm thấy ngại ngùng, bảo cô ấy đỡ lấy túi, còn mình thì đưa tay giữ lấy lớp lót bên trong túi “Góc độ này vừa đẹp.”

Bạch Đàm liền đứng im.

Vài tấm ảnh được chụp xong, cánh tay Bạch Đàm hơi mỏi, khoảnh khắc cô ấy cúi đầu không chú ý, đôi tay đang giữ lấy mép túi kia nhanh chóng thò vào trong túi, lấy đi thứ muốn lấy.

“Xong rồi.” Văn Chú trả lại túi, “Cảm ơn nhé.”

“Không có gì, em gái Văn tổng nếu thích sau này tôi còn có thể giúp giới thiệu mẫu khác.”

“Được.” Văn Chú dịch sang bên cạnh một bước “Làm mất thời gian của cô rồi.”

Bạch Đàm được quan tâm mà lo sợ, đây vẫn là người sai vệ sĩ chặn đường cô ấy hôm đó sao? Hôm nay lại lịch sự đến đáng sợ. Cô ấy không dám chậm trễ, nóng lòng muốn biết thứ dưới đáy cốc rốt cuộc là gì, siết chặt túi trong tay vội vàng đi vào nhà vệ sinh.

Văn Chú đợi cô ấy đi xa mới từ từ mở tờ giấy nhỏ kẹp ở đầu ngón tay ra, bên trên chẳng có gì cả, một tờ giấy trắng.

Văn Chú dùng ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v*, cảm nhận được cảm giác vân giấy mờ nhạt, anh nhìn tờ giấy trong tay một lúc rồi giơ tờ giấy nhỏ lên trước ánh sáng, bên trên viết ba chữ: Giáng Tuyết Hiên.

Nét chữ thanh tú, không giống như bút tích của đàn ông.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...