Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 35: Nếu không nghe lời, đều phải “g.i.ế.t” không tha



Lời vừa dứt, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, người đàn ông đang phủ trên người cô lập tức rời đi, động tác dứt khoát không dây dưa.

Chu Uẩn tuy không nhìn rõ mặt anh nhưng cảm nhận rõ ràng có một luồng gió nhẹ lướt qua người, tiếp đó là tiếng vặn tay nắm cửa, cửa phòng mở ra.

Xuất phát từ sự bảo vệ bản thân, Chu Uẩn tiện tay cuộn tấm chăn mỏng bị đè dưới thân quấn chặt lấy mình, bộ dạng cô bây giờ bất kể ai đi vào đối với cô đều là một sự nguy hiểm, cánh tay đầy vết móng tay, làn da ửng đỏ lộ ra ngoài, còn cả người đàn ông ra mở cửa, bất kể là ai gõ cửa, khoảnh khắc nhìn vào trong phòng đều không thể nghĩ theo hướng tích cực.

Chu Uẩn tự biết thân phận quá đặc biệt, nếu lại gây ra chuyện gì nữa, chỉ làm mất mặt nhà họ Chu, những ngày tháng sau này của cô ở nhà họ Chu cũng khó sống.

“Đa tạ.” Chu Vực vượt qua anh nhìn vào Chu Uẩn đang quấn chặt chăn trong phòng, anh ta đã vội vàng hạy một mạch tới đây, đôi lông mày nhíu chặt sau khi thấy cô bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chắc là lô thuốc bị điều tra thời gian trước.”

Chu Vực không phủ nhận: “Tôi đã xem tin nhắn em ấy gửi, căn cứ vào những triệu chứng em ấy nói, chắc là loại thuốc đó, nhưng lần trước không phải nói đã nghiêm ngặt điều tra rồi sao lại còn trôi nổi trên thị trường?”

“Để thả dây dài câu cá lớn, cố ý thả một nhóm người ra, thuốc giải tôi đã cho người mang đến, xe đậu ở bên ngoài.”

“Văn tổng, chuyện lần này không có anh e là sẽ loạn to, đa tạ.”

Văn Chú quay đầu liếc nhìn người phụ nữ quấn như bánh ú trên giường “Cảm ơn thì không cần, cũng không cần nói cho cô ấy biết ai đã cứu cô ấy.”

Chu Vực hơi ngạc nhiên, người làm việc tốt không để lại danh tính cũng không phải không có, chỉ là rất bất ngờ khi anh chủ động nhắc tới “Sau này nếu có chỗ cần giúp đỡ cứ việc nói.”

Văn Chú mở hẳn cửa ra, dáng người cao lớn lại cố tình dựa vào khung cửa với tư thế lười biếng, nhếch môi cười không rõ ý tứ: “Thật sao?”

“Thật.” Chu Vực hơi ngạc nhiên vì sự kéo dài chủ đề này của anh, nhưng nợ ân tình tự nhiên phải trả “Chỉ cần tôi làm được.”

Văn Chú không đáp lời, chấm dứt chủ đề, nghiêng người nhường chỗ cho Chu Vực: “Mau đưa đến bệnh viện đi, cô ấy rất khó chịu.”

Chu Uẩn không biết người đàn ông kia rời đi từ lúc nào, hơi nóng trong cơ thể đang từ từ thức tỉnh, bên tai là tiếng hỏi han quan tâm của Chu Vực, nhưng cô nghe không lọt, hơi nóng toàn thân như ném cô vào lò luyện đan, lửa nhỏ đun từ từ, nhiệt độ chỉ tăng không giảm.

Cũng giống như lúc này, hơi nóng toàn thân Chu Uẩn dồn hết lên tai, làm mặt đỏ bừng nóng hổi.

“Hôm đó… hôm đó tình hình đặc biệt.”

“Tôi bảo anh đưa điện thoại cho tôi mà.”

“Tự anh không đưa…”

Văn Chú lười biếng nói: “Ồ, đặc biệt đến mức cần phải c**ng b*c à?”

Tim Chu Uẩn run lên, kéo theo lời nói trở nên lắp bắp: “Đó là vì… vì…”

Văn Chú khẽ “ừ” một tiếng: “Tôi hiểu.”

“Anh hiểu là tốt rồi, dù sao trong tình huống đó tôi…”

“Bình thường phải đoan trang, trong tình huống đó có thể làm chính mình.” Khóe môi mỏng của Văn Chú hơi nhếch lên “Ở nhà họ Chu những năm qua cô sống quá áp lực, yên tâm, sau này đều sẽ là ngày tháng tốt đẹp.”

Giọng điệu anh như thể rất hiểu cô, nghe đến mức đầu Chu Uẩn to ra, câu cuối cùng “ngày tháng tốt đẹp” dường như bao hàm ngàn vạn lời nói, mang tính ám chỉ “anh biết tôi hiểu”.

Chu Uẩn hé môi, một số lời rõ ràng đã tập hợp trong đầu nhưng không nói ra được nửa câu, không biết Văn Chú lấy căn cứ ở đâu mà biết cô ở nhà họ Chu áp lực, ngạc nhiên vì những gì anh nói đều chính xác.

