“Thiên Doanh.” Khương Nghiêm Bân liếc nhìn về phía ghế sofa.
Khương Thiên Doanh mím môi, tuy không mấy tình nguyện nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành ngồi lại xuống ghế sofa.
Đợi cô ta ngoan ngoãn rồi, Chu Uẩn mới bình thản, không kiêu ngạo cũng không tự ti mà nói rõ ngọn ngành câu chuyện: “Chưa nói đến chuyện thuê người gây thương tích, hai năm tôi ở Dung Thành, Khương Thiên Doanh cũng bỏ ra không ít công sức, đặc biệt sắp xếp người vào công ty giám sát tôi. Tôi về Túc Nguyên, cô ta đã thuê người tìm đến chỗ ở của tôi trước. Một người luôn miệng nói rằng tình cảm với anh trai tôi rất ổn định, sao lại phải kiêng dè tôi như vậy?”
Khi nói, giọng điệu cô bình thản, cứ như đang cầm một cuốn sách, đọc từng chữ từng câu trên trang giấy cho người khác nghe, nhân vật chính trong câu chuyện dường như không phải là bản thân cô vậy.
Một tràng nói rất chi tiết, tội ác của Khương Thiên Doanh được kể rành mạch rõ ràng, bất luận cô ta có thừa nhận hay người khác có tin hay không, thì người đàn ông bị đánh kia chính là bằng chứng tốt nhất.
Khương Nghiêm Bân sẽ không để mặc cô con gái nuôi này làm loạn trước mặt mình, nhất là khi giữa hai người còn xen lẫn nợ cũ của Gia Liên, ông ta đối với Chu Uẩn đã chán ghét đến tột cùng, sự chán ghét không hề che giấu, ngay cả giọng điệu khi nói cũng lộ ra vẻ cứng rắn không chừa đường lui: “Nói nhiều như vậy cũng chỉ là suy đoán của một mình cô. Lùi một bước mà nói, nếu cô đã biết quay về Túc Nguyên sẽ gây ra hiểu lầm không cần thiết, tại sao còn cố chấp muốn quay về? Theo tôi biết, lần này cô về còn chẳng báo cho nhà họ Chu, cô đang tính toán cái gì còn cần mọi người nói rõ ra không?”
Rõ ràng rồi, bản lĩnh đổi trắng thay đen của Khương Thiên Doanh là di truyền từ Khương Nghiêm Bân. Khả năng nói dối trắng trợn của hai bố con nhà này này đúng là hạng nhất, có điều gừng càng già càng cay, lời trong ý ngoài của Khương Nghiêm Bân đều đang dẫn dắt lỗi lầm quay ngược lại về phía Chu Uẩn, dù là nhắc lại chuyện xưa hay khơi ra vấn đề mới, tóm lại là dốc hết sức làm đục ngầu vũng nước này, thu nhỏ mức độ tham gia của Khương Thiên Doanh trong sự việc lần này.
Chu Uẩn dần dần hiểu ra, cuốn nhật ký hai năm trước, nhìn thì như là Khương Thiên Doanh làm, nhưng có lẽ cao nhân chỉ điểm phía sau chính là Khương Nghiêm Bân. Chỉ là khi đó cô va vấp quá ít, không có khả năng một mình đảm đương mọi việc, mà chỉ muốn nhà họ Chu không ghét bỏ cô vì chuyện này, nên sự tồn tại của kẻ chủ mưu ban đầu đã trở nên mơ hồ hơn.
“Tôi tính toán cái gì sao?” Chu Uẩn tiến lên một bước đến bên cạnh Khương Thiên Doanh.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cô, họ tưởng cô định nói gì đó, nhưng chỉ thấy một cái tát vang dội giáng xuống má Khương Thiên Doanh, đánh lệch cả mặt cô ta, lực đạo rất lớn, tiếng tát khiến tim người ta thắt lại.
