Vân Xuyên đoán không sai, giờ phút này Trích Nguyệt Lâu quả nhiên đang hỗn loạn. Từ khi bắt đầu tỷ thí, không biết từ đâu bỗng dưng tràn ra một lượng lớn giấy trắng, chúng như trận tuyết lở cuốn phăng từng khung cửa sổ rồi tràn vào bên trong, tựa như một cơn lốc xoáy vây kín lấy đài cao trung tâm của Trích Nguyệt Lâu chật cứng như nêm cối.
Giấy trắng thậm chí còn bò lên những tấm ván gỗ chạm khắc trên mái lầu, nơi treo các thẻ tên quyết định phân nhóm, vốn là hai người đấu với nhau, nhưng dưới sự nhiễu loạn của giấy trắng, khi thì bốn cái chạm vào nhau, khi thì sáu cái chạm vào nhau, từng mảng từng mảng mà rơi xuống. Cùng với thẻ tên rơi xuống, đám yểm sư trên đài cao lần lượt tỉnh mộng, bọn họ hoảng hốt nhìn xung quanh bốn phía, muốn rời đi mà không được.
Đệ tử các tông môn muốn xông lên trợ giúp nhưng cũng bị giấy trắng chặn đường đi. Những tờ giấy trắng này đều không phải là tờ giấy bình thường, bền chắc vô cùng, không thể bị cắt rách bằng đao, không bị nước làm ướt, như bầy châu chấu tràn lan không dứt, cuốn lấy mọi người sứt đầu mẻ trán.
“Là yểm thuật! Trong Trích Nguyệt Lâu còn có yểm sư khác! Hắn đang thao túng phân nhóm!”
“Là ai! Ai đang quấy phá! Mau ra đây!”
Tiếng kinh hô vang lên, mọi người bàn tán ồn ào.
Mà trong bóng tối phía sau đài cao, Ôn Từ đang khoanh tay, lạnh nhạt nhìn đám người hỗn loạn bên dưới Trích Nguyệt Lâu.
Giữa bóng đêm, vạt áo rực rỡ sắc màu phấp phới trong gió, tiếng chuông nhỏ vang lên hỗn loạn. Những tờ giấy trắng linh hoạt và xoay chuyển trong kẽ ngón tay thon dài của Ôn Từ, cạnh giấy lướt qua mu bàn tay, chạm vào chiếc chuông màu sắc rực rỡ đang lay động.
“Ai nghĩ ra cái trò này vậy? Hai người quyết đấu, thật là lãng phí thời gian. Chi bằng, tất cả cùng lao vào chém giết lẫn nhau …”
Ôn Từ giơ tay lên, những tờ giấy trắng liền bay theo gió, hòa vào bức tường giấy trên đài cao.
“…… Như vậy mới thú vị.”
__
Trong mộng cảnh, Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên tất nhiên không biết Trích Nguyệt Lâu đang hỗn loạn. Nhưng bọn họ đã chấp nhận hiện thực, hiểu rằng sẽ không ai đến cứu họ.
Tạ Ngọc Châu ngồi bệt xuống bãi cỏ, nàng nhìn xung quanh: “May mà bây giờ chúng ta vẫn an toàn, thời tiết ở đây tốt như vậy, nhìn chẳng giống ác mộng chút nào …”
Tạ Ngọc Châu bỗng ngưng bặt. Cách đó mười trượng, một đàn sinh vật đen nghìn nghịt đang kéo đến từ cuối chân trời, tựa như dãy núi đen khổng lồ đang di chuyển, lướt nhanh qua hai người họ, những bóng đen thật lớn hình thù kỳ quái tràn qua người họ rồi lao về phía xa.
Tạ Ngọc Châu chậm rãi quay đầu nhìn sang Vân Xuyên, giơ ngón tay chỉ về phía đám sinh vật kia: “Tại sao … lại có nhện, rết, bọ cạp còn to hơn cả người vậy?”
Vân Xuyên thản nhiên đáp: “Bởi vì đây là một cơn ác mộng. Chúng vừa đi qua rất nhiều lần rồi, ở sau lưng ngươi, ngươi không thấy thôi.”
