Dư Triết Lương lờ mờ cảm thấy có điều không ổn, hắn dứt khoát cúp điện thoại, mũi dao kề sát cằm Chu Uẩn lại ấn sâu thêm một chút, ra vẻ muốn để cô thấy máu mới chịu nhớ đời: “Tìm cách mật báo phải không?”
Chu Uẩn bình tĩnh nhìn hắn, chất vấn vô cùng có lý lẽ: “Tôi mật báo câu nào? Tôi giải thích bạn tôi tối nay không về công ty tăng ca mà ở cùng tôi, để nhân viên trong công ty xóa bỏ nghi ngờ, không đúng sao?”
“Cô bớt bắt bẻ câu chữ với tôi đi!” Dư Triết Lương đè chặt vai cô, đầu ngón tay dùng lực ấn xuống, như muốn chọc thủng da thịt cô,”Đang yên đang lành nhắc đến tài liệu làm gì? Còn nhấn mạnh màu sắc rõ ràng, còn dám nói không phải mật báo sao!”
Bàn tay đang đè trên vai từ từ siết chặt, giống như móng vuốt quỷ đoạt mạng, móng tay sắc nhọn ấn mạnh vào lớp áo lót mỏng manh, trên áo xuất hiện những vết lõm nông sâu không đều, đau đến mức Chu Uẩn liên tục rụt vai lại, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Dư Triết Lương bây giờ đang ỷ vào việc mình đang chiếm thế thượng phong, lời nói và hành động bắt đầu trở nên điên cuồng. Cô càng đau lại càng k*ch th*ch hành vi b**n th** của hắn, ví dụ như lúc này, hắn cứ muốn cô đau, ép cô thừa nhận nội dung cuộc điện thoại vừa rồi là cô đang phát tín hiệu cầu cứu cho người khác.
Chu Uẩn nén đau giải thích với hắn: “Tôi nói sai câu nào chứ? Bìa hồ sơ màu xanh là dùng để họp, màu đỏ không phải dự án lần này, cái này mà gọi là báo tin cho cậu ta à?”
Dư Triết Lương không nói gì, đôi mắt hắn dán chặt lên mặt cô, lại nhìn sâu vào mắt cô, dường như mọi chuyện thật sự chỉ là do hắn đa nghi, cô không hề có ý đó.
Sự nghi ngờ trong lòng còn chưa hoàn toàn tan biến, màn hình điện thoại đã sáng lên, tần suất rung ngày càng nhanh, dãy số trên màn hình nhấp nháy ánh sáng trắng yếu ớt.
Chu Uẩn liếc nhìn dãy số đó, là số vừa gọi đi, vì Dư Triết Lương đột ngột cúp máy nên bên kia gọi lại, chứng tỏ những lời cô vừa nói đã có tác dụng.
Cô biết mình không tìm nhầm người, với khả năng phản ứng của Tống Miện, nhất định anh ta đoán được cô sẽ không vô duyên vô cớ gọi cuộc điện thoại này. Gọi lại có lẽ là đã thông báo cho Văn Chú, sự nhạy bén của anh ta chắc chắn sẽ hiểu ý cô muốn truyền đạt.
Dư Triết Lương nhìn chằm chằm màn hình điện thoại chậm chappj không bắt máy, dường như không định nghe, để đề phòng cô mật báo lần hai, đến lúc đó đối với hắn chính là tai ương ngập đầu, chẳng khác nào tự để lộ vị trí của mình.
Chu Uẩn nhận ra sự do dự của hắn: “Vừa rồi là anh đột ngột cúp máy, tôi nghĩ Trương Tân Minh đã nảy sinh nghi ngờ, cách tốt nhất là để tôi nghe cuộc điện thoại này, nói với anh ta là vừa rồi điện thoại hết pin nên bị ngắt.”
“Cô tưởng tôi sẽ tin cô à?”
Dư Triết Lương tắt máy ngay trước mặt cô, tay cầm dao không còn nhắm vào cằm cô nữa mà từ từ, quỷ dị di chuyển đến vùng cổ nhạy cảm yếu ớt, mũi dao sắc bén từng chút một cọ xát trên làn da mịn màng, nhìn cô nổi da gà vì hành động của mình, hắn cười cực kỳ thỏa mãn.
“Tôi cảm thấy cô nói đúng, giết cô, nhỡ tôi chạy không thoát, quãng đời còn lại phải trải qua trong nhà tù tối tăm không ánh mặt trời, cuộc sống trong tù đâu phải dành cho người, sao bằng bên ngoài tiêu dao tự tại.”
