Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 17: Đồng hành



Thời gian thầy bói đi ngủ thực sự quá sớm, trong khi trong thành đang lúc náo nhiệt, trên đường dòng người tấp nập, tiếng người ồn ào vang vọng khắp tửu lâu. Ba người Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu vẫn đang ngồi trong nhã gian, bị tiếng ồn náo nhiệt ngoài lâu vây quanh.

Tạ Ngọc Châu nhớ tới chính sự, vội vàng lấy từ trong ngực ra kính thạch và vòng tay mà nàng rất vất vả để bảo vệ, đồng loạt đưa cho Diệp Mẫn Vi.

“Đồ đều ở đây, ta cất rất kỹ. Sư phụ, ngài xem có bị rơi vỡ gì không, còn có thể sửa không.”

Tạ Ngọc Châu nhớ lại lời Diệp Mẫn Vi nói trước khi bị gió cuốn đi, thở dài nói: “Mấy thứ này không phải do ngài làm thì còn có thể là ai làm?”

Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu không rõ nguyên do cũng nhìn về phía Ôn Từ, rồi bỗng mở to mắt đầy kinh ngạc.

Ôn Từ hơi nhướng mí mắt liếc qua kính thạch và vòng tay, rồi nhẹ nhàng thản nhiên buông ra một câu kinh thiên động địa: “Là ta làm đấy, sao nào?”

Tạ Ngọc Châu sững sờ nửa ngày, đầu óc xoay chuyển nhanh như bay.

“Vậy là…. không phải ngài vì phát hiện sư phụ tự chế tạo linh khí mà đoạn tuyệt với người, từ đầu ngài đã là đồng mưu của sư phụ rồi!”

“Đồng mưu?”

Ôn Từ cười khẩy một tiếng, không để bụng: “Ta bệnh nặng trong người không thể tự do, nàng bụng đầy ý tưởng điên rồ khó có thể thực hiện. Thế là nàng chữa bệnh cho ta, ta giúp nàng chế tạo linh khí, ta cần đầu óc của nàng, nàng cần tay của ta, đây là giao dịch công bằng.”

“Vậy… yểm thú của sư phụ phát tán những linh khí đó ra ngoài …”

“Gần như đều do ta làm. Nhìn ta như vậy làm gì? Muốn bảo ta làm thêm một lô nữa à? Đừng có mơ, ta chỉ dựa theo bản vẽ của nàng làm ra, giờ nàng không còn vẽ được nữa, thần tiên cũng không làm ra được linh khí.”

Ngừng một lát, Ôn Từ cầm lấy chiếc vòng tay vàng, cân nhắc trên tay: “Đến nỗi cái Vạn Tượng Sâm La này, vốn dĩ chính là sản phẩm chưa hoàn chỉnh. Nàng đem mỗi loại thuật pháp chế thành linh khí khác nhau, lại nảy ra ý tưởng điên rồ, muốn gom tất cả thuật pháp vào một linh khí duy nhất, bản vẽ linh mạch phức tạp quá, ta làm đến một nửa thì không làm nổi nữa.”

“Yểm thú cũng thật tinh mắt, những thứ tốt đều bị nó cướp đi, chỉ để lại cái đồ rách nát này.”

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, lấy từ trên người ra túi Càn Khôn vẫn luôn mang theo bên mình. Chiếc túi trong thì bình thường ấy có thể cất chứa cả núi vật cao khổng lồ, ngày thường nàng vẫn dùng để cất kính thạch và các công cụ khác.

“Yểm thú để lại cho ta không chỉ có chiếc vòng tay này, mà còn cả những thứ này nữa.” Diệp Mẫn Vi đổ chiếc túi ra lòng bàn tay, lách cách rớt ra một đống đá màu lam. 

Ôn Từ khi nãy còn thản nhiên gắp thức ăn, vừa thấy đống đá đó thì sắc mặt đại biến, tay chân lanh lẹ lập tức giữ lấy tay nàng, che lại những viên thương tinh đó, tay còn lại vung lên đóng sập tất cả cửa sổ. Hắn trầm giọng nói: “Mau cất đi!”

