Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 16: Đoán mệnh



Có câu rằng ngũ hồ tứ hải đều là bằng hữu, lúc mặt trời ngả về tây, thầy bói cổ quái cùng ba người xui xẻo kia cùng ngồi ăn tối trong tửu lâu mà Tạ Ngọc Châu đã ăn trưa lúc ban ngày.

Ánh mắt Tạ Ngọc Châu đảo qua lại giữa Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, thầm nghĩ thật là mặt trời mọc đằng tây rồi, ai mà ngờ được Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư lại có thể ngồi chung một bàn ăn cơm cơ chứ?

Nhìn thấy chuyện hiếm lạ, khiến thọ mệnh của người ta dài hơn. Bao nhiêu tuổi thọ bị hao tổn vì đuổi chó khắp phố hôm nay đều được bù lại rồi.

Ôn Từ một chút cũng chẳng coi mình như người ngoài, hắn đánh giá thầy bói kia, đảo khách thành chủ hỏi: “Tạ tiểu thư, không định giới thiệu vị bằng hữu này của ngươi chút sao?”

Tạ Ngọc Châu lập tức phục hồi tinh thần lại, hắng giọng, giới thiệu đại ân nhân của nàng với hai người — Thương Thuật tiên sinh. 

Không lâu trước đó, khi Tạ Ngọc Châu cùng với con chó hoang đang vật lộn rơi vào cục diện bế tắc, vị thầy bói tên Thương Thuật này như thần binh trời giáng. Hắn dùng một cái bánh bao thịt thu hút sự chú ý của chó hoang, Tạ Ngọc Châu nhân cơ hội mà lên, lúc này mới có thể đoạt lại vòng tay từ trong miệng chó hoang. 

Tạ Ngọc Châu vui mừng được một chốc thì lại nhớ ra, vòng tay lấy lại được thật đấy, nhưng sư phụ hôm nay nàng vừa mới bái thì mất rồi. Thấy nàng hết đường xoay sở, thầy bói liền bói cho nàng một quẻ, sau đó dẫn theo nàng đi chưa đến một tuần trà, bọn họ liền nhìn thấy Diệp Mẫn Vi.

Tạ Ngọc Châu sống động như thật thuật xong đoạn chuyện này, thầy bói lại tiếp tục cảm thán: “Xui xẻo thật xui xẻo, các vị thực sự xui xẻo, không chỉ trước đây xui, hôm nay xui, mà sau này cũng sẽ còn xui tiếp nữa.”

Tạ Ngọc Châu không khỏi căng thẳng lên, rốt cuộc nửa tháng này nàng trốn ra khỏi gia môn thì bị bắt về, muốn xem yểm thuật thì rơi vào ác mộng, vừa mới bái sư phụ thì sư phụ lại mất tích, mức độ xui xẻo này quả thật đúng như lời thầy bói nói.

Nàng hỏi: “Thương Thuật tiên sinh, chuyện này là sao vậy, có cách nào phá giải không?”

Thầy bói đưa bàn tay quấn đầy vải trắng ra, sau khi ngón tay linh hoạt mà bấm tính toán một phen, thở ra một ngụm khí dài: “Theo tình hình hiện tại, cần phải có một người sinh vào năm dương, tháng âm, ngày dương, giờ âm đồng hành cùng ngài, mới có thể hóa giải.”

“Ở đây liền có một người sinh vào năm dương tháng âm ngày dương giờ âm.” Ôn Từ chỉ sang Diệp Mẫn Vi ngồi bên cạnh.

Thầy bói quay đầu nhìn sang, nói năng hùng hổ đầy lý lẽ: “Muốn xoay chuyển vận thế của một mình Tạ tiểu thư, chỉ cần một người mang sinh thần như thế là đủ, nhưng nếu muốn xoay chuyển vận thế của ba vị đang ngồi đây, thì cần tới hai người có sinh thần như vậy.”

“Vậy người còn lại chắc là …”

“Không sai, tại hạ cũng là người sinh vào năm dương tháng âm ngày dương giờ âm. Nếu đồng hành cùng tại hạ, liền có thể trừ tà tránh họa, mỗi ngày ta chỉ thu từng này, rất rẻ.” thầy bói giơ ba ngón tay.

