Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 140: Chỉ có hướng tiến về phía trước chứ không có đường quay đầu.



Chu Uẩn vừa định lên tiếng la hét, người đè lên cô dường như đã dự đoán trước cô sẽ có hành động này, thủ pháp cực nhanh, bịt chặt miệng cô không cho phát ra bất kỳ âm thanh nào. Đôi tay đang trói buộc trên eo đột nhiên giật mạnh chiếc áo khoác trên người cô, lực đạo rất lớn, gần như là xé rách áo khoác khỏi người cô.

Chu Uẩn không nói được câu nào, bàn tay trên môi dùng lực rất mạnh, cô thử nâng chân lên để tách hai người ra, giây tiếp theo, bị người ta bế thốc lên không trung, ném vào trong xe với tốc độ cực nhanh.

Trời tối đen như mực, trong xe không có bất kỳ ánh sáng nào, chiếc xe này dường như đã đậu ở đây từ sớm chỉ đợi cô xuất hiện là ra tay.

“Đừng động đậy.”

Khoảnh khắc giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, cơ bắp đang căng cứng của Chu Uẩn lập tức thả lỏng, sự trói buộc trên người cũng dần biến mất. Cô giơ tay đấm mạnh vào anh: “Văn Chú, anh còn dám làm thế nữa, em…”

Lời còn chưa dứt, trên môi lại bị một luồng hơi ấm tập kích, lời cảnh cáo vừa rồi của cô đã bị nhân ngay một cú vả mặt nhanh nhất trong lịch sử, Văn Chú lại một lần nữa dùng môi chặn môi, ép tất cả những lời chất vấn của cô quay ngược trở lại trong cổ họng.

“Suỵt.” Văn Chú lên tiếng nhắc nhở, bàn tay giữ cằm cô nhẹ nhàng xoay mặt cô đi, nhắc nhở cô im lặng quan sát.

Vị trí bọn họ đang ở rất kín đáo, nhờ lợi thế của con dốc nên những người đi ở phía bên kia nhất thời sẽ không chú ý đến chỗ này.

Nhìn những ánh đèn pin hỗn loạn phía trước, ước chừng có vài người đang men theo hướng Chu Uẩn vừa rời đi để tìm kiếm kỹ càng. Bên ngoài có ánh sáng, nhưng nội dung Chu Uẩn có thể nhìn thấy vẫn có hạn, cô không hiểu tại sao Văn Chú lại đột nhiên xuất hiện ở đây, lại tại sao biết bên ngoài có người, những chuyện này nhất thời không nghĩ thông.

Văn Chú đưa chiếc kính nhìn ban đêm đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Chu Uẩn nhận lấy đồ, khoảnh khắc đặt lên trước mắt, mọi động tĩnh bên ngoài đột ngột trở nên rõ ràng. Phía bên kia con dốc có bốn người, bọn họ chia làm hai nhóm để tìm kiếm, trong đó có một người tìm thấy một chiếc áo, xách trên tay gọi mấy người khác qua xem.

Trong kính nhìn ban đêm có thể thấy rõ ràng, người đàn ông xách áo cuối cùng mò được một vật trong áo ra, kích thước tương đương USB, cụ thể là cái gì thì không nhìn rõ.

Nơi đồng không mông quạnh, nếu không có tiếng gió, tiếng người nói chuyện sẽ từng chút từng chút lan ra tứ phía, ngay cả cảm xúc của đối phương cũng có thể nghe ra một hai phần.

Người đàn ông ném mạnh chiếc áo xuống đất chửi thề một câu, chỉ vào mấy người đang vây quanh bên cạnh giao nhiệm vụ: “Áo vứt ở đây chứng tỏ con đàn bà này chắc chắn đã phát hiện ra máy định vị rồi, chúng ta chia nhau ra tìm, ngoài ra gọi điện thoại thông báo cho các anh em khác qua đây tìm người, con đàn bà đó chỉ có một mình không thể chạy nhanh thế được.”

“Có cần báo trước một tiếng với Chu tổng không?”

“Mẹ kiếp, mày là đồ ngu hả?”

“Bây giờ gọi điện thoại cho Chu tổng, đưa đầu ra cho chửi à?”

“Cô ta chỉ có một mình, chúng ta đi theo mà còn để mất dấu người, để cho Chu tổng nghi ngờ năng lực làm việc của chúng ta, còn muốn nhận tiền nữa không?”

“Chuyện này cũng đâu thể trách chúng ta được chứ?”

