Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 9: Trò cười



Bóng tối tiêu tan, ánh ban mai vừa sáng tỏ. 

Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp phản ứng lại, xung quanh lại đột nhiên hiện ra một khu rừng rậm rạp sâu hun hút, cây đại thụ trăm năm cao vút tận tầng mây, che kín trời, sương mù dày đặc, không khí ẩm ướt, không còn là cảnh tượng biển lửa và núi đao. 

Tạ Ngọc Châu ngã xuống nền đất phủ kín lá khô, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy đại bàng đang từ từ tan thành tro bụi, như thể hòa vào làn sương mù.

Vân Xuyên đứng giữa sương mù trong rừng cây và tro bụi bao quanh người nàng, tỏa ra ánh vàng mơ hồ dưới nắng sớm trong sương mù, nàng đắm chìm trong sắc vàng rực rỡ, trông như người thế ngoại.

Tạ Ngọc Châu trầm mặc nhìn Vân Xuyên một lúc lâu, rồi đột nhiên vươn tay giơ ngón trỏ ra giữa hai người, nghiêm túc nói: “Khoan đã! Khoan đã! Ta phải suy nghĩ một chút.”

Dứt lời, nàng đứng dậy ôm đầu mình, vừa suy nghĩ vừa nói: “Tỷ giết đám người bắt cóc tỷ là vì bọn chúng uy h**p tỷ trước, điều này về tình có thể tha thứ. Nhưng còn bốn người ở Phó gia trang thì sao, tại sao tỷ lại giết họ?”

“Bọn họ muốn cướp túi và vòng tay của ta.”

“Ồ ồ, bọn họ là cường đạo à! Vậy càng có thể tha thứ! Ngoài những người đó ra, tỷ đã từng dùng chiếc vòng tay này giết ai khác chưa?”

Nếu chỉ tính những người chết dưới vòng tay này, thì người bạn tri kỷ trong lời đồn không nằm trong số đó, như vậy thật sự không còn ai khác.

Vậy nên Vân Xuyên đáp: “Chưa từng.”

Tạ Ngọc Châu thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vỗ vỗ ngực xúc động nói: “Cả đêm nay, tim ta cứ lên lên xuống xuống, xuống xuống lên lên, sắp bị dọa hỏng mất rồi! Tỷ sao cứ thích kết luận vội vã vậy chứ? Tỷ vì tự bảo vệ bản thân mà phản kháng, không thể coi là người xấu, còn tàn nhẫn độc ác, mấy từ đó sao lại nói bừa thế được!”

Vân Xuyên giơ ngón tay chỉ vào nàng: “Nhưng ngươi nói …”

“Ta nói rồi, tỷ không phải người xấu. Vân, Xuyên, không, phải, người, xấu! Nghe rõ chưa?”

Tạ Ngọc Châu gằn từng chữ một, giọng nói vang dội, nhưng có chút run rẩy. Gương mặt nàng lấm lem bùn đất tro bụi, hai tròng mắt ẩn sâu bất an, như thể câu nói này bén rễ nảy mầm, không chỉ để thuyết phục Vân Xuyên, mà còn để thuyết phục chính bản thân nàng.

Vân Xuyên thoáng ngẩn người, nàng yên lặng một lúc, rồi hạ ngón tay xuống, nói: “Được rồi.”

Tạ Ngọc Châu hít sâu một hơi, giơ tay vỗ vỗ bả vai Vân Xuyên, lòng còn sợ hãi nói: “Vân Xuyên tỷ tỷ, đừng có nói lung tung nữa đấy. Một khi thanh danh bị bôi nhọ rồi, thì không gỡ ra được đâu.”

Hai người tìm một nơi yên tĩnh trong rừng rậm rạp, ngồi xuống giúp nhau băng bó những vết thương do núi đao biển lửa để lại. Sau khi trò chuyện thêm với Vân Xuyên, Tạ Ngọc Châu cảm thấy mình đã nắm được chân tướng sự việc, và đối với tình trạng hỏi cái gì cũng không biết của Vân Xuyên, cảm thấy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Tỷ thật sự chẳng biết gì mà … Bảng cáo thị dán đầy trong thành, tỷ chưa từng thấy sao? Nếu nhặt được những vật có đá xanh phát sáng như thế này, là không được tùy tiện sử dụng! Nếu dùng thì sẽ bị coi là linh phỉ, và sẽ bị tất cả tiên môn truy nã!”

