Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 32: Cô nghĩ tôi tuyển không được người sao?



Lưu Tư Minh ở phía sau không nhìn thấy ánh mắt trao đổi của hai người, nhỏ giọng nhắc nhở sau lưng Văn Chú: “Văn tổng, chú ý dưới chân.”

Dưới chân bừa bộn hỗn độn, nhưng không đến mức không đi được, Văn Chú hiểu ý anh ta, anh đi đến trước mặt Chu Uẩn, ngồi xổm xuống, trùm chiếc áo khoác lên người cô, cơ thể mảnh mai được chiếc áo rộng thùng thình bao bọc lấy, hoàn toàn che kín cô bên trong.

Lưu Tư Minh xác định cảm xúc của cô đã dần ổn định, bèn gật đầu ra hiệu với mấy đồng nghiệp bên cạnh.

Dư Triết Lương đã được nhân viên y tế đợi sẵn bên ngoài đưa lên cáng khiêng xuống núi điều trị, tình hình cụ thể còn cần về đồn cảnh sát hỏi chi tiết, cho nên hiện tại Chu Uẩn chưa hôn mê chính là đối tượng điều tra trọng điểm của cảnh sát bọn họ.

Khi Văn Chú chỉnh lại áo cho cô, ngón tay thon dài chạm đến cổ áo, tay dùng lực mạnh hơn, cổ áo thắt lại, kéo người trực tiếp vào lòng, cúi đầu chú ý đến vết thương trên cổ cô “Vì để thắng, mà lấy bản thân ra đánh cược sao?”

Chu Uẩn hiểu ý ám chỉ trong lời nói của anh, không ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi rũ xuống, tầm mắt vừa vặn rơi vào hình thêu trên ngực trái áo sơ mi đen của anh, nếu nhớ không lầm, kiểu dáng giống hệt hình xăm trên mu bàn tay anh.

“Đối với người không thân phận không bối cảnh mà nói, cơ hội thành công duy nhất chính là đặt cược chính bản thân mình.”

Văn Chú nhìn cô không phản bác, bởi vì không có cơ sở để phản bác. Những gì cô nói chẳng qua là tiếng lòng của hàng vạn người dân bình thường, đối với những người không có gia thế bối cảnh, chịu sự đối xử bất công chỉ có thể tự mình cắn răng gồng gánh chịu đựng hoặc nuốt máu nuốt hận vào trong không dám lên tiếng, vế trước là kiên quyết không lùi bước dám làm dám chịu, vế sau tuy hèn nhát nhưng có thể bảo toàn bản thân, cũng là câu nói mà đại đa số người hiện nay thường nói: chịu thiệt một chút cũng chẳng có gì không tốt.

Nếu có thể, ai lại muốn treo nụ cười trên mặt rồi nói chịu thiệt một chút cũng chẳng có gì không tốt chứ?

Lưu Tư Minh nhận thấy Văn Chú muốn đưa người đi, đưa tay chặn đường: “Văn tổng, theo quy định cô ấy cần cùng chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến, cứ giao người cho chúng tôi là được.”

“Đội trưởng Lưu, cách đây không lâu tôi nghe nói Cục trưởng Triệu bị ốm, gần đây thế nào rồi?”

Lưu Tư Minh có thể leo lên vị trí đội trưởng, ngoài năng lực xuất sắc ra, còn là người thông minh, phản ứng nhanh, có thể hiểu ý người khác ngay lập tức, ví dụ như lúc này.

Anh ta giơ tay ra hiệu cho những người khác ra ngoài trước, đợi mọi người đi hết, mới hắng giọng: “Văn tổng, quan hệ giữa anh và Cục trưởng Triệu tôi biết, nhưng trước mắt bao nhiêu người nhìn vào, anh cứ thế đường hoàng đưa người đi, về công hay tư đều không thích hợp lắm, tôi giữ trọng trách, lại đang trong công việc, có một số cửa sau không tiện mở.”