“Chúng không đuổi theo chúng ta sao?”
“Không biết, có lẽ là chưa nhìn thấy chúng ta.”
Vân Xuyên dứt khoát, lưu loát mà đáp xong, liền cúi đầu tiếp tục làm chuyện của mình. Không biết từ lúc nào, nàng đã lấy ra một con dao nhỏ kỳ quái, đang chạm khắc thứ gì đó trên chiếc vòng tay của mình, gõ gõ đập đập.
Tạ Ngọc Châu im lặng nhìn động tác của Vân Xuyên một lát, nghi hoặc nói: “Tỷ đang làm gì vậy?”
“Sửa vòng tay.”
“…… Lúc nào rồi mà tỷ còn sửa vòng tay!”
Vân Xuyên không rõ tại sao Tạ Ngọc Châu lại tức giận, nghiêm túc đáp lại: “Bây giờ chính là thời điểm thích hợp để sửa vòng tay.”
Tạ Ngọc Châu trừng lớn mắt, trong lòng thầm nghĩ người này sao có thể bình tĩnh như vậy? Bọn họ rơi vào chính là mộng yểm do yểm sư triệu hồi đấy! Đây là một trận chiến sinh tử! Ai lại đi sửa một cái vòng tay cũ nát giữa lúc đang liều mạng chứ?
Vân Xuyên dường như nghe thấy Tạ Ngọc Châu đang chửi thầm, nàng lại gõ nhẹ hai cái lên chiếc vòng, sau đó đột nhiên thu hồi công cụ, đứng dậy. Nàng mặc lại chiếc áo choàng đã gần khô lên người, cẩn thận thắt chặt đai áo, sau đó vươn tay về phía Tạ Ngọc Châu.
“Đứng dậy đi, cảnh mộng đang thay đổi, chúng ta phải rời khỏi đây.”
Nàng vừa dứt lời, phía xa trên thảo nguyên liền truyền đến tiếng đất đá vỡ vụn sụp đổ, bụi đất xám vàng bốc lên trời che khuất nửa vầng thái dương, một cơn bão cát che trời lấp đất ập thẳng về phía bọn họ.
Tạ Ngọc Châu lập tức có hai suy nghĩ, thứ nhất Vân Xuyên đúng là thần nhân!
Suy nghĩ thứ hai là — không lẽ lại phải chạy trối chết nữa sao?
Tạ Ngọc Châu đoán đúng rồi, nhưng lại không hoàn toàn đoán đúng. Bọn họ lại tiếp tục bỏ chạy, nhưng hướng chạy lần này lại vô cùng kỳ quặc, các nàng không phải chạy khỏi bão cát, mà ngược lại xông thẳng vào trong bão cát — không biết là bỏ chạy hay đi tìm chết nữa.
Tạ Ngọc Châu vừa bịt mũi miệng, vừa thở hổn hển giữa cơn cuồng phong đầy bụi, hét lên: “Tỷ chắc chắn… không chạy nhầm hướng chứ? Sao lại, khụ khụ … chúng ta đang … khụ khụ, lao vào bão cát vậy!”
“Suỵt, đừng nói … khụ khụ …” Vân Xuyên cũng bịt mũi miệng lại, vừa lên tiếng đã bị sặc cát.
Trực diện bay đến không chỉ có gió cát và bụi đá, còn có bầy côn trùng từ rìa mảnh đất vỡ vụn đang điên cuồng tháo chạy. Những cái bóng đen to lớn lướt qua trên đỉnh đầu hai nàng, các nàng len lỏi giữa những đôi chân và thân hình của bầy côn trùng. Không khí tràn ngập mùi lạ của chất nhầy và lông tơ, ở ngoài mộng cảnh, các nàng chỉ cần một chút sơ ý là sẽ giẫm chết đám côn trùng, bây giờ tình thế đảo ngược, các nàng mới là kẻ phải lo bị côn trùng giẫm chết.
Nhện, rết, bọ cạp đã đủ kinh khủng rồi, tại sao còn có cả gián nữa! Ai là người mơ ra ác mộng kinh tởm này vậy!
