Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 11: Tách ra một lát cũng không có chuyện gì đâu



Địa điểm tổ chức bữa cơm tối là ở một nhà hàng hàng đầu Túc Nguyên, chủ yếu phục vụ các món ăn miền Nam, rất được yêu thích ở Túc Nguyên, cần phải đặt trước một tháng mới có chỗ.

Chu Uẩn tháo dây an toàn, nhìn qua cửa sổ xe thấy chỗ đậu xe phía trước gần như kín chỗ, không muốn vì chuyện của mình làm phiền Văn Chú quá nhiều, chủ động nói rõ: “Văn tổng, cảm ơn anh đưa tôi tới đây.”

Cô thử mở cửa xe nhưng không được, liền quay đầu nhìn anh.

Văn Chú lại tỏ ra khá quan tâm đến cô: “Mặc bộ này qua đó sao?”

“Hả?” Chu Uẩn cúi đầu nhìn bộ đồ trên người mình, quả thực hơi mang tính chất công sở “Hôm nay nhân vật chính không phải tôi, chắc không ai để ý đâu.”

“Trong điện thoại không phải rất hung hăng sao?” Văn Chú liếc xéo cô, không dám khen ngợi bộ đồ này của cô “Với bộ đồ trên người cô, tối nay cô chỉ có thể làm nền, cô cam tâm sao?”

Trong điện thoại, lời Khương Thiên Doanh vẫn văng vẳng bên tai, cô cũng không chịu thua, nói dối là có bạn trai. Hình tượng Trương Tân Minh rất tốt, tuy so với hình tượng khí chất của Chu Vực thì hơi kém một chút, nhưng là kiểu người lớn thích. Chu Uẩn chính vì biết rõ điểm này mới chủ động liên lạc với Trương Tân Minh.

Có lẽ có cậu ta trợ giúp, “mức độ coi trọng” của vợ chồng Chu Bá Sầm và Thư Huệ đối với cô có thể giảm bớt chút ít, Khương Thiên Doanh không đến mức dăm bữa nửa tháng lại phát điên, tốt cho tất cả mọi người.

Chu Uẩn cân nhắc lại: “Không muốn rước thêm phiền phức.”

Dứt lời, tiếng mở khóa cửa xe vang lên bên tai. Tính cách Văn Chú là vậy, lời nói một lần sẽ không lặp lại lần hai, nghe hay không nghe là ở bản thân cô, sẽ không có bất kỳ sự ép buộc nào.

Chu Uẩn từ trên xe bước xuống, trên đường đi về phía cửa chính nhà hàng vừa hay gặp Trương Tân Minh, thấy cậu ta khác hẳn hình tượng ngày thường, không tiếc lời khen ngợi: “Cậu mặc thế này đẹp trai đấy.”

“Hả?” Cậu ta cúi đầu cử động giày, có chút ngượng ngùng “Em còn sợ mình mặc chưa đủ trang trọng.”

“Rất trang trọng rồi.” Chu Uẩn sợ cậu ta căng thẳng, dịu dàng an ủi “Chỉ là bữa cơm gia đình bình thường, có lẽ chúng ta chỉ cần lộ diện một chút là có thể rời đi rồi.”

Trương Tân Minh gật đầu: “Thời gian ngắn thì tốt, em sợ ở càng lâu càng dễ lộ tẩy, chị Uẩn, chị có lời gì cần dặn dò em không? Em ghi nhớ trước, đến lúc đó người nhà chị hỏi tới cũng có thể ứng đối.”

Chu Uẩn rất cảm kích Trương Tân Minh có thể đến, không muốn tăng thêm áp lực cho cậu ta, nói đơn giản về quá trình quen biết, thời gian hẹn hò, cũng như những dự định tương lai có thể bị hỏi đến.

Trương Tân Minh nghe rất kỹ, xung quanh ồn ào, cậu ta theo bản năng vô thức ghé tai lại gần Chu Uẩn, muốn nghe rõ hơn.

Người đàn ông vóc dáng cao lớn, người phụ nữ đứng bên cạnh càng thêm yêu kiều, nhìn từ xa rất xứng đôi vừa lứa.

Khương Thiên Doanh là người đầu tiên phát hiện ra đôi nam nữ đang kề vai trước cửa nhà hàng, cố ý nhắc nhở: “Ơ? Đó có phải là Tiểu Uẩn không?”

