Tốc độ xe quá nhanh, Chu Uẩn không nhìn rõ người trong xe là ai, lục phủ ngũ tạng như muốn trào ra khỏi cổ họng theo tốc độ tăng vọt của chiếc xe. Cảm giác cơ thể mất kiểm soát khiến cô dần rời khỏi ghế ngồi, chỉ có hơi ấm và sự kìm kẹp từ bàn tay trái nhắc nhở cô rằng nguy hiểm đang đến gần, họ đang đánh cược tất cả, giống như lời anh đã nói… là cái chết.
Đèn neon bất chợt hiện ra, những cột đèn đường dựng đứng hai bên đường quốc lộ như chuỗi ngọc trai nối liền nhau, tỏa ra vầng sáng màu cam nhạt dịu mắt.
Số lượng xe bám theo xe họ ngày càng tăng, mỗi chiếc xe đều áp sát bọn họ. Chu Uẩn thậm chí còn nghe thấy tiếng thân xe va quệt vào nhau, dường như chỉ giây tiếp theo thôi, chiếc xe này của họ sẽ bị những chiếc xe xung quanh nuốt chửng, biến mất trên đường quốc lộ.
Cô theo bản năng quay sang nhìn Văn Chú, mà anh dường như cũng có cảm ứng, ánh mắt khẽ chuyển, bốn mắt nhìn nhau. Bàn tay mười ngón đan chặt được anh từ từ nâng lên, đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng.
“Mở cửa.”
Tài xế nghe lệnh làm việc, nhanh chóng ấn công tắc, cửa xe từ từ mở ra. Mà hai chiếc xe bám sát thân xe họ nhất, không biết từ lúc nào cũng đã mở cửa xe, một trái một phải, giống như hai hộ pháp kẹp chặt chiếc xe của họ ở giữa không chừa một kẽ hở. Đừng nói là tăng tốc bỏ chạy, lúc này tốc độ xe đã không còn nằm trong tay họ kiểm soát nữa.
Văn Chú dùng sức nắm chặt tay cô, nhắc nhở: “Ngay khi đèn đỏ phía trước kết thúc, lập tức vào chiếc xe bên tay phải em, nghe rõ chưa?”
Chu Uẩn nhìn đồng hồ đếm ngược năm giây đèn đỏ phía trước, gật đầu theo bản năng.
Anh dùng năm giây cuối cùng để truyền cho cô niềm tin tuyệt đối: “Anh đã nói rồi, giang sơn và mỹ nhân anh đều muốn, kẻ chết chỉ có thể là bọn chúng.”
Dứt lời, Chu Uẩn chỉ cảm thấy cơ thể bị một lực rất lớn đẩy ra ngoài. Cô hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ nhớ anh từng dặn dò cô nhất định phải vào được trong xe kia.
Tiếng gầm rú của xe thể thao vang vọng trong đêm trăng treo cao, chiếc xe vốn chở bọn họ ngay khoảnh khắc đèn xanh bật sáng đã mất kiểm soát, lao thẳng vào dải phân cách.
Cô muốn quay đầu lại nhìn, chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc nghiêm giọng quát: “Nằm xuống!”
Chu Uẩn nghe theo mệnh lệnh, nằm rạp xuống ghế sau không dám cử động. Tốc độ xe vẫn chưa giảm, gió thốc mạnh vào trong xe, tóc cô bay tán loạn, quất vào mặt đau rát. Trước mắt nhòe đi không nhìn rõ thứ gì, tiếng động dữ dội chấn động khiến tim co thắt. Cô giống như con gấu túi bám chặt vào ghế, tay túm chặt lấy dây an toàn, sợ cơn gió này sẽ thổi bay mình đi mất.
Mái tóc dài đang múa lượn theo gió dần dần tĩnh lại, giống như mất đi sức sống rũ xuống ghế. Tiếng gió từ từ yếu đi, Chu Uẩn chậm rãi mở đôi mắt đang nhắm chặt, hai bên cửa xe không biết đã đóng lại từ lúc nào, ngăn cách gió đêm hơi lạnh luồn vào trong xe, cũng khiến trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của cô quay về lồng ngực, có nơi trú ngụ.
Cô không biết đóng cửa xe rồi thì có thể cử động được chưa, vẫn nằm bò trên ghế, khẽ hỏi: “Tôi ngồi dậy được chưa?”
“Ừ.”
Một tiếng “ừ” cực nhẹ giúp cơ bắp đang căng cứng của Chu Uẩn được thả lỏng. Hai cánh tay tê rần khi chống người ngồi dậy truyền đến cảm giác đau như kim châm, cô từ từ cử động cánh tay, ánh mắt rơi vào người đang lái xe ở ghế lái. Tuy chưa nhìn thấy chính diện, nhưng cô vẫn liếc mắt một cái là nhận ra đối phương là ai.
