Diệp Mẫn Vi lại không đánh giá gì về lời thề báo thù cùa A Nghiêm, nàng chỉ nắm lấy cổ tay A Nghiêm, xách như xách gà con nhấc cậu từ dưới đất lên.
“Ta đi kiếm bạc là vì để ngươi không cần phải quỳ gối dập đầu, ngươi làm vậy chẳng phải ta phí công vô ích rồi sao?” nàng nghiêm túc nói.
A Nghiêm ngơ ngác: “Hả?”
“Tiền đối với ta không trân quý, nhưng A Hỉ và tôn nghiêm đối với ngươi mà nói lại rất trân quý, ta có thể dùng tiền đổi lấy những điều quý giá đó cho ngươi. Tốt nhất là ngươi đừng đánh mất bất cứ thứ gì, thì cuộc trao đổi này mới đáng giá.”
Diệp Mẫn Vi nói như lẽ đương nhiên, như thể nàng chỉ đang bảo rằng —— dùng một văn tiền mua được hai cái bánh nướng thì tuyệt đối không thể chỉ lấy một cái.
“Vậy nên ngươi đừng quỳ với ta.”
A Nghiêm ngây người nhìn Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi không hiểu sao đứa trẻ này lại sắp khóc đến nơi rồi.
Hai người đứng đối diện mắt to trừng mắt nhỏ, trong căn phòng yên tĩnh, Thương Thuật nhìn người này rồi nhìn người kia, chỉ cảm thấy Diệp Mẫn Vi mấy tháng nay tiêu tán gia tài đúng là đã học được không ít đạo lý thế gian.
Nhưng những đạo lý này cũng học được vừa đúng lại vừa sai.
Thế là hắn chậm rãi thò đầu ra, trịnh trọng nói: “Tiền không quý giá sao? Ta thấy tiền rất quý, sao cô không đổi chút tiền gì đó quý với ca ca mình đi?”
Diệp Mẫn Vi nhìn sang hắn, chân thành tha thiết đáp: “Nhưng huynh vốn dĩ đã chẳng có tiền, căn bản không có gì để mất, vậy thì đổi lại kiểu gì được?”
“…… Muội muội ta đúng là thật tàn nhẫn mà!”
Cuộc đối thoại của hai người khiến những giọt nước mắt lưng tròng của A Nghiêm lại bị nén ngược trở lại.
Bên này A Nghiêm ở lại y quán chăm sóc A Hỉ, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật thì sang tửu lâu đối diện y quán ngồi nghỉ. Từ sau khi tiêu sạch tiền phải bữa đói bữa no, Thương Thuật rốt cuộc cũng được ăn một bữa thịnh soạn, liền vung tay gọi đầy một bàn thức ăn.
Còn Diệp Mẫn Vi không cần ăn cơm, thì được như mong muốn mà đã sang tiệm khô bên cạnh mua bánh quả hồng, ôm bánh hồng về ngồi trước mặt Thương Thuật từ tốn nhấm nháp.
Không thể không nói, tiền quả thực là thứ tốt.
Thương Thuật tạm thời an ủi ngôi miếu ngũ tạng, liền giơ đũa lên, bắt dầu nói chuyện nghiêm túc: “Theo lời đám lưu dân nói, trước và sau khi núi lửa núi Sùng Đan phun trào, Kỳ Châu đã có một khoảng thời gian yên ổn khá dài. Như vậy xem ra, khả năng việc bá tánh mất tích ở Kỳ Châu và Gia Châu đều là do một người gây ra là rất lớn, thời điểm đó hắn ở Gia Châu, thì sẽ không thể gây án ở Kỳ Châu.”
Diệp Mẫn Vi cắn bánh quả hồng, lơ đãng đáp: “Ừ, hơn nữa hắn chắc chắn đang ở trong thành Dự Quân, ở sơn trang Thương Lãng, phủ đệ châu mục, hoặc vương phủ Lai Dương.”
Đũa của Thương Thuật cứng đờ giữa không trung, hắn quay sang nhìn Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc mà nhìn lại hắn: “Sao vậy?”
