Thư Huệ không ngờ cô lại đoán được, sắc mặt hơi khó coi. Các phu nhân trong giới thượng lưu đã luyện được một thân bản lĩnh, biến sắc mặt chẳng qua chỉ là việc cơ bản nhất và không đáng nhắc tới trong vô số bản lĩnh đó.
Thư Huệ không quan tâm đến chiếc điện thoại đang ghi âm trong túi, lật bài ngửa nói thẳng: “Tôi hy vọng cô hiểu rõ kết cục của việc cứ khăng khăng làm theo ý mình. Cố chấp muốn sống chết đến cùng với nhà họ Khương, đến cuối cùng không phải là lưỡng bại câu thương, mà là một mình cô gánh chịu mọi trách nhiệm. Cả đời này cô cũng không thể quay lại Túc Nguyên được nữa, với năng lực của nhà họ Khương, cho dù cô ở lại đây Khương Nghiêm Bân cũng sẽ đuổi cùng giết tận, không có bất kỳ công ty nào dám tuyển dụng cô đâu.”
Chu Uẩn khẽ ngước đôi mắt đang rũ xuống, ánh mắt nhàn nhạt quan sát người phụ nữ phức tạp trước mặt. Cô tưởng rằng những năm qua mình đã hiểu rõ Thư Huệ, nhưng đến giờ nhìn lại đường nét khuôn mặt quen thuộc trước mắt, lại thấy xa lạ chưa từng có.
Chu Uẩn không trả lời Thư Huệ.
Sự im lặng kéo dài theo thời gian tạo nên bầu không khí áp lực, mỗi phút mỗi giây đều như đang dùng sức ép xuống, ép người ta phải phản kháng, phát điên, dùng sức rạch nát lớp da mặt mỏng như cánh ve sầu cuối cùng kia, mặc cho máu tươi cuồn cuộn chảy xuống, ai cũng không chặn được vết thương đó.
Văn Chú trầm giọng nói: “Túc Nguyên bao giờ đến lượt Khương Nghiêm Bân lên tiếng vậy?”
“Da mặt” rốt cuộc không bị rạch nát, chính tay Văn Chú đã phủ lên một lớp, so với lúc nãy còn kiên cố hơn vài phần.
Thư Huệ tự biết không đắc tội nổi nhà họ Văn, sắc mặt tuy khó coi, nhưng tốt xấu gì cũng phân biệt được lớn nhỏ. Lời của Văn Chú nghe như một câu hỏi tùy ý về chuyện nhỏ, nhưng thực chất là gõ đầu cũng là nhắc nhở.
“Văn tổng, Tiểu Uẩn trước kia là một đứa trẻ rất ngoan, từ Dung Thành trở về nó như biến thành một người khác vậy.” Thư Huệ xách túi lên, đáy túi va vào thanh chắn cuối giường, vang lên một tiếng “cộp”, như thể định khai chiến.
“Đã không có người ngoài, có một số lời tôi xin nói thẳng. Tiểu Uẩn coi như là do tôi nuôi lớn, tính tình thế nào tôi rõ nhất, bây giờ cái sự bướng bỉnh không kéo lại được đó, phần lớn là do cậy thế Văn tổng. Thân phận và năng lực của cậu khiến nó năm lần bảy lượt chống đối lại hai nhà Chu – Khương.”
Thư Huệ thở dài nặng nề: “Thân phận và địa vị của nhà họ Văn không cần tôi nói nhiều mọi người đều rõ, Văn tổng đối với Tiểu Uẩn là hứng thú nhất thời cũng được, hay là động lòng thật cũng vậy, với thân phận của nó cậu cảm thấy ông cụ Văn sẽ đồng ý sao? Nhà họ Văn còn coi trọng chuyện môn đăng hộ đối hơn cả hai nhà Chu – Khương.”