Vân Xuyên nghiêng đầu: “Linh phỉ là gì?”

Tạ Ngọc Châu đỡ trán, nàng dựa vào một thân cây đại thụ đã đổ, tức giận nói: “Nói ra thì dài lắm, mà nhắc đến chuyện này thì không thể không nhắc đến Diệp Mẫn Vi, mấy rắc rối này đều là do nàng ta mà ra!”

Vân Xuyên hé miệng, định nói gì đó rồi lại thôi.

“Khi Diệp Mẫn Vi còn được tôn là vạn vật chi tông, đã cùng chủ nhân Mộng Khư sáng tạo ra một loại phương pháp tu luyện gọi là ‘yểm tu’. Phương pháp này chẳng liên quan gì đến yểm thuật, mà là một phương pháp tu sĩ dùng để đột phá cảnh giới tăng tu vi, nếu tu luyện thành công thì tu vi tăng nhiều, chính là đã tu đến đỉnh cao, cũng có thể đẩy đỉnh đó cao thêm bảy thước nữa.” 

“Nhưng phương pháp này cần dùng ác mộng luyện tinh hồn của chính mình, nếu luyện không tốt, chẳng những tu vi không tăng, mà trong tinh hồn còn sinh ra vật sống có ý thức riêng. Vật sống đó hút sạch linh lực và ký ức của người tu luyện, thoát khỏi cơ thể, chạy loạn khắp nơi, đó chính là yểm thú.”

“Bây giờ quay lại chuyện của Diệp Mẫn Vi, hai mươi năm trước nàng yểm tu thất bại, yểm thú chạy trốn khỏi núi Côn Ngô. Mọi người nhìn thấy yểm thú của Diệp Mẫn Vi mới phát hiện, nàng thần không biết quỷ không hay mà luyện chế tất cả các thuật pháp thành linh khí. Những người giống như chúng ta, căn cơ tu vi không có, nội công; tâm pháp; thân pháp; khẩu quyết; kết ấn đều không biết, nhưng chỉ cần cầm được linh khí, liền có thể thi triển thuật pháp giống như tu sĩ tiên môn.”

“Yểm thú của Diệp Mẫn Vi lại mang theo cả đống linh khí chạy loạn khắp nơi, gặp ai thuận mắt liền ném cho một món linh khí. Thế là những người bình thường bỗng dưng sở hữu linh khí thần thông, thường dùng linh khí làm điều ác, được gọi là linh phỉ. Từ đó đến nay, thiên hạ đại loạn.”

Tạ Ngọc Châu chỉ vào Vân Xuyên: “Bây giờ tỷ chính là linh phỉ.”

Vân Xuyên gật đầu như ngẫm ra điều gì.

Nói tới đây, trong đầu Tạ Ngọc Châu lại thêm phiền chán. Vân Xuyên sửa xong vòng tay, vốn là có thể dựa vào sức mạnh của linh khí để tránh né chướng ngại trên đường, đi đến trung tâm mộng cảnh, rồi nhờ yểm sư ở đó đưa họ ra ngoài. Nhưng trung tâm mộng cảnh luôn hiện lên trên gương đồng, tông phái tiên môn nhiều người nhìn chằm chằm vào, một khi Vân Xuyên xuất hiện, thân phận linh phỉ của nàng nhất định sẽ bại lộ.

“Mượn sức linh khí để thi triển thuật pháp là trọng tội, huống chi tỷ còn giết người, bị bọn tông phái tiên môn đó phát hiện chắc chắn chỉ có con đường chết. Chúng ta không thể đi tìm yểm sư.”

Vết thương trên người Tạ Ngọc Châu được Vân Xuyên băng bó xong, nàng liền xé một mảnh vải dài cẩn thận băng bó cho Vân Xuyên, vừa làm vừa nói: “Chúng ta cứ lặng lẽ trốn đi, đợi bọn họ tỷ thí xong, tất cả giấc mộng đều tan vỡ, chúng ta tự nhiên sẽ thoát ra ngoài.”

Vân Xuyên vì đau mà khẽ hít một hơi, nàng suy nghĩ lời nói của Tạ Ngọc Châu một lúc, nghi hoặc hỏi: “Ngươi đang lo cho ta sao?”