“Tám giờ tôi sẽ tổ chức họp báo tại Long Thần, Đội trưởng Lưu có thể sắp xếp người đi theo, nếu không yên tâm anh đích thân đi cùng cũng được.” Tay Văn Chú đặt trên vai Chu Uẩn từ từ siết lại “Sau khi buổi họp báo này kết thúc, Đội trưởng Lưu chắc cũng sẽ rõ ngọn ngành sự việc lần này, kết thúc rồi tôi sẽ đưa cô ấy đến đồn cảnh sát phối hợp công việc với các anh, nếu không được nữa thì Đội trưởng Lưu đích thân gọi điện xin chỉ thị Cục trưởng Triệu xem có phê duyệt được không.”

Hôm nay là lần thứ hai Lưu Tư Minh gặp Văn Chú, lần đầu tiên là tại buổi lễ khai trương một khách sạn nào đó, anh ta nghỉ phép đưa vợ con đi chơi, vô tình gặp phải.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Văn Chú nhận lời mời tham dự, khác với những vị Tổng giám đốc thao thao bất tuyệt khác, sau khi lên sân khấu anh chỉ nói vài câu, tiếng vỗ tay bên dưới kéo dài không dứt, phô trương thì không nói làm gì, nhưng anh vừa từ trên sân khấu bước xuống, ngay lập tức một đám đông ùa ra vây quanh cố gắng bắt chuyện.

Anh ta ấn tượng rất sâu về chuyện này, hôm nay gặp lại lần thứ hai, sau khi gặp mặt thì vị Văn tổng này về cơ bản không nói câu nào, đều do thư ký bên cạnh truyền đạt ý kiến, mấy câu giải thích vừa rồi, nghe như thốt ra từ miệng người khác, có chút khác biệt so với ấn tượng trong lần gặp đầu tiên.

Lưu Tư Minh trong lòng biết rõ, gọi điện cho Cục trưởng Triệu, kết quả cuối cùng cũng chẳng khác mấy so với đề nghị của vị Văn tổng này, có khi trước đó hai người họ đã thống nhất qua điện thoại rồi cũng nên, anh ta tội gì phải cứng đầu như một con trâu mà cố chấp gọi điện để tự chuốc lấy phiền phức.

“Cục trưởng Triệu là người thấu tình đạt lý, một lòng vì dân, là người lãnh đạo tốt, hôm nay ông ấy có ở đây cũng sẽ cân nhắc đôi chút.” Lưu Tư Minh suy nghĩ kỹ càng “Tôi sẽ sắp xếp người đến buổi họp báo, kết thúc rồi phiền Văn tổng phối hợp công việc với chúng tôi.”

Văn Chú không nói thêm gì nữa, ôm Chu Uẩn đi ra khỏi nhà gỗ trước.

Bên ngoài nhà gỗ đậu không ít xe, lần đầu tiên Chu Uẩn nhìn thấy đèn xe cảnh sát và xe cấp cứu nhấp nháy, ánh sáng huỳnh quang đung đưa qua lại, đám đông dày đặc bên cạnh xe, còn có các phóng viên bị chặn ngoài dây cảnh giới, cùng với những người dân bình thường thích hóng hớt luôn chạy đôn chạy đáo ở tuyến đầu bất kể lúc nào.

Chu Uẩn khẽ hỏi: “Mấy phóng viên đó là anh sắp xếp à?”

Cô trốn trong lòng anh, lúc nói chuyện hơi nghiêng mặt, người ở xa không nhìn rõ môi cô mấp máy, chỉ cho rằng cô vừa được giải cứu, nhìn thấy đông người nên sợ hãi vội vàng trốn tránh.

Văn Chú thu hết mấy trò vặt vãnh của cô vào mắt, rũ mắt liếc cô một cái, tầm mắt lại quay về phía những phóng viên đang dựng thiết bị quay chụp cách đó không xa: “Làm ầm ĩ chẳng có gì hay ho, cứ đoạn tuyệt một lần cho xong.”

“Một lần cho xong” thốt ra từ miệng anh thật nhẹ nhàng, Chu Uẩn nghe vào tai, trong lòng lại không dễ chịu chút nào.

Buổi họp báo một khi bắt đầu, quan hệ giữa cô và nhà họ Chu cho dù chưa xé rách mặt thì cũng gần như thế, có lẽ cô sẽ phải chịu những lời mắng mỏ ác độc hơn hai năm trước, cánh cửa nhà họ Chu sẽ không còn mở ra cho cô nữa, căn phòng cô đã sống hơn mười năm, đèn sẽ sáng lên, nhưng bóng dáng cô sẽ không còn xuất hiện.