Tạ Ngọc Châu nhìn đến đôi mắt thẳng tuột, lắp bắp nói: “Đây là… là thương tinh sao? Nhiều thương tinh như vậy sao!”

Thương tinh cũng là kiệt tác của Vạn Vật Chi Tông. Đối với linh khí, nó giống như gió đối với cối xay gió, nước đối với thuyền, chính là ngọn nguồn sức mạnh của linh khí. Nếu linh lực của linh khí trong thương tinh bị tiêu hao hết, linh khí sẽ không thể phát động, cần phải thay viên thương tinh mới.

Không ai biết nguyên liệu của thương tinh là gì, làm sao để chế tạo ra nó, vì vậy ngoài những viên thương tinh yểm thú thỉnh thoảng ném ra ngoài, không còn có thương tinh mới sinh ra. Bởi thế giá cả của thương tinh trên chợ Quỷ vượt xa vàng bạc, thậm chí vượt xa rất nhiều linh khí.

Một nắm thương tinh mà Diệp Mẫn Vi vừa lấy ra, còn quý giá hơn cả ngàn lượng bạc trắng kia. Ôn Từ nghiêm giọng hỏi: “Trong tay ngươi còn bao nhiêu thương tinh?”

Diệp Mẫn Vi mở rộng miệng túi Càn Khôn, đưa đến trước mặt Ôn Từ. Ôn Từ duỗi tay vào dò xét, sắc mặt liên tục biến đổi.

Tạ Ngọc Châu tò mò hỏi: “Sư phụ có bao nhiêu thương tinh vậy?”

Một cánh cửa sổ chậm rãi mở ra, Ôn Từ chỉ về phía đỉnh hình cung khổng lồ ở đằng xa ngoài cửa sổ: “Nhìn thấy kho lương thực kia không?”

“Ừm.”

“Chất đầy.” 

“Chất… chất đầy?” Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa cắn trúng lưỡi.

Giờ phút này phú ông số một Giang Đông, không phải là lão cha Tạ Chiêu ở thành Kim Lăng của nàng nữa, mà nên là vị sư phụ vừa mới nhận trước mắt nàng đây. 

Trong cả đầu óc khiếp sợ, đột nhiên Tạ Ngọc Châu như được khai sáng, nhớ đến việc chế tạo thuật pháp thành linh khí, vốn là âm mưu hợp tác giữa chủ nhân Mộng Khư và Vạn Vật Chi Tông. Nếu nói sư phụ nàng là chủ mưu, thì chủ nhân Mộng Khư cũng xuất lực không nhỏ, hai người này rõ ràng là châu chấu cột trên một sợi dây thừng.

Nếu trước đây là châu chấu cột trên một sợi dây thừng, dây thừng ấy lại gây ra bao nhiêu hỗn loạn, nếu tiếp tục loạn thì ai cũng thiệt, bây giờ càng nên đồng tâm hiệp lực lại!

Tạ Ngọc Châu lập tức nói: “Vu tiên sinh, có câu nói rất hay — Việc đã thành thì không nên nói nữa, việc đã xong thì không nên sửa đổi nữa, việc đã qua thì không nên trách nữa*. Ân oán giữa ngài và sư phụ ta chung quy đã là chuyện của hai mươi năm trước, hiện giờ tai họa do linh khí gây ra, nói thẳng ra là do cả hai ngài cùng tạo nên, sư phụ ta thì lại chẳng nhớ gì cả. Ngài và sư phụ ta có thể… bắt đầu lại từ đầu, cùng nhau tìm kiếm yểm thú, bình ổn họa loạn được không?”

*Trong Luận Ngữ của Khổng Tử có viết: 成事不说,遂事不谏,既往不咎/ Thành sự bất thuyết, toại sự bất gián, kí vãng bất cữu/ Việc đã thành thì không nên nói nữa, việc đã xong thì không nên sửa đổi nữa, việc đã qua thì không nên trách nữa.