Khương Thiên Doanh bị đánh đến ngây người, đợi đến khi phản ứng lại liền lập tức bật dậy muốn liều mạng với Chu Uẩn, giống như binh lính giết người đến đỏ cả mắt trên chiến trường hai quân giao chiến, thề phải khiến Chu Uẩn đổ máu, trút bỏ tác phong tiểu thư khuê các thường ngày, khi ra tay với Chu Uẩn thì những lời độc địa cứ tuôn ra không ngừng.
“Mày dám đánh tao!”
“Tao nhất định phải xé nát cái mặt của con tiện nhân mày!”
“Xem mày sau này còn quyến rũ đàn ông kiểu gì!”
Thư Huệ và Du Dĩnh vội vàng lao lên can ngăn, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Sức lực của Khương Thiên Doanh rất lớn, cơ thể gầy yếu so với sức mạnh lúc này có sự tương phản quá rõ rệt.
Thư Huệ mệt đến th* d*c, còn Du Dĩnh thì liên tục gọi tên Khương Thiên Doanh, cố gắng chấm dứt màn kịch náo loạn này.
Thời gian giằng co ngày càng kéo dài, ánh mắt Văn Chú và Chu Vực chạm nhau, cả hai đồng thời đứng dậy, mỗi người kéo một bên đang giằng co ra.
Chu Vực sa sầm mặt mày, không còn vẻ lịch thiệp như mọi khi, dùng sức lôi Khương Thiên Doanh đi, chắn ngang cơ thể vẫn còn muốn lao tới của cô ta, cúi đầu cảnh cáo: “Náo loạn đủ chưa!”
Còn Văn Chú thì đưa tay kéo Chu Uẩn đang nằm trên ghế sofa dậy, sau khi khoảng cách được kéo gần lại, mi mắt anh hơi rũ xuống, hai tay giữ chặt cánh tay cô: “Diễn vai yếu đuối không tệ chút nào.”
“Ai nói là diễn?” Chu Uẩn hơi hất cằm lên, để lộ cổ bị cào một vệt máu, “Nè, chỗ này chắc chắn trầy da rồi.”
Văn Chú hơi nghiêng đầu, vệt máu do móng tay cào ra kia kéo một đường cong từ dưới cằm kết thúc ở xương quai xanh, không đến mức kinh tâm động phách, nhưng lại không hiểu sao lại rất bắt mắt.
Ngón trỏ anh nhẹ nhàng ấn xuống, thấy cô đau đến mức vai hơi co lại, có hành động chống cự việc anh chạm vào vết thương, liền biết cô vẫn có phần cố nhịn đau.
Sắc mặt Văn Chú dần trầm xuống, khi nói chuyện với cô ngữ khí cũng không được tốt: “Ngoại trừ cái tát kia là cứng rắn, còn lại cả quá trình không hề đánh trả, thật sự định để tôi chống lưng à?”
“Anh sẽ làm sao?” Chu Uẩn ngoảnh mặt đi “Tôi dựa vào chính mình cũng được.”
Nghe lời cô nói, đầu lưỡi Văn Chú khẽ chạm vào bên trong khoang miệng, ra vẻ nghiêm túc gật gật đầu: “Được, để tôi xem Chu đại tiểu thư còn chiêu lớn gì chưa tung ra.”
Một màn kịch khiến cả hai nhà đều mất mặt, Chu Bá Sầm thì vẫn còn trong phạm vi bình thường, ánh mắt nhìn Chu Uẩn có chút trách móc, dù sao cũng là đứa trẻ nuôi bên cạnh từ nhỏ, không nỡ quá khắt khe.
Nhà họ Khương thì khác, Du Dĩnh vừa đau lòng vừa la lối việc Khương Nghiêm Bân làm cha mà trơ mắt nhìn con gái mình chịu uất ức, nói bóng gió mắng lây sang cả nhà họ Chu, chẳng hề nhìn ra dáng vẻ quý phu nhân thường ngày ở bên ngoài, không khác gì mấy bà cô ông chú mặc cả mua rau ngoài chợ.