Người ngoài chỉ nói cô từ đây một bước lên mây, gia đình bình thường thay hình đổi dạng bước vào giới thượng lưu, chỉ riêng số lẻ trong thẻ ngân hàng e là còn cao hơn tiền lương mấy năm của tầng lớp làm công ăn lương bọn họ.

Những phỏng đoán nghe có vẻ rất giống sự thật này, thực tế lại không có.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Nhà họ Chu cảm kích Thẩm Nghị Dương xả thân cứu con gái là thật, nhưng lúc đó Thạc Đằng cũng đang đối mặt với bê bối công ty cần gấp hình ảnh tích cực để chuyển biến danh tiếng, mà nhận nuôi Chu Uẩn vào thời điểm đó là cách tốt nhất để cứu vãn hình ảnh.

Buổi họp báo ấy, Chu Uẩn sẽ không quên, Thư Huệ ở trong phòng bao nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với cô, lát nữa lên sân khấu phải thế nào thế nào, từng bước đi từng câu nói, đều được trau chuốt kỹ lưỡng, thậm chí ngay cả quần áo của cô cũng bị thay bằng một chiếc váy còn cũ nát hơn đồ bình thường cô mặc.

Dần dần lớn lên, Chu Uẩn hiểu ra nguyên nhân nhà họ Chu làm vậy lúc đó. Nhà họ Chu quả thực nuôi dưỡng cô nhiều năm, lo cho cô ăn mặc, nhưng trước khi lên cấp ba cô không hề có khái niệm tiền tiêu vặt, sau này là Chu Bá Sầm yêu cầu, Thư Huệ mới đồng ý mỗi tháng cho cô năm trăm tiền tiêu vặt, dùng để mua sách vở dụng cụ học tập.

May mà Chu Vực thường xuyên chu cấp riêng cho cô, ở cái tuổi sĩ diện, trong mắt bạn học cô trông khá giống người nhà họ Chu.

“Đến rồi.”

Chu Uẩn chớp chớp mắt, ký ức như làn khói tan biến khỏi tâm trí, cô thu dọn tâm trạng, tầm mắt hơi hạ xuống, nhìn qua cửa sổ xe thấy từng chiếc xe thương vụ lần lượt chạy vào bãi đậu xe ngầm của khách sạn.

Chu Uẩn thu hồi tầm mắt, tự nhiên kéo cánh tay Văn Chú qua, vén tay áo lên, xem mặt đồng hồ trên cổ tay anh xong liền hờ hững thả tay anh “bịch” xuống một cái, còn khoảng nửa tiếng là đến tám giờ, đủ để cô mời người tới rồi.

“Đây là tay người đấy.” Văn Chú cố ý cử động cánh tay bị cô nâng lên ngay trước mặt cô “Cô tưởng đang vứt rác đấy à?”

“Văn tổng, giúp thêm một việc nữa được không?”

Văn Chú liếc xéo cô: “Không được.”

“Giúp tôi mời một thợ trang điểm biết hóa trang nhiều kiểu được không?” Chu Uẩn từ từ giơ một ngón trỏ về phía anh “Tốt nhất là trong khoảng con số này.”

“Một vạn?” Văn Chú cười khẩy “Thế thì chắc có thể trang điểm cho cô thành ma đấy, kỹ thuật tốt một chút thì không có cái giá này đâu.”

Chu Uẩn dí ngón trỏ đến trước mặt anh: “Một ngón tay là một vạn à?”

“Hay là mười vạn? Ồ, thế thì còn tạm được, lát nữa tôi…”

“Một nghìn.”

Tay Văn Chú vừa định lấy điện thoại khựng lại: “Bao nhiêu?”

“Đừng coi thường mức giá này, loại anh nói đều thuộc về thợ trang điểm cho ngôi sao rồi, tôi không dùng đến loại đắt thế, với mức giá này anh cứ tìm giúp tôi một người.” Chu Uẩn thấy anh chuẩn bị bảo tài xế mở cửa xe, có vẻ muốn ném cô xuống, liền nói “Vốn liếng tôi có hạn, chẳng lẽ trên đời này còn có việc làm khó được ngài đây sao?”

Còn dùng kính ngữ “ngài” nữa chứ.

Văn Chú không nói gì, ánh mắt giao nhau với người trong gương chiếu hậu, hất cằm, ra hiệu cho tài xế xuống xe.

Cửa xe mở ra rồi đóng lại, động tác dứt khoát, Chu Uẩn nhìn hai người họ như chơi trò đố chữ, quay sang nhìn người nào đó đang im lặng bên cạnh: “Thế là ý gì?”

“Không phải cô muốn tìm thợ trang điểm à?”

“Anh bảo tài xế đi tìm à?”

Văn Chú tức quá hóa cười: “Không phải cô muốn tìm loại giá một nghìn à?”

Chu Uẩn bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Chẳng có chút dáng vẻ tổng tài bá đạo nào cả.”

