Diệp Mẫn Vi nhìn thế giới đang bị lộn ngược trong tầm mắt, nghi hoặc nói: “Nhưng sao nó lại đến trói ngươi?”
“Vớ vẩn, lần trước nó cũng trói ta! Ngươi không chỉnh sửa gì đã trực tiếp kích hoạt, nó đương nhiên lại đến trói ta!”
“Ta từng trói ngươi à?”
“Trên núi Côn Ngô lúc đó chỉ có ngươi và ta, ngươi không trói ta thì trói ai?”
Ôn Từ tức đến nghiến răng ken két, hít sâu một hơi, hỏi: “Vạn Tượng Sâm La đâu?”
“Vạn Tượng Sâm La là gì?”
“Chính là cái vòng tay vàng của ngươi đó!”
Diệp Mẫn Vi khó chịu mà xoay đầu, nhìn đôi tay mình: “Không biết, lúc bị kéo qua đây thì mất rồi.”
“Mất rồi? Ngươi có biết cái đó … Thôi bỏ đi, ngươi chắc chắn không biết!”
Ôn Từ sắc mặt u ám, giờ phút này hắn và Diệp Mẫn Vi bị trói chặt lưng áp lưng, cứ như thế treo lơ lửng lắc lư trên dây cao, trông hết sức buồn cười. Cách tốt nhất dĩ nhiên là kêu cứu, để người bên dưới đỡ bọn họ xuống.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Giang Hổ Thịnh đang đứng thẳng trên đầu cột gỗ, chỉ thấy người nọ không còn thần sắc khiêu khích, mà trợn mắt há mồm nhìn bọn họ. Hắn lại nhìn xuống khán giả phía dưới, người đã đông gấp ba lần lúc đầu, ai nấy đều ngửa cổ mong chờ, hào hứng hân hoan nhìn bọn họ.
Ôn Từ âm thầm hít sâu một hơi, thấp giọng nói với Diệp Mẫn Vi: “Đừng động đậy, siết chặt thân mình, thả lỏng tay chân.”
“Sao vậy?”
“Ngươi hãy nghe cho kỹ, dù có bị trói cùng ngươi ta cũng phải đi đến đầu bên kia cột gỗ, ta không thể thua cái gã sâu bọ trên dây đó được!”
Đã đấu đến nước này, lời cũng buột miệng nói ra rồi. Người tranh một hơi thở, Phật tranh một nén hương, dù hắn có ngã chết cũng không chuyện nhận thua!
Ôn Từ siết chặt cổ chân và bụng, trong khi xoay người một cái thì mạnh mẽ kéo theo Diệp Mẫn Vi đứng vững trên sợi dây. Diệp Mẫn Vi vô cùng nghe lời, vậy mà thật sự thả lỏng cả người treo trên lưng hắn, thậm chí còn nhàn nhã tán thưởng: “Ngươi thật giỏi đó nha!”
Lời này vốn nên bị chìm trong tiếng vỗ tay và trầm trồ khen ngợi của khán giả, nhưng vẫn khiến Ôn Từ nghe được rõ ràng.
Ôn Từ giận sôi máu, quát: “Ngậm miệng lại cho ta!”
Bên này hai người đang vật lộn sống chết, bên kia Tạ Ngọc Châu cũng đang sứt đầu mẻ trán. Nàng đuổi theo con chó hoang lanh lẹ chạy trốn kia đến mức thở không ra hơi, con chó hoang luồn lách giữa chân người qua lại trên phố, Tạ Ngọc Châu thì cả đường lom khom, hai mắt nhìn chằm chằm vào con chó vừa xô người vừa chạy theo, sau một hồi rượt đuổi, quần áo của nàng bị cào rách, tóc tai cũng rối bù, cuối cùng nàng cũng dồn con chó vào góc tường.
Tạ Ngọc Châu chống gối thở hồng hộc, nàng lấy ra một khúc xương thịt tiện tay lấy được từ quán ăn, ráng dụ dỗ nó: “Chụt chụt chụt, nhìn này là gì nào? Là xương đó! Bỏ vòng tay xuống ăn xương nào!”
Con chó hoang phát ra tiếng gầm gừ trong cổ họng, nó hoài nghi mà nhìn khúc xương trong tay Tạ Ngọc Châu, do dự bước lên vài bước, vươn mũi ngửi ngửi.
