Đó là một khuôn mặt đeo khẩu trang, nhưng nhìn từ trong gương, có lẽ là đàn ông. Trừ khẩu trang che chắn, trên đầu còn đội mũ lưỡi trai, vành mũ ép xuống rất thấp, thấp đến mức đợi đến khi Chu Uẩn nhìn thấy được đôi mắt hắn, bóng người đó đã đến gần bên cạnh cửa ghế phụ.
Bạch Đàm thử khởi động lại xe, nhưng hiệu quả rất nhỏ, họ hoàn toàn bị kẹt lại. Điện thoại của cô ấy để trong túi xách, lúc đó để tiện cho Chu Uẩn lên xe ngồi, túi xách thuận tay ném ra ghế sau, lúc này do va chạm, vị trí đã bị lệch, nằm nghiêng ở sàn xe hàng ghế sau ghế phụ.
Bạch Đàm với khuôn mặt trắng bệch, máu chảy dọc theo trán xuống, chất lỏng màu đỏ tươi nhỏ vào trong mắt, dính nhớp trên lông mi, tầm nhìn bị cản trở, rõ ràng có thể lấy được túi, nhưng tay vươn ra thế nào cũng không với tới.
Cửa hai bên bị người từ bên ngoài đột ngột mở ra, sức lực rất lớn, hai gã đàn ông chia nhau hành động, lôi Chu Uẩn và Bạch Đàm từ trên xe xuống.
Trên tay bọn chúng cầm ảnh, đang so sánh xem ai là người bọn chúng muốn tìm.
Ban đầu Chu Uẩn tưởng là Khương Nghiêm Bân tìm cơ hội trả thù Bạch Đàm, dù sao thì con vịt đã nấu chín lại bay mất, trong lòng sinh ra không vui, nên tìm người trả thù, nhưng bây giờ xem ra, có lẽ người bọn chúng muốn tìm không phải là Bạch Đàm.
Sau khi so sánh ảnh, gã đàn ông cao lớn không nói hai lời liền đi tới, dùng sức mạnh thô bạo túm lấy cánh tay Chu Uẩn, lôi xềnh xệch cô dậy, đầu ngón tay thô ráp bóp chặt cằm cô, dùng sức nâng lên nhìn kỹ, lỗ mũi hừ ra một hơi: “Cũng là một mỹ nữ.”
Giọng gã đàn ông thô lỗ, nghe như đã bật một loại máy biến âm nào đó, che giấu hoàn toàn giọng gốc, không để lại sơ hở cho người ta nắm thóp.
Gã đàn ông còn lại đã dùng thừng trói chặt Bạch Đàm, sau khi xác định cô ấy không thể giãy giụa, một tay nắm lấy đầu dây thừng đã thắt nút lôi mạnh người về phía sau, nền đất bùn chưa được tu sửa sau khi bị kéo lê vạch ra những vết dài.
Bạch Đàm ra sức giãy giụa, hai tay giơ cao định cào tay gã đàn ông, nhưng sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn, móng tay cào đến gãy cũng không thể khiến đối phương đau đớn buông tay.
Gã đàn ông như được lên dây cót, không chịu chút ảnh hưởng nào, lôi Bạch Đàm cho đến khi đến cạnh đầu xe. Để tránh bị người ta nhanh chóng phát hiện, gã đàn ông lại lôi Bạch Đàm vào trong một chút, đầu xe che khuất bóng dáng cô ấy, nhìn từ xa không dễ phát hiện.
Ở phía bên kia, gã đàn ông cao lớn chẳng thèm đếm xỉa đến Chu Uẩn, sợi dây thừng cầm trong tay không dùng đến, lại cài vào thắt lưng quần, nhìn chằm chằm Chu Uẩn cười khẩy: “Đừng phí sức, cô không trốn thoát được đâu.”
Chu Uẩn ngồi trên đất, nhìn qua chân hắn thấy Bạch Đàm đang cố sức nhoài người ra bên cạnh đầu xe, miệng cô ấy bị dán băng dính đen, đôi mắt kia đẫm lệ, giao lưu bằng ánh mắt không lời, cả hai đều rất rõ ràng về những điều tồi tệ nào đang chờ đợi họ tiếp theo.