Được cô ta nhắc nhở, vợ chồng nhà họ Chu lần lượt bước xuống xe nhìn theo hướng ngón tay cô ta chỉ, có thể xác định là bóng lưng của Chu Uẩn.

Du Dĩnh nhân cơ hội nói to: “Tiểu Uẩn có bạn trai rồi sao? Thư Huệ, chị có biết không?”

Chuyện Chu Uẩn có bạn trai đối với cả nhà họ Chu đều là lần đầu tiên nghe nói, Thư Huệ quay đầu lại nhìn Chu Bá Sầm, hai người ăn ý thống nhất khẩu cung.

Thư Huệ là người nói trước: “Con cái lớn rồi, chuyện này chưa nói với tôi. Lát nữa tôi phải hỏi cho rõ.”

Chu Bá Sầm hùa theo: “Bọn trẻ bây giờ khác với chúng ta hồi đó, coi trọng tự do yêu đương, chúng ta làm phụ huynh đều là người biết sau cùng.”

Vợ chồng hai người kẻ tung người hứng, Du Dĩnh không tiện nói nhiều, lén đưa mắt với con gái, Khương Thiên Doanh chủ động khoác tay Chu Vực, nũng nịu như không có ai bên cạnh: “Chuyện Tiểu Uẩn có bạn trai có phải anh biết từ sớm rồi không, cố tình giấu chú Chu dì Thư và mọi người à?”

Chu Vực liếc nhìn tay cô ta, lẳng lặng rút tay về, ánh mắt từ từ dừng lại trên bóng lưng Chu Uẩn và người đàn ông đang đứng sóng đôi trước cửa nhà hàng. Cảm xúc được che giấu rất tốt, câu trả lời hoàn hảo không tì vết: “Nếu anh biết sớm thì sẽ không giấu em.”

Nụ cười nơi khóe miệng Khương Thiên Doanh hơi khựng lại, nhìn vào đôi mắt đen nhánh như đêm của Chu Vực, trong lòng lại hoảng hốt. Chỉ có mình cô ta biết rõ, ánh mắt anh ngoại trừ cảnh cáo không còn ý gì khác.

Du Dĩnh kéo Thư Huệ nói nhỏ: “Tôi thấy Thiên Doanh và A Vực tình cảm ngày càng tốt, chọn ngày định ngày cưới cho hai đứa đi?”

Hiểu con không ai bằng mẹ. Mặc dù Thư Huệ không rõ mối quan hệ riêng tư giữa Chu Vực và Khương Thiên Doanh diễn ra như thế nào, nhưng chỉ nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng đó, đừng nói là định ngày cưới, e rằng còn xa vời lắm.

Con trai bà tính tình thế nào bà rõ nhất, có chủ kiến riêng, làm việc càng có lề lối riêng, nếu thông báo cho anh ngày cưới định vào ngày nào tháng nào năm nào, chỉ sẽ gây ra một kết quả: Bữa cơm tối nay trở thành bữa cơm chia tay.

Hai bóng người phía trước bận rộn đối thoại không để ý một đám người đang dần đến gần phía sau.

Trương Tân Minh vì căng thẳng, không biết chỉnh cà vạt lần thứ bao nhiêu, cảm giác lỏng lẻo không thấy đâu, ngược lại cảm thấy cổ bị siết lại ngày càng khó chịu.

Chu Uẩn nhận ra cái nút cà vạt bị Trương Tân Minh thất bại trong việc điều chỉnh, bật cười: “Cậu mà cứ chỉnh nữa chắc nghẹt thở luôn đó.”

“Hả?” Cậu ta thử kéo cà vạt ra, nhưng lại thành phản tác dụng, cà vạt dường như thắt thành nút chết, không cởi được cũng không lấy xuống được.

Người ta một khi cuống lên thì càng nhiều sai sót, Chu Uẩn thấy cậu ta cuống đến mức trán rịn mồ hôi mỏng, mặt đỏ bừng trông rất khổ sở, èn giơ tay đặt lên tay áo cậu ta ngăn lại: “Để tôi giúp cậu.”

Trương Tân Minh sững sờ, xấu hổ vì sai sót của mình, lại biết rõ lúc này từ chối chỉ khiến mình mất mặt hơn “Phiền… phiền chị.”

