Căn thạch thất chật hẹp này ánh sáng tối tăm, tràn ngập mùi ẩm mốc lạnh lẽo đặc trung của bùn đất, những hạt nước nhỏ li ti thấm ra từ vách tường, trông như thể bọn họ đang ở dưới lòng đất.
Ban ngày Diệp Mẫn Vi vừa mới phát hiện dưới lòng đất này là rỗng, không ngờ đến tối lại trực tiếp rơi vào địa đạo. Còn bọn họ đã xuyên qua từng lớp đất dày thế nào để đến được đây, chính bọn họ cũng không rõ.
Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đứng trước rương thương tinh kia quan sát hồi lâu, Thương Thuật khoanh tay áo nhìn quanh bốn phía, nói: “Xem ra nơi này là một kho báu dùng để cất giữ thương tinh của ai đó.”
Diệp Mẫn Vi cầm một viên thương tinh lên đưa ra trước mắt quan sát một lát, nói: “Đây không phải thương tinh ta từng phát ra ở núi Sùng Đan.”
Bên này bọn họ đang trò chuyện, bên kia A Hỉ chạy vòng vòng quanh thạch thất, rải đầy đất những con bướm bị nàng vỗ chết, sau đó lại chạy tới kéo lấy tay áo Diệp Mẫn Vi.
Trong chớp mắt Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đã đứng giữa một hành lang bằng đá, Diệp Mẫn Vi còn giữ nguyên tư thế giơ viên thương tinh lên, cùng Thương Thuật sững sờ nhìn nhau.
Còn ngay trước mặt bọn họ là bốn binh lính cầm đao.
May mắn trong cái rủi là, bốn binh lính cầm đao ấy quay lưng về phía bọn họ.
Thương Thuật và Diệp Mẫn Vi lập tức nín thở, như hai bức tượng đá đứng dựng giữa hành lang. Bọn lính cũng không hề phát hiện ra sau lưng mình đột nhiên xuất hiện ba người, bọn họ xếp thành một đội, tay đặt lên chuôi đao cầm theo đèn dầu lặng lẽ tiến về phía trước trong hành lang đá hẹp hòi, bóng dáng và ánh lửa khuất dần sau khúc rẽ chỗ hành lang.
Họ vừa khuất bóng, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật liền lập tức nép sát vào vách tường, thuận tiện ôm lấy A Hỉ đang nhảy nhót. Đưa mắt nhìn quanh, bên trái là bóng tối sâu không thấy cuối, bên phải chính là khúc ngoặt chỗ hành lang cách đó không xa, con đường chật hẹp và quanh co, nơi này giống như một tòa mê cung ngầm.
Cánh cửa sau lưng bọn họ dựa vào vẫn còn khe hở, từ khe cửa lờ mờ có thể nhìn thấy những viên đá màu xanh, chính là căn thạch thất lúc nãy bọn họ vừa ở.
Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn A Hỉ, nàng vẫn là bộ dáng vô ưu vô lo, toe toét miệng sắp cười khanh khách thành tiếng. Thương Thuật nhanh tay lẹ mặt mà bịt miệng A Hỉ, quay đầu sắc mặt nghiêm trọng nhìn Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu, nói: “Sở dĩ chúng ta đi vào nơi này, là nhờ A Hỉ.”
A Hỉ dường như có thể đưa người khác xuyên qua các địa phương khác nhau, nó tuyệt đối không phải đứa trẻ tầm thường.
Thương Thuật hạ thấp giọng: “Nhưng nó không có tu vi linh lực, cũng chưa từng thấy nó sử dụng linh khí. Tuổi tác còn nhỏ như này, nó càng không thể là yểm sư.”
Diệp Mẫn Vi rũ mắt nhìn A Hỉ, trong mắt cũng tràn đầy nghi hoặc.
Thương Thuật rút tay ra, ngón tay xoay chuyển một phen, thở dài nói: “Xem ra nếu muốn rời khỏi tòa địa cung này, chúng ta phải đi theo A Hỉ mới được.”
