“Ừm.”
Thẩm Kim Thư nghi ngờ mình nghe nhầm: “Ừm! Cô nghe thấy anh trai mình bị tai nạn xe mà cô chỉ… ừm một tiếng thôi sao?”
Chu Uẩn nhìn kính chắn gió phía trước, bên đường có người vẫy tay ra hiệu dừng xe, tốc độ xe tham quan từ từ giảm xuống, phanh xe khẽ đạp, ngồi ở hàng ghế sau cô vẫn theo quán tính lao về phía trước một chút ngay khoảnh khắc phanh xe.
“Nếu không thì tôi nên nói gì?” Chu Uẩn nhìn đám đông lên xe, cực kỳ bình tĩnh “Khóc lóc thảm thiết sao?”
Thẩm Kim Thư nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cũng bắt đầu đánh giá lại người phụ nữ nghe tin anh trai bị tai nạn mà còn bình tĩnh đến mức này. Anh trai cô ấy nghĩ thế nào vậy? Cũng đúng, người đến tính mạng người nhà mình còn chẳng quan tâm, làm việc thường tàn nhẫn vô tình, chẳng trách anh trai cô ấy thuê Chu Uẩn giám sát cô ấy, nếu Chu Uẩn thật sự đến phòng làm việc, ngày lành của cô ấy chắc chắn là chấm hết rồi.
“Người bình thường nghe tin anh trai bị tai nạn đều sẽ lo lắng, cô bình tĩnh quá mức rồi đấy.” Thẩm Kim Thư hít sâu một hơi rồi thở dài thườn thượt “Theo tôi biết anh trai cô đối xử với cô rất tốt mà? Cô không sợ người ta nói cô quá vô lương tâm sao?”
Chu Uẩn không muốn giải thích, giải thích với người ngoài càng không cần thiết.
Xe tham quan lại xuất phát, Chu Uẩn dựa vào cửa sổ nhắm mắt lại, ý từ chối trò chuyện rất rõ ràng.
Thẩm Kim Thư vốn định hỏi thêm vài câu nhưng thấy dáng vẻ không muốn để ý đến ai của cô, tự giác im miệng không hỏi nữa.
Thôi bỏ đi, về hỏi anh trai cũng được.
Xe tham quan dừng lại mấy lần giữa đường, đa phần là sau khi kết thúc trận đấu mọi người đi bộ dọc theo đường núi xuống, đợi xe sắp đến thì vẫy tay chặn lại rồi lên xe.
Chu Uẩn không ngủ, nhớ rất rõ ràng, tổng cộng dừng lại năm lần, lần thứ sáu thì đến trạm tiếp tế dưới chân núi.
“Này, đừng ngủ nữa, đến trạm rồi.” Thẩm Kim Thư muốn hỏi có muốn đi xe cô ấy về nội thành không, do dự vài giây rồi lại không hỏi, nhắc nhở cô đến trạm rồi tự mình xuống xe trước.
Bên cạnh truyền đến tiếng động, tiếng bước chân dần đi xa, Chu Uẩn từ từ mở mắt, hành khách trên xe tham quan đều đã xuống, tài xế đang ghi chép thời gian đến trạm của chuyến xe, cô tranh thủ trước khi tài xế phát hiện cô vẫn chưa xuống xe liền đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Tiền sảnh trạm tiếp tế chật kín người, đầu người nhấp nhô, Chu Uẩn tạm thời không tìm thấy Bạch Đàm. Cô không có điện thoại liên lạc, chỉ có thể đứng ở nơi tương đối dễ thấy đợi Bạch Đàm phát hiện ra cô trước.
Tiếng ồn ào không dứt, giống như tâm trạng Chu Uẩn lúc này, rối bời, không tìm thấy cách nào để yên tĩnh lại. Một mình cô đứng đó lẻ loi trơ trọi, xung quanh là những nhóm bạn bè túm năm tụm ba, cô như kẻ dị biệt, vừa không hòa nhập được cũng chẳng muốn tham gia.
“Tiểu Uẩn.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ cách đó không xa gọi tên cô. Chu Uẩn mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vẫy tay ra hiệu của Bạch Đàm, cô thoát khỏi trạng thái hỗn độn, chậm nửa nhịp vẫy tay đáp lại.
Sau khi lên xe, Bạch Đàm đưa cho cô một chai nước: “Uống chút đi, sắc mặt cậu không tốt lắm.”
