Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 33: Thế thì càng phải thử xem



Chu Uẩn tự biết mình biết ta, anh nói câu này nhất định còn câu tiếp theo, lưỡi dao treo lơ lửng trên đỉnh đầu bắt đầu từ từ lắc lư.

“Đừng làm tôi thất vọng.” Văn Chú buông tay cô ra, màu mắt dần sẫm lại “Con người tôi không chấp nhận được thất bại đâu.”

Cô cũng không biết mình bị làm sao, đầu óc nóng lên, buột miệng thốt ra: “Vậy sau này anh theo đuổi bạn gái, nếu người ta không đồng ý, anh sẽ không tức đến nhảy lầu đấy chứ?”

Lời vừa dứt, cô biết ngay câu này không ổn. Với điều kiện của Văn Chú, xác suất xảy ra chuyện này quá thấp.

Người trần mắt thịt mà, vừa đẹp trai lại nhiều tiền, cộng thêm thân phận bối cảnh đều là thượng thừa, đâu chỉ là bánh bao thơm, mà quả thực là bánh từ trên trời rơi xuống, không nhanh há miệng mà hứng, đâu còn bận tâm xem có nóng hay không.

Trùng hợp thay, những điều kiện kể trên Văn Chú đều có đủ, khả năng chuyện cô nói xảy ra trên người anh là bằng không.

Đầu ngón tay vừa ấm vừa mát mới rời khỏi cổ tay cô lại lần nữa đưa đến trước mặt cô, trong nháy mắt đã véo lấy má trái cô, giống như bóp nghẹt khu vực yếu ớt nhất trên cơ thể cô, anh nhướng mày nhìn cô.

“Nói chút gì dễ nghe thì tôi buông tay.”

“Mấy lời dễ nghe anh đi dự tiệc nghe còn ít sao?” Chu Uẩn cố gắng ngả người ra sau để thoát khỏi sự trói buộc của anh, nhưng hiệu quả rất nhỏ, trên má truyền đến cảm giác đau nhẹ “Văn tổng, anh so đo với một người phụ nữ như tôi không hay lắm đâu nhỉ?”

“Khéo thật.” Tay đang véo má cô của Văn Chú hơi nới lỏng, đầu ngón tay như có như không v**t v* làn da mềm mại của cô “Con người tôi lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, theo đuổi cô không được cô đồng ý nên phải điên cuồng trả thù cô.”

Chu Uẩn hoàn toàn ngẩn người, sững sờ nhìn anh một lúc, mơ hồ như thể từng nghe ai đó nói câu này rồi, tự nhiên thấy quen tai vô cùng.

Văn Chú thu hết vào mắt dáng vẻ chìm vào hồi ức nhưng mãi không nhớ ra của cô, giọng nói trầm thấp mang theo sự lạnh lẽo của việc tính sổ: “Sao? Chu đại tiểu thư quên những lời mình từng nói rồi à?”

Lưỡi dao treo trên đỉnh đầu cuối cùng cũng rơi xuống, Chu Uẩn lại cảm thấy mình chết cũng không oan mà.

Chả trách nghe quen tai, chả trách nhìn bộ dạng của anh có vẻ không bình thường lắm, những lời đó lại là… thốt ra từ miệng cô!

Chu Uẩn cố gắng nhớ lại xuất xứ của câu nói này, địa điểm lúc cô nói khoác không biết ngượng, và đã nói với ai, nhưng kết quả đầu óc trống rỗng, ngoại trừ việc nghe có chút quen thuộc thì chẳng có chút thông tin hữu ích nào.

Cô đánh bạo nở một nụ cười nịnh nọt với anh: “Văn tổng có thể cho chút gợi ý không?”

Dáng vẻ thê thảm do bị thương cộng thêm bộ mặt nịnh nọt, chắp vá trên khuôn mặt lấm lem vết bẩn của cô, không hiểu sao lại toát ra vài phần hài hước.

Văn Chú nén cơn buồn cười, sa sầm mặt mày, tiếc chữ như vàng mà tính sổ với cô: “Khách sạn, dạ tiệc, vườn hoa.”

