Tầng một đang náo nhiệt như dầu sôi lửa bỏng, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí trong phòng bao tầng hai sau cuộc trao đổi ngắn ngủi, yên tĩnh đến mức một sợi tóc rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Điện thoại của Tống Miện sắp bị gọi đến cháy máy rồi, nếu không phải đã tắt chuông từ trước, thì lúc này tiếng chuông điện thoại có lẽ đã vang vọng khắp trong khách sạn, không có lúc nào ngừng nghỉ.
“Điện thoại công việc thì cứ nghe, những cái còn lại cậu tự xem xét mà xử lý.” Văn Chú kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay đưa lên miệng, bật lửa ở ngay bên cạnh nhưng anh không châm “Lát nữa người nhà họ Chu sẽ đến, dặn nhân viên khách sạn đừng cản, tiết lộ vị trí cho họ.”
“Vâng, tôi sẽ đi làm ngay.”
Tống Miện đi theo bên cạnh Văn Chú đã nhiều năm, từ năm anh tiếp quản Thịnh Hoằng, anh ta cũng vừa mới vào làm. Quá trình từ một trợ lý bình thường lên Tổng trợ lý không phải thuận buồm xuôi gió, nỗi chua xót trong đó chỉ mình anh ta hiểu rõ. Trong quá trình bản thân trưởng thành, anh ta cũng chứng kiến sự trưởng thành của Văn Chú kể từ khi tiếp quản công ty, anh thích nghi tốt hơn và có năng lực hơn anh ta rất nhiều.
Dưới sự lãnh đạo của anh, tốc độ phát triển của Thịnh Hoằng thực sự quá nhanh. Người kế thừa do chính tay ông cụ Văn chọn lựa và trọng điểm bồi dưỡng quả nhiên không thể tầm thường được.
Bất cứ lúc nào cũng đặt lợi ích công ty lên hàng đầu, cho dù cô Chu trong mắt anh có chút đặc biệt, nhưng đứng trước đại sự, Tống Miện tin rằng lựa chọn đầu tiên của Văn Chú vẫn là Thịnh Hoằng.
Trả lời tin nhắn xong, Tống Miện cất điện thoại vào túi áo. Anh ta không phải người nhiều lời nhưng giờ phút này lại đặc biệt muốn hỏi một chuyện, trong lúc do dự không hề nhận ra sự khác thường của mình đã sớm bị người ta nhìn thấu.
“Có gì cứ nói thẳng.”
Tống Miện hơi sững sờ, biết Văn Chú quan sát mọi sự vật đều vô cùng tỉ mỉ, một chút động tĩnh nhỏ cũng không thoát khỏi đôi mắt sắc lạnh, luôn luôn dò xét kia của anh.
Tống Miện cân nhắc vài giây: “Văn tổng, câu hỏi này hơi thiên về riêng tư một chút, trong mắt anh thì Thịnh Hoằng và người vợ tương lai, bên nào quan trọng hơn?”
Văn Chú quẹt bật lửa, ánh lửa màu xanh u tối lúc sáng lúc tắt, anh đưa đến bên miệng châm thuốc, mí mắt mỏng khẽ nâng lên lướt qua người Tống Miện: “Sao thế? Ở nhà giục kết hôn dữ lắm à?”
“Ơ…” Tống Miện bỗng đỏ mặt, hiếm khi không được tự nhiên trước mặt Văn Chú như vậy “Vẫn không giấu được Văn tổng. Gần đây gia đình có giới thiệu một đối tượng xem mắt, đã gặp một lần, đối phương rất tốt, chỉ là khối lượng công việc hiện tại của tôi không có cách nào chu toàn giữa sự nghiệp và bạn gái, hơn nữa hiện tại tôi vẫn chưa có ý định kết hôn.”
“Cậu không phải đã có đáp án rồi sao?” Văn Chú thu hết vẻ giác ngộ muộn màng của anh ta vào đáy mắt, rít nhẹ một hơi, khói thuốc lượn lờ quanh khuôn mặt “Hỏi rõ đối phương có ý định kết hôn hay không, đừng làm lỡ dở người ta tìm người phù hợp hơn.”