“Cô là bắt được người kia lấy sinh thần bát tự của hắn để gieo quẻ, hay tìm được họa chân dung của hắn để xem tướng rồi hả?” Thương Thuật thành thật hỏi.
“Không có.”
“Sơn trang Thương Lãng và quan phủ tìm hắn đã hơn một năm còn chưa tìm được hắn, sao cô lại biết hắn ở đâu?”
Thương Thuật sợ rằng Diệp Mẫn Vi đáp một câu điều hiển nhiên, vội vàng bổ sung nói: “Làm ơn hãy kể từ đầu đến cuối rõ ràng cho tại hạ nghe một lượt.”
Vì thế Diệp Mẫn Vi đặt bánh hồng xuống, chọn vài hạt dưa từ đĩa đựng trái cây bên cạnh, lần lượt xếp lên bàn.
“Bỏ qua thời gian núi lửa núi Sùng Đan phun trào, thì khoảng cách giữa các vụ án của linh phỉ là ngắn nhất mười ngày, dài nhất là một tháng, hắn gây án ở Kỳ Châu tổng cộng hai mươi bốn lần, địa điểm gây án phân bố như các hạt dưa này.”
Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa xếp hai mươi bốn hạt dưa lên bàn, phương bắc trên phương nam dưới, dùng đôi đũa ngăn một bên làm biển. Thương Thuật nhìn sự phân bổ của hạt dưa này, tỷ lệ chẳng khác nào thực tế.
Diệp Mẫn Vi tiếp tục nói: “Nếu linh phỉ thường xuyên gây án, như vậy hẳn là vì có nhu cầu ổn định, hơn nữa mỗi vụ án với hắn mà nói đều thu lợi tương ứng. Lợi ích là từ dân chúng còn tiêu phí là từ thương tinh, hắn cần tiêu hao thương tinh để đi từ nơi trú ẩn đến nơi gây án, và cũng cần tiêu hao thương tinh để đưa người ở nơi gây án trở về nơi hắn trú ẩn.”
“Khi ta ở núi Sùng Đan đã từng nghiên cứu tiêu hao của thuật pháp chuyển dịch có dùng thương tinh, chìa khóa nằm ở số lượng người và khoảng cách chuyển dịch. Nhưng hai yếu tố này lại có tỷ lệ ảnh hưởng khác nhau, trong khoảng cách chuyển dịch dưới mười dặm, ước tính mỗi một vạn người tiêu hao một viên thương tinh, còn trong khoảng cách chuyển dịch trên mười dặm và dưới một trăm dặm, mỗi tăng thêm năm dặm thì một viên thương tinh sẽ chuyển được ít hơn một trăm người. Theo khoảng cách gia tăng trên trăm dặm, một viên thương tinh có khả năng vận chuyển số người sẽ tụt dốc không phanh. Đồng thời chỉ cần kích hoạt thương tinh là đã tiêu hao đáng kể, cho nên chia nhiều lần chuyển đi cũng hoàn toàn không có lời. Nếu hắn muốn thu lợi tối đa thì…”
Vừa nói Diệp Mẫn Vi vừa dùng ngón tay làm bút viết từng con số và công thức bên cạnh mỗi hạt dưa, nét bút phóng khoáng mà mạch lạc. Nàng phân tích các nơi mất tích cụ thể bao nhiêu người, khoảng cách giữa nó thế nào, tiêu hao bao nhiêu thương tinh, lại liên hệ tới khoảng cách đến sào huyệt linh phỉ thế nào, vừa nói vừa nối các điểm lại với nhau bằng những đường kẻ.
Nàng nói rất nhanh rất lưu loát, như thể tin chắc người đối diện nhất định có thể nghe hiêu được, liền nối qua nối lại vạch tới vạch lui, Diệp Mẫn Vi đặt một hạt dưa vào giữa các điểm, nói: “Bởi vậy có thể tính ra nơi ẩn thân của hắn, đại khái là ở thành Dự Quân. Trong thành Dự Quân nơi có thể che giấu một lượng lớn người, chỉ có sơn trang Thương Lãng, phủ đệ châu mục và vương phủ Lai Dương.”