Ký ức đã biến mất của Chu Uẩn giống như thần thức phát ra ánh sáng xanh lam tìm thấy chủ nhân trong phim truyền hình huyền huyễn phương Đông, từ lòng bàn tay nhân vật phụ từ từ bay lên, tia sáng yếu ớt lao thẳng về phía chủ nhân, ký ức khôi phục, cô cũng như vậy.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đó là một buổi dạ tiệc ba năm trước, nhà họ Chu nhận lời mời tham dự, Chu Uẩn vốn không định đi, nhưng dưới yêu cầu của Thư Huệ phải thay lễ phục dạ hội đi cùng.

Sự xuất hiện của cô vốn dĩ đã gây nhiều điều tiếng, cho dù khoác tay Thư Huệ, bày ra dáng vẻ còn thân thiết hơn cả mẹ con ruột, vẫn không ngăn được miệng lưỡi thế gian, những ánh mắt không có ý tốt đổ dồn lên người khiến người ta khó chịu.

Thư Huệ vừa xuất hiện đã bị người trong hội phu nhân mời đi, để lại mình cô tự nhiên cũng tạo cơ hội cho đám người kia thừa nước đục tahr câu, không hỏi cô có muốn hay không, lấy danh nghĩa kết bạn cưỡng ép kéo cô đến một bàn tiệc, mọi người nâng ly mời rượu cô.

Lúc đó cô hành xử vẫn còn cái tính bướng bỉnh không chịu thua, sảng khoái uống cùng người ta, vài ly rượu xuống bụng uống đến không biết trời trăng gì nữa, bọn họ cũng sợ cô xảy ra chuyện thật thì khó ăn nói với nhà họ Chu, thấy cô không ổn, đám người vây quanh bàn lần lượt tản đi.

Lúc đó cô uống say rồi, còn tưởng bọn họ bị cô uống cho gục, hoặc là nhận thua biết mình không lại. Chu Uẩn vui vẻ vô cùng, nhưng sau khi vui vẻ là dạ dày khó chịu quặn thắt, trong lồng ngực như có ngọn lửa nóng rực cháy càng lúc càng lớn, cũng khiến cảm giác nóng bức trong cơ thể cô càng thêm rõ rệt.

Dạ tiệc đông người, sảnh lớn thông gió hơi kém lại gặp lúc đông người, nhiệt độ tăng lên là điều tất nhiên. Chu Uẩn uống vài ly rượu, nóng đến mức có thể uống hết một thùng nước lạnh, mái tóc dài xõa sau vai có vài lọn đã ướt đẫm mồ hôi, cô đưa tay gạt ra, nhưng chỉ như gãi ngứa ngoài giày.

Đi cùng nhà họ Chu tham dự tiệc, Chu Uẩn thường đóng vai cô con gái ngoan ngoãn, đây cũng là lý do người ta chỉ trích thân phận con nuôi của cô nhưng chưa bao giờ nói cô có vấn đề về lễ nghi. Nhưng dưới tác dụng của cồn, cô túm lấy một nhân viên phục vụ khách sạn đang đi lại trong đám đông, hỏi anh ta nhà vệ sinh ở đâu, sau khi biết vị trí đại khái, Chu Uẩn buông anh ta ra đi một mình.

Tiếng ồn ào bị ngăn cách sau lưng khi cô rời đi, đi ra từ một cánh cửa khác, hành lang dài rộng lộng lẫy, đèn chùm pha lê treo trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng vàng rơm, Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn, giống như rượu sâm panh treo ngược, rượu sóng sánh trong ly, cô giơ tay vẫy vẫy, cố gắng ngăn cản sự bối rối khi rượu đổ lên đầu.

Người cô choáng váng đi về phía trước, bốn phương tám hướng dường như đều có tiếng động, lờ mờ nghe thấy có người muốn đi nhà vệ sinh, Chu Uẩn nương theo nguồn âm thanh mà tìm, tiếng giày cao gót giẫm “cộp cộp” dường như ngay bên cạnh, bất kể cô quay sang bên nào, bên đó đều có âm thanh truyền đến.

Chu Uẩn bực mình, ngón trỏ dừng giữa không trung, chỉ loạn xạ không theo quy tắc nào, cuối cùng dừng lại ở một cầu thang, nhìn có vẻ đi lên trên là có thể tìm thấy nhà vệ sinh.

Cô vịn tay vịn cầu thang run rẩy đi lên, cũng không biết mình đi bao lâu, trong lúc mơ màng nghe thấy có người nói nhà họ Chu, men say tuy còn, nhưng chữ “Chu” có thể dễ dàng đánh thức cô. Cô bịt miệng lại, nhịn xuống cơn buồn nôn muốn ợ hơi rượu, lén lút như ăn trộm cởi giày ra, dán sát vào tường cẩn thận đến gần nơi phát ra tiếng nói.