Tạ Ngọc Châu cảm nhận được hàm răng của nó có vẻ nới lỏng, hai mắt sáng lên: “Đúng rồi, đúng rồi, ngoan nào, chó ngoan!”
Nàng vừa nói vừa vươn tay định lấy lại chiếc vòng, nhưng khoảnh khắc tay chạm vào chiếc vòng, đôi mắt đen láy của con chó hoang chợt xoay chuyển, ánh nhìn tức giận chĩa thẳng về phía nàng. Nó lập tức cắn chặt chiếc vòng trong miệng, lùi về sau, hoàn toàn không bị khúc xương dụ dỗ, như thể quyết tâm muốn bảo vệ món đồ chơi mới này.
Tạ Ngọc Châu cũng nắm chặt lấy chiếc vòng, nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Đừng trách bà cô đây không khách sáo!”
Nói rồi nàng ngồi phịch xuống đất, dùng hết sức bình sinh mà kéo chiếc vòng ra, vừa kéo vừa mắng: “Thứ chẳng ăn được mà mi giành dữ vậy hả? Giành đồ người khác vui lắm hả! Chó xấu! Mau nhả ra cho ta! Buông ra!”
Cùng lúc đó, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đang chật vật bước từng bước trên dây, một người tiến một người lùi, thì bỗng nhiên thân thể xoay chuyển, lại bị trói chặt vào nhau mặt đối mặt một lần nữa.
Trong khoảnh khắc lắc lư đó cả hai suýt nữa rơi khỏi dây thừng, khán giả một trận hốt hoảng. Chỉ thấy Ôn Từ nhanh như chớp vươn tay kéo cánh tay của Diệp Mẫn Vi cùng nhau bám lấy dây thừng, cả hai lại được treo lơ lửng trên dây lần nữa.
Khán giả vỗ tay rền vang, tiếng huýt sáo vang vọng bầu trời, gân xanh nổi lên trên cánh tay Ôn Từ, hắn mắng lớn: “Tên trời đánh nào lại coi Vạn Tượng Sâm La như món đồ chơi chứ!”
Bên kia, Tạ Ngọc Châu và con chó hoang vẫn một bên kéo một bên cắn, vừa rời tay lại đoạt lại, vừa buông ra lại tranh giành tiếp, cái vòng cứ thế bị lôi qua kéo lại giữa người và chó.
Bên này, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi ở trên dây cũng lăn lộn qua lại theo, lúc thì bị trói đối diện, lúc thì bị trói lưng dính lưng, có khi lại ôm nhau bị trói, trói ngang trói dọc, kiểu gì cũng có thay nhau biểu diễn. Cũng may Ôn Từ phản ứng nhanh, kỹ thuật cao, vài phen nguy hiểm trùng trùng vẫn giữ được thăng bằng không rơi khỏi dây.
Quãng đường ngắn ngủi đến đầu bên kia cột gỗ, hai người lại gian nan như đi thỉnh kinh Tây Thiên. Khi sắp đến đích, Ôn Từ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một chút. Nhưng một hơi này hắn vừa mới thở được một nửa, chỉ cảm thấy vòng tay lỏng ra, lực trói buộc hắn đột nhiên biến mất.
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, Ôn Từ liền vươn tay nắm lấy Diệp Mẫn Vi, bị nàng kéo rơi thẳng xuống, hắn vội túm lấy dây thừng treo Diệp Mẫn Vi lơ lửng giữa không trung.
Đôi chân Diệp Mẫn Vi lắc lư giữa không trung cao hơn ba người, Ôn Từ cắn chặt răng giữ lấy cánh tay nàng, tức giận mắng: “Cái đồ ngốc này uống nhầm thuốc à!”
Chuyển đổi liên tục thì cũng thôi đi, lại còn đột ngột giải trừ thuật pháp, thật là rắc rối!
Khán giả bên dưới cứ tưởng lại là tiết mục gì mới lạ, mọi người đều nín thở chờ đợi, tay chuẩn bị vỗ mà treo lơ lửng giữa không trung. Đúng lúc đó tay Ôn Từ đổ mồ hôi, trơn đến nỗi hắn không giữ chặt được tay Diệp Mẫn Vi, nàng dùng mắt thường có thể thấy được tốc độ trượt xuống, cánh tay để lại vài vết trầy đỏ.
