Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 7: Nhập mộng



Cảm nhận được ánh sáng tan đi, Tạ Ngọc Châu dụi mắt kêu lên: “Đau quá! Chuyện gì xảy ra vậy, sao tự dưng lại chói lòa như vậy?”

Nàng thử mở một bên mắt, sau đó lập tức kinh ngạc trợn tròn cả hai mắt, miệng há hốc, trong tròng mắt phản chiếu thế giới trước mắt, run rẩy như con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông.

“Đây… đây là…”

Trước mắt nàng là một con hẻm mưa bụi Giang Nam tĩnh mịch, tường trắng cao và ngói đen, dưới chân là đường đá xanh trơn trượt. Mây mù lượn lờ, con hẻm nhỏ sâu hun hút không thấy điểm cuối, xung quanh ngoài nàng ra thì không một bóng người.

“Có… có ai không? Vân Xuyên? Trang thúc? Có ai không? Đây là đâu vậy?”

Tạ Ngọc Châu hoảng hốt và sợ hãi, vừa đi về trước vừa lớn tiếng gọi. Nhưng cuối con hẻm vẫn là một con hẻm khác, cuối trống vắng vẫn là trống vắng, con hẻm dài như vậy, đi mãi vẫn không thấy một cánh cửa, không một ai.

Tạ Ngọc Châu không biết mình đã rẽ qua bao nhiêu khúc quanh ở con hẻm, mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi xuống từ mái hiên thành từng bức rèm nước, mương thoát nước hai bên đường dần dần nước chảy xiết. Cả người nàng ướt sũng, càng ngày nôn nóng. Lại rẽ qua một con hẻm khác, con đường bỗng rộng gấp đôi, có một nhóm thiếu nữ cầm ô giấy dầu đang quay lưng về phía nàng, tà áo lay động, từng bước từng bước tiến về phía trước.

“Các vị tỷ tỷ! Đợi ta với!”

Tạ Ngọc Châu vui mừng khôn xiết, xách váy đuổi theo các nàng trong cơn mưa lớn, những thiếu nữ đó lại chẳng hề phản ứng, bước chân không hề chậm lại.

Tạ Ngọc Châu rốt cuộc đuổi kịp cô nương đi cuối cùng, duỗi tay giữ lấy bả vai nàng: “Chờ đã!”

Khoảnh khắc Tạ Ngọc Châu chạm vào vai thiếu nữ, cả nhóm thiếu nữ cầm ô đều dừng bước, sau đó tất cả đồng loạt quay đầu lại. Cái quay đầu ấy lực quá lớn, nếu là người bình thường e rằng đã bẻ gãy cổ, mà động tác của các nàng lại nhanh gọn và cứng nhắc.

Quay đầu lại chính là những khuôn mặt đeo mặt nạ. Mặt nạ nền trắng, trên vẽ đôi mắt kẻ xếch dài, xung quanh mắt là mảng màu hồng phấn, là gương mặt hoa đán trên sân khấu hí kịch. Trong không gian đen trắng của tường ngói, minh diễm đến quỷ dị.

Gương mặt hoa đán xinh đẹp ấy chen chúc trong phố giữa cơn mưa lớn, hết lớp này đến lớp khác, dày đặc, lặng lẽ không tiếng động mà nhìn chằm chằm vào Tạ Ngọc Châu.

Trong lòng Tạ Ngọc Châu dâng lên dự cảm chẳng lành. Nàng run rẩy vươn tay, tháo chiếc mặt nạ của thiếu nữ đứng gần nàng nhất. Khuôn mặt thiếu nữ từ từ lộ ra, lông mày, mắt, sống mũi, bờ môi, đều quen thuộc vô cùng.

Đó là một gương mặt giống hệt với Tạ Ngọc Châu.

Những thiếu nữ dưới ô giấy dầu nhìn nàng không chớp mắt, những đôi mắt ẩn sau mặt nạ, những bàn tay cầm ô, những dáng hình bị nước mưa xối ướt đầm.

Càng nhìn càng quen thuộc.

Mỗi một người đều giống hệt nàng.

Trời càng mưa lớn hơn nữa, thế giới chỉ còn lại tiếng mưa rơi, tường trắng cao không có cửa, ngói đen giống như mây đen, còn có một nhóm Tạ Ngọc Châu sinh ra trong thế giới u ám. 