Tống Miện “vâng” một tiếng: “Văn tổng, với khối lượng công việc của anh, nếu có bạn gái mà không có thời gian bên cô ấy thì phải làm sao?”
“Sẽ không đâu.” Văn Chú kẹp điếu thuốc “Cũng đâu phải nhân viên làm việc trực tiếp ở tuyến đầu, đâu ra mà lắm lúc bận rộn đến thế, từ bao giờ cậu cũng thích tìm cớ cho bản thân vậy?”
“Tôi…” Tống Miện cười gượng gạo “Hình như cũng đúng.”
Cuộc trò chuyện dừng lại đột ngột, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay Văn Chú đã cháy hơn một nửa, đốm lửa đỏ rực khẽ nhấp nháy, giống như trái tim đang đập của anh lúc này, lúc sáng lúc tối, chỉ có bản thân anh hiểu rõ sự dao động trong lòng mà câu nói kia gây ra.
Tiếng ồn ào bất ngờ cắt ngang sự thất thần của Văn Chú, đầu ngón tay bỗng cảm thấy nóng rát, liếc mắt nhìn sang mới phát hiện điếu thuốc đã cháy đến tận cùng mà anh không hề hay biết. Cảm giác mất kiểm soát chưa từng có này khiến Văn Chú thoáng chốc bực bội, thuận tay ném đầu lọc vào gạt tàn, đứng dậy dạo bước đi đến trước cửa sổ.
Tầng một náo nhiệt chưa từng thấy, cánh cửa lớn dẫn đến sảnh chính mở toang, nhân viên khách sạn đưa tay ngăn cản nhưng không cản nổi người phụ nữ đang lao vào hiện trường buổi họp báo.
Văn Chú nheo mắt, trong cảnh hỗn loạn cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo người phụ nữ. Xem ra nhà họ Khương còn ngồi không yên hơn cả nhà họ Chu, đã đến trước rồi.
“Thông báo…” Giọng nói Văn Chú bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt lần nữa khóa chặt người phụ nữ dưới tầng một đang lao ra khỏi đám đông, quyết tâm liều mạng với Chu Uẩn “Xem xem trên mạng có tin tức gì không.”
Tống Miện lập tức nhận ra sự bất thường, chưa từng thấy một tia hoảng loạn nào trên mặt Văn Chú. Người vui buồn không lộ ra mặt là người có định lực nhất, có thể khiến người như vậy phá vỡ bình tĩnh, mức độ sự việc e rằng rất nghiêm trọng.
Tên từ khóa hot search nằm ngoài dự đoán của Tống Miện, nói chính xác hơn là tên thì đúng nhưng nội dung lại không đúng. Anh ta không dám chậm trễ, đưa điện thoại cho Văn Chú: “Văn tổng, sự việc hình như không đúng lắm.”
Văn Chú quét mắt nhìn màn hình, hai vị trí đầu bảng hot search đã bị nhà họ Khương chiếm lĩnh, nội dung bùng nổ, độ hot cao ngất ngưởng, thậm chí còn cướp cả độ hot của ngôi sao đang nổi.
#PhunhânHàoLợingoạitìnhvớinhiềungườiđànông#
#ThiênkimHàoLợivìtìnhyêuđiêncuồngthuêngườigiếtngười#
Hai từ khóa đầy tính bùng nổ đã lôi chuyện này ra ánh sáng triệt để, thoát khỏi sự kiểm soát của tất cả mọi người. Nhà họ Khương cho dù có chi số tiền lớn để khẩn cấp gỡ bỏ hot search, nhưng bê bối đã lộ ra, công ty chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Văn Chú theo bản năng nhìn xuống người phụ nữ dưới lầu đang như một kẻ điên, bà ta muốn vượt qua “bức tường người” để ra tay với Chu Uẩn, nhưng ngặt nỗi người quá đông, nhất thời không qua được. Mọi dấu hiệu đều cho thấy, Khương Nghiêm Bân sau khi nhìn thấy hot search đã liên lạc với Du Dĩnh ngay lập tức.
