Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 12: Yêu thầm không phải là phong cách của tôi



Du Dĩnh cuối cùng đã không giữ được Khương Thiên Doanh. Nhìn cô ta đột nhiên đứng dậy, bắp chân va vào ghế ăn, chân ghế ma sát với gạch sàn tạo ra tiếng kéo lê chói tai. Bà ta nhắm mắt lại đầy thất vọng, vô cùng bất mãn với hành động này của con gái mình. Bà ta chỉ có thể giữ nụ cười đúng mực trên mặt, lén lút kéo áo Khương Thiên Doanh dưới gầm bàn, khuyên cô ta giữ bình tĩnh.

Cảm giác đau ở chân truyền rõ ràng đến dây thần kinh nhạy cảm của Khương Thiên Doanh, cô ta cố nén nỗi chua xót đang dâng trào trong lòng, đôi môi đỏ mọng khẽ run lên, cố gắng tỏ ra không bận tâm, ôn tồn nói: “Tiểu Uẩn muốn đi tìm bạn trai thì cứ để em ấy đi đi, lỡ có việc gấp, em ấy ngồi đây sốt ruột cũng không được.”

Ánh mắt lạnh lùng của Chu Vực quét ngang qua, khóa chặt nụ cười gượng gạo của Khương Thiên Doanh, giọng điệu lạnh lùng đáp lại lời khuyên của cô ta: “Nghe điện thoại thì có việc gì gấp được chứ?”

Du Dĩnh là một người tinh ranh, đã nhận ra dấu hiệu không vui của Chu Vực. Bà ta dùng sức kéo cánh tay phải của Khương Thiên Doanh, ra sức kéo cô ta về chỗ ngồi, thể hiện sự uy nghiêm và dạy dỗ của bậc phụ huynh trước mặt mọi người: “Thiên Doanh, thường ngày mẹ dạy con thế nào? Ăn nói làm việc phải suy nghĩ kỹ càng, A Vực là anh trai Tiểu Uẩn, chuyện anh em chúng nó nói chuyện không cần con xen vào!”

Lời trách móc của Du Dĩnh rất nặng nề, cộng thêm vẻ mặt lạnh lùng, thật sự tạo ra ảo giác như đang dạy dỗ con gái để ghi nhớ. Đáng tiếc, Chu Uẩn quá hiểu bà Khương này là người như thế nào, ăn nói làm việc không hề sơ hở, mà những người như vậy thường được gọi chung là: kẻ gió chiều nào xoay chiều đó.

Những năm trước đã từng chứng kiến, nay nhìn lại chỉ thấy ghê tởm.

Chu Uẩn không muốn nhìn những ánh mắt trách móc từ phía đối diện. Ánh mắt mọi người đặt lên người cô quá rõ ràng, Trương Tân Minh  vẫn chưa quay lại, lấy đó làm cái cớ để rời đi là một lựa chọn không tồi.

Cô dùng sức gạt đôi tay đang giữ mình ra, đôi môi anh đào khẽ mở: “Em không ở…”

Lời còn chưa dứt, trọng lượng bỗng nhiên tăng thêm trên vai đè cô ngồi trở lại vị trí cũ. Ban đầu tưởng là Chu Vực, cho đến khi hơi nghiêng đầu, nhìn rõ bàn tay đặt trên vai không phải Chu Vực, cũng không phải Trương Tân Minh, mà là một bàn tay nam giới gân xanh nổi rõ, đốt ngón tay thon dài. Trên ngón áp út có một dòng hình xăm chữ nước ngoài kéo dài xuống cổ tay.

Chu Uẩn không hiểu nhiều về hình xăm, nhưng qua những gì nhìn thấy trước mắt, cô cảm nhận rõ kỹ thuật điêu luyện của thợ xăm. Từ nét đầu tiên đến nét cuối cùng, có thể nói là liền mạch, cảm giác kéo nét ở đầu và cuối bay bổng phóng khoáng, hoàn toàn không phải là hiệu ứng mà người mới có thể đạt được.

