“Nhà họ Chu, là nhà họ Chu!”
Chu Uẩn từ từ lùi lại phía sau, cho đến khi bắp chân va vào bậc thang đầu tiên của lối lên cầu thang, người không kiểm soát được ngã ngửa ra sau, men say tức thì tan biến, cô vươn tay muốn nắm lấy “bức tượng đá” có vẻ sẽ không bao giờ đổ trước mặt.
Nhưng, tay đến lúc cần dùng mới hận là quá ngắn, rõ ràng ở ngay gần trong gang tấc lại không nắm được, Chu Uẩn nghĩ, cô nhất định sẽ ngã đến mức chỗ nào cũng bầm tím, Thư Huệ chắc chắn sẽ trách cô làm mất mặt ở nơi thế này, cô xong đời rồi…
Giây tiếp theo, trên cổ tay xuất hiện một cảm giác trói buộc mạnh mẽ, bàn tay ai đó nắm chặt cổ tay cô, đầu ngón tay ấm áp dừng lại trên da thịt, khiến cơ thể vốn đã nóng rực lại như được tiếp thêm một ngọn lửa, cảm giác khác thường kỳ lạ đó “vụt” một cái chạy dọc cả cơ thể theo cách không thể kiểm soát.
Không đúng, đây tuyệt đối không phải trạng thái say rượu mới có!
Bàn tay kia hơi dùng lực kéo cô đứng dậy “Lát nữa sẽ có người đưa cô về.”
“Đừng!” Cô túm chặt tay áo anh, lắc đầu, cố gắng để đầu óc tỉnh táo một chút để nói chuyện “Bây giờ tôi không khỏe, có thể giúp tôi… thuê một phòng được không?”
“Thạc Đằng sắp phá sản rồi à?” Anh lên tiếng châm chọc cô “Cần phải đưa con gái đến đây để lôi kéo làm ăn?”
“Phì!” Chu Uẩn nén khó chịu không khách sáo phỉ nhổ anh “Họ còn lâu mới làm thế, trong đầu anh ngoài mấy thứ đen tối ra còn có thể có gì chứ?”
Sự phản bác ngông cuồng của cô không duy trì được mười giây, một đợt sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến từ bụng, nằm ngoài dự đoán của cô, không liên quan đến đau đớn, mà giống như có vô số con kiến bò qua cơ thể, ngứa ngáy lạ thường.
Chu Uẩn đưa tay gãi lên làn da lộ ra bên ngoài, cào đến mức rớm máu vẫn không có tác dụng.
“Ăn phải thứ không sạch sẽ thì có cào chảy máu cũng vô dụng.”
Thứ không sạch sẽ…
Từng gương mặt tươi cười mời rượu cô lướt qua trong đầu như được sao chép dán lại, những mảnh vỡ rời rạc ghép lại thành một đoạn ký ức không trọn vẹn.
Ly rượu thứ ba đưa cho cô có vấn đề!
Chu Uẩn muộn màng nhận ra, từ lồng ngực trào lên cơn buồn nôn khó kìm nén, không quan tâm mình đang ở đâu, tùy tiện tìm một hành lang rộng rãi đi tới, trợn tròn mắt nhìn những chữ số trên biển số phòng.
Biển số phòng hơi cao hơn cô, dù trợn mắt hay nheo mắt, bất luận điều chỉnh thế nào, những gì nhìn thấy trước mắt đều mờ ảo, nhắm mắt lại một lúc rồi lắc đầu, mở mắt ra vẫn là một mảnh sương mù dày đặc.
Khoảnh khắc này, Chu Uẩn tỉnh táo hơn không ít.
Cô thực sự bị người ta bỏ thuốc rồi!
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Dược lực rất mạnh, đến mức thị lực bị hạn chế, cả cơ thể từ một đốm lửa nhỏ ban đầu biến thành đống lửa lớn hừng hực cháy, trước sau chưa đến mười phút, rượu mạnh đến mấy khi say cũng không có dáng vẻ này.
Cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, nhưng lại cảm thấy người phía sau chưa hoàn toàn đến gần mình, dường như sắp đến bên cạnh thì dừng lại.
Chu Uẩn vịn vào tay nắm của một cánh cửa, hơi khom lưng th* d*c, hơi thở phả ra nóng đến dọa người, giống như hồi nhỏ sốt cao không hạ cần gấp đá lạnh để hạ hỏa.
“Tất cả các cửa đều có thể mở.”
Câu nói này không nghi ngờ gì đã cứu cô khỏi dầu sôi lửa bỏng, Chu Uẩn không do dự, bàn tay đặt trên tay nắm dùng lực vặn xuống, quả nhiên đẩy ra được.