Gã đàn ông cúi người nhìn chằm chằm Chu Uẩn, đưa tay phủ lên vai cô, năm ngón tay siết chặt, tăng thêm lực đạo, cưỡng ép đỡ cô từ dưới đất dậy.
Chu Uẩn vừa bất ngờ, ngẩng đầu nhìn hắn, vừa hay chạm phải ánh mắt hắn ném tới.
Bốn mắt nhìn nhau, Chu Uẩn lại cảm thấy có vài phần quen thuộc, vừa định hỏi ra miệng, trước mắt đột nhiên tối sầm, trước khi ngất đi, cô dường như nhớ ra gã đàn ông là ai rồi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Tạch, tạch, tạch…
Những âm thanh có quy luật từng chút một lọt vào tai Chu Uẩn, cô từ từ mở mắt, giống như tiếng gõ mõ bên tai, từng nhịp từng nhịp, ép người ta tỉnh dậy.
Đập vào mắt là một màu tối om, Chu Uẩn lắc lắc cái đầu choáng váng, cảm giác khó chịu đó đang dần tan biến.
Cô nhìn quanh một vòng, lờ mờ nhìn thấy phía trước có bóng đen lắc lư, còn chưa kịp nhìn kỹ, thì trên đỉnh đầu có một luồng sáng đột nhiên chiếu xuống, đôi mắt ở trong bóng tối đã lâu bị chói đến mức không mở ra được.
Chu Uẩn khẽ nhắm mắt quay đầu sang chỗ khác, đợi thích ứng xong, chậm rãi mở mắt ra, tiếng “tạch tạch” bên tai trái càng lúc càng rõ ràng, cô quay đầu nhìn lại, là một cái chum nước mọc đầy rêu xanh ở đáy, phía trên có một cái lỗ tròn đang từ từ rỉ nước nhỏ vào trong chum, âm thanh chính là truyền đến từ đó.
“Đừng nhìn nữa, sẽ không có ai cứu cô đâu.”
Giọng nói đó Chu Uẩn trước khi hôn mê đã nghe thấy, cô đề phòng nhìn gã đàn ông. Hắn vẫn đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, ẩn mình trong bóng tối, giọng nói như thể trong cổ họng mắc kẹt thứ gì đó, trầm thấp khàn đục, phải nghe kỹ mới nghe rõ được.
“Bạn tôi đâu?”
“Chết đến nơi rồi còn quan tâm người khác à?”
Gã đàn ông nói xong khẽ cười: “Yên tâm, người cần tìm là cô, sẽ không làm khó cô ta, có điều nơi hoang vu hẻo lánh có tìm được đường ra hay không thì phải xem bản thân cô ta rồi.”
Chu Uẩn khẽ cử động một chút, eo bụng và hai chân đều bị trói, lúc này lo lắng và hoảng loạn chỉ khiến bản thân rối loạn trận tuyến, Chu Uẩn ép mình bình tĩnh lại, chỉ có lặng lẽ quan sát mọi thứ mới có thể không để mình bị động hơn.
Cô có thể cảm thấy xung quanh âm u ẩm ướt, từng trận gió lạnh không biết từ đâu lùa vào, khoan thẳng vào da thịt người ta, lạnh đến mức nổi da gà.
Gã đàn ông đột nhiên bắt đầu nghịch bật lửa, ngọn lửa màu xanh lam lúc ẩn lúc hiện trước khẩu trang của hắn, khuôn mặt ẩn trong bóng tối không nhìn rõ thần sắc, nhưng đôi mắt kia lại được chiếu sáng đặc biệt rõ ràng trong ngọn lửa chập chờn theo gió, giống như linh cẩu ẩn nấp nơi tối tăm, nhìn chằm chằm con mồi chờ thời cơ hành động.
Trong ký ức, người có ánh mắt như vậy Chu Uẩn đã từng gặp, có điều tạm thời không thể xác định chắc chắn là hắn, còn cần quan sát thêm.
