Diệp Mẫn Vi không rõ đã xảy ra chuyện gì, nàng chưa từng nhìn thấy Ôn Từ cười như vậy, bất luận là với nàng hay với người khác. Trước mặt nàng, hắn luôn đầy tức giận và bất bình, bất đắc dĩ và chán ghét, lời muốn nói lại chẳng thể thốt nên lời.
Nàng chẳng hiểu vì sao lại có cảm giác, giờ phút này hắn có điều gì đó chưa nói ra. Nhưng nói hay không nói, với hắn mà nói cũng chẳng quan trọng.
Trong ánh mắt của hắn ngập tràn ý cười không thể che giấu, đôi mắt và khóe môi cong cong như vầng trăng, tay nắm lấy tay nàng ấm áp mà dịu dàng. Vị thần cao vời khó chạm trên xe hoa vừa rồi mỉm cười, vậy mà nụ cười của hắn đẹp đến nỗi có thể sáng ngang với ánh trăng.
Tựa như lưỡi đao sắc bén thu vào vỏ đao chạm trổ, từ trong khe hở vẫn có thể thấy được thân đao khắc hoa văn và ánh sáng lạnh, nhưng nó đã chẳng còn đả thương người.
Khi mũi nhọn thu lại, lại càng khiến rung động lòng người.
Muốn thấy hắn cười, e là không chỉ tốn ngàn lượng bạc, mà phải là vạn lượng bạc.
“Ngươi…” Diệp Mẫn Vi định hỏi hắn điều gì, nhưng lời ra khỏi miệng lại chẳng biết muốn hỏi gì.
Ôn Từ nhìn nàng, rồi cụp mắt xuống, hàng mi rũ xuống che đi ý cười trong mắt. Hắn buông tay nàng ra, chuông nhỏ trên mu bàn tay đan xen vang lên vài tiếng, hắn xoay người bước tiếp về phía trước, bước chân vẫn nhẹ nhàng thong thả như trước.
Diệp Mẫn Vi ôm những cánh hoa khô thơm ngát bốn bề, đuổi theo kịp bước sóng vai mà đi bên hắn. Ánh trăng chầm chậm, trải dài con hẻm sâu thẳm, Ôn Từ bước về trước, đột nhiên hỏi: “Tiết Kim Thần có thú vị không?”
“Rất thú vị.” Diệp Mẫn Vi gói kỹ những cánh hoa khô trong khăn, cất vào trong ngực áo.
Dừng lại một chút, nàng nói: “Nhưng trấn Ninh Dụ cùng cả vùng mấy trăm dặm xung quanh, chẳng mấy chốc sẽ bị vùi lấp biến mất.”
Trong giọng điệu nàng có chút tiếc nuối.
Từ người bên cạnh nàng, thân ảnh trong y phục vàng óng, tóc buộc cao truyền đến tiếng nói: “Sau khi tai ương qua đi mọi người sẽ quay trở lại, chỉ cần người còn sống, Ninh Dụ và những thôn trấn khác đều có thể dựng lại, lễ hội cũng sẽ phục hồi.”
“Ngươi sẽ giúp họ một lần nữa biên soạn lại lễ hội tiết Kim Thần chứ?”
“Lúc trước giúp họ đặt ra lễ hội tiết Kim Thần, là cảm thấy điệu múa rước thần cổ đại nơi đây bị thất truyền thật đáng tiếc. Hiện giờ lễ hội này không còn lo thất truyền, họ hẳn là có thể biên ra nhiều trò mới. Đợi khi cô tìm được yểm thú rồi ta cũng được giải thoát, ta sẽ quay về ngắm xem lễ hội mới của họ ra sao.”
“Ta cũng sẽ trở lại cùng ngươi xem.” Diệp Mẫn Vi nói.
Ôn Từ khựng bước, Diệp Mẫn Vi so với hắn bước thêm một bước, không rõ nguyên do mà quay đầu lại nhìn hắn. Chỉ thấy ánh trăng nặng nề lắng đọng nơi đáy mắt Ôn Từ, mắt phượng phản chiếu bóng nàng và con hẻm dài, cảm xúc chẳng thể phân rõ.
