Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 44: Biến mất



Cuộc điều tra suốt ba tháng của Diệp Mẫn Vi trong một đêm tiến triển tiến bộ vượt bậc, nàng bất ngờ chứng kiến chân tướng sự việc.

Vừa nằm trong dự liệu, rồi lại bất ngờ không kịp trở tay.

Nắng sớm rực rỡ, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật ngồi trong một căn lều của trại lưu dân, nhóm lưu dân ngoài tấm rèm rộn ràng mà đi qua đi lại, bàn tàn về buổi trưa sẽ phát cháo, chẻ củi nhóm lửa, âm thanh ồn ào náo nhiệt, nghe vào lại như không chân thật.

Bên tai Diệp Mẫn Vi vẫn văng vẳng truyền đến tiếng than khóc đêm qua nghe thấy, như xa như gần.

Thương Thuật ngồi xếp bằng trên giường, nói rằng nạn dân mất tích ở núi Sùng Đan e rằng đã chết hết trong hang động luyện người mà đêm qua chứng kiến.

Hắn còn nói, thân phận của vương Lai Dương tôn quý, việc này vô cùng phức tạp, không chỉ liên quan đến linh phỉ mà còn dính dáng đến triều đình. Thân phận của Diệp Mẫn Vi đặc biệt, hiện tại lại không có linh khí, nếu liều lĩnh xuất hiện ngược lại sẽ khiến tình hình càng thêm rối ren hơn, vẫn nên viết thư báo việc này cho tiên môn, để tiên môn đến xử lý cho thỏa đáng.

Diệp Mẫn Vi nhìn miệng Thương Thuật mấp máy, nàng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mở miệng: “Huynh không thấy bất ngờ sao?”

Thương Thuật dừng câu chuyện lại, đôi mắt hắn hơi mở to, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Bất ngờ? Ý cô là, chuyện bọn họ dùng người để luyện thương tinh sao?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu.

“Ta cũng có thể là do cách đó mà luyện thành thương tinh.”

Thương Thuật lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, lại chẳng hề nặng nề: “Thì ra cô đang nghi ngờ bản thân là kẻ sát nhân, sợ dọa đến tại hạ à!”

Ngừng một chút, hắn khẽ mỉm cười, dùng giọng điệu bình thản như đã quen với mọi chuyện: “Lời này nghe thì có vẻ có chút kỳ quái, nhưng tại hạ cả đời tiếp xúc với lòng tham, ngay cả số sát nhân ta gặp không ít. Lòng người tối tăm, lòng tham dấy lên, dù có chết cả ngàn vạn người cũng không dừng lại được. Nhưng theo tại hạ thấy, Vạn Vật Chi Tông không phải loại người đó.”

“Tại sao?”

Thương Thuật giơ tay lên, khoa chân múa tay trước mặt một chút rồi nói: “Tại hạ khá giỏi xem tướng. Trán cô đầy đặn, cằm tròn, mắt như mặt trời mặt trăng, mũi cao thẳng, chính là tướng người nhân thiện thông tuệ, không hề có sát khí.”

Lời này của Thương Thuật nghe rất giả, nhưng giọng điệu lại cực kỳ chắc chắn.

Diệp Mẫn Vi có chút nghi hoặc.

Đôi mắt nàng hơi đỏ, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống bên người, không còn giống bậc trí giả từng nhìn thấy cá nơi vực sâu, chưa già đã yếu lúc mới gặp nữa.

Giờ đây nàng đầu tóc đen nhánh, dường như trở lại thời thiếu niên thanh xuân, liều lĩnh xông pha, loạng cha loạng choạng giữa nhân thế.

Thương Thuật thở dài nói: “Hóa ra đây chính là lý do cô rời bỏ Tạ tiểu thư và chủ nhân Mộng Khư.”

“Lý do gì?”

“Vì cảm thấy áy náy.”

“Áy náy?”