Ôn Từ cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn thầy bói như thể đang nhìn một kẻ lừa đảo.

Thầy bói lại tiếp tục kể về hồi nhỏ mình làm sao bị hỏa hoạn thiêu cháy toàn thân, trọng thương mà không chết từ đó sinh ra thần thông. Đừng nhìn cả người quấn đầy băng vải che vết thương, nhưng tâm tựa gương sáng, bói đâu trúng đó.

Diệp Mẫn Vi cắt ngang lời hắn, như thể lần đầu tiên nghe thấy mấy chuyện kiểu này, ánh mắt đầy hiếu kỳ hỏi: “Ngươi có thể tiên đoán vận mệnh?”

“Đó là điều hiển nhiên.” thầy bói không chút do dự.

“Vậy làm sao ngươi có thể tiên đoán?”

“Cô nương từng nghe qua dịch quẻ chưa?”

Thầy bói thành thạo lấy từ trong ngực áo ra ba đồng tiền, tung lên mặt bàn. Ba đồng tiền kia xoay một vòng rồi lắc lư mà nằm yên, thầy bói chỉ vào đồng tiền đấy nói: “Cô nương mời xem, đồng tiền rơi sinh âm dương, đó là một hào. Sáu hào thì thành một quẻ, có thể bói được chuyện quá khứ tương lai, cát hung họa phúc.”

Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn ba đồng tiền, dùng tay lần lượt lật từng mặt một: “Nhưng vận mệnh của con người, sao lại quy về ba đồng tiền này?”

Ba đồng tiền thì làm sao liên quan đến vận mệnh? Thầy bói vừa nhớ lại vừa nói: “Trong 《Kinh Dịch》nói …”

“《Kinh Dịch》nói thiên; địa; nhân là tam tài, kết hợp tam tài rồi chia đôi mà thành sáu hào, tổng cộng sáu mươi bốn quẻ, mỗi quẻ mỗi hào đều có tỏ rõ. Nhưng vì sao lại như vậy?”

“Vì sao? Ngài nói vì sao, là muốn hỏi …”

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, chỉ vào thức ăn trên bàn: “Ví dụ như món ăn này, ngươi biết nguyên liệu nấu thành là thịt gà với nấm, cũng đã nếm được hương vị của món, nhưng nó được nấu như thế nào? 《Kinh Dịch》cũng thế. Biết được quẻ tượng, cũng biết được chỉ thị của quẻ tượng, nhưng làm sao quẻ tượng đưa ra được những chỉ thị đó? Cái gọi là âm dương; càn; đoái; ly; trạch; tốn; khảm; khôn; chấn, ta cảm thấy cách giải thích này quá mơ hồ, nếu nhất định phải do con người giải nghĩa thì chắc chắn sẽ có sai sót, đáng lẽ phải có cách đo lường chính xác bằng số học và hình học. Như vậy mọi con đường của vận mệnh, đều không còn là lời nói hàm hồ, đều có thể xác định một cách chính xác.”

Thầy bói tròn mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi kết luận: “Vì vậy, mối liên hệ giữa vận mệnh và quẻ tượng, đến tột cùng là tồn tại thông qua con đường như thế nào? Tất cả nhân quả thế gian hẳn nên có một hệ thống diễn giải rõ ràng, lớp lớp gỡ rối, vòng vòng liên kết với nhau hay sao?”

“Ta không hiểu ngài đang nói cái gì… Lòng người làm sao có thể đong đếm bằng con số?”

“Nếu lòng người không thể dùng con số đong đếm, vậy ba đồng tiền này, sáu hào này, sáu mươi bốn quẻ này ở trên tay ngươi rốt cuộc là gì?”

“Đây cũng chỉ có thể tính đại khái, làm gì có chuyện rõ ràng như vậy …”

“Tại sao không thể rõ ràng? Đã có những con số này, chẳng phải chính là để xác định các khả năng trong hỗn độn sao? Nếu đã có thể xác định, như vậy thì đã biết bên trong hỗn độn nhỏ hơn nữa, cũng có thể xác định từng tầng từng tầng.”

“Thiên cơ bất khả lộ, thần minh tự có phán đoán suy luận. Cứ thế mà xác định từng tầng, làm sao con người có thể làm nổi!”

