Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 53: Hạ lão phu nhân bảo tôi qua đây đưa chút đồ



Văn phòng trống trải, chỉ còn lại một mình Văn Chú, anh ký xong tập tài liệu cuối cùng, dựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Trong môi trường yên tĩnh, suy nghĩ của con người lại chẳng dễ dàng tĩnh lặng, những lời nói của Tống Miện giống như máy phát nhạc lặp lại, vang lên hết lần này đến lần khác.

– Không muốn để anh tìm thấy.

– Có thể cô Chu cảm thấy sự việc đã giải quyết gần xong rồi, những việc còn lại cô ấy không giúp được gì.

– Người có tính cách như cô Chu cũng hiếm gặp, người ta ước gì được dính dáng đến Thịnh Hoằng, cô ấy thì hay rồi, tự mình cắt đứt liên lạc trước.

Văn Chú khẽ hít một hơi rồi thở dài thườn thượt. Vốn dĩ là vì lợi dụng mới có dây dưa, sự việc kết thúc đôi bên không làm phiền nhau thực ra là bình thường, nhưng anh có lẽ không ngờ cô sẽ trong vòng chưa đầy nửa tiếng sau khi tin nhắn được gửi đi, chặt đứt mọi kết nối, một màn cắt bào đoạn nghĩa* diễn ra dứt khoát gọn gàng, sợ anh sẽ nhân cơ hội này bám lấy cô sao?

Cắt bào đoạn nghĩa*: Cắt đứt vạt áo để biểu thị việc chấm dứt tình nghĩa.

Văn Chú từ từ mở mắt, cánh tay dài vươn ra cầm lấy điện thoại trên bàn, giao diện điện thoại vẫn là ảnh đại diện xám xịt, phía trên cùng vẫn là dòng chữ nhỏ nhắc nhở “Hệ thống xuất hiện sự cố vui lòng cập nhật kịp thời”.

Tống Miện ngay trước mặt anh gọi cho bộ phận phát triển của công ty, qua kiểm tra, quả thực là do con người phá hoại dẫn đến hệ thống theo dõi xuất hiện sự cố, bởi vì trước đó chương trình tiến triển hoàn toàn suôn sẻ. Thời điểm xảy ra sự cố trùng khớp ngay sau khi Văn Chú gửi tin nhắn cho Chu Uẩn, đáp án đã quá rõ ràng.

Văn Chú nhìn chằm chằm đoạn chữ nhỏ đó, mi mắt từ từ rũ xuống, dừng lại trên ảnh đại diện xám xịt trong màn hình. Người của bộ phận phát triển gửi đến hình ảnh minh họa mẫu sản phẩm, anh tùy tay khoanh tròn ảnh đại diện hỏi có thể đổi không, lúc đó lý do anh đưa ra là không muốn vừa mở ra đã nhìn thấy một hình nhân không mặt chạy tới chạy lui.

Bộ phận phát triển trả lời là có thể đổi, hỏi anh có yêu cầu gì không.

Văn Chú còn nhớ lúc đó đã im lặng gần một phút, người của bộ phận phát triển trong một phút này đã đổi tư thế ngồi vô số lần, cuối cùng anh đưa ra ba chữ: Con cáo nhỏ.

Con cáo nhỏ chạy trong điện thoại của anh rất lâu, lúc này nằm sấp ở đó không nhúc nhích, trông có vẻ không còn sức sống. Văn Chú càng nhìn càng bực bội, lần này lực ném điện thoại ra mạnh hơn vài phần, thân máy và mặt bàn va chạm mạnh phát ra một tiếng vang lớn.

Văn phòng trống trải, âm thanh lớn đủ để thu hút sự chú ý của những người ở phòng thư ký bên ngoài. Mấy người ngồi bên ngoài nhìn nhau ngơ ngác, không biết tình hình bên trong thế nào, nhất thời không ai dám đi gõ cửa hỏi thăm.

Khi Tống Miện quay lại nhìn thấy chính là cảnh tượng này: Người này đẩy người kia, thì thầm to nhỏ.

“Công việc làm xong hết rồi?”

Giọng anh ta nghiêm túc, khi nói lời này nghe càng giống lãnh đạo bắt được nhân viên lười biếng, sắc mặt nghiêm nghị.

Mấy người đang túm tụm một chỗ nhìn thấy Tống Miện như nhìn thấy ân nhân cứu mạng, tổ trưởng gạt những người khác đi lên đầu, đến trước mặt Tống Miện lén lút dò hỏi: “Trợ lý Tống, Văn tổng vừa rồi nổi giận ở bên trong, mấy người chúng tôi đều nghe thấy một tiếng vang lớn, có phải đập máy tính rồi không?”