Thương Thuật đưa ngón tay chỉ vào ngực, ý vị sâu xa nói: “Từ yêu mà sinh ra áy náy, đó là lòng người.”

“Sau này cô sẽ hiểu.”

Buổi trưa sau khi phát cơm xong, trại lưu dân là nơi yên bình nhất trong ngày, mọi người đều cảm kích ân đức của vương phủ Lai Dương, không ai nghĩ vị quý nhân mà họ ca tụng, lại chính là kẻ đầu sỏ gây tội khiến họ phải sống lưu lạc khắp nơi. Đạo làm người, lấy của thiếu mà dâng kẻ dư, mà tội nhân thì thường là kẻ có thừa khả năng để đóng giả thành người tốt.

Đương nhiên, trong trại lưu dân của họ còn ẩn giấu một kẻ đầu sỏ khác, truy cứu đến cùng, có thể là ngọn nguồn của tất cả tai họa. Mà vị đầu sỏ này lúc này đang quỳ ngồi trên đất viết vẽ gì đó.

Nhìn dáng vẻ của nàng, dường như không định đứng ngoài cuộc, cũng không định đem việc này hoàn toàn giao cho tiên môn xử lý.

Ngoài lều của nàng có hai cái đầu nhỏ ló ra, A Nghiêm và A Hỉ len lén vén rèm lều lên, nhìn vào thấy Vân Xuyên đang vẽ loằng ngoằng đầy đất, chỉ cảm thấy những thứ nàng viết hiếm lạ cổ quái, cứ như bùa quỷ vẽ, khiến người ta chẳng hiểu gì cả.

Sở dĩ A Nghiêm xuất hiện ở ngoài lều Vân Xuyên, là vì sáng sớm tinh mơ cậu liền thấy Vân Xuyên khóc nức nở, đến mức cứ tưởng mình còn đang nằm mơ chưa tỉnh.

A Nghiêm cúi đầu lo lắng hỏi A Hỉ: “Sáng nay Vân Xuyên tỷ tại sao lại khóc ghê như vậy?”

Cậu tuy rằng mới quen Vân Xuyên không lâu, nhưng biết rõ nàng là người lạnh nhạt đến mức quái dị, dường như trên đời này chẳng có chuyện gì không thể giải quyết, lúc nào cũng nhẹ nhàng nói một câu rằng để nàng nghĩ cách. Vậy thì phải là chuyện lớn cỡ nào mới khiến nàng khóc đến mức mặt đầy nước mắt chứ?

Cô bé điên A Hỉ tất nhiên không thể trả lời cậu, nó chỉ chớp chớp mắt khờ dại, cười ngây ngô khúc khích. Nó từ sau khi khỏi bệnh và mặc áo bông mới, khuôn mặt nhỏ ngày càng tròn, da dẻ hồng hào, trông chẳng khác gì một quả táo đỏ nhỏ. 

A Nghiêm thấy A Hỉ có vẻ mập hơn trước, đối với nó lòng tràn đầy tự hào, cảm thấy mình làm ca ca cũng không đến nỗi tệ, bèn véo má A Hỉ.

“Các ngươi đang nhìn cái gì thế?”

Tiếng nói ấy dọa A Nghiêm nhảy dựng, cậu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Thương Thuật đang ngậm bánh nướng vừa phát, cũng vén rèm như bọn họ nhìn vào trong lều.

A Nghiêm vừa hôm qua còn cãi nhau to với Thương Thuật và Vân Xuyên, hôm nay gặp lại Thương Thuật thì cực kỳ ngại ngùng, cậu ấp úng nói: “Ta… ta chỉ là…”

Nhưng lo lắng chung quy vẫn lấn át sự ngại ngùng, A Nghiêm nhỏ giọng hỏi Thương Thuật: “Sáng nay tại sao Vân Xuyên tỷ khóc dữ vậy, có phải là huynh… bị bệnh nặng sắp chết rồi không?”