“Cô ấy không sao là được.” Chu Uẩn cố tỏ ra thoải mái “ Dù sao thì cũng không ai muốn chết rồi còn kéo theo người khác chết chung, nhất là người đó lại là bạn tốt của mình.”
Ngọn lửa xanh lam bỗng nhiên tắt ngấm, đôi mắt hung ác của gã đàn ông lại biến mất, hắn biết rõ bóng tối là màu sắc bảo vệ tốt nhất để che giấu cảm xúc.
“Chu Uẩn, đời này của cô còn biết cắn rứt lương tâm sao?”
“Tôi tưởng loại phụ nữ như cô, ngoại trừ tiền tài quyền thế thì chẳng có gì lọt được vào mắt cô chứ, có thể nghe được hai chữ bạn bè từ miệng cô, đúng là hiếm lạ đấy.”
Chu Uẩn không nhìn rõ hắn, cố gắng ổn định cảm xúc của hắn: “Ai mà chẳng thích quyền lực và tiền bạc, tôi không cần thiết cứ phải làm một người cao thượng trong xã hội này.”
“Hừ!” Gã đàn ông chậm rãi đứng dậy, từ trong bóng tối đi ra, nhìn chằm chằm cô phản bác “Cô nghĩ cũng thoáng đấy, đùa giỡn tình cảm của người khác thì đừng lấy chuyện con người trong xã hội ra làm cái cớ, tự mình nghe không thấy buồn nôn sao?”
Chỉ dựa vào vài câu giao lưu vừa rồi, đáp án về người mà Chu Uẩn suy đoán trong lòng càng ngày càng rõ ràng, cô thử gọi tên hắn: “Dư Triết Lương, anh làm những chuyện này có thấy thú vị không?”
Người kia im lặng giây lát, cười nói: “Dư Triết Lương gì chứ, lại là gã đàn ông nào cô quyến rũ được à?”
“Tôi không cần quyến rũ anh ta, bởi vì tôi ngoắc tay một cái là anh ấy sẽ ngoan ngoãn đi tới.” Chu Uẩn có thể nhận thấy áp lực không khí quanh người giảm mạnh, cho dù gã đàn ông và cô vốn là hình thức một hỏi một đáp, nhưng cô có thể xác định hắn đã bị ảnh hưởng rồi.
Chu Uẩn khẽ cười: “Anh ta là một kẻ bám đuôi hèn hạ khổ sở theo đuổi tôi rất lâu nhưng mãi không thành công, tôi đã từ chối anh ta mấy lần, nhưng con người anh ta cực kỳ vô vị, lại không hiểu tiếng người, cứ đâm đầu vào ngõ cụt, cứ nhất định phải bám riết không buông, anh nói xem người tối nay trên xe đổi thành anh ta thì tốt biết bao.”
Gã đàn ông sải bước lao tới, tiếng bước chân như muốn chọc thủng mặt đất, đến trước mặt Chu Uẩn, kìm kẹp chặt lấy cằm cô, hận không thể đưa tay bóp nát xương cô, giọng nói khàn đục nghiến răng nghiến lợi trách móc bên tai cô: “Người ta khổ sở theo đuổi cô, đã gây nghiệp chướng gì đâu mà cô còn muốn người ta thế mạng cho bạn tốt của cô? Chu Uẩn, loại người như cô còn một chút lương tâm nào không!”
Nén chịu từng cơn đau truyền đến từ dưới cằm, Chu Uẩn đã có thể xác định người bắt cóc cô không phải ai khác chính là Dư Triết Lương, chỉ là hắn chịu sự sai khiến của ai thì tạm thời chưa thể biết được.
Chu Uẩn tự nói chuyện một mình: “Tôi vốn dĩ không coi trọng anh ta, sau này phát hiện anh ta không tồi tệ như vậy, đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức khiến tôi nảy sinh áy náy. Tôi vốn định lần này quay về nhất định tìm anh ta nói rõ ràng, nếu anh ta tức giận thì đổi lại là tôi theo đuổi anh ta, tôi sẽ nói với anhta, thực ra khoảng thời gian anh ta ở bên cạnh khiến tôi cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không có.”