Tạ Ngọc Châu vừa né tránh vô số chân dài đang quét qua, vừa dựa vào bản năng sinh tồn mà cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn nôn mửa.
Dọc đường cát vàng đầy trời, hai nàng cúi đầu chạy vội, không biết chạy đến nơi nào, xung quanh một mảnh mờ nhạt không nhìn thấy gì cả, bầy côn trùng cũng đã biến mất. Giọng nói của Vân Xuyên xuyên qua lớp bụi dày truyền vào tai Tạ Ngọc Châu, nàng nói: “Sắp phải nhảy rồi.”
“Cái gì … nhảy xuống chỗ nào?”
“Nhảy!”
“Khoan! Nói rõ, khụ khụ khụ … a a a a!!”
Tạ Ngọc Châu đầu tiên là bị cát sặc đến mức ho khan, tiếp đó lại đau đớn gào thét lên.
Trong chớp mắt, bão cát biến mất chẳng còn thấy bóng dáng tăm hơi, mộng cảnh mới bầu trời đen kịt, không có sao trăng, có ánh sáng màu đỏ đang nhảy múa xung quanh, không khí nóng nực đến nghẹt thở. Tạ Ngọc Châu phát hiện mình đang nằm ngửa trên vô số mũi đao, đảo mắt nhìn thì thấy mặt đất cắm đầy lưỡi đao dày đặc, lưỡi đao san sát không thấy điểm cuối.
Đây là … núi đao?
Nàng cảm nhận được đầu đao nhọn hoắt đang xuyên qua từng lớp y phục, đâm vào cơ thể của nàng. Nàng không thể động đậy cũng không dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ hơi dùng chút sức thì sẽ đẩy nhanh tốc độ bị đâm thủng, dư quang vẫn liếc thấy từ xa một biển lửa đang bùng cháy hừng hực, xuyên qua từng khẽ hở giữa lưỡi đao từng chút một ép sát về phía bọn họ.
Đây là … biển lửa?
Ai lại mơ thấy lên núi đao xuống biển lửa thế này? So với cơn ác mộng lúc nãy còn đáng sợ hơn!?
“Vân Xuyên!” Tạ Ngọc Châu gọi to tên Vân Xuyên, giọng nói vang vọng trong biển lửa và núi đao, nhưng không nhận được bất cứ hồi đáp nào. Nàng cực kỳ hoảng loạn, gian nan xoay đầu, xoay tới xoay lui cuối cùng cũng thấy bóng người ở cách đó không xa.
Vân Xuyên đang chuyên tâm sửa vòng tay của nàng. Nàng cởi áo choàng trải lên mũi đao, ngồi ngay ngắn trên đó, kính đá lập lòe ánh sáng xanh óng ánh, một loạt ký hiệu kỳ lạ lướt qua bề mặt kính đá.
Tạ Ngọc Châu nghẹn họng nhìn trân trối, không thể không bội phục sự bình tĩnh của Vân Xuyên. Giờ khắc sinh tử vậy mà không nghĩ di ngôn cũng không nghĩ cách tự cứu, chỉ chăm chăm sửa vòng tay? Hơn nữa còn tập trung tinh thần xa rời thế giới như thế, người khác gào to thế nào nàng đều có thể phớt lờ.
Tạ Ngọc Châu gọi bốn, năm tiếng nhưng không có kết quả, đành phải từ bỏ. Lửa cháy xung quanh càng lúc càng dữ dội, không ngừng tiến gần bọn họ, bầu trời bị ánh lửa nhuộm đến đỏ rực, nàng bị hơi nóng bốc lên hun đến mồ hôi chày ròng ròng, y phục ướt sũng.
Tạ Ngọc Châu nhìn bầu trời đen nhánh, cơn đớn từ lưỡi đao dưới cơ thể mỗi lúc một nhức nhối hơn, tâm trạng nàng mỗi lúc một nặng nề hơn.
Giờ chạy cũng không chạy thoát, thậm chí ngay cả đứng dậy cũng không thể đứng. Lần đầu tiên nàng xem yểm thuật, vậy mà lại rơi vào tình cảnh như này.