Diệp Mẫn Vi nhìn bóng tối quanh mình, thế là đặt A Hỉ xuống đất một lần nữa, chỉ nhẹ nhàng che miệng nó, không để nó phát ra tiếng quá lớn. A Hỉ có vẻ rất quen thuộc với nơi này, hai chân vừa chạm đất liền vui vẻ đi về phía trước, nếu không phải bị Diệp Mẫn Vi giữ lại, e rằng đã chạy vù đi rồi.
Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật theo sau A Hỉ len lỏi trong những hành lang đá uốn lượn ngoằn ngoèo, suốt đường đi ngón tay của Thương Thuật vẫn không ngừng chuyển động, như đang đề phòng điều gì đó.
Quẹo qua mấy khúc quanh, phía trước hiện ra vài lối rẽ. Thương Thuật đột nhiên dừng bước chân lại, đem A Hỉ và Diệp Mẫn Vi đồng loạt giữ chặt. Ba người nép sát vào vách đá, như ba miếng cao dán dính lên vách đá.
Từ hành lang bên cạnh vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của người, từ xa đến gần.
“Ngụy tiên sinh, hôm nay vương gia có đến không?”
“Vương gia có việc, để ta thay mặt giám sát.”
Thương Thuật nhìn sang, chỉ thấy một tên nam nhân mặc áo đen chừng bốn mươi tuổi đi đầu hàng ngũ, tay hắn dắt theo một bé trai, phía sau có bảy tên thị vệ đi theo, thị vệ cách hắn gần nhất cầm cây đuốc, đối với hắn dáng vẻ vô cùng tôn kính. Họ đơn giản mà nói hai câu, liền đi khuất nơi khúc rẽ.
Hắn quay sang nói với Diệp Mẫn Vi: “Là môn khách của vương phủ Lai Dương, yểm sư Ngụy Cảnh.”
Người đời gọi yểm sư song kiệt là Nhậm Đường và Tô Triệu Thanh, chính là vì bọn họ một người từng phá được tầng mộng cảnh thứ hai mươi chín, một người vượt qua cả ba mươi hai tầng mộng cảnh, được xem là hai người có yểm thuật mạnh nhất đương thời. Thế nhưng mọi người khi bàn luận, lại còn có một vị chỉ phá được hai mươi mốt tầng mộng cảnh, nhưng yểm thuật cũng cực kỳ lợi hại, từng tỷ thí với Nhậm Đường cũng không hề thua kém, chính là môn khách của vương Lai Dương, Ngụy Cảnh.
Đại hội yểm sư từng mời Ngụy Cảnh tham gia, chỉ là Ngụy Cảnh nói mình vì báo ân tri ngộ của vương Lai Dương, suốt đời chỉ làm việc cho vương Lai Dương, không thể nhận người khác làm chủ, liền từ chối không tham gia. Hắn ở Kỳ Châu nhiều năm, trợ giúp các bá tánh diệt hổ trừ lũ, khi linh phỉ ấy làm loạn, hắn đã cứu rất nhiều người, bởi vậy được coi la anh hùng của Kỳ Châu.
A Nghiêm chính là được Ngụy Cảnh cứu ra, cậu coi Ngụy Cảnh là ân nhân càng là tấm gương, suốt ngày nói muốn học yểm thuật, trở thành yểm sự lợi hại như Ngụy Cảnh.
Giờ đây Ngụy Cảnh lại hiện thân ở trong địa cung cất giữ thương tinh quỷ dị này, thật sự quá kỳ quặc.
“Nếu Ngụy Cảnh xuất hiện ở đây, vậy chắc chắn đây là địa cung của vương Lai Dương, lúc nãy những tên đó là binh lính của phủ vương Lai Dương. Vương Lai Dương đã cắm rễ ở Kỳ Châu ba đời, vậy mà không ngờ lại có một tòa địa cung khổng lồ thế này.” Thương Thuật thấp giọng nói.
Diệp Mẫn Vi gật đầu.
