Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 24: Dù sao thì quan thanh liêm như tôi cũng khó xử việc nhà



“Đừng!” Chu Uẩn ôm chặt cánh tay anh “Cầu xin anh!”

Cánh cửa đang hé mở được kéo trở lại vị trí cũ, nhờ một loạt thao tác của anh, cửa gian phòng nhỏ đóng lại, người bên ngoài không phát hiện ra sự khác thường.

Chu Uẩn qua khe cửa vừa mở lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc sôi động, nhớ lại việc Văn Chú đột ngột đưa ra vấn đề cá cược, cô dần hiểu ra, hai tay chống lên ngực anh đẩy mạnh ra “Anh cố ý!”

Cố ý mở cửa, nhưng màn hình xem thi đấu bên ngoài lại đang chiếu phim, âm lượng mở rất lớn, vừa hay che giấu rất tốt mọi âm thanh phát ra trong gian phòng nhỏ.

“Tại sao?” Chu Uẩn nghĩ không hiểu anh “Tôi hoàn thành việc hợp tác, không gây phiền phức cho nhau, Văn tổng còn muốn thế nào nữa!”

Văn Chú thu hết cảm xúc của cô vào mắt, không có vẻ cợt nhả, không có cũng không an ủi hay xin lỗi vì điều đó, mà lạnh lùng nói ra sự thật “Cô không phải muốn ngăn cản cuộc liên hôn của hai nhà Chu Khương sao? Mở cánh cửa này ra, kết quả cô muốn sẽ có câu trả lời trong thời gian nhanh nhất.”

“Chúng ta đã nói rõ anh ra mặt làm chứng người đàn ông tối hôm đó là do Khương Thiên Doanh sắp xếp, Văn tổng bây giờ định nuốt lời sao?” Chu Uẩn từ từ lùi lại, sự đề phòng đối với anh dâng lên “Xem ra Văn tổng đã quá quen với việc chơi trò qua cầu rút ván rồi, tay mơ như tôi ây thực sự không đủ tầm để đối phó với anh.”

Văn Chú nhìn cô ánh mắt càng thêm sâu thẳm: “Nói xong chưa?”

“Không phải nói xong rồi mà là không còn gì để nói.” Chu Uẩn không muốn dây dưa, cầm lấy áo khoác đua xe định rời đi.

“Cô tưởng để tôi ra mặt thì chuyện liên hôn hai nhà Chu Khương nhất định sẽ không thành sao?”

Tay phải nắm tay nắm cửa của Chu Uẩn hơi khựng lại, hoãn một chút, quay người nhìn anh, nhưng không vội tiếp lời anh.

“Đã bao giờ cô nghĩ tại sao hai nhà Chu-Khương lại liên hôn chưa?” Văn Chú nhìn cô với vẻ mặt vẫn chưa hiểu rõ, khẽ cười khẩy, “Chỉ cần Khương Thiên Doanh không giết người phóng hỏa, hôn nhân liên kết sẽ không bị hủy bỏ, Chu đại tiểu thư, tôi nói có đủ rõ ràng chưa?”

Thực ra vấn đề này trước đây Chu Uẩn từng nghĩ tới, chuyện cuốn nhật ký cho dù cô nhiều lần giải thích câu nói đó không phải do chính tay cô viết, nhưng số người tin cô đếm trên đầu ngón tay. Sau đó, cô không giải thích nữa, một là nói nhiều không tin vẫn là không tin, hai là xấu hổ, cho dù câu nói đó không phải do chính tay cô viết, nhưng nội dung phía trước đều do cô tự tay viết, không chối cãi được.

Nhưng lời của Văn Chú khiến cô bắt đầu xem xét lại, Thư Huệ năm đó cầm được cuốn nhật ký không nói hai lời đẩy hết mọi lỗi lầm lên đầu cô, cô đã nhấn mạnh giải thích câu đó không phải cô viết, nhưng lúc đó cô đối mặt với một đám người giống như cai ngục thời xưa ép người ta ký tên điểm chỉ.

Họ từ đầu đến cuối không nhắc đến chuyện cuốn nhật ký là do Khương Thiên Doanh đưa, Chu Bá Sầm ghét nhất kẻ giở trò sau lưng, òng dạ bất chính, ngay cả ông cũng chưa từng tỏ vẻ coi thường đối với việc Khương Thiên Doanh mách lẻo sau lưng.