“Thiên cơ, thần minh?” Diệp Mẫn Vi nhìn vào mắt thầy bói, nàng nghi hoặc hỏi: “Tại sao lại đem những thứ mình không hiểu, giao cho trời và thần minh càng không hiểu rõ hơn? Ngươi đã cầm ba đồng tiền, đã chạm đến vận mệnh, đã nắm giữ pháp tắc thần kỳ và mạnh mẽ đến thế, nếu không hề biết pháp tắc đó là gì, không cảm thấy đáng tiếc sao? Như vậy liền có thể thõa mãn rồi sao? Dẫu cho thiên cơ có mười phần, thì ít nhất cũng phải tính được chín phần, còn lại một phần mới có thể kính nó làm thần chứ?”

Thầy bói ngẩn người.

Diệp Mẫn Vi giống như một đứa trẻ sơ sinh còn mông muội, từ xa xăm cất tiếng đặt câu hỏi với một người đã đi rất xa trong cuộc đời. Thế nhưng người ở cuối con đường kia lại chẳng thể giải đáp nghi vấn của nàng, dù cho hắn có đi xa đến đâu cũng không thể giải đáp nổi.

Mà có lẽ càng đi xa, thì càng không thể giải đáp.

Lúc này Ôn Từ lại mặt mày thư thái, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Hắn thậm chí còn ung dung cầm đôi đũa, giữa lúc Diệp Mẫn Vi vẫn đang không ngừng đặt câu hỏi thì thưởng thức món ăn trên bàn, còn có tâm trạng nhàn nhã quay sang nói với Tạ Ngọc Châu đang xem náo nhiệt — Tôm hấp dầu cũng tạm được.

Cuộc giao đấu bên kia cũng đến hồi kết thúc, thầy bói đã là nỏ mạnh hết đà, nói: “Nói cho cùng… nói cho cùng là ngài không tin ta.”

Diệp Mẫn Vi lại nhíu mày, nàng thành thật đáp: “Ta không biết nên tin vào điều gì.”

Ngừng một chút, nàng hỏi: “Chẳng lẽ ngươi đang thuyết phục ta sao?”

Thầy bói bị nghẹn họng không nói nên lời, còn Ôn Từ trực tiếp bật cười thành tiếng, tay cầm đũa khẽ che miệng để kiềm chế nụ cười, thản nhiên nói với Tạ Ngọc Châu: “Ngỗng quay chay cũng không tệ.”

Bữa cơm này với thầy bói có lẽ ăn vào mà nghẹn ngào, nuốt không trôi cũng chẳng nhả ra được, cảm thấy bức bối vì thế giữa chừng phải vội vàng bỏ đi. Đợi hắn rời đi rồi, Tạ Ngọc Châu nín nhịn nãy giờ cuối cùng cũng đặt câu hỏi: “Các ngài cảm thấy vị Thương Thuật tiên sinh kia là kẻ lừa đảo sao? Nhưng hắn đoán được vị trí của sư phụ cơ mà.”

Ôn Từ chậm rãi nói: “Ta với nàng bị trói lại rồi đi trên dây, phạm vi vài con phố ai cũng tới xem náo nhiệt, tin tức chỉ có truyền đi càng xa hơn. Tên đoán mệnh này dẫn ngươi đi một tuần trà liền gặp được chúng ta, chứng tỏ các ngươi cách chúng ta cũng không xa, hắn chắc vừa xem xong chúng ta đi trên dây đã gặp được ngươi. Nghe thấy ngươi muốn tìm người tóc trắng mặt hồng, ngoài người đi dây đó thì còn ai vào đây?”

Dừng một chút, hắn cười khẩy một tiếng: “Nhưng mà… sư phụ? Ha… Diệp Mẫn Vi mà cũng thu nhận đồ đệ, thật là chuyện hiếm lạ.”

Có lẽ do tâm trạng giờ phút này tốt hơn, thái độ của Ôn Từ hòa nhã hơn nhiều so với tối qua.

Hắn gắp một miếng đồ ăn, giọng dửng dưng hỏi: “Tiểu thư Tạ gia lá gan cũng to thật đấy, chẳng lẽ ngươi không biết thanh danh của nàng ra sao ư?”