Càng lúc càng gần đám đông chen chúc phía trước, Chu Uẩn không phải người dễ sợ hãi, nhưng lần đầu làm chuyện lớn như vậy, căng thẳng là điều khó tránh khỏi.

“Bây giờ mới biết sợ thì có phải quá muộn rồi không?”

Bên tai là giọng nói trầm thấp châm chọc của anh, Văn Chú người này luôn như vậy, vài ba câu nói đã khơi dậy ý chí chiến đấu của người khác, Chu Uẩn thừa nhận mình cũng không thoát khỏi lẽ thường “Không sợ, chỉ đang nghĩ lát nữa họp báo nói thế nào cho phù hợp hơn thôi.”

“Xé rách mặt rồi thì không có cái gọi là phù hợp nữa.” Tay Văn Chú đặt trên vai cô ấn nhẹ một cái “Cái cớ vụng về quá, lần sau đổi cái khác đi.”

Họ vừa đến khu vực gần xe, đám đông ùa tới như sài lang hổ báo tranh nhau chia thức ăn, micro đen sì suýt chút nữa chọc vào mặt Chu Uẩn.

“Cô Chu, xin hỏi vừa rồi cô đã trải qua chuyện gì ở bên trong?”

“Cô Chu, cô có quen người đàn ông vừa được khiêng ra không?”

“Cô Chu, giữa hai người là ân oán tình thù hay là không quen biết?”

“Cô Chu, có thể trả lời câu hỏi của chúng tôi một chút không?”

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác dồn dập ập tới, Văn Chú quay đầu ra hiệu cho Tống Miện, anh ta và người đàn ông trong đám đông trao đổi ánh mắt, sau đó từ trong đám đông bước ra vài người đàn ông mặc thường phục, được huấn luyện bài bản tách những phóng viên đang nôn nóng phỏng vấn ra, cứng rắn mở một “lối đi nhân tạo” cho Văn Chú và Chu Uẩn.

Sau khi lên xe, Chu Uẩn nhìn lại ra ngoài cửa sổ, những phóng viên bị ngăn cách kia không cam lòng yếu thế, cầm micro và thiết bị cứ chen lấn về phía trước, loáng thoáng có một người đàn ông còn vươn tay ra suýt chạm vào tay nắm cửa xe, đúng lúc xe khởi động nên vồ hụt.

Chu Uẩn thò đầu lại gần cửa sổ xe, tốc độ xe không nhanh, vẫn có thể nhìn thấy đám đông vẫn đang đuổi theo sau xe, khiến cô trong chốc lát nảy sinh ảo giác, đám người đuổi theo xe kia giống như thây ma trong phim, ngửi thấy mùi là lập tức xuất kích.

Văn Chú thao tác trên bàn di chuột của laptop, tuy không nhìn cô nhưng biết rõ từng cử chỉ lời nói của người bên cạnh “Người không có bối cảnh nhưng chọn đi con đường này, thì những thứ vừa rồi chỉ là mưa bụi thôi.”

“Tôi biết.” Chu Uẩn từ từ thu hồi tầm mắt “Buổi họp báo còn sẽ có nhiều người hơn, nhiều câu hỏi hơn.”

Ngón tay Văn Chú dừng lơ lửng trên bàn di chuột, hai giây sau, tiếp tục thao tác, giọng nói rất nhạt: “Trước khi đến Long Thần cô vẫn còn cơ hội hối hận.”

Chu Uẩn quay sang nhìn anh, cũng không biết có phải di chứng sau khi sống sót qua tai nạn hay không, nhìn sườn mặt bận rộn của anh, cô bỗng thấy an tâm lạ thường. Ý nghĩ tồn tại không quá vài giây, Chu Uẩn dời tầm mắt, tự nhiên bỏ lỡ hình ảnh ngón tay ai đó ấn lên bàn di chuột mãi không động đậy.

Tài xế tập trung lái xe, hai người ngồi sau im lặng, tạo nên bầu không khí yên tĩnh không tiếng động trong xe, hơi có chút trầm lắng.

