Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 9: Từng đến núi Tứ Kỳ chưa?



Dứt lời, ngoại trừ Bạch Đàm và Tống Miện, những người còn lại đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Chu Uẩn, đã không phải nhân viên hai công ty cũng không phải nhân viên Thịnh Hoằng, cô xuất hiện ở đây quả thực không đúng lắm.

Bạch Đàm muốn nói đỡ cho cô, Chu Uẩn liền đưa tay nắm lấy cánh tay cô ấy, khẽ lắc đầu, đợi Bạch Đàm nén xuống sự kích động muốn giải thích, cô bình tĩnh tự tin nói rõ nguyên do mình xuất hiện ở đây: “Văn tổng quả thực không mời tôi, là tôi chủ động liên lạc với Tổng trợ lý Tống, nói cho anh ta biết về việc nghi vấn sản phẩm mà Hào Lợi nghiên cứu phát triển là chiếm đoạt thành quả của người khác.”

Khương Nghiêm Bân cần chính là câu nói này của cô, có lý do hợp lý, tự nhiên có quyền lên tiếng, vì chuyện của con gái nên ông ta đối với con gái nuôi nhà họ Chu vốn đã không thể hòa hợp khi gặp mặt, vậy mà cô còn dám thừa nhận là không mời mà đến, đúng là thiếu sự dạy dỗ.

“Bá Sầm và Thư Huệ chiều chuộng cô, đó là nể tình bố cô xả thân cứu người, ân tình lớn đến mấy, nuôi dưỡng cô bao năm cũng coi như trả hết rồi, bao nhiêu năm nay ăn mặc chi dùng của cô, học trường học hàng đầu Túc Nguyên, còn có xe chuyên đưa đón, cái nào không phải hơn hẳn người thường?” Khương Nghiêm Bân liếc xéo cô một cái, hừ lạnh, “Không cầu cô tri ân báo đáp nhưng cũng đừng làm chuyện hạ lưu, cô là giúp Gia Liên sao? Cô là trả thù Thiên Doanh, trả thù nhà họ Khương chúng tôi, suýt chút nữa làm hỏng việc tốt của cô!”

Trong phòng còn có người ngoài, quan hệ giữa Bạch Đàm và Chu Uẩn, cô ấy biết những chuyện này cũng không có gì đáng trách, nhưng những nhân viên khác của Gia Liên không phải người trong giới, một tràng lời của Khương Nghiêm Bân đối với họ giống như chìa khóa mở ra chiếc hộp Pandora , ai muốn nhận chiếc chìa khóa này, có nghĩa là người đó sẵn sàng mở nó ra , và phóng thích cái ác bên trong

Tổng cộng có bốn người của Gia Liên đi theo Bạch Đàm qua đây, Tần Phóng tính tình lạnh lùng không thích lo chuyện bao đồng, Trương Tân Minh EQ cao, trong trường hợp quan trọng phân rõ phải trái đúng sai, một người khác là nữ nhân viên phụ trách sắp xếp tài liệu phòng làm việc Tưởng Lam, tính tình trầm tĩnh, không phải người thích hóng hớt.

Thành hay bại của một đội ngũ, ngoại trừ năng lực và sản phẩm ra, bố trí nhân sự cũng là điểm mấu chốt để giành chiến thắng, Viên Lợi đặc biệt nhờ người liên lạc với thư ký Khương Nghiêm Bân, có ông ta ở đây, anh ta liền có sự tự tin được chống lưng.

Bầu không khí lúng túng thì sao chứ, cái anh ta cần là hòa giải, chỉ cần đối tượng được nhắm tới không phải anh ta là được.

“Khương tổng, vừa rồi ông nói cô ấy trả thù nhà họ Khương là ý gì?” Viên Lợi mượn cớ đổi chủ đề “Chẳng lẽ nói cô ấy cố ý gây ra một đống chuyện để việc ký hợp đồng thất bại là nhằm trả thù Hào Lợi sao?”

Nhắc đến chuyện đó, vẻ mặt Khương Nghiêm Bân lại lạnh thêm vài phần, ánh mắt nhìn Chu Uẩn hận không thể ăn tươi nuốt sống, lườm cô một cái “Những chuyện xấu xa cô ta làm nếu nói ra sẽ làm ô uế danh tiếng tốt đẹp bao năm qua của nhà họ Chu, đồ bạch nhãn lang*!”

