Việc gặp được Trác Ý Lãng hoàn toàn là ngoài ý muốn. Để tránh liên lụy đến cả nhà Tống Tiêu, đêm hôm đó Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật liền rời khỏi Tống gia, trước khi đi còn dặn Tống Tiêu rằng nếu có ai hỏi, hắn chỉ cần nhất mực nói họ là người đến xin tá túc, không biết họ là người phương nào là được rồi.
Nhưng nói thật thì, Tống Tiêu cũng quả thật không biết họ là ai, so với hiểu rõ con người họ, có lẽ hắn còn hiểu rõ kỹ năng chơi bài của họ hơn nhiều.
Vốn tưởng chỉ là bèo nước gặp nhau một lần, thế mà lúc họ rời đi Tôn bà bà lại từ trong phòng chạy ra. Đang giữa đêm chẳng biết sao bà lại đột nhiên tỉnh dậy, khóc lóc giữ chặt tay Diệp Mẫn Vi, không chịu để nàng rời đi.
Bà lão gọi: “Tiểu Vân Nhi, Tiểu Vân Nhi, sao con lại muốn rời đi nữa chứ. Con không ở bên nương, nương cô đơn lắm!”
Tống Tiêu vội vàng khuyên nhủ, nhưng Tôn bà bà lại không chịu buông tay, những ngón tay khô cằn ấy siết chặt lấy cánh tay Diệp Mẫn Vi, đến mức để lại cả dấu vết đỏ ửng vì dùng sức quá mạnh.
Lần này Diệp Mẫn Vi không giống như trước kia, thẳng thừng nói rằng con gái của Tôn bà bà đã qua đời. Nàng nhìn dấu tay đỏ trên cánh tay, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mẹ, ta sẽ trở về.”
Một tiếng “mẹ” này vừa thốt ra, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn nàng. Ôn Từ là người trố mắt lớn nhất, như thể người trước mắt đã bị ai đó đoạt xá.
Diệp Mẫn Vi lại chẳng cảm thấy có gì lạ, tiếng nương ấy thốt ra vô cùng tự nhiên, lời hứa cũng dứt khoát nhẹ nhàng, nét mặt không chút biến đổi.
“Vậy con… con chừng nào thì về thăm ta…” gương mặt nhăn nheo của Tôn bà bà rúm lại, tủi thân như một đứa trẻ.
“Vài năm nữa, khi ta trở lại Ninh Dụ, đúng dịp các người tổ chức tiết Kim Thần, ta sẽ quay lại.”
Nhận được lời hứa từ Diệp Mẫn Vi, Tôn bà bà cuối cùng cũng buông tay nàng ra. Bà lưu luyến đứng cùng Tống Tiêu ở cửa nhà, nhìn theo bóng họ rời đi. Khi họ đi rất xa rồi quay đầu lại nhìn, vẫn còn thấy thân hình nhỏ bé đang đứng trước cửa ngôi nhà thấp nhỏ kia.
Ôn Từ trầm mặc rất lâu, mới hỏi nàng: “Tại sao cô lại lừa Tôn bà bà?”
“Ta đâu có lừa bà ấy, ta sẽ quay lại, ta cũng đã hứa với ngươi rồi.”
“Vậy sao cô lại gọi bà ấy là mẹ?”
“Tạ Ngọc Châu trước kia từng nói với ta, quan hệ thầy trò là do đồ đệ quyết định, là đồ đệ khiến sư phụ trở thành sư phụ. Vậy thì quan hệ mẹ con cũng là như thế thôi, là mẫu thân khiến con gái trở thành con gái. Nếu Tôn bà bà xem ta là con gái của bà, thì chúng ta chính là mẹ con, bà ấy gọi ta là con gái, ta liền gọi bà ấy là mẹ.”
Diệp Mẫn Vi nói ra lý lẽ của mình một cách tự nhiên, lý lẽ đó nghe thì có vẻ kỳ quặc, nhưng lại bất ngờ hợp tình hợp lý một cách kỳ lạ.
Dừng một chút, nàng quay đầu nhìn Ôn Từ, hỏi: “Sao vậy?”
Ôn Từ lắc đầu, hắn thu lại ánh mắt, nhìn về phía sắc trời đang dần sáng.
“Không có gì, chỉ là trước nay chưa từng nghe cô nói mấy lời như vậy.”
Trước kia nàng dường như chẳng có liên hệ gì với bất kỳ ai trên thế giới này. Nàng có rất nhiều lý lẽ, có rất nhiều pháp tắc, nhưng trong pháp tắc và lý luận phức tạp đến mức khiến người chóng mặt và khó có thể lý giải ấy, chưa từng có chỗ dành cho lòng người.
