Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 31: Đó là tín hiệu ngầm hiểu giữa hai người



Lần đầu tiên trong đời bị người khác dùng chính lời mình từng nói để chặn họng lại, Văn Chú tức quá hóa cười: “Buổi họp báo truyền thông này một khi đã làm, thì cô và nhà họ Chu sẽ không còn khả năng vãn hồi nữa đâu.”

Chu Uẩn dùng cờ lê gõ xuống đất, tạo ra tiếng leng keng, mỗi âm thanh vang lên giống như đang mài dao chuẩn bị tìm kẻ xui xẻo để luyện tay.

Mỗi lần phát ra một tiếng ồn, tim Dư Triết Lương lại đập thót một cái, cờ lê ở quá gần hắn, chỉ cần tay cô lỏng ra hoặc lệch đi một chút, những âm thanh va đập kia chắc chắn sẽ xuất hiện trên người hắn.

Cuối cùng hắn cũng đợi được cô cúp điện thoại, khác với vẻ thoải mái khi nói chuyện, ánh mắt cô nhìn hắn có thêm vài phần thâm ý phức tạp. Nỗi đau trên cơ thể vẫn còn đó, bị người ta nhìn chằm chằm như vậy trong lòng ít nhiều cũng thấy rợn người.

Dư Triết Lương nuốt nước bọt vài cái: “Chị Chu, Văn tổng nói thế nào?”

Chu Uẩn cất điện thoại vào túi, cờ lê rơi xuống người hắn, lần này đập không mạnh nhưng dọa hắn sợ đến mức hai vai run bần bật, cái dáng vẻ hèn nhát của hắn khiến cô bật cười “Gọi cái gì mà chị Chu, nghe già đi cả chục tuổi.”

Dư Triết Lương thăm dò nói: “Thế gọi là… em Chu?”

Cú đánh vừa may mắn thoát khỏi cuối cùng lại giáng xuống người hắn một cái nữa, lực đập mạnh hơn vài phần, Dư Triết Lương kêu khổ thấu trời.

Mẹ kiếp! Sau này hắn mà còn bắt nạt phụ nữ nữa thì cho nửa đời sau của hắn “bất lực” luôn đi!

Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, thà cho hắn một dao còn thoải mái hơn.

“Định chiếm hời của tôi à?” Chu Uẩn thấy vẻ mặt muốn chết của hắn, cầm cờ lê vỗ vỗ lên vai hắn “Gọi chị Uẩn.”

“Chị Uẩn?” Dư Triết Lương đọc được từ ánh mắt cô vẻ thỏa mãn vì được chỉ bảo, anh ta ngây người.

Chu Uẩn hất cằm: “Gọi một tiếng nghe xem nào, gọi hay thì không đánh anh nữa.”

Dư Triết Lương cảm thấy sâu sắc rằng giờ phút này hắn không chỉ chịu sự dày vò về thể xác mà còn bị bức hại về tinh thần. Làm đồng nghiệp với Chu Uẩn bao lâu nay, chỉ biết cô nói chuyện với người khác lúc nào cũng ôn tồn nhẹ nhàng, ở công ty chưa từng nghe thấy cô lớn tiếng bao giờ. Trải qua chuyện lần này, nếu hắn có thể lành lặn trở về, từ nay về sau tuyệt đối không đắc tội phụ nữ, nhìn thấy cô tuyệt đối sẽ đi đường vòng.

Đợi hồi lâu chưa thấy Dư Triết Lương nghe lời làm theo, cờ lê giáng xuống một cái, nện xuống đất vang lên tiếng “keng” thật lớn.

Khuôn mặt Chu Uẩn dịu dàng, nhưng lời nói lại hướng đến một thái cực khác: “Sao, không sai khiến được anh phải không?”

“Không không không!” Dư Triết Lương hắng giọng “Chị Uẩn, chị rộng lượng bỏ qua cho tôi đi, đừng tính toán với tôi.”

Gọi cũng gọi rồi, Chu Uẩn định tạm tha cho hắn, đứng dậy phát hiện phía sau không xa có một cái ghế, cô kéo về phía trước, thuận thế ngồi đối diện Dư Triết Lương. Góc độ cô nhìn hắn rất hiểm hóc, cờ lê trên tay cứ đung đưa không ngừng. Trong lúc đợi người của Văn Chú đến, cô tình cờ phát hiện đoạn dây thừng bên chân Dư Triết Lương.