Đó là một khu vườn được xây dựng trên tầng hai, có một cây cầu vòm làm lối đi thông với tòa nhà khác.

Chu Uẩn mím chặt môi, vác cái đầu choáng váng co ro trong góc.

“Theo tôi thấy cô chi bằng đặt mục tiêu vào Chu Vực còn hơn, tội gì cứ treo cổ trên một cái cây, biết đâu cô đi thật rồi, Văn tổng đột nhiên phát hiện ra điểm tốt của cô thì sao?”

“Chuyện tình cảm nếu cứ tính toán chi li, ai mà kiên trì được chứ, Văn tổng quả thực rất tốt, nhưng tôi thấy vị Tổng giám đốc Thạc Đằng Chu Vực kia cũng là người tài giỏi xuất chúng, lùi một bước chọn phương án thứ hai chưa chắc đã là nhận thua.”

“Từ nhỏ đến lớn đồ của tôi đều là tốt nhất, người chồng tương lai cũng vậy, sẽ không có khả năng lùi một bước cầu cái thứ yếu, huống hồ tôi không vừa mắt Chu Vực.”

Hai người một lời một câu, mỗi người một ý, câu nào cũng lọt vào tai Chu Uẩn. Vốn đang cố nén sự khó chịu, lúc này men say cộng thêm cơn giận, cả hai cùng bốc lên, k*ch th*ch mặt chân thật nhất trong cốt tủy cô, ngay lập tức cô bất chấp tất cả xông ra ngoài, chỉ vào hai người kia đòi công bằng cho Chu Vực.

“Đừng nói Chu Vực các cô không xứng, ngay cả vị Văn tổng kia các cô cũng đừng hòng mơ tưởng tới!”

Sự xuất hiện của cô quả thực dọa hai người đang nói lén nói xấu giật mình, nhưng đồng thời cũng để lộ sự thật cô vừa nghe trộm.

Một trong số đó nhíu mày trừng mắt nhìn cô: “Dịp thế này mà còn có người nghe trộm người khác nói chuyện, cô là người nhà ai? Không có quy tắc gì cả!”

Người kia cười khẩy phụ họa: “Nhìn là biết cũng là kẻ thầm thương trộm nhớ Văn tổng hoặc Chu tổng chứ gì, không nhìn lại xem mình cái đức hạnh gì, nhìn bộ đồ cô mặc kìa, còn là mẫu năm ngoái, có thể đến dạ tiệc tối nay e là tốn không ít công sức, tôi khuyên cô biết điều một chút đừng để lộ những tâm tư không nên có, lại khiến người ta chê cười!”

Men say vừa bị xua đi dường như bị một câu nói của cô ta dễ dàng móc trở lại, hai tay Chu Uẩn buông thõng bên người từ từ nắm thành quyền, lạnh lùng phản bác cho chính mình: “Chu tổng sẽ không thích các cô, còn về vị Văn tổng kia trước đây theo đuổi tôi, tôi không đồng ý, ngày nào cũng bám riết không tha, ân cần hỏi han, theo đuổi tôi không thành thì bắt đầu điên cuồng trả thù, nói thật, phiền chết đi được.”

Chu Uẩn thấy bọn họ há hốc mồm nhìn mình, rất hài lòng về điều này, lại ợ một cái rõ to trước mặt hai người, hơi rượu cuối cùng cũng thoát ra, người cũng dễ chịu hơn nhiều.

Bóng lưng cô tiêu sái, bỏ lại sau lưng hai người với vẻ mặt như gặp ma dõi theo cô rời đi.

Một người trong đó từ từ giơ tay lên, ngón trỏ run run chỉ vào bóng lưng Chu Uẩn: “Cô cô… cô ta nói Văn tổng theo đuổi cô ta á?”

“Không phải! Chúng ta đều nghe nhầm rồi!” Người kia rõ ràng không thể chấp nhận “Văn tổng sao có thể thích loại người như cô ta, cô ta chém gió, nhất định là chém gió!”

Chu Uẩn hoàn thành “nhiệm vụ”, bước chân lảo đảo đi đến bên cầu vòm, cảm giác mờ ảo trước mắt còn rõ rệt hơn lúc nãy, nhìn trái nhìn phải, bên nào cũng giống hành lang dài rộng của sảnh tiệc lúc đến.

