Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 26: Anh trai cô... bị tai nạn xe rồi



Chu Uẩn một chân giẫm lên mặt giày sạch sẽ sáng loáng của anh, vẻ ngạc nhiên rất giả tạo, khẽ mở môi, tay phải hờ hững che miệng, giữa đôi mày và ánh mắt không hề thấy một chút xin lỗi nào: “Văn tổng, anh không sao chứ?”

Văn Chú nhịn đau buông cô ra. Để đối phó với anh, có lẽ cô đã dùng hết sức lực lớn nhất trong đời mình, giẫm chết mới chịu.

“Sao cô không giẫm gãy xương tôi luôn đi?” Anh bực bội liếc cô “Tâm địa trả thù nặng thật đấy, ai mà dám rước cô chứ?”

“Một mình vẫn tốt chán.” Chu Uẩn đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt “Tôi khá tò mò là vị mỹ nữ nào mắt kém mà theo đuổi anh đến tận bây giờ vậy, chắc anh chưa từng tỏ thái độ tồi tệ trước mặt vị mỹ nữ đó bao giờ nhỉ? Nếu anh dùng thái độ đối với tôi để đối xử với người ta y hệt, anh xem cô ấy sẽ theo đuổi nhanh hơn hay chạy nhanh hơn.”

Văn Chú cúi người cầm bao thuốc lá trên bàn trà lên, thuận tay rút một điếu nhưng không châm lửa, giọng điệu vô cùng đáng ghét: “Điều này chẳng phải chứng tỏ cô rất đặc biệt sao?”

Chu Uẩn ngẩn người.

Nói chính xác là cạn lời.

“Văn tổng, không phải ai cũng thích kiểu của anh đâu.” Chu Uẩn nở nụ cười mang tính an ủi “Nếu tôi đoán không lầm thì vị mỹ nữ cứ theo đuổi anh mãi kia chính là cô Ôn phải không?”

Tay kẹp thuốc của Văn Chú hơi khựng lại, rất nhanh trở về như cũ, anh xưa nay sẽ không vì chuyện nhỏ mà có phản ứng lớn, phần nhiều là bất ngờ làm sao Chu Uẩn đoán được người đó chính là Ôn Thanh Dữ, theo lý mà nói bạn bè của cô trong giới gần như không có, sẽ không có ai to mồm chạy đi nói với cô.

“Người theo đuổi tôi đâu chỉ có họ Ôn, còn có thể họ Đường họ Phùng,” Văn Chú ngậm điếu thuốc, mí mắt khẽ nâng, liếc nhìn Chu Uẩn một cái “Còn có thể họ Chu.”

Khi ở riêng với Văn Chú, cảm giác lớn nhất của Chu Uẩn là đôi khi thấy bất lực. Con người anh bất kể nói gì hay làm gì đều có cái cảm giác như là ‘ông đây là thiên hạ đệ nhất’, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Dường như bất cứ lời nào thốt ra từ miệng anh đều là lẽ đương nhiên, nghiêm túc đến mức khiến bạn phải tin là thật.

Chu Uẩn thấy anh lấy bật lửa ra như định châm thuốc, liền đưa tay giật lấy bật lửa, rồi lại dưới ánh mắt nhìn sang của anh, dứt khoát rút điếu thuốc trên môi anh ra, giải thích cho bản thân: “Nếu họ Chu thì chắc chắn không phải là tôi, họ gốc của tôi là họ Thẩm.”

Văn Chú liếc nhìn điếu thuốc chưa bị ném đi trong tay cô, khẽ ho: “Chuyện đến phòng làm việc của Thẩm Kim Thư làm, chắc chắn không cân nhắc sao?”

Sao lại nhắc lại chuyện cũ nữa rồi?

Vừa rồi trong gian phòng nhỏ cô từ chối chưa đủ rõ ràng à?

Chu Uẩn hắng giọng, trịnh trọng bày tỏ ý nguyện không muốn đi: “Cảm ơn Văn tổng có lòng mời, hôm nay tôi thi đấu vừa xảy ra xích mích với cô Thẩm, ngày hôm sau lại trở thành đồng nghiệp với cô ấy, anh chắc chắn cô ấy sẽ không xách dao giết tôi chứ?”

