“Sau khi ngài rời khỏi Tiêu Dao Môn vẫn luôn không có tin tức, lần nữa hiện thân, chính là ở dưới chân núi Côn Ngô xin gặp huyết mạch Vu tộc.”
“Không ngoài dự đoán, ngài cũng bị huyết mạch Vu tộc cự tuyệt, thế nhưng ngài lại chẳng khách sáo với hắn, trực tiếp phá trận lên núi. Lên được núi rồi, e là Ôn Từ cũng chẳng đủ năng lực đuổi ngài xuống, vậy là ngài ở lại trên núi không chịu rời đi, một ở là suốt bảy mươi năm.”
Trong thời gian đó, do các lộ tiên môn nguyên khí tổn hại lớn trong Đại Kiếp Mộng Khư, gần như mất đi một thế hệ trụ cột vững vàng, một số môn chủ của môn phái nhỏ cũng chết trong Mộng Khư, cho nên rất nhiều thuật pháp gần như thất truyền.
Có một môn phái nhỏ nhớ đến danh tiếng thiên tài thuật pháp của Diệp Mẫn Vi, bèn mang theo tàn phổ đến núi Côn Ngô, cầu xin Diệp Mẫn Vi giúp khôi phục lại phổ thuật của môn phái mình.
Bản thân Diệp Mẫn Vi cũng chẳng lộ diện, chỉ nhận lấy tàn phổ, môn phái đó vốn không ôm kỳ vọng gì, ai ngờ chẳng bao lâu sau, Diệp Mẫn Vi đã bổ sung đầy đủ phổ thuật rồi trả lại cho họ. Không chỉ phục hồi phổ thuật, thậm chí Diệp Mẫn Vi còn viết thêm nửa quyển, dựa trên nguyên bản thuật pháp sáng tạo thêm nhiều loại biến hóa, tăng uy lực của những thuật pháp này lên hơn ba lần.
Môn phái nhỏ này dựa vào đó thực lực tăng mạnh, thanh danh của Diệp Mẫn Vi cũng vang dội, môn phái tới núi Côn Ngô bái phỏng nối tiếp không dứt. Mới đầu chỉ là một số môn phái nhỏ, về sau đến cả các đại tông môn như Bạch Vân Khuyết, Phù Quang Tông cũng tìm đến.
Diệp Mẫn Vi cũng không từ chối, dù phổ thuật có tàn khuyết thế nào nàng cũng có thể bổ sung, gần như lần nào cũng viết thêm vài quyển biến pháp mở rộng, tư duy như cưỡi gió mà bay, tình diệu tuyệt luân, khiến trình độ thuật pháp của toàn bộ tiên môn nảy nở nâng cao lên hẳn một bậc.
Diệp Mẫn Vi chưa từng lộ mặt, cũng không nói nhiều với những người đến xin chỉ giáo, vì vậy dần dần các tiên môn yên tâm về nàng, giao cả thuật pháp cơ mật cho nàng. Nhờ đó Diệp Mẫn Vi tiếp xúc với một lượng lớn thuật pháp thượng đẳng của tiên môn, vô tình chôn xuống mầm tai họa cho kiếp nạn linh khí sau này.
“Ba mươi năm ẩn cư trôi qua, ngài tuyên bố cùng với huyết mạch Vu tộc nghiên cứu ra yểm thuật và yểm tu, vô tư mà công khai phương pháp tu luyện ra khắp thiên hạ. Trong khoảng thời gian ngắn, hai người danh vang thiên hạ, được tôn làm tông sư. Vu tiên sinh cũng khỏi bệnh xuống núi, hắn chấn chỉnh lại mộng cảnh hỗn loạn trong Mộng Khư, dựng nên ba mươi hai tầng mộng, dùng mộng dạy người đời luyện yểm thuật, được tôn xưng làm chủ nhân Mộng Khư, trên đời liền có yểm sư.”
“Còn ngài thì vẫn ở lại núi Côn Ngô, tiếp tục tiếp nhận các phái xin chỉ giáo thuật pháp, sóng yên biển lặng như thế thêm hai mươi năm.”
Chén sứ lại gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra tiếng vang trong trẻo, Tạ Ngọc Châu kết thúc bài diễn giảng của mình, nói dứt khoát: “Đó chính là câu chuyện giữa ngài và chủ nhân Mộng Khư, trước khi mọi biến cố xảy ra.”
Câu chuyện lên xuống phập phồng cuối cùng cũng đến hồi kết, Diệp Mẫn Vi có chút trầm ngâm, Tạ Ngọc Châu quan sát sắc mặt của nàng, hỏi: “Sư phụ, ngài nghe xong những chuyện này, cảm thấy thế nào?”