“……”

Thương Thuật cười tủm tỉm: “Ngươi đừng trù ta, thân thể ta tuy rằng có hơi yếu chút, nhưng chưa đến mức sẽ chết bây giờ đâu.”

“Vậy là chuyện gì?”

Thương Thuật chỉ vào ngực mình, nói: “Chỗ này của nàng mọc ra một thứ gì đó.”

A Nghiêm hoảng hốt nói: “Mọc… mọc nhọt sao?”

“Không phải, nàng mọc ra một trái tim.”

A Nghiêm lập tức nuốt lại vẻ hoảng hốt.

Chỉ thấy Thương Thuật vung tay quấn đầy vải bố trắng, ra vẻ nghiêm trang nói: “Mọc tim ấy mà, cũng giống như tụi nhỏ các ngươi thay răng mọc răng, từ máu thịt mọc ra thứ khác, luôn luôn rất đau.”

Giọng điệu hắn rất nghiêm túc, nội dung nói chuyện lại phi lý vô cùng.

“Ta đâu phải con nít ba tuổi, còn bị huynh lừa bằng mấy lời kiểu này? Ai lại không có tim mà còn phải mọc tim, với lại mọc răng đâu có đau, chỉ khi sâu răng mới đau thôi.” A Nghiêm khịt mũi coi thường.

“Phải đó phải đó, chính vì trái tim mọc ra rồi mới càng đau, máu thịt mềm mại như thế, chạm vào liền tổn thương. Cái gọi là hồng trần vạn trượng, cũng là vạn kiếm lên thân, đau đến thấu tim gan.” Thương Thuật bắt đầu nói bóng nói gió.

A Nghiêm nghe không hiểu, chỉ cảm thấy Thương Thuật thần thần quỷ quỷ, toàn nói mấy chuyện chẳng câu nào đàng hoàng.

Thương Thuật lại cười hí hửng quan sát A Nghiêm một lúc, lại nhìn sang A Hỉ bên cạnh cậu, như không có việc gì mà nói: “Thế nào, ngươi còn tức giận không? Hết giận thì thôi, bọn ta chẳng qua chỉ hỏi vài câu thôi, muốn làm hòa với bọn ta không?”

Lời này hắn nói trúng tâm tư của A Nghiêm, A Nghiêm tuy thân thể bé nhỏ này có một lòng tự trọng to lớn, nhưng lòng tự trọng cũng là lòng mềm yếu. Từ sau khi cha mẹ qua đời, cậu liền không nơi nương tựa, Thương Thuật và Vân Xuyên là những người thân thiết nhất với cậu ngoài A Hỉ kể từ khi cậu đến trại lưu dân.

Lúc tức giận cậu chỉ nghĩ đến việc cắt đứt quan hệ với bọn họ, nhưng ngủ một giấc tỉnh lại thì bắt đầu hối hận.

A Nghiêm hắng giọng, nói: “Cũng được, vậy lúc trước các người nói cổ họng A Hỉ là thế nào…”

Cậu nói nửa chừng, chỉ thấy viên thương tinh Vân Xuyên nắm chặt trong lòng bàn tay đột nhiên phát ra một trận sáng xanh như tia chớp, rồi tắt ngấm trong thoáng chốc. Nàng chăm chú nhìn ánh sáng xanh ấy, một bộ dáng như đang suy tư điều gì, lại cúi xuống tiếp tục viết vẽ gì đó.

A Nghiêm lại quên mất mình định nói gì, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, cả người cứng đờ.

Trước mắt cậu chợt hiện lên vô số hình ảnh hỗn loạn, cơn ác mộng từng bước từng bước tới gần, đêm đó trong nhà cậu bốc lên lửa lớn, trong ánh lửa là tiếng gào thét và khóc lóc đinh tai nhức óc, giữa âm thanh hỗn loạn là bóng dáng cha mẹ cậu liều mạng chống cự, bóng tối hỗn loạn không thấy rõ mặt mũi hung thủ, trên tay hung thủ là ánh sáng xanh chói mắt và kỳ dị xé rách màn đêm.