Trong đầu Tạ Ngọc Châu lướt nhanh toàn bộ mười bảy năm cuộc đời ngắn ngủi, nàng hít sâu một hơi, giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể, bắt đầu sắp xếp di ngôn của mình: “Ta … ta thật sự không ngờ mình lại chết ở đây, ta thật không cam lòng … Ta còn chưa thành công rời khỏi nhà, cũng nên để ta tự do đi chơi, học thêm kiến thức, học nhiều bản lĩnh giỏi, sau đó mới chết chứ.”
“Cha mẹ ta chắc sẽ đau lòng lắm … Bọn họ thương ta như vậy, thế mà mấy năm qua ta chỉ toàn đối nghịch với bọn họ, cũng chưa kịp nói lời tử tế với bọn họ.”
Vân Xuyên bên kia truyền tới một tiếng “cạch” rất khẽ, một chiếc nhẫn rơi trên chiếc vòng tay vàng đã được lắp trở lại.
Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn Vân Xuyên, nhẹ giọng nói: “Còn có Vân Xuyên tỷ tỷ, chúng ta bị cuốn vào ác mộng, xét cho cùng là vì ta muốn xem yểm sư tỷ thí, là ta đã liên lụy tỷ.”
“Pháp thuật đó, ta cũng không biết tỷ làm thế nào mà nghĩ ra được, tuy có chút sai sót nhưng vẫn rất lợi hại. Đầu óc tỷ thông minh như vậy, nếu có thể sống lâu thêm chút nữa, chưa biết chừng có thể trở thành một người như Diệp Mẫn Vi. Nói thế này, tỷ chết đi còn đáng tiếc hơn ta đấy, ta chẳng biết gì cả, nếu ta có thể sống thêm vài năm nữa…. “
Vừa nói, khóe mắt Tạ Ngọc Châu lăn xuống một giọt nước mắt, nhưng trong hơi nóng đã nhanh chóng bốc hơi thành hơi nước.
Vân Xuyên vẫn không hề phản ứng, nàng ngồi trên mũi đao, tốc độ mũi đao đâm vào người nàng còn nhanh hơn cả Tạ Ngọc Châu, áo choàng dưới thân từ từ bị máu thấm đẫm, nhưng nàng dường như hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn nào.
“Vân Xuyên tỷ tỷ, tỷ nói xem … chết cháy và bị đao đâm chết, cái nào đau hơn, chúng ta có được chọn không? Tỷ nói gì với ta đi mà, tỷ để ý đến ta chút đi … ta sợ lắm …”
Cạch một tiếng, chiếc nhẫn thứ hai rơi trên chiếc vòng tay vàng được lắp trở lại, những ký hiệu đang điên cuồng nhảy múa trên kính đá của Vân Xuyên chợt dừng lại. Vân Xuyên thở dài nhẹ nhõm một hơi, mang những công cụ kỳ lạ đó bỏ lại trong túi, sau đó cuối cùng cũng di chuyển đến một chỗ khác nằm hẳn xuống, kéo chiếc áo choàng từ dưới thân ra.
Chỉ vì một động tác này, trên người Vân Xuyên nhanh chóng xuất hiện vài chỗ đao cắt, vết máu loang lổ thành mảng lớn.
Tạ Ngọc Châu nhìn động tác của Vân Xuyên không khỏi hít ngược một hơi khí lạnh, nói: “Đúng là, nghe nói bị bỏng đau đớn tột cùng, có lẽ bị đâm chết vẫn dứt khoát hơn chút …”
Nàng còn chưa nói hết câu, chỉ thấy Vân Xuyên đột nhiên vung tay ném chiếc áo choàng vào biển lửa phía xa, trong nháy mắt tia lửa bắn tung tóe. Cổ tay Vân Xuyên nâng cao, chiếc vòng vàng trên cổ tay tức khắc vỡ thành ba lớp tổng cộng bảy chiếc vòng nhỏ, bên trong, hai lớp trong xoay tròn với tốc độ chóng mặt, viên đá màu lam trong chiếc vòng phát ra ánh sáng rực rỡ.