Khương Thiên Doanh nhào vào lòng Chu Vực, hai tay ôm chặt lấy eo anh ta, má đỏ bừng như rỉ máu, a vẻ chịu oan ức cần bạn trai an ủi, hít hít mũi, khi nói chuyện còn kèm theo giọng mũi nặng nề: “A Vực, em thật sự không ngờ cô ta lại như vậy, anh cũng thấy rồi đấy, là cô ta ra tay trước.”
Bộ dạng nũng nịu như vậy có hiệu quả hay không còn tùy thuộc vào người nghe có chấp nhận chiêu này hay không, Chu Uẩn không còn sợ hãi trong lòng như trước kia, lo lắng sự lựa chọn của Chu Vực có phải là mình hay không nữa. Cô đứng cạnh Văn Chú, trên mặt không có biểu cảm gì, lạnh lùng quan sát Khương Thiên Doanh mềm yếu như không xương dựa vào lòng Chu Vực, vành mắt đỏ hoe, rõ ràng muốn Chu Vực phải đòi lại công bằng cho mình.
Phòng bao rõ ràng rộng rãi, lúc này lại vô cớ sinh ra cảm giác chật chội bí bách, mỗi một người đều đang chịu đựng những áp lực khác nhau. Chu Uẩn lẳng lặng nhìn Chu Vực, anh ta không có vẻ mặt nặng nề của người nhà họ Chu, cũng không có sự oán hận muốn thanh toán của nhà họ Khương, khuôn mặt tuấn tú không chút gợn sóng.
Rõ ràng anh ta là người chịu áp lực lớn nhất trong tất cả, nhưng lại bình tĩnh một cách khó tin.
“Văn tổng, phiền anh sắp xếp người đưa trưởng bối hai nhà rời đi trước, có vài chuyện tôi tự mình xử lý sẽ tốt hơn.” Chu Vực dùng hai tay mạnh mẽ gỡ Khương Thiên Doanh ra, ngón tay giữ chặt cổ tay cô ta, lực đạo không cho phép giãy giụa, cúi đầu nhìn Khương Thiên Doanh “Anh xử lý chuyện này, em có ý kiến gì không?”
Mối quan hệ giữa hai người từ trước đến nay trong mắt các trưởng bối là rất tốt, chỉ còn thiếu bước chọn ngày lành định hôn kỳ.
Du Dĩnh là người đầu tiên đồng ý, ôn tồn khuyên chồng mình: “A Vực đã nói nó sẽ xử lý thì chúng ta cứ để bọn trẻ tự giải quyết đi, tôi tin A Vực sẽ không để Thiên Doanh chịu thiệt.”
Có bà ấy mở lời, nhà họ Chu cũng không tiện nói nhiều, còn Khương Nghiêm Bân vẫn giữ thái độ hoài nghi, nhưng không chịu nổi Du Dĩnh hết lần này đến lần khác khuyên giải, gần như là bị lôi ra khỏi phòng bao.
Trưởng bối hai nhà cùng rời đi, phòng bao trút bỏ những tiếng ồn ào chói tai, những đạo lý lớn lao nghiêm khắc và sự đùn đẩy trách nhiệm không hồi kết, trong phòng khôi phục lại như ban đầu, bầu không khí tĩnh mịch dần bao trùm lên mấy người bọn họ.
Văn Chú vẫn làm theo ý mình, dù có ầm ĩ thế nào vẫn giữ dáng vẻ ung dung như đang bày mưu tính kế, ngồi trên ghế sofa xem kịch hay không nói một lời, bài toán khó giao cho Chu Vực, vui vẻ mà nhìn.
“Em có làm không?”
Đây là lần đầu tiên ánh mắt Chu Vực nhìn Khương Thiên Doanh trở nên lạnh lùng, sự giáo dưỡng tốt đẹp bao năm qua khiến anh ta sẽ không dễ dàng nổi nóng với một người phụ nữ, nhưng không có nghĩa là anh ta sẽ dung túng hết lần này đến lần khác.