“Cô bớt lừa người đi!” Lực đạo trên tay gã đàn ông từ từ tăng lên, “Cô tưởng cô nói như vậy thì anh ta sẽ tin sao? Tùy tiện giẫm đạp lên tấm chân tình của người khác, giấc mộng hào môn tan vỡ liền muốn tìm kẻ ngốc tiếp nhận, cô thật sự coi người khác không nhìn ra thủ đoạn của cô sao?”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gả vào hào môn.” Chu Uẩn âm thầm ghi nhớ từng câu hắn nói, đối với cô đều là bằng chứng có thể nghiên cứu kỹ.
Cô nhất định phải khiến hắn buông bỏ cảnh giác: “Ban đầu tôi nghe đồng nghiệp trong công ty nói anh ta bắt cá hai tay, nên ấn tượng với anh ta không tốt, sau này biết được đó là đồng nghiệp công ty ghen tị, cố ý tung tin đồn làm xấu danh tiếng anh ta, tôi thực ra rất hối hận vì đã đối xử với anh ta như vậy, nếu có một cơ hội nữa, tôi sẽ xin lỗi anh ta.”
“Cô thực sự nghĩ như vậy sao?” Tay gã đàn ông đang kìm kẹp cằm cô hơi lỏng ra, nhưng đối với cô vẫn chưa hoàn toàn yên tâm “Cô sẽ nói xin lỗi ư?”
Chu Uẩn đối với thân phận của hắn đã xác định một trăm phần trăm. Dư Triết Lương người này là điển hình của kiểu người bình thường nhưng lại tự tin thái quá, lòng tự trọng rất mạnh, từng có không chỉ một đồng nghiệp lén lút tìm cô, khuyên cô đừng đi quá gần với Dư Triết Lương. Trước kia ở công ty từng theo đuổi người khác, sau khi đối phương từ chối rõ ràng, hắn đã tìm cách trả thù, tung đủ loại tin đồn, khiến nữ đồng nghiệp đó buộc phải nghỉ việc để tránh xa sự đeo bám của tên điên này.
Khi Chu Uẩn từ chối hắn, cô sợ ngôn từ quá khích sẽ k*ch th*ch lòng tự trọng đàn ông nhạy cảm mong manh của hắn, cô vừa uyển chuyển đồng thời cũng bày tỏ rõ ràng ý từ chối, lúc đó trạng thái cũng như thần sắc của Dư Triết Lương trông không có gì khác thường, thậm chí còn tỏ vẻ mình có thể hiểu được, sau này mọi người làm bạn bè cũng được.
Vốn tưởng sự việc đã được giải quyết, không ngờ lại rước lấy sự trả thù đáng sợ này.
Đối phó với đàn ông ích kỷ nhạy cảm, cách tốt nhất là vuốt lông, nương theo lời hắn chọc thẳng vào thứ sâu thẳm trong nội tâm mà hắn muốn, nới lỏng sự cảnh giác của hắn.
“Thực ra sau khi tôi về Túc Nguyên, vẫn luôn suy nghĩ quan hệ giữa tôi và anh ta sau này phát triển thế nào, nói thật con người anh ta rất tốt, tôi đối với anh ta không phải là không có ý gì, chỉ là lúc đó có tin đồn thất thiệt giữa các đồng nghiệp về anh ta mới khiến tôi có ấn tượng không tốt.” Chu Uẩn khẽ thở dài “Nếu anh ta có thể đến Túc Nguyên thì tốt rồi.”
Gã đàn ông buông cằm cô ra, lùi về sau một bước, đôi mắt tối tăm không rõ cảm xúc nhìn chằm chằm vào cô, như muốn thông qua vẻ bề ngoài nhìn thấu xem lời cô nói có pha trộn sự giả dối hay không.
Ánh mắt trước mặt quá nóng bỏng, Chu Uẩn biết rất rõ hắn đã cắn câu rồi, chỉ là mồi ném ra vẫn chưa đủ, không đủ để dụ hắn lộ ra sơ hở.