Giọng cô rất nhỏ, nhưng trong khoang xe chật hẹp thì dù có cố tình nói nhỏ thế nào cũng bằng thừa, khoảng cách hai người đủ gần để nghe rõ mồn một.

Văn Chú tất nhiên là nghe rõ mồn một câu lầm bầm của cô: “Theo tôi được biết, tổng tài bá đạo vung tiền như rác để đổi lấy nụ cười mỹ nhân thường được gọi là “oan đại đầu*”, cô nhìn xem tôi giống mấy phần?”

Oan đại đầu*: Kẻ ngốc bị người ta lợi dụng về tiền bạc

“Đúng, anh không giống.” Chu Uẩn lén lút lườm anh một cái.

Anh giống gian thương tính toán chi li hơn.

Chu Uẩn không muốn đôi co, vết thương trên cơ thể đang từ từ thiêu đốt da thịt, đau rát, tiếc là bây giờ chưa phải lúc xử lý, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Lần đầu tiên cô cảm thấy thời gian trôi đến tám giờ lại lâu như vậy.

Xe đậu tại chỗ, tài xế đi mãi chưa về, may mà xe của Văn Chú đều là kính chống nhìn trộm, xung quanh lại có cây xanh che chắn, hai người bọn họ một trái một phải lặng lẽ chờ đợi, không ai phá vỡ sự yên tĩnh hiếm có này.

Cho đến khi kính chắn gió phía trước xuất hiện nhân viên khách sạn đặt biển cấm đi lại, ngang nhiên dựng ở lối vào bãi đậu xe ngầm.

Chu Uẩn nghi hoặc nhìn anh: “Anh bao trọn… cả tòa nhà rồi sao?”

“Nếu không thì sao?” Văn Chú dựa vào lưng ghế, đôi mắt sắc lạnh khẽ nhắm lại giả vờ ngủ “Lời cảm ơn thì không cần nói đâu.”

“Không phải.” Chu Uẩn nghiêm túc hỏi “Anh chẳng phải nói người vung tiền như rác để đổi lấy nụ cười mỹ nhân là ‘oan đại đầu’ sao? Vậy bao trọn cả khách sạn chẳng phải chứng minh…”

Văn Chú từ từ mở mắt, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm liếc nhìn cô: “Cô muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói anh làm thế này chẳng phải cũng rất gì đó sao?” Chu Uẩn trả lời cẩn thận từng li từng tí.

“Hừ!” Anh nhắm mắt lại “Cô xem thử được bao nhiêu tên tổng tài bá đạo có gia sản như tôi hả?”

Chu Uẩn mím môi, không tiện nói cho anh biết, chỉ cần nữ chính thích, tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết có thể tùy tiện vung năm tỷ, nào là dây chuyền vương phi, đồ cổ nọ kia, giày thủy tinh vân vân, chỉ cần nữ chính muốn, tổng tài bá đạo nhất định mua được.

Cửa kính xe bị người bên ngoài gõ nhẹ, Văn Chú thấy người đứng cạnh cửa xe chính là tài xế, hạ kính xe xuống nhìn rõ phía sau anh ta còn có một người quen, trên người đeo túi dụng cụ nặng nề.

“Thợ trang điểm cô cần đây.”

Chu Uẩn nghiêm túc đánh giá người phụ nữ ngoài cửa sổ, nhìn dáng vẻ giống như người có năng lực, không tiếc lời khen ngợi: “Văn tổng, bên cạnh ngài đúng là nhân tài đông đúc, trong thời gian ngắn ngủi thế mà tìm được, biết đào tạo người thật đấy.”

“Đang thị sát công việc đấy à?”

Văn Chú chú ý thấy cổ áo cô do bị rách nên từ từ trượt xuống theo bờ vai, lộ ra mảng da lớn, vốn định nhắc nhở, nhưng Chu Uẩn còn vội hơn anh, thúc giục anh mau xuống xe để thợ trang điểm lên xe tranh thủ thời gian trang điểm.

Anh quản lý bao nhiêu người dưới trướng, lần đầu tiên bị người ta chỉ đạo, còn chưa kịp phản bác, cả người đã bị một lực đẩy không khách khí đẩy ra khỏi xe, anh thậm chí còn chưa đứng vững, chỉ nghe thấy trong xe truyền đến tiếng Chu Uẩn bảo thợ trang điểm mau lên xe.

Tài xế đứng một bên xem toàn bộ quá trình cẩn thận di chuyển bước chân.

“Đi đâu đấy?”

“Văn tổng, tôi thấy bên cửa xe hơi bẩn, ra cốp sau lấy khăn lau chút.”

Văn Chú vẫy tay gọi anh ta: “Cô ấy không hỏi nhiều chứ?”

“Cô Vưu không nói gì cả, nghe nói Văn tổng cần cô ấy đến cứu nguy, không nói hai lời xách thùng đồ nghề đi theo tôi luôn.”

Rõ ràng không nhìn thấy gì, tài xế vẫn theo bản năng quay đầu nhìn lại một cái rồi móc tờ hóa đơn trong túi ra đưa cho Văn Chú: “Văn tổng, cái này là cô Vưu đưa, nói là muốn tôi tận tay giao cho anh mở ra.”