“Anh tớ bị tai nạn xe rồi.” Chu Uẩn cầm chai nước khoáng, lớp ngụy trang bên ngoài khi đối mặt với Bạch Đàm cuối cùng cũng không giữ được nữa “Cậu có bạn bè làm bên bệnh viện không?”
“Có thì có, nhưng mà Tiểu Uẩn này, chuyện này không phải tớ không giúp cậu, nhưng kiểu người có tiền như nhà họ Chu thường đến bệnh viện tư nhân nhiều hơn, nhất là chuyện tai nạn xe như thế này họ chắc chắn không muốn bị báo chí đưa tin, chưa chắc đã tra ra được.”
Phân tích của Bạch Đàm không phải không có lý, nhà họ Chu quả thực sẽ đến bệnh viện tư, trong lúc tình thế cấp bách cô đã quên mất trước đây đưa Thư Huệ đi kiểm tra sức khỏe đều đến bệnh viện tư nhân, tính bảo mật làm rất tốt, đương nhiên giá cả cũng không rẻ.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Bạch Đàm đang lái xe, trong đầu chợt lóe lên một khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng, vui vẻ nói: “À đúng rồi, sao cậu không hỏi Văn tổng? Với bản lĩnh của anh ta tra chuyện của anh cậu dễ như trở bàn tay.”
“Chính là anh ta nói cho tớ biết.” Chu Uẩn cúi đầu nhẹ nhàng mân mê nhãn dán quanh thân chai “Tớ… không muốn hỏi anh ta lắm.”
Đường núi ít xe, Bạch Đàm tranh thủ nhìn sang ghế phụ một cái, tay cầm vô lăng mím mím môi: “Có phải cậu sợ người nhà họ Chu trách cậu nên mãi không dám hỏi không?”
Chu Uẩn im lặng không nói.
Bạch Đàm quen biết cô lâu nhất, quan hệ hai người tốt nhất, biết những kiêng dè và lo lắng của cô, một lời nói trúng những điều sâu kín trong lòng Chu Uẩn mà cô muốn nói nhưng không biết nói thế nào.
Bạch Đàm thở dài trước: “Trừ phi cậu vĩnh viễn không bước chân vào Túc Nguyên nửa bước, nếu không chỉ cần cậu ở đây một ngày, bố mẹ nuôi của cậu sẽ không buông lỏng cảnh giác với cậu. Cậu không đến bệnh viện là đúng, nếu nhìn thấy cậu không biết họ lại đổ lỗi lên đầu cậu như thế nào nữa, tránh xa là biện pháp tốt nhất.”
Bên tai là những lời phân tích đầy lý lẽ của Bạch Đàm, nhưng tâm trí Chu Uẩn đã bay đến tận chân trời, trong đầu toàn là dụng ý cuộc điện thoại này của Văn Chú. Người như anh làm việc sẽ không bao giờ không có mục đích, hơn nữa khi gọi điện nghe ý tứ của Thẩm Kim Thư, dường như Văn Chú biết cô và Thẩm Kim Thư đang ở trên cùng một chiếc xe, cố ý để Thẩm Kim Thư chuyển lời, chỉ đơn thuần là thông báo thôi sao?
Không biết tại sao, Chu Uẩn luôn cảm thấy không đơn giản như vậy, có lẽ là do đã tiếp xúc nhiều lần, mỗi lần đều nhìn như không có chuyện gì, nhưng tiếp theo lại biến thành sự cố ngoài ý muốn không thể kiểm soát, mà quyền kiểm soát cuối cùng lại rơi vào tay Văn Chú.
Người như anh quá nguy hiểm, mấy lần giao đấu, người rơi vào thế yếu đa phần là cô, đề phòng người có tâm cơ thâm sâu một chút sẽ không sai.
“Tiểu Uẩn, sao cậu không nói gì?”
“Tớ đang nghĩ nếu rất nghiêm trọng, Văn Chú chắc sẽ không thông qua miệng em gái anh ta chuyển lời cho tớ.”
Bạch Đàm suy tư giây lát: “Vậy tại sao anh ta phải nói cho em gái, rồi lại để em gái chuyển lời cho cậu? Mấy ông chủ lớn nhiều tiền làm việc đều vòng vo tam quốc bắt người ta tự đoán thế à?”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn vặn nắp chai uống một ngụm nhỏ, dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, cũng cuốn đi sự khó chịu do khô họng gây ra.
