Hình ảnh video chuyển trực tiếp đến cảnh hai người đàn ông bước xuống từ xe trộn bê tông.
Viên Lợi cẩn thận nên đã cố ý thay một bộ quần áo, đội mũ lưỡi trai, Đổng Diệu Huy chắc là do vội vàng, hoặc là tuyệt đối yên tâm về địa điểm gặp mặt, quần áo không thay vẫn là bộ đang mặc trên người.
Hai người sóng vai đi về phía đống cát, hình ảnh được điều chỉnh tốc độ, bối cảnh trong video đã chuyển sang phía sau một gian nhà tạm. Đổng Diệu Huy nhận lấy một tập tài liệu, mở ra lật xem vài trang, dường như đang xác định có phải thứ mình cần hay không.
Thời gian góc dưới bên phải video từng giây từng phút trôi qua, Đổng Diệu Huy cuối cùng cũng gập tài liệu lại, từ túi trong áo âu phục móc ra một tấm thẻ ngân hàng đưa sang.
Tốc độ nhận tiền của Viên Lợi rất nhanh, rời đi cũng rất nhanh.
Đổng Diệu Huy đợi anh ta đi xa rồi, đổi một con đường khác rời đi.
Vừa khéo là lúc Viên Lợi rời đi gặp phải công nhân vận chuyển đồ đạc, không chú ý người phía sau đi tới, cánh tay vung lên, vành mũ không cẩn thận bị đánh rơi, lộ ra khuôn mặt không vui của Viên Lợi.
Anh ta gần như không do dự, nhanh chóng nhặt mũ lên đội lại ngay ngắn, công nhân đặt tay phải lên thái dương, đại khái là đang xin lỗi anh ta, anh ta làm như không nghe thấy, cắm đầu đi đường của mình.
Hình ảnh Đổng Diệu Huy rõ nét hơn nhiều, quay được trọn vẹn một khuôn mặt, dường như không sợ mình sẽ bị camera giám sát quay được.
Hình ảnh dừng lại ở bóng lưng rời đi của Đổng Diệu Huy, mũi tên tam giác xuất hiện ở vị trí giữa màn hình, trong phòng họp chết lặng như tờ.
Người của Gia Liên phẫn nộ nhìn chằm chằm Viên Lợi, người của Hào Lợi kinh ngạc nhìn Đổng Diệu Huy.
Chu Uẩn cầm lấy bút ghi âm trên bàn, từ từ đi về phía Đổng Diệu Huy, đèn xanh luôn sáng, đang sử dụng bình thường, đầu bằng phẳng chĩa vào Đổng Diệu Huy, giọng nói dịu dàng nhưng nội dung nói ra lại rất lạnh lùng: “Giám đốc Đổng, video anh xem rồi, những gì tiếp theo anh nói vừa là sự thật cũng là bằng chứng.”
Nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm mình như vậy, Đổng Diệu Huy không biết phải làm sao, anh ta giống như con tinh tinh trong vườn bách thú bị người ta tùy ý ngắm nghía, không thể đánh trả càng không thể cãi lại.
Từng ánh mắt ném tới pha lẫn ý vị không rõ ràng, nội tâm nhạy cảm của Đổng Diệu Huy đang dần phóng đại, bên tai dường như có giọng nói trống rỗng đang nói với anh ta, những người này đều đang xem trò cười của anh ta, bọn họ đều muốn anh ta không ngóc đầu lên được, cả đời như bùn loãng ở lại trong công ty nhỏ tầm thường, dựa vào nịnh nọt kiếm cơm ăn qua ngày.
Âm thanh bên tai ngày càng dày đặc, ồn ào đến mức đầu óc ong ong. Đổng Diệu Huy giơ tay bịt tai trái, ngón trỏ tay phải từ từ chỉ về phía Chu Uẩn, đem tất cả sự tức giận và mũi dùi chĩa vào cô: “Tại sao… tại sao cô lại hại tôi?!”
Sự bất thường của anh ta, mọi người đều nhìn thấy, người của Hào Lợi sợ Đổng Diệu Huy kích động, lần lượt đứng dậy vây quanh anh ta, cố gắng khuyên bảo người bình tĩnh lại.
