Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 42: Ngờ vực



Mấy ngày sau khi Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đưa A Hỉ đến y quán, A Hỉ từng bước qua quỷ môn quan một chuyến, cuối cùng cũng hoàn toàn khỏi hẳn, tung tăng chạy nhảy.

Năm nay nó chỉ mới sáu tuổi, là một tiểu cô nương có vẻ ngoài xinh xắn dễ mến, không gầy gò như ca ca nó, khuôn mặt nhỏ tròn trịa, trông như trong nhà có gì ngon đều dành phần cho nó ăn vậy.

A Hỉ suốt ngày vô ưu vô lo, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm vẫn luôn cười tươi, nhảy nhót tung tăng khắp nơi, như một tiểu thần tiên chẳng hề biết đau khổ của nhân gian.

Nhưng quả thật nó không biết đến khổ đau nhân gian, cũng không phải vì nó là tiểu thần tiên, mà là vì nó là một đứa trẻ điên. Không chỉ là đứa trẻ điên, không nghe hiểu lời người khác nói, cũng chẳng biết nói chuyện, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ mơ hồ.

Trong trại lưu dân ai thấy nó đều thở dài một tiếng, nói một câu đáng tiếc.

Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật dùng chỗ tiền còn lại mua thêm áo bông mùa đông và thuốc trị tê cóng cho A Nghiêm và A Hỉ. A Nghiêm nhìn bộ quần áo cuối cùng cũng che được cổ tay cổ chân, ngửi thấy mùi bông mới, lại không nhịn được vành mắt đỏ hoe. Cậu vốn chẳng sợ bị người đời khinh miệt, nhưng lại sợ không trả nổi lòng tốt của người khác.

Vì vậy A Nghiêm trịnh trọng nói: “Sau này ta nhất định sẽ báo đáp hai người!”

Hắn dắt muội muội không rành thế sự đang mặc áo bông mới, cúi đầu thật sâu trước Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật nói lời cảm ơn. A Hỉ vung vẩy tay không rõ lý do mà ú ớ vài tiếng, rồi nhìn A Nghiêm bên cạnh, bắt chước cúi đầu rất nghiêm túc.

Thương Thuật vội đỡ hai người dậy, vỗ vai A Nghiêm, nói: “Ngươi muốn nuôi muội muội cho tốt, muốn học yểm thuật làm yểm sư, muốn báo thù mà cũng muốn báo ân. Ngươi còn nhỏ tuổi mà muốn gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy sao? Theo ta thấy, ngươi đã làm rất tốt rồi, là một người ca ca tốt.”

Thương Thuật cười híp mắt chỉ vào mình, nói: “Ta thì không bằng ngươi, ta không phải một người ca ca tốt.”

“Không sao cả, dù huynh vừa lười vừa tham ăn, trông lại kỳ quặc, sức khỏe cũng không tốt, nhưng huynh là người tốt, Vân Xuyên tỷ tỷ cũng sẽ không chê huynh đâu.” A Nghiêm cất cao giọng nói.

Ngón tay Thương Thuật khựng lại giữa không trung.

Chuyện này xem như đã kết thúc, với tác phong của Diệp Mẫn Vi, làm một việc tốt xong thì sẽ không tiếp tục can dự nữa, thế nhưng A Nghiêm và A Hỉ lại nhanh chóng thân thiết với nàng. Đặc biệt là A Hỉ, từ sau ngày bị ca ca dắt đi cảm ơn Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật, nó dường như đã nhớ thương hai người họ, mỗi ngày đều đến gây bất ngờ cho bọn họ.

Ít nhất ba lần một ngày, A Hỉ sẽ mang chút quà đến cho Diệp Mẫn Vi hoặc Thương Thuật, thường là xương vỡ, hoa bị xé nát, hoặc là tay chân của côn trùng, chim chíc hay rắn bị đứt khúc.

Nhìn vào những món quà tạ ơn này, thật khiến người ta nghi ngờ A Hỉ đã ngộ ra thiên cơ, thay ca ca nó báo thù.

