Chu Uẩn thừa thắng xông lên bồi thêm một cú đá, nhìn Dư Triết Lương đau đớn cuộn tròn người, lưng cong lại như con tôm, cả khuôn mặt vì đau mà ngũ quan lệch lạc, lộ rõ vẻ thảm hại.
Chu Uẩn định lấy điện thoại trong túi quần hắn, nhưng tay vừa đưa tới thì bất ngờ bị tóm chặt. Dư Triết Lương với đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ máu nhìn cô chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi đe dọa: “Chu Uẩn… Mẹ kiếp cô dám lừa tôi!”
Sức lực của bàn tay đang kìm kẹp cổ tay cô đã không còn như ban đầu, Chu Uẩn biết bây giờ hắn đau đến mức toàn thân mất hết sức lực, nhưng miệng thì vẫn không chịu thua.
Cô nhẫn nhịn bấy lâu chính là vì khoảnh khắc này, dứt khoát nhặt cờ lê lên, dùng sức đập mạnh xuống, đập trúng vào khuỷu tay Dư Triết Lương. Cảm giác trói buộc trên cổ tay lập tức biến mất, Chu Uẩn lạnh lùng nhìn hắn đau đớn lăn lộn, sắc mặt trắng bệch, rồi ngay trước mặt hắn nhổ viên nhộng giấu dưới lưỡi ra.
“Cuộc đua này không công khai, với thân phận và bối cảnh của anh làm sao có được vé xem thế?” Chu Uẩn quỳ một gối xuống, tay phải chống cờ lê làm điểm tựa, nhìn hắn đau vã mồ hôi đầy mặt, cô nhấc một góc áo khoác của hắn lên lau giúp hắn “Hoặc là anh có thể nói cho tôi biết, ai đưa cho anh tấm vé đó, và là ai sắp xếp cho anh đến đây?”
Dư Triết Lương nhìn chằm chằm cái cờ lê hồi lâu không nói nên lời, dường như đang cân nhắc xem lời tiếp theo nên nói thế nào để bảo đảm bản thân không bị thương lần thứ ba. Mẹ kiếp, nhất thời nổi lòng sắc dục, hại bản thân bây giờ rơi vào thế bị động, ưu thế trước đó đều tiêu tan hết cả.
“Không ai sai khiến cả, tôi đơn thuần nhìn thấy cô ngứa mắt nên muốn trả thù cô thôi!” Dư Triết Lương nhận thấy ánh mắt cô từ từ di chuyển từ đỉnh đầu xuống chân, rồi lại đánh giá ngược trở lên, giống như đang đưa ra quyết định “Chu Uẩn, cô xem cô cũng đâu có bị thương? Tôi đảm bảo với cô, sau này tuyệt đối không làm phiền cô nữa, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra được không?”
Hắn vừa thở hổn hển vừa nói, lúc mưu cầu lợi ích cho bản thân thì nói năng trôi chảy không vấp váp chút nào, đầu óc vận chuyển cực nhanh, khác một trời một vực với cái dáng vẻ đê tiện háo sắc ban nãy.
Chu Uẩn chỉ cần nhìn cái điệu cười toe toét, vẻ mặt bỉ ổi thương lượng với cô của hắn là muốn xông lên đấm cho hai phát. Một câu nói nhẹ tênh coi những tổn thương cô phải chịu như chưa từng xảy ra, cứ như thể cô là sinh mệnh thấp kém nhất, giết cũng được, mắng cũng được, bắt nạt cũng xong, đều là người khác tùy tiện định đoạt sự sống chết của cô.
Gương mặt Dư Triết Lương dần biến thành Thư Huệ, Du Dĩnh, Khương Thiên Doanh trước mắt cô, bọn họ đều có cái dáng vẻ này, đối với những tổn thương gây ra cho cô đều coi nhẹ như không.
Chu Uẩn cầm cờ lê dí vào cằm hắn, giữa đôi lông mày tràn đầy vẻ lạnh lẽo: “Anh cảm thấy mạng của anh rất đáng giá, đáng giá đến mức xứng để so sánh với tôi sao?”
Nụ cười toa toét của Dư Triết Lương dần đông cứng, từ khuôn mặt ngày càng lạnh lùng của cô, lờ mờ nhận ra có điều không ổn, hắn cẩn thận từng li từng tí thương lượng: “Mạng ai cũng đáng giá cả, cho nên tôi… A!”
