Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 51: Kẻ lãng tử rong chơi giữa nhân gian



Văn Chú đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai cô, trong quá trình chỉnh sửa, anh hờ hững nói: “Không sai.”

Suy đoán và tận tai nghe thấy là hai cảm giác khác nhau, đặc biệt là trong không gian chật hẹp, có những lời một khi được xác thực sẽ không mang lại hiệu quả khiến tâm trạng vui vẻ, chỉ có cảm giác ớn lạnh sau khi biết sự thật.

“Bà ta muốn đưa con trai về, dựa vào bản lĩnh của bà ta, cô cảm thấy có khả năng không?” Văn Chú từ từ hạ bàn tay đang chỉnh tóc xuống, lướt qua vành tai hơi lạnh của cô, đầu ngón tay khẽ cọ qua, thấy cô rụt vai không thích ứng, anh giống như đứa trẻ to xác thành công trong việc trêu chọc của mình, khóe môi mỏng cong lên một vòng cung.

Chu Uẩn đưa tay sờ vào nơi bị anh chạm qua, nơi đó nóng lên một cách khó hiểu, cô cụp mắt nhìn đầu gối, khẽ nói: “Bà ta tìm Khương Nghiêm Bân đúng không?”

“Đúng vậy.” Văn Chú cũng không định giấu giếm “Khương Nghiêm Bân từng tìm đến nhà họ Văn, hy vọng nhà họ Văn giúp ông ta vượt qua khủng hoảng, nhưng ông ta đã cầu xin sai người.”

Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu, nhìn anh bỗng nhiên bật cười: “Nếu Khương Nghiêm Bân biết mình vì cầu xin ông cụ Văn mới bỏ lỡ cơ hội cứu công ty, e là sẽ khóc mất.”

“Ông ta chỉ vì cái gọi là sĩ diện không chịu cúi đầu trước vãn bối mà thôi.” Văn Chú cười khẩy “Lão cáo già này đã chuẩn bị hai phương án, trước tiên cầu xin nhà họ Văn xem tình hình, nếu nhà họ Văn không đồng ý, ông ta sẽ để đứa con do người phụ nữ kia sinh ra nhận tổ quy tông, sau này sẽ tùy ý cho ông ta sử dụng.”

Chu Uẩn khẽ c*n m** d***, kế hoạch của Khương Nghiêm Bân cô không biết nên đánh giá thế nào. Nếu nói ông ta ngu ngốc thì ông ta còn biết sắp xếp một huyết mạch khác của nhà họ Văn để sau này phục vụ cho mình. Nhưng nếu nói ông ta không ngu ngốc, thì khi xảy ra chuyện muốn nhờ nhà họ Văn giúp đỡ lại đi tìm ông cụ Văn đã không còn tại vị, không quản lý việc công ty, rõ ràng là không để Văn Chú vào mắt.

“Cho nên dụ tôi từ Dung Thành về Túc Nguyên là để ngăn cản ông ta đón người kia về sao?”

“Cô là ứng cử viên tốt nhất, vừa có thể giải quyết Đài Diệu Nguyên lại tiện thể giải quyết chuyện của nhà họ Khương. Trọng điểm là trước đây chúng ta chưa từng có giao tình, có thể che giấu thân phận của tôi rất tốt. Ai cũng sẽ không nghi ngờ cô có thể lật đổ nhà họ Khương là do có tôi trợ giúp phía sau.”

Chu Uẩn nghe anh thừa nhận thì tức đến bật cười: “Anh là muốn tôi quay về trả thù nhà họ Khương. Nhà họ Khương và nhà họ Chu liên hôn thất bại, mất đi sự giúp đỡ của nhà họ Chu, Khương Nghiêm Bân lo thân mình còn chưa xong, anh sẽ dễ dàng giải quyết người anh em cùng cha khác mẹ kia đúng không? Anh không muốn để ông cụ Văn phát hiện anh đang nhắm vào nhà họ Khương cùng hai mẹ con kia, càng không muốn ông ấy nhanh chóng điều tra ra kẻ đẩy thuyền phía sau là anh, cho nên anh cần một người ra mặt giúp anh, làm tay sai vung dao thay anh, tôi chính là người đó.”