Chu Uẩn rất ngạc nhiên khi Thư Huệ chĩa mũi dùi vào Văn Chú. Những lời này Chu Bá Sầm không thể nào dạy bà ta, ông ta gặp Văn Chú phần nhiều là kiêng dè, chỉ mong nói ít đi vài câu, sẽ không xúi giục Thư Huệ đi nói năng lung tung. Khả năng duy nhất chính là bản thân Thư Huệ cho rằng tất cả những gì cô làm đều là do Văn Chú chống lưng, muốn thử dùng chiến thuật đường vòng với anh xem có tác dụng không, nếu có tác dụng thì đương nhiên là tốt nhất.
Cô không muốn liên lụy đến Văn Chú, chuyện với Thư Huệ thì không cần thiết để Văn Chú thay cô chịu đựng sự trách cứ vô cớ.
“Chuyện này và…”
Chu Uẩn còn chưa nói xong, điện thoại của Văn Chú truyền đến một giọng nói khàn khàn, nghe có vẻ là của người lớn tuổi.
“Sao tự nhiên lại nhớ đến gọi điện cho ông thế?”
Văn Chú nhìn Thư Huệ, trả lời người lớn tuổi ở đầu dây bên kia: “Có người tò mò ông sẽ đồng ý cháu dâu như thế nào vào cửa, hay là nhân cơ hội này ông nói thử xem?”
“Thằng nhóc này xem ra yêu thật rồi hả? Ông nghe nói là con bé nhà họ Chu phải không?”
Thư Huệ cứng đờ mặt, nắm chặt dây túi thở mạnh cũng không dám.
“Không phải con ruột.” Văn Chú cố ý cầm điện thoại cao hơn một chút để Thư Huệ nghe rõ “Rất nhanh thôi ngay cả con nuôi cũng không phải nữa.”
“Tin tức ông xem rồi, nếu là thật thì cũng là chuyện tốt, nhà họ Văn không cần cần nhờ cậy vào ai, nhưng gia cảnh nhất định phải trong sạch.”
Văn Chú chú ý đến sắc mặt ngày càng khó coi của Thư Huệ, bản lĩnh chọc tức người khác của ông cụ nhà anh chưa bao giờ có thể coi thường.
“Được, hôm nào để hai người gặp mặt.”
“Vậy…”
Điện thoại đột ngột ngắt kết nối, tiếng báo hiệu kia khiến tim Thư Huệ thắt lại. Trước kia nghe Chu Bá Sầm nhắc tới ông cụ Văn, vị đó dùng thủ đoạn sắt đá xây dựng giang sơn, ai gặp mặt cũng sẽ nảy sinh áp lực. Văn Chú nói cúp máy là cúp máy, thái độ không quan tâm này đã đập tan tin đồn quan hệ hai ông cháu không tốt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Thư Huệ đứng đó càng thêm xấu hổ, bản nháp chuẩn bị trước khi vào phòng bệnh đã thành công cốc. Văn Chú hoàn toàn không chơi bài theo lẽ thường, bà ta không nắm bắt được suy nghĩ của anh cũng không đoán được rốt cuộc anh muốn bày tỏ điều gì.
Là muốn nói với bà ta, Chu Uẩn là người quan trọng đối với anh sao?
Hay là cảnh cáo bà ta, Chu Uẩn sau này khả năng lớn sẽ trở thành người nhà họ Văn, bọn họ nếu muốn động vào cô chính là đắc tội nhà họ Văn?
“Chu phu nhân, nếu tôi là bà, tôi sẽ không đặt hy vọng vào nhà họ Khương. Con gái bà mới là con đường sống duy nhất, vừa có thể cứu các người khỏi dầu sôi lửa bỏng, cũng có thể dẹp yên chuyện này hoàn toàn, xem bà chọn thế nào thôi.”
Văn Chú nâng cổ tay xem đồng hồ “Khương Nghiêm Bân còn đang đợi bà mang tin tốt về, nếu không vở kịch này không thể diễn hết được. Chi bằng nghe con gái bà nói xem, con đường tiếp theo nên đi thế nào.”