Trước mắt thấy hắn đã thành thật rồi, nhưng loại người này một khi nắm được cơ hội chắc chắn sẽ phản công. Để tránh tình huống bất ngờ xảy ra, Chu Uẩn đứng dậy đi về phía hắn. Khi đến gần, tiếng cầu xin của Dư Triết Lương vang lên hết câu này đến câu khác.

Cô thấy phiền, trừng mắt nhìn hắn một cái, nhặt đoạn dây thừng vốn chuẩn bị cho mình dưới đất lên. Cũng may thời đại học cùng Bạch Đàm xem không ít phim, cô biết cách trói dây thế nào để không dễ dàng cởi ra được, nhưng thực hành thì hôm nay là lần đầu tiên.

May là trí nhớ cô khá tốt, khả năng thực hành cũng tàm tạm, một lần là thành công.

Dư Triết Lương cúi đầu nhìn mình bị trói như cái bánh ú ngày Tết Đoan Ngọ, chỉ thiếu chút nữa là siết chết hắn. Lúc nói chuyện không dám nói quá to, tông giọng cao hơn một chút là dây thừng siết vào người khiến hắn không thở nổi, nói hai câu phải nghỉ một lúc mới có thể nói trọn vẹn một câu.

Chu Uẩn lười để ý đến hắn, ngồi trên ghế buồn chán lôi điện thoại của Dư Triết Lương ra xem. Không xem thì không biết, xem rồi mới biết đây đúng là điện thoại chuyên dụng của kẻ b**n th** d*m d*c.

Cô vốn không có ý định tọc mạch đời tư của người khác, nhưng trải qua chuyện này, Chu Uẩn đã khôn ra rồi, nên kiểm tra điện thoại Dư Triết Lương xem có thứ gì bất lợi cho mình không. Dù sao hai người trước đây cũng làm cùng một công ty, ai biết hắn có chụp trộm tấm ảnh nào không hay ho không.

Dư Triết Lương đã phân loại album ảnh, trong đó một album tên là “Cuộc sống” có cài mật khẩu. Chu Uẩn bấm bừa bốn số một, không ngờ lại trùng hợp mở được, cô còn chưa kịp phản ứng thì giao diện đã nhảy vào album ảnh.

Nhìn những tấm ảnh gây sốc trên màn hình như thể đổ rác vào mắt cô, thật sự là mở mang tầm mắt.

Có những tấm hình gợi cảm hở hang mà đàn ông hay thích, đủ các thể loại, ngón tay Chu Uẩn khẽ lướt lên trên, đủ loại hình ảnh nhưng lại có cùng một đặc điểm, toàn là chân.

Chu Uẩn nén cơn buồn nôn tiếp tục lướt lên xem, ảnh bắt đầu thiên về “đời thường”, có đủ loại ảnh chụp trộm trên tàu điện ngầm, hơn nữa vị trí cực kỳ hiểm hóc, thậm chí còn có ảnh chụp dưới váy của nữ sinh nhỏ tuổi, cô không thể nhịn được nữa.

Cô nhanh chóng đứng dậy lao về phía Dư Triết Lương, đá mạnh vào hắn một cái, xoay màn hình điện thoại cho hắn xem, đối chất tại chỗ: “Cậu có còn là người không? Chụp trộm thì thôi đi, trẻ vị thành niên cũng chụp? Sau này cậu không có con à? Nếu cậu có con gái mà để người khác chụp thế này cậu có thờ ơ được không?”

“Chị Uẩn! Chị Uẩn! Tôi nhận sai! Đừng đánh nữa đừng đánh nữa!” Dư Triết Lương đau đớn kêu oai oái, người bị dây trói chặt, không giống lúc nãy còn có thể nghiêng người đỡ đòn, cú nào cũng trúng thịt, đau đớn càng rõ rệt.

“Chị Uẩn, tôi không dám nữa, không có lần sau, thật sự không có lần sau!”

“Chị cho tôi một cơ hội sửa đổi đi!”

“Kẻ giết người còn có cơ hội kháng cáo, chị mà đánh chết tôi, chị cũng không chạy thoát đâu!”