“Tưởng tổng.”
“Đến lúc này rồi mà còn gọi Tưởng tổng.” Tưởng Đình Dã khẽ cười nhạo: “A Chú bắt cô gọi thế à?”
Chu Uẩn cười bất lực: “Anh ấy mới không thèm làm thế.”
“Cũng đúng, con người cậu ta cho dù có cầu xin người khác thì tư thế vẫn cứ cao ngạo.”
Cô và Văn Chú đã tách nhau ra. Nếu cô không sao, chắc hẳn Văn Chú cũng không sao. Anh làm việc chu toàn, chắc chắn là đã xác định đi xác định lại nhiều lần mới thực hiện kế hoạch.
Nhưng xuất phát từ sự lo lắng, Chu Uẩn vẫn buột miệng hỏi: “Anh ấy không sao chứ?”
Tưởng Đình Dã chậc một tiếng: “Không tin tưởng cậu ta à?”
Chu Uẩn vừa định giải thích, anh ta lại nói: “Biết tại sao cô lại lên xe của tôi không?”
“Tại sao?”
Tưởng Đình Dã nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Trong mắt A Chú, tôi đáng tin hơn Trì Học Nhiên, giao cô lên xe tôi cậu ta mới yên tâm được.”
Anh ta chưa nói xong, lời lẽ cũng rất thẳng thắn: “Đôi khi tôi khá tò mò, rốt cuộc cô có mị lực gì mà có thể khiến cậu ta binh hành hiểm chiêu*, đi con đường mà nếu thua thì chắc chắn phải chết này.”
Binh hành hiểm chiêu*: dùng cách mạo hiểm để đạt được mục đích
Hiện tại nguy hiểm đã tạm thời được giải trừ, dây thần kinh đang căng thẳng của Chu Uẩn hơi giãn ra, cũng có tâm trạng nói chuyện với Tưởng Đình Dã vài câu: “Không nhất định phải là mị lực, có lẽ là chúng tôi rất giống nhau ở một phương diện nào đó, đây mới là điểm thu hút lẫn nhau.”
Tưởng Đình Dã bắt được từ khóa, cười khẩy: “Vậy tôi lại muốn hỏi rồi, cô và A Chú ai là người động lòng trước?”
Chu Uẩn biết anh ta muốn hóng chuyện. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên là anh ta biết nhìn sắc mặt, Trì Học Nhiên sẽ hỏi tới tấp ngay trước mặt, nhưng Tưởng Đình Dã thì không.
Cô khéo léo mở ra một chủ đề khác: “Tưởng tổng chi bằng nói cho tôi nghe thử xem, anh cảm thấy Bạch Đàm có gì khác biệt so với những người khác giới mà anh quen không?”
Tưởng Đình Dã liếc nhìn gương chiếu hậu, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai ngầm hiểu ý bỏ qua chủ đề này, không ai nhắc lại nữa.
Màn đêm thâm trầm, mặt đường rộng lớn dường như chỉ có chiếc xe này của họ đang lao nhanh vun vút. Cửa sổ ghế phụ để hở một khe nhỏ, gió đêm lùa vào, xua tan bầu không khí căng thẳng trong xe, lòng người dần bình tĩnh lại.
Chu Uẩn và Tưởng Đình Dã tổng cộng chưa gặp nhau được mấy lần, hai người đều không hiểu rõ về đối phương, chủ đề chung tự nhiên cũng không nhiều, tạo nên ảo giác trong xe như không có người, yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít khe khẽ.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
May mà bầu không khí im lặng sau khi đi qua ba giao lộ cuối cùng cũng đón nhận chút “sinh khí”, khi Tưởng Đình Dã lái xe vào trong sân của một ngôi nhà trệt, đã có người bước xuống từ một chiếc xe khác.
Chu Uẩn nhìn thấy bóng lưng của Văn Chú.
Xe từ từ dừng lại, cô không trì hoãn dù chỉ một giây, xe vừa dừng hẳn liền mở cửa, vội vàng xuống xe lao thẳng về phía Văn Chú.
Khoảnh khắc lao vào lòng anh, dùng sức ôm chặt lấy cơ thể anh, vẻ kiên cường giả vờ của Chu Uẩn đang từng chút một nứt vỡ. Mùi hương quen thuộc tràn vào khoang mũi, hơi ấm chạm vào lòng bàn tay, tất cả đều nhắc nhở cô, Văn Chú vẫn bình an, bọn họ đều bình an vô sự.