Mồm năm miệng bảy cũng không thể ngăn cản Đổng Diệu Huy phát điên, mà chỉ dẫn đến một kết quả khác: khiến người đàn ông đang trong trạng thái bực bội càng thêm nóng nảy, dùng sức đẩy đồng nghiệp vướng víu ra, không quan tâm người khác có bị thương hay không, giống như để hoàn thành một thiết lập nào đó, nhắm chuẩn Chu Uẩn lao thẳng tới.
Đám đông chen chúc trước mắt Chu Uẩn qua một trận phát điên của Đổng Diệu Huy tản ra hết. Những cái đầu người lúc nhúc mắt Chu Uẩn đột ngột biến mất, cô giống như binh lính mất đi áo giáp, không có bất kỳ vật phòng thân nào phơi mình dưới ngọn giáo dài của quân địch.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cô không kịp đưa ra phản ứng nhanh nhất, chỉ theo bản năng nhắm mắt nghiêng mặt, cầu mong tránh được cú tấn công dữ dội đầu tiên.
Bờ vai cô dường như được ôm trọn, ấm áp có lực. Chu Uẩn thậm chí có thể nhìn thấy góc nghiêng lướt qua và cánh tay hơi nâng lên của anh.
Trong văn phòng tiếng hít hà vang lên, không ai dám động đậy, nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Văn Chú, nuốt nước bọt dường như trở thành việc duy nhất bọn họ có thể làm, mỗi đôi mắt không nhìn thấy gì khác, mà chỉ có khẩu súng trong tay Văn Chú.
Họng súng đen ngòm dí vào chính giữa trán Đổng Diệu Huy, ngón cái khẽ động, gạt chốt an toàn, tiếng lạch cạch giòn tan đủ để uy h**p tất cả mọi người có mặt.
Dấu hiệu phát điên của Đổng Diệu Huy giống hệt con cá sống bị nhét vào ngăn đông lạnh, ngông cuồng chưa đến một phút, im hơi lặng tiếng, con ngươi nhìn lên trên, nhìn chằm chằm khẩu súng đang dí vào trán, cứ như xem phim cảnh sát hình sự nhiều quá, hai tay từ từ giơ lên.
Văn Chú thông qua ánh mắt nghiêm túc của anh ta, nhìn thấu ý tứ không phục, khẩu súng dí vào trán dùng sức ấn xuống, giọng nói lạnh lùng: “Cho anh ba giây, dẹp cái trò điên của anh lại.”
Chu Uẩn đứng sau lưng Văn Chú, độ rõ nét sánh ngang góc nhìn thứ nhất. Ánh mắt tàn nhẫn không chịu khuất phục nơi đáy mắt Đổng Diệu Huy qua một câu nói của Văn Chú tan biến, hai tay giơ lên chậm rãi hạ xuống, người cũng bình thường hơn nhiều: “Văn tổng, tàng trữ s.ú.n.g đ.ạ.n trái phép trong nước là phạm pháp.”
“Cứ việc đi kiện.” Khẩu súng trong tay Văn Chú hơi dời đi.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Uẩn, đều tưởng Văn Chú sẽ thu súng ngăn chặn diễn biến không thể kiểm soát. Đổng Diệu Huy càng lộ vẻ đắc ý, giống như đang nói mình thắng rồi, ngay cả Văn Chú cũng sợ anh ta.
Khóe miệng anh ta vừa kéo ra một nụ cười sắp hiện mà chưa hiện, thì một tiếng động lớn như sấm sét vang vọng tòa nhà trụ sở chính Thịnh Hoằng, những người xem náo nhiệt xung quanh hoàn toàn chết sững, biểu cảm kinh ngạc và sợ hãi đồng thời xuất hiện trên mặt, trơ mắt nhìn Đổng Diệu Huy ôm ngực liên tục lùi về sau, không kiểm soát được ngã vào ghế văn phòng.
Tay anh ta ôm chặt lấy ngực thở hổn hển, như đang giãy giụa cận kề cái chết, ngũ quan vì đau đớn mà vặn vẹo vào nhau, giơ cánh tay phải yếu ớt lên, hướng ngón tay chỉ về hướng Chu Uẩn: “Kẻ… kẻ g.i.ế.t người!”
Chu Uẩn tức đến mức bật cười. Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn nhớ chĩa mũi dùi vào cô, còn biết chọn quả hồng mềm mà nắn, nhìn bộ dạng đó của anh ta, đúng là sống lâu mới thấy.