Loại chuyện xấu trong gia tộc như ngoại tình bị đưa lên mặt bàn cho tất cả mọi người cùng biết, thể diện của ông ta coi như mất sạch. Ông ta đã mất mặt thì tự nhiên sẽ không nể mặt Du Dĩnh, nếu không Du Dĩnh sẽ chẳng đến mức không màng thể diện nhà họ Khương, một mình xông vào khách sạn gây chuyện.
Tống Miện nhắc nhở: “Văn tổng, có cần tôi sắp xếp người xử lý không? Cô Chu cô ấy…”
“Giết người rồi! Giết người rồi!”
Tiếng gào thét khản đặc truyền đến tầng hai, Văn Chú rũ mắt nhìn xuống. Chỉ trong chớp mắt, Du Dĩnh đã phá vỡ trùng trùng lớp ngăn cản, chạy một mạch lên sân khấu, ánh bạc lóe lên, con dao giấu ở thắt lưng bất ngờ rút ra.
Du Dĩnh nắm chặt con dao trong tay chỉ thẳng vào đám đông dưới đài: “Đừng có qua đây! Ai dám qua đây tao g**t ch*t nó!”
Buổi họp báo vừa mới nói về sự việc có liên quan đến nhà họ Khương, sự xuất hiện của Du Dĩnh vừa khéo chứng thực những lời Chu Uẩn nói đều là thật. Cho dù trong đó có pha trộn vài câu giả dối, nhưng lúc này bà ta cầm dao xông vào lại còn uy h**p mọi người, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ không cảm thấy người này vô tội.
Do đám đông hỗn loạn, ba cảnh sát mặc thường phục còn phải lo liệu tình hình rối ren tại hiện trường, trong tình huống nhân lực không đủ quả thực không thể lo chu toàn tất cả, mới để cho Du Dĩnh có cơ hội thừa nước đục thả câu.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về một chỗ, trên bục, người đàn bà điên kia bất chấp tất cả túm lấy Chu Uẩn, lưỡi dao sắc bén kề vào cổ cô. Một thân đầy thương tích cộng thêm con dao này, những người có mặt đều toát mồ hôi thay cho Chu Uẩn.
Du Dĩnh gào thét bắt mọi người lùi lại, thấy phía dưới mãi không chịu động đậy, con dao kia dùng sức ấn vào làn da mỏng manh của Chu Uẩn. Trên con dao gọt hoa quả ánh lên tia sáng bạc có một dòng máu đỏ tươi đang men theo mũi dao chảy xuống, trông giống như một con giun đất đang ngọ nguậy.
Bên dưới có người không kìm được khuyên Du Dĩnh đừng manh động, nhưng cũng không dám mạo muội tiến lên sợ chọc giận bà ta. Mấy người đứng thành một hàng, hai tay hơi giơ lên, làm động tác trấn an.
Chu Uẩn nhìn thấy cảnh này thì thầm cười trong lòng. Du Dĩnh là người thế nào, hai năm trước cô đã từng chứng kiến, điều kiện tiên quyết để khuyên bà ta dừng tay là phải đưa đủ lợi ích. Bà ta có gan nhưng ít nhiều cũng có sự kiêng dè, nếu không con dao này đã sớm c*m v** ngực cô, chứ không phải kề cổ uy h**p.
“Lùi lại!” Du Dĩnh giấu mặt sau gáy Chu Uẩn, lần nữa nhắc lại yêu cầu mọi người bên dưới lùi về sau.
“Tôi nghĩ Khương Nghiêm Bân chắc đang soạn thảo đơn ly hôn với bà đấy.” Chu Uẩn nhỏ nhẹ trò chuyện với bà ta “Để tôi đoán thêm nhé, Khương Nghiêm Bân nắm trong tay bằng chứng bà ngoại tình, còn trong tay bà thì trống rỗng. Cho dù ly hôn, bà là bên có lỗi, số tiền được chia sẽ không nhiều. Khương Nghiêm Bân ở Túc Nguyên lại là người có quan hệ rộng, tiền chia đến tay bà có lẽ lại bị khấu trừ không ít, đây chính là nguyên nhân chính khiến bà phát điên đúng không?”
