Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 37: Đấu trí đấu dũng



Văn Chú nhìn cô chằm chằm hồi lâu không nói. Anh từng nghĩ đến những thứ dơ bẩn trong đó, những lợi ích xấu xa liên quan phía sau, nhưng duy chỉ không ngờ đến việc nhà họ Khương đuổi cùng giết tận cô, ngay cả người thân ở tận nước ngoài cũng muốn giải quyết một thể. Có thể khiến một người dự định ở lại Dung Thành không quay về nữa phải lên kế hoạch trả thù, rõ ràng là đã làm quá đáng, hay còn gọi là ép người hiền lành đến mức phải vùng lên.

Không so đo việc trong kế hoạch của cô đã coi anh như một quân cờ có thể sử dụng bất cứ lúc nào, không có nghĩa là Văn Chú sẽ dễ dàng bỏ qua. Thương nhân trọng lợi nhuận, làm việc tốt không lưu danh không phải phong cách của anh, làm rồi thì phải cho cô biết, tức giận cũng như vậy.

Văn Chú thẳng người lùi lại một bước ngồi lên ghế hộ lý bên cạnh giường bệnh. Khoảnh khắc anh ngồi xuống, đôi chân dài bắt chéo một cách tự nhiên, ra vẻ muốn cùng cô tính toán cho rõ ràng. Giọng nói trầm thấp vừa mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề: “Sau khi gọi điện cho Tống Miện, cô cũng đã gọi cho Trương Tân Minh, bảo cậu ta đặt tập tài liệu màu xanh đỏ mà cô nói vào trong ngăn kéo. Cô đang đánh cược xem tôi có qua đó hay không, nếu qua thì kế hoạch có thể tiến hành thuận lợi.”

Chu Uẩn nhìn anh thất thần giây lát. Ánh mắt mang tính xâm lược cực mạnh va vào mắt cô, giống như cột băng ngưng kết dưới mái hiên ngày đông, lạnh lẽo sắc bén, đủ để khiến cô hoàn hồn.

Cô vốn không định giấu Văn Chú, với tài trí thông minh của anh thì chuyện này sớm muộn gì cũng lộ ra manh mối. Người kiêu ngạo như anh lần này bị cô thành công gài bẫy, vậy mà không để cô lại bệnh viện một mình, thậm chí còn đề nghị với Lưu Tư Minh đưa đi bệnh viện khám trước, những chuyện còn lại đợi xử lý vết thương xong hãy nói. Điều này chứng tỏ anh đã đoán được tất cả đều là kế hoạch của cô.

Không vạch trần, cùng cô đến bệnh viện, lại dùng quan hệ sắp xếp phòng bệnh riêng. Không gian đầy đủ, ngoài anh ra không có người thứ ba, mục đích chính là để lúc này đưa mọi chuyện ra ánh sáng, thẳng thắn nói chuyện.

Văn Chú quả thực đã cho cô quá nhiều đặc quyền. Chu Uẩn nếu còn giả mù không thấy, hoặc là cứ một mực quy việc anh đối xử tốt với mình là do hy vọng cô đến phòng làm việc của Thẩm Kim Thư thì quá vô lương tâm rồi.

Chu Uẩn cân nhắc đi cân nhắc lại, ôn tồn giải thích: “Vết thương trên người là do tôi cố ý thả Du Triết Lương đi, để hắn lầm tưởng tôi không định truy cứu, rồi vào lúc hắn sắp rời đi thì đổi ý nói hối hận, dùng cách đó chọc giận hắn ép hắn ra tay với tôi, lúc này mới có cảnh cảnh sát xông vào nhà gỗ nhìn thấy.”

“Tôi hy vọng Văn tổng can thiệp, tự nhiên là mượn thế mà làm. Hành động dưới danh nghĩa của anh giống như cầm thẻ thông hành, bất luận là tốc độ bắt giữ Du Triết Lương của cảnh sát hay là giới truyền thông đến tham gia buổi họp báo, đều là những cơ quan truyền thông có sức ảnh hưởng trong giới. Họ sẽ không nể mặt tôi nhưng sẽ vì Văn tổng mà coi trọng chuyện này. Bao gồm cả khách sạn tổ chức buổi họp báo, có thể để những việc này hoàn thành trong thời gian cực ngắn, cả Túc Nguyên này ngoài anh ra sẽ không có người thứ hai.”

Văn Chú tự cho rằng đã nghe không ít những lời tâng bốc bằng câu từ hoa mỹ, luôn muốn tỏ ra khác biệt trước mặt anh, mượn đó để lại ấn tượng. Nghe nhiều rồi, dần dần tê liệt, não bộ sẽ tự động bỏ qua những ngôn luận nghe là biết giả dối đó. Nhưng cô thì khác, những lời nói thật thà chậm rãi đan xen vài câu tâng bốc, ngược lại mang đến cho người ta ảo giác mới mẻ.