“Sắp xếp người giám sát, thuê người gây thương tích.” Chu Vực nâng cằm cô ta lên, giữa hai lông mày đã không còn nhìn thấy vẻ bình thản như khi họ ở bên nhau trước kia “Có hay không?”
Từ khi quen biết đến nay, Khương Thiên Doanh chưa từng thấy Chu Vực như bây giờ, đôi mắt kia như muốn róc xương cô ta nuốt vào bụng, không còn chút hơi ấm nào, lần đầu tiên cô ta nảy sinh cảm giác bối rối không biết phải làm sao.
Sự im lặng của cô ta chính là câu trả lời, không cần nói thêm nữa, Chu Vực đã hiểu rõ trong lòng.
“Nhà họ Chu miếu nhỏ không chứa được Phật lớn.” Chu Vực trầm giọng đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của hai người “Tôi hy vọng đây là lần cuối cùng, sau này sẽ không còn bất kỳ nể nang nào nữa.”
“Dựa vào cái gì!” Khương Thiên Doanh thở hổn hển, cố nén nước mắt do cảm xúc kích động gây ra, túm chặt lấy ống tay áo Chu Vực, giọng điệu cầu xin “Dựa vào cái gì anh nói bắt đầu là bắt đầu, kết thúc là kết thúc, ban đầu rõ ràng là anh tìm đến em, anh không sợ em nói cho Chu…”
“Nói cái gì?” Ánh mắt Chu Vực đột nhiên lạnh lẽo “Em muốn nói cái gì?”
Khương Thiên Doanh bị dáng vẻ nghiêm túc của anh ta dọa cho nuốt ngược lời vào trong, im bặt không nói, tủi thân nhìn Chu Vực, trong lòng biết rõ nếu thật sự nói ra, cô ta và Chu Vực cũng sẽ chấm dứt, hoàn toàn chấm dứt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Văn tổng, nếu được phiền anh giúp tôi đưa Tiểu Uẩn về.” Chu Vực hiếm khi không tự mình ôm việc, dặn dò xong cũng không quản Văn Chú có đồng ý hay không, kéo cổ tay Khương Thiên Doanh đưa người đi trước.
Chu Uẩn đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng rời đi, cô chưa từng thấy Chu Vực vội vã như vậy, anh định nói rõ ràng với Khương Thiên Doanh hay là đưa cô ta đi gặp bố mẹ hai bên để hủy hôn ước?
Nhìn thì như đã giải quyết vấn đề nhưng dường như lại chưa giải quyết. Trong phòng bao, Chu Vực không nói rõ hôn ước bị hủy bỏ, chỉ là có ý đó, nếu nhà họ Khương gây sức ép, Chu Bá Sầm chắc chắn cũng sẽ gây sức ép lên Chu Vực, đến cuối cùng hôn ước có hủy được hay không vẫn chưa chắc chắn.
“Thành công rồi sao?” Văn Chú đứng dậy đứng sau lưng cô, nương theo tầm mắt cô cùng nhìn cánh cửa đang từ từ khép lại, nhướng mày bình phẩm màn kịch vừa rồi “Có lẽ thành công rồi.”
Chu Uẩn rất khó chịu, cảm giác bất lực của hai năm trước lại bao trùm trong lòng, dường như cho dù cô làm thế nào, dù có bằng chứng xác thực vẫn không làm Khương Thiên Doanh suy suyển được chút nào. Nhà họ Khương bao che cho con gái là chuyện bình thường, thái độ nhà họ Chu thì không rõ ràng, Chu Vực lại càng lập lờ nước đôi.
Cô thậm chí còn nghi ngờ nếu hôm đó không phát hiện ra dấu vết gã đàn ông kia trước, thật sự xảy ra chuyện gì cũng sẽ chẳng có ai quan tâm, có khi hai nhà Chu Khương cũng chẳng ảnh hưởng gì, vui vẻ định ngày cưới, sống chết của cô chẳng ai ngó ngàng.