“Đợi cô tìm lại trí nhớ của cô, cô còn muốn đến tiết Kim Thần nữa không?” hắn hỏi.
Diệp Mẫn Vi thuận theo lời hắn hỏi ngược lại: “Ta sẽ không muốn sao?”
Ôn Từ trầm mặc một lát, khóe môi nhếch lên nụ cười hơi mỉa mai: “Cô sẽ không. Khi đó đầu óc cô có đầy thuật phổ và linh mạch đồ, sao có thể cảm thấy hứng thú với mấy chuyện vặt vãnh như thế này? Diệp Mẫn Vi, cô trước nay luôn nói được làm được, cũng đừng phá đi ưu điểm hiếm hoi ấy.”
Nói xong hắn liền cất bước định bước tiếp, nhưng Diệp Mẫn Vi lại chặn hắn. Nàng đứng trước mặt hắn, giơ tay lên, gió lướt qua hẻm làm mái tóc trắng phấp phơ qua đầu ngón tay nàng, nàng nghiêm túc nói: “Ta có thể làm được, ta nhất định sẽ cùng ngươi đến tiết Kim Thần, chúng ta lấy cái vỗ tay này làm ước hẹn.”
Ánh mắt Ôn Từ sáng rực mà nhìn nàng, sau một lúc lâu cười một tiếng đầy ẩn ý.
Hắn giơ tay lên đập vào lòng bàn tay nàng, vang lên một tiếng giòn tan.
“Được.”
Nếu nàng đã cố chấp hứa hẹn, nếu lúc đó hắn vẫn còn trên đời này, dù có lôi cũng phải lôi nàng đến thực hiện lời hẹn.
Tiếng được này vừa dứt, ngay sau đó một tiếng gọi vang xé toạc màn đêm, thanh âm của Tạ Ngọc Châu từ xa truyền đến: “Đại sư phụ, nhị sư phụ! Cuối cùng cũng tìm được hai người! Cứu mạng con, cứu…”
Tạ Ngọc Châu bất ngờ dừng bước đứng ngay trước mặt Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, ngẩng đầu nhìn lên tay của Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đang giao nhau giữa không trung.
Nàng chỉ ngẩn người một chút rồi lập tức mừng rỡ ra mặt: “Hai vị sư phụ… phải chăng đang làm lành đó ư? Con… con làm phiền hai người rồi sao?”
Trời xanh không phụ người có lòng, nàng mong ngóng mãi rốt cuộc cũng thấy hai vị sư phụ giảng hòa rồi sao!
Còn chưa kịp đợi nàng nói thêm lời nào, chỉ nghe thấy nơi đầu hẻm truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, có người quát lớn: “Linh phỉ xem ngươi còn chạy đi đâu!”
Tạ Ngọc Châu cũng không rảnh lo bầu không khí giữa hai vị sư phụ của nàng, lập tức chui ra phía sau Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, chỉ tay về phía đầu hẻm nói: “Cứu mạng! Hắn hắn hắn… hắn muốn bắt con!”
Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ quay đầu nhìn, chỉ thấy đầu hẻm có vài người lao đến, ngoại trừ một người ra thì cao thấp mập ốm vô cùng giống nhau, ngay cả quần áo cũng giống nhau, chính là Trác Ý Lãng cùng đám con rối hắn điều khiển.
Trác Ý Lãng trông thấy bọn họ liền trợn tròn mắt, dừng bước chân lại cùng đám người giả của hắn đứng ở đầu hẻm, mênh mông như một đám mây đen phủ kín.
Hắn giơ ngón tay chỉ về phía bọn họ, không thể tin được: “Tô cô nương? Lão tiền bối? Còn cả linh phỉ… Các người…”
Kim Thần vốn không phân nam nữ, người này mang phục sức “Kim Thần” tuấn mỹ anh khí, tuy rằng thoạt nhìn như nam tử, nhưng khuôn mặt này rõ ràng là Tô Triệu Thanh. Cô nương tóc bạc này tuy trông trẻ hơn so với hôm đến cửa bái phỏng rất nhiều, nhưng rõ ràng chính là vị tiền bối từng giúp hắn cải tiến thuật Khiên Ti.