“Cô không sợ tôi tìm cô tính lãi à?”

“Vẫn sợ chứ.” Chu Uẩn l**m đôi môi hơi khô “Thân phận Văn tổng bày ra đó, giống như tôi đã nói trước kia, coi như là một ván cược lớn.”

Văn Chú ngước mắt liếc nhìn cô, ánh mắt di chuyển, quét qua mu bàn tay đang truyền dịch, thong thả đứng dậy, bước đến bên giường bệnh, đưa tay điều chỉnh bộ điều tốc truyền dịch, tốc độ dần dần chậm lại.

“Biết tôi đẹp trai cũng không cần nhìn chằm chằm mãi thế.” Dứt lời, anh rũ mắt bắt gặp ánh mắt đang vội vàng lảng tránh của cô, đôi môi mỏng như có như không nhếch lên “Tiếp tục nịnh nọt đi, chuyện này vẫn chưa xong đâu.”

Chu Uẩn bị chọc cười, ánh mắt khẽ chuyển dời lại về phía anh, lần này không lệch đi đâu được mà va thẳng vào đôi mắt đang rũ xuống của anh. Ánh mắt giao nhau giữa không trung, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy chỉ có mình cô.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Phòng bệnh yên tĩnh, anh đứng bên giường bệnh, dây truyền dịch khẽ đung đưa. Trong sự lắc lư ấy, Chu Uẩn dường như nhìn thấy môi anh cong lên một độ cong, chớp mắt muốn nhìn kỹ lại thì tiếng bước chân khe khẽ truyền đến, anh từ bên giường bệnh quay trở lại ghế hộ lý.

Vẫn tư thế đó, nhưng khí chất đã khác, không giống sự lạnh lùng khi tính sổ với cô ban đầu, toàn thân dường như được phủ lên một lớp hào quang dịu dàng. Dáng vẻ thoải mái tự nhiên ngược lại khiến Chu Uẩn nhất thời cứng họng.

Thu lại những cảm xúc vi diệu này, Chu Uẩn định nói rõ ngọn nguồn sự việc một lần cho xong, sự việc phát triển đến mức này cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa.

“Một năm trước Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh từng gọi điện thoại cho dì út của tôi, nói vài chuyện không đâu, khiến dì út vội vàng về nước thăm tôi, may mà chỉ trầy da chứ không xảy ra tai nạn lớn. Đối với tôi dì ấy là người thân cuối cùng trên đời, ai cũng không được phép động đến dì ấy.” Đáy mắt Chu Uẩn nổi lên một tia lạnh lẽo.

“Sau khi tôi biết tình hình, cũng quyết định phản kích vào lúc đó. Tôi biết Khương Thiên Doanh sắp xếp người theo dõi tôi ở công ty, vì thế tôi đã bỏ ra một khoản tiền, thuê người giúp tôi theo dõi Du Dĩnh. Từ chuyện này cho tôi hiểu tiền nào của nấy, tiền bỏ ra càng nhiều thì trình độ người thuê được càng cao, tự nhiên kết quả theo dõi nhận được sẽ không khiến người ta thất vọng.”

“Du Dĩnh bị chụp lại ảnh ngoại tình, tôi gửi ảnh dưới dạng email ẩn danh cho Khương Nghiêm Bân, nhưng ông ta không có bất kỳ biểu hiện gì.” Chu Uẩn cười khẽ “Chỉ có thể chứng minh hai trường hợp, một là không nhận được email của tôi, hai là vợ chồng bọn họ mạnh ai nấy chơi.”

“Đêm thứ hai, người của tôi lại chụp được Du Dĩnh và người đàn ông kia gặp mặt, hai người cử chỉ thân mật không hề kiêng dè.” Chu Uẩn hơi quay đầu nhìn trần nhà “Lúc đó tôi đã nghĩ đến khả năng thứ ba, Khương Nghiêm Bân nhận được email nhưng không nói rõ với Du Dĩnh, mặc kệ bà ta tiếp tục ngoại tình, mục đích là để thuận lý thành chương ly hôn với bà ta.”

Đôi mắt sắc lạnh của Văn Chú khóa chặt lấy cô, biết cô thông minh, nhưng không ngờ khả năng quan sát cũng không kém.