“Anh ta đang nhắc nhở tớ đừng đi.” Chu Uẩn vặn chặt nắp chai.
Bạch Đàm không hiểu lắm, mắt tuy nhìn phía trước, nhưng rất muốn liếc sang mặt Chu Uẩn “Không phải, sao mới không gặp cậu một đêm, mà lời cậu nói tớ lại nghe không hiểu thế này?”
Vốn dĩ Chu Uẩn không chắc chắn lắm, nhwung qua câu hỏi buột miệng của Bạch Đàm, dường như đã mở ra công tắc mạch suy nghĩ, dần dần hiểu được ý của Văn Chú.
“Anh tớ là con trai độc đinh của nhà họ Chu, tiếp quản Thạc Đằng lâu như vậy chưa từng xảy ra sai sót, nếu người đứng đầu gặp vấn đề lớn, sẽ không để lộ ra chút tin tức nào. Văn Chú đã gọi điện đến thông báo, chính là đang nói cho tớ biết, một người ngoài như anh ta cũng biết chuyện, chứng tỏ vấn đề không lớn.”
Bạch Đàm muộn màng hiểu ra, nhưng vẫn còn bán tín bán nghi: “Ơ, vậy Văn tổng gọi điện đến hoàn toàn có thể nói thẳng, hà tất phải đi đường vòng nhiều như thế?”
“Cho nên người ta mới là người đứng đầu Thịnh Hoằng, vẫn là có chút bản lĩnh.” Chu Uẩn nhìn bóng cây lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, hiếm khi không keo kiệt lời khen ngợi dành cho ai đó “Không nói rõ là để tỏ ra mình không nhiều chuyện, chỉ là xuất phát từ ý tốt gọi điện báo cho tớ, lại thông qua Thẩm Kim Thư chuyển lời nhắc nhở tớ tai nạn xe vấn đề không nghiêm trọng, đã không nghiêm trọng thì đừng lo lắng mù quáng mà làm loạn phương hướng.”
“Trời ạ, Văn tổng tính toán giỏi thật đấy, vừa có được ân tình, vừa xây dựng được hình tượng, vừa đạt được mục đích, một mũi tên trúng ba đích!” Bạch Đàm thực lòng khâm phục “Đúng là không hổ danh người đứng đầu Thịnh Hoằng, tại hạ xin bái phục.”
Chu Uẩn cười nhạt không nó gì. Cô không nói cho Bạch Đàm biết, Văn Chú chưa bao giờ làm việc tốt không công, anh đang đợi thời cơ thích hợp tìm cô đòi “phí cảm ơn”.
Người thông minh như anh chắc chắn đã sớm đoán được nếu cô vội vã chạy đến bệnh viện hoặc gọi điện liên lạc với nhà họ Chu, nhẹ thì bị mắng trong điện thoại, nặng thì gặp người nhà họ Khương, nếu xảy ra xô xát, cô đi một mình chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Anh đã nghĩ đến mọi khả năng, nên mới gọi cuộc điện thoại này.
“Ồ đúng rồi, điện thoại cậu cần, tớ để trong hộc chứa đồ trước mặt cậu ấy, xem có thích không.”
Chu Uẩn né chân, mở hộc chứa đồ trước đầu gối ra, bên trong có một chiếc hộp màu đen, màng bọc màu trắng bên ngoài đã xé bỏ, chắc hẳn Bạch Đàm đã giúp cô kiểm tra máy.
Một chiếc điện thoại màu đen, đơn giản trang nhã, màn hình không cố ý làm quá lớn, vừa vặn một tay cô có thể cầm được.
Chu Uẩn cười cười: “Sao mua cho tớ màu đen? Tớ tưởng cậu sẽ mua màu sáng.”
“Cậu quay lại Túc Nguyên chính là sự khởi đầu của sự hắc hóa, màu đen phù hợp biết bao.” Bạch Đàm tranh thủ lúc rảnh rỗi nghiêng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt đắc ý muốn được khen ngợi “Thế nào, chị đây hiểu cưng chứ?”
“Ừ, quá hiểu.” Chu Uẩn mở máy làm quen với các chức năng bên trong.