A Hỉ dường như bị ôm lâu phát bực, lại giãy giụa đòi xuống. Diệp Mẫn Vi đặt nó xuống đất, A Hỉ liền vui vẻ tiếp tục chạy về đằng trước, Thương Thuật và Diệp Mẫn Vi theo sát phía sau, đi loanh quanh khắp nơi trong hành lang đá thấp bé và tối tăm. Sau chừng nửa canh giờ, mơ hồ nghe thấy âm thanh ồn ào của đám đông, bọn họ lần theo hướng âm thanh, nhưng lại rẽ vào một ngõ cụt.
Nói là ngõ cụt cũng không hẳn, cuối đường không phải là tường đá kín mít, mà là nhiều hàng lan can bằng đá, mỗi khe giữa lan can rộng khoảng nửa người, nếu nghiêng người vẫn có thể đi qua được, có ánh lửa chiếu ra từ khe hở.
Tiếng của đám người mỗi lúc một rõ hơn, không giống tiếng bước chân binh phủ trong những hành lang đá trước đó, mà là âm thanh hỗn loạn náo động ít nhất trăm người mới có thể tạo thành. Những âm thanh này dường như bị thứ gì đó lấp kín, mơ hồ không rõ, nhưng lại the thé kéo dài, tràn đầy sợ hãi.
A Hỉ chẳng nhận ra gì bất thường, nó chạy một mạch, chạy tới bên lan can đá, từ kẽ đá nhổ ra một bông hoa nhỏ, cười hì hì xoay vòng.
Bước chân của Diệp Mẫn Vi hơi khựng lại ở đầu hành lang đá, sau đó nàng chậm rãi bước từng bước tiến về phía lan can đá kia. Ánh sáng nơi cuối lan can đá dần dần rõ lên, lờ mờ có thể thấy được một cái hang động rộng lớn.
Hang động này rất lớn, mặt đất hình tròn và vách tường cao vút, lan can đá vừa vặn ở lưng chừng vách tường. Nhìn từ kẽ lan can qua bên kia, có thể thấy được phía trên vách đá đối diện vươn ra một bệ đá, nơi đó có bốn, năm người đứng sừng sững. Mà nhìn xuống dưới, liền có thể thấy đỉnh đầu của hơn trăm người cao thấp lố nhố đen nghịt, chen chúc chật ních cả hang động. Còn trên vách tường hang động, vẽ đầy các hoa văn màu lam.
Những cái đó hình như là linh mạch đồ.
Diệp Mẫn Vi không nhìn rõ, khi nàng đang muốn tiến thêm một bước, thì toàn bộ hoa văn màu lam bỗng bộc phát ra ánh sáng chói lòa rực rỡ. Nàng bị bất ngờ không kịp đề phòng lảo đảo lùi về phía sau, tiếng ồn ào của đám người vốn đã mơ hồ giờ đây đột nhiên vang lên gấp chục lần, hết đợt này đến đợt khác, tiếng r*n r* thê lương, đinh tai nhức óc như từng mũi tên lao vút ra từ hang động, khiến đầu óc người ta ong ong rung động.
Những đỉnh đầu đen sì mơ hồ trong tầm mắt nàng bỗng nhiên hạ thấp xuống, như lớp tuyết đen tan chảy cực nhanh dưới ánh mặt trời, tan rã chảy xuôi ra dòng nước đỏ tươi, nóng rực mà nuốt chửng tất cả màu sắc khác, sôi trào, bốc hơi.
Sau đó kết tinh ra một lớp vật màu lam, biến mất giữa bụi lam vỡ vụn đầy đất.
Mùi máu tanh nồng nặc ập đến, đỏ tươi cùng lam sẫm phản chiếu trong đôi mắt run rẩy của Diệp Mẫn Vi.
Nàng đột nhiên thoát khỏi tuyết tan lao về phía trước, có người dùng sức giữ chặt cánh tay nàng, cả hai cùng ngã xuống đất. Diệp Mẫn Vi quỳ rạp xuống đất, muốn đứng dậy tiếp tục chạy về phía trước, lại bị người nọ ôm chặt ngang lưng ngăn lại, nàng liều mạng vùng vẫy, người kia cũng liều mạng dốc toàn lực đè nàng lại, hai người như đang giằng co, cả người xương cốt kêu răng rắc.