Tống Miện nhìn cô ấy rồi lại nhìn mấy người vẻ mặt đầy “khao khát” phía sau cô ấy, mỉm cười: “Muốn biết à?”

Mấy người như được thiết lập một loại cài đặt nào đó, đồng loạt gật đầu không sai biệt.

Tống Miện kẹp tập tài liệu dưới cánh tay ngoắc ngoắc tay với bọn họ: “Tôi gõ cửa cho các cô, tự mình vào hỏi xem sao nhé?”

“…”

Vài giây sau, phòng thư ký khôi phục sự yên tĩnh. Nhìn máy tính, lật tài liệu, gọi điện thoại, ai nấy đều rất bận rộn.

Tống Miện lạnh mặt nhìn bọn họ giả vờ làm việc, tầm mắt từ từ chuyển sang cánh cửa văn phòng đang đóng chặt. Xem ra Văn tổng rất để ý chuyện Chu Uẩn không chào hỏi đã hủy điện thoại, người bày mưu lập kế như anh, lần đầu tiên gặp phải cảm giác không nghe lời, thoát khỏi sự kiểm soát, e là nhất thời chưa thể chấp nhận được.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Mà lúc này, Chu Uẩn vừa làm thủ tục trả phòng bước ra từ nhà nghỉ, đứng cạnh tấm biển quảng cáo nhấp nháy đột nhiên mũi rất ngứa, quay đầu hắt hơi một cái.

Khoảng cách đến khi trời sáng hẳn còn vài tiếng đồng hồ, Chu Uẩn định đến chỗ Bạch Đàm thu dọn hành lý trước để kịp chuyến bay, nếu đoán không sai, Bạch Đàm lúc này đã từ Hoa Khang về đến nhà, Văn Chú làm việc dứt khoát, Khương Nghiêm Bân vừa xảy ra chuyện, những việc tiếp theo anh chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa.

Trong người chỉ còn lại hai trăm tệ, từ đây bắt xe đến chỗ Bạch Đàm vẫn đủ.

Trung tâm thành phố Túc Nguyên chính là thành phố không ngủ, mức độ náo nhiệt không khác biệt so với ban ngày, đèn đỏ rượu xanh, đám đông vây quanh, mỗi người đều giống như “kẻ hai mặt”. Sự bất đắc dĩ của ban ngày và chính mình của ban đêm.

Chu Uẩn đi qua phố ẩm thực người qua kẻ lại tấp nập, đi đến cuối đường, bên lề đường đỗ một loạt xe taxi cùng màu, mấy tài xế phía sau đứng tụ tập hút thuốc trò chuyện, chờ xe phía trước đi rồi mới nhích lên.

Chu Uẩn tiếp tục đi về phía trước, lên một chiếc taxi màu xanh trắng, sau khi lên xe báo địa chỉ, dựa vào ghế nhìn chằm chằm những sạp hàng nhỏ lướt qua ngoài cửa sổ ngẩn người.

Bóng dáng và âm thanh trong mơ dần dần rõ ràng, lẽ ra cô nên nghĩ tới sớm hơn, chiếc váy trắng mẹ thích mặc nhất khi còn sống, nghe nói là chiếc váy mặc khi lần đầu tiên gặp Thẩm Nghị Dương, cho đến khi mẹ qua đời, chiếc váy đó do Thẩm Nghị Dương cất trong tủ quần áo, coi như là một hành động nhìn vật nhớ người đi.

Chu Uẩn không tin vào chuyện quỷ thần, càng không tin cái gọi là báo mộng. Sau khi ngủ thiếp đi trong xe Văn Chú, cảnh tượng trong mơ quá chân thực, chân thực đến mức sau khi tỉnh lại chuyện này vẫn luôn quanh quẩn trong lòng, mãi không tan đi.

Cô nghe thấy tài xế nghe điện thoại, có lẽ là người nhà gọi đến, trong lời nói tràn đầy ý cười và sự thân thiết. Sự nhạy cảm sâu trong nội tâm Chu Uẩn khẽ lay động một chút.

Cô cũng nên về nhà rồi.

Xe đến chỗ ở của Bạch Đàm đã là chuyện của bốn mươi phút sau, Chu Uẩn đưa tiền mặt, sau khi xuống xe định vào khu chung cư thì vô tình nhìn thấy cửa hàng kinh doanh điện thoại đang sáng đèn, nhớ ra hiện tại mình không có điện thoại, chiếc điện thoại Bạch Đàm mua cho cô cũng để quên ở núi Tứ Kỳ, không biết tung tích, chỉ đành tự nhận mình xui xẻo.