“Đúng vậy … đây không phải là chuyện hiển nhiên sao? Tỷ đã cứu ta biết bao nhiêu lần rồi chứ, làm người quan trọng nhất chính là có nghĩa khí, đạo lý này ta hiểu mà!” Tạ Ngọc Châu giơ tay, kéo ngang trước miệng, làm động tác khóa lại: “Ta tuyệt đối giữ bí mật cho tỷ.”

Vân Xuyên nhìn nàng, mặt không đổi sắc mà đập tan nghĩa khí của đối phương: “Ta cứu ngươi là vì năm trăm lượng bạc.”

Tạ Ngọc Châu trừng mắt nghẹn lời hồi lâu, khó khăn nói: “Quân tử luận hành không luận tâm … Không đúng, Vân Xuyên tỷ, tỷ có thể bớt thành thật một chút không!”

Trong rừng cây truyền tới tiếng động sột soạt khe khẽ, tựa như có thứ gì đó biến thành vật sống, đang lần mò khắp nơi.

“Chúng tỉnh rồi, chúng ta phải đi thôi.” Vân Xuyên cuối cùng cũng đứng dậy, chiếc vòng tay trên cổ tay chầm chậm xoay tròn. Nàng nói: “Vòng tay chưa được sửa hoàn toàn, chỉ miễn cưỡng có thể dùng, rất nhanh nó sẽ hỏng lần nữa, hơn nữa lần này sẽ hỏng càng nặng hơn. Dựa vào thời gian duy trì của mộng cảnh mà tính, nó không trụ được đến cuối cùng.”

Tạ Ngọc Châu há hốc mồm: “Vậy phải làm sao?”

“Bây giờ chúng ta đi đến trung tâm mộng cảnh tìm yểm sư.”

“Rồi sao nữa.”

“Chuyện sau đó ta không giỏi, ngươi nghĩ cách đi.” Vân Xuyên nói một cách thản nhiên.

Tạ Ngọc Châu đờ ra một lúc, xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Ta hiểu rồi. Tình huống này chính là vận rủi chồng chất, kiếp nạn bám thân, ta sắp tổn thọ mất thôi.”

Lúc này, nhóm người trong Trích Nguyệt Lâu, đang duy trì một trật tự mong manh giữa cảnh hỗn loạn. Trên đài cao, các yểm sư bị giấy trắng bao vây không cách nào thoát thân, liên tục dùng yểm thuật triệu hồi ác mộng để đối kháng với giấy trắng, chỉ trong chốc lát đao kiếm; biển lửa; hồng thủy; mãnh thú ùn ùn không dứt, thanh thế kinh người kéo đến, nhưng tất cả đều bị giấy trắng cắt thành vụn nhỏ hoặc chôn vùi rồi biến mất.

Lồng giam bằng giấy trắng này kiên cố đến mức không thể phá vỡ, mà yểm sư đứng sau mạnh hơn mọi người tưởng tượng. Những yểm sư tỉnh khỏi giấc mộng chỉ có thể cố gắng trong vô ích, trong khi những yểm sư chưa thua cuộc vẫn đang dùng ác mộng chém giết, không chút sứt mẻ mà ngồi trên ghế của mình.

Ở một góc khác, các đệ tử tiên môn và đám gia nhân của Trích Nguyệt Lâu vẫn giữ được bình tĩnh. Vốn dĩ người trong tiên môn chỉ được mời đến để làm chứng cho đại hội, không phải là người chủ trì, nghĩ rằng đây cũng coi như là tranh đấu giữa các yểm sư, không tiện nhúng tay. Vậy nên sau khi bọn họ thử phá hủy giấy trắng mà không thành, phát hiện giấy trắng không thực sự công kích bọn họ, nên quyết định án binh bất động, tiếp tục quan sát chiến cuộc ác mộng trên gương đồng.

Gia nhân của Trích Nguyệt Lâu thì càng là chuyện không liên quan đến mình, nghĩ đến bàn ghế hỏng thì mấy vị yểm sư cũng đủ tiền đền, miễn là đừng phá hủy cả tòa lâu là được.