Bàn tay đó như gắn radar dò tìm, chính xác không sai lệch chỉ vào Chu Uẩn, cô nghiêng đầu, đầu ngón tay cũng động theo một cái.
Chu Uẩn cố ý trốn sau lưng Văn Chú, kiễng chân từ vai phải anh lộ ra đôi mắt sáng lấp lánh, đuôi lông mày khẽ nhướng, khiêu khích Đổng Diệu Huy.
Anh ta thu tay về, làm ra vẻ như bị trọng thương, ngã vào trong ghế không dậy nổi.
Nhân viên Hào Lợi đùn đẩy nhau cử nữ nhân viên phát tài liệu kia ra mặt khuyên giải, cô ta mặt mày ủ rũ sắc mặt cũng chẳng tốt hơn Đổng Diệu Huy là bao, sau khi đến gần, dùng sức vỗ một cái: “Giám đốc Đổng, anh không sao, mau dậy đi, đừng làm mất mặt nữa.”
Chu Uẩn thậm chí có thể thấy nữ nhân viên nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ cuối cùng, lực trên tay chuyển sang quần áo Đổng Diệu Huy, cố gắng kéo người dậy.
Khẩu súng đó không có bất kỳ sát thương thực tế nào, giống súng đồ chơi trẻ em, chỉ là làm giả quá giống thật, khoảnh khắc dí vào trán Đổng Diệu Huy, mọi người theo bản năng tưởng là thật, Văn Chú lại gạt chốt an toàn xuống, phát ra âm thanh giống tiếng nổ súng khiến người ta lầm tưởng trúng đạn rồi.
Lồng ngực bị Đổng Diệu Huy ôm chặt không có bất kỳ tổn thương nào, anh ta từ từ buông tay ra, vẫn không chắc chắn lắm, quệt lung tung hai cái, không có đau đớn rõ rệt, lòng bàn tay cũng không có vết máu.
Anh ta ngẩn người trên ghế, đầu óc nhất thời không kịp xoay chuyển, nhưng rất chắc chắn mình đã rất mất mặt rồi.
Mấy người Hào Lợi đi cùng đều không nỡ nhìn, quay sang nhìn nhau, nếu có thể thì thà rằng độn thổ luôn cho rồi.
Sự xấu hổ bỗng dưng sinh ra, dù sao cũng là công ty lớn, có Giám đốc như vậy làm đại diện Hào Lợi, nói khó nghe chút thì là chưa đánh đã thua. Người phụ nữ vừa khuyên giải Đổng Diệu Huy là người đầu tiên đứng ra nói rõ quan hệ: “Văn tổng, anh ta tạm thời không tính là nhân viên Hào Lợi chúng tôi, vẫn chưa chuyển lên chính thức, Giám đốc cũ gần đây trong nhà có việc mới để anh ta tạm thay vị trí.”
Ngay lúc bị rũ sạch quan hệ, mắt Đổng Diệu Huy lóe lên vẻ hung dữ, trừng mắt nhìn người phụ nữ, cơn giận tăng vọt: “Các người có ý gì? Tôi là giám đốc của các người đấy!”
Người phụ nữ vừa muốn phản bác, một tràng tiếng gõ cửa bên ngoài phòng họp cắt ngang lời định nói, người đứng ngoài cửa nhẹ nhàng đẩy cửa ra: “Văn tổng, lễ tân nói có điện thoại gấp.”
Văn Chú nhìn Tống Miện, anh ta gọi điện thoại nội bộ, sau khi biết người gọi thì đưa điện thoại qua: “Văn tổng, người của Hào Lợi.”
Thông thường mà nói, nếu chỉ là mấy người không quan trọng, Tống Miện sẽ không chuyển điện thoại, chắc hẳn đằng sau cuộc điện thoại này là người đứng đầu Hào Lợi.
Văn Chú rũ mắt liếc qua điện thoại, giọng nói trầm thấp, có sự quyết đoán không cho phép nghi ngờ: “Nói thẳng ra đi.”
Tống Miện im lặng chốc lát rồi nói: “Khương tổng của Hào Lợi.”
Dứt lời, phòng họp đang yên tĩnh lại lần nữa khôi phục “sức sống”, tiếng thảo luận nhỏ như muỗi kêu, nhưng nếu tụ lại cùng nhau thì là vo ve không ngừng, ồn đến đau đầu.