Đuôi mày Văn Chú nhướng lên đầy ẩn ý: “Con bé ngưỡng mộ kẻ mạnh.”

Ở chung với người giàu quá mệt, một Văn Chú đã khiến cô lao lực quá độ, thêm một Thẩm Kim Thư nữa thì thật sự không chịu nổi.

Hơn nữa… không biết tại sao, rõ ràng Văn Chú nói phòng làm việc trực thuộc Thẩm Kim Thư, nhưng cô luôn có ảo giác mình đang làm việc dưới tầm mắt anh.

“Văn tổng, tôi có thể hỏi một câu nghiêm túc, và anh cũng trả lời nghiêm túc cho tôi được không?”

“Hỏi đi.”

Chu Uẩn khẽ mím môi: “Tại sao nhất định phải là tôi đến phòng làm việc của Thẩm Kim Thư giúp đỡ? Đương nhiên, lời này của tôi không phải là thăm dò anh có tâm tư khác với tôi hay không, chỉ là đơn thuần hỏi nguyên nhân anh sắp xếp thôi.”

Đó cũng là nguyên nhân khiến cô thắc mắc đến giờ.

Văn Chú thấy đứng nói chuyện mệt, lùi lại một bước tự mình ngồi xuống, hai chân dài bắt chéo, cánh tay phải buồn chán gác lên lưng ghế, chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay lộ ra rõ ràng, ánh đèn ống màu trắng chiếu xuống, mặt đồng hồ dường như phát sáng, khiến người ta hoa mắt.

“Nó cần một người có thể trấn áp được nó, cô là ứng cử viên duy nhất.”

Chu Uẩn dời tầm mắt khỏi mặt đồng hồ, giống như từ thế giới đầy màu sắc kỳ ảo trở về thế giới hiện thực, cần cô tập trung mười hai phần tinh thần để đối mặt: “Văn tổng, năng lực làm việc và trấn áp được là hai chuyện khác nhau, nếu anh muốn tôi qua đó làm việc chỉ để trấn áp hoặc giám sát cô Thẩm, đây không phải là công việc tôi muốn.”

Văn Chú nhướng mày, bao thuốc vẫn ở trong tay anh, một góc nhọn thỉnh thoảng chọc vào đầu gối, đối với lời từ chối rõ ràng của cô không có quá nhiều biểu hiện, nhìn cô rất bình thản: “Được, tôi không ép cô, cô không hối hận là được.”

Chu Uẩn muốn nói với anh sẽ không hối hận, nhưng hai năm ở Dung Thành đã dạy cô đừng nói lời quá tuyệt đối, nếu không chắc chắn sẽ bị vả mặt rất nhanh.

Cô chừa đường lui: “Chắc là sẽ không hối hận, nếu không có việc gì tôi về trước đây.”

Tuy nói Chu Vực nhờ Văn Chú giúp đưa cô về, nhưng Chu Uẩn càng muốn tự mình về hơn, ở cùng một phòng bao với Văn Chú bầu không khí đã khá áp lực, đổi sang không gian hạn chế trong xe thì càng khó đối phó hơn.

Chu Uẩn gần đến cửa, chợt nhớ đến tiền thưởng, không chút ngại ngùng nào, quay lại nhắc nhở: “Văn tổng, theo như đã thỏa thuận trước cuộc đua về việc phân chia tiền thưởng, tôi đang cần dùng.”

Cô đúng là chẳng khách sáo chút nào, nói xong câu này người liền đi mất, để lại Văn Chú trong phòng bao nhìn theo cô rời đi, cảm thấy buồn cười không rõ nguyên nhân.

Giọng điệu ra lệnh vừa rồi của cô nghe có chút quen tai.

 ***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Từ phòng bao đi ra, khóe miệng đang mỉm cười của Chu Uẩn từ từ hạ xuống, dáng vẻ cố tình ngụy trang cuối cùng cũng có thể trút bỏ, đi dọc theo hành lang như kẻ mất hồn.