“Đúng đấy, vừa không cho bật đèn vừa không cho lái xe, chúng ta cũng là chạy bằng hai chân theo sau, còn không được đến quá gần.”

“Nguyên nhân chính vẫn là do tối quá, mấy anh em mình có phải có mắt nhìn xuyên màn đêm đâu mà nhìn một cái là chuẩn ngay, mất dấu người cũng đâu phải cố ý.”

“Được rồi được rồi!”

“Mau tìm người đi!”

“Còn chậm trễ nữa, người phụ nữ đó chạy mất thật đấy!”

Mấy bóng người đang tụ tập cùng nhau tản ra bốn phía. Chu Uẩn cầm kính nhìn ban đêm kiên trì đợi đến khi không nhìn thấy bóng dáng mấy người đó nữa mới từ từ hạ cánh tay đã mỏi nhừ xuống.

“Sao anh biết em sẽ ở đây?” Chu Uẩn nhét kính nhìn ban đêm vào lòng anh nhưng lại nghe thấy tiếng rên trầm thấp rõ ràng, giống như chạm phải chỗ không nên chạm.

“Anh sao thế?” Chu Uẩn không nhìn rõ anh, đưa tay định lấy lại kính nhìn ban đêm, vừa động tay kéo một cái, đồ vật dường như bị anh nắm chặt không thể động đậy “Văn Chú?”

“Không sao, đợi thêm một lát người của anh đến là được rồi.”

Chu Uẩn khẽ ừ một tiếng không nghĩ nhiều, muốn điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái hơn chút, lòng bàn tay chạm phải cảm giác lạnh lẽo, dùng móng tay cạo cạo, hình như là rỉ sắt.

“Không phải chúng ta đang ở trong xe sao?” Chu Uẩn im lặng giây lát: “Đây không phải xe của anh à?”

“Ừ, ở đây toàn là xe phế liệu.” Văn Chú thở hắt ra một hơi dài: “Xe của anh nếu ở đây chẳng phải là cái bia ngắm sao?”

Anh nói hợp tình hợp lý, Chu Uẩn cười một tiếng vì đầu óc mình nhất thời không load kịp: “Sao anh lại qua đây?”

“Chu Vực chẳng phải hy vọng anh qua đây sao?” Văn Chú đưa tay mò mẫm bên cạnh nắm lấy tay cô: “Trên áo của em có máy định vị, Chu Vực chính là hy vọng sau khi em đi ra khỏi đây sẽ tìm anh, muốn không tốn chút sức lực nào tóm gọn chúng ta một mẻ.”

Mất điện thoại chính là cái bẫy đầu tiên Chu Vực đặt ra, muốn cô không cách nào liên lạc được với bất kỳ ai chỉ có thể dựa vào chính mình đi ra khỏi vùng đất trống trải, đợi đến đường lớn, cô chắc chắn có thể tìm người mượn điện thoại, đến lúc đó bất luận có gọi điện cho Văn Chú hay không, chỉ cần máy định vị trên người cô chưa tháo ra, cô đi bất cứ đâu Chu Vực đều sẽ biết, mà cái chết của Văn Chú bản chất là lừa dối, Chu Vực chắc chắn cô nhất định sẽ đi gặp Văn Chú, đợi cô và Văn Chú gặp mặt, sẽ bị người ta tóm gọn một lưới.

Chu Vực tính toán quả thực rất khôn khéo, cô biết anh ta không phải người không có não, kế hoạch thực hiện việc này chắc hẳn đã qua bố trí chặt chẽ, vừa có thể khiến cô không phát hiện ra máy định vị, cũng khiến cô nhất thời không nghĩ được việc này có liên quan đến anh ta.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Suy nghĩ hồi lâu, Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy không đúng lắm: “Nhưng làm sao anh biết em bị đưa đến đây? Còn nữa hôm nay Chu Vực nói với em chuyện anh chưa chết, giọng điệu giống như đã biết chuyện này từ sớm…”

Nói rồi giọng Chu Uẩn ngày càng nhỏ: “Chẳng lẽ…”

“Anh sẽ đưa em rời đi.” Văn Chú buông tay cô ra: “Chuyện này em không cần lo nữa, những chuyện còn lại để mình anh gánh vác.”

“Anh đang nói cái gì vậy?” Trong lúc tình thế cấp bách Chu Uẩn nắm chặt lấy áo anh, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ướt nóng, cô nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay, lại có chút dinh dính, từ từ đưa tay lên mũi, ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng: “Anh bị thương rồi!”