Khớp ngón tay Văn Chú khẽ cong, gõ lên bàn họp “Người của Hào Lợi ngoại trừ Đổng Diệu Huy, toàn bộ đi ra ngoài.”
“Dựa…”
Người đàn ông chưa nói xong đã bị nữ nhân viên bên cạnh véo mạnh một cái, những lời chưa nói hết bị cắt ngang trong tiếng “á”.
Người của Hào Lợi coi như biết nghe lời, Văn Chú vừa lên tiếng, không kịp thu dọn đồ đạc, vội vàng rời khỏi phòng họp.
Khoảnh khắc cửa mở, mấy người chạm mặt với ông chủ công ty, việc được giao cho thì làm hỏng bét, hình tượng cũng bị hủy hoại gần hết bọn họ biết mình đuối lý, nhìn thấy Khương Nghiêm Bân phản ứng đầu tiên không phải là ngụy biện mà là nhanh chóng cúi đầu đợi ăn mắng.
Khương Nghiêm Bân khi không cười thì ngũ quan càng thêm đáng sợ, ông ta không nói gì, nhưng ánh mắt quét qua dường như đã nói lên tất cả, cuối cùng hóa thành một câu: “Cút về đi.”
Giọng nói khàn khàn trầm thấp là thể diện ông ta dành cho mình cũng là dành cho công ty, cũng không thể để người Thịnh Hoằng xem trò cười.
Mấy người mặt mày xám xịt nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi thị phi này.
Khương Nghiêm Bân cũng không thèm nhìn một cái, điều chỉnh hơi thở, thu lại mọi cảm xúc, khôi phục tư thái nghiêm nghị như mọi khi cất bước đi vào phòng họp.
Ông ta và nhà họ Văn coi như là chỗ quen biết cũ, những năm đầu tiếp xúc với bố Văn Chú khá nhiều, còn về Văn Chú, số lần gặp mặt không nhiều, thỉnh thoảng có thể gặp trong tiệc rượu, có điều mỗi người có vòng tròn nịnh hót riêng, cơ hội ngồi xuống nói chuyện tử tế gần như không có.
Khương Nghiêm Bân tự cho mình trạc tuổi bố Văn Chú, gặp mặt nhiệt tình chào hỏi: “Cháu hiện giờ quản lý công ty lớn như Thịnh Hoằng, chú thật sự ngưỡng mộ anh Văn đấy, có người con trai xuất sắc như cháu.”
Văn Chú ngồi trên ghế da chưa từng đứng dậy, cầm bút chọn ra một tờ giấy tài liệu trong đống tài liệu Đổng Diệu Huy mang đến, buồn chán bắt đầu vẽ vời.
Khương Nghiêm Bân nói xong rồi nhưng anh mãi không đáp lại, Chu Uẩn đứng bên cạnh anh, biết rõ nhất anh đang làm gì.
Anh dùng bút máy phác họa thành thạo đường nét khuôn mặt người trên giấy A4 trước, hạ bút dứt khoát gọn gàng, không đứt mực, một lát sau, đường nét đó ngày càng rõ ràng, Chu Uẩn lờ mờ phát hiện giống một người.
Ánh mắt cô chìm đắm trong bức vẽ đó, cũng chìm đắm trong khả năng hội họa sống động như thật của Văn Chú, cô quả thực không ngờ đường đường là Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng thế mà đã nắm giữ một mục trong cầm kỳ thư họa, chẳng lẽ ba mục còn lại kia cũng không tồi?
Bút trong tay Văn Chú không dừng dại, đầu cũng chưa từng ngẩng lên, nhưng lại chịu nói chuyện rồi, có điều vừa mở miệng đã mỉa mai gọi người ta là “lão nghệ sĩ”.
“Ngưỡng mộ ông ấy cái gì?” Văn Chú vẽ đường viền tay áo “Bỏ vợ bỏ con à?”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí vốn dĩ đã kỳ quái dần dần không thể kiểm soát, bất kỳ ai cũng không ngờ Văn Chú một chút cũng không kiêng kỵ thân thế, thoải mái đến mức có thể nói ra một cách tùy tiện như vậy.
Chu Uẩn được coi là người tiếp xúc với Văn Chú nhiều nhất trong phòng họp hôm nay ngoại trừ Tống Miện, đôi môi mỏng gần như không nhìn thấy vân môi kia, mỗi câu nói ra đều như tẩm độc, người có chút khả năng chịu đựng có lẽ còn chịu được, người tâm lý yếu ớt e là bị chửi cho khóc rồi.