Diệp Mẫn Vi nhìn bàn tay đang nắm lấy mình các đốt ngón tay trở nên trắng bệch chỉ vì dùng sức, lại cúi đầu nhìn xuống độ cao dưới chân, thở dài nói: “Ngã xuống chắc gãy chân mất.”
Đồng tử Ôn Từ co rút, cắn chặt môi dưới.
Diệp Mẫn Vi đang mải nghĩ xem ngã xuống kiểu gì thì bị thương nhẹ chút, bàn tay đang nắm lấy nàng đột nhiên dùng lực, nàng bị hất lên không trung xoay một vòng, sau đó thì hoàn toàn mất đi sự ràng buộc mà rơi thẳng xuống.
Trong cơn choáng váng, nàng không cảm thấy cơn đau gãy chân như dự đoán, mà lại rơi vào một vòng tay ấm áp nào đó, hơi thở tràn ngập mùi hương hoa ẩm ướt. Nàng bị ôm lăn vài vòng dưới đất, rồi từ từ dừng lại.
Giữa tiếng hô hoán hết đợt này đến đợt khác của khán giả xung quanh, Diệp Mẫn Vi choáng váng một lát, chỉ cảm thấy xung quanh mơ hồ có rất nhiều người vây lại. Nàng chống người dậy nhìn Ôn Từ đang nằm dưới thân mình, nghi hoặc hỏi: “Sao ngươi lại nhận thua?”
Là nàng sắp ngã xuống, chứ đâu phải hắn sắp ngã xuống. Hắn vốn có thể thắng, hắn không phải nói nhất định phải thắng sao?
Ôn Từ nằm trên mặt đất, tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào trán, dây buộc chuông trong tóc cũng ướt. Dưới ánh mặt trời mùa xuân, làn da hắn trắng như sứ tráng men, trên gương mặt đẹp như tranh vẽ kia lại xuất hiện biểu cảm phức tạp khó hiểu.
Cuối cùng hắn chỉ nghiến răng, gằn từng chữ một nói: “Không cần ngươi lo.”
Ôn Từ một tay đẩy Diệp Mẫn Vi ra, động tác này dường như kéo động đến vết thương hắn ngã vừa nãy, hắn nhăn mặt ôm lấy bả vai, lảo đảo đứng dậy.
Dù là bị thua rơi xuống khỏi dây, khí thế của Ôn Từ vẫn không hề yếu, hắn nói với Giang Hổ Thịnh đã từ trên cột gỗ bước xuống: “Hôm nay coi như ngươi may mắn, tha cho ngươi một lần.”
Giang Hổ Thịnh vừa tận mắt chứng kiến màn trình diễn đi trên dây xuất sắc tuyệt luân kia, cũng thực sự không thể nói ngoa, mặt lộ nét thẹn thùng ôm quyền nói: “Lão huynh công phu trên dây quả thật vượt xa Giang mỗ, lão huynh kỹ nghệ đa dạng ta xưa nay chưa từng thấy qua, chưa từng nghe qua …”
Gân xanh trên trán Ôn Từ giật giật, một phen biểu diễn bất đắc dĩ kia hắn thật sự không muốn nhận bất cứ lời khen gì. Hắn cũng chẳng để tâm đến đến trầm trồ khen ngợi của khán giả xung quanh, xoay người sang chỗ khác rẽ đám đông, lập tức rời đi.
Diệp Mẫn Vi đứng dậy từ dưới đất, lớn tiếng gọi với theo sau: “Ôn Từ!”
Ôn Từ không quay đầu lại, bước chân đi như bay, trông như sắp biến mất trong đám đông.
“Ta gom đủ tiền rồi.”
Nàng lấy từ trong áo ra hai tờ ngân phiếu giơ lên giữa không trung, bổ sung thêm: “Một ngàn lượng.”
“Cái gì! Một ngàn lượng á?”
“Thật sự là một ngàn lượng!”
