“Anh nói gì cơ?!”
Phản ứng theo bản năng của Chu Uẩn thu hút sự chú ý của Văn Chú. Anh nhìn thấy sắc mặt cô trong chốc lát trở nên trắng bệch, kinh ngạc đồng thời kèm theo một tia áy náy, cô rũ mắt xuống không biết đang nghĩ gì.
Văn Chú quay đầu nhìn Tống Miện, sự không hài lòng thể hiện trong đôi mắt hẹp dài rất rõ ràng: “Chuyện xảy ra khi nào?”
Chỉ một ánh mắt, Tống Miện biết Văn Chú trách anh ta nói chuyện Khương Nghiêm Bân tự sát vào lúc này, Chu Uẩn nghe thấy không biết sẽ nghĩ thế nào. Thực ra anh ta không có ý xấu, Chu Uẩn và Văn tổng là người trên cùng một con thuyền, chuyện Khương Nghiêm Bân tự sát quả thực không cần thiết phải giấu cô, cho dù anh ta không nói, ngày mai tiêu đề tin tức cũng sẽ là ông ta.
Tống Miện hạ giọng nói: “Tôi vừa nhận được tin, nhảy từ tầng ba mươi xuống một giờ trước, tài xế taxi vừa đưa người đến trước cửa khách sạn thì có một người rơi xuống, nghe nói người tài xế bị sốc tại chỗ phải đưa đi bệnh viện, là hành khách trên xe gọi báo cảnh sát.”
Người như Khương Nghiêm Bân không phải là kiểu sẽ tự sát, Chu Uẩn không quên buổi tối ông ta còn sắp xếp người đến bệnh viện Hoa Khang bắt cô, chỉ trong một giờ đồng hồ đã tự sát, thời điểm quá vi diệu.
Văn Chú im lặng một lát: “Phía cảnh sát nói thế nào?”
“Dựa vào hiện trường và căn phòng ông ta ở khi còn sống, phán đoán sơ bộ loại trừ khả năng bị sát hại, ông ta tự dùng ghế trong phòng đập vỡ kính rồi nhảy xuống.” Tống Miện nhìn Chu Uẩn một cái, tiến lại gần cửa xe, cúi người ghé vào tai Văn Chú “Văn tổng, tôi đã chào hỏi rồi, phía hot search dù có đưa tin cũng sẽ tiết chế một chút. Theo tin tức mới nhất từ cấp dưới, ông cụ Văn đã ngồi xe rời khỏi nhà cũ từ hai tiếng trước, còn việc có phải đi đến khách sạn hay không thì chưa biết.”
“Ông ấy sẽ không để lại dấu vết để người khác tra ra mình đâu.” Văn Chú khẽ cau mày “Cậu lên xe trước đi, về công ty.”
“Vâng.”
Tống Miện lên xe khởi động lại, trong lúc thắt dây an toàn thì tiếp tục thông báo những thông tin đã biết: “Tập đoàn Hào Lợi đang gặp vấn đề về vận hành, nhiều dự án không thể triển khai. Tiền lương nợ đã hơn một năm, lần náo loạn dữ dội nhất là tháng trước khi một người đàn ông giương biểu ngữ đến dưới tòa nhà công ty. Chuyện này cuối cùng bị chìm xuồng, người đàn ông cũng biến mất. Có người nói là bị Khương Nghiêm Bân giải quyết rồi.”
Tống Miện thắt xong dây an toàn, nhìn Văn Chú qua gương chiếu hậu, nhận được ánh mắt ra hiệu rồi tiếp tục nói: “Trước khi Khương Nghiêm Bân tự sát, dưới lầu công ty xuất hiện lượng lớn công nhân đình công tập thể, giăng biểu ngữ phất cờ tìm Khương Nghiêm Bân đòi lương và lời giải thích, động tĩnh rất lớn. Người nhà của người đàn ông đến công ty làm loạn đầu tiên kia cũng đã đến, hô to “giết người đền mạng”, thậm chí còn mang theo bằng chứng, dùng loa phát đi phát lại những lời đe dọa của Khương Nghiêm Bân.”
Chu Uẩn chỉ biết chiến trường tranh đấu là một mất một còn, chưa từng nghĩ thương trường tranh đoạt, cũng phải đổ máu liều mạng. Nghe giọng điệu báo cáo công việc theo công thức của Tống Miện, lòng cô không thể bình tĩnh lại, không phải cảm thán Khương Nghiêm Bân tự sát, mà là sự bình thản khi tận tai nghe người khác bàn luận về chuyện sống chết.