Tay Tạ Ngọc Châu run rẩy kịch liệt, ánh mắt nàng hoảng loạn mà nhìn lướt qua mặt của những người đó, lồng ngực đột nhiên mỏng manh như một tờ giấy trắng, tim đập dữ dội gần như muốn xé rách giấy nhảy ra. Sợ hãi khiến nàng cứng họng thất thanh, ngay cả sức lực lùi về sau đều biến mất gần như chẳng còn.

Thiếu nữ bị nàng tháo mặt nạ đột nhiên cười. Nếu gọi là cười, chẳng bằng nói rằng nàng chỉ đang điều động cơ mặt cứng ngắc, để tạo ra một biểu cảm giống như đang cười.

Dưới lớp mặt nạ dày đặc kia, trong đôi mắt cũng đều ánh lên ý cười. 

Những nếp gấp trên cổ thiếu nữ giãn ra từng vòng một, nàng chậm rãi xoay người lại.

Ngay khoảnh khắc ấy, bỗng có tiếng bước chân giẫm lên nước vang lên từ xa đến gần, mặt nạ trên tay Tạ Ngọc Châu bị cướp đi, người đến cầm mặt nạ úp nó trở lại lên mặt thiếu nữ, nắm chặt cổ tay Tạ Ngọc Châu, ngắn gọn thốt ra một chữ.

“Chạy.”

Tạ Ngọc Châu bị người đó kéo quay đầu chạy về phía sau, phía sau truyền đến tiếng giẫm lên nước hỗn loạn, nàng mơ hồ mà chạy được hai bước, trong nỗi sợ hãi mới trông thấy rõ khuôn mặt của người đến. Cô nương kéo nàng chạy về phía trước có một mái tóc dài màu trắng bạc, ướt đẫm trong cơn mưa bết lại thành từng lọn dính vào người, lông mày nàng thanh tú, cổ tay đeo một chiếc vòng vàng có hai chiếc nhẫn nhỏ treo lủng lẳng.

“Vân Xuyên tỷ tỷ!”

Lúc này Tạ Ngọc Châu mới thở hổn hển kêu lên, suýt chút nữa bật khóc. Nàng biết những thiếu nữ cầm ô phía sau vẫn đang đuổi theo, không dám ngoái đầu lại nhìn, chỉ dốc sức liều mạng chạy theo Vân Xuyên, vừa chạy vừa nức nở hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Vân Xuyên nghiêng đầu, Tạ Ngọc Châu xuyên qua góc nghiêng của nàng nhìn thấy kính đá trước trán nàng, mơ hồ có đường vân màu lam chằng chịt.

“Thuật pháp xảy ra chút sai sót, chúng ta vào ác mộng rồi.” giọng nói của Vân Xuyên nhẹ như không.

Tạ Ngọc Châu sững người, hít sâu một hơi nói: “Sai sót một chút? Đây mà là sai sót một chút sao! Vân Xuyên tỷ tỷ, chúng ta tiến vào chính là ác mộng do yểm sư thao túng đấy! Chết ở trong ác mộng thì chính là chết thật đó!”

Chỉ nhìn cảnh tượng này thôi, chưa bị g**t ch*t thì cũng bị hù chết rồi.

Vân Xuyên nói: “Không phải ngươi muốn xem yểm sư túng mộng sao?”

“Xem yểm sư túng mộng với tự mình tiến vào ác mộng là hai chuyện khác nhau mà!”

Tạ Ngọc Châu hét lên thảm thiết, giọng nói xuyên qua tiếng mưa rơi vang vọng khắp con hẻm. Nàng theo sát Vân Xuyên dốc hết sức lực mà chạy như bay trong con hẻm, đám thiếu nữ đuổi theo đằng sau tựa hồ càng thêm hứng thú, tiếng cười ngày càng vang vọng, trong trẻo như chuỗi ngọc lăn trên khay ngọc, Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy khiếp người. May mà những thiếu nữ ấy dường như không mấy thông minh, mỗi lần rẽ ngoặt đều không kịp dừng lại mà lao thẳng vào tường, sau đó lại xoay người tiếp tục đuổi theo các nàng. Nhờ thế mà trong con hẻm ngoằn nghoèo này, dù nàng và Vân Xuyên chạy không nhanh, thì cũng chưa bị đuổi kịp.

“Chúng ta đang chạy đi đâu vậy?” Tạ Ngọc Châu cao giọng hỏi.

