Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, đại hội Yểm Sư cuối cùng cũng khai mạc trong sự mong chờ của muôn người, người đến kẻ đi náo nhiệt vô cùng, khắp thành Phụ Giang pháo nổ vang trời, pháo hoa rực rỡ cả thành.
Tạ Ngọc Châu thì không có phúc nhìn thấy, nàng bị nhốt ở trong phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, không được phép ra ngoài xem tỷ thí. Còn Vân Xuyên thì khoác áo choàng màu xám len lỏi giữa đám người, đi đến chỗ ngồi của Tiêu Dao Môn trên lầu ba, chuẩn bị mượn tạm một chiếc gương đồng.
Tại chỗ của Tiêu Dao Môn chỉ có vài đệ tử trẻ tuổi đang ngồi, xem ra người dẫn đầu đã đi nơi khác hàn huyên. Bọn họ cài mũ gỗ mặc thanh y, thắt lưng đeo mộc bài có khắc vân văn và Thái Cực màu vàng, vừa thấy Vân Xuyên bước vào đã đồng loạt đứng dậy hành lễ, động tác chỉnh tề, dáng người đoan chính, không hổ là đệ tử của một trong ba đại tông tiên môn.
Họ không biết Vân Xuyên là ai, nhưng hôm nay lui đến đều là người tài ba, bất luận ai tới, trước tiên hành lễ vẫn hơn.
Vân Xuyên vì thế cũng đáp lễ lại, sau đó nói rõ mục đích của mình. Nàng nói mình là gia nhân trong Trích Nguyệt Lâu, trước đó khi sắp xếp chỗ ngồi, phát hiện một mặt gương đồng của Tiêu Dao Môn gặp vấn đề, nên nàng muốn lấy lại để sửa.
Một vị đệ tử có khuôn mặt tròn mắt hạnh mỉm cười nói: “Thì ra là vậy, thuật pháp trên gương đồng này vốn là do Tiêu Dao Môn hỗ trợ thiết lập, cứ để bọn ta tự sửa là được, không phiền đến tỷ tỷ đâu. Xin hỏi là chiếc gương nào có vấn đề?”
Sự chu đáo của hắn khiến Vân Xuyên trầm mặc một thoáng, rồi nàng giơ tay chỉ đại: “Chiếc này.”
Với thị lực mười thước mà người vật chẳng phân biệt nổi của mình, ngón tay Vân Xuyên chỉ không phải gương đồng, mà là một bức tranh treo tường. Vị đệ tử kia nhìn về phía bức tranh Vân Xuyên chỉ, lại một lần nữa chu đáo mà chỉ vào chiếc gương đồng lớn ở cạnh bức tranh: “Ý cô nương là … chiếc kính bên cạnh bức tranh này sao?”
Vân Xuyên gật đầu chắc nịch.
Các đệ tử lập tức vây quanh gương đồng, vị đệ tử nói chuyện với Vân Xuyên ấy giơ tay kết ấn kích hoạt thuật pháp trên trên gương, còn mời một vị yểm sư đi qua gương triệu mộng, dựa theo quy trình kiểm tra công năng thuật pháp từng bước một. Chỉ thấy thuật pháp từ đầu đến cuối vận hành bình thường, cảnh tượng trong mơ đều rõ ràng chính xác, lựa chọn và thay đổi cảnh tượng cũng rất mượt mà trơn tru. Nếu phải nói có gì không ổn, thì chỉ có một tờ giấy dính sau mặt gương, cũng không biết là bị gió thổi từ đâu đến.
“Cô nương, mặt gương này dường như không có vấn đề gì, chỉ là bị dính một tờ giấy …”
Vị đệ tử kia bóc tờ giấy ra, khi hắn xoay người lại thì thấy cô nương trước mặt đã đeo một cặp thị kính thủy tinh trong suốt trên sống mũi từ lúc nào, ánh sáng từ gương đồng chiếu lên thị kính, khiến đôi mắt phía sau thủy tinh sáng như những vì sao.
Thấy vị đệ tử này quay đầu lại, Vân Xuyên tháo thị kính xuống cất vào trong áo choàng, nhận lấy tờ giấy từ tay vị đệ tử mặt tròn, vo lại thành một cục, mặt không đổi sắc mà hành lễ nói: “Vậy được rồi, không có vấn đề thì không cần sửa nữa.”