Cô hít sâu một hơi, bổ sung cách nhìn và tâm ý đối với Dư Triết Lương: “Không ngờ hôm nay sẽ gặp phải tai họa này, nếu có thể thì anh có thể giúp tôi đưa cho anh ta một bức thư không?”
“Thư?” Gã đàn ông cảnh giác nhìn cô “Thư gì?”
“Coi như là bày tỏ tâm ý đi.”
Gã đàn ông cười lạnh: “Đã chết rồi còn viết thư cho anh ta, muốn anh ta đến tìm cô hay là để anh ta nhớ mãi không quên cô?”
“Đều không phải.” Thái độ Chu Uẩn thành khẩn “Tôi chỉ muốn cho anh ta biết, sự cố gắng trong mối tình đó không phải là tương tư đơn phương, cũng coi như là chút an ủi đi, hy vọng quãng đời còn lại anh ta có thể tìm được người phụ nữ tâm đầu ý hợp.”
Gã đàn ông không nói gì nữa, không gian vốn đã không lớn càng trở nên bí bách, không khí lưu thông ngày càng loãng, một chút âm thanh dường như cũng có thể làm kinh động đến nhau, không ai nói gì, chỉ có sự dối chọi trong ánh mắt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Mồ hôi trên thái dương Chu Uẩn lăn dọc theo má chảy vào cổ áo, cổ cô ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay rịn ra lớp mồ hôi mỏng, hai tay nắm rất chặt, càng đợi lâu, cảm giác dính nhớp hơi lạnh càng thêm rõ ràng.
Tiếng sột soạt truyền đến trước mặt, Chu Uẩn nhận thấy gã đàn ông chậm rãi giơ tay lên, ngay trước mặt cô tháo khẩu trang xuống, để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Cho dù trong lòng đã đoán trước được, nhưng khi khuôn mặt hiển ra rõ ràng trước mắt, tim Chu Uẩn vẫn không kiểm soát được mà khẽ run lên một cái.
Cô phải diễn cho hết vở kịch, nén xuống cảm giác ghê tởm quanh quẩn trong lồng ngực, làm ra vẻ kinh hãi trợn mắt há mồm nhìn hắn: “Dư… Dư Triết Lương?”
“Bất ngờ không?”
Dư Triết Lương tháo mũ lưỡi trai xuống, mái tóc ngắn bị đè nén lâu ngày đã chẳng còn ra hình thù gì, mềm oặt dính vào da đầu, tướng mạo vốn đã không xuất chúng, lại phối thêm mái tóc bết dầu, chỉ còn lại sự chán ghét.
“Tại sao anh lại làm như vậy?” Chu Uẩn không dám tin lắc đầu “Uổng cho tôi trước khi chết còn nghĩ đến việc xin lỗi anh, thậm chí còn đang nghĩ nếu lần này đại nạn không chết, tôi nhất định về Dung Thành bắt đầu lại với anh, rốt cuộc tại sao…”
“Bởi vì là cô vứt bỏ tôi trước!” Dư Triết Lương phẫn nộ ném mũ lưỡi trai đi, lao tới như mũi tên, dùng hết sức lực bóp chặt vai Chu Uẩn, điên cuồng lắc mạnh “Tại sao! Tại sao! Tại sao bây giờ mới nói những lời này!”
Lực đạo trên vai rất lớn, lắc đến mức Chu Uẩn hoa mắt chóng mặt, cảm giác khó chịu rung lắc trong lồng ngực sắp khiến cô nôn ra.
“Dư… đợi một chút!” Cô thở hổn hển tranh thủ cơ hội cho mình “Tôi không biết tại sao anh làm như vậy, nhưng nếu anh muốn, chúng ta có thể thử xem không phải sao? Chẳng lẽ anh muốn quãng đời còn lại đều trải qua trong ngục tù sao?”
“Không thể nào, giết cô xong, tôi sẽ ra nước ngoài.” Dư Triết Lương lộ vẻ hung tợn “Tôi sẽ có một khoản tiền đủ để tiêu dao ở nước ngoài, Chu Uẩn, cô tưởng thật sự nói mấy lời êm tai là tôi sẽ mềm lòng sao?”