Nàng vừa dứt lời, Vân Xuyên bất ngờ khựng lại, Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa trượt ngã xuống đất.

“Đến rồi.” Vân Xuyên nói.

Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn, trước mắt bỗng nhiên hiện ra một vùng đất hoang rộng lớn trống trải, nước đã ngập đến mắt cá chân, những bức tường trắng và phiến đá xanh đều biến mất, mà tận cùng của mảnh đất này mờ ảo chìm trong lớp sương nước dày đặc, không rõ cảnh vật. Trên mặt đất, la liệt những thân người trắng toát như hình cắt giấy, trang phục vô cùng giống với những thiếu nữ đó, các nàng úp mặt xuống dưới bùn, nửa th*n d*** đều ngập trong nước, cơ thể sưng phồng, những mái tóc dài trôi lềnh bềnh trên mặt nước, quấn lấy nhau.

Tạ Ngọc Châu bịt chặt miệng mình mới không phát ra tiếng kêu thảm, nàng run rẩy hỏi: “Đây…. đây là đâu? Chúng ta… táng… nơi táng thân sao?”

“Biên giới.” Vân Xuyên trả lời ngắn gọn, nàng ngồi xổm đất thò tay thăm dò bùn đất dưới nước.

Tiếng cười đuổi theo sau lưng ngày một gần, Tạ Ngọc Châu hoảng hốt ngoảnh đầu lại, những thiếu nữ đó đã vui mừng mà xuất hiện ở khúc quanh cuối cùng, thân ảnh thướt tha mà lao về phía hai nàng.

“Họ đuổi đến rồi…”

Lời của Tạ Ngọc Châu còn chưa dứt, liền cảm nhận được mình đã bị kéo mạnh, cả người lảo đảo về phía trước. Do mặt đất trơn trượt, nàng hoàn toàn không đứng vững được, liền bổ nhào xuống bùn đất, mắt thấy bản thân sắp có cùng số phận với những thi thể ngâm trong nước kia, Tạ Ngọc Châu cam chịu với cái chết mà nhắm mắt lại.

Cảm giác ẩm ướt chỉ là chuyện trong nháy mắt, hít thở không thông cũng ngắn ngủi như là ảo giác.

Cơn đau khi vào bùn đất không đến như dự đoán, Tạ Ngọc Châu có cảm giác như mình đã rơi quá đà, cả cơ thể xoay tròn nửa vòng trên không rồi bất ngờ đứng thẳng dậy.

Nàng đột ngột mở mắt ra, lại thấy một vầng thái dương màu vàng rực rỡ lơ lửng giữa trời, đưa mắt nhìn thì lại là những ngọn đồi cỏ trải dài liên miên, cỏ cao đến tận bắp chân, gió thổi ấm áp thổi qua người mang theo hương hoa.

“Đây là thảo… thảo nguyên? Ta chưa từng đặt chân đến thảo nguyên bao giờ… ta đã chết rồi sao? Đây là thế giới cực lạc sao? Hay là nơi tâm tưởng sự thành?” Tạ Ngọc Châu lẩm bẩm nói.

“Không phải, đây là một cơn ác mộng khác.” 

Bên cạnh vang lên giọng nói dọa Tạ Ngọc Châu nhảy dựng lên. Nàng quay đầu thì thấy, Vân Xuyên đứng bên cạnh mình, đang cởi bỏ chiếc áo choàng ướt sũng. Toàn thân Vân Xuyên ướt đẫm, mái tóc bết lại dính vào người, nước từ khuôn mặt nàng nhỏ xuống từng giọt, áo choàng trên tay cũng đang nhỏ nước long tong.

Nàng vung áo choàng ra, hất nhẹ nó lên không trung để vẩy bớt nước, trông hệt như một kẻ xui xẻo vừa chạy khỏi cơn mưa lớn vào trong nhà, việc cấp bách nhất là làm khô quần áo.

Bộ dạng của Tạ Ngọc Châu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nàng cúi đầu nhìn quần áo dơ bẩn ướt nhẹp của mình, ngây ra một lúc rồi giơ tay lau vết bùn nước trên mặt.

Những cô nương đó không đuổi theo được nữa, hiện giờ tạm thời đã an toàn.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cả người Tạ Ngọc Châu liền mất sạch sức lực, nàng thở ra một hơi thật dài, rồi thả người nằm ngửa xuống đồng cỏ, dang rộng hai tay về phía sau: “Cuối cùng cũng…. á á á cứu mạng!”