Bước chân Chu Uẩn hơi khựng lại, cuối cùng vẫn chọn đến nhà Bạch Đàm lấy giấy tờ liên quan trước rồi hãy đi mua điện thoại làm lại sim.

Khu chung cư Kim Phong là khu có tỷ lệ thuê nhà cao nhất mấy năm gần đây, lựa chọn tốt nhất cho phụ nữ độc thân ban quản lý khu chung cư làm rất tốt công tác quản lý an ninh, đây cũng là lý do chính khiến căn hộ vừa ra là có người thuê ngay.

Chu Uẩn có thể nói là “qua năm ải chém sáu tướng” mới vào được khu chung cư này, Bạch Đàm sống ở tòa một, phải đi qua vườn hoa khu chung cư mới đến được, lúc đi qua, Bạch Đàm đã đứng dưới sảnh tòa nhà đợi cô rồi.

Trải qua bao nhiêu chuyện, bạn tốt bình an, có thể gặp lại nhau cảm xúc dâng trào. Bạch Đàm là người sống tình cảm, lao tới ôm chặt Chu Uẩn không chịu buông tay.

Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Chu Uẩn không thể cùng cô ấy ôm nhau khóc rống lên, nếu không kinh động đến ban quản lý khu chung cư còn tưởng bọn họ bị làm sao. Cô một tay ôm lấy Bạch Đàm dìu vào trong tòa nhà, nhưng đôi tay đang siết chặt eo cô của Bạch Đàm dùng lực quá mạnh, khiến Chu Uẩn phải vừa th* d*c vừa lôi người vào trong.

Bạch Đàm giống như gấu túi bám chặt lấy cô, mãi đến khi cửa thang máy mở ra lần thứ hai, cửa phòng cần cô ấy dùng vân tay mở khóa, vì bất tiện mới miễn cưỡng buông tay.

Bài trí trong nhà vẫn như cũ, Chu Uẩn quen cửa quen nẻo lấy một đôi dép lê từ tủ giày, sau khi thay xong đi theo sau Bạch Đàm, liếc thấy mì gói còn đang bốc khói trên bàn ăn, buột miệng hỏi: “Chỗ cậu ở gọi đồ ăn ngoài rất tiện, sao lại ăn mì gói rồi?”

Bạch Đàm kéo ghế ra: “Gần đây tớ xui xẻo quá nhiều, ăn chút đồ chay để đổi vận.”

“Được rồi, đừng ăn nữa, tớ tiện thể xuống lầu đến cửa hàng mua điện thoại làm sim, mời cậu ăn tiệc lớn.”

Chu Uẩn đi thẳng vào thư phòng của Bạch Đàm, đồ đạc quan trọng của cô đều để ở đó. Ví tiền giấy tờ đều ở bên trong.

Bạch Đàm nhìn mì gói trong nồi nhỏ lập tức mất đi ý định tiếp tục ăn, lê dép đi tìm Chu Uẩn, đến trước cửa thư phòng, hai tay chắp sau lưng dựa vào khung cửa nhìn Chu Uẩn mở vali tìm đồ.

“Tiểu Uẩn, thực ra tớ suýt nữa tưởng mình chết chắc rồi.” Bạch Đàm không nhịn được xắn tay áo lên “Nếu không phải người của Văn tổng kịp thời chạy đến, người của Khương Nghiêm Bân chắc chắn sẽ đưa tớ đi, một khi tớ rơi vào tay ông ta, không chết cũng phải tàn phế.”

Tay tìm hành lý của Chu Uẩn từ từ dừng lại, ngẩng đầu nhìn bức tranh treo tường, l**m môi, quay đầu nhìn lại Bạch Đàm. Đập vào mắt là cánh tay đã được băng bó, dưới sự làm nền của băng gạc trắng, mức độ nghiêm trọng của vết thương chưa biết thế nào, nhưng nhìn độ dài và độ dày của lớp băng bó thì có vẻ rất nghiêm trọng.

Cô không nói gì, lẳng lặng nhìn Bạch Đàm, hai người là bạn tốt nhiều năm, cô biết Bạch Đàm còn có lời muốn nói.

“Lúc đầu tớ tưởng ông ta vì cậu nên mới ra tay với tớ, không ngờ Khương Nghiêm Bân vậy mà lại vì tranh chấp giữa Hào Lợi và Gia Liên, muốn giải quyết chúng ta cùng một lúc.” Bạch Đàm cách lớp băng gạc v**t v* cánh tay, khoảnh khắc nhìn nhau với Chu Uẩn, chế giễu nói, “Vẫn là lần đầu tiên gặp phải kẻ điên như vậy.”