Suy nghĩ của hắn đột nhiên thay đổi, người bị dọa sợ lại là Chu Uẩn. Theo sự hiểu biết trước đây của cô về Dư Triết Lương, tên này rất cố chấp, sẽ không dễ dàng thay đổi suy nghĩ. Đột nhiên có sự thay đổi long trời lở đất thế này, hoặc là chịu k*ch th*ch gì đó, hoặc là đang có âm mưu chẳng tốt đẹp gì.
Chu Uẩn cẩn thận quan sát hắn, thần sắc trông vẫn còn bình thường, cô cẩn thận thăm dò hỏi: “Ý anh là định thả tôi ra sao?”
“Thả cô?”
“Hừ, nghĩ hay lắm!”
Dư Triết Lương đưa mũi dao trượt dọc theo chiếc cổ thon dài của Chu Uẩn, ánh mắt dần tối sầm: “Giết cô là một mạng đền một mạng, nhưng nếu tôi rạch nát mặt cô, mỗi nhát dao đều không gây chết người, cùng lắm là ngồi tù mười năm rồi ra, nhưng cả đời này của cô coi như bỏ. Tôi muốn cô vác cái mặt xấu xí ma chê quỷ hờn, vĩnh viễn đừng hòng quyến rũ đàn ông nữa!”
Từ lúc hắn bắt cóc, Chu Uẩn đã biết hắn điên rồi, giống như gia nhập tổ chức đa cấp bị tẩy não nghiêm trọng vậy, trong đầu hắn chỉ toàn là muốn cô cả đời này không ngóc đầu lên được, không tiếc lấy tiền đồ của mình ra chơi đùa với cô.
Đúng là một kẻ điên, hoàn toàn không còn lý trí.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Giờ khắc này, Chu Uẩn biết tên này đã hết thuốc chữa, tuyệt đối không phải vài lời khuyên giải thấm thía hay an ủi là có thể khiến hắn tỉnh táo lại. Dù là đi đường tắt hay liều mạng một phen, Chu Uẩn cũng không thể để bản thân tiếp tục bị động.
Cô cúi đầu, cố tình cười khinh miệt thành tiếng.
Tay cầm dao của Dư Triết Lương khựng lại: “Cô cười cái gì?”
“Tôi cười anh ngu ngốc!” Chu Uẩn nhướng mày nhìn hắn “Muốn hủy hoại một người có vô số cách, anh lại chọn cách ngu xuẩn nhất. Tôi ở nhà họ Chu, một khi danh tiếng bị hủy, nhà họ Chu nhất định sẽ phủi sạch quan hệ với tôi, đến lúc đó chỗ dựa của tôi không còn nữa. Mà anh bắt cóc tôi, hoàn toàn có thể chụp vài tấm ảnh, tìm một cơ quan truyền thông nào đó vạch trần hành vi không đúng đắn của tôi, những cách đó chẳng phải tốt hơn việc anh tự chuốc họa vào thân sao?”
Dư Triết Lương không thể tin nổi nhìn cô, rất khó nghĩ ra những ý tưởng tự làm tổn thương mình này lại thốt ra từ chính miệng cô: “Cô đối với bản thân cũng tàn nhẫn thật đấy!”
Hắn im lặng hồi lâu, nhìn cô từ trên xuống dưới, dường như bị câu nói của cô tác động nên đã có một dự tính rất hay ho. Hắn xoay người quay lại chỗ cũ, cúi xuống lục lọi gì đó.
Chu Uẩn âm thầm quan sát, cho đến khi thấy hắn cầm một viên nhộng trên tay từ từ đi về phía mình, nỗi bất an trong lòng âm thầm phóng đại. Kẻ ngốc cũng biết đó không thể là thứ tốt lành gì.
Dư Triết Lương dùng hai ngón tay phải kẹp viên nhộng giơ ra trước mặt cô khoe khoang: “Biết đây là thuốc gì không?”
Chu Uẩn liếc nhìn, đưa ra kết luận: “Lúc này chắc không thể nào là cho tôi ăn kẹo rồi.”
“Cô cũng hài hước đấy.” Dư Triết Lương từ từ ngồi xổm xuống, đưa thuốc đến trước mặt cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười không có ý tốt “Cô có thể hiểu nó là một loại xuân dược, sau khi uống mười phút chắc chắn sẽ có phản ứng.”
Chu Uẩn thầm phỉ nhổ hắn trong lòng, quả nhiên là đồ cặn bã, toàn nghĩ ra mấy trò b**n th**. Cô nhìn chằm chằm viên nhộng, tạm thời chưa có đối sách.
Dư Triết Lương lại đưa thuốc sát gần cô thêm vài phần: “Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi thấy cô nói không sai, vì một con đàn bà đê tiện như cô mà hy sinh bản thân thì không đáng. Tìm truyền thông cũng đồng nghĩa với việc làm lộ bản thân tôi, chi bằng tôi tự tay chụp ảnh rồi đăng lên mạng, để cho cô nếm thử thế nào gọi là thân bại danh liệt thật sự.”