“Không phải nói bữa cơm gia đình sao, sao không thông báo cho tôi?”

Giọng nói trầm ấm từ tính này vừa vang lên, dường như toàn bộ máu huyết trong người Chu Uẩn bắt đầu chảy ngược. Cô chần chừ quay đầu lại như cảnh quay chậm trong phim, nhìn rõ chủ nhân của đôi bàn tay trên vai. Một người vốn không nên xuất hiện ở đây, lại đang đứng cạnh cô, hơi cúi người, bờ vai rộng lớn tựa vào đôi vai gầy của cô, tư thế vô cùng thân mật.

Bữa cơm gia đình đang yên đang lành vì sự ghé thăm đột ngột của anh hoàn toàn bị đảo lộn.

Chu Bá Sầm là người phản ứng đầu tiên, đứng dậy với tốc độ nhanh nhất, vẻ vui mừng trên mặt hiện lên rõ ràng: “Văn tổng?!”

Thử hỏi cả Túc Nguyên có mấy người họ Văn? Những người có mặt đều là những gia đình có máu mặt trong giới, Chu Bá Sầm vừa gọi Văn tổng, Thư Huệ với tư cách là vợ cũng lập tức phản ứng đứng lên theo: “Hóa ra là Văn tổng, khách quý khách quý, mau mời ngồi.”

Du Dĩnh lần đầu tiên gặp mặt Văn Chú, trước đây nghe nói qua không ít lời đồn về nhà họ Văn, hôm nay được gặp người thật, quả thực ngẩn ra hồi lâu, ngạc nhiên hơn là vị Văn tổng này so với Chu Vực chỉ hơn chứ không kém.

Khương Thiên Doanh nhìn Chu Vực lại nhìn Văn Chú, không lệch không nghiêng chạm phải ánh mắt ném tới của người sau, tay buông thõng bên hông theo bản năng siết chặt, hô hấp chậm lại, sự hoảng loạn chưa từng có.

Đôi mắt tràn đầy xâm lược và áp bức nhìn thẳng vào cô ta, giống như một vị tướng xông pha trận mạc mắt đỏ ngầu vì sát khí, không gì cản nổi, hoàn toàn không e dè. Nếu ánh mắt của Chu Vực khiến người ta cảm thấy áp lực bội phần, thì cảm giác đầu tiên mà vị Văn tổng lừng lẫy này mang lại là sự xâm phạm trắng trợn, đó là một kiểu gây áp lực tấn công toàn diện, không mấy ai có thể chịu đựng được khi đối mặt trực tiếp.

Sự xuất hiện của anh vô hình chung mang đến bầu không khí khác biệt cho bữa cơm tối nay, từ một sự kỳ quái này nhảy sang một sự kỳ quái khác. Sự kỳ quái trước khiến Chu Uẩn khó chịu, còn sự kỳ quái sau khiến tất cả mọi người khó chịu.

Mối quan hệ giữa Chu Vực và Văn Chú có thể coi là tạm được, dù bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của anh, nhưng việc kiểm soát cảm xúc là bài học bắt buộc mà tất cả họ đều phải thành thục. Chu Vực đứng dậy, thản nhiên thay mặt nhà họ Chu bày tỏ sự chào đón, và mời anh ngồi vào vị trí bên cạnh Trương Tân Minh.

Văn Chú nghiêng đầu nhìn vị trí Chu Vực sắp xếp, cách Chu Uẩn bốn chỗ ngồi. Đuôi lông mày anh nhướng lên, tự ý kéo ghế ăn bên cạnh Chu Uẩn ngồi xuống.

Mọi người nghi hoặc rốt cuộc hai người có quan hệ gì, giây tiếp theo Văn Chú dùng hành động cho bọn họ câu trả lời.