Trong phút chốc, dường như có một tia sét đánh từ trên xuống, , trong ánh chớp loé lên, mọi bí ẩn và điều chưa hiểu trong khoảnh khắc này dần dần có lời giải đáp.

Chu Uẩn không biết ánh mắt mình nhìn Văn Chú lúc này là như thế nào, nhưng nỗi sợ hãi không phải dành cho anh, mà là thông qua anh nhìn thấy bản chất sự việc.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Việc cô thích Chu Vực cũng chẳng có gì, nhưng nhà họ Chu không thể để dính líu đến bê bối, danh tiếng tốt của dòng dõi thư hương càng không thể bị hủy hoại trên người một kẻ không có quan hệ huyết thống,” Ánh mắt bức người của Văn Chú bám sát lấy cô “Ép cô rời đi còn hơn để bản thân gánh tiếng xấu.”

Cô đã sống trong nhà họ Chu lâu như vậy, thấy quá nhiều kiểu hành xử lạnh nhạt bạc bẽo trong giới thượng lưu, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nhà họ Chu, những người luôn đối xử với cô như người thân, lại có thể dùng cách này để đuổi cô đi. Thà rằng nói thẳng với cô, cô tuyệt đối không phải là người mặt dày bám riết không chịu rời.

“Tại sao lại nói cho tôi biết?”

Viền mắt Chu Uẩn đỏ lên, nhìn chằm chằm người đàn ông thần sắc lạnh lùng trước mặt đã nói toạc mọi chuyện, để cô nhìn rõ chân tướng nhận rõ hiện thực, cô cũng không biết nên nói với anh một tiếng cảm ơn hay là nên trách anh cái gì cũng nói.

“Bởi vì tôi muốn cô rời khỏi nhà họ Chu.”

Anh nói thẳng thừng, không hề che giấu.

Chu Uẩn nhìn anh thất thần giây lát: “Anh đang nói cái gì…”

“Rời khỏi nhà họ Chu, từ bỏ công việc hiện tại.” Văn Chú mở toang cửa sổ nói thẳng thắng “Giúp Thẩm Kim Thư có chỗ đứng vững chắc.”

Chu Uẩn ngước mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước của anh. Có lẽ việc ra lệnh là chuyện thường tình đối với người ở vị trí cao, có lẽ chính anh cũng không nhận ra cách nói chuyện lúc này mang tính thông báo không cho phép thương lượng.

Nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đây, rồi nghĩ đến cuộc đua ngày hôm nay, có lẽ anh đã sắp đặt từ lâu. Chu Uẩn tiếp xúc với anh vài lần, biết anh là người thâm sâu khó lường, cũng biết người đứng đầu nhà họ Văn không thể là kẻ chỉ được cái mã bên ngoài, chẳng qua là bị tính kế lên đầu mình ít nhiều có chút không thoải mái.

“Văn tổng dựa vào đâu cảm thấy tôi nhất định sẽ đồng ý, sẽ vì Thẩm Kim Thư trong miệng anh mà từ bỏ công việc hiện tại của mình?” Chu Uẩn khẽ lắc đầu, không thích giọng điệu quá chắc chắn của anh “Người có máu thịt và cái xác không hồn khác biệt lớn nhất nằm ở tư tưởng, tôi là cá thể độc lập, sẽ không bị thao túng dễ dàng.”

Chu Uẩn không muốn xử lý vết thương ở mắt cá chân nữa, tiếp tục ở cùng một không gian với anh, người phát điên cuối cùng e rằng sẽ là chính cô.

“Chu Uẩn, không mở cánh cửa này cô còn có thể đổi ý.” Văn Chú hai tay đút túi nhìn cô nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa “Mở cánh cửa này ra mọi thứ sẽ diễn ra theo kế hoạch ban đầu, tôi sẽ giúp cô giải quyết cuộc liên hôn của hai nhà Chu Khương theo cách của cô.”