Cô không nên ôm hy vọng với nhà họ Chu, thiết lập màn kịch này, ngoài việc muốn cuộc hôn nhân liên kết thất bại, trong lòng cô luôn giữ một chút may mắn và kỳ vọng, muốn xem họ sẽ phản ứng thế nào sau khi biết rõ con người Khương Thiên Doanh. Kết quả cho cô biết, mọi thứ đều là thừa thãi.

Cuối hành lang có quầy trực ban, Chu Uẩn vẫn chưa đổi điện thoại, mượn điện thoại nhân viên liên lạc với Bạch Đàm, nên tìm nhân viên mượn điện thoại để liên lạc với Bạch Đàm, nói rằng điện thoại của mình bị hỏng, nếu có thời gian thì giúp cô mua một cái, cô sẽ đến phòng làm việc tìm cô ấy.

“Chỗ đó khá hẻo lánh sao cậu lại đến đó?” Bạch Đàm nhìn đồng hồ “Tớ đang có việc ở gần đó, lái xe qua đón cậu, cậu đợi tớ một lát.”

“Được, gặp ở trạm tiếp tế.”

Trả điện thoại cho nhân viên, Chu Uẩn nói lời cảm ơn, hỏi thăm có phương tiện công cộng xuống núi không, cô được biết khu vực xem đua xe có xe buýt du lịch, hai mươi phút có một chuyến, còn khoảng mười phút nữa là chuyến tiếp theo đến.

Chu Uẩn không dám chậm trễ, vội vã đi đến điểm đỗ xe.

Ở điểm đỗ xe tham quan người đợi xe không nhiều, hôm nay vốn là trận đấu không công khai với bên ngoài, người đến đa phần là tự lái xe, chí có lác đác vài người đang đợi ở trạm.

Từ xa, Chu Uẩn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, muốn rời đi đã không kịp nữa. Vài người đang chờ xe đã nhìn thấy cô trước.

“Chu Uẩn.”

Môi trường xung quanh rất yên tĩnh, dù Thẩm Kim Thư nói không lớn nhưng vẫn đủ để người ta nghe rõ.

Chu Uẩn quay lưng về phía họ, bất lực thở hắt ra, oan gia ngõ hẹp, sớm biết Văn Chú đưa cô về có thể tránh được sự lúng túng lúc này, thà ở cùng một chỗ với anh, còn hơn là nguy cơ lát nữa có thể bị “đánh hội đồng”.

“Này, gọi cô đấy!”

Giọng điệu chói tai lại đanh đá ngoại trừ cô gái tóc ngắn kia, Chu Uẩn không biết còn ai có thể phát ra âm thanh như vậy.

Chạy thì mất mặt, hơn nữa cô còn phải ngồi xe xuống núi.

Thôi, làm dũng sĩ một lần vậy.

Chu Uẩn hít sâu một hơi, xoay người nhìn mấy người đã dần dần đứng thành đội hình cách đó không xa, một hàng ngang, như hổ chặn đường, chắn mất đường đi của cô.

“Có việc gì không?”

“Còn có việc gì không à?” Cô gái tóc ngắn đảo mắt “Kim Thư gọi cô không nghe thấy à?”

“Nghe thấy rồi.” Chu Uẩn thu lại tầm mắt nhìn Thẩm Kim Thư rơi xuống người cô gái tóc ngắn “Cô là vẹt à?”

Cô gái tóc ngắn ngẩn ra: “Cái gì?”

Chu Uẩn chậm rãi khoanh tay: “Vẹt bắt chước tiếng người để đi mách lẻo, cô không phải thì ngậm miệng lại.”

Trận đấu lần này Thẩm Kim Thư thua, thành tích mấy người đi theo bên cạnh cũng không lý tưởng, toàn quân bị diệt, tâm trạng tự nhiên sẽ chẳng tốt đẹp gì. Nhìn thấy Thẩm Kim Thư gọi Chu Uẩn, nghĩ là Thẩm Kim Thư có lẽ muốn tìm cô gây sự nên thuộc tính người bợ đỡ bùng nổ, diễu võ dương oai như kẻ tung hứng.

Cô gái tóc ngắn vừa định bước qua cho Chu Uẩn một bài học, Thẩm Kim Thư liền giơ tay chắn trước ngực cô ta, hất hất cằm về phía Chu Uẩn: “Cô và anh tôi rốt cuộc có quan hệ gì? Anh ấy lại để Tống Miện qua nói với tôi đừng gây rắc rối cho cô, che chở cô như vậy cơ à?”