Bạch nhãn lang*: vô ơn

“Vậy cô ấy…”

“Tôi là bạch nhãn lang,vậy thì Khương Thiên Doanh là cái gì?” Chu Uẩn vượt qua Bạch Đàm đi đến trước mặt Khương Nghiêm Bân thì đứng lại, do chiều cao, cô tuy thấp hơn một chút, nhưng khí thế không hề thua kém “Kẻ trộm đâm sau lưng bạn bè à?”

Lời này vừa ra, người của phòng làm việc Gia Liên ném ánh mắt nghi vấn về phía Khương Nghiêm Bân, Tưởng Lam là người đầu tiên đứng ra: “Không phải chứ, tôi tưởng thương nhân thành công như Khương tổng, phương diện giáo dục con cái chắc chắn nghiêm khắc, sao có thể làm chuyện trộm cắp?”

Bạch Đàm châm lửa bên cạnh: “Cũng không thể nói như vậy, mầm mống xấu xa không phân biệt giai cấp và gia đình, càng có tiền làm chuyện càng bẩn thỉu, thủ đoạn hạ lưu càng nhiều.”

Miệng lưỡi phụ nữ chẳng khác nào con dao tẩm mật, nếu là thẳng thắn, thì đó là mũi tên tẩm độc. Mặc kệ bạn có kiên nhẫn đến đâu , nghe xong ngọn lửa trong lòng càng cháy càng mạnh.

Bên cạnh Khương Nghiêm Bân đa phần là người a dua nịnh hót, chưa bao giờ có người dám nói bóng gió trước mặt ông ta. Ông ta lạnh mặt, ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống chuyển sang họ “Nếu các người biết những chuyện ghê tởm cô ta làm, sẽ không bênh vực cô ta đâu. Các cô gái trẻ, tôi khuyên các cô hãy nhìn rõ người, để tâm một chút. Bề ngoài tốt nhưng bên trong xấu xa , ai biết được cô ta sẽ ngầm hãm hại các cô phía sau lưng thế nào.”

Chu Uẩn nhịn ông ta rất lâu, hai năm trước cô là bên có lỗi, bị mắng bị chê cười cũng đáng đời, hiện giờ cô chỉ muốn làm chút chuyện cho Bạch Đàm, cho bạn bè mình, lại vô cớ bị lôi chuyện cũ ra đứng ở đây ăn mắng, cô chịu đủ rồi.

“Câm miệng!” Chu Uẩn lần đầu tiên tức giận “Không có nhà họ Chu, bố tôi sẽ không chết, có ông ấy tôi vẫn sống vô lo vô nghĩ, còn về cái gọi là trường danh tiếng của ông, đi cửa sau là sở trường của nhà họ Khương các người, còn tôi thông qua thi cử với điểm cao đường đường chính chính vào trường, thay vì nói đông nói tây đánh lạc hướng, chi bằng giải quyết chuyện Hào Lợi đánh cắp sản phẩm của người khác trước, sau khi bị phát hiện lại sống chết không hối cải, cần ông vác cái mặt già này đến tìm vãn bối cầu xin còn tốt hơn nhiều đấy.”

Từng lời đâm thẳng vào tim. Người thân quen như Bạch Đàm nghe những lời phản bác như súng liên thanh của Chu Uẩn cũng thấy khác với Chu Uẩn mà cô ấy thường thấy. Phong cách xử lý công việc không hề bối rối trong tình huống nguy cấp của Chu Uẩn dường như đã biến mất, bức ép xuất hiện một nhân cách mà Bạch Đàm chưa từng gặp qua trước đây.

Khương Nghiêm Bân suy đi tính lại cũng không ngờ cô dám cãi lại, cái dáng vẻ khéo ăn khéo nói đó khiến người ta tức giận, nhất là câu cuối cùng, giống như một cái tát quạt mạnh vào mặt, cái gì gọi là cái mặt già của ông ta?

Sự im lặng lan tỏa trong phòng họp, Văn Chú không có động thái gì, những người khác càng không biết cũng không tiện nói thêm một câu, địa bàn của anh tất nhiên phán quan lớn nhất chính là anh.