Sau tiết Kim Thần huyên náo và hỗn loạn ấy, quan phủ liền tuyên bố núi Sùng Đan sẽ phun trào dung nhanh sau ít ngày nữa, đến lúc đó dung nham nóng chảy sẽ tràn xuống các thôn trấ, gây ra tai họa ngập đầu. Tin tức này vừa lan ra đã truyền khắp các thôn trấn dưới chân núi Sùng Đan, nếu bình thường mọi người còn nửa tin nửa ngờ kéo dài vài ngày, nhưng có thể thấy được dị tượng qua tiết Kim Thần, bọn họ đều kinh sợ bất an lập tức tin tưởng không nghi ngờ gì nữa. Chỉ thấy tất cả mọi người vội vã thu dọn đồ đạc, dìu già dắt trẻ mà đến quan phủ chờ được sơ tán.
Sau khi quan phủ hạ lệnh, các tiên môn đến Ninh Dụ cùng Nhậm Đường đều lấy được cái cân bạc từ “Tô Triệu Thanh”, bọn họ lần lượt tổ chức đệ tử và môn nhân, dùng đủ loại thuật pháp chia từng đợt di dời bá tánh đến Gia Châu. Tuy nói trong quá trình vì tranh giành thương tinh mà xảy ra vài va chạm nhỏ, nhưng nhìn chung thì không xảy ra sự cố lớn nào.
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi lặng lẽ đưa Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật trà trộn vào dòng người di tản, đưa đến Gia Châu ở tạm. Bọn họ thì tìm một hang động bên đối diện núi Sùng Đan để tạm thời ẩn thân, quan sát tình thế.
Lúc rời khỏi Ninh Dụ, Thương Thuật cuối cùng cũng qua ngày nghỉ bói quẻ, hắn duỗi tay quấn đầy băng vải ra bấm ngón tay tính toán, rồi nói với Ôn Từ Và Diệp Mẫn Vi: “Quẻ tượng này rất hung, lần này các người sắp gặp nạn rồi.”
Ôn Từ cùng Diệp Mẫn Vi một người từ trước đến nay hành sự theo cảm tính, một người trước nay không tim không phổi, đối với chuyện này cũng không để ý gì lắm. Tạ Ngọc Châu lo lắng thay cho hai vị sư phụ của mình, hỏi Thương Thuật làm sao tránh thoát, Thương Thuật khẽ mỉm cười nói: “Có tai họa vốn là không thể tránh khỏi, cũng không cần phải tránh.”
Tạ Ngọc Châu liền nói thẳng: “Vậy huynh còn bấm quẻ làm gì?”
Thế là khi chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ núi lửa phun trào theo tính toán, di tản ngay ngắn trật tự, tất cả gió êm sóng lặng. Nhưng đêm đó, Nhậm Đường đột nhiên phát tín hiệu mời “Tô Triệu Thanh” đến Thanh Liên Đường, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Ôn Từ nhìn thấy tín hiệu này, nhíu mày nói: “Hắn có chuyện gì mà muốn tìm ta? Chẳng lẽ tên tiểu tử Linh Tân Các cuối cùng cũng nhớ ra chuyện đi cáo trạng rồi?”
Diệp Mẫm Vi nhắc nhở: “Là tai họa mà như lời Thương Thuật nói đã xảy ra rồi sao?”
Ôn Từ nhớ đến cái vẻ thần thần bí bí của Thương Thuật, người mà tính quẻ nào cũng chuẩn, liền lập tức lên đường đến Thanh Liên Đường, xem thử bên kia đang có chuyện gì. Dù sao thì cũng là ban đêm, hắn chẳng lẽ còn có ai để sợ sao?
Sau khi Ôn Từ rời đi, Diệp Mẫn Vi ngồi khoanh chân trên đất trong hang động, trong tầm nhìn phủ kín đủ loại ký hiệu trên kính đá, đang tính toán kỹ càng số lượng thương tinh đã phân phát mấy ngày qua. Đang tính, lại nghe thấy một trận rầm vang lên.
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bóng núi Sùng Đan dưới ánh trăng đang rung chuyển. Núi lửa sắp phun trào, hai ngày nay Ninh Dụ liên tục xảy ra động đất, chuyện núi rung đất chuyển cũng không có gì lạ.
Nàng lại lặng lẽ nhìn ngọn núi đó một lúc lâu, ngón tay vẽ vời gì đó lên mặt đất, lẩm bẩm nói: “Không đúng.”