Thương Thuật nhìn chằm chằm hạt dưa kia im lặng một lúc lâu, rồi thốt ra một câu: “Cô đúng là một người làm sổ sách giỏi.”
Diệp Mẫn Vi lại cầm lấy bánh hồng, thong thả cắn một miếng, tổng kết: “Số thuật là nền tảng của vạn vật.”
Từ khi rời khỏi Gia Châu đến giờ suốt dọc đường Diệp Mẫn Vi chưa từng hỏi Thương Thuật xin quẻ, hoàn toàn dựa vào những tư duy kỳ dị trong đầu nàng, và tin tức nghe được mà đi đến nơi này.
Thương Thuật thì nhàn hạ, có nói rằng tiểu quẻ dưỡng tình, đại quẻ hại thân, tiết lộ thiên cơ tổn mệnh. Hắn nhìn chuyện này chắc chắn không nhỏ, có thể không bói liền không bói, hắn vốn là người quý mạng nhất thiên hạ.
Vì thế giờ phút này Thương Thuật tặc lưỡi tán thưởng, đặt đũa xuống giơ tay vỗ tay cho Diệp Mẫn Vi, vừa vỗ vừa nói: “Thế cô có tính được rốt cuộc hắn định làm gì không? Chẳng lẽ chỉ là để kiếm tiền buôn người? Những người đó lại bị đưa đi đâu rồi?”
Diệp Mẫn Vi dừng động tác nhai một chút, nàng nhìn các hạt dưa trên bàn không nói lời nào.
“Cô đã nghĩ ra gì rồi à?” Thương Thuật hỏi.
Diệp Mẫn Vi gật đầu: “Nhưng ta không muốn nói.”
Thương Thuật lấy làm lạ: “Tại sao lại không muốn nói?”
Diệp Mẫn Vi chân thành đáp: “Ta nghe nói lễ phép cơ bản nhất của con người, chính là khi người khác không muốn nói thì đừng gặng hỏi.”
“…… Đât không giống như lời cô sẽ nói.”
“Là Ôn Từ nói.”
“Quả nhiên, thế cô đã trả lời hắn như thế nào?”
Diệp Mẫn Vi thành thật nói: “Ta nói ta là người không lễ phép.”
Thương Thuật không nhịn được phá lên cười, hắn vừa gắp thức ăn vừa cảm thán nói: “Chủ nhân Mộng Khư còn chưa bị cô chọc tức chết, thật không dễ dàng gì.”
Rõ ràng Thương Thuật là người có lễ phép, Diệp Mẫn Vi đã không muốn nói hắn liền không truy hỏi thêm. Hai người ai ăn nấy ăn, chỉ nghe thấy bên ngoài tửu lâu vang lên tiếng chiêng trống và đàn sáo, Diệp Mẫn Vi nhìn ra ngoài rồi nói: “Ta ra ngoài xem một chút.”
“Được, ta ăn xong sẽ ra tìm cô.” Thương Thuật sảng khoái đồng ý.
Cách đó không xa bên tửu lâu dựng tạm một sân khấu gỗ cao, phía dưới đài bày mấy hàng ghế dài, trên hàng ghế đã ngồi đầy các bá tánh già trẻ lớn nhỏ, ai nấy đều rươn cổ mong chờ. Người đến muộn chỉ đành phải đứng phía sau cố gắng nhón chân, luôn có người không an phận muốn chen lên phía trước, thỉnh thoảng vang lên đôi ba lời cãi cọ hùng hổ. Từ xa nhìn lại đen đặc một mảng.
Diệp Mẫn Vi ôm bánh hồng đứng ngoài đám người, nàng hỏi người bên cạnh: “Một lát nữa ở đây diễn gì vậy?”
“Người ngoài đến à, không biêt gánh hát Phong Y Đường ở thành Dự Quân sao? Đây chính là gánh hát nổi tiếng nhất Kỳ Châu, mười hồi trống cùng ba mươi sáu điệu múa, tuyệt vời lắm, đám đại quan quý nhân nơi này đều lấy việc mời được Phong Y Đường diễn yến hội làm vinh dự, một buổi diễn nghe nói phải mất từng này!”