Các đệ tử tiên môn liên tục chuyển mộng cảnh trên gương đồng tới vị trí Tốn Tự Ất Hào. Ở đây đang diễn ra một trận hỗn chiến tam phương, một người đàn ông trung niên dáng người thấp bé, da ngăm đen khoảng hơn bốn mươi tuổi đang đánh một cái trống khổng lồ, mỗi lần trống vang lên đất trời cũng rung chuyển theo, mọi vật đến gần đều bị nghiền nát thành tro bụi. Một nam tử mặt trắng, dáng vẻ thư sinh khoảng ba mươi tuổi đang điều khiển vô số đại thụ, giống như vật sống mà vươn cành khô quấn lấy đối thủ, mỗi khi cành cây đứt đoạn thì chảy ra nọc độc nóng rực. Người cuối cùng có vóc dáng cao ráo, gầy gò và đầu nhọn, chỉ cần vung tay thì có vô số châu chấu che trời lấp đất bay tới, nơi chúng bay qua tất cả sinh linh đều bị ăn sạch không còn gì. 

Bên này đang đánh đến trời đất u ám, bất phân thắng bại, ba cái mộng cảnh hòa vào nhau, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, quái dị và hỗn loạn. Mà ở phía sau những cành đại thụ khổng lồ, hai nữ tử lấm lem bụi bẩn đang trốn, một nữ tử hét lớn: “Ta đã nói ta là lục tiểu thư của Tạ gia! Mau thả chúng ta ra ngoài!”

Đám gia nhân Trích Nguyệt Lâu ở ngoài gương nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều kinh hãi, tiếng kinh hô không ngớt.

“Lục tiểu thư! Tiểu thư sao lại vào trong mộng rồi?”

“Vân Xuyên sao cũng ở đó?”

“Chuyện gì xảy ra vậy!?”

Các đệ tử tiên môn trong đại sảnh đưa mắt nhìn nhau, không khỏi liếc sang phía Phù Quang Tông. Ai mà không biết đại tiểu thư và nhị công tử Tạ gia đều tu hành tại Phù Quang Tông, lần này dù họ không đến, nhưng mối quan hệ giữa Phù Quang Tông và Tạ gia vẫn vô cùng thân thiết. Trang thúc bất chấp giấy trắng bay tán loạn, vội vã chạy đến chỗ của Phù Quang Tông, đứng bên ngoài bức tường giấy cầu xin các đệ tử Phù Quang Tông giúp đỡ tìm cách đưa Tạ Ngọc Châu ra ngoài.

Lúc này, yểm sư trong mộng cảnh vẫn không ngừng đổ thêm dầu vào lửa, người đàn ông trung niên đánh trống nói: “Ta chỉ biết Tạ gia có đại công tử, đại tiểu thư, nhị công tử, ai từng nghe nói đến cái gì mà lục tiểu thư? Ngươi nói ngươi là lục tiểu thư thì ngươi chính là lục tiểu thư à?”

Thư sinh mặt trắng khuyên nhủ: “Bất kể các nàng là ai, hai nữ tử yếu đuối vô tình rơi vào mộng cảnh, chúng ta không thể mặc kệ được!”

Người đánh trống lắc đầu: “Mặc kệ thì sao? Người triệu các nàng đi vào giấc mộng không phải ta, không phải ngươi, ta thấy cũng chẳng phải Triệu Lão Lục kia, không phải chúng ta gọi vào thì làm sao thả ra? Ai mà biết các nàng vào đây bằng cách nào? Một tiểu thư Tạ gia, một con nhóc tóc trắng, có khi cái quy tắc tỷ thí hỗn loạn này chính là do các nàng làm!”

“Theo ta thấy, quy tắc này sớm đã có vấn đề, mọi người nên dừng tay ngay!” thư sinh hô lớn.

Tên đầu nhọn điều khiển đàn châu chấu cuối cùng cũng lên tiếng, cười ha hả nói: “Quan tâm cái gì quy tắc, cứ đánh đến cuối cùng kẻ thắng chính là minh chủ. Nếu ngươi, Từ Thuật, muốn làm người tốt thì ngoan ngoãn nhận thua đi, tất cả các giấc mộng tan vỡ thì các nàng chẳng phải sẽ ra ngoài được sao?”

Tên đánh trống một bộ dáng như đã đoán trước được, nói: “Ngươi xem, dù ngươi có dừng tay thì Triệu Lão Lục điên kia cũng sẽ không dừng tay lại! Giờ ngươi phân tâm bảo vệ hai người các nàng, một lát nữa không phải cũng sẽ thua trận sao!”

Từ Thuật giận dữ: “Tiền Thiên Phúc, ngươi chỉ biết nói những lời châm chọc!”