Cô còn nhớ khi mới đến Dung Thành, để tiết kiệm tiền thuê nhà, cô thuê trọ ở một nơi khá hẻo lánh, mỗi lần đi làm về Chu Uẩn đều nhìn thấy dưới gốc cây hòe già có hai chú chó hoang đi cùng nhau, thỉnh thoảng có thời gian cô sẽ mua chút thức ăn cho chó cho chúng ăn. Đêm cô tăng ca hôm đó, dưới ánh đèn đường, cô chỉ thấy một con chó đứng dưới gốc cây, đuôi cụp xuống, không ăn cũng không cử động.
Xuất phát từ sự quan tâm dành cho nó, Chu Uẩn gọi tên nó, đến tận hôm nay cô vẫn không quên được khoảnh khắc nó nhìn thấy mình, đôi mắt tròn xoe dường như có ánh nước lấp lánh, chạy thật nhanh tới.
Chú chó nhỏ hiểu tiếng người, nó không biết nói nhưng nó có thể sủa gâu gâu để bày tỏ nhu cầu. Chu Uẩn thấy nó đi về phía trước vài bước rồi dừng lại quay đầu sủa hai tiếng với cô, giống như nhắc nhở cô đi theo. Chu Uẩn chậm rãi đi theo sau nó, qua khúc ngoặt, nhìn thấy trên con đường xe cộ qua lại tấp nập có một chú chó nhỏ đã không còn sự sống nằm đó, ký ức ùa về, cô gần như lập tức khẳng định đó là chú chó cô thường hay cho ăn.
Cô không nhớ mình đã ôm tâm trạng gì để bế nó lên, lại dùng cảm xúc gì tìm một chỗ sạch sẽ đào hố đặt nó vào, rồi đi cửa hàng mua một ít đồ ăn vặt bỏ vào trong hố, lấp đầy cái hố.
Trong quá trình cô bận rộn, chú chó nhỏ còn lại lẳng lặng ngồi đó, nó dường như biết cô đang làm gì.
Chuyện này sở dĩ khiến Chu Uẩn nhớ lâu như vậy, chính là vì cô đã thấy một sinh mạng đang sống sờ sờ biến mất không báo trước, không thể nào không có chút phản ứng nào.
Khương Nghiêm Bân quả thực đã làm những chuyện khiến cô căm ghét, cho dù bây giờ nhớ lại vẫn muốn mắng vài câu, nhưng người giây trước còn đang nhắm vào cô, đột nhiên cứ thế mà mất đi, Chu Uẩn ngoài khiếp sợ thì nhiều hơn là bất ngờ, chỉ là sự bất ngờ của cô mang tính chất nghi vấn, chứ không phải cảm thán thế sự vô thường.
Màn “báo cáo công việc” của Tống Miện kết thúc.
Trái tim phập phồng bất an của Chu Uẩn cuối cùng cũng tĩnh lại, có lẽ do mãi không ai lên tiếng, tầm mắt cô lơ đãng liếc nhìn người bên cạnh. Khuôn mặt lạnh lùng của Văn Chú không hề có biểu cảm gì lớn đối với những lời Tống Miện nói. Anh dường như không bận tâm, nghe ai sống ai chết, đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.
Cô không phải thánh mẫu, nhưng không nhịn được tò mò: “Ông ta chết rồi anh không có cảm giác gì sao?”
“Có người muốn ông ta chết thì ông ta đương nhiên không sống được.” Văn Chú nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ “Tôi và ông ta không có bao nhiêu giao tình, cô muốn tôi có cảm giác gì?”
Anh trả lời là sự thật, Chu Uẩn từ từ nghiền ngẫm câu hỏi ngược lại này, càng cảm thấy sự khác biệt giữa họ đang dần phóng đại từng chút một. Cô không có quyền can thiệp vào tư tưởng và tình cảm của người khác, càng không có tư cách yêu cầu người khác giống mình. Những chuyện Khương Nghiêm Bân làm với Văn Chú, quả thực không đáng để anh có bất kỳ dao động cảm xúc nào.
Cô thu lại cảm xúc hơi rối loạn, phân tích dựa trên những gì Tống Miện vừa nói: “Đêm khuya có thể tập hợp nhiều người như vậy dưới lầu Hào Lợi, nếu nói không có tổ chức thì e là không ai tin. Có thể triệu tập nhiều người đến trong thời gian ngắn như vậy, thậm chí ngay cả biểu ngữ cũng có, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, hơn nữa rất có khả năng đã sớm có kế hoạch này, chỉ đợi cơ hội mà thôi.”