Diệp Mẫn Vi lộ ra vẻ tiếc nuối: “Nói như vậy, trước kia ta từng xem qua cả trăm bản phổ thuật, còn nghiên cứu cả năng lực túng mộng của Ôn Từ?”
“…… Có lẽ đúng vậy.”
“Tiếc thật đấy, sao có thể quên hết tất cả như thế được.”
Diệp Mẫn Vi rất hiếm khi lộ ra biểu cảm đau lòng như vậy, chỉ thiếu nước kéo áo đấm ngực than trời.
Tạ Ngọc Châu nghẹn lời, nàng không cam lòng mà truy hỏi tiếp: “Về những ân oán thị phi đó, ngài liền không có cảm xúc gì khác sao?”
“Không có.”
“……”
Tạ Ngọc Châu nghĩ sư phụ nàng quả nhiên là cao nhân thế ngoại, đã vượt ra ngoài tam giới không nằm trong ngũ hành, những chuyện hồng trần đều không lọt nổi vào mắt.
Tạ Ngọc Châu thuyết phục được bản thân, liền buông bỏ giãy giụa mà hướng về tương lai: “Vậy …. sau này chúng ta phải làm sao đây. Chúng ta vừa không có tu vi vừa không có tin tức, làm sao đi tìm yểm thú của ngài được?”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một lúc, sau đó lấy kính đá đeo lên, lại giơ vòng tay bằng vàng đã hỏng kia lên, cẩn thận quan sát. Lần này chiếc vòng vàng không rơi hai vòng tròn xuống, chỉ là hình như không thể khởi động được.
Trên kính đá của Diệp Mẫn Vi xuất hiện ký hiệu màu xanh, nàng nói: “Ta sẽ sửa vòng tay trước, sau đó mua bánh quả hồng, rồi đi tìm Ôn Từ.”
“Sư phụ, người biết hắn đang ở đâu sao?”
“Không biết.”
“……Ngài nói xem, hắn đường đường là chủ nhân Mộng Khư, hai mươi năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn giả chết là đang trốn tránh điều gì? Khó khăn lắm mới xuất hiện một lần lại còn giả nam giả nữ, mượn danh yểm sư khác! Thật khả nghi quá đi!”
Bên kia thành Lương Sam, Ôn Từ đang nằm bò trên bàn bù giấc thì bất ngờ hắt hơi một cái thật to, dụi mũi ngồi dậy với vẻ mặt buồn bực. Tiểu nhị cười nịnh nọt tiến lại gần, nói: “Gia, thấy ngài ngủ ngon nên không dám quấy rầy, thức ăn đều đã được giữ ấm trong bếp, giờ có thể dọn lên cho ngài không ạ?”
“Được.” Ôn Từ ngắn gọn mà thốt ra một chữ.
Hắn có tâm sự, giấc ngủ cũng chẳng ngon, cho nên sắc mặt không tốt, thần sắc bực bội. Ngón tay cào nhẹ lên mặt bàn hai cái, rồi hắn thuận tay cầm lấy nắp chén trà trên bàn lên, giữa năm ngón tay xoay chuyển, nắp chén đó cũng quay tít lật lên lật xuống trong tay hắn, xoay vèo như làm ảo thuật.
Ôn Từ nhìn cái nắp chén xoay tròn, thất thần mà lẩm bẩm nói: “Với tính khí của nàng, chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua, nếu như ….”
Ngừng một chút, hắn đột nhiên siết chặt nắp chén, khinh miệt nói: “Vậy thì sao chứ, liên quan quái gì đến ta.”
“Gia, tuyệt kỹ của ngài giỏi quá! Đôi tay linh hoạt thế này ta mới thấy lần đầu đấy!” tiểu nhị tấm tắc trầm trồ ở bên.
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, như thể điều đó vốn là lẽ đương nhiên, chẳng cần phải khen ngợi. Hắn ngước mắt nhìn tiểu nhị, lười biếng nói: “Sao, bây giờ ta biểu diễn cho ngươi xem một màn?”
Tiểu nhị lập tức cười gượng nói: “Tiểu nhân đi lấy món ăn cho ngài ngay! Ngài chờ một lát!”
Nói xong, tiểu nhị liền ba chân bốn cẳng chạy vào bếp, trong lòng thầm nghĩ người ngoại tộc này tướng mạo tuấn mỹ, lúc ngủ say thì ai cũng lén ngắm, không ngờ lúc tỉnh dậy thì tính khí lại khó chịu đến thế.
Ôn Từ lại tiếp tục chơi với nắp chén, vừa xoay tròn nắp chén vừa đợi tiểu nhị bưng đồ ăn lên. Ngày xuân ánh mắt trời rực rỡ, quán rượu đặt sẵn nhiều bàn ghế bên lề đường, Ôn Từ đang ngồi ở một bàn sát bên cạnh đường, đỉnh đầu là bầu trời trong xanh, xung quanh người qua đường tấp nập, cảnh sắc nhộn nhịp mang hơi thở khói lửa nhân gian.