Lời trong ý ngoài đều có thể nghe ra vị Thẩm đại tiểu thư này khá kiêng dè Văn Chú, cũng đúng, anh đứng đắn, lúc không đứng đắn đều khá đáng sợ, không mấy người đối phó nổi.

Chu Uẩn không muốn một lát nữa xe buýt đến, vì họ mà lại phải đợi thêm hai mươi phút, dứt khoát để họ hiểu lầm, nương theo lời Thẩm Kim Thư hào phóng nhận lấy: “Đã biết Văn Chú coi trọng tôi, thì bớt chọc vào đi.”

Nói xong, Chu Uẩn trong lòng vô cùng khinh bỉ. Dáng vẻ vừa rồi của cô đặc biệt giống kiểu người cậy có người chống lưng, mắt cao hơn đầu, không coi ai ra gì.

Tuy nhiên cũng xem như là được trải nghiệm một lần niềm vui của Văn Chú, hóa ra mỗi lần anh nói chuyện với người khác đều là tâm lý này sao? Thảo nào anh luôn không thèm nhìn thẳng vào người khác.

Cô gái tóc ngắn là người đầu tiên đứng ra, lời lẽ cay nghiệt: “Cô đúng là không biết xấu hổ, Văn tổng thèm để mắt đến cô sao? Chẳng qua là chơi bời thôi, cô còn tự cho mình là quan trọng!”

“Cô thích Văn Chú đúng không?” Chu Uẩn nói thẳng vào sự thật mà cô gái không dám thừa nhận, thấy cô ta bối rối nhìn sắc mặt Thẩm Kim Thư, liền biết mình đoán không sai.

Cô là người sẽ không chủ động bắt nạt người khác cũng sẽ không vô duyên vô cớ bị người khác bắt nạt, trong phòng bao không đánh trả Khương Thiên Doanh nhưng cũng không để cô ta chiếm quá nhiều lợi thế, dù sao cũng phải tạo dựng hình tượng bản thân ở thế yếu, nếu không cô sẽ không để Khương Thiên Doanh động thủ dù chỉ một cái.

Người không phạm ta, ta không phạm người là nguyên tắc đối nhân xử thế cô luôn tuân thủ.

Ví dụ như lúc này.

“Vậy cô không có cơ hội rồi.” Chu Uẩn nở nụ cười của người chiến thắng, nghiêng đầu nhìn cô gái tóc ngắn,“Bây giờ anh ấy theo đuổi tôi cuồng nhiệt lắm, cô phải nỗ lực lên.”

Cái biểu cảm đắc ý kiểu có tôi ở đây cô không có cửa đâu khiến cô gái tóc ngắn trong nháy mắt quên mất Thẩm Kim Thư còn ở bên cạnh, phản ứng quá khích ngay tại chỗ, đẩy Chu Uẩn một cái: “Cô nói cái gì đấy! Anh ấy chỉ chơi đùa cô thôi, cô còn tưởng thật!”

“Hai ngày trước vừa tặng tôi biệt thự sang trọng cộng thêm viên kim cương đấu giá được, nghe nói là của Vương phi nào đó từng đeo, cô muốn xem thì lần sau tôi mang ra cho cô xem.” Chu Uẩn dùng giọng điệu hời hợt tiếp tục kể về số tiền Văn Chú đã tiêu cho cô.

Từng khoản tiền, rơi vào tai Thẩm Kim Thư chẳng qua cũng thường thôi, nhưng những người phía sau cô ta nghe thấy liền nhìn nhau, mọi người đều hiểu được sự trao đổi ánh mắt không lời của nhau còn hơn cả ngàn vạn lời nói.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cô gái tóc ngắn bị rơi xuống thế yếu, xích lại gần Thẩm Kim Thư, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy thì thầm: “Kim Thư, cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí này của cô ta bây giờ cậu nhớ nói với Văn tổng, để anh ấy nhìn rõ người bên cạnh hám tiền thế nào.”