“Nhiều tiền thế …”
Ngân phiếu khổng lồ ấy đủ để bá tánh bình thường sống sung túc cả đời, Diệp Mẫn Vi vừa lấy ra hai tờ ngân phiếu này, xung quanh liền vang lên tiếng xuýt xoa kinh ngạc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hai tờ ngân phiếu này. Đằng sau còn có người kiễng chân la hét ầm ĩ nhìn xung quanh, sau cơn ngạc nhiên thì có vô số ánh mắt lộ ra vẻ thèm khát.
Bóng dáng kia đã đi xa bỗng xoay ngoắt lại, vạt áo màu sắc rực rỡ một trận bay múa, Ôn Từ mặt đen sì quay trở lại.
Hắn túm lấy cổ tay Diệp Mẫn Vi kéo đi thẳng một mạch ra khỏi đám người, rẽ qua rẽ lại, đến nơi không có ai Ôn Từ mới buông tay.
Hắn lạnh mặt quay đầu lại nhìn Diệp Mẫn Vi, nói: “Ngươi làm gì vậy? Khoe khoang ngươi giàu có à? Muốn bị cướp của giết người sao?”
Diệp Mẫn Vi lắc đầu: “Ta muốn nói chuyện với ngươi.”
Ôn Từ nhíu mày nhìn nàng một lát, hai đoạn tin tức “Một ngàn lượng bạc” và “Nói chuyện với ngươi” đảo qua vài vòng trong đầu hắn, cuối cùng hắn cũng nhớ ra cuộc đối thoại hôm đó trước cầu thang Trích Nguyệt Lâu của bọn họ.
Hắn cười khẩy: “Thuận miệng nói chơi mà ngươi cũng coi là thật, tiểu thư Tạ gia đối xử với ngươi rất tốt đấy, một ngàn lượng nói cho là cho.”
“Đây là thù lao của ta. Ta giả làm nàng ở trong phòng, còn dẫn nàng đi xem yểm thuật để kiếm được.”
“Ngươi dẫn nàng đi xem yểm thuật …” Ôn Từ nói đến đây thì giọng nói nhỏ dần.
Hắn nhìn hai tờ ngân phiếu trong tay Diệp Mẫn Vi, trầm ngâm suy nghĩ: “Vậy nên ngươi bước vào ác mộng, không phải vì tò mò, mà là vì …”
“Vì muốn dành dụm tiền để gặp ngươi.”
Ôn Từ thần sắc khó lường, hắn im lặng một lúc rồi cười khẩy: “Ta nói gì thì là vậy sao? Nếu ta mở miệng đòi một vạn lượng thì sao?”
Diệp Mẫn Vi không cần nghĩ ngợi: “Vậy cũng sẽ gom đủ cho ngươi. Ta có việc cần nhờ ngươi, dĩ nhiên ngươi nói sao, thì chính là như vậy.”
Ôn Từ chậm rãi ngước mắt lên, nhìn về phía Diệp Mẫn Vi. Nàng khoác áo choàng màu xám đứng trong bóng tối nơi góc tường, đôi mắt nhìn hắn mờ mịt như sương mù dày đặc, tóc trắng theo gió tung bay, lướt qua hàng mi, qua sống mũi nàng rồi tung bay lẫn vào ánh nắng.
Rất rất nhiều năm về trước, có lẽ muốn truy tìm thì phải là chuyện của một giáp tử. Khi đó tóc nàng còn chưa bạc trắng, mắt cũng chưa kém thế này, có một lần nàng đi bộ ba mươi dặm đường núi gập ghềnh, tay không leo lên vách núi, người đầy bùn đất, vết thương chồng chất mà đứng trước mặt hắn.
Lúc đó họ thường hay cãi nhau, hắn cũng thường trốn đi chờ nàng đến tìm mình. Lần đó thời gian hắn chờ rất lâu, vốn định nổi giận, nhưng vừa thấy bộ dạng của nàng thì lại ngẩn người.
— Ngươi chẳng phải là cao nhân sao? Ngươi chẳng phải biết rất nhiều thuật pháp, lên mây đi sương cái gì cũng làm được mà? Sao… sao lại thành ra thế này?”
Khi ấy nàng không để bụng mà lau bụi trên mặt, không hay biết móng tay của mình đã gãy, thậm chí còn để máu dính cả lên mặt.
— Lần trước ngươi chẳng phải nói, không cho ta dùng thuật pháp để tìm ngươi sao?”