Chu Uẩn dừng tay, không phải vì bị mấy câu đe dọa của hắn làm cho sợ, mà đơn thuần là đánh hơi mệt, tối nay còn chuyện quan trọng cần cô ra mặt làm, giữ chút sức lực để đánh kẻ đáng đánh.

Cô lướt xem lại album ảnh trong điện thoại, chụp trộm đã không thể thỏa mãn hắn, địa điểm không còn giới hạn nữa. Chu Uẩn kinh ngạc phát hiện trong vô số bức ảnh có cả ảnh cô và đồng nghiệp ăn cơm ở nhà ăn công ty trước đây, ảnh làm việc tại chỗ ngồi và ảnh đồng nghiệp tụ tập riêng tư cũng có, chụp trộm rất nhiều tấm, nhưng cơ bản là chụp nghiêng, chụp chính diện cũng có nhưng độ nét không cao, chắc là hắn cũng sợ hành vi của mình bị phát hiện.

Khó mà tưởng tượng nổi, nếu lần này không phải Dư Triết Lương bị người ta sai khiến phát điên bắt cóc cô, những bức ảnh trong điện thoại sẽ tồn tại mãi mãi, trừ khi hắn vô tình làm mất điện thoại, nếu không những bức ảnh này cả đời cũng không được công bố, mà khuôn mặt cô sẽ luôn xuất hiện trước mắt hắn để hắn “thưởng thức”.

Chỉ mới nghĩ đến đây, Chu Uẩn đã nổi da gà toàn thân, ngoài ghê tởm còn có phẫn nộ, nhưng sự phẫn nộ đó thiên về cảm giác bất lực như đấm vào bông.

Dựa theo tình hình trong nước hiện tại, chỉ cần không gây ra tổn thương thực chất, Dư Triết Lương sẽ không phải trả cái giá quá lớn. Nhưng con người hắn, một khi được thả ra sẽ là khối u ác tính đe dọa xã hội, ai biết được cô gái nào sẽ bị hắn hãm hại tiếp theo.

Chu Uẩn nhìn chằm chằm khuôn mặt buồn nôn của hắn, một ý tưởng táo bạo dần hình thành trong đầu.

 ***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Nửa giờ sau, cảnh sát tìm thấy Chu Uẩn và Dư Triết Lương tại một căn nhà hoang trên núi. Vì Văn Chú nói rõ đối phương có giữ công cụ nguy hiểm, nên cảnh sát phá cửa xông vào đều chĩa súng nhắm vào trong căn nhà nát.

Không gian tối tăm vì cửa gỗ bị phá hỏng mà tràn ngập ánh sáng, soi rõ tình hình bên trong.

Dưới đất bừa bộn đủ thấy hai người đã trải qua cuộc giằng co kịch liệt. Cảnh sát cầm súng nhanh chóng đảo mắt quan sát tình hình cụ thể trong nhà, đôi mắt sắc như ưng cuối cùng cũng phát hiện ra sự tồn tại của Chu Uẩn ở một góc tường.

“Đội trưởng, ở kia.”

Mấy cảnh sát đến giải cứu nhìn thấy người phụ nữ co ro trong góc tường cách đó không xa, họ nhìn nhau. Bởi vì cô đang dùng hai tay nắm chặt chiếc cờ lê, trên đầu ngón tay còn có vết máu rõ ràng, đôi mắt trừng to kinh hãi nhìn bọn họ.

Dáng vẻ đó rõ ràng cho thấy trước khi họ đến cô đã phải chịu đựng sự đối xử không giống con người, quần áo bị xé rách tả tơi, lộ ra mảng lớn da thịt ở vai và cổ, những chỗ da thịt lộ ra ngoài không có chỗ nào lành lặn, đâu đâu cũng là vết máu. Còn người đàn ông nằm một bên, phía dưới cánh tay chảy ra vũng máu lớn, nằm đó bất động.

Một trong số các cảnh sát từ từ tiến lại gần Dư Triết Lương, nhanh chóng đá văng con dao hắn đang cầm trong tay, sau khi xác định không còn hung khí nào khác, mới ngồi xổm xuống đưa hai ngón tay thăm dò mạch cổ, quay đầu khẽ gật đầu với đội trưởng: “Đội trưởng Lưu, vẫn còn thở.”