Chu Uẩn càng nghĩ sâu càng phát hiện cái bẫy Văn Chú giăng ra tỉ mỉ đến mức nào. Nếu cô dốc sức giải quyết Khương Nghiêm Bân, anh sẽ có thêm thời gian giải quyết người khác. Nếu cô không giải quyết được thì cũng đủ khiến Khương Nghiêm Bân đau đầu một thời gian, không rảnh để bận tâm đến vị thái tử khác đang lưu lạc bên ngoài. Dù thành công hay thất bại, trên danh nghĩa, chuyện của nhà họ Khương đều liên quan đến cô, còn anh lại có thể công thành thoái lui, sẽ không dễ dàng bị phát hiện.

“Tôi có một thắc mắc, đương nhiên anh có thể chọn không nói.” Chu Uẩn im lặng một lát “Anh sở dĩ không muốn để người khác biết chuyện này có liên quan đến anh, ngoài việc muốn giấu ông cụ Văn ra, còn lại là sợ bị người ta phát hiện anh ra tay với em trai mình, để lại tiếng xấu. Nhưng anh không giống người sẽ bận tâm đến những tai tiếng này.”

Lời nói vừa dứt, Văn Chú quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Túc Nguyên về đêm trút bỏ sự ồn ào ban ngày, bình lặng như mặt nước đọng, nhưng nếu ném xuống một viên đá nhỏ, nước đọng cuối cùng cũng sẽ gợn sóng. Chu Uẩn chính là viên đá nhỏ do chính tay anh chọn và khiến cho mặt nước đọng sống lại.

Giọng anh trầm xuống vài phần: “Trong mắt người ngoài Văn Hoằng giao toàn quyền công ty cho tôi, nhưng thực chất ông ấy vẫn còn cổ phần trong công ty, bao gồm cả những người cùng phe với ông ấy vẫn giữ chức vụ cao trong công ty. Những năm gần đây Văn Hoằng phát hiện tôi ngày càng thoát khỏi sự kiểm soát, ông ấy muốn cảnh cáo tôi, nên nảy sinh ý định muốn để người kia trở về, dung túng cho Khương Nghiêm Bân giở những trò vặt vãnh sau lưng. Đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.”

Nghe những lý do đường hoàng này, Chu Uẩn càng thấy người đàn ông trước mặt mình hoàn toàn là một kẻ điên. Cô đã từng mất đi người thân, sự coi trọng tình cảm gia đình khiến cô không thể đồng cảm. Cuộc sống của người giàu có vẻ ngoài vô cùng hào nhoáng huy hoàng, nhưng những sự đấu đá, toan tính bên trong không phải thứ cô có thể hiểu được.

Chu Uẩn thản nhiên nói: “Anh cần một người đứng ở chỗ nổi bật, là chiêu trò che mắt cũng được, là kẻ gánh tội thay cũng được, tôi đều là ứng cử viên không thể thay thế. Ông cụ Văn vì muốn bảo vệ đứa cháu trai khác, ít nhiều sẽ cung cấp sự giúp đỡ cho Khương Nghiêm Bân, sẽ không cho phép anh diệt cỏ tận gốc, dù sao cũng đều là máu mủ nhà họ Văn. Và một khi Khương Nghiêm Bân xảy ra chuyện, ông cụ Văn sẽ lập tức phái người điều tra tôi. Khi ông ấy xác định tôi và anh không có quan hệ gì, tưởng rằng anh vẫn chưa biết Khương Nghiêm Bân muốn lén lút đưa con trai của người phụ nữ kia về, sẽ nới lỏng cảnh giác với anh.”

Những lời suy đoán của Chu Uẩn đột ngột dừng lại, càng nói cô càng phát hiện cái bẫy Văn Chú giăng ra không chỉ tỉ mỉ, mà còn tàn nhẫn, vở kịch này hoàn toàn là nhằm mục đích khiến đối phương không còn chút sức lực phản kháng nào.

Cô khẽ nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động vài cái: “Lúc này kế hoạch loại trừ phe cánh của ông cụ Văn trong công ty của anh đã âm thầm tiến hành, chơi một chiêu dương đông kích tây. Nhìn thì có vẻ là nhắm vào Khương Nghiêm Bân và người phụ nữ kia, thực chất là muốn đoạt lấy quyền kiểm soát công ty. Đợi ông cụ Văn phát hiện việc mình dồn toàn bộ sự chú ý vào phía Khương Nghiêm Bân là bị trúng kế thì đã quá muộn, anh đã ngồi ở vị trí chủ tọa trên bàn đàm phán, đổi lại là ông ấy phải chủ động nói chuyện hợp tác với anh.”