“Vậy thì anh giết đi!” Chu Uẩn ngẩng đầu cười khinh miệt một cái “Anh tốt nhất là nên tiêu hủy thi thể, nếu không nhà họ Chu, nhà họ Văn, đều sẽ không tha cho anh.”
Dư Triết Lương nhíu chặt cô: “Nhà họ Văn? Nhà họ Văn nào?”
“Còn có thể là nhà họ Văn nào nữa?” Chu Uẩn thẳng thắng thừa nhận, “Đương nhiên là nhà họ Văn ở Túc Nguyên, anh cứ việc ra tay đi.”
Dư Triết Lương nheo mắt đánh giá, hồi lâu không nói gì.
Chu Uẩn biết hắn đã nghe lọt tai rồi, liền thừa thắng xông lên: “Với năng lực của Văn Chú nói không chừng bây giờ anh ấy đang tìm tôi rồi, dù sao tôi đã hứa với anh ấy sẽ liên lạc sau sáu giờ.”
“Chiếc điện thoại mới trong xe lúc đó nhớ không? Tôi vốn định cùng bạn đến nội thành làm lại sim, làm xong sim thì cũng tầm sáu giờ, nếu tôi không gọi điện cho anh ấy, anh ấy cũng không liên lạc được với bạn tôi, anh nghĩ Văn Chú sẽ nghĩ thế nào?”
Chu Uẩn khẽ cười: “Tôi đoán anh ấy không thể nghĩ theo chiều hướng tốt, có lẽ anh còn chưa giải quyết tôi, anh ấy đã tìm được tôi ở đâu rồi. Lùi một bước mà nói, coi như anh may mắn kịp giải quyết mọi chuyện trước khi anh ấy tìm thấy tôi, nhưng anh đừng quên, chỉ cần điều tra camera giám sát đoạn đường và cuộc đua, với cách ăn mặc của anh lúc đó, anh sẽ là đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên, với quyền lực của nhà họ Văn ở Túc Nguyên, thân phận của anh sẽ không phải là bí mật vĩnh viễn, chỉ cần tra ra, anh nghĩ anh có thể lên máy bay thuận lợi không?”
Dư Triết Lương mím chặt môi, đôi mắt kia như tẩm độc nhìn chằm chằm cô, ánh mắt không lời phóng ra sự hận thù “tại sao không thể giết được cô”.
Chu Uẩn có thể cảm thấy sự do dự của hắn: “Dư Triết Lương, giữa chúng ta thực ra không có gì không phải sao? Chẳng qua là chuyện tình cảm nam nữ, anh nghĩ kỹ lại xem ở công ty tôi đâu có nói lời nặng nề với anh, cũng không suy đoán ác ý sau lưng anh, càng không mặt một đằng lòng một nẻo với anh, chỉ vì tỏ tình không thành công mà hận tôi, anh ưu tú như vậy chẳng lẽ thực sự định vì tôi mà chôn vùi tiền đồ tốt đẹp của mình sao?”
“Nói thật, với năng lực của anh, chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn tôi, chẳng lẽ chút tự tin này với bản thân anh cũng không có sao?” Chu Uẩn quan sát kỹ từng cử chỉ của hắn, tiếp tục rót vào đầu hắn ý niệm hắn rất mạnh “Rất nhiều đồng nghiệp trong công ty tại sao chỉ nói anh không nói người khác? Chỉ có người đủ ưu tú mới bị người ta nói ra nói vào, không hòa nhập không đại biểu cho bản thân kém cỏi, mà là dòng nước trong độc đáo, người giống như anh đã hiếm có rồi.”
Dư Triết Lương từ từ cúi đầu, đế giày không ngừng ma sát mặt đất bẩn thỉu, âm thanh “soạt soạt” chói tai khó nghe, dường như đang cân nhắc một việc trọng đại.