Trác Ý Lãng nhất thời vô cùng hỗn loạn, không hiểu sao ba người này làm thế nào tụ hợp một chỗ.
Hắn chợt nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc nói: “Linh phỉ này vừa gọi hai người là… sư phụ?”
Âm thanh nghi vấn của Trác Ý Lãng vang vọng trong hẻm nhỏ, Ôn Từ yên lặng một lúc rồi chầm chậm tiến lên một bước, thân hình chắn trước Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi. Hắn nhàn nhạt nói: “Phải, thì đã sao?”
Trác Ý Lãng lại cả kinh, nhưng kinh ngạc không phải nội dung của lời này, mà là giọng nói.
“Tô cô nương… sao ngài lại nói giọng nam?”
“……”
Ôn Từ nhíu mày phẩy tay: “Liên quan gì đến ngươi?”
Giọng hắn lại bỗng biến thành giọng nói của một bà lão, giọng này không chỉ có Trác Ý Lãng sừng sờ nhìn hắn, mà cả hai người bên cạnh cũng đồng loạt quay đầu lại. Ôn Từ thấy cả ba ánh mắt đều dồn về phía mình, nhướng mày nói: “Sao thế, cũng chưa từng thấy khẩu kỹ sao?”
Ba người đều thành thật gật đầu, Tạ Ngọc Châu nhỏ giọng nói: “Con còn tưởng giọng nữ kia là nhị sư phụ cố tình nén giọng giả ra, còn thấy lạ sao lại giả được dễ nghe như vậy.”
Lời thật thà này của nàng nhận lại một cái liếc mắt khinh thường của Ôn Từ, hắn chỉ vào Trác Ý Lãng hỏi nàng: “Hai người gặp nhau như thế nào?”
Nói ra… chuyện nói ra cũng chẳng dài dòng, Tạ Ngọc Châu sở dĩ oan gia ngõ hẹp gặp được Trác Ý Lãng, thật sự là vì nàng là một kẻ xui xẻo trời sinh.
Trước đó Ôn Từ đã cùng chúng tiên môn thương nghị xong, khi Kim Thần du hành hắn sẽ rải hoa sau đó từ trong ác mọng gọi lửa cháy lên trời, đến lúc đó bá tánh đều sẽ trông thấy tai tượng, để gia tăng độ tin cậy rằng thiên tai sắp đến. Tuy ảo cảnh này sẽ không đả thương người, nhưng bá tánh ắt sẽ kinh hoảng mà chạy tán loạn, nếu không kiểm soát tốt sẽ rất dễ phát sinh thương vong, các đệ tử tiên môn sẽ phụ trách giúp đỡ sơ tán bá tánh, giảm thiểu nguy hiểm.
Vì thế khi ảo cảnh hiện ra, mọi người đều hoảng loạn tháo chạy, Tạ Ngọc Châu thì giống như hai vị sư phụ của nàng bình tĩnh trấn định, dựa vao vách tường cắn hạt dưa, không cản đường mọi người. Nhưng con đường nàng đứng lại quá hẹp, người đổ vào một lúc quá đông, trông thấy có mấy đứa trẻ và phụ nhân lảo đảo té ngã, suýt nữa bị người sau chạy đến giẫm đạp dưới chân. Tạ Ngọc Châu lập tức ném ra ngoài hai cái tượng đất, hóa thành hình người ôm lấy mấy đứa trẻ và phụ nhân lên, chạy đến chỗ rộng mới thả xuống.
Nàng đang vỗ tay cảm thấy hài lòng mà thu lại tượng đất, cất hộp Khiên Ti vào trong ngực áo, vừa quay đầu thì thấy ngay Trác đạo trưởng đang đứng bên đường, trợn tròn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Ai mà ngờ chỗ nàng đứng, lại chính là khu vực do Trác Ý Lãng phụ trách! Đêm nay nàng cũng chỉ dùng hộp Khiên Ti đúng một lần, vậy mà vẫn bị bắt tại trận!