Vì người trước mặt chính là chủ nhân Mộng Khư đại danh đỉnh đỉnh, Tạ Ngọc Châu nói ra những lời này vẫn có chút thấp thỏm. Chỉ thấy Ôn Từ nhìn nàng, sắc mặt âm u khó đoán.

Ôn Từ quả nhiên cảm thấy nực cười, hắn nhếch môi, ngẩng cằm lên nói: “Việc đã qua thì không nên trách nữa? Bắt đầu lại từ đầu? Những lời này muốn nói cũng chỉ có ta mới có tư cách nói ra, ngươi có tư cách gì mà thay ta nói?”

Tạ Ngọc Châu liền nháy mắt ra hiệu với Diệp Mẫn Vi, nói: “Vậy… sư phụ, ngài nói đi?”

Diệp Mẫn Vi nhận được ám hiệu của Tạ Ngọc Châu, liền đặt đũa xuống, xoay người mặt đối diện với Ôn Từ. Nàng nghiêm túc mà nhìn chăm chú vào mắt Ôn Từ, trong đôi mắt mờ mịt ẩn chữa chút ánh sáng, cúi người thi lễ nói: “Ôn Từ, chúng ta có thể việc đã qua thì không nên trách nữa, bắt đầu lại từ đầu không?”

Việc đã qua thì không nên trách nữa, bắt đầu lại từ đầu?

Chiếc nắp chén trà trong tay Ôn Từ ngừng xoay tròn. 

Hắn nhìn tấm lưng đang cúi xuống của Diệp Mẫn Vi, trong khoảng thời gian rất lâu, hắn im lặng vẫn không nhúc nhích, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.

Mãi đến khi Diệp Mẫn Vi ngồi thẳng dậy, hắn mới chậm rãi, dứt khoát nói: “Không thể nào.”

Mí mắt và chân mày Diệp Mẫn Vi đều rơi xuống.

Ôn Từ mím môi, hắn cau mày, siết chặt nắp chén trong tay, trong mắt đầy phẫn nộ và khó hiểu.

“Diệp Mẫn Vi, tại sao ngươi nhất định phải tìm lại yểm thú của mình? Ngươi mất hết tu vi và học thức, với thiên phú của ngươi thì chưa đến mấy chục năm cũng có thể học lại từ đầu, ngươi vẫn là Diệp Mẫn Vi, có gì khác biệt với trước kia đâu? Còn tốt hơn trăm lần so với việc bây giờ ngươi dấn thân vào loạn cục, rồi mất mạng!”

Diệp Mẫn Vi không dao động, hỏi: “Nhưng còn ký ức của ta thì sao?”

“Ký ức của ngươi? Ký ức của ngươi quan trọng lắm sao?”

“Đương nhiên quan trọng, ta cần biết ta là ai.”

Ôn Từ cười khẽ một tiếng, như thể thấy rất hoang đường: “Ngươi lại cảm thấy thứ đó quan trọng?”

Ngừng lại một chút, hắn tiếp tục nói: “Ngươi sống vài chục năm nữa, tự nhiên cũng sẽ biết chính mình là ai. Ngươi là Diệp Mẫn Vi – quái nhân độc nhất vô nhị, sống thế nào cũng là do ngươi, chẳng lẽ có thể sống thành người khác sao?”

Diệp Mẫn Vi không nói gì, ánh mắt lại yên tĩnh dừng trên người hắn, không hề né tránh.

Ôn Từ đối diện với nàng giây lát, như thể đã đọc hiểu hàm nghĩa trong ánh mắt nàng, hắn gằn từng chữ một: “Ngươi vẫn muốn tìm.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu: “Ta vẫn muốn tìm.”

Sau đó nàng thành khẩn mà chân thành một lần nữa đưa ra thỉnh cầu: “Ngươi giúp ta cùng tìm, ngươi muốn làm điều gì, ta đều có thể làm cho ngươi.”

Ôn Từ trầm mặc nhìn nàng, nắm tay siết chặt đến mức kêu răng rắc, vừa giận lại vừa như đã sớm đoán được. Tựa như trong quá khứ rất nhiều năm, rất nhiều lần, ở trong giằng co như này, hắn chưa từng một lần thuyết phục nổi nàng.