“Nói cứ như các người không hám tiền vậy.” Thẩm Kim Thư hất bàn tay đang túm lấy ống tay áo vướng víu ra, ánh mắt lần lượt đánh giá qua mặt bọn họ “Các người đi theo sau tôi vì cái gì trong lòng tự rõ, tôi không nói là giữ thể diện cho nhau, tránh để mọi người khó xử.”

Mấy người nhìn nhau, trong đó một cô gái mặc đồ đua xe còn chưa kịp thay sắc mặt khó chịu, người bên cạnh dè dặt kéo cô ta, lại bị cô ta giằng mấy cái thoát được “Cậu có tư cách nói chúng tôi sao? Lúc cậu và Off bàn bạc nhắm vào tất cả tuyển thủ tham gia, có cân nhắc đến chúng tôi không? Hai người các cậu một người vì danh một người vì tiền, những người như chúng tôi trong mắt cậu chỉ là tôm tép thôi phải không? Sự an nguy của chúng tôi đâu quan trọng bằng việc cậu thắng!”

Lời nói rất thẳng thắn, rõ ràng là đã chịu đủ rồi, định hôm nay xả hết một lần. Có cô ta mở lời thay, mấy người khác tuy không dám lớn tiếng chất vấn như cô ta, nhưng rốt cuộc cũng có chút cảm xúc, hùa theo vài câu.

Thẩm Kim Thư sớm đã biết con người bọn họ, chỉ là đôi khi mắt nhắm mắt mở, anh trai cô ấy từng nói không cần tốn quá nhiều thời gian với những người không đáng, bọn họ thích nịnh nọt thì cứ để bọn họ nịnh.

Hôm nay thi đấu thua, đồng nghĩa cô ấy phải ngoan ngoãn quay về điều hành phòng làm việc, cuộc sống nổi loạn từ đây bị chặt đứt, Thẩm Kim Thư lúc này đang phiền chết đi được, lại cứ có người lải nhải bên tai mãi không thôi, cô ấy giận dữ chỉ tay về hướng ngược lại: “Cút ngay!”

Cô ấy đã hạ lệnh đuổi khách, mấy người kia còn không đi, nếu ở lại thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì, chỉ càng thể hiện rằng họ đang đặt lòng tự trọng trước mặt Thẩm Kim Thư để cô ấy chà đạp.

Chu Uẩn lẳng lặng đứng tại chỗ, âm thầm thưởng thức một màn kịch người quen trở mặt vô tình, không nói rõ được rốt cuộc ai thua ai thắng, có điều dáng vẻ Thẩm Kim Thư trông cũng không giống người thắng cuộc, bóng lưng lộ ra chút chán nản, cúi đầu không biết đang nhìn cái gì.

“Hôm nay tôi suýt chút nữa là có thể thoát khỏi nhà họ Thẩm có cuộc sống mình thích rồi.” Thẩm Kim Thư chậm rãi ngẩng đầu lên “Vì cô, tất cả đều hỏng rồi.”

Chu Uẩn nghe vậy, khẽ nhíu mày: “Cô Thẩm, đừng vì không chấp nhận được thất bại mà tìm cớ để bản thân thấy thoải mái hơn, cô nói thoát khỏi nhà họ Thẩm sao, chuyện này có thực tế không? Cô bước ra ngoài ngoài việc được người ta tiền hô hậu ủng, còn có người khác thu dọn tàn cuộc cho cô, được sống cuộc sống cành vàng lá ngọc thì bớt làm loạn đi, kết quả cuối cùng đều giống nhau, ngoại trừ thừa kế gia nghiệp thì không còn lựa chọn nào khác.”

“Cô thì hiểu cái gì!” Thẩm Kim Thư khá kích động “Tôi không muốn ở trong cái vòng tròn đó, những cuộc xã giao và nụ cười giả tạo không hồi kết, cả ngày đối mặt với những người chẳng có lấy một ai thật lòng, anh tôi thích cuộc sống như vậy, nhưng tôi không thích!”

“Sao cô biết anh ấy nhất định thích?” Chu Uẩn im lặng giây lát “Cái cô nhìn thấy là sự thành công của anh trai cô, người thành công thì bất luận nhìn thế nào dường như cũng tự mang hào quang, chua xót bên trong chỉ có tự mình biết, đợi cô thật sự ngồi lên vị trí như anh trai cô rồi hãy bàn xem anh ấy có thích hay không.”