Chu Uẩn do dự giây lát, có một số việc không thể trốn tránh, cuối cùng chọn cách hỏi ra: “Anh trai tôi anh ấy…”

Bên tai truyền đến tiếng gõ mạnh vào bàn di chuột, Chu Uẩn quay đầu nhìn anh, tư thế Văn Chú vẫn y nguyên, nhưng đường viền hàm dưới rõ nét lại khẽ động đậy vài cái, để lộ xương quai hàm rõ ràng khẽ nhúc nhích, thể hiện sự không vui.

Cô vừa định nói hết câu, đôi mắt thâm sâu không báo trước xâm nhập vào đôi mắt đang do dự của cô, đồng tử u tối như hồ sâu trăm năm không gợn sóng, sâu không thấy đáy.

“Thân mình lo chưa xong mà còn có tâm trạng quan tâm đến sống chết của anh ta sao?”

Chu Uẩn hé môi.

“Chi bằng cô nói cho tôi biết trước, những vết thương trên người cô rốt cuộc là tự tạo hay do người khác gây ra?”

Sự quyến rũ của ngôn từ thể hiện hết qua đôi môi mỏng của anh, kiểu hỏi đánh đố này cũng là đang cho cô cơ hội thú nhận.

Chu Uẩn theo bản năng nhìn vào gương chiếu hậu thấy tài xế đang nhìn thẳng phía trước bận lái xe.

“Người của tôi xuống xe là thành người câm.” Văn Chú gập laptop lại, “Ngược lại là cô đó, kết quả của việc nói thật và nói dối không giống nhau đâu, tự mình cân nhắc đi.”

Họp báo truyền thông là cô yêu cầu Văn Chú giúp cô tổ chức, vừa rồi bên ngoài nhà gỗ có nhiều phóng viên đến như vậy, nếu chỉ dựa vào danh nghĩa của cô thì làm gì có sức kêu gọi lớn thế, những người đó chắc hẳn đều là được Văn Chú gợi ý, cảnh tượng buổi họp báo tối nay sẽ chỉ có “hoành tráng” hơn bên ngoài nhà gỗ. Bất luận là thế nào, sức kêu gọi nằm ở Thịnh Hoằng, ở Văn Chú, chứ không phải con nuôi nhà họ Chu tên Chu Uẩn.

Xe chưa đến nơi không chỉ đại diện cho việc cô có thể hối hận, mà cũng đại diện cho việc Văn Chú có thể dựa vào biểu hiện của cô mà hủy bỏ việc tiến hành họp báo bất cứ lúc nào.

Quả nhiên, Văn đại tổng tài không dễ sai bảo. Con người anh giống như lưỡi dao treo lơ lửng trên đỉnh đầu, bạn không nghe lời, lưỡi dao sẽ lắc lư hai cái trên đầu, tổn thương thực chất tạm thời chưa xuất hiện, nhưng uy lực của sự lắc lư cũng đủ khiến người ta phải tập trung mười hai phần tinh thần.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Những vết thương trên người này là do tôi tự làm.”

“Còn hắn?”

“Cũng là tôi làm.” Chu Uẩn bổ sung một câu “Nói chính xác là tôi bảo hắn đi, trong lúc hai người giằng co, hắn xui xẻo nên cánh tay tự va vào dao, tự đâm rách không liên quan đến tôi.”

Văn Chú khẽ nhắm mắt, khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt có thêm một tia phức tạp, nhìn cô nhíu mày: “Cô nghĩ có thể lừa được cảnh sát sao? Hay là cảm thấy lời giải thích hắn tự va vào dao có sức thuyết phục?”

Chu Uẩn nhún vai: “Lúc giằng co tai nạn nào cũng có thể xảy ra, nếu Văn tổng không tin có thể để thư ký Tống tìm kiếm những vụ án tương tự trong nước những năm gần đây, lời tôi nói hợp tình hợp lý.”

Cô quyết tâm cứng miệng đến cùng, Văn Chú nhìn cô dò xét: “Tiếp tục đi.”

“Tình hình sau đó là cảnh sát đến phát hiện hắn bị thương, xe cấp cứu đưa hắn đến bệnh viện, đơn giản vậy thôi.”