Hôm đó Diệp Mẫn Vi ôm về một chiếc chum gốm bụng phình miệng nhỏ, tìm một góc trong trại lưu dân rồi gọi A Nghiêm giúp nàng đào hố, đem chum gốm chôn xuống đất chỉ để hở miệng chum, bên trên phủ một lớp da mỏng. A Nghiêm làm việc lanh lẹ, nhưng không hiểu nàng định làm gì, liền dựa vào cây cuốc cao hơn người nghi hoặc hỏi: “Vân Xuyên tỷ, sao tỷ lại trồng chum gốm này?”

“Không phải trồng, là để nghe.” Diệp Mẫn Vi nằm sấp xuống, áp tai lên lớp da mỏng miệng chum.

Trong tầm mắt nàng xuất hiện đôi mắt to tròn của A Nghiêm. Đứa trẻ này cũng bỏ cuốc xuống, học theo bộ dáng nàng nằm bò ra đất áp tai xuống mặt đất, nghiêm túc hỏi: “Nghe gì vậy ạ?”

“Đối diện y quán có một nơi gọi là đài Minh An, hôm A Hỉ đi khám bệnh thì ở đó có một buổi biểu diễn. Trống lớn đặt trên mặt đất, khi gõ lên, âm thanh thì nghe không đúng lắm.” Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa nhắm mắt lại.

A Nghiêm cũng nhắm mắt lại theo, cố gắng lắng nghe, chỉ là cảm nhận được tiếng bước chân của tất cả mọi người đều vô cùng rõ ràng, chẳng cảm nhận được khác thường gì.

Còn trong thế giới tối tăm của Diệp Mẫn Vi, tất cả âm thanh từ xa đến gần đều hỗn tạp đan xen, các ngón tay nàng lần trên mặt vẽ những vòng lên xuống, tất cả tin tức đang biến hóa tới lui trong đầu nàng.

“Ở y quán cũng vậy, ở đây cũng vậy… dưới lòng đất chỗ này, là rỗng.”

“Rỗng ạ?” A Nghiêm kinh ngạc hỏi.

Diệp Mẫn Vi mở mắt ra, thì thấy trước mắt không chỉ có A Nghiêm đang nằm bò, còn có cả A Hỉ đang nằm bò. Tiểu cô nương nằm sát bên cạnh A Nghiêm, bắt chước dáng của ca ca nằm bò trên đất, mặc một chiếc áo bông đỏ trông như một quả táo mọc ra đủ tay chân.

Nó vừa thấy Diệp Mẫn Vi mở mắt thì khúc khích cười vui vẻ, đôi mắt tròn xoe ngập tràn niềm vui, vừa ú ớ vừa vẫy tay, chìa nắm tay bé xíu ra trước mặt Diệp Mẫn Vi.

Xem ra nó lại muốn tặng lễ vật nhỏ.

Diệp Mẫn Vi ngồi dậy, phối hợp đưa tay ra. A Hỉ mở nắm tay, vật trong tay rơi vào lòng bàn tay Diệp Mẫn Vi.

Hình như là một viên đá còn hơi ấm.

Tay A Hỉ rút về, Diệp Mẫn Vi cũng lập tức mở to mắt.

Trong lòng bàn tay nàng, là một viên thương tinh phát ra ánh sáng xanh lấp lánh.

Dưới chiếc chum gốm ấy, sâu trong lòng đất Kỳ Châu, nơi địa cung sâu thẳm hiếm người lui tới, một nam nhân mặc trường bào gấm màu tím đậm ngồi trên chiếc ghế tam giác làm từ gỗ tử đàn, lơ đãng vươn tay hong lửa bên chậu than.

Một cái bóng đen tiến lại gần hắn, bóng bị ánh lửa trên vách tường kéo dài chiếu xuống trước mặt nam nhân, hắn cũng không ngẩng đầu lên, hỏi: “Vẫn chưa có tin gì về Diệp Mẫn Vi sao?”

Người tới khoác áo choàng đen, đầu đội mũ trùm, cúi người hành lễ nói: “Vẫn chưa nhận được.”

Dừng lại một chút, hắc y nhân hỏi: “Thuộc hạ không hiểu, hiện tại Diệp Mẫn Vi đã mất hết tu vi và ký ức, chỉ là một người bình thường mà thôi, dù ngài bắt được nàng thì có tác dụng gì đâu?”