“Ngươi đúng là đồ cứng đầu không biết nghe lời!” Ôn Từ nghiến răng nghiến lợi mà buông ra một câu, hắn nhấc nắp chén lên, đặt mạnh xuống chén trà, như tiếng chốt hạ cuối cùng.

“Vừa hay ta nhớ ra có một việc chỉ có ngươi có thể giúp ta làm. Đổi lại, đợi sau khi ngươi tìm lại tu vi và ký ức, phải thay ta hoàn thành.”

Hắn nói rất nhanh, như muốn ném tất cả những lời đó vào mặt Diệp Mẫn Vi.

“Ý ngươi là?”

Ôn Từ lần này nói chậm lại: “Nghe không hiểu sao? Ta đồng ý rồi.”

Chân mày và khóe mắt Diệp Mẫn Vi cong lên, nàng vui vẻ nhìn Ôn Từ một lát, nghiêm túc hỏi: “Vậy ngươi muốn ta làm gì?”

Ánh mắt Ôn Từ rũ xuống, tay gõ gõ lên bàn một cách lơ đãng.

“Có một người cứ đuổi theo ta mãi không tha, ngươi phải giúp ta, khiến hắn không bao giờ tìm được ta nữa.” hắn chậm rãi nói.

Tạ Ngọc Châu tò mò mà ghé lại gần, hỏi: “Thì ra thật sự là ngài đang trốn kẻ thù à? Là ai tìm ngài vậy? Hắn muốn làm gì, muốn giết ngài sao?”

Ôn Từ liếc mắt nhìn Tạ Ngọc Châu, nở nụ cười như không cười: “Trẻ con đừng lo chuyện người lớn.”

Tạ Ngọc Châu mười bảy tuổi nhìn hai vị lão nhân trăm tuổi trước mắt này, hậm hực mà ngậm miệng lại.

Không ai ngờ rằng, sau một cuộc tái ngộ biến đổi bất ngờ, Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư lại có thể tạm thời bắt tay giảng hòa, cùng nhau lên đường tìm kiếm yểm thú, bất chấp mâu thuẫn hai mươi năm trước và lời đồn về “Thù giết thân”.

Đêm đó Ôn Từ liền mượn sức mạnh yểm thuật đưa các nàng rời khỏi Ninh Châu, như thể muốn chặt đứt mớ rối rắm này, sớm xong xuôi chuyện này rồi lại lần nữa đường ai nấy đi với Diệp Mẫn Vi.

Chặng đường bọn họ đi đi dừng dừng tiến về phương bắc, dò hỏi tung tích của yểm thú. Mỗi khi đêm xuống, chiếc chuông trên tay Ôn Từ ban ngày lặng im không tiếng động ấy lại bắt đầu kêu leng keng, món đồ thần kỳ được triệu ra từ cơn ác mộng cứ ùn ùn kéo đến. Hắn gần như không chợp mắt vào ban đêm, chính là khi không dùng yểm thuật cũng không ngủ được, như thể đã quen với nếp sống đó từ lâu.

Mà vừa đến ban ngày, Ôn Từ sẽ luôn lờ đờ, đến tận trước khi mặt trời xuống núi cũng không thể phấn chấn tinh thần, nơi nơi đều tìm chỗ để ngả lưng hoặc nằm ngủ bù, cứ như thể vĩnh viễn cũng ngủ không đủ giấc.

Diệp Mẫn Vi thì toàn tâm toàn ý vào nghiên cứu “Vạn Tượng Sâm La”. Nàng mày mò với kính thạch rồi phát hiện ra một công dụng, có thể nhìn thấy kết cấu mạch linh bên trong linh khí, từ đó liền lên cơn say mê không dứt. Phải biết rằng tuy Vạn Tượng Sâm La là một sản phẩm chưa hoàn thành, lại có mấy chục đồ hình linh mạch thuật pháp đan xen ở trong đó. Diệp Mẫn Vi bắt đầu tự học thành tài — chính mình hiện tại học lại chính mình trước kia, ý đồ thành tài, bận rộn đến mức không ngơi tay.