Chu Uẩn không quay người, không phải cố chấp, mà là trước giờ bất kể là nhà họ Chu, hay là cái vòng tròn thượng lưu trong miệng bọn họ, cái cô muốn chẳng qua là sự tôn trọng cơ bản nhất, đáng tiếc không có ai để tôn nghiêm của cô vào mắt.

Trong lòng có oán hận khiến khả năng suy nghĩ giảm sút, Chu Uẩn không suy nghĩ sâu xa về dụng ý câu nói trước đó của anh, lạnh nhạt đáp: “Vậy thì mong Văn tổng thực hiện lời hứa.”

Cửa gian phòng nhỏ mở ra, Chu Uẩn vừa bước ra một bước thì chạm mặt với Chu Vực, cô giật mình nhận ra mình đã mở cửa quá rộng, anh ấy chắc chắn đã nhìn thấy Văn Chú rồi…

“Anh, em…”

“Vết thương xử lý xong rồi à?” Chu Vực liếc nhìn ống quần cô đã thả xuống “Lát nữa vẫn phải đưa em đến bệnh viện khám xem.”

Sao chẳng nhìn ra chút dáng vẻ tức giận nào của anh ta vậy?

Chu Uẩn hơi nghiêng đầu, phía sau ngoài chiếc giường kia ra thì đến cái bóng ma cũng chẳng thấy, Văn Chú không biết đã đi từ lúc nào.

“Tiểu Uẩn?”

“Hả?”

Chu Uẩn thu lại sự khác thường trong lòng, chuyển chủ đề: “Không sao, em xử lý đơn giản rồi.”

“Em cứ thích coi chuyện lớn thành chuyện nhỏ, cứ phải giống như lần nửa đêm đến bệnh viện hồi nhỏ sao?”

Lời của Chu Vực gợi lại một đoạn chuyện cũ, khi đó trường tổ chức đi dã ngoại, cô vì chụp ảnh không để ý ngã từ trên tảng đá xuống, tảng đá không cao, đau thì có đau một chút nhưng cô sợ thầy cô trách mắng nên nói dối là không sao, sau khi về nhà cánh tay đau ngày càng dữ dội.

Đêm hôm khuya khoắt cả nhà họ Chu vì cô mà náo loạn, vội vội vàng vàng đưa cô đến bệnh viện, vì chuyện này Chu Bá Sầm đã nổi trận lôi đình, gọi một cuộc điện thoại đến trường, lãnh đạo trường cùng giáo viên chủ nhiệm đến tận nhà xin lỗi.

Sau đó, cô trở thành “hàng dễ vỡ” trong lớp, từ thầy cô đến bạn học, ai cũng sợ cô bị sứt mẻ va chạm, nghe thì khá nực cười, nhưng sau chuyện đó, những người xung quanh cô ngày càng ít đi. Đó là lần đầu tiên cô hiểu được di chứng của “đặc quyền”, chính là khiến bạn trở thành kẻ dị biệt.

“Choang” một tiếng, Chu Uẩn ngước mắt nhìn sang, Trì Học Nhiên và Tưởng Đình Dã hai người nghiên cứu máy pha cà phê, cà phê có pha được hay không không biết, nhưng ly thì vỡ liền hai cái.

Cô vốn định hỏi một câu có sao không thì cửa phòng bao bị người bên ngoài đẩy ra, Văn Chú chậm rãi bước vào trong phòng.

Chu Uẩn quay mặt đi một cách không tự nhiên: “Anh, chúng ta về trước đi.”

“Ừ.”

Đầu đuôi câu chuyện, Chu Vực vừa nãy ở bên ngoài đã nghe Trì Học Nhiên và Tưởng Đình Dã nói qua, phần còn lại anh ta muốn nghe chính miệng Chu Uẩn nói rõ, tiếp tục ở lại đây thì họ không thể nói chuyện được.

Chu Vực chủ động nói rằng công ty còn có việc, ngụ ý muốn rời đi. Nói xong, anh ta thuần thục nắm lấy cổ tay Chu Uẩn, nhẹ nhàng kéo cô về phía mình, dịu dàng hỏi: “Em không phải nói tìm Bạch Đàm nói chút chuyện sao? Nhân tiện cùng anh về luôn đi.”