Tay cầm dao của Du Dĩnh khựng lại, sau giây lát thất thần, bà ta gằn giọng chất vấn: “Mày còn biết cái gì nữa?!”
“Tôi còn biết Khương Thiên Doanh sau này sẽ đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu bà.” Chu Uẩn mặt không đổi sắc, có thể cảm nhận được con dao trên cổ hơi nới lỏng, biết Du Dĩnh đã nghe lọt tai “Khó khăn lắm mới đuổi được chính thất đi, giành được danh hiệu Khương phu nhân, tính toán nửa đời người đến cuối cùng dã tràng xe cát, bà nói xem có phải là báo ứng không?”
Chỉ qua vài ba câu nói, Du Dĩnh dần dần hiểu ra ám chỉ trong lời nói của cô, con dao kề trên cổ lập tức ép sát, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là mày! Là mày tung tin ra ngoài đúng không!”
Người bên dưới không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện của hai người trên bục, chỉ có thể nhìn thấy môi hai người mấp máy, nhìn qua thì có vẻ như Chu Uẩn đang khuyên Du Dĩnh tha cho mình.
Chu Uẩn quét mắt nhìn đám đông bên dưới, nhẹ nhàng mở miệng: “Hai năm trước bà và Khương Thiên Doanh lợi dụng cuốn nhật ký để hãm hại tôi, ép nhà họ Chu phải lựa chọn giữa tôi và Chu Vực, hôm nay tôi trả lại cho bà.”
Dứt lời, khi Du Dĩnh còn chưa hiểu ý cô là gì, chỉ cảm thấy tay áo bị một lực cực lớn kéo mạnh xuống dưới, mũi dao trượt khỏi cổ một cách mất kiểm soát. Bà ta thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ, khoang mũi đã tràn ngập mùi máu tanh.
Chỗ xương quai xanh của Chu Uẩn bị mũi dao rạch một đường dài, máu tươi “phụt” ra, mang lại sự công kích mạnh mẽ về thị giác, cũng đẩy bầu không khí vốn đã căng thẳng lên đến điểm giới hạn.
Máu chảy khiến người ta nhìn mà hoa mắt, cũng khiến Du Dĩnh sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn Chu Uẩn ngã xuống. Người dưới đài ùa lên, với tốc độ nhanh như chớp giật đoạt lấy con dao trong tay bà ta, vặn ngược tay khống chế. Có người dùng đầu gối đè chặt lên lưng bà ta, bà ta vừa nôn khan vừa trợn mắt, hô hấp trong khoảnh khắc bị tước đoạt, bụng dán chặt xuống mặt đất, nền gạch lạnh lẽo khiến Du Dĩnh bỗng chốc tỉnh táo, trong lúc giãy giụa liền lớn tiếng gào thét…
“Chu Uẩn! Mày dám gài bẫy tao!”
“Là nó kéo áo tao!”
“Là nó… là nó tự cầm dao rạch…”
“Bọn mày đi bắt nó đi chứ!”
Chu Uẩn đã được mọi người bao vây, từ từ giơ tay lên, qua khe hở giữa đám đông, ngón trỏ yếu ớt chỉ về hướng Du Dĩnh, nói với mọi người bằng giọng thều thào: “Tôi cầu xin bà ấy rất lâu… bà ấy, bà ấy muốn giết tôi…”
Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn máu tràn ra từ xương quai xanh của cô cũng đủ chứng minh lời này là thật.
Trong đám đông có người hô to mau gọi xe cấp cứu.
Khóe môi Chu Uẩn nhếch lên nụ cười khó phát hiện, lướt qua rất nhanh không ai nhìn thấy, cuối cùng trong vòng vây của mọi người từ từ khép mi mắt, rơi vào hôn mê.
Đại sảnh loạn thành một đoàn, những cảnh sát được phái đến trước đó để đưa Chu Uẩn về đồn sau khi buổi họp báo kết thúc đã thông báo cho Lưu Tư Minh, sắp xếp cảnh sát mới đến xử lý công việc tiếp theo. Mọi chuyện dường như bị vo thành một cuộn len rối, càng gỡ càng loạn, chỉ có dùng một cái kéo, dùng sức cắt một cái mới có thể cắt đứt tất cả các nút thắt đang tiếp tục phát triển thành nút chết.