Dứt lời, Dư Triết Lương đưa thuốc đến bên miệng cô, hung tợn thúc giục: “Uống đi.”
Chu Uẩn nhìn chằm chằm viên nhộng đó, không còn đường từ chối. Ngay trước mặt Dư Triết Lương, cô ngậm viên nhộng vào miệng, cổ họng trượt lên xuống hai cái.
“Há miệng ra!” Dư Triết Lương tiếp tục cầm dao đe dọa “Đừng hòng giở trò với tôi, há mồm ra!”
Chu Uẩn từ từ há miệng.
Dư Triết Lương xác định cô đã nuốt xuống xong, nâng cổ tay xem đồng hồ, tỏ vẻ tự tin ẩn chứa sự mong đợi: “Tôi muốn xem xem lát nữa cô lẳng lơ thế nào, ha ha!”
Trong lúc anh ta xem giờ, Chu Uẩn cũng đếm thầm trong lòng, phải làm sao để vừa không gây nghi ngờ vừa lại vừa khớp với lúc thuốc phát huy tác dụng, quá nhanh hay quá chậm đều không được.
Cùng lúc đó, phòng làm việc Gia Liên đèn đuốc sáng trưng, trong văn phòng lầu hai lúc này chật kín người.
Theo yêu cầu của Văn Chú, từng người nói rõ trong khoảng thời gian từ bốn giờ đến năm giờ rưỡi chiều nay có rời khỏi công ty hay không, sau khi xác định họ không có hiềm nghi, anh bảo Tống Miện cho họ về.
“Trương Tân Minh.” Văn Chú trầm giọng mở lời, gọi giật lại bóng lưng đang chuẩn bị rời đi “Cậu ở lại.”
Các đồng nghiệp khác lần lượt ném cho Trương Tân Minh ánh mắt “tự cầu phúc đi”, rồi dưới sự sắp xếp của Tống Miện lần lượt rời khỏi văn phòng.
Cửa vừa khép lại, Văn Chú nói thẳng: “Có chìa khóa bàn làm việc của Bạch tổng các cậu không? Lấy tập tài liệu màu xanh và đỏ ra đây.”
“Văn tổng, không có sự cho phép của Bạch tổng, tôi không có quyền tự ý đưa chìa khóa cho anh.” Trương Tân Minh vẫn chưa quên xích mích nhỏ giữa hai người ở nhà hàng lần trước “Nếu Văn tổng không còn việc gì, tôi xin phép…”
“Đây là việc liên quan đến mạng sống của Bạch tổng của các cậu và Chu Uẩn đấy, cậu có chắc muốn tiếp tục đôi co với tôi không, vậy thì chuẩn bị nhặt xác cho họ đi là vừa.” Văn Chú dựa vào ghế làm việc, dáng vẻ ung dung, đối với chuyện sống chết của người khác dường như chẳng hề bận tâm.
Trương Tân Minh nhìn anh chằm chằm một lúc, đường đường là Tổng giám đốc Thịnh Hoằng, không cần thiết phải đùa kiểu này. Do dự giây lát, cậu ta quay sang phía tủ dài dùng chìa khóa mở tủ, lấy ra một chùm chìa khóa.
Đôi mắt dài hẹp của Văn Chú khẽ nheo lại. Trong điện thoại Chu Uẩn đặc biệt nhắc đến Trương Tân Minh, xem ra chỉ có cậu ta mới mở được tủ khóa, và cũng chỉ có cậu ta mới lấy được chìa khóa bàn làm việc của Bạch Đàm. Một vòng tròn khép kín, thiếu ai cũng không được.
Trương Tân Minh vòng qua phía bên kia bàn làm việc, ngồi xổm xuống, dùng chìa khóa mở ngăn kéo, lần lượt lấy các tập tài liệu bên trong ra trải lên mặt bàn: “Chính là những thứ này.”
Văn Chú nhìn chằm chằm, xanh và đỏ mỗi loại có ba bản, trong điện thoại Chu Uẩn nói lấy bìa màu xanh.
“Văn tổng, sao rồi?” Tống Miện đẩy cửa đi thẳng vào “Cần tôi làm gì không?”
Văn Chú hất nhẹ cằm, ra hiệu cho anh ta mở toàn bộ tài liệu trước mặt ra.
Tống Miện làm việc nhanh nhẹn, hiểu rõ việc cần làm, tranh thủ từng giây từng phút mở sáu tập tài liệu.
Bên trong mỗi bìa hồ sơ đều kẹp tài liệu dự án, nhìn sơ qua không thấy có gì khác thường.