“Có thể tụ tập những người này lại một chỗ, bất luận là sức hiệu triệu, năng lực làm việc, hay là năng lực phản ứng đều không phải người thường có thể làm được, so đấu chính là tiền tài quyền thế. Đây là cuộc đấu sức về tiền bạc và quyền thế. Đối thủ có thù oán với Khương Nghiêm Bân sẽ không đến gây chuyện vào thời điểm nhạy cảm này khi nghe tin ông ta tự sát, vì dễ rước họa vào thân, trừ khi…”
Chu Uẩn cố ý dừng lại, lời nói im bặt không phải vì không đoán ra hay sợ hãi, mà là đã nói đến điểm cần dừng. Ngay cả khi cô không mở lời, trong lòng Văn Chú cũng rõ như ban ngày. Sự khác biệt lớn nhất giữa cô và Tống Miện là một người làm theo lệnh, một người có gì nói nấy.
Lúc này Văn Chú lại tỏ ra thoải mái, giống như đã giải quyết xong rắc rối lớn nhất, dựa vào ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, không đáp lại lời Chu Uẩn.
Có những câu hỏi không nhất định phải trả lời mới có đáp án, im lặng thường cũng là một loại đáp án. Chu Uẩn lẳng lặng nhìn anh hồi lâu, đôi môi anh đào khẽ cong lên, xem ra cô đoán không sai, Khương Nghiêm Bân tự sát có lẽ còn có ẩn tình khác, rốt cuộc có phải do ông cụ Văn làm hay không thì chưa biết.
Cô và Văn Chú cùng trải qua một số chuyện, khi sự thật từng lớp từng lớp được từ từ hé mở, Chu Uẩn biết tự lượng sức mình, mối quan hệ hợp tác giữa họ đã hoàn toàn kết thúc, quay trở lại điểm xuất phát với thân phận khác biệt, dù là nói chuyện hay làm việc, đều không thể tùy hứng. Giống như cô biết chuyện này có lẽ liên quan đến ông cụ Văn, nhưng cô không thể nói thẳng mà chỉ có thể nói đến điểm dừng. Đây là sự tự giác mà một người thông minh cần phải có.
Tống Miện lái xe rất vững vàng, giống như con người anh ta vậy, trầm ổn có trật tự, suốt dọc đường không vượt đèn đỏ lần nào cũng không có hành vi vi phạm nào khác. Chu Uẩn ngồi ở ghế sau bị sự “vững vàng” này ảnh hưởng, trên đoạn đường bằng phẳng không xóc nảy từ từ khép mắt lại.
Khoảng thời gian này tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, làm việc liên tục, hết chuyện này đến chuyện khác. Chu Uẩn ngủ không được yên giấc mơ màng dường như nghe thấy có người đang gọi cô, trước mắt cô là một làn sương trắng mờ mịt, âm thanh như tiếng vọng từ hang sâu, truyền đến từ bốn phương tám hướng, không tìm thấy người phát ra âm thanh.
Cô lần theo cảm giác đi về phía trước, âm thanh dần dần rõ ràng, cô nhìn thấy trước mặt có một dòng suối nhỏ róc rách, tiếng nước chảy hòa lẫn với âm thanh bên kia bờ sông giống như sơn thần đang triệu hồi con dân của mình … Trở về đi, trở về đi!
Cô nhìn kỹ hơn, thăm dò, loáng thoáng thấy một bóng trắng, cỏ dại rậm rạp che khuất nửa th*n d***. Bóng dáng đó hư hư thực thực, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Cô hé môi muốn hỏi bà là ai, nhưng lại phát hiện mình không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, ngay cả tiếng nức nở cơ bản nhất cũng là điều xa xỉ. Cánh tay truyền đến cơn đau, toàn bộ cơ thể dường như bị lắc mạnh, tai phải truyền đến giọng nói của người đàn ông, đang gọi tên cô.
Chu Uẩn từ từ mở mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, sợ đến mức rụt về phía sau: “Anh! Làm gì vậy!”
“Làm gì?” Văn Chú l**m khóe môi, vẻ mặt bất lực “Ngủ say như vậy, gọi cũng không tỉnh, còn tưởng ngủ lịm luôn rồi chứ.”
Chu Uẩn rũ mắt nhìn nơi mình đang ở, vẫn còn trong xe, chỉ là cô không chống lại được cơn buồn ngủ nên ngủ thiếp đi.