Văn Chú liếc nhìn tờ giấy trông thế nào cũng giống hóa đơn thanh toán trong tay anh ta, ra hiệu cho tài xế mở ra.

Quả thực là một tờ hóa đơn phí dịch vụ, liếc mắt nhìn con số cuối cùng khiến tài xế rớt cả hàm nhưng lại chọc cười Văn Chú. Vưu Na là người sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể chặt chém anh, huống hồ lần này là bọn họ chủ động tìm đến cửa hàng, tự nhiên giá cả cũng sẽ chém đẹp hơn bình thường.

“Văn tổng, hóa đơn này vứt đi hay là?”

“Vứt đi.” Văn Chú chợt nhớ tới một người “Khoan đã, đừng vứt vội, giữ lại cho ai đó xem kẻo lại nói tôi là gian thương.”

Tài xế gấp hóa đơn lại cất vào túi áo ngực trái, cất xong còn vỗ nhẹ một cái, giá này sắp bằng lương mấy tháng của anh ta rồi.

Trong xe, Vưu Na nhìn người phụ nữ trước mặt khắp người toàn vết thương lớn nhỏ, tay cầm cọ trang điểm nhất thời khó xuống tay: “Em bây giờ thê thảm thế này chắc chắn còn cần trang điểm thêm nữa sao? Bây giờ bước ra cửa đi về hướng nào cũng có người cho em mấy đồng.”

Chu Uẩn nén cười, lắc đầu với cô ấy: “Vẫn cần chị giúp em vẽ ra cái mức đi đâu cũng có người gọi 120(cấp cứu) cho em ấy.”

Vưu Na nhìn chằm chằm gương mặt bị thương lại đưa ra yêu cầu kỳ quái này, một số ý nghĩ hóng hớt từ từ leo lên trong lòng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng hỏi: “Có phải muốn tống tiền anh ta không? Em phải nói sớm chứ, chị bảo đảm giúp em vẽ đến mức chó nhìn thấy cũng phải nhường bát cơm cho em.”

Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy không đúng lắm, vừa định giải thích, cô ấy đã ra tay, chuẩn bị vẽ một gương mặt kinh thiên động địa, cố định cằm cô lại, những lời cô muốn nói bị chặn lại bằng tay.

Hai mươi phút sau, một gương mặt trông còn thê thảm hơn ai hết mới toanh ra lò, Chu Uẩn chưa cầm gương nên không biết tình hình cụ thể, chỉ biết người phụ nữ đối diện vô cùng hài lòng, khẽ gật đầu đưa gương cho cô.

Khi nhìn thấy mình trong gương, Chu Uẩn hoàn toàn câm nín. Từng nghĩ có thể sẽ vẽ rất thảm, không ngờ lại thảm đến mức này, hoàn toàn là đại diện cho từ “mặt mũi bầm dập”, nhìn thẳng hay nhìn nghiêng, bất kể nhìn từ đâu cũng rất chân thật, thủ pháp không giống trình độ của thợ trang điểm ở mức giá kia có thể tìm được.

“Thế nào?”

“Quá… quá thật.”

Vưu Na bắt đầu thu dọn thùng đồ nghề, cúi đầu cười: “Cái cần chính là chân thật, bản thân tin rồi người khác mới tin.”

“Cảm ơn.”

“Đừng khách sáo, chị cầu còn không được ấy chứ.”

“Hả?”

Trước khi xuống xe, người phụ nữ mỉm cười, để lại lời khuyên kinh nghiệm của người từng trải: “Em gái, chị cho em một lời khuyên chân thành, loại người giàu có như anh ta cứ chơi bời thôi, cũng đừng ngại mở miệng đòi hỏi, em ở bên anh ta không tốn thời gian à? Em nói lời ngon ngọt không tốn nước bọt à? Tặng em trang sức thì cứ nhận, muốn nhà thì cứ đòi, tiết kiệm tiền cho đàn ông làm gì, huống hồ còn là đại gia, đừng có ngại.”

Chu Uẩn nghe mà tai nọ lọt tai kia, cho đến khi cửa xe bị đóng lại một tiếng rầm lớn, cô mới giật mình tỉnh lại, xê dịch cơ thể lén lút lại gần cửa sổ xe, nhìn người phụ nữ đi đến bên cạnh Văn Chú, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho anh, những lời nói đó…

Xem ra hai người họ có vẻ từng có một đoạn tình cảm, tình cũ gặp lại chỉnh lại cổ áo thì có sao, trước đây chuyện thân mật hơn có khi cũng làm rồi. Chu Uẩn dần dần hiểu ra, thảo nào tài xế đưa người về nhanh thế, hóa ra là vậy.

Bóng lưng trò chuyện bên xe càng nhìn càng thấy giống chuyện đó, Chu Uẩn vốn không quan tâm, vừa ngồi lại chỗ cũ, sống lưng dâng lên một luồng khí lạnh.