Tạ Ngọc Châu phản ứng cực nhanh quay đầu bỏ chạy, Trác Ý Lãng lập tức đuổi theo. Trên đường, người giả của nàng đấu qua đấu lại với người giả của Trác Ý Lãng một phen, nàng đương nhiên đánh không lại Trác Ý Lãng, nhưng Trác Ý Lãng còn có nhiệm vụ trông coi dân chúng, không thể toàn tâm truy bắt Tạ Ngọc Châu.Thế nên Tạ Ngọc Châu mới lảo đảo chạy được tới giờ.
Tạ Ngọc Châu đơn giản rõ ràng nói tóm gọn xong, thì nghe thấy bên kia giọng của Trác Ý Lãng vang lên, không phải nói với nàng mà là hướng thẳng tới Ôn Từ.
“Tô tiền bối vì sao lại che chở cho tên linh phỉ này? Nàng ta trộm dùng thuật Khiên Ti của bổn phái, trước kia ở Ký Châu làm nhiều việc ác, giết người vô số, quả thật tội ác tày trời. Ta phải bắt nàng ta về sư môn chịu tội!”
Trác Ý Lãng chỉ vào Tạ Ngọc Châu đang trốn sau lưng hai người, lời lẽ nể mặt “Tô Triệu Thanh” mà khách khí thêm vài phần, nhưng trong lời nói rõ ràng ẩn chứa tức giận.
Diệp Mẫn Vi từ phía sau Ôn Từ thò đầu ra, nói: “Linh phỉ kia không phải nàng ấy, người ngươi nói đến đã bị bọn ta giết rồi. Nàng chưa từng dùng linh khí để hại người.”
Tạ Ngọc Châu lại từ sau lưng Diệp Mẫn Vi ló người ra, có người chống lưng thì giọng nói cũng mạnh mẽ hơn vài phần: “Đúng vậy! Ta có dùng nó làm chuyện xấu đâu, ngươi dựa vào đâu mà bắt ta về!”
Trác Ý Lãng cau mày, lớn tiếng nói: “Thái Thanh Đàn Hội sớm đã ban bố khắp thiên hạ, thông báo khắp nơi, linh khí thuộc về các tiên môn sử dụng thuật pháp tương ứng, nếu ai nhặt được đều phải hoàn trả cho tiên gia. Ngươi có được linh khí này, biết rõ còn cố phạm, không chịu trả lại, chính là trộm cắp!”
Nói xong hắn lại quay sang Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ nói: “Hai vị biết rõ linh khí có liên quan trọng đại, tại sao khi lấy được linh khí lại không trả về bổn môn, ngược lại còn giao cho một cô nương tuổi còn nhỏ thế này sử dụng? Nàng ta không hiểu chuyện, hai vị chẳng lẽ cũng không hiểu chuyện, hay là các người thấy nàng còn nhỏ vô tri, lợi dụng nàng gánh tội thay sao?”
Thiếu niên đứng thẳng dưới ánh trắng, từng lời nói lời lẽ chính đáng nói năng có khí phách, nghe vào không phải không có lý.
Thế nhưng lại cực kỳ khó nghe.
Ôn Từ nghe vậy lập tức vung cây trượng trong tay, thẳng tay chỉ vào mặt Trác Ý Lãng, tua vàng leng keng rung động, hắn cười lạnh nói: “Đồ đệ của ta, cũng đến lượt ngươi dạy nàng hiểu chuyện hay không, biết phân phải trái đúng sai à?”
“Đã xưng là sư phụ, hai vị càng nên dạy dỗ nàng tử tế, đó mới là có trách nhiệm với nàng.” Trác Ý Lãng đối chọi gay gắt, không chịu yếu thế.
Ôn Từ nâng cằm lên, cười lạnh: “Đồ đệ, ta hỏi con, nếu hôm nay con biết vị đạo trưởng này đang ở nơi xa nhìn con, thì người ngã xuống kia con có cứu hay không?”