Bọn họ miệng không ngừng tranh cãi, tay cũng không ngừng lại, mỗi câu nói đều đi kèm một trận giao chiến dữ dội trong mộng cảnh. Từ Thuật che chắn cho Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu quả thực lực bất tòng tâm, mắt thấy thân cây khổng lồ chắn trước Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu bị nghiền nát thành bột mịn dưới tiếng trống vang rền, đàn châu chấu kia liền như mây đen nghìn nghịt ập đến, điên cuồng lao vào cắn xé đến cả thỏ hoang, chuột đồng cũng bị rỉa sạch chỉ còn lại bộ xương trắng hếu.

Tạ Ngọc Châu hét lên một tiếng, liên tục lùi về phía sau, nàng chỉ cảm thấy đêm nay cũng sẽ gặp ác mộng, mà tất cả những cảnh tượng khủng kiếp này sẽ lặp lại trong giấc mơ của nàng.

Đàn châu chấu đen kịt đã gần như vọt tới trước mặt các nàng, khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vân Xuyên giơ tay lên, tro bụi giấu trong tay áo quấn quanh cánh tay trào ra, theo một hơi thổi của nàng xông thẳng lên trời, từ mặt đất dựng thành một bức tường cao, ầm ầm đổ xuống đám châu chấu kia. 

Mây đen bị tường cao đánh tan rơi rụng đầy đất, Tạ Ngọc Châu ôm ngực nhìn sang Vân Xuyên, người bên cạnh vẻ mặt thản nhiên.

Vòng tay của Vân Xuyên lộ ra khỏi ống tay áo, lơ lửng trên cổ tay trắng nõn mảnh mai của nàng, vòng tròn xếp lớp xoay chuyển giữa ánh sáng màu xanh lộng lẫy.

Hai người đưa mắt nhìn nhau một lát, Vân Xuyên vung cánh tay lên chắp ra sau lưng, thản nhiên nói như đang niệm chú: “A, ta lộ rồi.”

Tạ Ngọc Châu lặng thinh trước màn diễn xuất tệ hại này, liếc mắt nhìn lên bầu trời xám xịt.

Bên ngoài gương đồng, ngay khi Vân Xuyên thổi bay tro bụi thì các đệ tử tiên môn cũng đã loạn thành một đống. “Linh khí”, “Thương tinh”, “Linh phỉ”, đủ loại âm thanh vang vọng, các đệ tử của Tiêu Dao Môn tinh thông thuật thổi khói hóa tro đều đứng bật dậy, xúm lại quanh gương đồng bàn tám ầm ĩ.

“Vậy mà lại là một linh phỉ! Nàng ta là ai?”

“Nàng ta đã trộm thuật thổi khói hóa tro!”

“Có phải nàng ta đã lừa Tạ tiểu thư vào ác mộng không? Nàng ta làm sao mà vào đó được?”

Tiếng nghi ngờ vừa nổi lên, liền thấy gương đồng chiếu cảnh Tạ Ngọc Châu đột ngột nhảy ra tránh xa Vân Xuyên, chỉ tay vào nàng la lớn đầy khoa trương: “Vân Xuyên tỷ, tỷ vậy mà là linh phỉ! Ta đã tin tưởng tỷ đến vậy! Ta … ta nhìn nhầm tỷ rồi!”

Vân Xuyên một phát kéo Tạ Ngọc Châu lại, dùng một cành cây nhọn chọc vào cổ nàng, nói: “Đừng động đậy! Ngoan ngoãn nghe lời ta! Nếu không ta sẽ giết ngươi!”

Tiếng kêu kinh hãi của đám gia nhân Trích Nguyệt Lâu không ngừng vang lên, tiếng hét ầm ĩ của Trang thúc càng vang vọng khắp Trích Nguyệt Lâu. 

Ôn Từ tựa vào cánh cửa đỏ son cau mày, nhìn chằm chằm vào Vân Xuyên – khắp người vết máu loang lổ trên gương đồng, sự kinh ngạc đã hoàn toàn chuyển thành tức giận, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.

“Cứng đầu, gan to bằng trời, tự chuốc lấy khổ!”

Ngừng một chút, dường như vẫn chưa hả giận, Ôn Từ lại căm phẫn buông thêm một câu: “Diễn cái trò gì thế không biết!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...