Ý của người phụ nữ kia… lại kết hợp với thái độ của Văn Chú đối với cô, chẳng lẽ Văn Chú muốn theo đuổi cô?

Chu Uẩn còn chưa kịp nghĩ sâu thêm, cửa xe đã bị người bên ngoài mở ra, lộ ra gương mặt mất kiên nhẫn của Văn Chú, thậm chí còn nhướng mày một cái rất gợi đòn: “Sao, muốn tôi bế cô xuống à?”

Chỉ một câu nói, lật đổ mọi suy nghĩ không thể nào trong đầu cô. Anh sao có thể có ý với cô được chứ, mở mồm ra không tiễn cô đi chầu trời là may rồi, hơn nữa có ai theo đuổi người ta mà dùng cái bộ dạng đó không? Không cầu ân cần hỏi han, ít nhất thái độ cũng phải ôn hòa quan tâm vài câu, còn anh mỗi lần đối mặt với cô cứ như pháo nổ, cô cũng váng đầu rồi mới có thể liên tưởng đến chuyện anh thích cô, đợi chuyện hôm nay kết thúc, phải đi bệnh viện đăng ký khám khoa thần kinh xem sao.

Trong một phút, Văn Chú đọc được quá nhiều cảm xúc trong mắt cô, gần như không trùng lặp, nhưng bất luận là loại nào cũng không khiến người ta nhìn mà bực mình bằng ánh mắt cuối cùng này, giống như đang nhìn thứ gì bẩn thỉu lắm.

Anh nheo mắt: “Thu lại mấy cái suy nghĩ đó của cô đi.”

Chu Uẩn quả thực thu lại rồi, hơn nữa ngoan ngoãn xuống xe vòng qua đuôi xe đến trước mặt anh, ngẩng đầu ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú không chê vào đâu được trước mắt, đúng là có vốn liếng để hại người. Cô vốn có thể nhiều chuyện hỏi một câu anh và quý cô vừa rồi có quan hệ gì, xuất phát điểm từ phía cô là ý tò mò hóng hớt, lọt vào tai anh e là lại cao ngạo hỏi cô có phải rất để ý không.

Về ngoại hình mà nói Văn Chú vượt xa Dư Triết Lương quá nhiều, hai người không có cửa so sánh, nhưng qua chuyện này Chu Uẩn hiểu rõ một chân tướng: đàn ông đều cùng một đức hạnh, chẳng qua là mức độ khác nhau, về bản chất đều là háo sắc.

Suy nghĩ một khi nảy sinh, Chu Uẩn chủ động giải trừ sức hấp dẫn đối với gương mặt đẹp trai trước mắt, đồng thời hữu nghị nhắc nhở một câu: “Có thể cố định thì tốt nhất vẫn nên cố định lại, dù sao có một số bệnh một khi mắc phải rất khó chữa tận gốc.”

Đuôi lông mày Văn Chú hơi nhướng lên, còn chưa kịp hỏi câu nào, cô đã đi lướt qua người anh rồi dừng lại, giơ tay vỗ nhẹ lên cánh tay anh hai cái ra vẻ nghiêm túc, dáng vẻ như bậc bề trên khuyên bảo đầy thiện chí.

Đợi cô đi xa rồi, Văn Chú tiện tay chỉ về hướng cô rời đi, theo bản năng l**m môi: “Cô ta vừa rồi có ý gì cậu nghe hiểu không?”

Tài xế vò đầu bứt tai suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận: “Đàn ông có một số bệnh không thể chữa tận gốc… Văn tổng, ý của cô Chu có phải là nói bệnh về phương diện đó không?”

“Phương diện đó?”

“Chính là…” Tài xế lại gần anh “Anh xem anh khỏe như vậy, chắc chắn không thể là bệnh ung thư các loại, những bệnh khó chữa tận gốc khác chẳng phải là phương diện đó sao.”

Văn Chú còn chưa lĩnh ngộ được, nhưng nương theo tầm mắt lướt qua chỗ nào đó của tài xế, anh liền xanh mặt muốn tìm người tính sổ, nhưng lại thấy bóng dáng cô đã biến mất trước cửa khách sạn.

 

Tám giờ, buổi họp báo truyền thông chính thức bắt đầu, nhưng nhân vật chính mãi chưa đến nơi. Cánh cửa đóng chặt, bục chính chưa sáng đèn, mọi thứ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mãi không thấy bóng người xuất hiện, khiến các phóng viên chờ đợi đã lâu dần trở nên nôn nóng, như những đứa trẻ không quản được trong nhà trẻ, tiếng xì xào bàn tán không ngớt.

“Tổng biên tập chúng tôi nói hôm nay có tin tức chấn động, đã bao lâu rồi người còn chưa đến, đùa chúng tôi à?”

“Ai bảo không phải chứ, khó khăn lắm mới được hôm không phải tăng ca, một cuộc điện thoại gọi tới, khá lắm lại tăng ca.”

“Sớm biết thế thà đi núi Tứ Kỳ còn hơn, tổ chúng tôi có người phụ trách bên đó, nói là nhìn thấy Văn tổng rồi.”