“Đơn giản vậy thôi?” Văn Chú dùng lực nắm chặt cổ tay cô, cố ý tránh chỗ bị thương, kéo người về phía mình “Chỉ cần có một chút sai lệch, thì người nằm trên xe cứu thương bây giờ là cô đấy!”

“Thế thì sao!” Chu Uẩn ngẩng cao cằm nhìn thẳng vào anh “Chỉ cần tôi còn hơi thở, còn đi còn động đậy được, tôi sẽ đích thân tống hắn và Khương Thiên Doanh vào tù!”

Văn Chú tỉ mỉ quan sát gương mặt bướng bỉnh không chịu khuất phục trước mắt. Anh lẽ ra phải biết sớm hơn, từ trận đua mô tô năm đó đã phải nhìn ra, tính cách của cô tuyệt đối không phải là an phận thủ thường, càng không phải kiểu thục nữ dịu dàng được nuôi trong nhà kính.

Đã là hoa tường vi dại sinh trưởng nơi hoang dã, không kiên cường thì sao có thể nở rộ.

“Để tôi sắp xếp họp báo, lại lấy cái chết ra uy h**p để Đội trưởng Lưu liên hệ tôi vào nhà gỗ” Văn Chú cười khẩy “Chu đại tiểu thư đi nước cờ này quả thực rất đẹp, tôi có phải nên nói một câu, chúng ta bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây không?”

Sự việc đến nước này Chu Uẩn cũng không cần giấu giếm nữa, dứt khoát ngửa bài: “Phải, tôi biết có anh sắp xếp, truyền thông Túc Nguyên nhất định sẽ đến, tôi cũng biết anh vào nhà gỗ, sau khi ra ngoài cho dù chỉ có một người, chỉ cần nhìn thấy chúng ta ở cùng nhau, tin tức về việc Tổng giám đốc Thịnh Hoằng xuất hiện ở nơi này chắc chắn sẽ lan truyền ra ngoài.”

Chu Uẩn rũ mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, nói khẽ: “Tôi đúng là không có bối cảnh, nhưng tôi có thể mượn thế lực của người khác để thành toàn việc của mình.”

Ngay lần đầu gặp mặt anh đã biết cô không phải người trong giới, khác với đám người âm thầm làm chuyện xấu, cô sẽ không chủ động kiếm chuyện nhưng cũng sẽ không chịu bị bắt nạt vô cớ. Quả nhiên, anh không nhìn lầm người.

Văn Chú buông tay đang kìm kẹp cổ tay cô ra, tầm mắt hơi nâng lên rơi vào phía ngoài kính chắn gió trước mặt, giọng nói trầm thấp lại mang theo sự nghiêm túc không thể coi thường: “Cô thật sự nghĩ tôi không biết cô lợi dụng tôi à?”

Chu Uẩn hơi sững sờ, giây lát sau khôi phục như cũ: “Biết, cho nên tôi rất cảm ơn Văn tổng lần này đã ra tay giúp đỡ, sau khi mọi chuyện thành công tôi sẽ đến phòng làm việc báo danh.”

Nghe vậy, anh cười thành tiếng, tiếng cười đó đầy vẻ châm chọc.

Văn Chú hơi nghiêng đầu, đôi mắt dài hẹp liếc nhẹ cô, môi mỏng khẽ mở: “Cô nghĩ tôi tuyển không được người sao?”

Chu Uẩn không lên tiếng. Một câu nói thật không thể phản bác.

Chưa nói đến danh nghĩa Thịnh Hoằng, chỉ riêng lấy danh nghĩa cá nhân Văn Chú tuyển dụng, hồ sơ gửi đến e là ba ngày cũng xem không hết, Văn Chú nói câu này không phải ngông cuồng mà là hoàn toàn có cơ sở.

Anh hiếm khi dịu dàng, nhẹ nhàng nâng cánh tay trái bị thương của cô lên, trong lúc ngắm nhìn vết thương, lại thốt ra một câu khiến tim cô run rẩy…

“Tôi muốn cô.” Mí mắt mỏng của anh khẽ nhấc lên “Thì chỉ có thể là cô.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...