Tạ Ngọc Châu bám lấy tay Diệp Mẫn Vi, suy nghĩ một chút rồi kiên định nói: “Vẫn cứu.”
“Nếu như con không tìm được bọn ta, bị vị đạo trưởng này bắt về nhốt vào trong tiên lao, thậm chí rước lấy họa sát thân. Nếu con biết trước mình sẽ như vậy, thì người đó, con có cứu hay không?”
Lần này Tạ Ngọc Châu ngập ngừng lâu hơn một chút, nàng vẫn cắn răng nói: “Vậy vẫn phải cứu ạ.”
Ôn Từ khẽ mỉm cười, quay sang Trác Ý Lãng: “Thấy chưa, đồ đệ của ta rất tốt, nàng biết phải trái đúng sai, không cần bất kỳ ai dạy nàng.”
Trác Ý Lãng lại không đồng tình: “Chuyện này thì nàng làm đúng, không có nghĩa những chuyện khác cũng đúng. Hôm nay nàng có thể dùng linh khí cứu người, ngày mai cũng có thể dùng linh khí giết người, kẻ không chịu quản chế thì không thể cầm trong tay vũ khí sắc bén!”
“Nàng thế nào là không chịu quản chế của người khác? Là đồ đệ, nàng chịu sự quản thúc của sư phụ, là dân, nàng chịu pháp luật chế ngự, nàng đâu phải tu sĩ, dựa vào đâu mà phải chịu sự quản thúc của Thái Thanh Đàn Hội của các ngươi?”
Ôn Từ thu lại cây trượng, vẽ một vòng tròn trong không trung rồi ôm vào lòng, khinh thường mà cười một tiếng.
“Ngươi thử nghĩ xem, nếu bá tánh mấy trấn này đều có linh khí, bọn họ hoàn toàn có thể tự mình rút khỏi Gia Châu, cần gì các ngươi giúp? Những thứ Diệp Mẫn Vi làm ra, dù thợ thủ công không hiểu nguyên hiểu, thì cũng có thể mô phỏng theo, vậy mà bao năm nay, các ngươi thu về biết bao linh khí, sao không thấy các ngươi nghĩ cách chế tạo thêm?”
Trác Ý Lãng sững người, không hiểu sao đối phương lại nhắc đến chuyện đó.
“Nhưng phương pháp chế tạo thương tinh cho đến nay vẫn chưa ai biết. Huống hồ vật như thế, tại sao lại cần chế thêm…”
“Đúng vậy, vật như thế tại sao lại cần chế thêm? Thứ này khiến người thường cũng có thể nắm giữ thuật pháp, khiến tu sĩ chẳng khác gì người thường, khổ tu mấy chục năm không bằng người khác cầm lấy linh khí học vài ba năm. Nếu càng ngày càng nhiều, tiên môn có còn là tiên môn không? Các ngươi dựa vào đâu tồn tại? Thế nên các tiên môn ngày thường một lòng tu đạo không hỏi thế sự, lại bỗng nhiên quan tâm đến sinh tử bá tánh, an nguy thế nhân, vung chiêu bài chính nghĩa đi cướp đoạt linh khí khắp nơi.”
“Ngụy biện! Ngài đây là… là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử! Hơn nữa linh khí thi triển ra thuật pháp cực kỳ thô thiển vụng về, sao có thể so với thuật pháp do người thi triển!”
“Ha ha ha…” Ôn Từ bật cười, hắn nghiêng đầu nói: “Vụng về? Thô thiển? Vậy thế này đi, hai người chúng ta tỷ thí một trận, nếu ngươi thắng, ta sẽ giao trả hộp Khiên Ti cho ngươi, thế nào?”
Trác Ý Lãng tuy tức đến đỏ mặt, nhưng vẫn nghiến răng nói: “Nếu tiền bối dùng yểm thuật, tại hạ không thể địch lại.”