Chu Uẩn biết có những chuyện không thể trốn tránh, nên giải thích vẫn phải giải thích rõ ràng, cô đứng bên cạnh anh ta khẽ ừ một tiếng, định cùng rời đi.

Cửa phòng bao vẫn chưa đóng, nên khi thấy Chu Bá Sầm và Thư Huệ xuất hiện ở đây, Chu Uẩn theo phản xạ hất tay Chu Vực đang nắm cổ tay mình ra, sắc mặt có chút không tự nhiên.

Đi theo sau họ còn có vợ chồng nhà họ Khương cùng Khương Thiên Doanh.

Người có khả năng gọi được cả hai gia đình đến cùng lúc chỉ có Văn Chú. Chu Uẩn lờ mờ đoán ra anh muốn làm gì. Cuộc nói chuyện trong gian phòng nhỏ là bài toán lựa chọn anh đưa ra. Nếu cô cố chấp làm theo cách của mình, thì anh sẽ tôn trọng lựa chọn của cô, mời cả hai gia đình đến, thẳng thắn công khai vạch trần hành vi xấu xa của Khương Thiên Doanh, đưa sự việc ra ánh sáng, xé toạc mặt nạ hoàn toàn.

Cũng giống như dự định trước đó của cô, chẳng qua là địa điểm đổi từ nhà họ Chu sang phòng bao.

Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên thấy tình hình không ổn, mỗi người tìm một lý do chuồn trước.

Hai nhà lại thêm một người ngoài là Văn Chú, chưa bàn đến bầu không khí ngượng ngùng, chỉ riêng sự sắp xếp như thế này ai cũng sẽ không nghĩ đến chuyện tốt.

“Ngồi đi.” Văn Chú hiếm khi nhường chỗ chủ tọa, sau khi giơ tay ra hiệu với Tống Miện, màn hình đang tạm dừng chuyển sang một hình ảnh khá tối.

Giọng nói của người đàn ông xuất hiện từ màn hình, một khuôn mặt không thể nhìn rõ màu da ban đầu, trên đó chỉ có vết tích bị đánh đập, dáng vẻ đã không thể dùng từ thảm hại để hình dung.

Tầm mắt Chu Uẩn di chuyển sang Khương Thiên Doanh, sự hoảng loạn thoáng qua trong khoảnh khắc đó đã biến mất trong chớp mắt, dù che giấu rất tốt nhưng vẫn bị cô để tâm bắt được.

Người đàn ông trong màn hình khai báo mọi chuyện rất rõ ràng: thời gian, địa điểm, có bao nhiêu người, những người đến trông như thế nào, v.v., khai ra tất cả một cách chi tiết, cuối cùng kết quả đều chỉ thẳng Khương Thiên Doanh.

Du Dĩnh là người đầu tiên đứng ra nói: “Văn tổng, cậu có ý gì? Gọi chúng tôi từ xa đến đây chỉ để xem một đoạn video sao?”

Khương Nghiêm Bân ho mạnh một tiếng, trừng mắt dữ tợn: “Văn tổng, phụ nữ nói năng làm việc dễ kích động, đừng để ý.”

“Lớn thế rồi còn cần chồng ra mặt dọn dẹp tàn cuộc, bây giờ tôi mới hiểu tại sao Khương Thiên Doanh lại không sợ gì cả.” Ánh mắt Chu Uẩn dần lạnh đi “Bất kể gây ra họa lớn thế nào cũng có người dọn dẹp tàn cuộc, thảo nào dám thuê người gây thương tích.”

“Nói bậy bạ gì đó!” Khương Thiên Doanh kích động đứng dậy “Người đàn ông đó tôi hoàn toàn không quen, chuyện chưa từng làm tại sao phải thừa nhận, cho dù Văn tổng thích Chu Uẩn, nghe tin lời nói một phía của cô ta chống lưng cho cô ta, cũng không thể không phân biệt phải trái trắng đen, ép tôi xin lỗi cô ta chứ!”

Chu Uẩn giận quá hóa cười, cô ta tố cáo cô một tràng, khiến người không biết cứ tưởng người đàn ông trong video thật sự là một màn kịch do cô và Văn Chú liên thủ dàn dựng, cố ý mời họ đến xem.