“Tôi đã mở cho cô một phòng rồi.” Văn Chú đưa thẻ phòng qua “Bạch Đàm đã không sao rồi, Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh đều bị đưa về đồn cảnh sát điều tra, chuyện tiếp theo giao cho cảnh sát, cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Chu Uẩn nhìn chằm chằm thẻ phòng khách sạn trước mặt, bên dưới là logo của Thịnh Hoằng, anh chắc là đã sắp xếp chỗ ở cho cô từ trước. Khương Nghiêm Bân chết không có nghĩa là sự việc kết thúc, cái chết của ông ta chính là sự mở màn, có nghĩa là Văn Chú và Văn Hoằng đã đặt ân oán lên mặt bàn, chính thức đối đầu.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Căn phòng này sẽ luôn giữ lại cho cô.” Văn Chú nhẹ nhàng nhét thẻ vào lòng bàn tay cô “Không có thời hạn.”
Chu Uẩn nhìn chiếc thẻ phòng màu đen trong tay, cổ họng nghẹn lại, sống mũi chua xót khó chịu. Căn nhà năm xưa bố cô năm xưa đã bán đi để bù đắp khoản nợ của nhà máy dù vậy vẫn còn thiếu tiền, vì thế Trình Tuyết Quân đã lấy ra khoản tiết kiệm ba mươi vạn của mình, vá víu mãi mới tạm lấp đầy được lỗ hổng đó.
Cô ở Túc Nguyên không còn nhà nữa, trước đây còn có nhà họ Chu làm nhà trên danh nghĩa, chuyện lần này kết thúc, quan hệ giữa cô và nhà họ Chu hoàn toàn chấm dứt, ngay cả nhà trên danh nghĩa cũng không còn, cô chỉ còn trơ trọi một mình, như một linh hồn lang thang, vạn nhà lên đèn không có ngọn đèn nào sáng vì cô.
Chu Uẩn cố tỏ ra bình tĩnh: “Còn tưởng sau khi chuyện thành công… Văn tổng sẽ tặng tôi một căn nhà chứ!”
“Với tính cách hiếu thắng của cô, tôi tặng cô sẽ nhận sao?” Văn Chú đưa tay giả vờ muốn lấy thẻ đi “Hay là tặng cô một căn nhà nhé?”
Cô nắm chặt thẻ phòng trong lòng bàn tay: “Tôi không phải người không có công mà đòi hưởng lộc, đây là thứ tôi phải trả giá bằng trí óc, thể lực và suýt mất mạng mới có được. Đến lúc đó nếu ngoài kia có tin đồn Văn tổng tặng nhà cho tôi, tôi nhất định sẽ nói là mua bằng tiền, anh không được vạch trần đâu đấy.”
Tư duy của cô luôn độc đáo khác biệt, bất cứ lúc nào nơi nào cũng không khiến anh thất vọng. Văn Chú không bỏ qua khoảnh khắc vành mắt cô hơi đỏ lên, sự im lặng của cô khi cúi đầu nhìn thẻ phòng, anh biết cô không phải người “lòng dạ sắt đá”, đối với một người đã phiêu bạt lâu ngày, ngôi nhà thực sự luôn là nơi có hình bóng bố mẹ lặp đi lặp lại.
Anh có thể giống như cô nói mua một căn nhà vừa thể hiện sự cảm ơn vì hợp tác thành công, vừa nhân đó vạch rõ giới hạn với cô, nhưng cuối cùng vẫn không để Tống Miện làm việc này.
Sau khi tiếp xúc, Văn Chú có sự hiểu biết về Chu Uẩn, có thể không nói một lời đi đến thành phố khác sống hai năm, đoạn tuyệt mọi liên hệ với nhà họ Chu, một mình lăn lộn ở Dung Thành, người có tính cách phóng khoáng như vậy có lẽ sẽ coi trọng tiền bạc, nhưng sẽ có cách đánh giá riêng của mình, nếu anh thực sự tặng nhà cho cô, không nghi ngờ gì sẽ chứng thực động cơ lợi dụng cô, sẽ từ quan hệ hợp tác biến thành tính chất công việc cấp trên ra lệnh cho cấp dưới, mà với tính cách của cô, đây là điều không thể chịu đựng được nhất.
Nói trắng ra, vốn dĩ đôi bên hợp tác cùng thắng, nhưng nếu anh ta cứ nhất định dùng tiền giải quyết hậu quả, bản chất sẽ thay đổi. Chuẩn bị cho cô căn suite tốt nhất của khách sạn, bất kể là về tính chất căn phòng hay việc ra vào sau này, sẽ không ai bàn tán.
Văn Chú nhìn cô một cái: “Chắc là sẽ không có ai dám chạy đến trước mặt tôi để hỏi đâu.”