Chỉ tiếc rằng nàng vừa mới nằm xuống, khoảnh khắc cơ thể chạm vào mặt cỏ, vậy mà lại rơi vào hư không giống hệt như lúc nãy, rơi xuống quá mức rồi lần nữa xoay tròn lên. 

Một lần nữa mặt nàng lại lao thẳng vào nước mưa, tiếng cười của đám thiếu nữ lại lần nữa vang lên. 

Tim Tạ Ngọc Châu suýt nữa ngừng đập, trong lúc giãy giụa liều chết, cổ tay bị ai đó nắm lấy, bị một cú kéo mạnh lần nữa quay về thực tại. 

Nàng kinh hồn chưa định ngồi bệt trên cỏ, nhìn Vân Xuyên vừa kéo nàng lại. 

Mái tóc và lông mi của Vân Xuyên vẫn còn nhỏ nước, trên kính đá cũng đọng đầy bọt nước, nhưng đôi mắt sau kính đá vẫn sáng ngời kiên định như cũ.

Vân Xuyên buông tay, chỉ xuống mặt cỏ dưới chân hai nàng: “Nơi đây không thể nằm, đây là ranh giới giữa hai giấc mộng, ngươi nằm thì sẽ rơi vào giấc mộng trước.”

Tạ Ngọc Châu lập tức bật dậy khỏi mặt đất như con cá chép, hận không thể đứng trên một chân để giảm bớt diện tích tiếp xúc với mặt cỏ.

Trời cao thương xót, nếu còn rơi xuống một lần nữa, nàng thà chết vì ngừng tim ngay tại đây còn hơn!

Mộng cảnh mới này nắng gắt chói chang, không khí nóng rực. Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên chuyển sang một ngọn đồi khác, ngồi xếp bằng trên cỏ, cuối cùng cũng có thể th* d*c một hơi.

Tạ Ngọc Châu cảm nhận được nước trên người nhanh chóng bốc hơi, quần áo và làn da dần trở nên khô ráo. Tuy Vân Xuyên đã nói nơi này không còn là ranh giới, nhưng Tạ Ngọc Châu trăm triệu không dám nằm xuống nữa, ngồi thẳng lưng ngay ngắn, đoan chính. Nàng sống sót sau kiếp nạn, giờ cả đầu óc toàn là nghi vấn, nghĩ đến đâu liền hỏi đến đó.

“Vân Xuyên, sao tỷ biết nơi đó là ranh giới giữa hai giấc mộng?”

Vân Xuyên đang vắt nước trên tóc, nghe vậy liền tháo kính đá xuống, đưa cho Tạ Ngọc Châu: “Nhìn là biết.”

Tạ Ngọc Châu bán tín bán nghi nhận lấy kính đá, vừa mới đeo lên thì tầm mắt vặn vẹo, cảm giác choáng váng liền xông thẳng l*n đ*nh đầu. Nàng choáng váng một hồi lâu, mới chậm rãi mở to mắt, thấy rõ khung cảnh trong kính đá.

Toàn bộ thế giới bị bao phủ bởi những sợi chỉ màu xanh lam, tựa như bị chia cắt bởi những ô bàn cờ lớn nhỏ không đều nhau, lại như có một tấm lưới đánh cá bao trùm lên. Khi Tạ Ngọc Châu xoay đầu, khung cảnh trước mắt thay đổi, đường chỉ xanh lam cũng thay đổi theo. 

“Đây… đây là…”

“Ngươi không nhìn ra sao?”

Tạ Ngọc Châu nuốt nuốt nước bọt, thành thật đáp: “Nhìn thì nhìn thấy, nhưng không hiểu. Những đường xanh lam này là gì? Sao có thể nhìn ra được ranh giới?”

Vân Xuyên suy nghĩ một chút, trịnh trọng đáp: “Ta cũng không biết.”

Tạ Ngọc Châu trợn tròn mắt: “Vậy mà tỷ còn bảo là dùng nó để nhìn ra?”

“Ta đoán thôi.”

“Đoán kiểu gì?”

“Rất khó giải thích.”

Tạ Ngọc Châu câm nín. Nàng xoay ngực bất đắc dĩ mà suy nghĩ một lúc lâu, không mấy hy vọng mà hỏi: “Vậy tỷ lấy ví dụ được không?”