Ôn Từ lắc lắc hộp Khiên Ti trong tay, từ ngực áo lấy ra ba con rối làm bằng gỗ, mỗi kẽ hở ngón tay kẹp một con rồi ném ra phía trước: “Ta không dùng yểm thuật, chỉ dùng thuật Khiên Ti đấu với ngươi.”
Ba con rối kia vừa chạm đất lập tức hóa thành ba người giả diện mạo khác nhau, trên người ngũ sắc rực rỡ. Vừa hay Trác Ý Lãng cũng mang theo ba người giả, Ôn Từ cũng dùng ba người, vô cùng công bằng.
Trác Ý Lãng nhìn chằm chằm vào Ôn Từ, chậm rãi rút bội kiếm bên hông mình ra, linh lực hùng hậu của hắn theo kiếm truyền vào người giả. Trong nháy mắt ba người giả mặc áo vải của hắn đều ánh mắt rực sáng, trên người cuộn lên linh lực. Chúng rút kiếm gỗ bên hông ra, trên kiếm gỗ phát ra ánh sáng xanh, chẳng khác gì linh kiếm.
“Tiền bối đã nói thì giữ lời đấy.”
“Đó là lẽ đương nhiên.”
Ôn Từ phất tay, ba người giả ngũ sắc liền phi thân lao thẳng về phía người giả mặc vải bố.
Người giả của Trác Ý Lãng thân hình cực kỳ linh hoạt, chẳng khác nào tu sĩ tu vi trung đẳng trong tiên môn, kết thành trận pháp tấn công đám người giả y phục rực rỡ. Nhưng người giả y phục rực rỡ vậy mà thân hình lại càng linh hoạt hơn, ngón tay đều cử động giống như người thật, xê dịch; né tránh; tấn công; phối hợp, lại không hề thua kém với người giả mặc áo vải bố. Hai bên giao đấu với nhau, sáu người rối trên dưới tả hữu, nhất thời hoa cả mắt, khó phân thắng bại.
Trác Ý Lãng thầm kinh ngạc, nhưng người giả của hắn rốt cuộc linh lực vẫn mạnh hơn, ba người tiến công tung chiêu kiếm trận, chỉ thấy ánh sáng chợt bùng mạnh, sắp sửa vây khốn người giả y phục rực rỡ.
Người giả y phục rực rỡ ấy trên người cũng đồng thời phát ra ánh sáng lam chói mắt, ba người trực tiếp vung cánh tay đỡ kiếm, linh lực dâng trào trên tay, chẳng khác nào linh kiếm phá vỡ kiếm trận đối phương một cách cứng rắn. người giả y phục rực rỡ đó sau khi tỏa ra ánh sáng xanh thì ai nấy thực lực cao cường, linh lực thậm chí càng cao hơn người giả áo vải, thân hình càng thêm linh hoạt, chỉ trong vài chiêu liên thủ đã ép người vải liên tục lùi lại.
Qua vài hiệp, kiếm gỗ của một người giả áo vải bố đã bị người giả y phục rực rỡ chém đứt, “bộp” một tiếng rơi xuống đất. Ánh sáng lam bên này giảm bên kia tăng, thắng bại đã định.
Trác Ý Lãng không thể tin được: “Sao… sao có thể như thế…”
“Ngoài linh lực ra thì chẳng phải chỉ là múa rối thôi sao? Ngươi có thể truyền linh lực cho con rối của ngươi, ta cũng có thể nhét thương tinh vào trong người vải. Ngươi đoán xem, ta còn có thể cho linh khí vào người vải của ta, để chúng thi triển các loại thuật như thổi khói hóa tro, ảnh thuật gì gì đó.”
Những người giả y phục rực rỡ đó trước mặt Trác Ý Lãng lại lần nữa trở về hình dáng rối gỗ, mỗi con đều mang nụ cười trên mặt, đôi mắt xoay chuyển, ánh nhìn như sống động, tựa như đang cười nhạo Trác Ý Lãng.