Trong gian phòng nhỏ, bài trắc nghiệm của Văn Chú đột ngột vang lên bên tai, Chu Uẩn khẽ nhếch khóe môi, đầy vẻ tự giễu: “Có phải anh đã sớm đoán được dù tôi có làm ầm chuyện lên cũng không đạt được kết quả mình mong muốn không?”
Văn Chú đặt tay phải lên vai cô, chạm nhẹ một cái, xoay người cô về phía mình, ánh mắt nhìn cô rất sâu: “Cô không tò mò anh trai cô và Khương Thiên Doanh có bí mật gì không thể cho ai biết sao?”
Chu Uẩn cúi đầu nhìn tấm thảm dưới chân, phong cách graffiti cũng giống hệt tâm trạng cô, rối tung rối mù, không có đầu mối. Theo bản năng lắc đầu trả lời câu hỏi của anh.
Văn Chú thu hết vẻ chán nản này của cô vào đáy mắt, nâng cằm cô lên, ép cô chỉ có thể nhìn mình: “Chậc, lần này thành kẻ đáng thương không ai cần thật rồi.”
Giọng điệu trêu chọc cún con nghe mà phát bực.
Chu Uẩn đẩy tay anh ra, đôi mày thanh tú nhíu lại, ghét bỏ anh: “Anh mới không ai cần, tôi có khối người cần.”
“Tiếc là, người cô muốn nhất lại không cần cô.”
Giọng điệu hời hợt nhưng lại khó nghe như chọc thẳng vào tim phổi, Chu Uẩn nghi ngờ người này đang dùng việc công trả thù riêng, chỉ vì ở gian phòng nhỏ cô đã không do dự từ chối lựa chọn thứ hai anh đưa ra, lúc này bắt được điểm yếu liền châm chọc cô một trận.
“Anh ấy không cần là do anh ấy không có phúc, nếu tôi muốn thì bây giờ đứng dưới chân núi hét một tiếng sẽ có người cần ngay.” Chu Uẩn nghiến răng “Văn tổng hay là lo cho bản thân mình đi, lớn tuổi thế này rồi mà ngay cả bạn gái cũng không có, em gái anh nói bên cạnh anh có một đại mỹ nữ theo đuổi anh ráo riết, mà anh chẳng để vào mắt.”
Văn Chú khẽ cười khẩy: “Chứng tỏ mắt nhìn của tôi cao.”
“Chứng tỏ anh có vấn đề.” Chu Uẩn cướp lời trước khi anh kịp ngắt lời, “Một đại mỹ nữ cả ngày lượn lờ trước mặt, anh nói anh không có hứng thú, hoặc là cơ thể có vấn đề, hoặc là xu hướng tính dục khác biệt. Đương nhiên tôi biết kiểu ông chủ lớn như các anh sở thích độc đáo, lén lút chơi bời phóng túng, nhưng ngoài mặt thì phải làm người đứng đắn, yên tâm, tôi sẽ không đi tuyên truyền khắp nơi đâu.”
Chu Uẩn thở một hơi: “Tôi không giống một số người làm chút chuyện là đòi hỏi báo đáp, xem có lợi cho mình không, tôi có đạo đức hơn.”
Văn Chú cười đầy ẩn ý: “Cô nói ai không có đạo đức?”
“Ai lên tiếng thì tôi nói người đó.” Chu Uẩn liếc nhìn anh từ trên xuống dưới, không cần lời nói cũng đủ sức nặng.
“Qua cầu rút ván.” Văn Chú nhếch đôi môi mỏng lộ ra ý chế giễu “Sức chiến đấu mạnh như vậy mà không đánh lại Khương Thiên Doanh, yếu đuối cho Chu Vực xem, hung dữ với tôi, Chu Uẩn cô giỏi thật đấy.”