Vân Xuyên nghĩ nghĩ, giơ tay làm động tác minh họa giữa không trung: “Ví dụ như mộng cảnh này là một chiếc đèn lồng, chúng ta đang ở trong đèn lồng, những gì ta thấy chỉ là lớp giấy dán trên đèn, còn những đường chỉ xanh mà kính đá nhìn ra chính là khung tre chống đỡ chiếc đèn lồng này. Khung tre có quy luật phân bổ riêng, nơi nào khung tre càng dày đặc thì cảnh mộng sẽ càng vững chắc, càng gần trung tâm. Ngược lại, nơi nào khung tre càng thưa thớt, mộng cảnh sẽ càng mỏng yếu, càng gần ranh giới.”

Lời của Vân Xuyên nói rất nhanh, Tạ Ngọc Châu vẫn theo kịp suy nghĩ của nàng, liền nói tiếp: “Cho nên vừa nãy chúng ta cứ chạy về phía nơi có khung tre thưa thớt nhất, rồi đâm thủng lớp giấy dán của đèn lồng, rơi vào một giấc mộng khác?”

“Hẳn là như vậy.”

Những điều này đều là suy đoán? Đây là thứ mà một người bình thường có thể suy đoán ra sao? Trong lòng Tạ Ngọc Châu cảm thán, cũng hỏi như vậy ra miệng. 

Vân Xuyên đeo lại kính đá, nói: “Sao lại không đoán ra? Nhìn một chút, suy nghĩ một chút, chẳng phải sẽ đoán ra sao?”

Tạ Ngọc Châu không biết là mắt của Vân Xuyên khác với mình hay não của nàng ta khác với mình nữa, đoán chừng đều không giống nhau. 

Nàng im lặng một lúc lâu, sau đó giơ ngón cái lên: “Vân Xuyên tỷ tỷ, tỷ đúng là cao nhân…”

Lúc này, Tạ Ngọc Châu cũng bình tĩnh lại, bắt đầu xâu chuỗi lại suy nghĩ. 

Yểm sư túng mộng, cần mượn giấc mơ của những người đang ngủ say trong phạm vi trăm dặm, hoặc là kéo người khác vào ác mộng do mình thao túng để g**t ch*t, hoặc triệu sinh vật trong ác mộng ra thực tại để giết người. Xem ra tình huống của hai nàng thuộc loại đầu tiên.

Nhưng yểm sư là hai người đối chiến, bên ngoài còn có các tông môn quan sát, lẽ ra nên sớm phát hiện hai nàng vô ý cuốn vào giấc mộng, làm sao đến giờ vẫn chưa thấy người nào đến cứu hai nàng?

Tạ Ngọc Châu nêu lên nghi vấn, còn Vân Xuyên suy đoán rằng tầm nhìn của gương đồng có hạn, chỉ quan sát nơi yểm sư đang ở, hai nàng vẫn luôn ở rìa cảnh mộng, người quan sát mộng chắc là không nhìn thấy được họ. 

“Vậy chúng ta liền đến trung tâm của mộng cảnh đi!” Tạ Ngọc Châu siết chặt nắm đấm, đầy quyết tâm.

Vân Xuyên im lặng nhìn nàng mà không nói lời nào, Tạ Ngọc Châu cũng im lặng một lát, sau đó cẩn thận hỏi: “Càng đến gần trung tâm… thì những thứ đáng sợ càng nhiều hơn phải không?”

Vân Xuyên gật đầu: “Có lẽ vậy.”

“Chúng ta có khả năng chết trên đường đến trung tâm không?”

“Rất có khả năng.”

Nắm đấm giơ cao của Tạ Ngọc Châu hạ xuống, nàng mặt ủ mày chau mà thở dài nói: “Cho dù người của các tông môn không nhìn thấy chúng ta, thì yểm sư chắc chắn phải nhận ra số lượng người trong mộng mình thao túng không đúng chứ? Hai người quyết đấu lại có bốn người, làm sao không phát hiện ra chúng ta được…”

Vân Xuyên nhìn về phía không trung, mặt trời lên cao, bụi cát bay tán loạn.

“Trước khi chúng ta vào đây, cảnh mộng đột nhiên hỗn loạn rung chuyển, có lẽ bên ngoài cũng đã xảy ra biến cố gì đó rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...