Dư Triết Lương nén cơn đau kịch liệt ở hàm dưới, chiếc cờ lê không chút khách khí kẹp chặt cằm hắn, hơn nữa còn từng chút một siết chặt lực, đau đến mức hắn hít vào một ngụm khí lạnh: “Chị… chị Chu, tôi sai rồi, chị làm ơn làm phước đừng tính toán với tôi nữa, tôi chỉ là… chỉ là đầu óc nóng lên mới nảy sinh ý định này, nếu tôi biết chị là một nhân vật tàn nhẫn thế này, có cho tiền tôi cũng không dám động thủ với chị, chị cứ…”
“Tôi cho anh cơ hội cuối cùng, ai sai khiến anh?” Chu Uẩn tăng thêm lực trên tay theo từng chữ “Không ngại nói cho anh biết, hôm nay dù tôi có đánh gãy cái gì của anh, anh có tin là tôi không cần chịu bất cứ trách nhiệm nào không?”
Dư Triết Lương hơi sững sờ, tỏ vẻ không tin vào lời cô nói, cười khẩy: “Cô tưởng pháp luật là đồ trang trí à?”
“Pháp luật đúng là không phải đồ trang trí, nhưng anh đừng quên, tôi ra tay với anh gọi là phòng vệ chính đáng. Với nhà họ Văn, hay tệ hơn là nhà họ Chu, bất kỳ ai trong hai nhà đó ra mặt cho tôi, anh đoán xem hai chúng ta cuối cùng ai phải chịu trách nhiệm nhiều hơn?” Chu Uẩn tiếp tục khích tướng “Ồ suýt nữa quên nhắc anh, đừng trông mong người thao túng phía sau anh sẽ ra mặt giúp anh, tôi mà là người đó thì chỉ mong anh vào tù, đến lúc đó càng tiện ra tay hơn.”
Mỗi một từ, mỗi một câu nói, cô đều truyền tải thành công cảm giác tuyệt vọng rằng hắn ta chắc chắn sẽ không thể sống sót.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Nơi ẩm ướt tối tăm, lại phối hợp với những lời này, giống như vừa uống một bát cháo nóng hổi, đột nhiên bị ai đó tạt một chậu nước lạnh vào mặt, chút hơi ấm vừa ăn vào bị nước lạnh dập tắt hoàn toàn.
Dư Triết Lương nhìn chằm chằm cô: “Cái gì mà tiện ra tay, tôi nghe không hiểu cô đang nói gì!”
Chu Uẩn đột nhiên dời cờ lê đi, giống như lúc trước chống cờ lê xuống đất, cực kỳ kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột với hắn: “Đợi sau khi anh vào tù, người sai khiến anh nếu là nhân vật lợi hại có thân phận bối cảnh, bỏ chút tiền khiến anh chết bất đắc kỳ tử trong đó hoặc xảy ra vụ bạo loạn nào đó, không may bị thương, chỉ cần anh vào đó rồi, sống hay chết hoàn toàn giao vào tay người khác, anh thực sự tưởng rằng họ sẽ để anh ra ngoài rồi nhân cơ hội tống tiền sao? Để anh chết ở trong đó mới là cách giải quyết triệt để nhất.”
Những năm gần đây dù là phim truyền hình hay phim điện ảnh, nước ngoài hay trong nước, những chuyện bị đối xử bất công sau khi vào tù thường xuyên xảy ra, lại chính là nơi mà truyền thông không thể nào đưa tin được, giống như Chu Uẩn nói, sau khi vào đó sống hay chết thì không do mình tự quyết định được nữa.
Dư Triết Lương có chút dao động: “Tôi nói với cô thì sẽ không sao à? Hừ! Chẳng qua là lấy lòng cô nhưng đắc tội người kia, bên đó mà tính sổ với tôi, tôi cũng sống không nổi!”
“Vậy là anh thừa nhận bị người khác sai khiến rồi sao?” Chu Uẩn nhân lúc hắn không chú ý, nhanh chóng móc điện thoại từ trong túi hắn ra, táy máy vài cái phát hiện Dư Triết Lương lại không có thói quen cài mật khẩu màn hình, mở khóa rất nhanh.