Chu Uẩn nghe vậy, nhìn chằm chằm anh vài giây, bật cười thành tiếng: “Hình như cũng đúng, chạy đến trước mặt anh hỏi chuyện này, gan không phải to bình thường.”
Dứt lời, tầm mắt Chu Uẩn khẽ chuyển, rơi trên tấm biển khách sạn sáng choang cách đó không xa, khoảng cách từ đó đến vị trí hiện tại của cô không xa.
“Văn Chú, chúc anh thành công.” Cô cúi đầu đồng thời khẽ nhếch môi, tay trái dứt khoát mở cửa xe, tự mình xuống xe.
Chu Uẩn một mình đi về phía trước, xe phía sau có rời đi hay không cô không biết, tấm thẻ phòng giống như đầu kia của sợi dây dẫn, kéo cô về phía khách sạn.
Mối ràng buộc giữa cô và Văn Chú đã kết thúc từ đây, nhưng cuộc chiến giữa anh và ông cụ Văn vẫn tiếp diễn. Cái chết của Khương Nghiêm Bân chính là lời cảnh cáo mà Văn Hoằng dành cho Văn Chú. Hai ông cháu lại có tính cách giống nhau đến kỳ lạ, đều không muốn bị người khác khống chế.
Phía sau, chiếc xe vẫn chưa rời đi.
Tống Miện qua gương chiếu hậu quan sát biểu cảm của Văn Chú, không có bất kỳ sự khác thường nào, dáng vẻ vẫn lạnh nhạt như thường lệ.
“Văn tổng, cô Chu nhắn tin cho tôi rồi.” Tống Miện đưa chiếc điện thoại vừa nhận được tin nhắn cho Văn Chú xem “Cô ấy gửi cho tôi một địa chỉ, có lẽ sổ sách kế toán thật của nhà họ Khương cần đến đó lấy.”
Văn Chú khẽ “ừ” một tiếng: “Sắp xếp người qua đó lấy, về công ty đi, đến lúc dọn dẹp chiến trường rồi.”
“Vâng.” Tống Miện khởi động xe rời đi, tốc độ xe dần tăng lên, chạy song song rồi rời khỏi khách sạn cách đó không xa.
Chu Uẩn từ một cửa hàng tiện lợi đi ra, nhìn theo bóng xe lướt qua trước mắt, bỗng nhiên thấy hụt hẫng, cô ngước nhìn bầu trời đêm đen như mực, còn bao lâu nữa thì bình minh sẽ đến? Văn Chú chắc là có thể thắng nhỉ…
Thẻ phòng trong tay cấn vào lòng bàn tay hơi đau, Chu Uẩn vì đau mà hoàn hồn, qua ngã rẽ phía trước là có thể đến khách sạn thuộc sở hữu của Thịnh Hoằng.
Không đi, có nghĩa là giữa họ sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
Nếu đi, mối ràng buộc giữa họ sẽ chưa thể dứt.
Chu Uẩn cúi đầu nhìn thẻ phòng nằm yên trong lòng bàn tay, số phòng viết trên đó từ từ hội tụ thành hai chữ “tự do” trong mắt cô. Cô từ từ siết chặt ngón tay, ngẩng đầu nhìn cửa lớn khách sạn gần trong gang tấc.
Đèn đuốc rực rỡ, xe sang lần lượt dừng lại, giao cho nhân viên đỗ xe vào bãi đỗ xe của khách sạn, một đôi nam nữ bước xuống xe, ôm nhau đi vào khách sạn. Chu Uẩn vẫn luôn nhìn, cho đến khi bóng dáng họ đi vào trong khách sạn, thu hồi ánh mắt dõi theo, nhét thẻ phòng vào túi, nhấc chân đi về phía một con phố đèn đuốc rực rỡ khác.
Hai giờ sáng, năm vị trí đầu hot search bị hai nhà Chu Khương chiếm lĩnh, do thời điểm, ngoại trừ cú đêm, độ thảo luận không cao đến vậy.
Chu Uẩn ngồi trên ghế nằm nhỏ ngoài ban công nhà nghỉ, bấm vào hot search thứ ba.
#Thông cáo chính thức của Tập đoàn Thạc Đằng#
Một bản tuyên bố do bộ phận quan hệ công chúng soạn thảo, tài khoản chính thức đăng tải.
Vạch rõ quan hệ với nhà họ Khương, hai nhà từng có ý định liên hôn nhưng chưa thực hiện, việc liên hôn giữa hai nhà Chu Khương chỉ là tin đồn dân gian, Chu Vực và thiên kim Hào Lợi chỉ là bạn bè.