Trước đây cô đã biết bản lĩnh đổi trắng thay đen của Khương Thiên Doanh, không ngờ sau hai năm, bản lĩnh này tinh tiến không ít, ngay trước mặt các trưởng bối mỗi nhà đều có thể mặt không đỏ tim không đập bịa ra một đống lý do gượng ép để che đậy cho mình.

“Ý của cô là tôi làm giả ư?”

Giọng nói trầm thấp cuốn theo sự trêu chọc, cắt ngang lời định phản bác của Chu Uẩn, cô nhìn về phía Văn Chú, chỉ thấy khóe môi mỏng của anh nhếch lên độ cong, tay phải tùy ý cử động về phía trước, tiếng Tống Miện cầm điện thoại liên lạc xuất hiện trong phòng bao.

Trước sau chưa đến năm phút, người đàn ông vừa xuất hiện trong màn hình được hai vệ sĩ vạm vỡ một trái một phải lôi vào phòng bao.

Tận mắt nhìn thấy còn thót tim hơn nhiều so với hình ảnh trên màn hình.

Nửa th*n d*** của người đàn ông dường như mất khả năng tự kiểm soát, bị lôi vào không chút tri giác, lại dưới cái hất cằm ra hiệu của Văn Chú, bị vệ sĩ tùy ý vứt xuống thảm, giống như một đống bùn nhão mặt úp xuống đó, không biết sống hay chết.

Sau khi bị đưa đi tối hôm đó, Chu Uẩn chưa từng gặp lại người đàn ông này, cô vẫn luôn tưởng Văn Chú đưa người đi cùng lắm là sắp xếp người trông coi nghiêm ngặt, thế nào cũng không ngờ anh sẽ ra tay, thậm chí đánh đến mức đổ máu.

Thư Huệ và Du Dĩnh đã quen với cuộc sống phu nhân giàu có, những thú vui thường ngày vô cùng tinh tế, chưa từng thấy cảnh đánh đấm bạo lực. Vừa thấy một người đàn ông toàn thân đầy máu bị kéo vào phòng bao, lại còn bị ném ở vị trí gần họ nhất, sự kiêng dè đối với Văn Chú dần hiện rõ trên khuôn mặt.

Cánh đàn ông thì còn đỡ, đặc biệt là Chu Bá Sầm đứng đầu, chủ động mở miệng: “Văn tổng đã mời chúng tôi đến lại đưa người lên, chi bằng nói thẳng ra, hai nhà chúng tôi cũng biết Văn tổng có ý gì.”

“Tôi xin đính chính hai điểm.” Ánh mắt Văn Chú nhìn Chu Bá Sầm dần trở nên sâu sắc, nhưng vẻ mặt lại có vẻ rất lười biếng.

“Thứ nhất, không phải mời, là điện thoại thông báo.”

“Thứ hai, thân phận hôm nay của tôi là người chống lưng, còn về xử lý thế nào thì xem ông và Khương tổng rồi, dù sao thì quan thanh liêm như tôi cũng khó xử việc nhà, không tiện can thiệp.”

Nhìn khắp Túc Nguyên người có thể khiến Chu Bá Sầm và Khương Nghiêm Bân đồng thời ngậm bồ hòn làm ngọt chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng ngậm bồ hòn xong còn không thể phản bác, ngoài Văn Chú ra không tìm được người thứ hai.

Khương Thiên Doanh thấy người đàn ông toàn thân đầy máu, lúc này thái độ đối với Văn Chú không còn cứng rắn như vừa nãy, cô ta hiểu rõ tình thế và hạ giọng, run rẩy biện minh cho mình: “Tôi thật sự chưa từng gặp hắn ta, chuyện tôi không làm tại sao phải thừa nhận. Cho dù Văn tổng thích Chu Uẩn, nghe lời từ một phía của cô ấy mà chống lưng cho cô ấy, cũng không thể bất chấp đúng sai, ép tôi phải xin lỗi cô ấy chứ!”

Văn Chú liếc nhìn cô ta một cái, vẻ mặt hờ hững, nhưng lại dùng giọng điệu bình tĩnh đưa ra lời cảnh cáo đầy sát khí: “Tôi đang rất muốn thấy cô nằm đó giống anh ta đấy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...