Sau ánh sáng xanh lạnh băng máu tươi đổ lênh láng, và người ngã xuống vũng máu.

Tay chân họ mềm nhũn, mắt mở trừng lên vô hồn.

Cha mẹ cậu.

Và cả muội muội cậu.

Luồng sáng xanh đó há miệng to đầy máu, nuốt chửng tất cả những gì cậu yêu thương, chỉ để lại cậu trên đời.

“Viên… viên đá đó vì sao lại phát ra ánh sáng xanh? Vân Xuyên… Vân Xuyên là ai?”

Giọng A Nghiêm run rẩy, cậu chỉ vào Diệp Mẫn Vi, không thể tin nổi mà nhìn Thương Thuật. Đầu ngón tay cậu đỏ bầm vì lạnh giá, trong ánh mắt đầu tiên là khiếp sợ, rồi chuyển sang phẫn nộ ngập trời như bị phản bội.

A Nghiêm đột ngột lao lên túm lấy góc áo Thương Thuật, ra sức lắc mạnh, lạnh giọng chất vấn: “Nói đi! Rốt cuộc các người là ai!”

A Hỉ phát ra tiếng ú ớ ư ử không rõ, vẫn cười hớn hở.

Thương Thuật giơ tay lên, mắt đảo quanh nói: “Cái này… Chuyện này nói ra thì rất dài…”

Hắn còn chưa kịp biên ra lời nói dối, đã nghe ngoài lều vang lên một tiếng quát lạnh: “Mộng Cửu, lại đây.”

Thương Thuật và A Nghiêm quay đầu nhìn, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc áo đen nắm tay một cậu bé, cùng hai, ba mươi thị vệ vương phủ đứng trước lều của bọn họ.

Một đám người như mây đen ép tới, chật kín lối nhỏ giữa các trại.

Người đàn ông áo đen kia chính là yểm sư Ngụy Cảnh.

Ngụy Cảnh đến trại lưu dân khiến cho động tĩnh xôn xao, lưu dân lũ lượt kéo đến, ba tầng trong ba tầng ngoài vây chặt căn lều nhỏ chật cứng như nêm cối. Thương Thuật nhìn thấy trong tay Ngụy Cảnh đang cầm một mảnh vải dệt, liền lặng lẽ sờ tay áo mình. Đó chính là mảnh vải bị xé rách lúc hai người giằng co đêm qua khi hắn ngăn cản Diệp Mẫn Vi, chắc bị rơi trong hành lang đá.

Xui là ở chỗ, bộ quần áo này vừa được phát ở trại lưu dân, chắc vì thế mới bị thị vệ địa cung nhận ra.

Ngụy Cảnh lại không nhìn Thương Thuật, ánh mắt hắn chỉ dừng trên người A Hỉ, nếp nhăn ở khóe mắt và miệng đều kéo xuống, giọng lạnh lùng thậm chí mang theo uy h**p: “Mộng Cửu, đừng để ta phải động tay.”

A Hỉ vội trốn sau lưng A Nghiêm nắm chặt áo cậu, giống như một con mèo cảnh giác, tiểu cô nương lúc nào cũng cười toe toét vậy mà lại nghiêm mặt.

A Nghiêm theo phản xạ bảo vệ A Hỉ, nói: “Ngụy tiên sinh, đây là… đây là muội muội ta!”

“Muội muội?”

Ngụy Cảnh nhìn A Nghiêm, hắn quan sát A Nghiêm từ trên xuống dưới một hồi, như chợt nhớ ra A Nghiêm là ai.

“Cả nhà ngươi trừ ngươi ra đều bị giết, ngươi lấy đâu ra muội muội?”