Thời đại học họ đã là bạn bè, một lời nói một hành động đều có thể đoán được ý đối phương muốn diễn đạt. Giống như lúc này, sắc mặt Bạch Đàm tuy bình thường, nhưng sự sợ hãi trong lời nói vẫn không thể che giấu hoàn hảo được.

Chu Uẩn đứng dậy đi đến trước mặt cô ấy, cố ý để lộ những chỗ bị thương trên người mình: “Có thấy đỡ hơn chút nào không?”

Bạch Đàm bị chọc cười: “So với cậu thì tớ quả thực vẫn chưa thê thảm đến thế.”

Hai tay Chu Uẩn nhẹ nhàng vịn vai Bạch Đàm, ôn tồn an ủi: “Những chuyện còn lại Văn Chú sẽ giải quyết, cứ coi như là khúc nhạc đệm của cuộc sống, trải qua những chuyện này, sau này phòng làm việc có ký hợp đồng thất bại cậu cũng có thể cười nói không sao cả.”

“Làm gì có ai an ủi người khác như cậu chứ?” Bạch Đàm chu môi liếc cô “Mau phỉ phui cái mồm cậu đi, đừng nguyền rủa công ty nhỏ của tớ không ký được đơn hàng, cậu nên nói trải qua chuyện này sau này Gia Liên nhất định sẽ hồng phát, tiền vào như nước.”

“Cậu phải kiếm tiền cho tốt vào, sau này có thể tớ cần Bạch tổng giúp đỡ đấy.” Chu Uẩn tranh thủ trước khi cô ấy mở miệng hỏi dồn dập thì chủ động giải thích “Tớ định về Khê Thương.”

“Cái gì?!” Bạch Đàm nghi ngờ mình nghe nhầm, há miệng một lúc lâu mà không thốt nên lời “Khê Thương? Khê Thương? Thành phố mẹ cậu sống trước kia sao?”

Chu Uẩn đoán được cô ấy có lẽ sẽ nghi hoặc sẽ hỏi tới tấp, duy chỉ không ngờ phản ứng của Bạch Đàm lại lớn như vậy, cô khá bất lực: “Tớ biết Khê Thương so với Túc Nguyên chênh lệch rất lớn, nhưng đã lâu tớ không về Khê Thương xem thử rồi, cũng muốn về đó ở một thời gian, xem tiếp theo muốn làm gì, bây giờ thông tin giao thông đều phát triển, muốn gặp mặt là chỉ chuyện mua một tấm vé, chỗ tớ về sóng điện thoại cũng ổn mà, đừng lo.”

“Cậu căn bản sẽ không quay lại!” Bạch Đàm sa sầm mặt mày nói toạc ra “Chúng ta quen nhau bao lâu rồi, cậu chưa bao giờ cân nhắc chuyện về Khê Thương, cậu chính là muốn ở lại đó không về nữa! Túc Nguyên lớn như vậy, sau này xác suất gặp người nhà họ Chu rất nhỏ, cậu không chê thì ở lại phòng làm việc của tớ làm việc cũng được, tại sao cứ phải đi chứ?”

Chu Uẩn cúi đầu tránh ánh mắt nhìn chằm chằm của cô ấy. Đúng như lời Bạch Đàm nói, quả thực cô không định quay lại nữa, ở lại Túc Nguyên không có ý nghĩa gì, cô ở Túc Nguyên không có người thân càng không có nhà, đối với cô của hiện tại, ở lại thành phố nào cũng được, đều không có gì khác biệt, chi bằng ở lại thành phố có ký ức tươi đẹp.

Khi Thẩm Nghị Dương chưa xảy ra chuyện, thường xuyên đưa cô về Khê Thương, đến quê của Trình Ngữ San ở núi Vụ Sơn ở một thời gian, nơi đó non xanh nước biếc, giống như một ngôi làng cổ tách biệt với thế giới bên ngoài, người dân sống chân chất, thật thà, Chu Uẩn thậm chí còn nhớ mình hồi nhỏ đã quen không ít bạn tốt ở đó.

“Tiểu Uẩn, cậu có thể suy nghĩ lại không?” Xuất phát từ sự quan tâm dành cho bạn tốt, Bạch Đàm vẫn hy vọng cô đừng kích động nhất thời, “Túc Nguyên có môi trường việc làm tốt hơn và nhiều sự lựa chọn hơn, cậu về bên Khê Thương lương được bao nhiêu? Nếu thực sự có lối thoát thì năm đó dì Trình cũng sẽ không dốc hết sức chạy ra ngoài đúng không?”