Ở phía chéo bên kia đường, không biết từ lúc nào đã tụ tập rất đông người, trên đỉnh đầu cao cao thấp thấp, giữa hai cây trụ gỗ có căng một sợi dây thừng to dài, treo cao lơ lửng giữa không trung, còn cao hơn cả mái nhà. Có một nam nhân trung niên mặc áo vải thô màu xám cầm theo cây gậy dài đang đứng trên dây thừng, đi qua đi lại rất nhanh, đứng bằng một chân thậm chí còn nhảy lên, như giẫm trên đất bằng.
Mọi người vây xem không ngớt reo hò khen ngợi, nam nhân ngồi trên dây thừng khí thế hào hùng nói: “Ta là thiên hạ đệ nhất đại vương đi trên dây, hổ trên dây Giang Hổ Thịnh, hôm nay biểu diễn vụng về, cảm tạ chư vị ủng hộ!”
Ôn Từ nghe vậy khẽ cười khẩy, chậm rãi nói: “Thiên hạ đệ nhất? Đại vương đi trên dây? Bây giờ ai cũng dám xưng thiên hạ đệ nhất à.”
Hắn nói rồi buông nắp chén, duỗi gân cốt đứng dậy bước đi. Tiểu nhị đang bưng thức ăn đi tới, thấy tình cảnh này thì ngạc nhiên hỏi: “Khách quan định đi đâu vậy ạ?”
“Đi gặp thiên hạ đệ nhất.” Ôn Từ không quay đầu lại.
Nam nhân đi trên dây đang hăng hái trổ tài, thì nghe thấy có người ở dưới hô to một tiếng: “Cái danh thiên hạ đệ nhất này là ai phong cho ngươi?”
Giang Hổ Thịnh cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong đám đông dưới dây thừng, bước ra một nam nhân ngoại tộc cực kỳ tuấn tú. Nam nhân này xõa tóc nửa đầu, trong tóc đan đầy bím tóc nhỏ, bím tóc bện thêm vô số chuông nhỏ đủ màu sắc, áo trong; áo khoác; trường bào; đai lưng; quần; giày đều mỗi món một màu khác nhau: vàng; xanh dương; cam; lục sặc sỡ, chẳng khác nào một con bướm hoa.
Thế mà hắn lại ăn mặc vô cùng đẹp, thật khiến người ta tức giận.
Giang Hổ Thịnh đã biểu diễn đi dây ở vùng này nhiều năm, cũng từng gặp kẻ đến phá đám. Hắn khoanh tay, hiên ngang nói: “Ta tự phong đấy, lão huynh không phục sao?”
Nam nhân ngẩng đầu nhìn hắn, nói: “Ta không phục, thì thế nào?”
“Lên đây tỷ thí!”
Nam nhân nhẹ nhàng cười, mấy bước đã leo lên cột gỗ, nhẹ nhàng uyển chuyển đứng trên đỉnh cột gỗ: “Cầu còn không được.”
Giang Hổ Thịnh thấy nam nhân này động tác linh hoạt như thế, lúc này mới cảm thấy nguy cơ. Hắn hắng giọng lớn tiếng nói: “Nếu lão huynh tới khiêu chiến, không ngại hãy báo tên đi!”
“Ta tên Ôn Từ.” nam nhân nhấc chân thử sợi dây thừng, vừa nói xong thì bất ngờ bước lên dây, cũng không cần gậy trúc, hai tay chắp sau lưng xoay người tiến về phía trước. Hai chân uyển chuyển, thậm chí còn lướt qua cả Giang Hổ Thịnh đang đứng giữa sợi dây thừng, chỉ chớp mắt đã đứng ở đầu bên kia dây thừng.
Tà áo như bướm hoa của hắn rơi xuống, Ôn Từ ngẩng cằm, chậm rãi nói: “Ta đây vũ nhạc tạp kỹ không gì không biết, không gì không giỏi. Ta nói bản thân là thứ hai, thiên hạ này chẳng ai dám xưng thứ nhất.”
Giang Hổ Thịnh tức giận trợn trừng mắt, phẫn nộ ném cây gậy trúc trong tay xuống, nói: “Được! Chúng ta tỷ thí lần nữa!”
Ở đầu bên kia thành Lương Sam, Tạ Ngọc Châu đang nâng chiếc vòng tay mà Diệp Mẫn Vi sửa cả nửa ngày lên ngắm nghía, nàng sờ hai vòng tròn vẫn còn rơi ra bên ngoài, nói: “Sư phụ, thế này là sửa xong rồi sao?”