Cựu chủ tịch Thạc Đằng Chu Bá Sầm chưa từng nhận nuôi Chu Uẩn, buổi họp báo năm đó chỉ nói cảm ơn Thẩm Nghị Dương đã xả thân cứu giúp, sau này sẽ chăm sóc con gái ông ấy, đổi sang họ Chu, nhưng chưa nhập chung hộ khẩu, nguyên nhân là Trình Tuyết Quân không đồng ý.
Thạc Đằng và Hào Lợi không có bất kỳ quan hệ làm ăn nào.
Cuối cùng khẩn cầu mọi người không nên tin vào lời đồn, sẽ truy cứu trách nhiệm theo pháp luật đối với người tung tin đồn, sau này sẽ không phản hồi những vấn đề tương tự ở bất kỳ nơi công khai nào nữa.
Chu Uẩn xem xong không thể không cảm thán, bộ phận quan hệ công chúng của Thạc Đằng không có ai ăn không ngồi rồi. Một bản tuyên bố đối ngoại đã chặn đứng tất cả lời ra tiếng vào. Cư dân mạng đang nhảy nhót vốn định hóng drama muốn hóng nhất, không ngờ một bản tuyên bố đã b*p ch*t tâm hồn hóng hớt từ trong trứng nước, có cào gan cào ruột quan tâm cũng không có chỗ để nghe ngóng.
Trước khi tắt màn hình điện thoại, Chu Uẩn bấm vào hot search đầu tiên xem qua, là bài báo về Khương Nghiêm Bân, nhìn qua là biết thủy quân* dưới trướng của những nhân vật lớn, đồng loạt chửi rủa Khương Nghiêm Bân nợ lương, đồng thời đánh đập mắng chửi nhân viên, hình thức giống như xã hội đen, điều này không phù hợp với tính hình quốc gia hiện tại, cơn gió “quét sạch cái ác” nên thổi đến Túc Nguyên.
Thủy quân*: nick ảo được thuê
Chu Uẩn đặt điện thoại lên chiếc bàn tròn nhỏ bên cạnh, lấy lon bia mua ở cửa hàng tiện lợi ra khỏi túi, ngón trỏ hơi cong, móng tay móc vào khoen kéo, kéo ra một khoảng, đầu ngón tay áp sát dùng lực, dễ dàng mở ra.
Hương lúa mạch vương vấn không tan, trong không khí phảng phất chút vị ngọt, mùi vị đặc trưng của bia.
Chu Uẩn uống một ngụm nhỏ, giống như để mình thêm can đảm, chất lỏng cay ngọt trượt qua cổ họng, người cũng tỉnh táo hơn nhiều. Cô quay đầu nhìn chằm chằm điện thoại trên bàn tròn mãi chưa động đậy, khẽ thở hắt ra, cuối cùng vẫn cầm lấy bấm gọi điện thoại đường dài quốc tế.
Cuộc gọi đầu tiên không gọi được, Chu Uẩn gọi lần thứ hai.
Không đếm rõ mình rốt cuộc đã gọi bao nhiêu lần, mỗi lần không ai nghe máy, cô tắt đi gọi lại, lặp lại như vậy.
Người đầu dây bên kia không ngờ cô lại kiên trì như vậy, cuộc đọ sức này, cuối cùng kết thúc bằng việc cuộc gọi được kết nối.
Giọng nói khàn khàn của Trình Tuyết Quân vang lên từ điện thoại: “Sao vậy? Dì đang ở bệnh viện.”
Tay cầm lon bia của Chu Uẩn siết chặt: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Tụt đường huyết ngất xỉu, đồng nghiệp đưa dì đến bệnh viện.” Trình Tuyết Quân nằm trên giường bệnh, đưa điện thoại ra xa một chút, nhìn thời gian trên màn hình, ấn đường hơi nhíu “Giờ này chỗ cháu chắc là rạng sáng, sao lúc này lại gọi điện thoại? Cháu làm sao vậy?”
Chu Uẩn im lặng một lát: “Dì út, Đài Diệu Nguyên là chồng dì sao?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Sao cháu biết?”
“Ông ta về nước rồi dì biết không?”
Vẫn là sự im lặng.
Trái tim Chu Uẩn chìm xuống: “Ông ta về nước là để lừa tiền dì biết không?”
“… Biết.”
Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe thiếu một chữ “không”, cầm điện thoại mà như mắc xương ở họng.
“Uổng công cháu thề thốt đảm bảo nhân phẩm của dì với Văn Chú, bây giờ dì nói cho cháu biết, chuyện của Đài Diệu Nguyên, dì cũng là đồng phạm sao?!”