“Thật hay giả vậy? Văn tổng của Thịnh Hoằng à? Anh ta đi tới đó làm gì? Đừng nói là các anh tăng ca đến hoa mắt chóng mặt, mở mắt ra bắt đầu nằm mơ đấy chứ, ha ha!”

Tiếng nói chuyện ồn ào ngày càng dày đặc, âm lượng dần tăng lên, đại sảnh yên tĩnh lúc trước giờ ồn ào không dứt, nghiễm nhiên trở thành khu chợ vào giờ náo nhiệt nhất mỗi ngày.

Cánh cửa dày nặng của đại sảnh bất ngờ bị đẩy ra, vào lúc tất cả mọi người đều tưởng vở kịch hôm nay không diễn tiếp được nữa, cửa cứ thế mở ra không báo trước, những nụ cười đùa cợt chưa kịp tắt đông cứng trên mặt, nhìn cánh cửa hai cánh bị người bên ngoài đẩy ra, bước vào trong là một người phụ nữ mà họ không ngờ tới.

Nên hình dung thế nào nhỉ.

Một khuôn mặt đầy vết thương, vết bầm tím và vết đỏ nối tiếp nhau, những vết thương khác nhau hiện lên những hình dạng khác nhau, mái tóc dài rối như tổ quạ, quần áo rách nát dù là cổ áo hay tay áo, hoặc là vạt áo, đều là treo lủng lẳng vài sợi vải dài ngắn không đều, nhìn là biết kết quả do bị xé rách và giằng co tạo thành.

Da thịt lộ ra ngoài, nơi mắt người có thể nhìn thấy không có chỗ nào lành lặn, có thể sánh ngang với cảnh ngộ bi thảm của nữ chính phim truyền hình.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn đón nhận ánh mắt kinh ngạc đánh giá của mọi người, đi theo sau nhân viên công tác từng bước từng bước đi về phía bục chủ tọa dành cho cô, đoạn đường này cô từng đi một lần, khác với quá khứ là, lần này không còn bị động, không còn trở thành quân cờ trong tay người khác, không còn để người ta sắp đặt.

Micro đã được mở trước, sau khi Chu Uẩn ngồi xuống, nhìn các phóng viên bên dưới ngơ ngác nhìn nhau, nhìn trái nhìn phải tìm người, cô vỗ nhẹ micro: “Đừng nhìn nữa, chỉ có một mình tôi thôi.”

Hàng ghế đầu ngồi gần, có một số câu hỏi thuận tiện hơn, một trong những đơn vị truyền thông có địa vị khá cao trong giới đã hỏi ra thắc mắc trong lòng mọi người: “Xin hỏi cô là?”

Chu Uẩn trước đây từng cùng nhà họ Chu tham dự không ít tiệc tùng, nhưng chỉ xuất hiện trước công chúng trong sự kiện Thẩm Nghị Dương cứu người năm đó, giới truyền thông cũng từ từ giảm nhiệt độ đối với thân phận của cô từ tin tức năm đó, độ quan tâm tự nhiên sẽ giảm xuống. Cô không phải người nhà họ Chu thực sự, trong mắt họ cô không có bất kỳ tin tức nào đáng để họ theo dõi khai thác.

Chu Uẩn không kiêu ngạo không tự ti giải thích thân phận mình: “Chào mọi người, tôi là Chu Uẩn, nói rõ hơn chút nữa, tôi là con gái nuôi nhà họ Chu, con gái ruột của Thẩm Nghị Dương.”

Cái tên mấu chốt vừa thốt ra, mọi người bên dưới kinh ngạc đồng thời lần lượt trở về chỗ ngồi, chính thức bước vào chế độ làm việc.

Đợi mọi người ngồi xuống, Chu Uẩn từ từ kể lại: “Về buổi họp báo truyền thông hôm nay là ý muốn của cá nhân tôi, nhà họ Chu không hề hay biết, sở dĩ tổ chức buổi họp báo này, tôi nghĩ mọi người đã nhìn thấy.”

Cô đẩy ghế ra sau, đứng dậy dang hai tay để mọi người nhìn thấy và cũng để họ chụp lại những bức ảnh chân thực nhất.

Một phút sau, Chu Uẩn ngồi xuống lại, cầm lấy micro tiếp tục nói hết lời: “Những vết thương trên người tôi không liên quan đến nhà họ Chu, mà là trước đó tôi đã trải qua một vụ bắt cóc vô cùng đáng sợ, kẻ bắt cóc hiện đã bị cảnh sát khống chế.”

Truyền thông chính thống Tinh Nặc cầm micro giơ tay ra hiệu trước: “Cô Chu, vụ bắt cóc cô nói là chỉ kẻ bắt cóc muốn mượn đó để tống tiền nhà họ Chu sao? Tại sao là cô đơn độc tổ chức họp báo, Chu tổng bọn họ là người nhà chẳng lẽ không xứng được biết sao? Có phải chứng tỏ quan hệ giữa cô và nhà họ Chu không giống như lời đồn bên ngoài không?”