Nam nhân khẽ cười một tiếng, hắn vốc lấy một nắm hương liệu bên cạnh rắc vào chậu than, khói trắng lượn lờ, hương thơm lan tỏa bốn phía, hắn nhàn nhạt nói: “Ngươi thì biết gì. Ký ức và tu vi chẳng là gì cả, thứ ta muốn là thứ quý giá nhất trên người Diệp Mẫn Vi.”

Hắc y nhân cúi đầu: “Là thuộc hạ ngu muội.”

Nam nhân ngẩng mắt nhìn hắc y nhân, nói: “Thứ ngươi làm mất, đã tìm lại được chưa?”

“Thuộc hạ vô năng, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.” Hắc y nhân lại lần nữa cúi đầu thật sâu.

Nam nhân đứng dậy bước đến trước mặt hắc y nhân, nhẹ nhàng vén mũ trùm của hắn lên. Người này tóc đã điểm vài sợi bạc, trông còn lớn tuổi hơn hắn, chừng bốn mươi tuổi, tóc buộc gọn gàng, vẻ mặt nghiêm túc và căng thẳng.

Sau đó nam nhân vỗ vai hắc y nhân, giọng trầm thấp: “Cho ngươi sức mạnh, ngươi phải biết tận dụng cho tốt, đừng để ta thất vọng.”

Hắc y nhân siết chặt nắm tay, đáp: “Thuộc hạ hiểu rồi.”

Trại lưu dân bên này, trong góc hẻo lánh nhất, bốn người đang ngồi khoanh chân đối mặt với nhau, chính là A Nghiêm, A Hỉ, Thương Thuật và Diệp Mẫn Vi – hai đôi huynh muội. A Nghiêm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Vân Xuyên và Thương Thuật, cảm thấy khó hiểu, trước đây A Hỉ từng tặng rắn cho Vân Xuyên, Vân Xuyên cũng chỉ thản nhiên nhận lấy, sao lần này chỉ là một viên đá, mà Vân Xuyên lại phản ứng lớn như vậy?

“A Nghiêm, trong khoảng thời gian này A Hỉ có đi đâu không, từng gặp người lạ không?” Vân Xuyên hỏi.

Giọng nàng nghiêm túc đến mức khác thường, khiến cho A Nghiêm cũng phải ngồi thẳng lưng. Cậu nói: “A Hỉ ngoài mấy hôm đi y quán, bình thường đều ở trong trại, trước nay chưa từng đi ra ngoài. Muội ấy đi đâu cũng bám theo ta, gặp người cũng chỉ là các bá bá thẩm thẩm trong trại thôi, không có ai đặc biệt cả.”

Vân Xuyên nắm viên đá màu xanh trong tay, nàng suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu nhìn A Nghiêm, chậm rãi nói: “A Nghiêm, đại phu ở y quán từng nói, A Hỉ không phải bị đả kích mà câm, mà là bị người ta dùng thuốc làm câm.”

Đôi mắt A Nghiêm từ từ trợn to, bàn tay siết chặt lại, trên gương mặt non nớt hiện lên vẻ đề phòng hoàn toàn không thể che giấu.

“Có phải ngươi đang giấu chúng ta chuyện gì không?” Thương Thuật tiếp lời.

A Nghiêm đột ngột đứng bật dậy, cậu ôm chặt lấy A Hỉ, nói: “Các người muốn hỏi ta cái gì? Các người đã giúp ta, nhưng nợ các người sau này ta nhất định sẽ trả, các người đừng hòng cướp A Hỉ khỏi tay ta!”

“Ta không có ý đó…”

“Các người dựa vào cái gì mà chất vấn ta? Các người chẳng phải cũng giấu ta bao nhiêu chuyện sao? Viên đá này là gì, các người rốt cuộc là ai? Các người lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Các người vì sao lại thành lưu dân? Các người hằng ngày sáng đi tối về rốt cuộc làm gì? Chính các người cũng chưa từng thật lòng nói rõ với ta mà!”

A Nghiêm như một con nhím dựng hết gai nhọn trên người. Cậu là đứa trẻ trưởng thành sớm, nhiều chuyện cậu nhìn thấu, nhưng vì bọn họ là ân nhân của cậu, cậu đối với bọn họ lòng mang cảm kích, cho nên chẳng hỏi gì cả.