Trì Học Nhiên từ trên xe bước xuống liền nhìn thấy màn “ngược cẩu*” trước mắt, nháy mắt với Tưởng Đình Dã, trêu chọc: “Tôi vất vả giúp đỡ một phen, chẳng thấy cậu ta ôm tôi cái nào.”
Ngược cẩu*: thể hiện tình cảm trước mặt những người độc thân
“Cậu có thể so với cô ấy à?” Tưởng Đình Dã ném chìa khóa xe cho Tống Miện “Văn tổng của các cậu bây giờ đang bận, đành làm phiền Tổng trợ lý Tống chuẩn bị chút nước cho hai chúng tôi, để hai anh em nhuận giọng chút, chẳng lẽ cứ ăn ‘cẩu lương’ mãi sao?”
Tống Miện đưa tay mời vào trong nhà: “Tưởng tổng nói gì vậy, mời vào.”
Văn Chú thu hết động tĩnh của bọn họ vào đáy mắt, bàn tay ôm eo Chu Uẩn nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Không sao rồi, đến nơi an toàn rồi.”
“Anh đã sớm có dự tính này tại sao không nói cho em biết?” Chu Uẩn từ từ buông anh ra “Hại em tưởng rằng lần này chúng ta khó thoát một kiếp rồi.”
Anh đưa tay lau đi vết bụi mỏng trên má cô, nhếch môi: “Nói chính xác thì những chiếc xe đó là của Tào Kim Chính, anh chẳng qua là mượn dùng thôi.”
“Của Tào Kim Chính?” Đầu óc Chu Uẩn nhất thời không nhảy số kịp “Nhưng sao anh lại có quyền sử dụng? Chìa khóa những chiếc xe đó chắc chắn phải có người giữ, tất nhiên là người của Tào Kim Chính, sao anh lấy được?”
Văn Chú làm ra vẻ bất lực vỗ nhẹ trán cô: “Đua xe làm em sợ rồi à? Sao đầu óc lại không nhanh nhạy nữa thế? Chiếc điện thoại trước đó Phó Mỹ đưa cho anh, quên rồi sao?”
Được anh nhắc nhở, Chu Uẩn chợt bừng tỉnh: “Anh dùng chiếc điện thoại đó để lấy được chìa khóa?”
“Không sai.” Văn Chú nắm lấy tay cô, thuận tay đặt chiếc điện thoại vào lòng bàn tay cô “Tào Kim Chính ngoài việc lưu số liên lạc của thuộc hạ, còn ghi chú phía sau mỗi cái tên những việc họ phụ trách, tên ghi chú của người quản lý chìa khóa xe là ‘Quản lý chìa khóa’, rất dễ nhận biết.”
Chu Uẩn dần dần có thể xâu chuỗi được sự sắp xếp tiếp theo của Văn Chú, tỉ mỉ suy luận: “Anh dùng chiếc điện thoại này liên hệ với người giữ chìa khóa, hắn đưa chìa khóa cho anh, nhưng em nhớ tối nay có rất nhiều xe đuổi theo sau lưng chúng ta, chuyện này là sao?”
“Xe do Chu Vực sắp xếp truy đuổi có hai chiếc, những chiếc xe còn lại đều là do Tưởng Đình Dã sắp xếp đến tiếp ứng cho chúng ta từ sớm, mục đích là để làm rối loạn tầm nhìn của đám người kia. Tưởng Đình Dã đã chuẩn bị sẵn những chiếc xe cùng dòng, người của Chu Vực dù có để ý đến đâu, nhiều chiếc xe giống hệt nhau trộn lẫn vào nhau cũng đủ để chúng tìm mỏi mắt rồi.”
Thảo nào lúc đó ở trên xe Chu Uẩn chỉ cảm thấy bên cạnh dường như lúc nào cũng có xe sắp đâm vào, hóa ra là dùng chiêu này, lấy trận địa xe làm thuật che mắt, cộng thêm đêm tối tầm nhìn hạn chế, nhiều xe trộn lẫn như vậy, vừa phải tránh xe vừa phải để ý kỹ lưỡng, qua vài ngã tư rồi đi vài ngã rẽ, nếu không phải người đã qua huấn luyện chuyên nghiệp thì rất khó để bám theo xe.
“Em thấy xe đâm vào dải phân cách, tài xế anh ta…”
“Yên tâm, tài xế ở trên xe anh. Còn về việc xe lao vào dải phân cách, đó là do tốc độ quá nhanh, quán tính tạo thành, mà cái anh muốn chính là nó húc văng dải phân cách, như vậy mới có thể chuẩn bị cho việc tiếp theo.”
Đôi mày thanh tú của Chu Uẩn khẽ nhíu lại: “Anh muốn làm gì? Không được giấu em nữa.”