Vừa dứt lời, Văn Chú hạ đôi chân dài đang bắt chéo xuống, đứng dậy nhường chỗ cho họ cũng như để lại không gian riêng tư của phòng bệnh cho họ.
Cửa nhẹ nhàng khép lại, tiếng khóa cửa khiến Thư Huệ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt xoay chuyển nhìn thấy Chu Uẩn, cảm xúc vừa mới bình ổn lại dâng lên, bà ta sa sầm mặt, liếc mắt nhìn cô.
Không có Văn Chú ở đây, Thư Huệ liền hiện nguyên hình. Chu Uẩn biết bà ta là người tính tình thế nào, sa sầm mặt không nói chuyện chính là đợi cô nhận sai dỗ dành bà ta trước. Vẫn là tư tưởng của thế hệ cũ, thân phận bề trên sẽ không dễ dàng cúi đầu trước vãn bối.
Chu Uẩn coi như không nhìn thấy, thong thả nói về cách xử lý tiếp theo: “Khương Nghiêm Bân giả vờ hợp tác với tôi, lợi dụng tôi giải quyết rắc rối lớn là Du Dĩnh trước. Quân cờ Du Dĩnh đi xong rồi, tất nhiên là phải xử lý người đẩy quân cờ là tôi đây. Nhà họ Khương tổ chức họp báo, sắp xếp bà đến đây ghi âm, mục đích không phải là để hai nhà bình an vô sự, mà là để nhà họ Khương phủi sạch sẽ, còn nhà họ Chu một lần nữa rơi vào vòng xoáy dư luận.”
Thư Huệ không phải kẻ ngốc, những gì Chu Uẩn nói bà ta nghe rất kỹ: “Khương Nghiêm Bân đã hứa với Bá Sầm sau khi xong việc sẽ giải thích giúp nhà họ Chu trong buổi họp báo, huống hồ nhà họ Chu không hề xảy ra sơ suất trong kinh doanh, không có lý do gì mà ông ta lại phải tránh như tránh tà không phải sao?”
Chu Uẩn buồn cười vì sự ngây thơ của họ. Chu Bá Sầm lăn lộn trên thương trường nhiều năm, quay về với gia đình chưa bao lâu mà ngay cả câu thương trường như chiến trường cũng quên sạch sành sanh rồi, vậy mà lại tin tưởng nhân phẩm của Khương Nghiêm Bân.
Cũng phải, Khương Nghiêm Bân người này quan hệ rộng không chỉ đơn thuần là vấn đề năng lực, cách đối nhân xử thế quả thực có bài bản, có bản lĩnh tẩy não người khác, dăm ba câu là có thể nắm rõ tính cách một người mà ông ta có thể sử dụng.
“Ông ta nói sẽ giải thích giúp nhà họ Chu trong buổi họp báo thì sẽ giải thích thật sao? Ổn định các người thì mới lấy được thứ ông ta muốn. Bà ép tôi đưa bằng chứng cho ông ta, có từng nghĩ đến hiện tại tôi vẫn là người nhà họ Chu không, bà chắc chắn truyền thông sẽ không liên kết tôi và nhà họ Chu lại với nhau sao?”
Chu Uẩn nhìn khuôn mặt im lặng của Thư Huệ, biết bà ta đã nghe lọt tai, tiếp tục phân tích cho bà ta nghe: “Kế sách hiện giờ, là để nhà họ Chu tự miệng thừa nhận cuốn nhật ký năm đó là do nhà họ Khương chuyển giao cho các người, anh tôi cũng là vì đề nghị chia tay với Khương Thiên Doanh mới bị tai nạn xe. Đối ngoại thì tuyên bố tôi và nhà họ Chu chưa bao giờ là quan hệ nhận nuôi, các người chỉ là nhận lời dì út tôi thay mặt chăm sóc mà thôi.”