Chúng đệ tử cũng đồng loạt đáp lễ, rồi lại chỉnh tề mà cúi đầu như lúc đầu, mộc bài đeo trên thắt lưng lắc lư. Đợi sau khi Vân Xuyên rời khỏi nhã tọa, bọn họ mới đứng thẳng dậy, một đệ tử nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Nàng vừa hành lễ theo cổ lễ của Tiêu Dao Môn thì phải … Ta chỉ từng thấy chưởng môn hành lễ như vậy khi tế trời thôi, Trích Nguyệt Lâu đúng là tàng long ngọa hổ mà …”
Lời nói dối của Vân Xuyên đầy sơ hở, may sao lại gặp một nhóm đệ tử non nớt mới xuất môn nên không bị vạch trần. Nàng chẳng hề cảm thấy bất cứ nguy hiểm hay chán nản, thậm chí cũng không đi thử vận may ở các chỗ ngồi của tông môn khác. Nàng chỉ vòng quanh dưới lầu một lượt, ngó trái ngó phải cuối cùng tùy tiện nhấc lấy một mặt gương đồng bình thường ôm vào lòng, rồi chuẩn bị quay về tìm Tạ Ngọc Châu.
Thế nhưng nàng vừa mới quay đầu lại, liền nhìn thấy cách mười bước có một bóng người mặc y phục rực rỡ đang đứng, người đó đang đứng trong góc tối người qua kẻ lại tấp nập, thân hình thon cao gương mặt mơ hồ.
Gió xuân chợt nổi, nhấc bổng vạt váy và dải lụa của người đó. Người đó cất bước đi đến, theo từng bước chân vang lên tiếng nước chảy róc rách, khi đến gần hơn liền có thể thấy rõ chiếc váy dài đan xen ba màu đỏ son, vàng mơ và xanh tùng, búi tóc cài trân châu, san hô và vô số chuông nhỏ. Bàn tay phải ngọc ngà của đối phương đeo nhẫn màu vàng và vòng tay kết chuông đủ mọi màu sắc. Tiếng nước chảy ngân vang, hóa ra là đến từ chuông nhỏ đầy người này.
Ôn Từ dừng lại trước mặt Vân Xuyên một bước, cúi đầu. Gương mặt mang nét dị vực ấy phóng đại vô hạn trong tầm mắt của Vân Xuyên, mày như núi xa mắt như minh nguyệt, đẹp đẽ rực rỡ đến mức khiến người ta kinh tâm.
“Ngươi đang làm gì vậy?” Ôn Từ thấp giọng hỏi.
Vân Xuyên điềm nhiên đáp: “Tìm một chiếc gương.”
Ôn Từ rũ mắt nhìn chiếc gương trong tay nàng, rồi lại ngước mắt nhìn nàng, chậm rãi nói: “Đừng động vào yểm thuật, quá tò mò sẽ mất mạng đấy.”
Vân Xuyên không trả lời, còn Ôn Từ đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng, nhẹ nhàng bâng quơ nói tiếp: “Ngươi có biết không, nếu chết trong giấc mơ do yểm sư điều khiển, thì chính là chết thật.”
Vân Xuyên lại kiễng chân lên, lần nữa tiến sát Ôn Từ, rồi buông một câu trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia.
“Ngươi đợi ta thêm chút nữa, ta sắp gom đủ tiền rồi.”
“Tiền? Ngươi cần tiền làm gì?” Ôn Từ nhíu mày.
“Ôn cô nương! Ôn cô nương! Sao ngài lại ở đây, sắp đến giờ rồi, phải đi chuẩn bị thôi.”
Vân Xuyên còn chưa trả lời, giọng của A Phúc đã chen vào, hắn mắt đầy lo lắng nhưng vẫn nở nụ cười. Ôn Từ tối sầm liếc A Phúc một cái, xoay người dọc theo hành lang bước đi, thản nhiên nói: “Giục cái gì, biết rồi.”
Những lời này thốt ra khỏi miệng, giọng nói so với khi nãy khác nhau rất lớn, hoàn toàn là giọng nữ mềm mại dịu dàng.
Bóng hình ấy, trong tà áo phấp phới, bước lên đài.
Tiếng trống và nhạc vang lên, Ôn Từ uyển chuyển cúi người sát đất, tựa như không có xương cốt, khi nhịp trống dồn dập nàng vừa xoay tròn vừa đứng dậy, tà áo tung bay như đóa hoa nở rộ. Vài chiếc quạt màu vàng xoay tít trong năm đầu ngón tay của nàng, bay vút lên không trung rồi bật lên trên bờ vai, đầu gối, mũi chân nàng, cứ thế lúc thu lúc mở theo nhịp trống và tiếng chuông ngân vang.