Chu Uẩn đưa tay kiểm tra nút thắt cà vạt, sức tay đàn ông lớn, chỉ kéo nhẹ vài cái, nút thắt lỏng lẻo dường như dính chất kết dính, càng dùng sức càng dính chặt.

Chu Uẩn thử cởi nút thắt cho cậu ta, lần đầu móng tay cô suýt cứa vào cằm Trương Tân Minh, cô áy náy nói: “Cậu cúi thấp xuống một chút.”

“À, được.” Trương Tân Minh giống hệt lần đầu tiên nói chuyện với giáo viên, bối rối, không quen lắm, ánh mắt nhìn đi chỗ khác, nhiệt độ trên mặt đang tăng lên từng chút một.

Trong lúc bận rộn, khoảng cách hai người dần dần kéo gần, tuy là đang giúp đỡ, nhưng nhìn từ xa trông họ giống hệt một cặp tình nhân đang yêu nồng nhiệt, vô tư ôm hôn giữa chốn đông người.

Khương Thiên Doanh giả vờ kinh ngạc: “Thật không ngờ Tiểu Uẩn và bạn trai tình cảm tốt thật đấy, thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt có khác.”

Du Dĩnh đóng vai mặt lạnh: “Có điều vẫn phải chú ý một chút, ở nơi công cộng mà lôi lôi kéo kéo cảm quan không tốt lắm.”

Chỉ thiếu điều nói thẳng với Thư Huệ là gia giáo nhà họ Chu hơi thiếu sót, nhìn xem cô gái được dạy dỗ làm việc không có quy củ, không tránh khỏi lại là một màn so bì.

Chu Bá Sầm nhận được ánh mắt ra hiệu của Thư Huệ, trầm giọng gọi người: “Tiểu Uẩn!”

Nút thắt cuối cùng cũng cởi ra, Chu Uẩn nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau, nhắc nhỏ với Trương Tân Minh: “Người nhà tôi đến rồi.”

Trương Tân Minh nhanh chóng thắt lại cà vạt, vẻ mặt mỉm cười đứng bên cạnh Chu Uẩn, đợi người nhà họ Chu đi tới chào hỏi.

Trương Tân Minh chủ động giới thiệu bản thân: “Cháu chào chú dì, cháu tên là Trương Tân Minh, là… bạn trai Chu Uẩn.”

Vợ chồng nhà họ Chu là người từng trải, biết giữ lễ nghi chu toàn, đối mặt với lời chào hỏi của Trương Tân Minh, Chu Bá Sầm gật đầu đáp lại, Thư Huệ thì lộ ra nụ cười nhàn nhạt: “Chào cậu.”

Trương Tân Minh chưa gặp Chu Vực, nhưng có nghe nói Chu Uẩn còn có một người anh trai, hơn nữa người anh trai này tài mạo song toàn, năng lực xuất chúng, không ít cô gái trong công ty ái mộ anh ta, gọi đùa là lựa chọn bạn trai tốt nhất.

Vì phép lịch sự, Trương Tân Minh giữ vững tinh thần, không thể làm mất mặt Chu Uẩn hay bị người ta hiểu lầm là rụt rè, hào phóng đưa tay ra chào hỏi: “Xin chào, Chu tổng.”

Chu Vực dưới sự yêu cầu năm lần bảy lượt của Thư Huệ đã đến cửa hàng vest thay một bộ vest được may đo riêng cho anh ta vào tháng trước. Khí chất bẩm sinh khiến anh ta dù đứng ở vị trí ngoài cùng của đám đông vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Bộ vest màu xám đậm thẳng thớm quý phái mặc trên người anh ta càng tôn lên vẻ cao quý, hai năm không gặp, thời gian không để lại dấu vết hối hả nào trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, từng lời nói hành động, thậm chí thần thái ánh mắt của anh ta không khác biệt mấy so với trong ký ức của Chu Uẩn.

Nho nhã, lịch thiệp, cùng sự xa cách lạnh nhạt.

Rõ ràng chỉ có hai năm không gặp, nhưng lúc này Chu Uẩn vẫn cảm thấy một sự xa lạ khó tả.

Cô không chủ động chào hỏi như trước kia, chỉ nhẹ nhàng gọi tên những người trong nhà, ánh mắt lướt qua đâu, ôn tồn gọi người đó, từ Chu Bá Sầm đến Thư Huệ cuối cùng đến người Chu Vực, giọng điệu cực nhạt: “Anh.”