Ôn Từ ném chiếc hộp Khiên Ti cho cô nương linh phỉ phía sau, rồi bước tới vỗ vỗ vai Trác Ý Lãng, dưới ánh trăng ý cười của hắn càng sâu thẳm.
“Ngươi cũng thật là thiên tư xuất chúng, tuổi trẻ như thế mà thuật pháp đã đại thành. Nhưng này, thanh niên à, đồ đệ của ta nếu dùng hộp Khiên Ti thêm một năm rưỡi nữa, cũng sẽ như ngươi thôi. Những gì ngươi biết, nàng cũng có thể làm được hết nhờ vào linh khí. Ngươi có sợ không, có cam tâm không? Ngươi nói xem các sư phụ sư thúc của ngươi, bọn họ có sợ không, có cam tâm không? Nếu một ngày nào đó mọi người có thể chế tạo hàng loạt linh khí và thương tinh, thì thế giới này sẽ biến thành hình dáng gì đây?”
“Thái Thanh Đàn Hội rốt cuộc là vì sao phải đuổi cùng giết tận linh phỉ? Rốt cuộc là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, hay là chính ngươi đang tự lừa mình dối người?”
Trác Ý Lãng cúi đầu, trầm mặc một lát rồi cố chấp nói: “Sức mạnh của thuật pháp, yếu thì có thể hô mưa gọi gió, mạnh thì dời núi lấp biển, hủy thiên diệt địa, sao có thể tùy tiện dễ dàng phó thác người khác? Trên đời làm sao có thể không có quy tắc, không có trật tự? Sức mạnh phải nằm trong tay người đúng đắn thì mới là chính đạo!”
Ôn Từ không hề để tâm tới hắn, chỉ dẫn Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu bước qua bên cạnh hắn, đi về phía đầu hẻm. Trác Ý Lãng cắn chặt răng, bỗng nhiên quay đầu nhìn bọn họ, gọi lớn: “Tiền bối!”
Ôn Từ không quay đầu lại, nhưng Diệp Mẫn Vi thì ngoái lại. Mái tóc nàng vẫn trắng như tuyết, gương mặt không còn những nếp nhăn giả, chỉ còn một đôi mắt sáng ngời trong suốt, lại mơ hồ.
Trác Ý Lãng chỉ lặng lẽ nhìn nàng chằm chằm, cũng không nói một lời, đôi mắt ấy cuộn trào vô vàn khó hiểu và bất bình, như đang đợi nàng cho mình một lời giải đáp.
Diệp Mẫn Vi yên lặng nhìn hắn một lúc, trong tầm mắt mơ hồ, nàng chỉ thấy được thiếu niên kia cơ thể căng cứng và sống lưng đầy kiên nghị.
Đây không phải vấn đề nàng am hiểu, thế nên nàng kéo ống tay áo Ôn Từ. Ôn Từ bị Diệp Mẫn Vi kéo người quay lại, liếc nhìn Trác Ý Lãng một cái, nhàn nhạt nói: “Ta chỉ nói thêm câu cuối. Ngươi là người đứng đắn sao? Các ngươi là vì đứng đắn nên mới có được sức mạnh, hay là bởi vì đã có được sức mạnh, nên tự nhiên trở thành con người đứng đắn?”
Trác Ý Lãng sững người.
Ôn Từ quay đầu tiếp tục tiến về phía trước, còn Diệp Mẫn Vi thì lấy trong túi vải ra một nắm “thái phúc”, bước tới đặt vào tay Trác Ý Lãng. Nàng vỗ nhẹ lên tay Trác Ý Lãng, chân thành tha thiết mà nói: “Hòa lạc an khang, phú quý vĩnh niên, tiết Kim Thần vui vẻ.”
Trác Ý Lãng ôm “thái phúc” đứng yên tại chỗ, Diệp Mẫn Vi xoay người rời đi, bóng dáng ba người ấy liền chầm chậm biến mất trên con đường lát đá trong hẻm nhỏ.
Chỉ còn lại ánh trăng bạc phủ đầy mặt đất, cùng Trác Ý Lãng và đám người giả đứng im nơi đó.