Mối quan hệ vợ chồng nhà họ Khương này, người ngoài không biết nhưng mấy gia tộc lớn trong giới đều biết, là kiểu vợ chồng bằng mặt không bằng lòng, mạnh ai nấy chơi. Hơn nữa những năm gần đây dã tâm của Du Dĩnh không nhỏ, muốn để Khương Thiên Doanh kế thừa sự nghiệp của cha, chèn ép con trai của vợ cả, điều này đối với Khương Nghiêm Bân vốn trọng nam khinh nữ chắc chắn là đang đùa với lửa.

Chu Uẩn làm như vậy quả thực đã đánh trúng tim đen của Khương Nghiêm Bân.

“Cô hẳn là vẫn còn giấu giếm.” Văn Chú nhìn cô chắc nịch “Ví dụ như Khương Nghiêm Bân sau đó đã liên lạc với cô.”

Chu Uẩn khẽ nhếch khóe môi: “Không sai, ngày thứ năm sau khi gửi email đi, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ, người gọi cho tôi là thư ký của Khương Nghiêm Bân. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một quán trà có tính riêng tư khá tốt, đi đến một thỏa thuận ngầm. Tôi giúp ông ta giải quyết Du Dĩnh, ông ta cần không can thiệp vào bất cứ chuyện gì.”

Quả nhiên, bị lừa một lần Văn Chú đã khôn ra rồi, mỗi câu cô nói đều phải lưu ý kỹ, mỗi một chữ đều được bọc một lớp màu sắc dối trá.

“Sau khi xong việc thì sao?” Anh cười nhạt “Với tính cách của Khương Nghiêm Bân, ông ta thích dùng tiền giải quyết hậu quả hơn.”

“Đúng vậy, sau khi buổi họp báo kết thúc, trong thẻ ngân hàng của dì út tôi sẽ có một triệu tệ, giữa chúng tôi không ai nợ ai.”

Tốc độ truyền dịch không nhanh, Chu Uẩn vẫn cảm thấy mu bàn tay đau nhói một cái, từ từ quay đầu, tầm mắt liếc xuống, mu bàn tay tím bầm nhàn nhạt đập vào mắt.

Vết thương của cô đa phần là vết thương ngoài da, nhưng để diễn cho tròn vai, bác sĩ đã kê đường glucose, bổ sung dịch cho cơ thể mất nước quá lâu của cô. Trong thời gian này cô có thể lấy cớ đó ở lại bệnh viện, xử lý những chuyện tiếp theo.

Chu Uẩn dùng một tay chống đỡ bản thân, chậm chạp di chuyển cơ thể, nửa dựa vào đầu giường để hồi phục sức lực, cơn mệt mỏi tan biến, giơ tay dứt khoát rút kim tiêm ra, ấn bông băng y tế để cầm máu.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Văn Chú thu hết vào mắt, không hề đưa ra bất kỳ sự giúp đỡ nào. Một cuộc trò chuyện, coi như đã có hiểu biết về cô. Chu Uẩn tuyệt đối không phải người hành động theo lẽ thường, năng lực lập kế hoạch và thực hiện đều là kiểu người được yêu thích nhất trên thương trường, nếu dùng vào con đường chính đạo thì hào quang khó mà che giấu.

“Văn tổng, anh chắc chắn biết anh trai tôi được đưa đến bệnh viện nào đúng không?”

Văn Chú im lặng giây lát: “Biết.”

“Vậy có thể…”

“Anh ta không sao.” Văn Chú hất nhẹ cằm, châm chọc cô “Khỏe mạnh hơn cô nhiều.”

Chu Uẩn nhìn chằm chằm dòng chữ màu đỏ in trên chiếc chăn mỏng màu trắng, là tên đầy đủ của bệnh viện, nhất thời không biết nên nói gì.

“Nói đi.” Văn Chú nâng cổ tay xem mặt đồng hồ “Thời gian cho cô không còn nhiều nữa, phía cảnh sát sẽ rất nhanh có người đến.”

Cô không còn vẻ kiểu cách nữa: “Có thể đi cùng tôi đến đồn cảnh sát không?”

Vậy ra, đây mới là trọng điểm cô muốn bày tỏ?

Văn Chú vẻ mặt nhàn nhạt dựa lưng vào ghế: “Tôi cứ tưởng cô sẽ hỏi thăm tình hình bạn bè chứ.”

“Tôi biết Văn tổng sẽ thay tôi sắp xếp ổn thỏa cho Bạch Đàm.” Chu Uẩn mỉm cười nhẹ “Anh và phần lớn gian thương không giống nhau.”

Văn Chú nghe xong thì bật cười: “Đừng có dùng bộ lọc nhìn tôi, không đưa được thứ tôi muốn, dù có bán cô tôi cũng sẽ không nương tay đâu.”

“Nhưng ván này là tôi thắng.” Cô nhếch môi “Giống như giải đua mô tô năm đó, chưa đến phút cuối cùng ai cũng không biết được.”

Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, Tống Miện vội vã đi vào, cực lực muốn ngăn cản nhưng vẫn không cản được, quay đầu nhìn khuôn mặt lạnh xuống của Văn Chú, xin lỗi vì sự thất trách trong công việc của mình: “Văn tổng, tôi sẽ cho người đến xử lý ngay.”

“Không cần đâu.” Chu Uẩn cướp lời trước khi Văn Chú mở miệng, “Thư ký Tống cảm ơn anh, bà ấy là mẹ nuôi của tôi, đuổi ra ngoài không thích hợp.”

Tống Miện nghe lệnh Văn Chú, sau khi thấy Văn Chú giơ tay ra hiệu, liền bỏ tay đang chắn đường xuống, xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Thư Huệ vừa nghe thấy cửa phòng bệnh khóa lại, liền bắt đầu xả giận: “Chu Uẩn! Nhà họ Chu chúng tôi rốt cuộc có chỗ nào có lỗi với cô, lại nuôi phải cái đồ vô ơn như cô. Cô có biết vì cô mà Thạc Đằng và Hào Lợi chịu ảnh hưởng lớn thế nào không? Cả nhà họ Chu vì sự ngu xuẩn của cô mà trở thành trò cười cho cả Túc Nguyên!”

“Hai mẹ con bà ta làm đủ chuyện xấu, bà không đi tìm họ ngược lại đến tìm tôi. Suy cho cùng cũng là lỗi của nhà họ Khương, bà tìm nhầm cửa rồi.”

“Tôi tìm nhầm cửa?” Thư Huệ xách túi bước nhanh định đến gần giường bệnh, đợi khi nhìn thấy người đang ngồi trên ghế hộ lý, lại nén ý định đó xuống, đứng ở cuối giường tiếp tục mắng mỏ “Cô tưởng vạch trần tội ác của bà ta là cô thắng rồi sao? Cô có biết nhà họ Khương đã khẩn cấp tổ chức họp báo, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Du Dĩnh, Khương Thiên Doanh không bị ảnh hưởng gì cả, Khương Nghiêm Bân cũng không, bọn họ phủi sạch sẽ mọi liên quan!”

“Cái gì?!”

Thư Huệ nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: “Đồ ngu xuẩn này, trộm gà không được còn mất nắm gạo, ngược lại còn may áo cưới cho người khác! Bây giờ nhà họ Khương đổ hết mọi lỗi lầm lên nhà họ Chu, hơn nữa còn đưa tin rầm rộ Khương Thiên Doanh đề nghị chia tay với A Vực, kết quả chia tay không thành bị uy h**p suýt chút nữa gây ra thảm án tai nạn xe, Khương Thiên Doanh lại trở thành người bị hại!”

Thư Huệ hai tay nắm chặt lấy thành giường, vẻ mặt lo lắng: “Kế sách hiện giờ chỉ có cô tự mình thừa nhận tất cả mọi chuyện đều là tự biên tự diễn, hai nhà Chu – Khương mới không xảy ra chuyện, rốt cuộc cô có hiểu hay không?”

Chu Uẩn giả vờ hoảng loạn: “Vậy phải làm sao? Tôi cần phải làm gì?”

Dứt lời, khuôn mặt hoảng hốt luống cuống kia dần dần bị nụ cười khinh miệt thay thế, giữa hai lông mày hiện lên vẻ lạnh lùng, ánh mắt nhìn Thư Huệ càng lúc càng nhạt.

“Tôi không biết là ai bảo bà đến đây, nhưng lần sau trước khi vào tốt nhất điện thoại nên tắt chuông trước. Vừa rồi bà không cẩn thận chạm vào nút ghi âm, chắc là đã tắt ghi âm rồi.” Chu Uẩn nhìn khuôn mặt hoảng hốt sau khi bị vạch trần của bà ta “Nhớ giúp tôi nói với Khương Nghiêm Bân, muốn ăn miếng trả miếng ông ta còn chưa đủ tư cách đâu.”

Tiếng vỗ tay trầm đục bất ngờ vang lên trong phòng bệnh. Chu Uẩn không cần nhìn cũng biết là do ai, Văn Chú ngồi đó xem kịch vui đã lâu, xem cô và người mẹ nuôi này đấu trí đấu dũng, vạch trần bộ mặt đạo đức giả của nhau, đấu đến đầu rơi máu chảy, không còn đường lui.

Có lẽ, anh đã sớm biết, nhìn thì như là cô đấu với Khương Thiên Doanh, nhưng thực chất kẻ đứng sau giật dây chính là Khương Nghiêm Bân.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...