“Không phải, không phải đâu!” Trình Tuyết Quân vì kích động mà ho khan hai tiếng “Là ngày thứ ba sau khi ông ấy về nước, dì tan làm về nhà thì có một đám người đòi nợ đến nhà, bọn họ lấy ra giấy nợ có chữ ký của Đài Diệu Nguyên ép dì trả tiền, lấy đi tất cả thẻ ngân hàng, xác nhận đi xác nhận lại dì thực sự không bỏ ra được đồng nào nữa mới đi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó dì lập tức gọi điện thoại cho ông ấy, biết được ông ấy nợ tiền cờ bạc bên ngoài, ông ấy nói mình có cách kiếm được tiền, bảo dì đừng lo lắng.” Trình Tuyết Quân càng nói càng xấu hổ, trở mình để người khác không nghe thấy tiếng của bà “Dì cũng là hai ngày trước mới biết đối tượng ông ấy ra tay là nhà họ Văn, dì nghe nói là một gia đình giàu có vô cùng.”
Chu Uẩn uống thêm một ngụm bia, so với sự quan tâm trong những cuộc điện thoại trước đây, giờ phút này cô nghiêm túc chưa từng có: “Dì út, cháu không cần biết dì dùng cách gì, trong vòng hai ngày bảo Đài Diệu Nguyên quay về đi, nếu không ông ta xảy ra bất cứ chuyện gì đừng trách cháu không nhắc nhở dì.”
“Ý cháu là gì?” Trình Tuyết Quân lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng, “Là nhà họ Văn phát hiện rồi sao?”
“Dì tưởng mấy người có tiền dễ lừa thế sao? Dì út, người ta có thể làm ăn lớn như vậy thì không phải hạng tầm thường, muốn moi tiền từ túi bọn họ, cũng phải xem mình có mạng để tiêu hay không.”
Trình Tuyết Quân nắm chặt điện thoại không biết nên trả lời thế nào: “Nhưng hiện tại dì không phải một mình nữa… còn có con.”
Chu Uẩn sửng sốt: “Dì nói cái gì!”
“Đứa bé vừa tròn năm tháng, đang là lúc chỗ nào cũng cần dùng tiền, may mà lúc đó ví tiền dì để quên ở công ty, còn một cái thẻ ngân hàng trong tay, nhưng chút tiền đó dì hoàn toàn không dám tiêu lung tung, mỗi ngày đều sống rất chật vật, dì…”
“Cháu không cần biết dì lừa hay là ép ông ta, bắt ông ta quay về đi, hai người ly hôn.” Chu Uẩn nghiêm giọng cắt ngang lời Trình Tuyết Quân muốn nói “Dì có thể không sao cả, nhưng nếu dì muốn đứa bé bình an lớn lên, tránh xa con bạc tuyệt đối không phải chuyện xấu, chẳng lẽ dì muốn cứ cách một thời gian lại có người xông vào nhà tìm dì đòi tiền sao?”
Trình Tuyết Quân nhìn đứa bé đang ngủ say cách đó không xa, thút thít nói: “Trong tay dì không còn bao nhiêu tiền, bây giờ đều dựa vào việc mỗi tháng ông ấy gửi chút tiền về, nếu dì…”
“Chuyện tiền nong cháu sẽ giúp dì giải quyết, bảo Đài Diệu Nguyên về Espoo, dì đi Helsinki, cháu đặt chỗ ở bên đó giúp dì, thời gian này dì và em bé ở đó, đừng để ông ta biết dì ở đâu, nghe thấy không?”
“Tiểu Uẩn, dì…”
“Trình Tuyết Quân, dì có biết vì Đài Diệu Nguyên, cháu suýt nữa mất mạng không!”
Người ở đầu dây bên kia hoàn toàn không còn âm thanh, Chu Uẩn biết bà chưa cúp máy, Trình Tuyết Quân không nói cô cũng không nói, cho đến khi có một bên thỏa hiệp.
Có lẽ là xót tiền điện thoại đường dài quốc tế đắt đỏ, Trình Tuyết Quân không nói lời thừa thãi nào, khẽ đáp một câu “Được”.