“Diệp Mẫn Vi… Diệp Mẫn Vi cô tỉnh táo lại! Diệp Mẫn Vi… Diệp Vân Xuyên!”
Thương Thuật cố gắng hạ thấp giọng quát khẽ bên tai Diệp Mẫn Vi, hơi thở hắn nghẹn lại chốc lát, sau đó nghiến răng nói từng chữ: “Vạn Vật Chi Tông, bọn họ đều đã chết rồi!”
“Cô không thể đi, cô đi rồi là không quay lại được nữa!”
“Cô không cứu được bọn họ đâu.”
Cơ thể Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên khựng lại, dường như muốn nói gì đó. Thương Thuật vội bịt miệng nàng lại không cho nàng phát ra tiếng, Diệp Mẫn Vi lại không phải định nói chuyện, mà thân mình nàng co rúm lại.
Nàng bắt đầu nôn khan.
Tựa như bị thứ gì đó giáng mạnh vào đầu, nàng rõ ràng không đeo kính thạch, lại bắt đầu nôn mửa dữ dội. Nàng không nôn ra bất cứ thứ gì, từng tiếng khàn đặc từ trong cổ họng nàng bật ra ngoài, toàn thân nàng run rẩy, như thể trong thân thể bùng lên một ngọn lửa lớn, thiêu đốt cả người nàng và máu tươi đều sôi trào, ngũ tạng lục phủ của nàng và cả linh hồn xa lạ khả nghi ấy muốn nhảy ra khỏi miệng nàng.
Nàng nôn đến không thở nổi, liền bắt đầu ho sặc sụa, lồng ngực run bần bật, vừa ho vừa trào ra nước mắt.
Thương Thuật cảm nhận được tay mình bịt miệng Diệp Mẫn Vi bị một trận ẩm ướt, nước mắt nàng chảy xuống theo mu bàn tay hắn, nóng đến bỏng người.
Viên thương tinh bị mang ra từ thạch thất, đang bị nàng siết chặt trong lòng bàn tay, mép nhọn sắc bén cắt rách máu thịt nàng, máu tươi chảy ra từ kẽ ngón tay.
Trên đài cao của hang động, những kẻ đứng quan sát lạnh nhạt nói chuyện với nhau.
“Lại thất bại rồi.”
“Chỉ luyện ra một lớp bột vụn, hoàn toàn không dùng được.”
“Ngươi nói xem viên thương tinh mà Diệp Mẫn Vi và Lâm Tuyết Canh rốt cuộc là luyện kiểu gì?”
— “Ta không muốn nói ra suy đoán của mình, vì ta không mong nó là thật.”
Lời nói ấy của Diệp Mẫn Vi vang lên trong đầu Thương Thuật, mắt hắn lộ ra vẻ thương xót, từ từ buông Diệp Mẫn Vi ra.
Diệp Mẫn Vi nằm rạp trên đất, dùng cánh tay chống đỡ thân mình, nàng mở mắt nhìn từng giọt nước mắt của mình nhỏ xuống nền đất, tụ lại thành một vũng nước.
Nàng nức nở không thành tiếng, lại chẳng biết mình tại sao lại khóc.
Đúng lúc ấy, một đôi tay nâng khuôn mặt nàng lên.
Trong đôi mắt đẫm lệ mờ mịt của Diệp Mẫn Vi, hiện lên gương mặt của A Hỉ.
Tiểu cô nương mặc áo bông đỏ quỳ gối trước mặt nàng nâng lấy gương mặt nàng, ánh sáng chói lòa nơi cuối con đường chiếu rọi từ phía sau A Hỉ, trong hang động chẳng biết từ lúc nào trôi nổi những con cá xanh nhạt, nơi những con cá đó bơi qua, máu đỏ và xương trắng dần dần tan biến.
Trong đôi mắt tròn đen láy của A Hỉ phản chiếu gương mặt đầy nước mắt của Diệp Mẫn Vi.