Rèm cửa trong phòng kéo kín mít, chỉ có đèn sàn cạnh tủ đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo, chiếu sáng một góc phòng. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí khiến cảm giác đầu váng mắt hoa của Chu Uẩn giảm đi vài phần, nhưng rất nhanh, mùi hương này lại khiến người ta càng thêm bực bội, hơi nóng một lần nữa cuốn lấy toàn thân không chút thương lượng.
Cổ và vai cô đỏ bừng đáng sợ, cánh tay cào đến đỏ như tôm luộc, màu trắng nõn biến mất, chỉ còn lại những vết ngón tay ghê người.
Chu Uẩn chợt nhớ ra chưa đóng cửa, đợi khi xoay người muốn đi đóng cửa, có người đã đường hoàng đi vào từ cửa chính, hơn nữa không có ý định rời đi.
“Tiên sinh, mời anh ra ngoài.”
“Yên tâm, tôi sẽ không có hứng thú với một con tôm đâu.”
Lời nói của anh vẫn cay nghiệt như vậy.
Chu Uẩn cúi đầu nhìn mình, cảm giác mờ mịt không chân thực dường như đã nhạt đi không ít, lờ mờ có thể nhìn thấy những vết đỏ trên cánh tay và làn da sắp chín đỏ, quả thực rất giống tôm luộc.
Anh thuần thục đi đến ghế sofa cạnh giường ngồi xuống, cúi đầu không biết đang bận gì, nhìn dáng vẻ không giống như có ý đồ với cô.
Chu Uẩn giữ cảnh giác, chậm chạp mò mẫm mọi thứ trong phòng, từ vị trí đứng của cô thì cách giường khoảng năm bước, tủ đầu giường khoảng bốn bước, giường là loại chân đặc, mũi giày cao gót chạm vào truyền đến tiếng “cộp” trầm đục.
Cô cúi người, lòng bàn tay chạm vào mép giường, ngồi xuống theo mép giường. Vốn định tìm người mượn điện thoại nhưng quay lưng về phía người khác mượn đồ thì quá bất lịch sự, dù sao có việc cầu người thái độ tự nhiên phải hạ thấp.
Chu Uẩn mím môi: “Có thể cho tôi mượn điện thoại dùng một chút không? Tôi muốn liên lạc với người nhà.”
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Cơ thể đang hơi nghiêng của Chu Uẩn hoàn toàn quay về phía anh, nguồn sáng duy nhất vụt tắt, tầm nhìn bị cản trở, hoàn toàn chìm vào bóng tối, không nhìn rõ cũng không nhìn thấy vị trí của anh, dựa vào ký ức vừa rồi quay mặt về phía đối diện giường.
“Đây là khách sạn hàng đầu ở Túc Nguyên, thiết bị giám sát chỉ có nhiều chứ không ít, nơi chúng ta nói chuyện và đi qua càng là khu vực trọng điểm của camera, nếu người nhà tôi không tìm thấy tôi, anh nghĩ họ sẽ không trích xuất camera sao?”
“Nói hay lắm.” Anh cười khẽ “Nhắc nhở cô một câu, tòa nhà này phải chuẩn bị cho tiệc rượu ngày mai, trước khi chính thức bắt đầu, mọi thứ đều phải tuyệt đối bảo mật, camera sẽ chính thức sử dụng vào ngày mai, còn cô đi vào khu vực không được mời, cô nghĩ nếu họ trích xuất camera và thấy cô đi vào khu vực này thì sao?”
Câu nói cuối cùng chặn đứng hoàn toàn vấn đề của cô, cũng khiến Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng đối phương là một nhân vật khó chơi, lời nói và hành động hoàn toàn không bị mắc bẫy, muốn mượn được điện thoại của anh e là chuyện nghìn lẻ một đêm.
“Loại thuốc này càng yên tĩnh càng vô tác dụng, nôn nóng là chất xúc tác tốt nhất.” Anh bắt chéo đôi chân dài từ từ hạ xuống, nghiêng người nhìn chằm chằm cô, cho dù ở trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm vẫn có thể khóa chặt vị trí của cô “Cô Chu nếu đã nói mình không phải cố ý tiếp cận, vậy thì vừa hay mượn cơ hội này chứng minh thử xem.”
Tối tăm, nóng bức, đàn ông.
Hoàn cảnh tạo nên mọi nguồn cơn của sự nôn nóng.
Dù định lực của Chu Uẩn có tốt đến đâu, kiên trì được hai mươi phút đã là giới hạn, luồng nhiệt khó chịu đó thiêu đốt từng tấc da thịt trên cơ thể, lục phủ ngũ tạng nóng như sắp nổ tung, đã sớm vượt qua giới hạn chịu đựng của cô.
“Đưa điện thoại cho tôi… tôi muốn gọi điện thoại, đưa cho tôi!”