A Hỉ vô ưu vô lo mà cười vòng tay ôm lấy A Nghiêm, hoàn toàn không để tâm đến không khí căng thẳng xung quanh.

A Nghiêm ôm lấy A Hỉ, như gà mẹ ôm con, nói với nó: “Chúng ta đi.”

Thương Thuật thấy A Nghiêm dứt khoát quay lưng bỏ đi, nói: “Xong rồi, chúng ta chọc giận nó rồi.”

Đến chạng vạng, Thương Thuật nhìn áo bông bị trả lại đặt trên giường, thở dài nói: “Chúng ta đã đắc tội với nó rồi.”

Diệp Mẫn Vi nói: “Giường ta không có áo bông bị trả lại, nhưng có một tờ giấy có in dấu tay.”

“Nó không biết chữ, nên bảo cô tự viết giấy nợ còn nó thì in dấu tay trước đấy. Trả là trả áo bông của nó, còn nợ là nợ áo bông và thuốc trị tê cóng của muội muội nó.”

Thương Thuật tặc lưỡi cảm thán một câu: “Tính khí đúng là ương ngạnh.”

Đường thẳng không đi được, đành phải đi đường vòng. A Hỉ cả ngày tinh lực tràn đầy, đêm cũng không chịu ngủ, thích lén lút ra khỏi lều chạy nhảy tới lui trong doanh trại, gần sáng mới quay về giả vờ ngủ.

Chuyện này có lẽ ngay cả A Nghiêm cũng không biết, ban đêm cậu ngủ rất say có bị sét đánh chết cũng không tỉnh, nhưng Diệp Mẫn Vi thì biết rất rõ.

Bởi vì ban đêm nàng cũng không ngủ được.

Tối đó A Hỉ lại tung tăng chạy ra khỏi lều, phía sau lều có hai cái đầu lén lút thò ra.

Thương Thuật lo lắng nói: “Vạn Vật Chi Tông, cô không định bắt cóc trẻ con đấy chứ?”

“Không.” Diệp Mẫn Vi lắc đầu.

Ban ngày A Hỉ luôn đi theo A Nghiêm, đúng là không có cơ hội tiếp xúc với lạ mà A Nghiêm không biết, A Nghiêm nói không biết viên đá lấy từ đâu, vậy thì chắc chắn không phải lấy được vào ban ngày.

Có lẽ là trong lúc nó lén ra ngoài chơi ban đêm, ở đâu đó đã nhặt được viên thương tinh kia.

Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật rón ra rón rén bám theo sau A Hỉ, tiểu cô nương này lúc thì đào đá, lúc thì đuổi bắt bướm bên đường, chơi đùa chừng nửa canh giờ rồi đột nhiên quay đầu lại.

Vừa vặn nhìn thấy Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đang lén lút.

Mọi nơi yên tĩnh, A Hỉ lại vui vẻ cười thành tiếng, dang hai tay chạy nhào tới hai người. Rõ ràng ca ca nó đã dặn nó rằng phải tránh xa hai người này một chút, nhưng A Hỉ hoàn toàn chẳng nghe lọt tai —— hoặc là chẳng nghe hiểu.

Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật bị tiểu cô nương chạy như điên lao tới ôm chặt lấy, A Hỉ tuy không nặng, nhưng không hiểu sao trong khoảnh khắc đó cả hai người họ đột nhiên choáng váng đến mức đứng không vững, đồng loạt ngã ngửa ra sau.

Bất chợt có một luồng khí lạnh ẩm ướt mang theo mùi bụi đất phả đến, lưng Diệp Mẫn Vi va mạnh vào vật gì đó cứng rắn lạnh lẽo, đầu cũng theo đó đập xuống, phía sau đầu đau nhức ong ong.

Nàng mở mắt ra, phát hiện mình vậy mà đang tựa vào một vách đá cao vút, trên vách đá treo đuốc, ánh lửa chiếu đỏ rực cả bức tường.

A Hỉ cười tít mắt mà ngẩng đầu từ trong lòng lên nhìn nàng, trong căn thạch thất chật hẹp này, sau cái đầu tròn tròn của A Hỉ, có một rương đầy thương tinh đang tỏa sáng lấp lánh.

Bên cạnh vang lên giọng của Thương Thuật, hắn xoa đầu kinh ngạc nói: “Đây… đây là chỗ nào vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...