Bên kia Ôn Từ bước vào Thanh Liên Đường, chỉ thấy trong sảnh đường có Nhậm Đường cùng chúng đệ tử tiên môn đang chờ như Linh Tân Các, Bạch Vân Khuyết, sơn trang Thương Lãng, người đông nghịt, trận thế này cũng không nhỏ. Trong đám người này, lại không thấy bóng dáng Trác Ý Lãng đâu.
Ôn Từ khựng lại một chút, rồi bước lên phía trước, không khách khí mà ngồi phịch xuống ghế chủ tọa trong sảnh đường, không chút để tâm nói: “Chư vị khí thế thật lớn, tìm ta có chuyện gì đây?”
Nhậm Đường nhìn hắn một cái đầy dò xét, rồi từ trong đám người bước ra, nói ra một việc nằm ngoài dự đoán của mọi người: “Tô cô nương, ngươi có biết rằng những bá tánh được chúng ta đưa đến Gia Châu, mấy đêm gần đây đã có nhiều người vô cớ mất tích không?”
Ôn Từ cau mày.
Nhậm Đường nói, mấy đêm gần đây trong số nạn dân đến Gia Châu, mỗi đêm đều có người vô duyên vô cớ mất tích, ban đầu quan phủ còn tưởng rằng những người này đến cậy nhờ thân tộc, thế nhưng hôm qua thì bỗng dưng mất tích hơn bốn trăm người một lúc. Những người ấy biến mất không một tiếng động, hành lý đồ đạc của bọn họ vẫn còn nguyên tại chỗ. Như vậy tính cả những người mất tích trước đó, đã có hơn một ngàn người mất tích.
Châu mục bắt đầu hoảng sợ, liền tìm tới tiên môn tương trợ. May sao tiên môn có một loại thuật truy tung, chỉ cần vật mà người đó từng dùng trong ba ngày trở lại là có thể truy ra vị trí hiện tại của họ. Đệ tử tiên môn đã dùng hành lý của bá tánh mất tích để lại làm môi dẫn để truy tung vị trí của họ, nhưng không tìm được gì. Chuyện này bị truyền đến tai Chân phó môn chủ của Tiêu Dao Môn đang ở nơi này, hắn cũng đích thân ra tay thử truy tung, thế nhưng cũng thất bại.
Điều này chỉ có thể chứng minh, kẻ bắt cóc bá tánh cố ý cắt đứt tra xét của thuật truy tung, nếu không phải đại năng tu vi cao thâm thì chắc là linh phỉ dùng linh khí che mắt.
Nhậm Đường nói xong việc này, Ôn Từ đầu tiên là sắc mặt nghiêm trọng, tay lật chiếc dây chuyền nhỏ không ngừng, lại liếc nhìn đám người phía dưới sảnh đường thần sắc đề phòng, nghĩ một lúc liền hiểu ngay.
Hắn nhướng mày, không thể tin được nói: “Cho nên các vị đang nghi ngờ, đạo tặc bắt cóc bá tánh chính là ta? Ha ha ha ha, ta nhờ các vị giúp di tản nạn dân, rồi lại bắt người đi, thế sao ta không dứt khoát bắt người ngay từ lúc còn ở Ninh Dụ? Ta chắc ngu xuẩn đến mức làm chuyện vòng vo như vậy nhỉ?”
Nhậm Đường lại không tin, hắn vung tay, thế giới đột nhiên chìm vào một màn đen, dưới chân Ôn Từ chợt biến thành địa ngục huyết trì. Ánh mắt Ôn Từ sắc lạnh, lập tức triệu hồi ra vô số đại bàng khổng lồ há miệng dữ tợn, xoay người đứng trên lưng đại bàng khổng lồ. Chỉ thấy những tu sĩ đồng thời rơi vào mộng cảnh đều rút linh kiếm ra, ánh kiếm lạnh lẽo lóe lên.
“Làm thế nào để phân biệt chân tướng trong đó, vẫn mong Tô cô nương theo chúng ta quay lại nói chi tiết.”
Ôn Từ nheo mắt lại: “Nếu ta không đi thì sao?”
“Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí, Tô cô nương.
Ngừng một chút, Nhậm Đường nói: “Tô cô nương, cô thật sự là Tô Triệu Thanh sao?”
Ôn Từ khẽ mỉm cười, giơ tay lên lệnh vô số đại bàng khổng lồ che trời lấp đất bay vào trong ác mộng, không thèm để ý nói: “Ta? Ta là tổ tông nhà ngươi!”