Khách đ**m, giữa trưa thì Tạ Ngọc Châu sốt ruột hớt hải chạy đến phòng Ôn Từ: “Vu tiên sinh, Vu tiên sinh! Sư phụ ta, người đang lăn lộn trên đất! Gọi người cũng không đáp lại! Sư phụ có phải bị ngốc rồi không!”

Ôn Từ lười nhác nằm bò trên bàn, nghe vậy cũng không thèm ngẩng đầu lên: “Nàng tính không ra thì đau đầu thôi.”

“Vậy ta…”

“Dẹp hết bàn ghế, kệ đồ, bình sứ gì đó ra xa một chút.”

Ôn Từ xua tay không nói, ý là — để sư phụ ngươi thích lăn thế nào thì lăn, ngươi cũng biến ra xa một chút, đừng làm phiền ta ngủ.

Tạ Ngọc Châu vội vàng chạy đi làm theo.

Đến khi chạng vạng, Tạ Ngọc Châu lại chạy tới: “Vu tiên sinh, Vu tiên sinh! Chúng ta sắp phải xuất phát rồi, nhưng sư phụ vẫn đang tính, ta gọi thế nào cũng không nghe!”

Ôn Từ sờ sờ trong túi, ném ra một quyển sách: “Chọn một đề ở trong đó, khó nhất, đọc bên cạnh lỗ tai nàng.”

Tạ Ngọc Châu ôm quyển sách số thuật ấy, lại vội vàng chạy về phòng sư phụ mình.

Vừa mở cửa ra, quả nhiên Diệp Mẫn Vi đang đeo kính thạch, tập trung cao độ nhìn vào Vạn Tượng Sâm La, ngón tay không ngừng quẹt qua lại từ trên xuống dưới lên mặt bàn, cũng không biết đang tính cái gì. Nếu ở thêm vài ngày nữa thì bàn gỗ này e là bị nàng cào ra lỗ mất.

Tạ Ngọc Châu đi vòng quanh Diệp Mẫn Vi một vòng, gọi mấy tiếng cũng không nhận được đáp lại. Nàng bán tín bán nghi mở sách ra, chọn một đề dài ngoằng trong đống đề loằng ngoằng hoa mắt ấy.

“Bây giờ có việc chia thóc đồng đều: huyện Giáp có 20.520 hộ, mỗi hộc thóc giá 20 tiền, tự vận chuyển đến huyện; huyện Ất có 12.312 hộ, mỗi hộc thóc giá 10 tiền, cách nơi nộp 200 dặm; huyện Bính có 7182 hộ, mỗi hộc thóc giá 12 tiền, cách nơi nộp 150 dặm; huyện Đinh có 13.338 hộ, mỗi hộc thóc giá 17 tiền, cách nơi nộp 250 dặm; huyện Mậu có 5130 hộ, mỗi hộc thóc giá 13 tiền, cách nơi nộp 150 dặm. Mỗi xe chở được 25 hộc, tiền thuê xe một dặm một tiền. Muốn thu thóc từ mỗi hộ trong huyện, biết phí và sức như nhau, hỏi mỗi huyện cần nộp bao nhiêu thóc?”

Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng nghe thấy, động tác vẽ vẽ của ngón tay nàng khựng lại một chút, liền mở miệng đáp: “3571 hộc và 517 phần trong tổng 2873 phần hộc, 2380 hộc và 2260 phần trong tổng 2873 phần hộc, 1388 hộc và 2276 phần trong tổng 2873 phần hộc, 1719 hộc và 1313 phần trong tổng 2873 phần hộc, 939 hộc và 2253 phần trong tổng 2873 phần hộc.”

Tạ Ngọc Châu nghẹn họng nhìn trân trối, thầm nghĩ đây là đang tính sao? Không… đây là người có thể tính sao? Sư phụ nàng không lẽ đã thuộc hết cả quyển sách?