Lưu Tư Minh bảo một cảnh sát khác ra ngoài gọi điện thoại báo cáo tình hình, còn mình thì đi thẳng về phía Chu Uẩn. Lúc đến trước mặt, thấy cô vẫn cầm cờ lê nhìn họ đầy phòng bị, anh ta ôn tồn khuyên nhủ: “Cô Chu, đừng sợ, chúng tôi đến cứu cô đây, có chúng tôi ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu. Cô bỏ cờ lê xuống trước đi, chúng tôi đưa cô xuống núi kiểm tra mức độ thương tích, hơn nữa cũng cần cô theo chúng tôi về làm biên bản.”

Chu Uẩn vung vẩy cờ lê không chịu buông, giọng khàn đặc hét vào mặt họ: “Văn Chú đâu… Văn Chú có đến không?”

“Thân phận Văn tổng đặc biệt, anh ấy đang đợi ở bên ngoài, cô yên tâm Văn tổng đi cùng chúng tôi đến đây…”

“Gọi Văn Chú lại đây!” Chu Uẩn kề cờ lê lên cổ “Gọi Văn Chú lại đây!”

Lưu Tư Minh không ngờ cô lại phản ứng mạnh như vậy, cơ thể đang ngồi xổm thương lượng từ từ đứng dậy, tay phải giơ ra trước tỏ ý trấn an: “Cô đừng kích động, tôi cho người liên hệ với Văn tổng ngay, anh ấy sẽ vào ngay, cô đừng kích động trước đã.”

Chu Uẩn không bỏ cờ lê xuống, thậm chí ngay trước mặt anh ta lại ấn sâu thêm vài phần, chiếc cổ vốn đã mảnh khảnh lại thêm chiếc cờ lê dính máu lạnh lẽo, càng nhìn càng giống hiện trường vụ án giết người, khiến người ta thót tim.

Do vị trí, nơi Chu Uẩn ngồi là một góc tam giác, xung quanh là tường, Lưu Tư Minh không thể sắp xếp người tiến hành cướp vũ khí, chỉ có thể cùng một cảnh sát khác ra sức khuyên cô đừng manh động.

Khi Văn Chú đến nơi đã là chuyện của mười phút sau, tình thế khẩn cấp, bước chân vội vã lên núi, áo khoác ngoài đã cởi ra, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen, tay áo xắn lên, hình xăm không còn gì che chắn.

Sau khi anh bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, dù là người luôn nắm chắc mọi sự trong tay cũng không khỏi sững sờ. Rõ ràng nửa tiếng trước họ mới gọi điện thoại, nghe giọng điệu trò chuyện thoải mái của cô trong điện thoại, còn tưởng sự việc không tồi tệ đến thế, nhưng những gì nhìn thấy trước mắt lại thực sự cho anh biết, trước khi họ đến, nơi này đã diễn ra một trận “ác chiến”.

Rốt cuộc cô đã trải qua những gì…

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Lưu Tư Minh thấy vị đại Phật này đã đến, tiến lên giải thích tình hình, sau một hồi trao đổi những điểm chính, lại nói: “Theo tình hình hiện tại thì cô ấy bị kích động không nhỏ, nếu có thể thì tốt nhất đừng chọc giận cô ấy, cứ nương theo ý cô ấy đi.”

Văn Chú khẽ “ừ” một tiếng rồi từ từ đi về phía cô, trong lúc đến gần cũng quan sát kỹ dáng vẻ của cô. Nếu là diễn kịch, thì với kỹ năng diễn xuất này không vào showbiz nhận giải thì thật uổng phí.

“Chu Uẩn, là tôi.” Văn Chú giơ chiếc áo khoác trong tay lên “Tôi giúp cô mặc áo, nhiệt độ xuống thấp rồi.”

Lưu Tư Minh và những người khác ở gần đó tùy cơ ứng biến. Vị này chính là cháu trai duy nhất của ông cụ Văn, độc đinh của nhà họ Văn, nếu xảy ra chuyện gì, chưa nói đến chỗ ông cụ Văn, chỉ riêng lãnh đạo cấp trên cũng đủ cho mấy người bọn họ chịu hậu quả nặng nề.

Văn Chú từ từ đến gần, cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước, anh mở chiếc áo khoác trong tay ra, khẽ nhướng mày nhìn cô xin phép.

Có chiếc áo làm vật che chắn, Chu Uẩn đáp lại anh bằng cái nhướng mày tương tự.

Đó là tín hiệu ngầm hiểu giữa hai người.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...