Cô đi về phía trước, chơi trò chơi thuở nhỏ.

“Không phải ngươi, chính là ngươi… “

Ngón trỏ cuối cùng dừng lại ở tòa nhà bên phải.

Chu Uẩn cười cười: “Chính là ngươi rồi.”

Đi dọc theo cầu vòm về phía trước, cơn nóng dường như bùng cháy lại từ bụng, thiêu đốt cô nóng ran cả người, đi ngang qua một nhân viên phục vụ, Chu Uẩn lấy một ly nước trái cây từ trong khay của anh ta, dòng nước mát lạnh xuống bụng, cảnh đẹp chẳng tày gang được vài phút, ngược lại còn có dấu hiệu cháy càng dữ dội hơn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn nhìn hành lang vắng tanh lạnh lẽo phía trước, khác hẳn bầu không khí ồn ào lúc nãy, dường như trong khoảng thời gian ngắn ngủi cô rời đi, bữa tiệc đã kết thúc, mọi người đều đi hết rồi.

Nhưng mà… Chu Vực sẽ không bỏ mặc cô.

Anh ấy chắc chắn cũng đang tìm cô.

Ôm ấp suy nghĩ này, Chu Uẩn tiếp tục đi về phía trước, con đường dưới chân như đi mãi không hết, càng đi càng dài, càng đi càng yên tĩnh, tĩnh mịch đến mức tiếng bước chân của cô trở thành nguồn phát ra tiếng ồn duy nhất ở nơi này.

“Cô đi nhầm rồi.”

Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp, như đêm đen không sao ngoài cửa sổ, trầm thấp khàn khàn.

Chu Uẩn nghe tiếng quay đầu lại, trước mắt dường như bao phủ một lớp sương mù nơi rừng sâu, không nhìn rõ mặt anh, đưa tay dụi mắt, lờ mờ nhìn ra dáng người đàn ông, cao lớn rộng rãi, như một ngọn núi không thể lay chuyển đứng trước mặt cô, với khí thế sơn thần trấn thủ một phương chất vấn con cừu non đi lạc vào vùng cấm là cô.

“Tôi đi từ đây tới.” Chu Uẩn khẽ “ừ” một tiếng, gật đầu một cái để bảo đảm cho lời nói của mình “Đây là nơi tổ chức tiệc, anh đi nhầm rồi.”

Cô nghe thấy tiếng bước chân đang từ từ tiến về phía mình với tốc độ đều đặn, không giống tiếng ồn chói tai của giày cao gót phụ nữ, âm thanh anh phát ra trầm ổn có lực.

Khoang mũi tràn ngập mùi hương gỗ thanh khiết, mùi hương rất lạ lẫm, Chu Uẩn chưa từng ngửi qua, cô theo bản năng lùi nhẹ về phía sau, coi sự tiếp cận của anh là đồng bọn của kẻ xấu, phòng bị và kháng cự bày tỏ sự bất mãn: “Đừng qua đây, qua đây nữa tôi kêu cứu đấy!”

Cô giơ tay ngăn cản anh đến gần, hoa cài cổ tay trên cánh tay trong lúc cử động rơi xuống nền gạch, dải lụa màu hồng lộ ra trước mặt người ta, để lộ trọn vẹn chữ “Chu”.

“Chu Bá Sầm là gì của cô?”

Hoàn cảnh này có thân phận bối cảnh tự nhiên là khác biệt, Chu Uẩn ra vẻ hung dữ nói rõ thân phận với anh: “Ông ấy là bố tôi, biết điều thì mau đi đi, người nhà tôi mà phát hiện anh có ý đồ bất chính với tôi, họ nhất định sẽ không tha cho anh đâu!”

Cô tự cho rằng lúc nói rõ thân phận khí thế của mình rất lớn, hất cao cằm, dùng cái oai của thiên kim đại tiểu thư để trấn áp đối phương.

Tuy nhiên, đối phương lại chẳng hề nể nang.

Cô thấy bước chân hơi dừng lại của anh lại tiếp tục ép sát về phía mình, những lời đe dọa đầy tự tin của cô tan thành mây khói trong câu trả lời nhẹ nhàng bâng quơ của anh …

“Phải không?” Anh cười khẩy “Thế thì càng phải thử xem.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...