Văn Chú không trả lời câu hỏi của cô ngay lập tức, thuận thế ôm người vào lòng đi vào trong nhà, thấp giọng an ủi: “Không phải em nói muốn sống cuộc sống bình yên sao? Mấy ngày nay cứ sống một đoạn thời gian bình yên cho tốt đi, sau khi chuyện thành công, em muốn đi đâu cũng không ai ngăn cản được em.”
Anh cứ ra vẻ thần thần bí bí không nói, Chu Uẩn đành phải nhịn trước. Văn Chú làm việc xưa nay luôn theo đuổi sự chắc chắn, nhất là ở những thời khắc mấu chốt, họ đi sai một bước sẽ là ván bài thua, cẩn trọng một chút suy cho cùng vẫn là chuyện tốt.
Đã không thể hỏi những vấn đề loại này, Chu Uẩn bèn chọn vấn đề có thể hỏi, đưa tay khẽ kéo vạt áo anh, nhắc anh nhìn mình: “Chỗ ở của anh chắc hẳn rất bí mật, là ai tiết lộ?”
Nhắc đến chuyện này, mi mắt vốn đang thoải mái của Văn Chú bỗng chốc nhuốm một màu nặng nề, im lặng hồi lâu, chậm rãi nói: “Biết chỗ ở của anh ngoại trừ Tống Miện chỉ có Thẩm Trác Doanh, mấy năm trước bà ấy từng tới một lần.”
Chu Uẩn khẽ hé môi, khó mà tiêu hóa nổi lời anh nói lúc này: “Nhưng bà ấy là mẹ anh, cứ thế tùy tiện nói chỗ ở của anh cho người khác sao? Chưa từng nghĩ người nghe ngóng chỗ ở của anh là không có ý tốt à?”
Bắt gặp ánh mắt nhướng lên của Văn Chú, nghi vấn trong lòng Chu Uẩn dường như đã tìm được đáp án, nhíu mày suy đoán không chắc chắn lắm: “Đúng vậy, bà Thẩm không thể nào ngay cả chút lòng đề phòng này cũng không có, người nghe ngóng nhất định là người bà ấy tin tưởng, người bà ấy tin tưởng…”
Chu Uẩn càng nói giọng càng nhỏ, trong đầu lướt qua vô số khuôn mặt, người có thể khiến Thẩm Trác Doanh buông bỏ đề phòng, hoàn toàn tin tưởng chỉ có một người. Một khuôn mặt quen thuộc dần dần định hình trong đầu, mà cô cũng buột miệng gọi tên người đó ở giây tiếp theo: “Ôn Thanh Dữ?”
Người phụ nữ thích Văn Chú nhiều năm, khổ sở chờ đợi anh nhiều năm này, cái gì cũng xuất sắc, duy chỉ liên tiếp vấp phải trắc trở ở chỗ Văn Chú. Cô cũng sắp quên mất nhân vật này rồi, không ngờ hôm nay lại nghe thấy chuyện liên quan đến Ôn Thanh Dữ, lại là chuyện cô ta và Văn Chú trở mặt.
“Vì yêu mà không có được nên mới làm vậy sao?” Chu Uẩn không tin lắm “Em nhớ cô ta là người có khí phách, chuyện đâm sau lưng người khác chắc không đến nỗi làm đâu.”
Văn Chú nắm lại tay cô, đặt lên vị trí trái tim, cười nói: “Trong này có một người vô cùng quan trọng đang ở, nếu để người ấy dễ dàng rời đi, anh sợ sẽ chẳng tìm lại được nữa.”
Chu Uẩn hơi nghiêng mặt, đôi mắt hạnh khẽ nheo lại liếc nhìn anh: “Nói lảng sang chuyện khác, cố tình giấu giếm em, xem ra giữa anh và cô Ôn vẫn còn một câu chuyện đấy.”
Cô làm bộ muốn rút tay mình ra, Văn Chú ấn chặt, lại nhân lúc cô chỉ lo giãy giụa rời đi, dứt khoát đổi phương thức, giữ chặt cổ tay trắng nõn của cô kéo thẳng người vào lòng, ánh mắt mang theo ý cười nhìn dáng vẻ ghen tuông của cô: “Vấn đề Tưởng Đình Dã hỏi em trên xe em chưa trả lời, với tư cách là một trong những người trong cuộc, anh có quyền biết đáp án của em.”
Chu Uẩn kinh ngạc.
Chẳng lẽ trên xe cũng gắn máy nghe trộm?
Anh chỉ nhìn cô một cái liền đoán được suy nghĩ đang nảy sinh trong não cô lúc này, ngón trỏ hơi cong khẽ cọ lên chóp mũi cao thẳng của cô: “Điện thoại vẫn luôn ở trạng thái cuộc gọi, em nói xem sao anh biết được?”