Màn mùa mười hai bộ lộng phiến, như bướm lượn giữa vườn hoa, động tác lưu loát mà hoa lệ, khiến người xem hoa cả mắt nhưng lại không thể rời mắt. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng vỗ tay như sấm dậy, mọi người kinh hô tán thưởng, coi đó như một tuyệt kỹ.
Giữa những tiếng vỗ tay, Ôn Từ gật đầu, sợi tua vàng trên tóc lướt nhẹ qua khóe mắt.
“Lấy niềm vui mà sống, để chuỗi ngày mãi miên man.”
Câu nói này từ miệng một mỹ nhân thốt ra, vừa như lời chúc phúc, lại vừa như lòng thương xót từ thần tiên.
Khi ánh mắt mọi người đều tập trung vào sân khấu, không ai thấy ở một góc khuất, lại có một tờ giấy trắng xuất hiện từ hư không, dán lên mặt sau của chiếc gương ở khu ghế của Tiêu Dao Môn.
Và trên mặt sau của tất cả những chiếc gương động xem mộng trong Trích Nguyệt Lâu, từng tờ giấy trắng cũng đang bò lên mà thần không biết quỷ không hay.
Khi nhìn thấy Vân Xuyên ôm gương đồng bước vào phòng, Tạ Ngọc Châu lập tức nhảy dựng lên khỏi ghế, hớn hở nói: “Tỷ tỷ thật lợi hại! Thật sự lấy được rồi!”
Vân Xuyên lắc đầu, nàng đặt chiếc gương lên bàn, nói: “Đây chỉ là một chiếc gương đồng bình thường.”
Tạ Ngọc Châu mặt lộ vẻ thất vọng, nhưng vẫn vỗ vỗ lưng Vân Xuyên an ủi nói: “Không sao không sao, bảo tỷ đi nói dối gạt người vốn đã là chuyện khó tin rồi, ta cứ ở trong phòng ăn món ngon là được.”
Vân Xuyên lấy ra hai cây đục có hình dạng kỳ lạ, ngồi xuống bàn lật ngược tấm gương lại: “Ta đã xem cách bọn họ thi pháp, ta có thể khắc lên chiếc gương đồng này.”
“Khắc thuật pháp? Tỷ với ta đều không có tu vi, có thể khắc ra thuật pháp gì? Tỷ đâu phải Diệp Mẫn Vi, có thể khắc những kết ấn và chú ngữ lên gương chắc?”
Nói đoạn, Tạ Ngọc Châu chú ý đến kính thủy tinh trên mũi Vân Xuyên, nói: “Ơ, Vân Xuyên tỷ tỷ, kính đá này với cây đục của tỷ lấy từ đâu ra vậy? Kính đá của tỷ trông lạ quá, làm bằng thủy tinh sao, tổ truyền à?”
Tuy nhiên từ khoảnh khắc Vân Xuyên cầm cây đục lên, nàng liền mất phản ứng với lời của Tạ Ngọc Châu. Nàng cầm đục trong tay trái, khắc lên mặt sau gương đồng những hoa văn gấp khúc phức tạp, lưỡi đục ấy sắc bén vô cùng, đi đến đâu để lại ánh sáng xanh nhạt, lóe lên rồi vụt tắt. Tay phải nàng tì lên một bên gương đồng, trong khi ngón trỏ vẫn liên tục vẽ những đường mơ hồ trên gương đồng, dường như vừa điêu khắc vừa tính toán điều gì đó.
Tạ Ngọc Châu vây quanh Vân Xuyên, lải nhải một hồi lâu mà nàng vẫn chẳng buồn đáp lại, đành phải hậm hực mà đi sang một bên. Nàng vừa cắn hạt dưa ăn điểm tâm vừa nhìn Vân Xuyên khắc gương đồng, nghĩ sẵn một đống lời dùng để an ủi Vân Xuyên sau khi nàng thất bại.