Hắn muốn nói đó là lời lúc nóng giận, nhưng lại không mở miệng được, chỉ có thể tức giận quát — Ta nói không cho ngươi dùng thuật pháp thì ngươi liền không dùng thuật pháp, ngươi từ khi nào nghe lời ta như vậy chứ!
Nàng nghiêng đầu, nghiêm túc trả lời — Là ta có việc cần nhờ ngươi, dĩ nhiên ngươi nói sao, thì chính là như vậy.
Người này từ nhỏ đã là thiên tài tu đạo thuật pháp, từ nhỏ đến lớn chưa đi được bao nhiêu bước đường đời, cũng chưa từng leo qua tấc núi nào. Chỉ vì một câu nói lúc tức giận của hắn, nàng lại nghiêm túc làm theo.
Mấy chục năm trôi qua, nàng quên hết mọi thứ, nhưng vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Chỉ là khi đó hắn còn là đứa trẻ phải ngẩng đầu nhìn lên nàng, còn bây giờ hắn đã cao lớn, cái bóng đổ xuống có thể bao trùm cả nàng.
“Đồ lừa đảo.” Ôn Từ khẽ giọng nói.
“Gì cơ?”
Hắn không trả lời, cũng không nhận lấy một ngàn lượng ấy, chỉ hỏi: “Ngươi muốn nói gì với ta?”
“Ta muốn nhờ ngươi giúp ta, giúp ta nhớ lại bản thân mình.”
Ôn Từ ý vị khó lường mà cười một tiếng: “Giúp ngươi tìm lại ký ức thì ta được lợi gì?”
Diệp Mẫn Vi cụp mắt xuống, nàng nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi này một lúc, có chút buồn rầu thở dài nói: “Không biết. Nhưng thật sự là không có sao?”
“Không có thứ gì ngươi muốn từ ta sao? Ta không có việc gì có thể làm vì ngươi sao?”
Nàng tiến gần hắn một bước, chân thành nhìn vào tròng mắt hắn.
Ôn Từ đồng thời lùi lại một bước, siết chặt nắm tay.
Ánh chiều tà ngả về tây, ánh nắng vàng rót đầy con hẻm nhỏ, hai người lặng lẽ không tiếng động mà đối diện nhau, thời gian như ngưng đọng lại ở mấy chục năm trước, lại như chỉ mới hôm nay, ái muội không rõ.
Ngay vào lúc này, một tiếng gọi ầm ĩ long trời lở đất phá vỡ yên tĩnh. Giọng nói này mang theo tiếng nức nở, gào lên: “Sư phụ! Cuối cùng ta cũng tìm được ngài rồi!”
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi cùng sực tỉnh, đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy cách đó không xa có một tiểu cô nương lấm lem bụi đất đang đứng, nước mắt lưng tròng vẫy tay về phía họ, chính là số mệnh lận đận Tạ Ngọc Châu.
Mà bên cạnh nàng là một nam nhân vừa cao vừa gầy, mặc một bộ đạo bào màu xanh đen cũ kỹ nhưng sạch sẽ, trên người những chỗ lộ ra khỏi đạo bào đều được quấn băng trắng, đến cả nửa khuôn mặt bên trái cũng được quấn băng trắng, che luôn mắt trái.
Bộ dạng này chẳng khác nào người bệnh bị trọng thương vừa mới băng bó xong từ y quán chui ra.
Thế nhưng nam nhân quấn băng hơn phân nửa cơ thể lại cử động linh hoạt, tay phải xách theo một con chó vàng đang ngậm bánh bao, tay trái cầm một cây gậy dài. Trên cây gậy treo một lá cờ bạc đã phai màu, bên trên ghi: Thần cơ diệu toán.
Thầy bói ăn mặc cổ quái thấy Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, liền thốt ra một tiếng thở dài, lắc đầu nói: “Kẻ nhìn thấy cá trong vực sâu thì không lành, chưa già đã suy; kẻ tiếc nuối mà không có đường lui thì bất hạnh, đuổi đến cùng chỉ chuốc lấy thương tổn; kẻ u mê không tỉnh là không biết, hành động mù quáng sẽ lạc đường.”
“Ba vị đúng là trên trời dưới đất hiếm có, xui xẻo nhất thiên hạ!”