Chu Uẩn tìm ứng dụng ghi âm, không vội bấm mở, mà cầm điện thoại trên tay, để hắn nhìn rõ cô định làm gì tiếp theo: “Nói rõ người sai khiến anh là ai, sai khiến thế nào, nói cho rõ ràng tất cả mọi chuyện, chỉ cần anh phối hợp, chuyện này coi như bỏ qua.”
Cô đưa điện thoại lại gần miệng hắn, giọng điệu đe dọa y hệt hắn lúc trước: “Nếu không phối hợp, anh cũng không cần đợi người đó đến xử lý anh đâu, bây giờ tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết.”
Dư Triết Lương liếc nhìn điện thoại: “Nếu cô có thể sắp xếp xe cho tôi đi, tôi đảm bảo sẽ phối hợp.”
“Được,” Chu Uẩn hào phóng hứa hẹn “Tôi sẽ sắp xếp cho anh một chiếc xe và đưa cho anh một khoản tiền, chỉ cần anh rời khỏi Túc Nguyên, sẽ không có ai tìm được anh.”
Dư Triết Lương nhìn điện thoại rồi lại nhìn cô, nhắm mắt đưa ra quyết định cuối cùng: “Được! Cô đừng lừa tôi!”
“Đương nhiên.” Chu Uẩn nhấn nút ghi âm “Nói cho tôi biết, là ai bảo anh bắt cóc tôi?”
“Một người phụ nữ, chúng tôi gặp mặt ở một quán cà phê, lúc bước vào cô ta đeo khẩu trang, nhưng sau đó để xóa bỏ sự lo ngại của tôi, cô ta đã tháo khẩu trang xuống.”
Chu Uẩn cố tình làm động tác giả như lấy điện thoại của mình từ trong túi ra “Là người này sao?”
Dư Triết Lương nhìn tay cô trống không, nhíu mày nghi hoặc.
Cờ lê trong tay Chu Uẩn dí sát vào hắn, cô khẽ chớp mắt, ý nhắc nhở rất rõ ràng.
Dư Triết Lương do dự vài giây: “Là cô ta, chính là người phụ nữ… này.”
“Ngoài việc bảo anh bắt cóc tôi, cô ta còn bảo anh làm gì nữa? Thuốc cấm vừa nãy anh cho tôi uống cũng là cô ta đưa sao?”
Thuốc là do Dư Triết Lương tự kiếm, đúng là không liên quan đến người phụ nữ kia, nếu bây giờ đẩy hết trách nhiệm lên người đó, nếu người đó tìm đến hắn chẳng phải là sẽ lấy mạng hắn sao?
Chu Uẩn nhìn ra sự chần chừ của hắn, cờ lê gõ nhẹ vài cái lên vai hắn, ánh mắt liếc về phía điện thoại, ra hiệu cho hắn nói tiếp.
Đằng nào cũng chết, liều một phen có khi còn đường sống.
Dư Triết Lương nhắm mắt, bày ra một vẻ quyết tâm liều mạng, trả lời: “Là cô ta đưa!”
“Cô ta đưa cho anh bao nhiêu tiền? Sự việc thành công anh sẽ thế nào?”
“Ba triệu, việc thành công, cô ta sẽ sắp xếp người đến đón tôi ra sân bay.”
Chu Uẩn tắt ghi âm, gửi tệp ghi âm này qua email vào hộp thư của mình, sau đó gọi cho Tống Miện.
Dư Triết Lương vừa định cử động, thì một cú cờ lê lại giáng xuống, đau đến mức lục phủ ngũ tạng rung chuyển kịch liệt, trước mắt trắng xóa, mồ hôi lạnh toát ra.
Mà Tống Miện lúc này đã ngồi ở ghế phụ nhận được cuộc gọi đó, kinh ngạc quay người, đưa điện thoại cho Văn Chú ngồi ghế sau xem: “Văn tổng, là điện thoại của người đó!”
“Nghe đi.”
Điện thoại kết nối, Tống Miện đợi đối phương mở lời trước, sợ mình không cẩn thận gây nguy hiểm cho Chu Uẩn, tim đập thình thịch, không dám thở mạnh, ngón tay siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch, nếu lực tay mạnh thêm chút nữa dường như có thể bẻ gãy điện thoại.
“Thư ký Tống, tôi là Chu Uẩn.”