Sự khó chịu của cô, anh nhắm mắt làm ngơ. Chu Uẩn thậm chí nghi ngờ anh cố tình xem cô làm trò cười, xem cô vẫy đuôi cầu xin anh đưa điện thoại cho cô. Sự tức giận xông lên não, hơi nóng vượt qua giới hạn, đối diện với bóng tối, cô dùng hết mười hai phần sức lực đứng dậy, đầu gối va vào mép giường, đau đớn nhưng không cảm nhận được nữa, trong đầu chỉ còn một ý niệm… lấy được điện thoại.
Chưa từng nghĩ từ bên này giường đi sang bên kia giường lại gian nan đến thế, quá trình gian khổ, đường dài đằng đẵng, dường như đi thế nào cũng không đến được trước mặt anh, hoặc là anh đang cố ý né tránh chăng…
Ý nghĩ vừa nảy sinh, Chu Uẩn vừa th* d*c vừa hét lên: “Đừng động đậy! Tôi bảo anh đừng động đậy!”
Cô rõ ràng không có bất kỳ lợi thế nào nhưng vẫn kiên định hét lên câu ra lệnh, nhất thời nảy sinh ảo giác đối phương đã dừng lại, lẩm bẩm một mình: “Đừng động… đừng động là được…”
“Tôi không động, cô chắc chắn có thể tìm thấy tôi sao?”
Giọng nói trầm ấm từ tính dường như vang lên ngay trước mặt, Chu Uẩn nắm bắt cơ hội đồng thời cũng túm được áo anh, gương mặt đỏ bừng lộ ra một nụ cười: “Tìm thấy anh rồi…”
Cô không dám chậm trễ, bắt đầu s* s**ng “ngọn núi cao” trước mắt để tìm điện thoại.
Mấy lần thử đều phải về tay không, kiên nhẫn cạn sạch, sức lực toàn thân cô đang từ từ bị bóc tách khỏi cơ thể theo kiểu đếm ngược, dưới chân gần như không đứng vững, nhưng hai tay lại không chịu buông anh ra, giống như túm được phao cứu sinh duy nhất khi rơi xuống hồ nước, nắm chặt không dám buông.
Tim đập ngày càng nhanh, dường như có thể nhảy ra khỏi cổ họng bất cứ lúc nào, cơ thể cô dần mềm nhũn, như không xương va vào ngực anh, hơi thở nóng rực phả vào lồng ngực anh.
Anh nâng cằm cô lên một cách không mấy dịu dàng, ánh mắt trầm trầm nhìn chằm chằm gương mặt đỏ bừng của cô.
“Muốn tôi giúp cô không?”
Chu Uẩn mềm nhũn trong lòng anh hừ một tiếng, chống đỡ tia tỉnh táo cuối cùng, ép buộc bản thân thoát khỏi vòng tay anh, giống như người già run rẩy lùi về phía sau, kéo ra một khoảng cách có vẻ an toàn với bản thân, thực ra chỉ có hai ba bước.
“Điện thoại…”
Hai tay anh đút túi quần, nhìn cô chật vật: “Bữa tiệc chưa kết thúc, cô chắc chắn muốn để người khác nhìn thấy sao?”
“Tôi gọi điện thoại sẽ… sẽ có người đến đây đón tôi.”
Hàng lông mày sâu thẳm của anh ẩn trong bóng tối, môi mỏng thốt ra câu trả lời lơ đãng: “Người đông mắt tạp, không giấu được đâu.”
Người này là kẻ đáng ghét chưa từng thấy trong số những người Chu Uẩn từng gặp, bất kể cô nói thế nào, điện thoại vẫn không chịu giao ra, câu nào cũng mang ý “không liên quan đến mình, đứng nhìn cô khó chịu”, không chút lưu tình vạch trần lớp ngụy trang của cô trước mặt mọi người tối nay, giống như đã lột bỏ áo khoác ngoài của cô và sắp lột bỏ cả áo trong.
Chu Uẩn dồn hết sức hét lên: “Rốt cuộc anh muốn thế nào!”
“Xem trò cười của cô.”
Sợi dây căng thẳng hoàn toàn đứt phựt, mọi sự ngụy trang sụp đổ trong chốc lát. Chu Uẩn không chịu đựng những lời lạnh nhạt của anh nữa, hai tay nắm thành quyền, dùng hết sức bình sinh lao về phía anh, mặc kệ anh là ai, đâm chết anh cho rồi!
Cô đã đánh giá quá cao bản thân và cũng đánh giá thấp sức chịu đựng của một người đàn ông trưởng thành, huống hồ cơ thể vốn đã mềm nhũn của cô dẫu có dùng hết sức lao tới cũng chẳng có sát thương, chẳng qua là một kiểu chủ động sà vào lòng người ta, đâm thẳng vào ngực anh, đâm đến đầu váng mắt hoa, thậm chí muốn nôn.