Nó cài bông hoa nhỏ trong tay vào sau tai Diệp Mẫn Vi. A Hỉ thường hay làm hỏng đồ, mấy bông hoa trước đều bị vò nát.
Nhưng bông hoa nhỏ này, màu xanh nhạt lại thơm ngát và nguyên vẹn.
Sau đó A Hỉ giơ tay lên che lấy đôi mắt đỏ hoe, đâm nước mắt của Diệp Mẫn Vi.
Tay A Hỉ mềm mại và ấm áp, trong một cõi tối tăm vô tận, Diệp Mẫn Vi nghe thấy tiếng gọi và tiếng bước chân của binh phủ, có người lớn tiếng quát hỏi ai đang ở đó.
Chỉ trong chớp mắt mọi thứ im ắng không tiếng động, gió lạnh và mùi bụi đất ập đến, A Hỉ từ từ bỏ tay khỏi mắt Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi nhìn thấy giữa những lều trại xám thấp cao trong trại lưu dân, một vầng mặt trời đang dần dâng lên.
Ánh mặt trời màu vàng rực ấm áp, nhuộm vạn vật trong trời đất thành sắc vàng dịu nhẹ, như thể mọi thứ trên thế gian này đều là sinh khí, chưa từng tồn tại cái chết.
Diệp Mẫn Vi ngồi quỳ trên mảnh đất vàng xám trong trại lưu dân, Thương Thuật ở phía sau nàng, như thể bọn họ chưa từng rơi vào địa cung khiến người kinh hoàng kia.
Giọng A Nghiêm vang lên, xa xăm mà nôn nóng gọi A Hỉ.
Cô bé nhỏ nhắn nhìn Diệp Mẫn Vi, đột nhiên mi mắt cong cong cười rạng rỡ. Nó vẫn là một tiểu thần tiên vô ưu vô lo ấy, đứng dậy tung tăng chạy đi tìm ca ca nó, dần dần đi xa trong nắng ấm mùa đông.
Ánh mặt trời xuyên qua sương sớm, như vàng vụn rắc vào đôi mắt rưng rưng của Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi lặng lẽ nhìn ánh nắng mặt trời phá mây.
Nàng nghĩ, bọn họ thật sự đã dùng người luyện thương tinh.
Mặt trời dần dần sáng ngời đến chói mắt, nàng nheo mắt lại, trong đầu óc mờ mịt hỗn loạn, bất giác nảy ra một ý niệm.
Đêm đen đã tận, bình mình đã tới, ban ngày đã đến.
Lúc này, chắc Ôn Từ đã ngủ rồi nhỉ.
Gió đông lạnh thấu xương.
Bụi đất mù mịt.
Bông hoa nhỏ màu xanh bên tai Diệp Mẫn Vi bị gió thổi bay rơi xuống đất, trên đất vàng trộn lẫn một chút sắc xanh. Nàng lấy túi thơm từ trong ngực ra, nhặt bông hoa ấy lên phủi sạch bụi bặm, cho vào túi thơm đầy những cánh hoa khô màu vàng rực, cánh hoa xanh được sắc vàng và hương thơm bao phủ.
Hương thơm lấn át mùi máu tanh còn đọng nơi chóp mũi.
“Huynh nói đúng.” Diệp Mẫn Vi lầm bầm nói.
Thương Thuật ngẩn người: “Cái gì?”
“Ta nhớ Ôn Từ.” nàng nhắc đến một câu chuyện chẳng liên quan gì, dường như có chút mơ hồ, một giọt nước mắt nữa rơi lên những ngón tay đang nắm túi thơm của nàng.
Tựa như chính nàng cũng vô cùng hoang mang, không rõ nỗi nhớ ấy từ đâu mà đến, vì sao lại sinh ra.
Thương Thuật im lặng nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng khe khẽ thở dài. Hắn đưa bàn tay khô gầy quấn đầy băng vải ra, xoa xoa đầu Diệp Mẫn Vi, như một người ca ca thực thụ.