Khương Nghiêm Bân đợi một lúc lâu mà không thấy Văn Chú có ý định can thiệp, đã vậy, ông ta sẽ đích thân ra tay. Nhà họ Chu dù sao cũng sẽ không vì con gái nuôi mà tìm đến gây chuyện, hai nhà Khương – Chu sắp trở thành thông gia, Chu Bá Sầm nói không chừng còn cảm ơn ông ta thay ông ấy dạy dỗ đứa con gái vô pháp vô thiên này.

Cánh tay thô kệch của người đàn ông giơ lên cao, biên độ vung là nhắm vào Chu Uẩn, bàn tay to lớn dày cui thô ráp, từng ngón tay thô ngắn như củ cải, dùng mười phần lực đạo.

Chu Uẩn có thể cảm thấy một luồng gió lướt qua trước mặt, tóc mái trước trán bay lên, bóng tối ập vào trước mắt.

Đôi bàn tay đó xuất hiện đúng lúc, nắm chặt cổ tay của Khương Nghiêm Bân vừa vung tới một cách chính xác. Những ngón tay với các khớp xương rõ ràng lại có sức mạnh hơn cả Khương Nghiêm Bân, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, hai bàn tay dừng lại giữa không trung, âm thầm đối kháng.

“Cháu có ý gì?” Sắc mặt Khương Nghiêm Bân không vui “Các người không phải không có quan hệ sao? Bênh vực cô ta làm gì?”

“Không quen nhìn cảnh bắt nạt kẻ yếu.” Đuôi lông mày Văn Chú khẽ nhướng “Hơn nữa còn là vãn bối nhỏ tuổi hơn Khương tổng.”

Anh dùng sức hất ra, Khương Nghiêm Bân không tiện động thủ nữa, chắp tay sau lưng, nhẹ nhàng ma sát lên áo âu phục để giảm đau, vẻ mặt bình tĩnh, ông ta không nhanh không chậm chất vấn: “Văn Chú, chú khuyên cháu đừng chuyện gì cũng nhúng tay vào, dính vào loại người xui xẻo như cô ta, sau này làm việc gì cũng không thuận lợi.”

Văn Chú nghiêng người, đánh giá Chu Uẩn một cái, rồi thong thả hỏi: “Cô còn có năng lực này à?”

Mắt anh có màu hơi sẫm, vừa rồi còn còn ra dáng anh hùng cứu mỹ nhân, nói lời chính nghĩa, giờ phút này lại nhìn thẳng vào đáy mắt Chu Uẩn, khiến cô chỉ có thể trả lời trực diện.

Chu Uẩn mím môi: “Tôi không biết.”

Văn Chú: “Thế này, tôi thuê cô, không cần làm việc gì cả, mỗi ngày lượn lờ trước cửa mấy công ty lớn ở Túc Nguyên, tranh thủ khiến bọn họ phá sản, như vậy Thịnh Hoằng sẽ phát triển lớn mạnh mà không tốn công sức.”

Anh nói quá nghiêm túc, đến mức mấy người trong phòng họp vẻ mặt ngơ ngác, phản ứng lớn nhất đương nhiên là Khương Nghiêm Bân, ông ta nghi ngờ tên nhóc này có phải cuộc đời trôi qua quá thuận lợi, không biết phân biệt lời hay ý dở hay không, nên liền nhắc nhở bằng giọng điệu của bậc trưởng bối: “Văn Chú, cháu tưởng chú đùa với cháu sao?”

Văn Chú lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt không sao cả kia: “Tôi giống đang đùa sao?”

Sao không giống?

Với tài lực của Thịnh Hoằng đã sớm là công ty lớn hàng đầu trong nước, ở Túc Nguyên càng là một thế lực mạnh hơn hẳn các công ty khác. Mạnh mẽ đến mức này mà còn muốn phát triển lớn mạnh hơn nữa, chẳng lẽ họ còn định thống trị thế giới à?