Lão gia tử tay áo khoanh trước ngực giơ ra năm ngón tay, hắn chỉ lên sân khấu kia: “Phong Y Đường mỗi ba tháng biểu diễn trên đài Minh An để lấy tiền cứu tế một lần, mời bá tánh toàn thành đến xem. Có người còn đi cả trăm dặm đường từ ngoại châu đến chỉ để thưởng thức phong thái của Phong Y Đường, cô xem những người ngồi ở mấy hàng đầu ấy, từ sáng hôm qua đã ngồi ở đó chờ rồi!”
Trống nhạc vang lên, rèm phía sau sân khấu được kéo lên. Các đào hát nối đuôi nhau bước ra, ai mấy mặc y phục lụa vàng voan trắng đeo mặt nạ bạc, như thiên tiên hạ phàm, đám người vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt và trầm trồ khen ngợi.
Diệp Mẫn Vi chậm rãi cắn một miếng bánh hồng, trong tầm mắt mơ hồ, màu vàng và trắng hòa quyện múa lượn phiêu diêu.
Khi Thương Thuật ăn no nên đi ra từ tửu lâu, mới phát hiện bên ngoài đã bắt đầu có tuyết rơi nhỏ, tuyết trắng bay lả tả phủ kín một con phố. Trên sân khấu bên cạnh vẫn biểu diễn náo nhiệt vô cùng, tiếng trống nhạc du dương truyền cảm, tuyệt kỹ của đào hát khiến từng tràng vỗ tay vang lên, đám đông tỏa ra từng làn hơi ấm.
Hắn ngó trái ngó phải, cuối cùng thấy Diệp Mẫn Vi ở phía sau đám người đen nghịt. Diệp Mẫn Vi đứng bên ngoài đám người, tóc dài và vai đã phủ một lớp tuyết mỏng, nàng hơi ngẩng đầu chăm chú nhìn sân khấu, ánh mắt mơ màng mà chuyên chú.
Ba tháng trước nàng đã nhuộm đen mái tóc trắng của mình, giờ đây dưới gió tuyết, tóc nàng như trở lại màu bạc, tung bay theo gió, như một nhành liễu tuyết mọc lên giữa biển người.
Thương Thuật vừa xoa tay vừa mỉm cười nhìn Diệp Mẫn Vi, chỉ thấy một tiểu đồng của Phong Y Đường từ trong đám người đi qua trước mặt nàng xin tiền thưởng. Có lẽ vì Diệp Mẫn Vi ăn mặc có phần giản dị, nên căn bản nó cũng không định mở lời xin thưởng của Diệp Mẫn Vi, nhưng Diệp Mẫn Vi lại gọi đứa trẻ xin thưởng kia lại, từ trong tay áo móc ra một thỏi bạc bỏ vào khay sắt của nó.
Đó chính là cả một thỏi bạc nguyên bảo!
Đồng tử phát tài đáng sợ này!
Thương Thuật lập tức trợn tròn mắt, lao đến như tên bắn, nhanh tay lẹ mắt mà lấy lại thỏi bạc nguyên bảo.
“Muội muội! Tiền không thể tiêu kiểu này đâu!”
Diệp Mẫn Vi nhìn Thương Thuật, Thương Thuật nắm chặt thỏi bạc ấy không buông tay, lời nói thấm thía nói: “Muội muội, cô cho nhiều quá rồi đấy!”
Diệp Mẫn Vi đáp: “Nhưng họ biểu diễn thật đẹp mắt.”
Tiểu đồng ngửa đầu nhìn Diệp Mẫn Vi rồi lại nhìn Thương Thuật, bất giấc ưỡn ngực thẳng lưng, cao giọng nói: “Đúng vậy, Phong Y Đường của chúng ta là gánh hát số một Kỳ Châu, các quý nhân muốn xem chúng ta biểu diễn, thưởng còn nhiều hơn thế! Chúng ta cẩn tuân lời dạy của sư tổ mỗi ba tháng một lần biểu diễn để lấy tiền cứu tế, tiền thưởng này chúng ta cũng sẽ quyên góp cho trại lưu dân trong thành.”
Thương Thuật chỉ vào tiểu đồng, nói với Diệp Mẫn Vi: “Cô nghe thấy không, tiền này vẫn sẽ quyên cho chúng ta đấy!”