“Chưa. Vẫn không thể thi triển thuật thổi khói hóa tro và thuật Sinh Cức, nhưng bây giờ hình như có thể thi triển một cái thuật pháp mới.” Diệp Mẫn Vi nhận lấy chiếc vòng, m*n tr*n những hoa văn bên trong vòng tay.
“Oa! Cái vòng tay này vậy mà lại ẩn giấu nhiều thuật pháp như vậy, nếu sửa xong hẳn thì chẳng phải rất lợi hại sao.”
“Ta không thể sửa hoàn toàn được, nó cũng không phải do ta chế tạo.”
“A, sao có thể ….”
Tạ Ngọc Châu còn chưa dứt lời, chỉ thấy Diệp Mẫn Vi ấn xuống một chỗ lồi bên trong vòng tròn, trong nháy mắt một cơn gió dữ dội ập đến, thổi đến mức người ngã bàn đổ. Thầy trò hai người đột ngột không kịp phản ứng, kính đá thủy tinh và chiếc vòng tay của Diệp Mẫn Vi đồng loạt rơi xuống, khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc Tạ Ngọc Châu lao người chụp lấy kính đá.
Tạ Ngọc Châu hai tay ôm kính đá, sợ đến nỗi không dám thở mạnh, tim đập thình thịch như trống. Đây chính là kính đá của Vạn Vật Chi Tông! Một món đồ quý giá đến mức nào chứ! Nếu làm vỡ, chắc nàng sẽ tiếc đến mất ngủ ba ngày.
Trong lòng nàng không ngừng tự nhủ may quá may quá, nhưng khi ngẩng đầu lên mới phát hiện, bàn ghế ngổn ngang, giữa chén đĩa vỡ tan tành, người quý giá hơn cả món đồ ấy – bản thân Vạn Vật Chi Tông, đã biến mất không dấu vết.
Còn chiếc vòng tay vàng thì lăn theo mặt đất, lắc lư dừng lại bên chân một con chó hoang, đang nằm trên mặt đất.
Sau đó con chó hoang kia ngậm lấy chiếc vòng.
Tạ Ngọc Châu cứng đờ mà lạnh lùng mắt to trừng mắt nhỏ với chó hoang, con chó hoang đảo mắt một cái rồi vắt chân lên cổ bỏ chạy, Tạ Ngọc Châu vừa hét lên “Chết ta rồi!” vừa vội vàng cắm đầu đuổi theo.
Trong khi đó, cuộc tỷ thí giữa Giang Hổ Thịnh và Ôn Từ đang ngày càng gây cấn. Giang Hổ Thịnh lăn lộn giang hồ nhiều năm, có đủ ngón nghề trong tay, thấy công phu đi trên dây không bằng Ôn Từ, liền nghĩ cách khác, vừa đi dây vừa biểu diễn ảo thuật.
Chỉ thấy hắn vừa bước trên dây thừng vừa biến hóa cây quạt nhỏ trong tay, lúc thì biến thành quả đào, lúc thì biến thành trống bập bùng, cuối cùng biến ra cả một con thỏ trắng.
Bên dưới khán giả không ngừng lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, mỗi một đôi mắt đều sáng rực lên, tay vỗ đến đỏ rát.
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, thấp giọng nói: “Chiêu trò cũng không ít đấy.”
Giang Hổ Thịnh đứng trên đỉnh cột gỗ bên này, khiêu khích mà nhìn Ôn Từ.
Ôn Từ thản nhiên bước lên dây thừng, vừa mới tao nhã mà tiến về phía trước được vài bước, lại đột nhiên một cơn gió mạnh ập đến. Hắn chỉ cảm thấy cổ tay, eo và mắt cá chân đột nhiên căng chặt, có một vật nặng kéo hắn nhắm thẳng xuống dưới, hắn lập tức siết chặt chân, móc vào sợi dây thừng mới không bị ngã xuống.
Vật nặng ấm áp sau lưng hắn phát ra âm thanh, lẩm bẩm nói: “Thì ra đây là thuật trói tiên.”
Người đang bị buộc chặt cùng với hắn quay đầu lại, để lộ vài sợi tóc bạc trắng, cùng với một đôi mắt sáng ngời: “Ôn Từ, tìm được ngươi rồi.”
Khán giả bên dưới im lặng một khắc, rồi lập tức vỡ ào trong tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, rất nhiều người lớn tiếng khen hay.
“Biến người sống! Tuyệt kỹ! Tuyệt vời!”
Ôn Từ phải dùng sức bằng một đôi chân để giữ trọng lượng hai người lơ lửng trên dây, cay mày, nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu.
“Đệt mợ nhà ngươi.”