Đương nhiên, Khương Nghiêm Bân sẽ không nói ra những lời này. Ông ta hiểu đạo lý “ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy*”. Tình hình hiện tại, Văn Chú đã tỏ rõ thái độ, tuy không bảo vệ bằng lời nói, nhưng hành động lại thiên vị Chu Uẩn một cách rõ ràng. Nếu còn tiếp tục nhắm vào Chu Uẩn, lát nữa khi đàm phán việc chính e rằng sẽ khó thương lượng, chi bằng dừng lại tại đây.

Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy*: Còn phải gặp mặt qua lại với nhau nên giữ thể diện cho nhau

Khương Nghiêm Bân hiểu đạo lý biết nhìn thời thế, bèn đổi chủ đề: “Cháu à, chuyện Hào Lợi và Thịnh Hoằng ký hợp đồng, chú thấy bỏ qua đi, việc mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn, nếu hai công ty chúng ta vì chuyện này mà náo loạn không vui vẻ, chú và bố cháu sau này gặp mặt cũng khó xử, hơn nữa…”

“Khương tổng.” Văn Chú trầm giọng cắt ngang “Ông không đặt mình đúng vị trí, từ đầu đến cuối Hào Lợi đã đánh cắp thành quả của người khác, suýt chút nữa khiến danh tiếng Thịnh Hoằng bị hủy hoại trong, nhưng nể tình ông nói là chỗ quen biết cũ với người kia, tôi cũng không tiện không nể mặt ông, Hào Lợi xin lỗi Gia Liên, chuyện này sẽ bỏ qua.”

Chu Uẩn hơi sững sờ.

Đánh chết cũng không ngờ Văn Chú sẽ đứng về phía Gia Liên, cô tưởng anh sẽ với tư cách người xem đợi hai bên đưa ra đủ bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mỗi bên rồi mới đưa ra kết luận cuối cùng.

Khương Nghiêm Bân mất hết mặt mũi, ông ta chịu qua đây là nhắm vào việc Văn Chú nể mặt bố mình, nhưng người tính không bằng trời tính, sự việc thay đổi quá nhanh, thực sự không ngờ quan hệ bố con nhà họ Văn xấu đi nghiêm trọng hơn nhiều so với ông ta biết, xem ra lời đồn bên ngoài vẫn còn nói nhẹ..

Ông ta không nói, Văn Chú biết ông ta đang có ý đồ gì. Anh khẽ nhấc tay, Tống Miện đặt một chiếc điện thoại di động lên bàn họp, vừa tầm với của Khương Nghiêm Bân.

“Chiếc điện thoại này có thể liên lạc trực tiếp với số riêng của ông cụ, Khương tổng nếu có ý kiến với sự sắp xếp của tôi, cứ gọi qua là được.” Văn Chú giơ cổ tay nhìn mặt đồng hồ “Một phút.”

Chu Uẩn lần đầu tiên nhìn thấy sắc mặt Khương Nghiêm Bân khó coi, ở nhà họ Chu lâu như vậy, thường nghe Chu Bá Sầm nói về Khương Nghiêm Bân thế này thế kia, mỗi câu bình luận về ông ta đều cực cao, cộng thêm nhà họ Khương và giới chính trị cũng có chút quan hệ, hành sự tác phong của Khương Nghiêm Bân cho dù quá đáng cũng không ai dám bàn tán, nói dễ hiểu là: Có vốn liếng, tính cách mạnh mẽ, chưa chịu thiệt bao giờ.

Một phút đồng hồ, dường như trở nên vô cùng dài trong phòng họp này.

Sự lựa chọn của Khương Nghiêm Bân đồng nghĩa với kết cục của sự việc này là làm lớn chuyện hay là im hơi lặng tiếng.

Bạch Đàm khoanh hai tay dưới ngực, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, ẩm ướt và dính nhớp.

Cô ấy là bà chủ, phải chịu trách nhiệm với nhân viên cấp dưới, Tần Phóng vất vả một năm, thành quả lại dễ dàng dâng vào tay người khác, cô ấy với tư cách là bà chủ chính là thất bại, không cần tìm bất cứ lý do nào khác

Chu Uẩn nhìn ra cô ấy căng thẳng, giơ tay nhẹ nhàng đặt lên khuỷu tay cô ấy, dùng khẩu hình để tạo thêm niềm tin: Ông ta sẽ đồng ý.