Cô lập tức dời mắt khỏi người anh ta, khoác lấy cánh tay Trương Tân Minh, đứng lùi sang một bên: “Thời gian không còn sớm nữa.”

“Tiểu Uẩn nói đúng, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta vào trong trước, đứng bên ngoài nói chuyện còn ra cái thể thống gì, vào trong ngồi xuống nói chuyện cho thoải mái.”

Thư Huệ nhiệt tình mời hai mẹ con nhà họ Khương, hỏi Khương Nghiêm Bân sao không tới, Du Dĩnh nói công ty tạm thời có việc sẽ đến muộn chút, bảo mọi người không cần đợi ông ta.

Các trưởng bối đi trước, Chu Uẩn không nhanh không chậm đi cùng Trương Tân Minh ở cuối cùng, hai người đều không nói chuyện.

Khoảnh khắc người nhà họ Chu xuất hiện, Trương Tân Minh nhạy bén bắt được cảm xúc của Chu Uẩn từ từ thay đổi, sự dịu dàng giữa mày mắt dần tan biến, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng nhàn nhạt bao quanh..

Vì mối quan hệ chưa đủ thân thiết, có những lời cậu ta không nên hỏi. Nói quá nhiều chỉ gây phiền phức, không chừng ấn tượng khá tốt về cậu ta cũng sẽ bị gắn mác “không ra gì”.

Lần đầu gặp mặt, Trương Tân Minh có thể cảm thấy quan hệ giữa Chu Uẩn và mấy người phía trước phảng phất một mùi vị kỳ quái. Họ nói chuyện bình thường nhưng không hề thân mật, đặc biệt là bên ngoài thường nói Chu Vực đối xử với cô em gái này rất tốt, đến mức muốn hái cả sao trên trời xuống. Thế nhưng hôm nay gặp người thật, Chu Uẩn chào hỏi với vẻ mặt hờ hững, Chu Vực thậm chí còn không nở một nụ cười, cũng chỉ đáp lại bằng tiếng “ừm” lạnh nhạt không hơn không kém,  khác biệt quá lớn so với lời đồn bên ngoài.

Chẳng lẽ những lời đồn đó đều là thiết lập nhân vật do nhà họ Chu bỏ tiền mua để marketing?

Cậu ta còn đang chìm trong nghi ngờ thì đã đến phòng bao, may mà Chu Uẩn kịp thời kéo cậu ta lại, tránh khỏi sự ngượng ngùng khi đâm vào người đi trước.

Phòng bao tông màu tổng thể thiên về tông lạnh, phong cách trang trí dùng một câu lộng lẫy xa hoa để hình dung cũng không quá đáng. Rõ ràng chỉ có mấy người dùng bữa, nhưng cái bàn lại là bàn tròn lớn đủ chỗ cho hai mươi người.

Trước khi ngồi xuống, Chu Vực đề nghị ngồi phân tán ra, vừa đủ chỗ, không cần phải chen chúc nhau. Do anh ta mở lời nên mọi người ngồi xuống đều cách nhau hai chỗ trống.

Nhân viên phục vụ đưa cho mỗi người một thực đơn, và tự tin nói tất cả các món ăn trong quán đều được đánh giá cao, chỉ cần chọn theo khẩu vị là được, không lo dở.

Một nhân viên phục vụ khác đẩy xe rượu vang đi vào phòng bao, bình thở rượu, ly chân cao, chúng phản chiếu một vẻ lạnh lẽo, như thể vừa được mang ra từ tủ rượu, tỏa ra từng luồng khí lạnh mỏng manh.

Nhân viên phục vụ hỏi Chu Bá Sầm có cần mở rượu không, ông gật đầu đồng ý.

“Để tôi.” Chu Vực đột ngột lên tiếng.

Ánh mắt những người trong phòng bao ngoại trừ Chu Uẩn đồng loạt đổ dồn về phía anh ta.

Anh ta như thể không thấy những ánh mắt đang hướng về mình, thản nhiên nhận lấy chai rượu vang đỏ, thay thế công việc của người phục vụ.

Rời khỏi chỗ ngồi, cầm bình thở rượu, rượu vang đỏ sóng sánh, Chu Vực tự hạ thấp thân phận rót rượu vang cho tất cả mọi người.