Ngay lúc nàng đang ngây người, đột nhiên có một bóng người lướt qua cạnh người nàng, tiếng chuông vang lên trong trẻo. Bóng người màu sắc rực rỡ như bươm bướm sặc sỡ bước một bước nhảy lên bàn, đưa tay đè vai Diệp Mẫn Vi đẩy ra phía sau, chỉ nghe ầm một tiếng vang lớn, hai người cùng ngã xuống.

Diệp Mẫn Vi ngửa người rơi xuống đất, mái tóc trắng xõa ra đầy đất, ánh mắt mơ màng dừng trên khuôn mặt người đang đè trên mình.

Tạ Ngọc Châu chấn động, chẳng lẽ chủ nhân Mộng Khư cuối cùng cũng quyết định báo thù rửa hận, định ra tay giết sư phụ nàng?

Chỉ thấy Ôn Từ nửa quỳ bên cạnh Diệp Mẫn Vi, thành thạo tháo chiếc kính thạch trên mắt nàng xuống: “Tính đủ chưa? Phải đi rồi.”

Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, như vừa tỉnh táo lại từ thế giới của riêng mình, nàng đưa một ngón tay lên: “Ta cần tính thêm một nén nhang nữa.”

Ôn Từ rõ ràng là nửa chút cũng chẳng tin, cười lạnh nói: “Một nén nhang? Ngươi tính một nén nhang là có thể dừng lại? Lừa ai đó? Mau đứng dậy!”

Hắn kinh nghiệm phong phú, nói xong dứt khoát đứng dậy, Diệp Mẫn Vi cũng từ từ bò dậy khỏi mặt đất, đôi mắt đầy tiếc nuối cầm lấy Vạn Tượng Sâm La.

Ôn Từ bước ngang qua Tạ Ngọc Châu đứng thẳng bất động tại chỗ, thản nhiên nói: “Thấy chưa, sau này phải gọi nàng như vậy.”

Tạ Ngọc Châu cứng đờ gật gật đầu.

Ôn Từ bước qua ngạch cửa đi vào bóng chiều ngoài hành lang, tiếng chuông leng keng vang lên, liền có một chiếc thuyền theo gió mà tới, đong đưa lắc lư mà dừng lại trên ngọn cây sát lan can.

Hắn vịn lan can, dứt khoát nhẹ nhàng lật người nhảy qua, đứng trên chiếc thuyền, quay đầu nhìn hai người phía sau.

“Lên đi.”

Tạ Ngọc Châu xuýt xoa cảm thán, chạy đến leo qua lan can, đứng lên chiếc thuyền nhỏ đang trôi nổi giữa chiều tà. Dưới lầu truyền đến tiếng cảm thán, có người nhỏ giọng bàn tán, nói đây là thần thông gì, lại có người nhắc tới hai chữ yểm sư.

Diệp Mẫn Vi mặc áo choàng xong đi đến bên hành lang, dáng vẻ giống như đang mộng du, chậm rãi vịn lan can ngồi lên đó.

Ôn Từ nhíu mày, chìa tay về phía nàng, ngón tay trong chiều tà phản chiếu ánh sáng lạnh, tiếng chuông giữa các đốt tay leng keng vang lên.

“Tính táo lại, mau lên đây!”

Diệp Mẫn Vi nắm lấy tay hắn nhảy lên thuyền nhỏ, nàng vừa đặt chân lên thuyền, thuyền nhỏ liền xoay một vòng, bay về phía chân trời.

Tạ Ngọc Châu ngồi trên thuyền nhỏ, chỉ cảm thấy gió lạnh thấu xương thổi qua bên tai. Bóng đêm sâu thẳm lại dày đặc trải rộng trên đầu, khói lửa nhân gian thấp thoáng phía xa, sao trời như trân châu trong nghiên mực, họ đang du hành giữa biển mây.

Phía trước thuyền nhỏ treo một vầng trăng tròn khổng lồ, Diệp Mẫn Vi ngồi bên mạn thuyền còn Ôn Từ đứng ở mũi thuyền.