Bạch Đàm cố nặn ra một nụ cười, trong lòng không chắc chắn, nhưng không muốn để người bên cạnh lo lắng cho mình, chỉ có thể cho Chu Uẩn tín hiệu giả mình không sao.

Thời gian một phút qua đi. Khương Nghiêm Bân không cầm điện thoại trên bàn họp lên, cũng không xin lỗi Bạch Đàm ngay lập tức, mà là nhìn chằm chằm Văn Chú, giọng điệu gần như nghiến răng nghiến lợi đưa ra cam kết: “Chuyện này chú sẽ bảo người phụ trách liên quan đến Gia Liên bày tỏ sự xin lỗi, Hào Lợi có lỗi trước, hợp đồng sẽ không ký, dự án này chính thức chấm dứt.”

Tuy Chu Uẩn không làm công việc liên quan đến nghiên cứu phát triển sản phẩm, nhưng cách xử lý của Khương Nghiêm Bân coi như hợp tình hợp lý, ít nhất nó đảm bảo việc đội ngũ nghiên cứu và phát triển của Hào Lợi chấm dứt dự án này, tránh khả năng đóng gói lại và quay trở lại.

“Hài lòng không?”

Chu Uẩn vì câu nói này của Văn Chú mà hoàn hồn, “Hả” một tiếng nghi hoặc, đuôi âm điệu lên cao, không hiểu lắm dụng ý trong lời nói của anh. Hỏi cô hài lòng hay không làm gì? Câu này hỏi có phải hơi mập mờ quá không, giống như giữa bọn họ có mối liên hệ thân mật nào đó, mọi việc anh làm đều là ra mặt cho cô.

Trực giác nói cho bản thân biết, Văn Chú là thương nhân, không có lợi không dậy sớm, sẽ không vô duyên vô cớ đứng về phía Gia Liên, càng không bất chấp ánh mắt kỳ quái của người khác mà dính dáng đến mình.

Chu Uẩn quay đầu, hợp tình hợp lý chuyển vấn đề cho Bạch Đàm: “Bạch tổng, hỏi cậu có hài lòng không đấy.”

Bạch Đàm đọc được một chút tín hiệu giải vây qua ánh mắt cô, ôn tồn nhận lời: “Sự sắp xếp của Văn tổng tự nhiên khiến người ta hài lòng, tôi xin cảm ơn trước ở đây.”

Văn Chú cũng không để ý lời nịnh nọt của Bạch Đàm, xoay góc bức tranh mình tự tay vẽ đẩy đến trước mặt Khương Nghiêm Bân “Thấy Khương tổng cứ hai ba câu lại nhắc đến ông ấy, đặc biệt vẽ tặng ông một bức, nhớ mang về thờ nhé.”

Khương Nghiêm Bân cúi đầu nhìn lướt qua, chỉ một cái liếc mắt, cả người tức đến run rẩy. Đó là bức tranh Văn Trọng và ông ta ngồi ở ghế sofa thưởng rượu, bên cạnh còn có mấy người phụ nữ hầu rượu, phụ nữ vẽ rất qua loa, khái quát bằng tóc dài và bóng lưng, bên cạnh kèm theo tên của khách sạn đó, chỉ có ông ta và Văn Trọng mới có thể nhận ra ngay lập tức.

Thằng nhóc này so với bố nó quả thực nhiều mưu mô và sâu sắc hơn nhiều, đây là lời nhắc nhở cuối cùng cho ông ta, ra khỏi cánh cửa Thịnh Hoằng này, nếu Hào Lợi dám giở trò, nội dung bức tranh này ngày hôm sau sẽ biến thành “sự thật” xuất hiện trên trang nhất các báo lớn.

Khương Nghiêm Bân lần này khinh địch rồi, mọi người đều ở cùng một vòng tròn, vốn tưởng Văn Chú ít nhiều sẽ nể mặt chút, ai ngờ nửa cái mặt mũi cũng không cho.

Mang theo bức tranh bỏng tay trước mắt đi, Khương Nghiêm Bân và thư ký nhìn nhau một cái, người đó nhanh trí tìm một cái cớ, rời khỏi phòng họp một cách coi như là giữ thể diện.