Anh liếc nhìn khoảng cách giữa Chu Uẩn và mình hiện tại, bàn tay rộng lớn nắm lấy chỗ khoét trên lưng ghế, nhẹ nhàng kéo một cái, khiến cô trượt ngang sang bên cạnh anh, một khoảng cách thân mật đến mức gần như chạm vào vai nhau.

Loạt thao tác này khiến mấy người đối diện kinh ngạc, mà cặp lông mày nhíu chặt của Chu Vực kể từ khi Văn Chú bước vào chưa từng giãn ra. Hành động thân mật, vô tư này dường như nhắc nhở tất cả mọi người rằng mối quan hệ giữa họ không hề tầm thường. Chẳng phải mười mấy phút trước vẫn còn có Trương Tân Minh là bạn trai chính thức sao?

Không chỉ bọn họ, Chu Uẩn là người đầu tiên thoát khỏi sự ngỡ ngàng, lẩm bẩm với giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: “Anh làm gì vậy?”

“Không rõ ràng sao?” Văn Chú nhân đó duỗi cánh tay trái gác lên phía sau lưng ghế của cô, với tư thái chiếm hữu tuyên bố chủ quyền rõ ràng rành mạch.

Hành vi của anh không nghi ngờ gì làm gia tăng sự tò mò của những người khác trong phòng bao, đặc biệt là Du Dĩnh, bà ta đã đánh mất phong cách làm việc “quan sát diễn biến rồi hành động” thường thấy của mình, nóng lòng hỏi về mối quan hệ của hai người: “Tiểu Uẩn, cháu không định giới thiệu một chút sao?”

Chu Bá Sầm liếc xéo Du Dĩnh một cái, mày rậm khẽ cau, không hài lòng với cách bà ta xen vào chuyện không phải của mình. Ông đặt tay đang đặt trên đầu gối lên đùi Thư Huệ, khẽ đẩy một cái, một lời nhắc nhở không cần nói.

Thư Huệ biết ý ông, lấy tư cách nữ chủ nhân ngắt lời Du Dĩnh, mỉm cười, thân mật chào Văn Chú: “Trước đây từng nghe A Vực nhắc đến Văn tổng. Bá Sầm ở nhà cũng thường nói nếu sau này A Vực có thể giống như Văn tổng, giao công ty cho nó, chúng tôi cũng yên tâm.”

Lời khách sáo Văn Chú nghe quá nhiều, đối với anh mà nói đã sớm không còn mới mẻ nữa, đáp lại thế nào, có nên đáp lại hay không, hoàn toàn dựa vào tâm trạng anh.

Anh không đáp lại ngay lập tức, nụ cười trên môi Thư Huệ dần đông cứng.

Chu Uẩn chú ý thấy Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh nhìn nhau rồi nở một nụ cười nhạo báng, biểu cảm trên mặt hai người thay đổi rất nhanh, nếu không chú ý quan sát kỹ, không dễ phát hiện.

Thư Huệ dù sao cũng là mẹ nuôi trên danh nghĩa của cô, chăm sóc cô nhiều năm, hai mẹ con cho dù có xích mích cũng không thể để người ngoài xem trò cười.

Lòng Chu Uẩn mềm đi, quay đầu nhìn Văn Chú, trong đôi mắt trong veo pha lẫn vài phần cầu xin “Nói chuyện với anh đấy.”

Lông mày cô khẽ động, đôi mắt sao chuyển nhẹ, ánh mắt ám chỉ về phía Thư Huệ.

Văn Chú thu hết biểu cảm nhỏ của cô vào đáy mắt, biết ý cô muốn biểu đạt, anh nhìn cô một cái đầy ẩn ý, rồi đột ngột chuyển ánh mắt sang phía đối diện, khách khí nói với Thư Huệ: “Không ngờ tôi lại được đánh giá cao như vậy ở chỗ Chu tổng. Chỉ là không biết ở chỗ Chu Uẩn thì cô ấy có suy nghĩ gì về tôi?”

Lời này vừa nói ra, bầu không khí vừa dịu đi chưa được hai giây vì anh mà lại trở nên căng thẳng lần nữa, mà Chu Uẩn thì giống như đang đi trên sợi dây thép treo lơ lửng, chao đảo sang hai bên, mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.