Động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn hơn, trống nhạc nổi lên lần nữa, tiếng người trò chuyện ồn ã, có kẻ vỗ tay trầm trồ khen ngợi, có người cao giọng nói chuyện, pháo hoa nở rộ mạnh mẽ trên không trung, ánh sáng rực rỡ, không khí càng ngày càng náo nhiệt. Giữa ồn ào náo nhiệt ấy, âm thanh của lưỡi đục lướt trên gương đồng bé nhỏ đến mức bị nuốt trọn, Vân Xuyên cứ thế ngồi lặng lẽ, như thể cách biệt với thế nhân.
Không biết đã qua bao lâu, một tiếng chiêng vang vọng, Vân Xuyên đặt gương đồng xuống.
Tạ Ngọc Châu ghé sát lại, bắt đầu biểu đạt lời tốt mình đã chuẩn bị sẵn trong đầu: “Chiêng trận đã điểm rồi. Không sao đâu, loại chuyện khắc thuật pháp lên gương vốn là chuyện bất khả thi, quan trọng là tỷ đã cố gắng …”
Vân Xuyên mắt điếc tai ngơ, lấy ra một viên đá màu lam từ túi bên hông, đặt vào rãnh vừa khắc xong trên mặt sau của gương đồng. Trong khoảnh khắc, tất cả hoa văn được nàng khắc đều phát ra ánh sáng xanh chói mắt, viên đá ấy như một trái tim, linh lực dao động từ nó chảy ra rồi lại quay về, tuần hoàn không ngừng.
Còn mặt trước của chiếc gương chậm rãi hiện ra hình ảnh, sáu cảnh mộng khác nhau lần lượt hiện lên trong gương. Vân Xuyên dùng ngón tay lướt nhẹ quanh mép gương, ngay lập tức xuất hiện hình ảnh sáu giấc cảnh mộng mới, thay thế sáu cái cũ.
“Thành công.” Vân Xuyên thản nhiên nói.
Tạ Ngọc Châu trợn mắt há hốc mồm, nàng dụi mắt nhìn lại chiếc gương, sau đó giữ chặt tay Vân Xuyên: “…… Tỷ làm thế nào vậy? Viên đá xanh của tỷ, trông giống như thương tinh trong truyền thuyết, thương tinh do Diệp Mẫn Vi tạo ra! Tỷ …”
Tạ Ngọc Châu vẫn đang kích động, nhưng Vân Xuyên dường như không nghe thấy nàng nói chuyện, tiếp tục khắc lên trên gương, thử nghiệm thuật pháp.
Không bao lâu sau, hình ảnh trong gương bỗng nhiên rung động, tựa như một bàn màu bị lật úp, tất cả cảnh mộng hòa trộn vào nhau thành một mớ hỗn độn. Bên ngoài, khách khứa dường như cũng phát hiện điều bất thường, dâng lên tiếng bàn luận xôn xao.
Vân Xuyên nhíu mày, nàng lướt qua mép gương giống như ban nãy, nhưng lần này hình ảnh trên mặt kính lại bị mất khống chế, giống như một nồi canh đang sôi sùng sục sắp trào ra ngoài. Ngón tay phải của nàng vẫn di chuyển nhanh chóng trên mặt bàn, như thể đang tiếp tục tính toán, nàng lẩm bẩm: “Không đúng ….”
Nàng lại khắc thêm vài đường hoa văn trên mặt sau của gương đồng, rồi đưa tay chạm lên gương đồng.
Khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào mặt kính, gương bỗng nhiên bùng sáng rực rỡ, ánh sáng khổng lồ như nước vỡ đê tuôn trào lập tức nuốt chửng cả Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên, cả căn phòng trở nên chói lòa như bạc trắng.
Tạ Ngọc Châu thất thanh thét lên, nhưng âm thanh ấy chỉ vang lên ngắn ngủi trong chớp mắt, liền bị cắt ngang rồi đột nhiên im bặt. Cùng lúc đó, luồng sáng nhanh chóng lui bước thu vào trong gương đồng, và trong phòng vậy mà không còn ai cả.
Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên, đã biến mất một cách kỳ bí.
Chiếc gương mất đi sự nâng đỡ, chòng chành hai lần trên mặt bàn rồi rơi xuống đất, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.
Cách đó không xa, sau đài cao náo nhiệt, mỹ nhân tựa lưng vào cánh cửa gỗ đỏ đang xoay xoay một tờ giấy trắng.
Còn sau lưng mỹ nhân, toàn bộ Trích Nguyệt Lâu đã bị vô số tờ giấy trắng lượn lờ bao phủ, như một trận tuyết trắng phủ khắp bầu trời.