“Ta cảm thấy sư phụ là người tốt, trong này chắc là có hiểu lầm thôi.” Tạ Ngọc Châu thành thật nói.

Đôi đũa của Ôn Từ khựng lại, hắn ngẩng mắt nhìn Tạ Ngọc Châu, tựa hồ cảm thấy hiếm lạ: “Ngươi dựa vào đâu mà cảm thấy Diệp Mẫn Vi là người tốt?”

“Sư phụ từng vài lần cứu ta khỏi nguy hiểm trong ác mộng. Hơn nữa lúc ta sợ hãi nói luyên thuyên, sư phụ đều nghiêm túc nghe mọi thứ, lại còn nhớ hết nữa. Sư phụ quan tâm ta như thế, tâm địa tất nhiên thiện lương.”

Ôn Từ nhướng mày, trong mắt đột nhiên tràn ngập vẻ thương hại.

Hắn quay sang Diệp Mẫn Vi ngồi bên cạnh, đột nhiên hỏi: “Lúc nãy chúng ta lên lầu, cầu thang đó có bao nhiêu bậc thang?”

Diệp Mẫn Vi trả lời ngay không chút do dự: “Mười một bậc.”

“Thầy bói gặp chúng ta, câu đầu tiên nói là gì?”

“Kẻ nhìn thấy cá trong vực sâu thì không lành, chưa già đã suy; kẻ tiếc nuối mà không có đường lui thì bất hạnh, đuổi đến cùng chỉ chuốc lấy thương tổn; kẻ u mê không tỉnh là không biết, hành động mù quáng sẽ lạc đường.”

Nàng nói không sót một chữ, nhưng cái này không tính, Ôn Từ lại hỏi thứ tự phân nhóm của đại hội yểm sư. Diệp Mẫn Vi lập tức đọc lại nguyên văn thứ tự bảng tên trên tấm bảng gỗ dài dằng dặc kia, cứ như thể tấm bảng đó đang hiện ra ngay trước mắt nàng.

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi trò chuyện qua lại mấy lượt, khiến mắt Tạ Ngọc Châu càng trừng càng lớn, chỉ thấy Ôn Từ quay đầu lại, chỉ vào Diệp Mẫn Vi nói: “Thấy chưa? Đầu óc nàng ta có vấn đề, những gì mắt thấy tai nghe, đều sẽ ghi nhớ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, muốn quên cũng không quên được. Ngươi nghĩ vì sao cứ mỗi khi đông người là nàng ta lại chóng mặt buồn nôn? Chính là vì thông tin trên con người là phức tạp nhất, nàng mắt thấy tai nghe quá nhiều trong khoảng nửa khắc, liền như nước lũ dội vào bình nhỏ, dội đến mức tràn ra ngoài.”

“Ngươi tưởng nàng muốn nhớ lời ngươi sao? Ngươi tưởng nàng quan tâm ngươi sao? Ngươi tưởng nàng thật sự để tâm đến ngươi sao? Đó chỉ là bệnh của nàng ta mà thôi!”

Tạ Ngọc Châu bị hắn nói đến ngẩn ngơ, cứng họng không đáp được lời nào.

Còn lời của Ôn Từ vẫn chưa dừng lại, giọng điệu của hắn càng nói càng lạnh, cuối cùng gần như mang theo dao nhỏ: “Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ nàng ta, ở cạnh Diệp Mẫn Vi, điều tối kỵ chính là tự mình đa tình.”

Diệp Mẫn Vi chẳng để tâm lời giễu cợt của Ôn Từ, nàng chỉ cảm thấy mới lạ, giống như lần đầu tiên biết được ngoài việc yểm tu mất trí nhớ, con người còn có khả năng quên tự nhiên. Nàng hỏi: “Chỉ có ta là có thể nhớ được hết sao? Chẳng lẽ các người không thể à?”

Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy hai người này mỗi người chú ý một hướng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, thật khó tưởng tượng trước kia bọn họ nói chuyện với nhau có phải cũng kiểu ông nói gà bà nói vịt như vậy không, loạn như tơ vò.