Từng câu từng chữ nói rất rõ ràng, Thư Huệ nghe lọt vào tai nhưng trong lòng không thoải mái. Hai điều trước giúp nhà họ Chu phủi sạch quan hệ bà ta đương nhiên vui vẻ, nhưng điều cuối cùng phủi sạch quan hệ với Chu Uẩn, chẳng lẽ sẽ không gây ra hiểu lầm mới sao?
“Năm đó chúng tôi thừa nhận nhận nuôi cô trước truyền thông, sau này cô chính là một phần tử của nhà họ Chu, bây giờ xảy ra chuyện chúng tôi lại đổi giọng nói không phải, đây không phải là biến tướng để truyền thông viết chết chúng tôi sao?”
“Bà chỉ cần làm, những việc còn lại tôi sẽ xử lý, nhà họ Chu sẽ không bị liên lụy, thậm chí có thể nhân cơ hội này cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương.” Chu Uẩn nhận ra bà ta do dự không quyết, lại tung liều thuốc mạnh cuối cùng “Các người không phải luôn muốn hủy hôn ước với nhà họ Khương sao? Sau khi hủy bỏ, những hợp đồng chưa chính thức ký kết kia hoàn toàn có thể vô hiệu hóa không cần phải kiêng nể thân phận thông gia tương lai nữa, đối với nhà họ Chu chỉ có lợi chứ không có hại.”
Thư Huệ nhìn chằm chằm Chu Uẩn hồi lâu không nói, một lúc sau, mới u ám hỏi: “Làm sao cô biết được?”
Chu Uẩn cúi đầu, khẽ nhíu mày, giọng nói không còn trầm ổn dứt khoát như vừa rồi, mang theo vài phần do dự khó mở lời nhưng lại không thể không đối mặt: “Tuần thứ hai sau sự kiện cuốn nhật ký, tôi đến thư phòng nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người.”
Lúc đó Chu Bá Sầm và Thư Huệ bày tỏ năng lực nghiệp vụ cũng như phương diện vốn của Hào Lợi đều không tệ, nhưng điều kiện hợp tác mà Thạc Đằng đưa ra lại không hấp dẫn. Khương Nghiêm Bân lấy lý do hợp tác trước kiếm tiền sau, tương đương với việc vẽ bánh vẽ mà không thấy lợi ích thực tế, Chu Bá Sầm không tình nguyện lắm, nhưng cứ nghĩ đến hai nhà sắp liên hôn, có một số việc không tiện xé rách mặt.
Nếu là trước kia Thư Huệ nhất định sẽ tính toán một phen, trách cứ Chu Uẩn cái tốt không học lại học nghe lén, nhưng trước mắt giải quyết khó khăn mới là quan trọng nhất.
“Nếu làm theo cách cô nói, chắc chắn sẽ không liên lụy đến nhà họ Chu chứ?”
“Ừm.”
Thư Huệ hít sâu một hơi: “Tiểu Uẩn, bất kể cô muốn làm gì, nhà họ Chu những năm qua đối xử với cô không tệ. Cho dù cô muốn vạch rõ giới hạn với nhà họ Chu, khi rời đi cũng hãy để lại chút ấn tượng tốt cho nhau, đừng để sau này nhớ lại, nhà họ Chu và cô ngoài hận thù và chán ghét ra thì chẳng còn gì khác.”
Thư Huệ nói xong, nhìn Chu Uẩn đầy thương tích trên giường bệnh, gương mặt không tự nhiên quay sang chỗ khác, trước khi đi dặn dò một câu: “Chăm sóc tốt bản thân.”
Giày cao gót vang lên tiếng “cộp cộp”, trong phòng bệnh trống trải ngoài âm thanh này còn có tiếng tim đập ngày càng nhanh của Chu Uẩn. Mấy lần hé môi, mấy lần mím lại, cho đến khi cửa mở ra, tiếng khóa cửa lại vang lên, cô rốt cuộc vẫn không gọi ra tiếng “Mẹ” kia.
Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ sáng sủa, màu trắng xanh đan xen, không có một đám mây nào, giống như “gia đình” trong quá khứ mà cô đã tự tay hủy hoại, cái gì cũng không còn nữa.
Cô đang thất thần thì tiếng gõ cửa ngắn ngủi kéo suy nghĩ trở lại, trong khoảnh khắc quay đầu, cửa phòng bệnh đã bị người từ bên ngoài đẩy ra. Cảnh sát đi theo sau Lưu Tư Minh lúc trước đến đưa cô về đồn.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Chu Uẩn, làm phiền cô theo chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến.”
“Được.”
Ánh mắt Chu Uẩn khẽ di chuyển, lướt qua vai cảnh sát xem phía sau anh ta có khuôn mặt quen thuộc kia không, nhưng thất vọng thu về.
Cô sớm nên biết, Văn Chú làm sao có thể cùng cô đến đồn cảnh sát, thân phận của anh xuất hiện ở đó quả thực không thích hợp. Huống hồ bọn họ không có bất kỳ quan hệ gì, ai lại vô cớ cùng một người không liên quan đến đồn cảnh sát, Văn tổng của Thịnh Hoằng không nên vì cô mà hạ thấp thân phận.
Nghĩ thông suốt rồi, Chu Uẩn xốc chăn mỏng chậm chạp bước xuống giường bệnh, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xanh lam, rộng đến mức dường như còn có thể nhét thêm một người nữa, lùng bùng như cái bao tải trùm lên người.
Cô cúi đầu nhìn, hai tay hơi dang ra, ống tay áo rộng thùng thình khiến người ta nhìn phải ngỡ ngàng, Chu Uẩn bất lực lắc đầu nói với cảnh sát: “Có thể đi rồi.”
Một giờ sáng, trời đã tối đen như mực, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ có đồn cảnh sát sáng đèn, nhưng lại không ấm áp như ánh đèn của vạn nhà, chỉ có sự mệt mỏi khi quay đầu nhìn lại sau khi bước ra.
Chu Uẩn khéo léo từ chối cảnh sát đưa về. Lời khai và chi tiết đều đã hỏi xong, mỗi câu hỏi của Lưu Tư Minh đều rất sắc bén, may mà cô đã vượt qua được.
Cho dù có nghi ngờ, nhưng Du Triết Lương bị người ta sai khiến bắt cóc cô là sự thật. Hắn ta sau khi tỉnh lại ở bệnh viện cũng đã lấy lời khai, tuyên bố lúc đó là do cô cố ý thả hắn đi, đồng thời biểu thị tất cả những gì Chu Uẩn nói đều là dối trá.
Lời của Du Triết Lương nghe thì không có vấn đề gì lớn, nhưng nội dung ghi âm là giọng của chính hắn, hắn nói lúc đó bị Chu Uẩn uy h**p, trong tình huống bất đắc dĩ mới nói những lời đó. Nhưng cách nói này rất nhanh sau khi cảnh sát hỏi có quen biết Chu Uẩn hay không, tại sao cũng xuất hiện ở gần núi Tứ Kỳ, tai nạn xe có liên quan đến hắn không… thì cứng rắn chưa được mấy phút lại xìu xuống.
Dư Triết Lương vốn dĩ chịu sự sai khiến của người khác đi bắt cóc, đây là sự thật không thể chối cãi, muốn che giấu hay đánh lừa cho qua chuyện là không thể.
Kết quả cuối cùng vẫn chưa biết được, Chu Uẩn nhớ Lưu Tư Minh có đi ra khỏi phòng thẩm vấn một lần, sau khi quay lại lại tùy tiện hỏi vài câu, sau đó thì thả cô ra, sắp xếp cảnh sát đưa cô về. Dù sao trời cũng đã muộn, giờ này gọi xe không tiện, cô lại là phụ nữ độc thân.
Viên cảnh sát tuân theo mệnh lệnh của Lưu Tư Minh, cho dù Chu Uẩn từ chối nhiều lần vẫn đi theo phía sau.