Mà trong khoảng thời gian này, Chu Uẩn đẩy chiếc cờ lê giấu trong ống tay áo lên trên một chút, vẫn chưa đến lúc liều chết một phen, có lẽ sẽ có chuyển biến khác.
“Tôi đưa điện thoại cho cô, giúp cô gọi cho Văn Chú, cô nói với anh ta là mình không sao.” Dư Triết Lương để lộ con dao đã chuẩn bị từ sớm ra, ánh bạc lóe lên, lạnh lẽo sắc bén.
Mặc dù chưa đến bước ra tay, nhưng Chu Uẩn dường như từ con dao kia nhìn thấy bộ dạng thê thảm máu me tại chỗ của mình.
“Tôi không nhớ số của anh ấy.” Chu Uẩn sợ hắn đổi ý chủ động đưa ra gợi ý “Anh để tôi liên lạc với công ty của bạn tôi, tôi có thể nói với nhân viên công ty cô ấy rằng sếp của họ đang ở cùng tôi, như vậy sẽ không ai nghi ngờ, càng không nghi ngờ việc không liên lạc được là có vấn đề gì.”
“ Đừng có giở trò với tôi.” Dư Triết Lương trưng ra bộ mặt đã nhìn thấu, “Tôi biết cô lắm mưu nhiều kế, con dao này cứ đặt ở cổ cô, sau khi điện thoại kết nối, nếu cô dám báo tin, tôi sẽ lấy mạng cô ngay tại chỗ!”
Chu Uẩn liếc nhìn con dao kề sát trước mặt: “Yên tâm, ai cũng không muốn đùa giỡn với mạng sống của mình.”
Câu nói này có đủ sức thuyết phục, Dư Triết Lương lấy điện thoại từ túi quần ra, lòng phong bị vẫn còn đó: “ Đọc số đi, tôi bấm cho cô.”
Chu Uẩn thản nhiên đọc một dãy số di động.
Dư Triết Lương nhíu cô: “Công ty chẳng phải đều là máy bàn sao? Mẹ kiếp, cô gọi số di động làm gì? Lại muốn giở trò gì hả!”
Con dao lạnh lẽo trong nháy mắt áp sát, mũi nhọn chĩa vào cằm dưới Chu Uẩn, sự điên rồ của Dư Triết Lương vượt xa nhận thức của cô, vũ khí lạnh ở gần mình như vậy, cô không căng thẳng mới là không bình thường, lồng ngực phập phồng càng lúc càng rõ, chỉ có thể hơi ngẩng đầu kiên nhẫn giải thích với hắn: “Giờ này lễ tân tan làm rồi, dãy số đó là điện thoại riêng trong văn phòng của cô ấy, gọi sẽ có người nghe thôi.”
Dư Triết Lương bán tín bán nghi liếc nhìn màn hình, nắm chặt cán dao, gây chút áp lực: “ Bây giờ tôi bấm số, nếu cô dám có ý đồ xấu, tôi sẽ không cho cô cơ hội nữa!”
Chu Uẩn tận mắt nhìn hắn ấn phím gọi, hai chữ “đang gọi” trên màn hình khiến máu toàn thân cô đông cứng, vật thể lạnh lẽo sắc nhọn dưới cằm dường như đã đâm rách da cô, đau đớn lan ra, nhưng cô không thể hỏi, không thể nói thêm một từ nào.
Điện thoại kết nối, giọng nói của người đàn ông với ngữ điệu công việc từ đầu dây bên kia vang lên: “A lô?”
Chu Uẩn cứng đờ cổ, cố gắng bình ổn cảm xúc: “Trương Tân Minh, tôi đang ở cùng sếp của cậu, tối nay cô ấy không về công ty tăng ca nữa.”
Người đầu bên kia điện thoại khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông trên ghế sofa, sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu liền hỏi: “Sao đột nhiên không về nữa? Công ty còn rất nhiều việc cần xử lý.”
Chu Uẩn: “Sếp của cậu nói văn kiện ký xong rồi, cô ấy đã để hết trong ngăn kéo bàn làm việc, lấy tập hồ sơ màu xanh dương ấy, tập hồ sơ màu đỏ là dự án khác.”