Ngay lúc đó, tro bụi của áo choàng bị thiêu cháy đột nhiên bay lên từ biển lửa, lơ lửng phía trên những tia lửa, tro bụi giống như có ý thức của bản thân, xoay tròn tụ lại lao thẳng về phía Vân Xuyên.
Vân Xuyên giơ bàn tay ra để đám tro bụi ấy quấn lấy cánh tay nàng, sau đó nhẹ nhàng thổi chúng một hơi.
Chỉ nhẹ nhàng thổi một hơi, nhưng với tro bụi thì lại giống như một cơn lốc, tro bụi nhận hơi thở của Vân Xuyên trong nháy mắt bốc lên, hình dáng màu xám tản ra hóa thành một con đại bàng khổng lồ, dang cánh lướt qua mũi đao quắp lấy Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu, vượt qua biển lửa mà bay về phía bầu trời đen tối.
Tạ Ngọc Châu bị tro bụi quấn quanh bay đi, bên tai tiếng gió rền vang. Đột nhiên được cứu khiến đại não của nàng trống rỗng trong khoảng thời gian ngắn, nàng ngước mắt nhìn sang Vân Xuyên – người bên cạnh cũng đang được tro bụi vây quanh, sững sờ một lát sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh, tròn mắt thốt lên: “Là thuật thổi khói hóa tro …”
Ngựa hoang kia, bụi đất nọ, vận vật sinh ra chỉ nhờ một hơi thở mà xoay vần. Thiên biến vạn hóa, tan mà không mất, tán mà không rời.
Là một trong pháp thuật tối cao của Tiêu Dao Môn, thuật thổi khói hóa tro.
Sao có thể chứ? Vân Xuyên sao có thể biết thuật thổi khói hóa tro? Vân Xuyên rõ ràng chỉ là một cô nương bình thường không có linh lực tu vi, hơn nữa bởi vì tinh thần từng chịu k*ch th*ch, hành sự cổ quái …
Trong đầu Tạ Ngọc Châu hỗn loạn, những vấn đề bị nàng xem nhẹ khi cuốn vào tai họa ùn ùn không dứt lũ lượt nảy lên trong đầu.
Tại sao Vân Xuyên có thể dùng tay không khắc pháp thuật lên gương?
Tại sao thị thạch của nàng lại có thể nhìn thấu cấu trúc của mộng cảnh?
Làm sao nàng có thể trở về từ tay kẻ bắt cóc mà không hề tổn thương gì?
Tim của Tạ Ngọc Châu đập thình thịch đinh tai nhức óc, nàng khó khăn mà đặt câu hỏi: “Vân Xuyên … người bắt cóc tỷ, vì sao lại bị treo cổ trên cây cam mà chết? Cây cam đó … rốt cuộc mọc lên như thế nào?”
Vân Xuyên dường như cuối cùng cũng nghe thấy tiếng của Tạ Ngọc Châu. Nàng quay đầu lại nhìn Tạ Ngọc Châu, ánh lửa phía sau nhuộm đỏ cả tấm lưng nàng, còn trước người thì được ánh sáng của vòng tay chiếu rọi thành xanh thẳm, như thể liệt hỏa và biển sâu cùng phân chia trên thân nàng.
Gió nóng bỏng cuồng loạn thổi tung lớp y phục rách nát nhuộm máu, mái tóc dài màu trắng bạc của nàng phản chiếu ánh sáng, như thể nàng đang dạo bước giữa biển sâu và lửa đỏ.
“À, ta trồng nó đấy.”
Giọng điệu Vân Xuyên nhẹ nhàng.
Tạ Ngọc Châu chậm rãi hỏi: “Trồng ở đâu?”
“Trong cơ thể bọn họ.”
“…… Bốn người chết ở Phó gia trang dạo trước, trên người họ cũng mọc cây, có phải do tỷ trồng không?”
“Chỗ đó gọi là Phó gia trang sao, đúng vậy, có bốn người chết ở đó.”
“…… Tỷ có biết, đó là giết người không?”
“Ta biết mà.”
Vân Xuyên nghiêng đầu, đôi mắt nàng cũng giống như biển sâu rực cháy, vừa sáng ngời vừa sâu thẳm.
“Ta là kẻ xấu tàn nhẫn độc ác mà.”