Trong phòng họp vẫn còn người ngoài, thậm chí còn có đối thủ, Khương Nghiêm Bân tự nhận là bậc cha chú, vãn bối không nể tình châm chọc, cái mặt già này không biết giấu đi đâu, giống như đang nói với mọi người, lời ông ta vừa nói là đang cố gắng bắt chuyện, còn Văn Chú người ta căn bản không thân với ông ta.
“Cháu ngoan, chú và bố cháu những năm đầu quan hệ không tồi, giờ ông ấy đi nước ngoài bọn chú cũng thường xuyên liên lạc, thỉnh thoảng còn nói về cháu, ông ấy có nói tính khí của cháu…”
Bộpppp…
Bút máy đập mạnh lên tờ giấy tài liệu đang phác họa dở.
Chu Uẩn nhìn thấy rõ ràng đường viền hàm căng chặt của Văn Chú, đó là phản ứng theo bản năng của đàn ông khi không vui, càng là tín hiệu đếm ngược phát ra của cơn giận.
Khương Nghiêm Bân mày rậm nhíu chặt, nhìn chằm chằm chiếc bút máy đang lắc lư trên mặt giấy, giọng nói cao lên vài phần: “Văn Chú, cho dù ông cụ Văn ở đây, cũng phải khách sáo với nhà họ Khương chúng ta vài phần, cháu hết lần này đến lần khác tỏ thái độ không tôn trọng trưởng bối là ý gì!”
“Không muốn tôn trọng.” Văn Chú cầm bút lên lại, bút máy ma sát trên giấy tạo ra tiếng sột soạt rõ ràng “Dưới lầu có hòm thư khiếu nại, thứ sáu hàng tuần sẽ được gửi đến tay ông cụ Văn trong miệng ông, nhanh thì mất một tuần xử lý, chậm thì xa xôi không hẹn ngày về.”
Chu Uẩn thực sự không nhịn được, nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, khóe môi hơi cong.
Cô mới phát hiện người như Khương Nghiêm Bân phải để Văn Chú trị ông ta, trị phát nào chuẩn phát đó.
Khương Nghiêm Bân đang buồn bực không có chỗ trút giận, mặt mũi mất hết chưa biết tìm lại thế nào, mắt liếc thấy Chu Uẩn cười trộm, lập tức trừng mắt quát: “Sao cô lại ở đây? Đây là chỗ cô nên đến sao?!”
Ngọn lửa chiến tranh vô duyên vô cớ lại cháy lan sang mình, Chu Uẩn cạn lời. Hai năm trước ở nhà họ Chu, cảnh tượng mở cửa cho đến ngày nay vẫn không thể nào quên. Vợ chồng nhà họ Khương cực kỳ cay nghiệt, nếu không phải bọn họ nhất quyết đòi một lời giải thích, có lẽ cô cũng không cần chạy đến Dung Thành, ở lì hai năm.
Ý niệm tính cả nợ mới lẫn nợ cũ ùa vào đại não Chu Uẩn, cô không phải con rối gỗ bị giật dây chịu nhiều hạn chế, chỉ có thể để người ta sắp đặt như hai năm trước nữa.
Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Khương tổng, việc tôi xuất hiện ở đây không cần ông đến xía vào, Văn tổng mời tôi đến, tôi tự nhiên không thể không nể mặt người ta.”
“Văn tổng mời cô?” Ánh mắt pha lẫn nghi ngờ của Khương Nghiêm Bân lại rơi trở lại trên người Văn Chú, tuy nói vừa rồi có chút xích mích nhỏ, nhưng trước mắt ông ta càng nóng lòng muốn biết đáp án, tự động loại bỏ chút không vui vẻ đó, hỏi thẳng “Cháu này, cháu mời cô ta đến à?”
Văn Chú cuối cùng cũng dừng bút, từ từ dựa vào lưng ghế, xoay ghế đối mặt với cô, trên khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ lười biếng, khác với sự sắn bén trong từng lời nói và hành động vừa rồi, giờ phút này toát lên vài phần lưu manh không làm việc đàng hoàng.
Anh khẽ mở miệng, Chu Uẩn nhìn chằm chằm môi anh, lờ mờ cảm thấy không phải lời hay ý đẹp gì.
“Tôi mời cô đến lúc nào?”