“Không tệ.” Văn Chú thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày “Chu Uẩn, nếu sau này cô gặp khó khăn trong cuộc sống thì đến Thịnh Hoằng. Chỗ của tôi luôn giữ lại một vị trí cho cô.”

Cô thậm chí không biết nên khóc hay nên cười, bị người ta lợi dụng một trận lại nhận được một công việc, đây có được xem là một hình thức cảm ơn khác không?

“Thịnh Hoằng không phải công ty bình thường, năng lực tôi có hạn, tôi sẽ không đến đâu.”

Qua chuyện này, Chu Uẩn cũng coi như có chút hiểu biết về anh, cho dù không phải hiểu biết sâu sắc cũng biết anh tuyệt đối không phải người thiện lương, tâm cơ quá sâu, không phải loại người cô có thể đối phó được, tránh xa là không sai.

Cô đã nói được gần hết kế hoạch rồi, Văn Chú không cần thiết phải giấu giếm nữa, dứt khoát bổ sung nốt những lời cô chưa nói hết: “Thứ tôi muốn là ông ấy ký tên xác nhận tất cả những gì liên quan đến nhà họ Văn chỉ có tôi là người thừa kế hợp pháp, và phải chuyển giao quyền sở hữu sang tên tôi trong vòng một tháng, Văn Trọng hay con trai của người phụ nữ kia đều không có tư cách.”

“Anh muốn vô hiệu hóa quyền lực của ông ấy?!” Chu Uẩn nhận ra mình quá kích động, tránh ánh mắt anh ném tới, bình ổn cảm xúc,“Tôi chỉ là cảm thấy có cần thiết không?”

“Nếu bố cô vứt bỏ cô khi cô còn rất nhỏ, cô được ông nội đón về nuôi dưỡng, không có bất kỳ sự quan tâm nào chỉ có sự quản thúc ngày qua ngày. Thành tích và năng lực của cô là tiền đề duy nhất để đổi lấy một chút sắc mặt tốt, sau này cô cuối cùng cũng thành công, tưởng rằng bản thân có thể không cần sống cuộc sống trước kia nữa, nhưng người đó vẫn luôn kiểm soát cô. Chỉ cần có một chút phản kháng, ông ấy sẵn sàng để người khác thay thế cô bất cứ lúc nào, cô sẽ làm gì?”

Sự ví von của anh càng giống như một con dao treo trên đỉnh đầu, có thể rung lắc bất cứ lúc nào, không ai đoán trước được ngày nào con dao đó sẽ rơi xuống, c*m v** cơ thể mang đến nỗi đau sâu sắc nhất.

Chu Uẩn hối hận vì mình chưa hiểu sâu đã vội đưa ra phán đoán: “Xin lỗi, tôi không biết trước đây anh đã trải qua những chuyện đó. Có thể vì nỗi đau không phải ở trên người mình, nên lời khuyên dành người khác luôn có thể dễ dàng nói ra.”

Cô mím chặt môi, một ý nghĩ táo bạo không ngừng vang vọng trong đầu, biết rõ nói ra có thể sẽ đắc tội anh, nhưng hiện tại mọi chuyện đã được làm sáng tỏ gần hết, Chu Uẩn mạnh dạn nói: “Thực ra anh nhắm vào Khương Nghiêm Bân cũng không hoàn toàn vì ông ta giúp đỡ người phụ nữ kia. Anh là giận bố anh không hề ngăn cản hành vi của người phụ nữ đó, ngầm đồng ý cho đứa con khác của ông ấy trở về thay thế anh. Dù sao người phụ nữ kia có thể liên lạc với Khương Nghiêm Bân, chắc là đi qua cửa của bố anh.”

Văn Chú vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt dường như không có bất cứ chuyện gì có thể k*ch th*ch cảm xúc của anh dao động, nhưng Chu Uẩn vẫn có thể nhìn thấu được, anh càng tỏ ra thờ ơ thì lại càng bận tâm. Bởi vì cô cũng từng mạnh mẽ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, không hề bị ảnh hưởng.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Khoảnh khắc ông ấy liên lạc với Khương Nghiêm Bân, cũng đồng nghĩa với việc ông ấy đã mất đi một đứa con trai khác, rất công bằng.” Văn Chú dựa lưng vào ghế, cả người toát ra vẻ chán chường sau khi giải quyết xong chuyện lớn, nhìn về phía trước nhưng không có tiêu điểm, “Những điều cô muốn biết thì cô đã biết rồi. Khi nào cô sẽ giao sổ sách kế toán thật cho tôi”

Chu Uẩn: “Bà Thẩm không quản anh sao?”