Chu Uẩn nghe thấy phía sau truyền đến tiếng động, quay đầu nhìn thấy xe tham quan đang từ từ chạy về phía họ. Cô chuẩn bị lấy tiền, hai tay sờ tới sờ lui trên quần áo, trống rỗng, một đồng xu cũng không có.

Thẩm Kim Thư là người duy nhất có thể cung cấp sự giúp đỡ cho cô.

Chu Uẩn cũng chẳng khách sáo, đưa tay về phía cô ta.

“Làm gì?” Thẩm Kim Thư nhíu mày liếc lòng bàn tay trắng nõn cô đưa tới “Muốn tiền thưởng thì đi tìm anh tôi.”

“Cho tôi mượn ba đồng xu.” Chu Uẩn thấy cô ta sống chết giữ chặt ví tiền “Văn Chú, sao anh lại tới đây?”

Thẩm Kim Thư theo bản năng quay đầu lại, ví tiền ngay trong hai giây đó trượt khỏi đầu ngón tay, đợi khi phản ứng lại, Chu Uẩn đã lấy đi ba đồng xu, và nhét ví tiền lại vào tay cô ấy, cả quá trình không hề có chút ngại ngùng nào, phong cách hành xử tự do tự tại, cô ấy lớn thế này chưa từng thấy ai dám cướp đồ của mình.

Chu Uẩn lên xe rồi, Thẩm Kim Thư mới chậm chạp nhận ra, đuổi kịp lúc cửa xe sắp đóng, nhanh chóng chui vào trong xe, tìm đến chỗ Chu Uẩn.

Cô ngồi ở vị trí sát cửa sổ hàng ghế cuối cùng, sau khi Thẩm Kim Thư ngồi xuống liền châm chọc: “Biết ngay vừa rồi cô chém gió mà, anh tôi mà thích cô thật, thì đâu nỡ để cô ngồi loại xe này về, mấy lời đó cũng chỉ lừa được bọn họ.”

Được cô ta nhắc nhở, Chu Uẩn nhớ tới những lời đã nói, đã tự luyến lại còn khoác lác chém gió, chỉ để chọc tức cô gái tóc ngắn, quả thực là xả được cơn giận, có điều xét kỹ ra, những lời đó của cô không chịu nổi sự kiểm chứng suy xét.

Chu Uẩn không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Tôi biết anh tôi muốn làm gì.” Thẩm Kim Thư biết người bên cạnh đang nhìn mình, cô ấy ngược lại có chút ngượng ngùng, vịn vào lưng ghế phía trước, lòng bàn tay chốc chốc lại v**t v* “Anh ấy muốn cô vào phòng làm việc giúp tôi đúng không? Nói trắng ra là muốn cô giám sát tôi, nói đi, anh ấy trả cô bao nhiêu tiền?”

“Tôi từ chối rồi.” Chu Uẩn để ý thấy một tiếng “ừm” khẽ vang lên nhàn nhạt bên tai “Tôi biết sự khó chịu khi bị người khác giám sát, huống hồ hiện tại tôi có công việc, làm khá tốt, không cần thiết phải đến phòng làm việc của cô.”

“Cô thật sự không…”

Lời Thẩm Kim Thư chưa nói hết điện thoại đã reo trước, đây là chuông báo đặc biệt cô ấy cài đặt cho Văn Chú, điện thoại của ai cũng dám không nghe duy chỉ có điện thoại của Văn Chú là chưa từng ngắt một lần, lần này cũng không ngoại lệ.

“Anh, anh lại sao thế?” Thẩm Kim Thư nghe lời nói đầu dây bên kia, chần chừ hai giây, ánh mắt từ từ chuyển sang mặt Chu Uẩn “Cô ấy đúng là đang ở trên cùng một chiếc xe với em, được, em biết rồi.”

Điện thoại cúp máy, Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng Thẩm Kim Thư có chút khác thường, khẽ nhíu màu: “Sao vậy?”

“Anh tôi nói anh trai cô… bị tai nạn xe rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...