Cô không hiểu tại sao Văn Chú lại xuất hiện, tại sao Trương Tân Minh vẫn chưa về, tại sao nhà hàng vẫn chưa lên món.

Cô cố gắng thoát khỏi sự khó chịu khi bị mọi người nhìn chằm chằm, nhưng cô đã đánh giá thấp bản thân, bữa cơm gia đình tối nay, cô dường như đã trở thành nhân vật chính.

Khương Thiên Doanh không nhịn được, chua ngoa nói: “Văn tổng và Chu Uẩn có quan hệ gì vậy? Bạn trai Chu Uẩn không phải là anh Trương vừa rồi sao? Tối nay cô ấy đặc biệt đưa người ta đến để chú Chu dì Thư biết mặt, cuộc điện thoại này gọi cũng lâu thật, sao đến giờ vẫn chưa về?”

“Cậu ta sẽ không quay lại đâu.”Văn Chú hất mắt nhìn sang, giữa đôi mày có chút lạnh lùng, nhìn chằm chằm Khương Thiên Doanh từng câu từng chữ nói ra “Tôi bảo cậu ta về rồi.”

“Đây là tại sao?” Du Dĩnh nhìn Thư Huệ, thấy bà cũng tò mò, liền tự mình hỏi cho rõ “Chu Uẩn, bạn trai cháu có phải quá vô lễ rồi không? Đi mà không chào hỏi ai, không xem trưởng bối ra gì sao?”

Bất cứ lúc nào, chỉ cần có Du Dĩnh ở đó, Chu Uẩn luôn có cảm nhận sâu sắc thế nào là cạn lời. Dựa vào việc sắp kết thông gia với nhà họ Chu, bà ta đã chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà họ Chu, và đối với cô, một người con gái nuôi, bà ta chưa từng tôn trọng.

Chu Uẩn mở miệng chuẩn bị phản bác.

“Tôi diễn đạt không đủ rõ ràng sao?” Văn Chú chuyển tay gác trên lưng ghế sang vai Chu Uẩn, đầu ngón tay hơi khép lại, khoảng cách vốn đã gần nay không còn khe hở, cô hoàn toàn bị ôm vào trong lòng “Là tôi bảo cậu ta nhìn rõ hiện thực.”

“Hiện thực?” Du Dĩnh ngạc nhiên “Hiện thực gì?”

Văn Chú thản nhiên nói: “Tôi có hứng thú với Chu Uẩn, bà cảm thấy cậu ta có mấy phần thắng?”

Lời nói này ngông cuồng đến cực diểm. Dù mọi người đều biết thân phận của Văn Chú cao quý, nhà họ Văn vô cùng giàu có, nhưng việc công khai bày tỏ như vậy lại khác với sự khiêm tốn giả tạo mà họ vẫn thường làm. Nó quá phô trương đến mức khiến người ta không thể tiếp lời, hệt như thái độ anh dành cho Trương Tân Minh giờ đây đã chuyển sang họ.

Nữ chính toàn thân cứng đờ, bàn tay đặt trên vai cô hoàn toàn không dùng sức, nhưng lại như thể bóp nghẹt vận mệnh của cô. Chu Uẩn mất đi khả năng diễn đạt ngôn ngữ cơ bản nhất, cúi mắt nhìn chằm chằm vào mặt giày sạch sẽ, lắng nghe Văn Chú đấu khẩu, một mình địch lại cả trăm người.

Mấy người đối diện bị nói đến mức á khẩu không trả lời được. Một câu nói của Văn Chú đã chặn đứng sự tò mò của họ. Nhìn Chu Uẩn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, không hề hé răng nửa lời, như ngầm xác nhận một mối quan hệ nào đó.