Tạ Ngọc Châu chống cằm nhìn bọn họ, bọn họ cắt ánh trăng thành hai hình màu đen rõ ràng, gió thổi làm tóc trắng và y phục rực rỡ đan xen, bọn họ cũng không nói chuyện với nhau, chỉ có tiếng chuông êm dịu. Nàng như nhìn thấy hai người trên núi Côn Ngô mấy chục năm trước.

Tạ Ngọc Châu để đầu óc trống rỗng, vẩn vơ suy nghĩ: chủ nhân Mộng Khư cũng khác xa với những lời đồn nhỉ.

Đương nhiên chủ nhân Mộng Khư xuất quỷ nhập thần, chuyện về hắn còn hiếm hoi hơn Diệp Mẫn Vi, hình ảnh của người này trong lời đồn, chỉ có hai chữ thần bí.

Chính là yểm sư đến ba mươi hai tầng mộng cảnh của Mộng Khư tu thành yểm thuật, cũng chỉ nghe tiếng chứ chưa gặp người. Người ta nói rằng tầng mộng cảnh thứ ba mươi hai chính là mộng cảnh của bản thân chủ nhân Mộng Khư, chỉ khi vào đó mới có thể nhìn thấy chủ nhân Mộng Khư.

Theo như thế, ngoại trừ Diệp Mẫn Vi năm xưa, trên đời cũng chỉ có người tên “Tô Triệu Thanh” từng gặp chủ nhân Mộng Khư.

Tuy rằng rất ít người từng gặp chủ nhân Mộng Khư, nhưng mọi người dựa theo truyền thống ấn tượng đối với cao nhân thế ngoại, gán cho hắn rất nhiều tính nết. Nói hắn siêu thoát khỏi hồng trần cùng thế vô tranh, lại nói hắn ba đầu sáu tay lật trời đổ đất, lúc thì như Bồ Tát, lúc thì như yêu quái.

Ngày trước hình tượng của Diệp Mẫn Vi trong miệng mọi người cũng là như thế, có khi càng giống Bồ Tát hơn. Sớm tối bất ngờ thay đổi, Diệp Mẫn Vi trở thành “yêu quái”, vị chủ nhân Mộng Khư bị nàng “g**t ch*t” ấy, liền được quan định luận thành Bồ Tát.

Tạ Ngọc Châu lắc đầu, cảm khái mà nghĩ: Rốt cuộc mọi người đều là phàm nhân thôi mà, tông sư cũng không ngoại lệ.

Vị chủ nhân Mộng Khư này mắt cao hơn kiệt ngạo khó thuần, không thích làm tông sư, thích mai danh ẩn tích đi làm vũ cơ. Hắn miệng lưỡi sắc bén, nóng nảy, thường xuyên lạnh lùng châm chọc sư phụ nàng, như thể thù hận khó tiêu.

Nhưng nếu nói Ôn Từ thật sự có thâm thù đại hận gì với sư phụ nàng, thì ngoài việc không giúp sư phụ nàng thanh minh tin đồn giết bạn, hắn vẫn đang giúp sư phụ nàng. 

Người Vu tộc sống lâu, lớn lên và già đi đều vô cùng chậm rãi, Ôn Từ bây giờ chắc đã ngoài trăm tuổi, nhưng trông lại như người trẻ tuổi ngoài đôi mươi. Vậy nên năm đó khi sư phụ nàng lần đầu tiên gặp Ôn Từ trên núi Côn Ngô, vẻ ngoài của hắn có lẽ chỉ như một đứa trẻ, sau đó trong mấy chục năm sau, hắn từ bộ dáng trẻ con lớn lên thành thiếu niên, rồi thành người lớn.

Cũng chẳng biết trong suốt năm mươi năm bọn họ cùng chung sống ấy, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì.

Mẹ của Tạ Ngọc Châu từng nói, phu thê thân nhất xa nhất, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi tuy không phải phu thê, nhưng mối quan hệ cũng vi diệu như vậy.

Thân nhất xa nhất, Bồ Tát yêu quái, tri kỷ kẻ thù.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...