Bên này nói chuyện rôm rả, thì phía trên đầu bàn ăn – trên lầu hai của khách đ**m, “kẻ lừa đảo” Thương Thuật tiên sinh bên kia lại vô cùng yên tĩnh. Hắn đang ngồi một mình trong phòng, mân mê đồng tiền trong tay.

Tạ Ngọc Châu hào phóng chi tiền, bao hắn tiền phòng một đêm, thế là sau nhiều ngày cơm đường cháo chợ, cuối cùng cũng có thể ở trong khách đ**m ngủ một đêm.

Hắn không kiếm được việc đồng hành che chở, lúc sắp rời đi vẫn mặt dày, xin ba vị lạ mặt diện mạo bất phàm kia mỗi người ba đồng xu, nói là để trừ tà diệt họa. Bọn họ có lẽ cũng chẳng tin tưởng hắn, nhưng lại không muốn dây dưa với hắn, lần lượt của đi thay người.

Giờ đây chín đồng xu ấy đang được Thương Thuật tung lên rồi đón lấy trong tay khô gầy bọc kín băng vải, từ trên xuống dưới va vào nhau, phát ra tiếng vang trong trẻo. Hắn ngồi rất ngay ngắn, trầm tư suy nghĩ.

Ánh nến hắt bóng Thương Thuật lên trên cửa sổ giấy, như thể vẽ bóng dáng lên cửa sổ giấy nhưng vẫn không nhúc nhích, một hồi lâu cái bóng kia mới chầm chậm cúi đầu. Thương Thuật nhìn đồng xu trong tay, mắt phải lành lặn duy nhất phản chiếu ánh nến, dường như ngọn lửa kia không phải cháy trên sắp nến, mà cháy lên trong tận sâu đáy mắt hắn.

“Thật là cố chấp… “

Hắn lẩm bẩm lầu bầu một câu, sau đó mỉm cười nhạt, vung tay rải những đồng xu đó ra. Chín đồng xu đó nhẹ nhàng mà xoay tròn trên mặt bàn, Thương Thuật thở dài một hơi, rồi nói: “Nếu ta có thể hỏi vận mệnh một câu vì sao giống như nàng ta, thì có lẽ sẽ đến lượt ta đuổi theo vận mệnh không buông, chứ không phải bị vận mệnh truy đuổi không bỏ.”

Xa xăm trong tông môn Phù Quang Tông, Sách nhân đạo trưởng vốn nổi danh hậu thế về thuật bói toán bỗng mở mắt ra. Đệ tử Tuần Sương bước tới, lo lắng hỏi: “Sư phụ, làm sao vậy?”

Sách Nhân ngồi trên đệm hương bồ, nhìn Hỗn Thiên Nghi khổng lồ đang xoay chuyển trước mắt, thấp giọng nói: “Manh mối đứt rồi.”

“Không thể bói ra vị trí hiện tại của Vạn Vật Chi Tông sao?”

“Ngay lúc sắp bói ra, bị người nhiễu loạn.”

Tuần Sương kinh ngạc: “Ai mà có thể nhiễu loạn được quẻ của sư phụ?”

Ngón tay của Sách Nhân ngừng bấm đốt ngón tay, cau mày, tựa như không thể tin được: “…… Lại là kẻ chẳng sống chẳng chết, âm dương bất định, kẻ không có số mệnh.”

Trong khách đ**m, Thương Thuật toàn thân quấn băng vải cho đến tận mắt trái chậm rãi uống hết chén trà, sau đó lười nhác vươn vai, đứng dậy lên giường ngủ. Khác với bộ dáng nghèo túng khố rách áo ôm, thần thần bí bí ban ngày, tư thế ngủ của hắn vô cùng ngay ngắn, lại có một tia nho nhã, như một công tử bước ra từ môn đình cao quý.

Ngọn nến trong phòng vẫn cháy, ánh sáng mờ mờ chập chờn, những đồng xu được rải ra một tuần trà trước vậy mà vẫn còn xoay tròn. Dưới ánh nến chập chờn, âm dương giao thoa, chúng không hề mỏi mệt, tựa như sẽ mãi xoay đến thiên hoang địa lão, vĩnh viễn chẳng dừng lại.

Manh mối của vận mệnh, vẫn cứ treo lơ lửng không rõ hồi kết.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...