Chu Vực chính là người lên tiếng phá vỡ cục diện vào thời khắc này, phù hợp với phong cách xử lý công việc quen thuộc của anh ta, giọng điệu không chút gợn sóng: “Văn tổng, Tiểu Uẩn là em gái tôi cũng là con gái nhà họ Chu, không phải là những người anh có thể tùy ý trêu chọc tán tỉnh lúc rảnh rỗi, nhà họ Chu tuy không so được với nhà họ Văn, nhưng cũng sẽ không trơ mắt nhìn người nhà bị bắt nạt mà đứng ngoài quan sát.”

Không khí lạnh dường như ùa vào qua cửa sổ, thổi lên cơn gió buốt giá, làm tan biến hoàn toàn hơi ấm còn sót lại trong phòng bao.

Cơ hội Chu Bá Sầm giao thiệp với nhà họ Văn đếm trên đầu ngón tay, nhưng không có nghĩa là ông không hiểu, Chu Vực vừa nói xong, ông ho khan một tiếng thật mạnh, rồi lườm anh ta một cái, hận không thể chạy đến bên cạnh Chu Vực bịt miệng anh ta lại cho yên.

Thư Huệ nhận ra vẻ mặt chồng căng thẳng, lên tiếng hòa giải: “Văn tổng, A Vực và Tiểu Uẩn cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh trai đối với em gái luôn trông chừng rất chặt, thứ lỗi nhé.”

“Tôi hiểu.” Văn Chú ngay trước mặt mọi người, từ từ di chuyển bàn tay đó đến sau chiếc gáy mảnh khảnh của Chu Uẩn, nhẹ nhàng v**t v*, giống như đối đãi với một báu vật trăm năm mới gặp “Có điều lời này của Tiểu Chu tổng nói cứ như là rất hiểu tôi vậy?”

Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu lên, chính giữa ấn đường sắp nhíu thành một chữ “xuyên” (川) thanh tú, cô dùng ánh mắt mà chỉ hai người mới hiểu để ngăn cản hành vi của anh.

Nhưng Văn Chú xưa nay vốn không đi theo lẽ thường. Dù anh có hiểu ý cô, anh vẫn làm theo ý mình. Đôi tay đang đặt sau gáy cô đẩy nhẹ về phía trước, chóp mũi cô không lệch một ly nào mà chạm đúng vào đôi môi mỏng của anh.

Sự kinh ngạc chiếm lấy chút bình tĩnh cuối cùng của Chu Uẩn, cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng rồi một sự ấm áp ập vào mặt, giọng nói trầm thấp của anh ẩn chứa sự nhắc nhở…

“Không phải muốn thắng sao?”

“Tôi giúp cô.”

Ngón cái nóng rực của anh áp lên má trái cô, lộ ra khuôn mặt với đường hàm rõ nét cho những người đối diện nhìn rõ. Đôi môi mỏng lướt qua ngón cái cực nhanh, hoàn thành ảo giác về một nụ hôn vô cùng tự nhiên.

Chu Vực không hề cử động, nhưng khóe mắt đã thu trọn cảnh tượng bên cạnh vào, bàn tay trái đặt trên đầu gối đã siết chặt thành nắm đấm, các đốt xương cổ tay hơi nổi lên màu xanh nhạt. Anh ta kiềm chế cảm xúc đang dao động, tay phải cầm ly rượu vang đỏ trên bàn, ngửa cổ uống cạn.

“Các trưởng bối còn ở đây.” Chu Vực đặt ly rượu xuống, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Văn Chú với ánh mắt thâm trầm “Việc gì nên làm và việc gì không nên làm, tôi nghĩ Văn tổng rõ hơn tôi.”

Văn Chú cầm ly rượu vang đỏ chưa hề động đến của Trương Tân Minh lên, nhấp một ngụm nói: “Tôi là người không thích giấu giếm, yêu thầm không phải là phong cách của tôi. Tôi muốn ai, sẽ ra tay ngay lập tức. Cứ quanh co lòng vòng chỉ khiến anh tự tay đẩy người mình yêu sang cho kẻ khác thôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...