Cô thử giật lại kính nhìn ban đêm từ trong lòng anh, phát hiện anh có ý muốn trốn tránh, bèn đè mạnh vai anh đoạt lại kính, cuối cùng cũng nhìn rõ ống tay áo anh đã bị máu thấm ướt.

“Cởi áo ra.” Chu Uẩn không muốn nói nhảm với anh, từ lúc anh đột nhiên xuất hiện đến bây giờ cố ý che giấu việc bị thương, cô thực sự không thể tưởng tượng được trước khi đến đây anh đã trải qua bao nhiêu chuyện nguy hiểm.

“Đã lúc nào rồi còn định cưỡng ép anh hả?” Văn Chú nắm lấy tay cô: “Không sao, trầy chút da thôi, quay về bôi chút thuốc là khỏi.”

“Văn Chú, anh đừng có cợt nhả với em.” Chu Uẩn sa sầm mặt, vẻ mặt u ám: “Lần đầu tiên em mất người thân em đã khóc rất thương tâm, cho nên em trở nên rất bám bố em, sau này ông ấy xảy ra chuyện, em đã khóc nhưng không còn giống lần đầu tiên nữa, anh biết tại sao không?”

Anh không nói gì, lẳng lặng nghe cô nói.

“Khóc cũng không thể thay đổi sự thật, em có nhiều thời gian để khóc như vậy chi bằng thản nhiên chấp nhận hoặc giải quyết sự việc, giống như anh bây giờ bị thương, em ngoài việc muốn xem vết thương của anh còn muốn biết nguyên nhân anh bị thương.” Chu Uẩn nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay đang ngăn cản của anh: “Quan trọng nhất là muốn biết ai dám làm người đàn ông của em bị thương.”

Câu nói cuối cùng khiến lớp phòng ngự của Văn Chú hoàn toàn sụp đổ, anh bật cười thành tiếng: “Sao em lại cướp lời thoại của anh?”

“Ai bảo anh bị thương chứ.” Chu Uẩn nhận ra tay anh hơi dịch ra, bèn dùng kính nhìn đêm nhìn rõ vị trí vết thương, máu vẫn luôn chảy nhưng miệng vết thương không lớn: “Đây là… vết súng bắn?”

Văn Chú không phủ nhận: “Nơi anh ở bị lộ, lúc trốn khỏi chỗ ở bọn người đó nổ súng vào anh, viên đạn bắn vào cánh tay, nên mới thành ra bộ dạng như em thấy bây giờ.”

“Nhưng sao anh biết em xảy ra chuyện?” Hỏi xong câu này Chu Uẩn mới phát hiện mình hơi ngốc: “Chu Vực dùng điện thoại của em nhắn tin cho anh phải không?”

“Không phải tin nhắn.” Văn Chú im lặng chốc lát: “Là bức ảnh A Vọng chĩa súng vào em.”

Chu Uẩn sững sờ, từng nghĩ Chu Vực sẽ lợi dụng điện thoại của cô soạn một đoạn tin nhắn lừa Văn Chú qua đây, duy chỉ không ngờ anh ta sẽ sắp xếp người chụp lại cảnh tượng như vậy từ trước để dùng nó uy h**p Văn Chú.

Cô không biết nên nói gì, cổ họng như có v*t c*ng chặn lại ở đó: “Anh không nên… qua đây.”

“Không phải em nói anh là người đàn ông của em sao?” Anh nâng bàn tay không bị thương lên véo nhẹ má cô: “Vậy sao anh có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ của anh chết chứ?”

Chu Uẩn mím chặt môi, những lời nghẹn trong lồng ngực giống như cuộn len rối tung, hỗn loạn phức tạp, cô thậm chí không biết nên nói câu nào mới thích hợp với tình cảnh này, chưa từng có ai thực sự nghĩ cho cô, lo lắng cho cô, chỉ có thể dựa vào bản năng dang hai tay ôm lấy vai anh.

“Anh ta chưa chắc sẽ giết em.”

“Đó là bởi vì anh đã đồng ý với anh ta sẽ qua đây.” Văn Chú dùng bàn tay không bị thương nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng gầy gò của cô: “Chu Uẩn, mặc cả với một kẻ điên, anh không đánh cược nổi.”