Chu Uẩn nghĩ lại thấy cũng không tiện từ chối nữa, cô đến điện thoại cũng không có, trông cậy vào ai gọi xe đây? Vị trí đồn cảnh sát không phải ở trung tâm thành phố, một mình đi trên con đường vắng vẻ xác suất xảy ra nguy hiểm không thấp.
Hai người sóng vai đi ra khỏi sảnh cảnh sát, đi qua sân lớn đến điểm đỗ xe.
Vừa rồi nói chuyện ngắn gọn vài câu, Chu Uẩn biết đối phương họ Trương, cân nhắc từ ngữ xong, khẽ nói: “Trương…”
“Ấy, Tiểu Trương, bên ngoài có xe đợi, nói là tìm một người tên Chu Uẩn, cậu có biết không? Nếu không biết thì để tôi gọi điện thoại vào trong hỏi.”
Nhân viên trực ban ở cổng lớn tiếng cắt ngang lời Chu Uẩn, cũng mang đến một tin tức tốt coi như không tệ. Qua khe hở đan xen của cửa kéo tự động, Chu Uẩn nhìn thấy có một chiếc xe hơi đậu bên ngoài.
Dưới ánh đèn đường, quầng sáng vàng vọt chiếu sáng vị trí đầu xe, lộ ra rõ ràng khuôn mặt của một người đàn ông.
Cô nhớ, đó là tài xế của Văn Chú.
Chu Uẩn giải thích: “Cảnh sát Trương, có người đến đón tôi rồi, không làm phiền anh nữa, cảm ơn.”
“Được, đi đường chú ý an toàn.”
Chu Uẩn chạy chầm chậm đến bên xe, ngạc nhiên vì Văn Chú lại đến đón cô, cảm thấy hơi áy náy vì lúc ở bệnh viện đã hiểu lầm anh mặc kệ cô sống chết, khẽ mím môi, điều chỉnh nhịp thở, đưa tay định mở cửa sau xe.
“Cô Chu.” Tài xế kịp thời xuống xe ngăn lại “Cô ngồi ghế phụ đi, tôi mở cửa cho cô.”
Khu vực đèn đường chiếu sáng không nhiều, đa phần ở đầu xe. Chu Uẩn không nhìn rõ tình hình ghế sau, nghe tài xế nói vậy, theo bản năng nhìn cửa sổ xe, mới nhớ ra xe của Văn Chú đa phần là kính chống nhìn trộm. Trời lại tối, có trừng mắt to đến đâu cũng không nhìn thấy.
Tuy có nghi hoặc, Chu Uẩn vẫn lịch sự đáp lại: “Được, cảm ơn anh.”
Tài xế nhanh nhẹn vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ đợi cô qua.
Chu Uẩn đến gần cửa xe, thu lại bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình trên người, khom lưng chui vào trong xe.
Thấy tài xế giúp đóng cửa xe, Chu Uẩn quay đầu định nói với Văn Chú một tiếng cảm ơn, nhưng khuôn mặt lọt vào tầm mắt lại không phải là Văn Chú mà là người cô từng gặp.
… Bà chủ nhà hàng Tây, người phụ nữ họ Ôn kia.
Nụ cười khẽ trên môi của Chu Uẩn đông cứng trong chốc lát, ánh mắt khẽ chuyển, tầm mắt rơi vào người Văn Chú. Anh ngược lại bận đến mức không có cả thời gian ngẩng đầu lên, ánh sáng của laptop chiếu lên khuôn mặt có cấu trúc xương tuyệt đẹp của anh tạo thành một đường ranh giới sáng tối mờ nhạt, không nhìn ra biểu cảm thừa thãi nào, lạnh lùng nhàn nhạt đang bận rộn công việc.
“Cô Chu.” Ôn Thanh Dữ lộ ra nụ cười thân thiện “Lại gặp nhau rồi.”