“Đó là đương…”
“Cũng có thể là cố ý bày ra màn này, bề ngoài là giả vờ yếu đuối cho Chu Vực xem, thực chất là cho tôi xem.” Văn Chú ra vẻ nghiêm túc phân tích “Đẩy bản thân vào vị trí bị mọi người cô lập, để làm bước đệm cho việc bám lấy tôi tiếp theo, nước cờ này Chu đại tiểu thư đi cũng sâu thật đấy.”
Từng chữ Chu Uẩn đều nghe rõ, nhưng sao ghép thành một câu thì cô lại không hiểu được? Nếu cô nhớ không nhầm, trong gian phòng nhỏ kia cô rõ ràng đã từ chối điều kiện anh đưa ra, sao bây giờ lại thành cô cố ý tiếp cận rồi?
“Văn tổng yên tâm, cả cái Túc Nguyên này người tôi không thể theo đuổi nhất chính là anh, càng không thể vì theo đuổi anh mà hao tâm tổn trí đến thế.” Chu Uẩn hít sâu một hơi “Thật sự không được thì tôi viết giấy cam kết, nhất định sẽ không nảy sinh bất kỳ hứng thú nào với anh.”
“Lạt mềm buộc chặt tôi gặp nhiều rồi.” Văn Chú một tay ôm lấy eo cô kéo cô vào lòng.
Chu Uẩn không chút phòng bị va vào lòng anh, còn chưa kịp phản ứng, bàn tay Văn Chú dừng ở bên eo đột nhiên siết chặt, trong ánh mắt ngỡ ngàng của cô, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên, nghiêng người sát lại gần tai cô.
Trong khoảnh khắc này, Chu Uẩn gần như cảm nhận được nhiệt độ cơ thể bên eo nóng hơn những chỗ khác, hơi thở của anh phả vào cổ vai, quấn quýt cùng hơi thở của cô, không phân biệt được của ai với ai.
Chu Uẩn muốn trốn, nhưng vừa động đậy, đôi tay kia lại tăng thêm lực, vòng eo thon thả bị kìm kẹp chặt chẽ trong tay anh, chỉ cần thêm chút lực nữa dường như có thể dễ dàng bẻ gãy.
Cô muốn né tránh luồng hơi thở nóng rực kia, lại bất ngờ phát hiện lông mi của Văn Chú rất dài.
Mí mắt mỏng hơi rũ xuống, nơi tầm mắt dừng lại dường như là ở xương quai xanh của cô, Chu Uẩn cảm thấy không thoải mái, khi quay đầu nhìn anh thì vô tình chạm vào đôi mắt sâu thẳm tối đen của Văn Chú, hơi thở cô ngừng lại trong giây lát.
Cô lờ mờ cảm thấy bàn tay bên eo đang từ từ di chuyển ra sau lưng, lòng bàn tay to lớn như ôm trọn lấy eo cô, mùi gỗ thơm mát lạnh trên người anh chui vào khoang mũi, làm lòng người xao động.
Văn Chú thấy rõ d** tai cô đỏ bừng như sắp rỉ máu của cô, cái cổ cứng đờ như bị đóng đinh. Giọng anh khẽ khàng chậm rãi: “Thế này mới gọi là lạt mềm buộc chặt, học hỏi đi.”
Chu Uẩn muộn màng nhận ra rồi nhắm mắt lại, hối hận vì mình đã sơ suất bị anh giăng bẫy.
Cô không cam lòng chịu thua như thế: “Cảm ơn Văn tổng đích thân dạy dỗ, lần sau tôi sẽ tìm người thử xem.”
Bàn tay trên eo lại tăng thêm mấy phần lực, như muốn bóp nát xương cốt cô.
Đôi mắt sắc lạnh của Văn Chú không chút kiêng dè khóa chặt lấy cô, giọng nói rất nhạt: “Gà mờ à, tôi chưa nói cho cô tốt nghiệp đâu.”