Chu Uẩn: “Quan hệ giữa tôi và nhà họ Chu không cần tôi nói nhiều, báo chí hay tin tức năm đó, giải thích về quan hệ giữa tôi và nhà họ Chu rất rõ ràng, kẻ bắt cóc không phải muốn dùng tôi tống tiền nhà họ Chu, mà là định hủy hoại danh tiếng của tôi, muốn tôi vì thế mà không thể sống nổi ở Túc Nguyên ở nhà họ Chu.”

Một phóng viên khác giơ tay: “Cô Chu, nếu cô đã nói chắc chắn như vậy, hung thủ cũng bắt được rồi, xin hỏi có tiện tiết lộ đây là vụ án do người lạ gây ra hay là người quen gây ra không?”

“Nếu là người lạ tôi nghĩ sẽ không cân nhắc đến việc có hủy hoại danh tiếng của tôi hay không.” Chu Uẩn nắm chặt micro, chìm vào đau thương, ngay cả giọng trả lời cũng run rẩy “Chính vì là người quen mới khiến tôi vô cùng bàng hoàng, tôi không còn cách nào khác chỉ có thể cầu cứu các bạn phóng viên giúp tôi đòi lại công đạo, thân phận bối cảnh đối phương quá lớn, hơn nữa quan hệ với nhà họ Chu không tầm thường, để chuyện này cuối cùng không bị chìm xuồng, tôi chỉ có thể dùng cách này tìm kiếm sự giúp đỡ.”

Một tràng lời nói thành công khơi dậy khứu giác nhạy bén của cánh phóng viên, dường như tất cả ánh đèn trong hội trường ngay lập tức tập trung vào Chu Uẩn, tất cả máy quay đều dựng lên nhắm vào hướng cô, từng ánh mắt khóa chặt lấy cô.

Cái Chu Uẩn cần chính là “vạn người chú ý”, phơi bày tất cả mọi việc ra trước mắt người đời, vì người bố năm xưa rõ ràng có lòng tốt cứu người lại trở thành kẻ vì tiền mới liều mình trong miệng họ, vì tất cả những kẻ năm xưa “ăn bánh bao tẩm máu người” (trục lợi trên nỗi đau người khác) phải nhìn thấy cô một lần nữa, trở thành lưỡi dao sắc bén trong tay cô thay cô vung đao chém về phía những kẻ từng làm tổn thương cô.

“Người làm hại tôi là chị dâu tương lai của tôi, cũng chính là nhà họ Khương mà mọi người không lạ lẫm gì.” Mu bàn tay Chu Uẩn quệt qua má, lau đi giọt nước mắt sắp rơi “Cô ấy từng là người bạn tốt nhất của tôi, chúng tôi quen nhau từ đại học, vốn tưởng cô ấy thật lòng đối đãi với tôi, không ngờ dùng một cuốn nhật ký hãm hại tôi, viết ở trang cuối cùng một đoạn ngôn luận gây hiểu lầm, khiến tôi bị nhà họ Chu chán ghét, cho rằng tôi có ý đồ không tốt với anh trai mình.”

Phóng viên A: “Cô Chu, năm đó tin đồn liên quan đến cô và Chu tổng, nhà họ Chu không hề ra mặt giải thích, nhà họ Khương cũng chưa từng, ngọn ngành chuyện này cô có thể nói chi tiết được không?”

Chu Uẩn kéo giọng mũi nặng nề từ từ mở lời: “Các vị đã là phóng viên thì nên biết cái gọi là tin đồn không có người tung ra sao có thể biết được chứ? Loại tin đồn này đối với nhà họ Chu không phải chuyện vẻ vang, tự nhiên sẽ không truyền ra ngoài, đối với nhà họ Khương thì chưa chắc, có thể trở thành con bài tuyệt vời để ép cưới.”

Lời này vừa ra, mọi người bên dưới gần như biểu cảm thống nhất, cuộc hôn nhân hai nhà Chu – Khương mà người người bàn tán, đằng sau lại còn có những vướng mắc như vậy, quả thực khó tin.

Phóng viên B: “Cô Chu, anh trai cô Chu tổng và cô Khương từng bị người ta chụp được hẹn hò riêng tư, nếu là ép cưới, những cái này giải thích thế nào?”

“Các vị từng nghe câu những gì các vị nhìn thấy có lẽ là cố ý để các vị nhìn thấy chưa?” Chu Uẩn ho hai tiếng, thở hổn hển dựa vào ghế, “Tương tự, hai nhà Chu – Khương liên hôn để bịt miệng lưỡi thế gian, có một số việc nên làm vẫn phải làm, cho dù không muốn làm, nhà họ Khương sẽ đồng ý sao? Bi ai của kẻ chịu sự kìm kẹp của người khác nếu không phải người trong cuộc thì không thể cảm nhận được.”