A Nghiêm sắc mặt tái nhợt, cậu như pho tượng đứng sững tại chỗ, không động đậy nổi.

“Nha đầu này là nghĩa nữ của ta.” Ngụy Cảnh vung tay áo, lạnh lùng nói.

Lưu dân vây xem xôn xao kinh ngạc và thắc mắc, họ nhìn A Nghiêm, A Hỉ và Ngụy Cảnh, xì xào bàn tán, nói rốt cuộc A Hỉ là con nhà ai, chuyện này lại thế nào.

“Ta… ta…”

Giữa tiếng xì xào bàn tán, A Nghiêm hoảng loạn, cậu lắp bắp lặp lại: “A Hỉ nó… A Hỉ nó chính là muội muội ta!”

Âm điệu của cậu vì quá căng thẳng mà trở nên méo mó, dường như ngoài việc lặp lại câu này, cậu đã không biết phải nói gì nữa.

A Nghiêm nghĩ, A Hỉ là muội muội cậu, A Hỉ là muội muội cậu nhặt được, tuy không cùng máu mủ với cậu, nhưng A Hỉ chính là muội muội cậu.

Trước khi có A Hỉ, cậu cũng từng có một đứa em gái.

Muội muội cậu chạy ra khỏi tủ quần áo nơi họ đang trốn, rồi cũng bị tên linh phỉ kia g**t ch*t.

Cậu không kịp giữ lấy nó, không bảo vệ được nó.

Cậu chẳng thể giữ lấy bất cứ ai, cậu là người bị vận rủi bỏ sót, lại gánh chịu vận rủi đáng sợ nhất. Những gì cậu yêu, tất cả người quan trọng đều biến mất, cha mẹ em gái cậu, chú bác cậu, toàn bộ bạn bè trong thôn cậu.

Thôn to lớn như vậy, chỉ còn lại một mình cậu.

Nếu không nhặt được A Hỉ, cậu không biết giờ này mình sẽ ở đâu, nói không chừng đã sớm tuyệt vọng mà chết trong một con mương nhỏ nào đó rồi.

A Hỉ là muội muội cậu, cậu là ca ca A Hỉ.

Cậu đã quyết định sẽ sống như một người anh của A Hỉ, cho nó tất cả những gì cậu có thể cho, chăm sóc nó thật tốt, nuối nấng nó trưởng thành.

Tuy rằng Ngụy Cảnh tiên sinh là ân nhân của cậu, nhưng cậu không thể mất A Hỉ, A Hỉ là xương cốt của cậu, nếu không phải ca ca của A Hỉ, thì cậu chính là một đống máu thịt vô danh.

A Nghiêm ôm chặt lấy A Hỉ, cầu xin nói: “Ngụy tiên sinh… Tiên sinh ngài đừng dẫn A Hỉ đi… Ta cầu xin ngài…”

Thương Thuật đứng cạnh hai đứa trẻ, hắn liếc nhìn A Hỉ một cái, giữa các ngón tay xoay chuyển, lại như có điều suy nghĩ nhìn về phía Ngụy Cảnh.

Khi đám thị vệ tới gần, Thương Thuật đột nhiên cất tiếng: “Ngụy tiên sinh.”

Ngụy Cảnh quay sang nhìn Thương Thuật, Thương Thuật khẽ mỉm cười: “Tại hạ giỏi xem tướng, ngài đây chính là tướng mệnh tội ác chồng chất, không sống được bao lâu nữa đâu.”

Hắn vừa dứt lời, A Hỉ đột nhiên hét lên tiếng bén nhọn, tất cả mọi người ở đây lập tức bịt chặt tai lại.

Đợi đến khi mọi người hoàn hồn lại, Thương Thuật, A Nghiêm và A Hỉ đã hoàn toàn biến mất, trước lều trống rỗng, chỉ còn lại tấm màn lều bị gió thổi tung bay, lắc lư trong không trung.

Giữa ban ngày ban mặt, họ đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...