Bắt đầu từ Chu Bá Sầm, một phần ba ly chân cao được rót đầy chất lỏng màu đỏ thẫm, ông khẽ thì thầm: “A Vực, giao cho nhân viên phục vụ là được, không cần quá khách sáo.”

“Bữa cơm này là kết quả bố và mẹ lên kế hoạch cả tháng trời, con thể hiện tốt một chút, chẳng phải đúng ý hai người sao?” Chu Vực đặt ly rượu không nhẹ không mạnh trước mặt Chu Bá Sầm, đi đến vị trí của Thư Huệ.

So với lời nói giữ thể diện của Chu Bá Sầm, Thư Huệ ngược lại không nói nhiều, chỉ bảo: “Lát nữa rót cho dì Du con một ly là được rồi, thể hiện trước mặt người lớn thôi, còn vãn bối thì không cần đâu.”

Chu Vực đặt ly rượu bên tay bà, không nhận lời, chuyển hướng đi đến bên cạnh Du Dĩnh, với thái độ đối xử công bằng rót rượu vào ly trong tay bà ta, trước khi bà ta mở miệng đã cất bước rời đi, khi đi qua bên cạnh Khương Thiên Doanh, anh ta rót cho cô ta ít rượu nhất.

Vẻ mặt Khương Thiên Doanh hơi cứng lại.

Du Dĩnh rất giỏi tìm cách gỡ thể diện: “A Vực vẫn quan tâm con đấy, biết con dạo này hơi cảm, chỉ rót cho con một chút rượu.”

“Thiên Doanh không khỏe trong người à?” Thư Huệ nghe thấy chủ động ngồi xích lại gần quan tâm.

Vị trí Chu Uẩn vừa vặn đối diện Khương Thiên Doanh, Thư Huệ ngồi qua, từng lời nói hành động lọt vào tầm mắt. Có lẽ trong mắt bà, chuyện nhật ký năm đó Khương Thiên Doanh làm không tồi, tránh cho nhà họ Chu một vụ bê bối bùng nổ, đối lập với hành vi cố chấp đến bữa cơm tối nay của Chu Uẩn, càng làm nổi bật sự ngoan ngoãn và hiểu chuyện của Khương Thiên Doanh.

“Cảm ơn Chu tổng.” Trương Tân Minh được quan tâm quá mức mà có chút kinh ngạc, vội vàng đứng dậy nhận ly rượu “Anh khách sáo quá rồi.”

“Hiếm khi Tiểu Uẩn chịu chủ động dẫn bạn về, không cần khách sáo.”

Giọng nói từ tính trầm ấm đó vừa vang lên, Chu Uẩn thoát khỏi những ký ức quá khứ, mới nhận ra Chu Vực đã đến bên cạnh. Anh ta cầm ly chân cao bên tay cô ấy lên, nhưng lại rót vào đó một ly nước cam ép tươi từ xe đẩy.

Cùng với hành động của anh ta, bầu không khí gia đình hòa thuận vốn được cố tình tạo ra dần xuất hiện vết rạn nứt. Mấy người đối diện đều không nói gì, nhưng những ánh mắt hướng tới đó lại chất chứa ngàn lời muốn nói.

Đứng đầu là Thư Huệ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, vài lần mở miệng muốn nói gì đó, nhưng e ngại Trương Tân Minh có mặt nên không tiện bộc phát.

Sắc mặt Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh càng lúc càng khó coi., vợ chồng nhà họ Chu đều ở đây, không đến lượt mẹ con họ nói ra nói vào, chỉ có thể nén giận.

Khoảnh khắc ly nước cam được đặt xuống, Chu Uẩn nghe rõ tiếng ly chạm đệm lót bàn, tim cô thắt lại, mắt cụp xuống nhìn tấm lót bàn ăn, cố gắng phớt lờ áp lực đến từ Chu Vực.

Không sao, cô là người cuối cùng, rượu đều rót xong rồi, anh ta cũng nên về chỗ rồi.

Sau khi tự an ủi một chút, cảm xúc Chu Uẩn dần dần bình ổn lại, nhưng rất nhanh vì hành động của anh ta, trái tim đó lại đập loạn nhịp, càng lúc càng không thể kiểm soát.

Chu Vực không trở về chỗ ngồi ban đầu, kéo ghế ăn bên cạnh Chu Uẩn ra, tự nhiên ngồi xuống.