Chu Uẩn biết họ đã nghe lọt tai, dứt khoát nói toạc ra: “Để nhà họ Chu không hiểu lầm, tôi một thân một mình ở lại Dung Thành hai năm, thời gian trước vừa trở về định thăm dì út của mình, không ngờ lần trở về này lại khiến nhà họ Khương hiểu lầm tôi có ý đồ không tốt, càng không ngờ chị dâu tương lai hận tôi thấu xương, bỏ tiền thuê người cưỡng h**p tôi…”

Cô không nói tiếp được nữa, nước mắt lưng tròng, khiến các phóng viên ngồi dưới cũng phải động lòng, cho dù không động lòng nhìn bộ dạng này của cô cũng biết cô đã trải qua một chuyện khó nói, thế mà còn có dũng khí đứng ra vạch trần hành vi của kẻ ác, cần dũng khí lớn đến mức nào.

Chu Uẩn diễn cảnh khóc lóc cũng tương đối rồi, cầm lại micro, giọng khàn khàn: “Xin lỗi, cảm xúc hơi kích động, tôi hôm nay công khai chuyện này cũng là bị ép đến đường cùng, chuyện cuốn nhật ký tôi đã không định truy cứu, không ngờ đổi lại là đối phương càng lúc càng quá đáng, hôm nay tôi đứng ra đây, chính là muốn nói với tất cả những người bị bắt nạt giống như tôi, hãy dũng cảm đứng ra, một lần nhẫn nhịn không thể đổi lại sự dừng tay của đối phương, chỉ khiến bạn trải qua tổn thương lần thứ hai lần thứ ba.”

Chu Uẩn giả vờ đau khổ đến cùng cực, lấy điện thoại ra để nhân viên kết nối thiết bị, phát đoạn ghi âm đã chuẩn bị từ sớm ra, cuộc đối thoại liên quan đến cô và Dư Triết Lương, từng câu từng câu xuyên qua loa, gây chấn động cả hội trường.

Truyền thông chính thống Tinh Nặc nhìn quanh bốn phía, đoạt lại micro từ tay người khác giơ tay ra hiệu: “Cô Chu, chi bằng cô nói thêm vài câu nữa đi, cô làm thế nào thoát khỏi tay kẻ xấu, căn cứ vào những vết thương trên người cô xem ra lúc đó không chiếm ưu thế, đối phương nếu là một người đàn ông, xét về sức lực nam nữ, cơ hội cô phản kháng thành công không lớn.”

“Tinh Nặc với tư cách là truyền thông chính thống luôn được đông đảo cư dân mạng yêu thích vì đưa tin sự thật, tôi nghĩ buổi họp báo hôm nay cũng có thể đưa tin đúng sự thật như vậy.”

“Đương nhiên rồi.”

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Lúc đó tôi ở trên xe, trước khi hắn đến tôi đã lấy trước chiếc cờ lê trong hộp đựng đồ ở ghế phụ giấu vào tay áo, có lẽ mạng tôi chưa tuyệt, khi hắn trói tôi không phát hiện ra cờ lê, sau đó dù tôi đã van xin nhiều lần hắn vẫn định thực hiện hành vi xâm hại, sau khi cởi dây trói, tôi dùng cờ lê đánh vào… chỗ đó của hắn, tiếp theo không nói chi tiết nữa, tin rằng mọi người đều hiểu.”

Những người đàn ông bên dưới sắc mặt trở nên không tự nhiên.

Chu Uẩn tiếp tục nói: “Hắn vô cùng tức giận đã đánh đập tôi, trong quá trình vùng lên phản kháng tôi không biết mình đã va vào đồ vật bao nhiêu lần, chỉ biết để sống sót thì không thể thua, may mà Thượng đế lần này chọn đứng về phía tôi, trong quá trình giằng co cuối cùng, tôi đẩy hắn ra, hắn va vào cờ lê bị thương ngã xuống đất, tôi cướp được điện thoại của hắn báo cảnh sát, cảnh sát nhanh chóng có mặt, hy vọng mọi người giúp tôi, tôi rất sợ chuyện lần này lại giống như năm đó lại bị chìm xuống…”

Tầng hai, cửa sổ của một phòng bao để lộ một khe hở khó phát hiện, âm thanh dưới lầu từng chút một truyền vào trong phòng bao, nghe rõ mồn một.

Tống Miện đứng bên cạnh Văn Chú, động tĩnh diễn ra bên dưới anh ta đều chứng kiến, đối với từng lời nói hành động của Chu Uẩn không tiện đánh giá: “Văn tổng, bên phía Tinh Nặc e là sẽ…”

“Túc Nguyên không thiếu người nói lời thật nhưng sẽ ghét bỏ những đơn vị truyền thông không nghe lời.”

Văn Chú nâng chén trà thơm ngát trước mặt lên, khẽ thổi một cái, lá trà tản ra, môi mỏng nhấp nhẹ theo miệng chén, giữa môi răng đều là hương mai.

Tống Miện coi như nghe hiểu rồi, đây đâu phải giải thích với anh ta, rõ ràng là chống lưng cho cô Chu dưới lầu kia, cũng thuận tiện nói cho anh ta biết, tiếp theo bất luận đơn vị truyền thông nào làm việc cũng phải theo ý của Thịnh Hoằng anh, cho dù là Tinh Nặc sở hữu hàng triệu người theo dõi, nếu không nghe lời,  đều phải “giết” không tha.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...