Ông chủ Hào Lợi chính miệng cam kết, chuyện này cũng coi như có kết quả, Bạch Đàm vô cùng biết ơn Văn Chú, có anh ra mặt xử lý, quả nhiên mọi việc suôn sẻ hơn nhiều.

“Văn tổng, chuyện hôm nay…”

“Bạch Đàm phải không?” Văn Chú cúi đầu nghịch bút máy “Tôi và bạn cô còn có lời muốn nói.”

Lệnh đuổi khách rất rõ ràng, Bạch Đàm hiểu ý, nháy mắt ra hiệu với nhân viên công ty một hồi, tạm thời không nghĩa khí bỏ lại Chu Uẩn, ném cho cô nụ cười gượng gạo xin lỗi, dẫn nhân viên dưới trướng rời đi trước.

Cùng đi ra ngoài còn có Tống Miện, cửa phòng họp do anh ta tự tay đóng lại.

Không gian rộng lớn chỉ còn lại hai người Chu Uẩn và Văn Chú, sự rời đi của mọi người dường như mang theo nhiệt độ trong phòng đi cùng, lạnh đến mức cô vô cớ nổi da gà.

Chu Uẩn theo bản năng giơ tay nhẹ nhàng ma sát tay áo, cố gắng tăng nhiệt độ cho mình.

Cô không biết ý đồ của Văn Chú khi giữ cô lại một mình. Chuyện hôm nay quả thực nhờ anh ta mà giải quyết rất suôn sẻ. Dù sao đi nữa, cô cũng coi như nợ anh ta một ân tình.

Chu Uẩn khẽ cắn vào lớp da mỏng bên trong khoang miệng, sau khi cân nhắc vài giây, dịu dàng nói: “Chuyện hôm nay cảm ơn Văn tổng.”

Văn Chú ngừng hành động xoay bút, ngẩng đầu liếc nhìn, đầy hứng thú quan sát cả khuôn mặt Chu Uẩn: “Trước chuyện này, chúng ta có từng gặp nhau không?”

Hàng mi đen của Chu Uẩn hơi rũ xuống, trả lời rất nhanh: “Không có.”

“Phải không?”

“Vâng, với thân phận của tôi khả năng gặp được Văn tổng không lớn.”

Lần đầu tiên cô gặp Văn Chú, là vào ba năm trước.

Lúc đó anh được người ta vây quanh đi tới, sự hiểu biết về anh đa phần là thông qua các loại lời đồn: Con người lạnh lùng, thân phận tôn quý, làm việc có phong cách xử lý riêng, thuộc kiểu người ngang ngược… vân vân.

Tóm lại, là một nhân vật cực kỳ khó dây vào.

Sau ba năm, Chu Uẩn vẫn nhớ ấn tượng đầu tiên của mình về Văn Chú, khi bước xuống bậc thang, đôi mắt anh quét qua những người xung quanh, phủ một lớp màng khinh thường mỏng manh.

Có lẽ là ánh mắt quét tới quá chói mắt, đến nỗi sau này cô dốc hết sức lực cũng phải thắng anh.

Làn gió lạnh lẽo không chút thương tiếc ập vào mặt, thổi vào da khiến người ta không thở nổi, cứng đờ tê dại.

Cô phóng ra từ lối đi tắt, bánh xe trượt tạo thành một vòng cung cuốn theo tia lửa, tiếng gầm rú chấn động đến mức làm họ không nghe rõ giọng nói của nhau, cách tấm kính trong suốt của mũ bảo hiểm, cô khiêu khích nghiêng đầu một cái, sự im lặng còn biểu đạt tốt hơn lời nói.

Giành chiến thắng cuộc đua đó, chấm dứt chuỗi bất bại của một người nào đó. Sự xuất hiện của cô ngày hôm ấy đã làm chấn động toàn bộ trường đua.

Văn Chú dựa vào tay vịn đứng dậy, thân hình cao lớn rắn rỏi bao trùm cô hoàn toàn, đôi chân dài giẫm lên sự nghi ngờ từ từ đến gần, đôi mắt lạnh lùng thâm sâu khó lường trong bầu không khí yên tĩnh nhìn chằm chằm vào cô không hề dời đi: “Từng đến núi Tứ Kỳ chưa?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...