Nghe nhắc đến mẹ mình, Văn Chú bất lực nhìn cô một cái: “Nếu bà ấy quản tôi, tôi sẽ đến mức này sao?”

Chu Uẩn hơi sững sờ hai giây, sau đó bật cười thành tiếng: “Hình như cũng đúng.”

Bầu không khí ngột ngạt tản đi đôi chút, hai bên im lặng, giống như đang cho đối phương đủ thời gian để hòa hoãn, chấp nhận, tiêu hóa những thông tin mà mỗi từ đều bao bọc bởi một màu sắc đáng sợ kia.

Chu Uẩn chủ động phá vỡ sự im lặng: “Thực ra anh vẫn để ý đến bà Thẩm đúng không? Anh hy vọng chuyện này có thể giải quyết mà không bị vạch trần để giảm thiểu tổn thương cho mẹ anh, nếu không anh đã không để tôi ra mặt tìm dì út của tôi giải quyết chuyện Đài Diệu Nguyên.”

Có lẽ vì nhắc đến Thẩm Trác Doanh, khí chất sắc bén quanh người Văn Chú giảm bớt vài phần, thêm chút dịu dàng. Khi nói về vấn đề tình cảm của Thẩm Trác Doanh, anh ại giống như một bậc phụ huynh đau đầu phát hiện con cái yêu sớm: “Bà ấy và Đài Diệu Nguyên những năm trước từng ở bên nhau, sau này vì liên hôn gia tộc nên hai người bất đắc dĩ chia tay. Những năm này thực ra không liên lạc, nếu không phải Đài Diệu Nguyên lần này trở về chủ động tìm bà ấy, họ sẽ không có dính dáng gì.”

“Tôi tin dì út không phải loại người như vậy, chuyện của Đài Diệu Nguyên tôi sẽ xử lý, cố gắng không gây tổn thương lần hai cho mẹ anh.” Chu Uẩn suy nghĩ kỹ càng rồi quyết định hỏi cho rõ “Ông cụ Văn đã ký chuyển nhượng cổ phần chưa?”

“Ông ấy không còn con đường nào khác để chọn.” Văn Chú chuyển mắt nhìn cô “Dọa cô sợ rồi sao?”

Chu Uẩn ngạc nhiên khi anh hỏi câu này, cô sững sờ một lát, khẽ lắc đầu: “Sợ thì không đến nỗi, chỉ hơi cảm thán thôi. Tôi chưa từng trải qua những chuyện phức tạp như vậy.”

“Hận tôi không?” Văn Chú nhìn cô không chớp mắt “Dù sao tôi vừa lợi dụng vừa lừa gạt cô, bây giờ quan hệ giữa cô và nhà họ Chu càng không có khả năng hàn gắn.”

“Việc tôi đến Dung Thành bản chất là để vạch rõ giới hạn với nhà họ Chu, có điều có thể khiến chuyện năm xưa được giải quyết, để anh tôi nhận rõ Khương Thiên Doanh, để nhà họ Chu nhận rõ con người nhà họ Khương, cũng coi như trả một chút ơn nuôi dưỡng đi!” Chu Uẩn cúi đầu nghịch ngón tay “Không thể nói là hận, dù sao hận một người ít nhiều cũng xen lẫn sự quan tâm. Tôi và Văn tổng mỗi người lấy được thứ mình cần, cần nhiều sự quan tâm để làm gì?”

Cô nói quá nhẹ nhàng, giọng điệu đó giống như một kẻ lãng tử rong chơi giữa nhân gian, giọng điệu của tra nam.

Văn Chú vừa định đáp lời thì cửa kính xe bị người ta gõ vang, anh quay đầu nhìn lại, Tống Miện đang giơ điện thoại, màn hình hơi sáng lắc nhẹ trước cửa sổ xe.

Chu Uẩn cũng nhìn thấy: “Có phải có việc gấp không?”

Văn Chú hạ cửa kính xe xuống, thấy Tống Miện đi mua nước nhưng tay không quay lại, hơi ngạc nhiên: “Không mang tiền sao?”

Thần sắc Tống Miện nặng nề, dù có kinh nghiệm làm việc phong phú, nhưng đối mặt với chuyện sinh tử vẫn không thể giữ được tâm thái bình tĩnh, đầu tiên nhìn Chu Uẩn một cái, cuối cùng nhìn về phía Văn Chú: “Văn tổng, vừa nhận được tin, Khương Nghiêm Bân… tự sát rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...