Trương Tân Minh đứng bên cạnh thắc mắc: “Văn tổng, đây đều là những dự án gần đây của Gia Liên, có cái đang có ý định nhưng chưa ký, không biết có gì không đúng sao?”
Văn Chú không trả lời ngay, mà nhìn chằm chằm vào trang đầu của một trong số các tập tài liệu, hỏi: “Các cậu có hợp tác với Tân Dương ở Dung Thành à?”
Trương Tân Minh liếc nhìn hợp đồng, khẽ gật đầu: “Chị Uẩn đang ở Tân Dương, Bạch tổng còn nói đùa cảm ơn chị Uẩn vì không để nguồn lợi chảy về tay người ngoài.”
Văn Chú lờ mờ nghĩ ra điều gì đó, quay đầu dặn dò Tống Miện: “Cậu liên hệ ngay với người bên Dung Thành, làm rõ cho tôi xem ở Tân Dương, Chu Uẩn có kết oán với ai không, phải nhanh lên!”
“Vâng, tôi đi làm ngay.”
Trương Tân Minh thấy vẻ mặt nhíu mày của Văn Chú, mới biết sự việc nguy hiểm hơn cậu ta nghĩ nhiều, lo lắng nói: “Văn tổng, rốt cuộc là có chuyện gì? Bạch tổng nói tối sẽ về họp, sao chị Uẩn cũng xảy ra chuyện? Hai người họ ở cùng nhau sao?”
Văn Chú liếc cậu ta một cái, giải thích quá nhiều chỉ tốn thêm sức lực, trước mắt anh cần tĩnh tâm suy nghĩ kỹ xem tiếp theo nên làm gì. Anh nhắm mắt dựa vào lưng ghế, môi mỏng mím chặt, không định nói nhiều với Trương Tân Minh.
Cùng lúc đó, Chu Uẩn giả vờ thuốc đã phát huy tác dụng, toàn thân nóng nực khó chịu, thở hổn hển cầu xin Dư Triết Lương: “Có thể cởi dây trói không… nóng… nóng quá!”
Dư Triết Lương nhìn mặt đồng hồ, mới năm phút đã có tác dụng, còn tưởng người bán thuốc lừa hắn, không ngờ thuốc này mạnh thật.
Hắn nhìn chằm chằm Chu Uẩn, thấy cô lắc đầu khó chịu, tóc dài rối loạn, mặt đỏ bừng, rõ ràng dược lực quá mạnh, cô đã không chống đỡ nổi.
“Có muốn tôi cứu cô không?”
“Muốn…”
Dư Triết Lương từ từ vươn tay, nâng cằm cô lên tỉ mỉ ngắm nhìn gương mặt khiến hắn ngày nhớ đêm mong này, biết bao lần trong mơ cô đã trở thành người của hắn, dưới thân hắn cười duyên dáng, ánh mắt lẳng lơ.
Hôm nay, tất cả sắp trở thành hiện thực.
Dư Triết Lương không kìm được nuốt nước bọt, tay nâng cằm cô cũng đang run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Tôi cởi cho cô, cô ngoan ngoãn nghe lời tôi sẽ cứu cô.”
“Ưm…”
Tiếng “ưm” này suýt chút nữa lấy đi nửa cái mạng của Dư Triết Lương, ngay lập tức hắn chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa, vội vàng bắt đầu cởi dây trói, vừa cởi vừa đe dọa: “Cô liệu hồn ngoan ngoãn một chút, nếu không nghe lời đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn!”
Dây trói trên người hoàn toàn được tháo bỏ, Chu Uẩn giấu kỹ tay phải, giơ tay trái lên móc vào cổ áo Dư Triết Lương, nụ cười quyến rũ hiện trên gương mặt trắng nõn: “Tôi biết anh sẽ đối xử tốt với tôi, tôi tin anh.”
Trái tim Dư Triết Lương bị câu dẫn đến mức treo lơ lửng, cả người bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo, bên tai toàn là giọng nói dịu dàng quấn quýt như muốn đoạt hồn của cô đang cười với hắn, đang nói chuyện với hắn.
Chu Uẩn kịp thời ngăn lại ý định muốn động tay động chân của hắn, đè ngược người hắn xuống dưới, ngón tay thon dài từ ngực hắn từng chút một trượt xuống, nụ cười rạng rỡ vẫn còn đó, đầu ngón tay đến gần vùng bụng dưới, nhìn thấy rõ Dư Triết Lương ngẩng đầu lên vì khó chịu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc cờ lê giấu ở cánh tay phải đập mạnh vào chỗ hiểm của đàn ông, Dư Triết Lương đau đớn hét thảm thiết, tiếng hét như muốn xé toạc bầu trời.