Giọng nói truyền qua điện thoại vẫn là Chu Uẩn, Tống Miện trầm giọng đáp: “Ừ, có chuyện gì không?”
Anh ta còn chưa kịp phản ứng, điện thoại đã bị Văn Chú rút đi, bên tai truyền đến tiếng hỏi han cực kỳ bình tĩnh của Văn Chú: “Cô không sao rồi chứ?”
Chu Uẩn cúi đầu nhìn chằm chằm Dư Triết Lương: “Năng lực của Văn tổng thật mạnh, chỉ dựa vào một câu nói đã biết tôi không sao rồi.”
Tống Miện lúc này mới nhận ra, uổng công anh ta còn chuẩn bị sẵn lời thoại tiếp tục giả làm nhân viên công ty Gia Liên, không ngờ Văn tổng ngay lập tức phát hiện ra sự bất thường trong cuộc gọi lần này của Chu Uẩn.
Nếu là tình huống giống cuộc gọi trước, Chu Uẩn nhất định sẽ không tự báo danh tính, hơn nữa sẽ không gọi tên anh ta. Trong lúc tình thế cấp bách, khả năng tư duy hơi giảm sút, danh tiếng Tổng trợ lý số một của anh ta e là sắp lung lay rồi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú tắt loa ngoài, ngón tay thon dài tùy ý chỉ về phía trước, ra hiệu tiếp tục lái xe.
“Chu Uẩn, cô đang ở đâu?”
“Vẫn ở núi Tứ Kỳ, Bạch Đàm bị vứt ở đó, cô ấy bị thương rồi.”
Lông mày rậm của Văn Chú hơi nhíu lại: “Tôi đã cho người tìm kiếm ở núi Tứ Kỳ, bây giờ cô xác định rõ vị trí của mình đi, tôi sẽ qua đó ngay.”
“Không phải Văn tổng hy vọng tôi đến phòng làm việc Thẩm Kim Thư sao?” Chu Uẩn khẽ nhếch môi “Anh giúp tổ chức một buổi họp báo, tôi sẽ đến phòng làm việc báo danh.”
Cuộc gọi này không phải cầu cứu, mà giống như chuẩn bị phản công hơn.
Văn Chú không phải người hay lo chuyện bao đồng nhưng sẽ không để người khác lợi dụng không công: “Cô muốn trả thù ai?”
Chu Uẩn nghe vậy cười thành tiếng: “Đương nhiên là trả thù người làm hại tôi, nếu Văn tổng không muốn giúp cũng không sao.”
Nghe giọng điệu qua điện thoại của cô không giống như đang gặp chuyện, Văn Chú hơi yên tâm, về việc cô đề nghị tổ chức họp báo đại khái cũng đoán được cô muốn làm gì.
“Ngày kia đến phòng làm việc báo danh” Văn Chú nâng cổ tay xem đồng hồ “Tám giờ bắt đầu, báo vị trí của cô đi.”
Chu Uẩn thực ra cũng không rõ mình đang ở đâu cụ thể, đưa điện thoại đến bên miệng Dư Triết Lương, giọng nói dịu dàng như vắt ra nước “Hỏi anh vị trí đấy.”
Ban đầu chính là bị cái dáng vẻ dịu dàng này của cô lừa gạt, Dư Triết Lương đã khôn ra rồi, trước mắt hắn không có phần thắng, ngoan ngoãn báo vị trí vào điện thoại, nói xong thì lấy lòng: “Vị đó là Văn tổng nhỉ, anh ấy qua đón cô, có phải là sẽ sắp xếp xe cho tôi đi không?”
Chu Uẩn đưa điện thoại lại gần tai, nhìn Dư Triết Lương, nhưng lời nói lại dành cho người đầu dây bên kia: “Văn tổng, phiền anh sắp xếp một chiếc xe và ba triệu.”
“Chu Uẩn, tốt nhất là cô không có chuyện gì.” Văn Chú nheo mắt, hạ thấp giọng nhắc nhở “Sai bảo tôi đến nghiện rồi phải không?”
“Đâu có.” Chu Uẩn cầm cờ lê từ từ đứng dậy “Sau khi gặp chuyện người đầu tiên tôi nghĩ đến là anh, cuộc gọi đầu tiên cũng là gọi cho anh, giống như Văn tổng đã nói trước đây, chẳng lẽ chưa đủ chứng minh anh rất đặc biệt sao?”