Mà người cầm kéo lúc này vừa đến bệnh viện số 1 thành phố, trước cửa đã có nhân viên y tế đợi sẵn, trận thế rất lớn. Lớn đến mức bác sĩ điều trị chính sau khi hỏi rõ tình trạng hiện tại của người bị thương, nhận được câu trả lời là có vết dao chém ở xương quai xanh, định thần nhìn kỹ, đôi mắt sau lớp kính lóe lên sự kinh ngạc.
“Cô ấy thế này chẳng phải là bình…”
Bác sĩ bắt gặp ánh mắt nhắc nhở của đồng nghiệp, phản ứng cực nhanh, bảo người đi theo phía sau đến giúp một tay. Tại đại sảnh bệnh viện người qua kẻ lại, đẩy giường cấp cứu xuyên qua đám đông, khí thế rầm rộ khiến mọi người phải dừng chân quan sát.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Nửa giờ sau, vết thương của Chu Uẩn đã được xử lý, được một bác sĩ nam lớn tuổi phụ trách đẩy giường cấp cứu và y tá cùng nhau đẩy vào phòng bệnh 1301. Y tá treo chai truyền dịch cho cô xong thì cùng bác sĩ nam kia kẻ trước người sau rời đi.
Cả gian phòng bệnh yên tĩnh như khoang kín, không có một chút tạp âm, người nằm trên giường bệnh bất động, giống như thuốc tê chưa tan vẫn còn đang hôn mê.
“Định giả vờ đến bao giờ?”
Chu Uẩn nghe vậy, chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trắng toát trên đầu một lúc mới nói: “Quả nhiên chuyện gì cũng không qua mắt được Văn tổng.”
Tầng hai có thể nhìn thấy rõ ràng mọi động tĩnh ở tầng một, vị trí ưu thế trời ban, là thật hay giả Văn Chú là người rõ nhất.
Cô nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ truyền đến, càng lúc càng gần, cho đến khi dừng lại bên giường bệnh.
Chu Uẩn hơi quay đầu, còn chưa kịp nhìn rõ dáng vẻ của Văn Chú, sự kìm kẹp bất ngờ ở cằm trong nháy mắt ép những lời cô định nói lui về, mắc kẹt trong cổ họng khó mà phát ra.
“Mũi dao chỉ cần cao hơn một chút nữa thôi, thì cái tôi nhìn thấy bây giờ sẽ là cô đắp vải trắng đấy.”
Cho dù cô đã mở mắt, Văn Chú vẫn còn sợ hãi trong lòng. Vị trí của anh nhìn quá rõ ràng, đến mức nhìn cô lấy mạng ra đánh cược chỉ để khiến nhà họ Khương sụp đổ. Sự quyết tuyệt và to gan đó, quả thực là điên rồi!
Chu Uẩn dùng bàn tay không truyền dịch dùng sức gạt bỏ sự cản trở trên cằm, trả lời một cách đanh thép, không hề nhìn ra dáng vẻ của người bị thương: “Tôi chẳng qua là gậy ông đập lưng ông mà thôi. Mẹ con họ năm xưa ép nhà họ Chu, tuy không nói rõ nhưng ý tứ đó quá rõ ràng. Tôi có thể chịu chút ấm ức, cùng lắm là cả đời ở lại Dung Thành, nhưng họ không nên gọi điện thoại bóng gió ám chỉ với dì út tôi, nói tôi và nhà họ Chu trở mặt, bỏ nhà đi đến Dung Thành, hại dì ấy ở tận nước ngoài suýt chút nữa bị tai nạn xe. Đã là tai họa đối với tôi, vậy thì tự tay diệt trừ chẳng lẽ không đúng sao? Tôi cứ nghĩ Văn tổng hô mưa gọi gió trên thương trường, sát phạt quyết đoán, hẳn phải hiểu rõ hơn ai hết việc tôi làm như vậy là đúng hay sai chứ.”