Trong xe quá yên tĩnh không phải phong cách của Bạch Đàm, cô ấy khi lái xe mà không có chút tiếng động nào thì dễ bực bội, tìm chủ đề lại không tìm được chủ đề mới, không hiểu sao lại vòng về chuyện Văn Chú: “Đúng rồi, hơn mười giờ sáng cậu dùng điện thoại bàn gọi cho tớ nói muốn thi đấu, cậu thi đấu cái gì?”
Chu Uẩn lướt màn hình điện thoại, kể lại chuyện tại sao hôm nay đến thi đấu, mức độ nguy hiểm của trận đấu, cũng như sau khi thi đấu kết thúc Văn Chú gọi hai nhà Chu Khương đến, một loạt sự kiện kịch tính như báo cáo với cấp trên từng việc từng việc một.
Miệng Bạch Đàm há thành hình chữ O, dù là não bộ hay biểu cảm trên mặt cũng vẫn chưa thể chấp nhận được những chuyện Chu Uẩn nói, nhưng cô ấy biết rõ Chu Uẩn sẽ không lấy chuyện này ra đùa, nhất là chuyện liên quan đến tính mạng.
“Trời ơi!” Bạch Đàm không kìm được cảm thán “Cậu về Túc Nguyên mới vỏn vẹn hai ngày mà còn kịch tính hơn cả hai năm của tớ nữa.”
Cảm thán xong, Bạch Đàm không quên mắng: “Khương Thiên Doanh m người phụ nữ điên này ỷ vào bố cô ta mà làm mưa làm gió, Gia Liên suýt chút nữa vì Hào Lợi mà mất hợp tác với Thịnh Hoằng, còn suýt phải gánh tiếng xấu, bố cô ta đã cái đức hạnh này, con gái có thể tốt đẹp đến đâu chứ?”
“Nhưng mà anh cậu cũng lạ thật đấy, đã đến nước này rồi, chẳng lẽ định cưới một cô vợ độc ác về nhà sao?” Bạch Đàm không hiểu nổi ” Tớ thì có thể đã mang định kiến về anh ấy từ trước, nhưng những điều tốt đẹp anh ấy làm cho cậu hồi đại học, tớ đều thấy hết. Thế nhưng những việc làm của anh ấy bây giờ tớ thật sự không hiểu nổi nữa, đổi lại là tớ, tớ sẽ trực tiếp bảo Khương Thiên Doanh cút xéo!”
“Cho nên chúng ta không phải là anh ấy.” Chu Uẩn không muốn nói đến những chuyện này, chỉ khiến cô rơi vào sự day dứt và khó hiểu “Điện thoại bao nhiêu tiền, để tớ chuyển khoản cho cậu, chuyển thẻ ngân hàng hay là…”
Rầm…
Lời Chu Uẩn còn chưa nói hết, cả người suýt chút nữa bay ra ngoài, lực tác động cực lớn từ phía sau húc tới khiến người ta tối sầm mặt mày, đầu óc choáng váng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ có tiếng ù ù bên tai.
Phản ứng của Bạch Đàm cũng coi như là nhanh, kịp thời đạp phanh, đầu xe đâm vào gốc cây, toàn bộ chiếc xe không bị hư hỏng nặng dưới cú va chạm nghiêm trọng, nhưng cô ấy cũng chẳng khá hơn Chu Uẩn là bao, trán đập vào vô lăng, cơn đau ập đến, trước mắt xuất hiện bóng chồng mờ ảo, tầm mắt vô tình liếc nhìn kính chiếu hậu, dường như có bóng người lướt qua.
Cô ấy muốn nhìn rõ, nhưng trước mắt mờ mịt, lắc lắc đầu, hoảng hốt lại nhìn thấy có người đang đến gần họ.
Bạch Đàm cố nén khó chịu đưa tay cấu Chu Uẩn cố gắng để cô giữ tỉnh táo, thở hổn hển nói: “Có… có người.”
Chu Uẩn nén sự khó chịu từ từ tháo dây an toàn, trước khi Bạch Đàm nhắc nhở, cô đã phát hiện trong kính chiếu hậu bên phải có người đang chậm rãi đến gần họ.
Vừa rồi lấy điện thoại, Chu Uẩn nhớ trong hộc chứa đồ có cờ lê, cô đè nén sự khó chịu khi lục phủ ngũ tạng như muốn văng ra ngoài sau cú va chạm, tay phải từ từ đưa về phía hộc chứa đồ trước đầu gối, trước khi lấy được cờ lê, bóng người trong kính chiếu hậu dần dần rõ nét.