Nỗi đau mất đi người thân, nỗi hận khi biết sự thật, sự khó khăn gian nan trước mắt, còn có sự thật Văn Chú vì cô mà bị thương… Trái tim rối bời của Chu Uẩn cuối cùng cũng được thông suốt, ôm chặt lấy Văn Chú, giọng nghẹn ngào: “Em không còn bố mẹ nữa rồi, nếu anh xảy ra chuyện em lại là người bị bỏ lại, tại sao em muốn cuộc sống bình an lại khó đến thế… Cả đời em đều đang mất mát, mỗi lần hạnh phúc đến rất gần em rồi, lại đột nhiên lại biến mấtrốt cuộc em phải làm sao đây!”

Cô rất ít khi bộc lộ sự yếu đuối của mình, phong thái xử sự bình tĩnh tự chủ cũng khiến Văn Chú dần quen với sự kiên cường của cô, mà quên mất đối với cô, tình cảm là điểm yếu lớn nhất.

“Được, không đấu nữa, anh đưa em đi, đi đến nơi em muốn, chúng ta đi sống cuộc sống bình yên.” Văn Chú dịu dàng v**t v* mái tóc cô: “Thịnh Hoằng anh không cần nữa, cái gì cũng không cần nữa.”

Văn Chú có thể cảm thấy người trong lòng đang thút thít, trái tim đau đớn khó tả, cảm giác hoàn toàn xa lạ đối với anh đang từng chút từng chút gặm nhấm lý trí của anh, rõ ràng biết có những lời hứa một khi đã đưa ra muốn đổi ý có lẽ sẽ không còn khả năng nữa, nhưng anh vẫn nói, chỉ cần có thể khiến cô yên tâm, những thứ anh kiên trì trong quá khứ cũng không còn quan trọng đến thế nữa.

Bên ngoài truyền đến tiếng động khẽ, Văn Chú theo bản năng bảo vệ cô trong lòng, nằm xuống với tốc độ nhanh nhất, tay trái đặt lên gáy cô, để đề phòng bất trắc.

Bên ngoài vọng vào ba tiếng động ngắn, đôi mày đang nhíu chặt của Văn Chú lập tức giãn ra, thì thầm giải thích với Chu Uẩn: “Người tiếp ứng chúng ta đến rồi.”

Chu Uẩn cùng anh đứng dậy, không dám gây ra tiếng động quá lớn, từ từ bước xuống khỏi chiếc xe phế liệu, nắm lại tay Văn Chú, dùng sức hơn bất cứ lúc nào.

Người của Văn Chú làm việc rất nhanh gọn, xe đỗ ở nơi cách họ không xa, nhưng khi đến gần, Chu Uẩn mới phát hiện những chiếc xe này dường như nằm lẫn trong đám xe phế liệu, nếu không chú ý kỹ thì rất ít người sẽ đi đếm xem trong đống xe phế liệu có chiếc xe nào mới đến hay không.

Sau khi lên xe, trong khoang xe có một mùi “bụi bặm” tích tụ lâu ngày, hơi hăng mũi, có điều trước mắt vì chạy trốn chút mùi này cũng không cảm thấy khó ngửi nữa.

Đèn xe chưa bật, tài xế dựa vào sự chỉ huy của người khác trong tai nghe để điều khiển vô lăng, trong đêm khuya tĩnh lặng, giống như một chiếc “xe ma”, quỷ dị chạy trên bãi đất trống.

Chu Uẩn không khỏi lo lắng sẽ bị mấy người vừa rồi nhìn thấy: “Chúng ta làm thế này bây giờ liệu có quá lộ liễu không?”

“Vẫn chưa đủ lộ liễu đâu.” Văn Chú nắm chặt tay cô: “Em sợ chết không?”

Vấn đề đột nhiên trở nên nặng nề, Chu Uẩn cũng không biết mình bị ma xui quỷ khiến thế nào, nghe anh nói vậy lại lắc đầu.

Khóe môi anh hơi cong lên: “Vậy thì tốt.”

Lời anh vừa dứt, đèn xe đột ngột bật sáng, trong khoảnh khắc dường như cả bầu trời cũng đổi màu, trắng lóa đến mức khiến người ta choáng váng.

Văn Chú ra lệnh một tiếng: “Xông qua đó!”

Tài xế đạp mạnh chân ga, tiếng động cơ gầm rú vang lên, chiếc xe lao đi như một mũi tên đã được b*n r*, chỉ có hướng tiến về phía trước chứ không có đường quay đầu.

Tốc độ xe trong nháy mắt tăng l*n đ*nh điểm, Chu Uẩn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, bên cạnh xe bọn họ còn có một chiếc xe đang đuổi theo với tốc độ tương tự, giống như miệng của loài báo săn cắn chặt lấy bọn họ không chịu buông.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...