Thân hình cao ráo, thẳng tắp. Khoảnh khắc anh ta ngồi xuống, tầm nhìn của cô hoàn toàn bị hình bóng anh ta chiếm lĩnh. Chu Uẩn nhận thấy anh ta khoanh chân, cúi đầu nhìn điện thoại. Bộ vest màu xám đậm tự thân đã mang đến cảm giác áp lực. Tất cả những gì cô thấy trong tầm mắt bây giờ chỉ là một mảng tối.

Ánh mắt của những người đối diện gần như đồng loạt đổ dồn lên người Chu Uẩn, hệt như cảnh tượng cô nhìn thấy khi đẩy cửa bước vào hai năm trước. Cảm giác không gian chật hẹp đột ngột ập đến, ngạt thở, bối rối, và cả một chút tức giận.

Thật không may, điện thoại của Trương Tân Minh reo lên. Vừa định giải vây cho Chu Uẩn, thì tiếng chuông điện thoại ồn ào và phiền phức vang lên không đúng lúc. Cậu ta nhanh chóng chuyển sang chế độ im lặng. Đó là cuộc gọi từ Bạch Đàm.

Xuất phát từ thái độ trách nhiệm với công việc, Trương Tân Minh áy náy đứng dậy giải thích với mọi người là điện thoại công ty, vội vàng rời khỏi phòng bao ra ngoài gọi lại.

Cậu ta vừa đi, dường như đã mang theo luôn chút hơi ấm duy nhất bên cạnh Chu Uẩn. Trạng thái cô lập, không nơi nương tựa khiến trái tim cô đau nhói. Sự bình tĩnh giả vờ đối mặt với tình huống này vẫn không thể nào đạt được sự thản nhiên thực sự.

Điện thoại của Trương Tân Minh sẽ không kết thúc ngay được. Chu Vực không đi, cô chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.

Chu Uẩn mím mím môi, tìm một lý do thích hợp: “Con ra xem anh có việc gì gấp không.”

Cơ thể vừa hơi đứng lên lại bị người ta khống chế trong giây tiếp theo, ngón tay ấm áp có lực của Chu Vực ấn lên đầu gối đang co lại của cô, cánh tay anh ta dài, biên độ động tác không lớn, mấy người đối diện nhìn không ra, chỉ có Chu Uẩn biết rõ nhất, bàn tay đó đã dùng bao nhiêu lực.

“Nghe điện thoại thôi mà.” Ánh mắt Chu Vực từ phía bên kia liếc sang, thấy dáng vẻ hơi căng thẳng của cô “Tách ra một lát cũng không có chuyện gì đâu.”

Trước đây cô rất bám anh ta, từ nhỏ đã đi theo sau anh ta, ỷ lại anh ta cũng tin tưởng anh ta, trước mặt anh ta là con người thật của cô, hoạt bát vui vẻ.

Mà bây giờ, vừa an phận lại vừa yên tĩnh.

Từ sau khi từ Dung Thành trở về, sự thân thiết từng có đó đang dần biến mất, cô bắt đầu đề phòng anh ta, bắt đầu có bí mật với anh ta, bắt đầu xa lánh anh ta…

Ban đầu, anh ta tưởng là cô đang giận dỗi, qua vài tháng là hết, nhưng cô lại ở Dung Thành một năm.

Sau đó, anh ta nghĩ rằng mình quá nuông chiều cô, khiến cô càng ngày càng thích dỗi hờn, nhưng cô lại ở Dung Thành thêm một năm nữa.

Bất kể là năm đầu tiên hay năm thứ hai, trong khoảng thời gian này, cô không còn chủ động liên lạc với anh ta, càng không giống trước kia chuyện lớn chuyện nhỏ đều muốn chia sẻ.

Cô tự bao bọc mình hoàn toàn, rúc vào trong một cái vỏ trứng, anh ta có thể đập vỡ vỏ trứng, nhưng kết quả nhận được chắc chắn là một cô ấy đã tan vỡ.

Chu Vực nhẫn nhịn, mặc kệ cô, chỉ cần cô vui, có thể giống như trước kia, có giận dỗi một chút cũng không sao. Nhưng nhìn lại bây giờ, là anh ta đã quá nuông chiều, dung túng cô yêu đương, có bạn trai, muốn đi thì đi, muốn về thì về, hoàn toàn không xem anh ta ra gì.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...