Bên kia Diệp Mẫn Vi đã xuống núi, đến con phố chính của trấn Ninh Dụ, con phố này chính là nơi rước Kim Thần hôm trước, ngẩng đầu nhìn lên liền có thể nhìn thấy núi Sùng Đan hiện rõ giữa những mái nhà. Trên đường ngày thường náo nhiệt giờ đây vắng tanh không một bóng người. Các cửa tiệm trên đường phố đều đóng chặt, tấm ván gỗ che kín cả cửa ra vào, ngay ngắn chỉnh tề liếc mắt một cái nhìn từ xa như một bức tường gỗ thẳng tắp chạy dọc theo con phố.
Diệp Mẫn Vi chọn một vị trí có tầm nhìn tốt nhất, ngồi bệt xuống con đường lát đá. Nàng dùng tay phải chống trên mặt đất, tay trái cầm viên đá vẽ vẽ vạch vạch trên đất, mỗi lần tiếng gầm rung chuyển từ núi vọng tới truyền theo mặt đất đến lòng bàn tay nàng, nàng lại vẽ ra một đống phù số.
Núi Sùng Đan lại phát ra một tiếng gầm rung trời, ngay sau tiếng gầm đó, phía sau nàng vang lên một giọng nói.
“Tiền bối.”
Diệp Mẫn Vi quay đầu lại nhìn, người tới mặt mày trẻ tuổi tuấn tú, mặc trên người đạo bào màu tím, búi tóc bằng mộc quan, bên hông đeo một thanh linh kiếm màu bạc trắng, cùng ngọc bội chạm hoa văn nho chùm quấn nhánh.
“Là ngươi à.” Diệp Mẫn Vi đứng dậy từ dưới đất, phủi phủi áo, nhìn Trác Ý Lãng, nói: “Ngươi lại có vấn đề mới muốn hỏi ta sao?”
Ánh trăng dừng ở đáy mắt thiếu niên, hắn ấn chặt lấy chuôi kiếm, đáy mắt là cảm xúc phức tạp cuộn trào.
Diệp Mẫn Vi thấy hắn không nói lời nào, tiếp túc nói: “À đúng rồi, hôm đó vốn muốn nói rằng, linh lực của ngươi rất thâm hậu, có phải đã yểm tu thành công rồi không? Nhưng ngươi còn trẻ như vậy, tại sao lại chọn yểm tu? Với tu chất của ngươi, nếu chờ thêm vài chục nữa mới yểm tu, linh lực mở rộng sẽ gấp mấy chục mấy trăm lần hiện tại, vì sao ngươi vội vã như vậy?”
Trác Ý Lãng cắn chặt môi, ngước mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, nói: “Tiền bối, ta quả thực có vấn đề muốn hỏi ngài.”
Diệp Mẫn Vi bình thản nhìn hắn: “Ừ?”
“Ngài thật sự… ngài thật sự là Vạn Vật Chi Tông, Diệp Mẫn Vi sao?”
Ba chữ “Diệp Mẫn Vi” này hắn nói rất rành rọt, âm thanh vang vọng giữa con phố vắng lặng, bị cơn gió mùa hạ lướt qua từng ngóc ngách cuốn đi xa, dưới vầng trăng tròn vằng vặc, chỉ còn Diệp Mẫn Vi và Trác Ý Lãng lặng lẽ đối mặt.
Một lúc sau, Diệp Mẫn Vi chớp mắt, bất ngờ hỏi lại: “Ngươi còn trẻ như vậy, không nên biết ta mới phải?”
“Nó không biết ngươi, nhưng ta thì biết.”
Một đạo trưởng búi tóc bằng mộc quan vận đạo bào xanh bước ra từ bóng tối bên đường. Hắn cao lớn nhưng gầy gò, mặt mày kiên nghị, diện mạo khoảng chừng ngoài ba mươi, đứng đó đối diện với bóng núi Sùng Đan phía xa, lại có vài phần giống với chính bóng núi. Bên hông cạnh mộc bài họa tiết vân Thái Cực, là một thanh trường kiếm bằng đồng xanh.
Hắn chính là Chân phó môn chủ của Tiêu Dao Môn, Chân Nguyên Khải.
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi chuyển sang vị đạo trưởng kia.
Từ trong bóng tối từng đệ tử áo xanh của Tiêu Dao Môn nối nhau bước ra, những thân ảnh đó từ từ tiến gần lại, ánh trăng kéo dài bóng của bọn họ, cao thấp nhấp nhô mà vây nàng lại thành một vòng tròn.