Điện thoại ngắt kết nối, tay phải Chu Uẩn vô lực buông xuống. So với việc Đài Diệu Nguyên có ngoan ngoãn nghe lời hay không, cô càng không thể chấp nhận được chuyện Trình Tuyết Quân kết hôn sinh con mà giấu giếm cô. Loại hành vi cố tình giấu giếm, gạt cô ra khỏi phạm vi người nhà này, không nghi ngờ gì đã khiến cô cảm thấy một nỗi chua xót vì bị vứt bỏ, giống như sự quan tâm giữa hai người trong quá khứ đều là giả dối, gặp chuyện sẽ không nghĩ đến cô, càng sẽ không nói cho cô biết.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn mở đồng hồ bấm giờ trên điện thoại, tùy tay ném lại lên bàn tròn, bưng bia lên tu ừng ực vài ngụm, sặc đến mức cổ họng đau rát, cô hoàn toàn không bận tâm, cứ thế uống hết một lon bia trong sự kích động, như hờn dỗi ném mạnh về góc ban công, phát ra một tiếng ồn chói tai.
Con số trên màn hình điện thoại nhấp nháy, từng phút từng giây trôi qua, từng lon từng lon bia trôi xuống bụng.
Khi Chu Uẩn định mở một chai bia mới, điện thoại truyền đến tiếng động, đồng hồ bấm giờ hiển thị năm mươi sáu phút tám giây. Chiếc điện thoại im lặng gần một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng có động tĩnh. Cô bấm vào tin nhắn mới nhất.
Một tấm ảnh lịch trình chuyến bay bay tới Phần Lan.
Cô đang nghi hoặc, bên dưới gửi đến tin nhắn mới.
Người lạ: [Làm khá lắm.]
Chu Uẩn lập tức hiểu tin nhắn này xuất phát từ tay ai. Cô không trả lời, dường như bị rút cạn toàn bộ sức lực dựa vào ghế nằm, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm bức tường ố vàng trên đỉnh đầu, tai trái truyền đến tiếng thút thít của Trình Tuyết Quân, tai phải là âm thanh trống rỗng kêu gọi cô trở về trong giấc mộng.
Ánh mắt vô định từ từ trở lại bình thường, Chu Uẩn đứng dậy khỏi ghế nằm, mũi giày đá vào vỏ lon bia đầy đất, tiếng ma sát kèn kẹt nghe đặc biệt chói tai trong đêm. Cô chạy vào trong nhà, chuyển một chiếc hộp sắt từ trên nóc tủ quần áo xuống, tìm ra cây búa sắt, cầm trên tay ước lượng, sau khi xác định không có vấn đề gì, mang theo điện thoại và búa sắt chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Chu Uẩn đặt điện thoại lên gạch men, tay phải nắm chặt búa hít sâu một hơi, dùng hết sức bình sinh nhắm vào điện thoại đập xuống. Màn hình tức khắc vỡ vụn, giống như mạng nhện. Cô ngồi xổm xuống nhặt điện thoại lên, kiểm tra đi kiểm tra lại một lượt, đập thêm một lần nữa, lần này điện thoại vỡ tan tành, mà đây cũng là kết quả cô muốn.
Chu Uẩn gom chúng lại một chỗ, hai tay bưng lên bỏ vào bồn cầu, khoảnh khắc ấn nút xả nước, vậy mà cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Cùng lúc đó, Văn Chú đang nghe cấp dưới báo cáo công việc chuẩn bị dặn dò vài câu, điện thoại truyền đến một tiếng “ting” nhỏ. Anh liếc nhìn màn hình, dòng thông báo chữ đen nền trắng trên thanh thông báo khiến mày anh hơi nhíu lại.
[Hệ thống xuất hiện sự cố vui lòng cập nhật kịp thời.]
Anh giơ tay ra hiệu cho những người khác ra ngoài để lại một mình Tống Miện.
Cửa văn phòng đóng lại, Văn Chú ném điện thoại đến trước mặt Tống Miện: “Như vầy là sao đây?”
Tống Miện cúi đầu nhìn, dòng thông báo đó khiến anh ta suýt nữa không phản ứng kịp, điều chỉnh cảm xúc cũng coi như nhanh, thu lại suy đoán trong lòng, cầm điện thoại lên mở hệ thống theo dõi, ảnh đại diện vốn dĩ phải nhấp nháy lúc này đã tối sầm đi.
Hệ thống là do đại thần đếm thuộc hàng hiếm có khó tìm của Thịnh Hoằng thiết kế, xác suất xảy ra lỗi rất thấp, một khi kích hoạt trừ khi máy chủ tắt đi, nếu không chỉ có một khả năng sẽ xuất hiện sự cố.
Tống Miện hoãn lại một chút: “Có thể cô Chu đã làm hỏng điện thoại rồi.”
Văn Chú nhướng mày nhìn anh ta: “Ý là gì?”
Tống Miện chăm chú nhìn boss ở bên kia bàn làm việc dường như thực sự không hiểu, gượng gạo giải thích: “Chính là không muốn để anh tìm thấy cô ấy nữa.”