Chu Uẩn đưa tay muốn giữ vững cơ thể đang lảo đảo, vô tình chạm phải một sự ấm áp, cơ bắp rắn chắc sờ được dưới lòng bàn tay dường như có sức sống, theo sự đụng chạm của cô mà khẽ giật.
Anh cúi mắt liếc nhìn bàn tay đang làm loạn, mí mắt mỏng lại nhấc lên, tầm mắt cố định trên gương mặt đỏ bừng của cô: “Sao? Không định tự chứng minh sự trong sạch nữa à?”
Chu Uẩn ban đầu là vô tình, nhưng sự ấm áp đó khiến cô mất đi chừng mực cuối cùng, tường thành cố thủ vì nhịp đập dưới lòng bàn tay mà hoàn toàn thất thủ, cơ thể theo bản năng dựa vào người anh.
Sự nóng bỏng lan tỏa từ sâu trong máu đến da thịt, đã khiến cô vứt bỏ mũ giáp, đường nét khuôn mặt người trước mắt dường như trở nên rõ ràng.
Đầu óc hỗn loạn buột miệng thốt ra: “Anh mà nói nữa là tôi… tôi sẽ c**ng b*c anh đấy!”
Ý thức được sự lỡ lời trong lúc bốc đồng, Chu Uẩn khẽ cắn đầu lưỡi, hận bản thân lúc này giống như cao trào trong tiểu thuyết trinh thám, nói gì làm gì càng lúc càng khó lường.
Anh cười khẩy: “Dựa vào cô sao?”
Chu Uẩn đã nhận ra sai lầm, không muốn mâu thuẫn tăng thêm, giơ tay chắn giữa hai người từ từ lùi lại.
Gót giày mảnh khảnh vì lùi lại vô tình móc vào thảm, chân dẫm không chắc, cả người Chu Uẩn mất thăng bằng ngã ra sau.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một sự trói buộc xuất hiện trên eo ôm trọn lấy eo cô, một bàn tay ôm lấy eo dễ dàng đỡ cô trở lại, nhưng cô lại một lần nữa va vào lòng anh, lần này còn gần hơn lần trước rất nhiều, tiếng ma sát nhẹ của vải vóc, cũng đồng nghĩa với việc cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Khéo làm sao, tay cô chạm vào khu vực nhạy cảm không nên chạm, thậm chí nghe rõ một tiếng rên kìm nén trầm thấp, trong môi trường tối tăm, sự mập mờ càng thêm sâu sắc.
“Tôi, tôi…”
“Giả vờ lắp cái gì?”
Chu Uẩn vặn vẹo cơ thể cố gắng rời khỏi vòng tay anh: “Anh, anh… buông ra trước đã.”
Giọng anh trầm khàn lười biếng: “Lạt mềm buộc chặt thành công rồi phải không?”
“Tôi không có…” Chu Uẩn giải thích không rõ, tình hình trước mắt, càng giải thích càng khẳng định những chuyện không có thực.
“Lại không phải à?” Anh cười khẩy “Tuổi không lớn mà lắm chiêu trò thật đấy, cô hiểu thế nào là c**ng b*c không?”
“Không hiểu.” Chu Uẩn kinh ngạc nhận ra mình trả lời quá nhanh, lập tức đổi lời “Ý tôi là không cần thiết phải…”
Lời còn chưa dứt, anh đã bế ngang cô lên, không hề có ý thương lượng mà đặt cô xuống giường, một tay chống đỡ cơ thể phủ lên phía trên cô.
Chuông cảnh báo trong đầu reo vang, Chu Uẩn sờ thấy bên trái vẫn còn chỗ trống, linh hoạt như con cá chạch, lật người chuẩn bị trốn khỏi nơi nguy hiểm.
Anh dường như đã dự đoán trước sẽ có sự cố này, không nhanh không chậm vươn cánh tay dài, tóm chặt lấy cổ chân cô, dễ dàng kéo người trở lại.
Cô nghe thấy tiếng “tạch”, bóng tối đột nhiên biến mất, ánh sáng vàng của đèn bàn vụt sáng, khuôn mặt anh chìm trong khoảng sáng tối, giống như đeo một chiếc mặt nạ hai màu, thật thật giả giả, khiến người ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Giọng nói trầm ấm từ tính không nghe ra ý đ*ng t*nh, chỉ có sự mạnh mẽ nắm chắc phần thắng: “Không phải người đàn ông nào cũng coi cô là châu báu, lần sau đừng tùy tiện trêu chọc, nhớ chưa? Công chúa nhỏ nhà họ Chu.”