“Các người là lưu dân sao! Các người sao lại có nhiều tiền thế?” tiểu đồng ngạc nhiên.
Diệp Mẫn Vi lại lấy thêm một thỏi bạc bỏ vào từ trong ngực áo bỏ vào khay của tiểu đồng, nói: “Tốt thật, vậy cuối cùng chúng ta vẫn được dùng một chút.”
Tiểu đồng vội nói: “Khách quan không cần cho nhiều, chỉ là tiền thưởng thôi, có lòng là đủ rồi.”
Diệp Mẫn Vi kiên định nói: “Lòng của ta liền đáng giá chừng này bạc.”
Thương Thuật thấy đồng tử phát tài này nhất quyết phải phát tiền, bất đắc dĩ nói: “Muội muội à, bọn họ diễn hay thế chứ có hay bằng Ôn Từ không? Hay thế này đi, ta bói xem hiện giờ Ôn Từ đang ở đâu, chúng ta lập tức đi tìm hắn, cô xem hắn biểu diễn không được sao!”
Hắn vừa nói vừa giơ tay ra làm ra vẻ nghiêm túc bấm đốt ngón tay, lập tức bị Diệp Mẫn Vi ấn tay xuống, nàng nghiêm túc lắc đầu nói: “Đừng.”
Dứt lời nàng liền xoay người đi thẳng về phía y quán, cũng mặc kệ tiểu đồng kêu gọi, Thương Thuật liếc nhìn thỏi bạc trong khay của tiểu đồng, cuối cùng vẫn không lấy lại, lắc đầu tay áo khoanh lại đuổi theo nàng.
Tiểu đồng gọi hai tiếng thấy họ cũng không quay lại, nhìn thỏi bạc trong khay, ngạc nhiên nói: “Sao họ lại biết tên của Ôn sư tổ nhỉ?”
Thương Thuật đi bên cạnh Diệp Mẫn Vi, hắn ngẩn ngơ mà quay đầu lại thoáng nhìn, chỗ Diệp Mẫn Vi vừa đứng lại là một khoảng đất khô ráo, như thể từ lúc tuyết bắt đầu rơi nàng đã đứng yên ở đó, chưa từng rời đi.
Ánh mắt Thương Thuật lưu chyển, lướt sang chiếc bánh hồng trong tay Diệp Mẫn Vi, nhận ra bánh hồng ấy vậy mà chưa ăn hết, chỉ mới cắn hai miếng.
Nàng lúc nãy thật sự xem đến mê mẩn rồi.
“Vạn Vật Chi Tông ơi, cô có nhìn rõ bọn họ biểu diễn không? Cô rốt cuộc thích cái gì vậy chứ?” Thương Thuật nghi hoặc hỏi.
Diệp Mẫn Vi bước chân khựng lại, nàng nói: “Họ đang diễn vở Lộng Phiến hí.”
Thương Thuật quay đầu nhìn lại, trên đài xa xa các đào hát mặc váy múa màu sắc sặc sỡ, chiếc quạt vàng xoay chuyển bay múa trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng như bướm bay.
“Ôn Từ từng diễn vở Lộng Phiến hí.” Diêp Mẫn Vi bổ sung.
Nghe vậy Thương Thuật bật cười, hắn lắc đầu nói: “Thì ra là vậy, cô nhớ chủ nhân Mộng Khư rồi phải không.”
Diệp Mẫn Vi không trả lời.
Khi bọn họ bước vào y quán để đón A Nghiêm và A Hỉ, Diệp Mẫn Vi đột nhiên nói: “Ta không mong phán đoán của mình là đúng.”
“Gì cơ?”
“Huynh hỏi ta vì sao không muốn nói ra suy đoán của mình.” Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn Thương Thuật, nàng giải thích: “Vì ta không muốn suy đoán của ta trở thành sự thật.”
Chỗ sâu trong đôi mắt mờ mịt xám đen của nàng ẩn chứa một chút cảm xúc mơ hồ, tựa như trái tim trống rỗng của nàng, đang ẩn giấu một điều gì đó.