Tính cách Bạch Đàm thẳng thắn có gì nói nấy, không bao giờ giấu giếm, có những lời chưa qua não đã nói ra miệng, nói xong lại nhận ra mình lỡ lời, đưa tay vỗ miệng: “Xin lỗi nhé, tớ…”

“Không sao, cậu chẳng qua là phân tích lợi hại cho tớ thôi mà.” Tay Chu Uẩn đặt trên vai cô ấy vẫn chưa buông xuống, “Mẹ tớ năm xưa rời khỏi làng cũng không hoàn toàn là để đi ra ngoài, bà ấy tưởng rằng mình đến thành phố lớn sẽ học được những thứ hữu ích, quay về dẫn dắt cả làng tìm ra một lối thoát, tiếc là bài học đầu tiên thành phố lớn dạy bà ấy là đừng dễ dàng tin tưởng người khác, ví tiền bị mất, chỉ có thể ở lại Túc Nguyên làm thuê kiếm tiền, cũng trong khoảng thời gian này quen bố tớ, sau đó thì như cậu biết đấy, kịch bản cũ rích nhưng lại đầy tình yêu, mẹ tớ vì tình yêu mà ở lại Túc Nguyên.”

Bạch Đàm chỉ từng xem ảnh bố mẹ Chu Uẩn, nụ cười hạnh phúc của gia đình ba người trong ảnh dù cách một lớp giấy mỏng manh cũng có thể cảm nhận được, tiếc là năm xưa tai họa ập đến liên tiếp khiến Chu Uẩn mất tất cả.

“Cậu muốn đi thì đi đi.” Bạch Đàm tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy vai Chu Uẩn, cho cô một cái ôm chúc may mắn “Tớ sẽ đến thăm cậu, đến lúc đó cậu phải bao ăn ở, tớ đến đó là để ăn chực thôi đấy.”

Có thể nói chuyện ăn chực một cách đường hoàng không nghe ra chút xấu hổ nào cũng chỉ có Bạch Đàm thôi.

Chu Uẩn vỗ nhẹ cánh tay cô ấy: “Còn muốn đi ăn tiệc lớn không?”

“Suýt nữa quên mất chính sự!” Bạch Đàm lập tức buông tay “Cậu đợi tớ một chút, tớ đi thay bộ quần áo đã.”

Cô gái hấp tấp vội vã rời đi, cả căn nhà vang vọng tiếng dép lê giẫm lên sàn nhà, tiếng “lạch bạch lạch bạch” không dứt.

Sau khi Chu Uẩn quay về thu dọn vali xong, thấy Bạch Đàm vẫn chưa ra, gọi một tiếng nói muốn dùng máy tính, Bạch Đàm cầm áo khoác che trước ngực, cửa phòng mở ra một khe nhỏ, lén lút nhìn Chu Uẩn.

“Cậu dùng đi, tiện thể sạc giúp tớ với.”

“Ăn khuya mà cũng phải long trọng thế sao?”

Cửa phòng đóng lại lần nữa, Chu Uẩn chuyển hướng đi ra phòng khách, máy tính xách tay để nghiêng trên ghế sofa, giao diện phát đang tạm dừng, là bộ phim nhỏ thể loại cưỡng chế yêu mà Bạch Đàm thích xem, nam chính là người mẫu nam nước ngoài. Chu Uẩn sở dĩ biết không phải vì sở thích giống nhau, mà là trong phòng ngủ của Bạch Đàm bày không ít ảnh của người này, thuộc về sự tồn tại mỗi tối trước khi ngủ phải hôn một cái mới có thể yên giấc.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn mở một trang web mới, nhập bốn chữ “Tin tức Túc Nguyên” vào khung tìm kiếm, ngoại trừ chuyện của Khương Nghiêm Bân, độ hot liên quan đến nhà họ Chu đã giảm xuống, Những tội ác Khương Nghiêm Bân gây ra lúc sinh thời, từng chuyện một bị người ta đào bới lên, từ một doanh nhân từ thiện có tiếng tăm tốt đến con chuột chạy qua đường người người đòi đánh, chưa đến một ngày, danh tiếng đảo chiều hoàn toàn.

Quả nhiên, bất cứ chuyện gì, trước mặt tư bản đều có thể xoay chuyển.

Chu Uẩn còn chưa xem xong, Bạch Đàm đã “loảng xoảng leng keng” từ phòng ngủ đi ra, đến phòng khách thì như con thỏ nhảy thoắt cái đã đến sau ghế sofa, tự tin lại đáng yêu gọi Chu Uẩn.

Cô quay đầu nhìn một cái, long trọng thì không đến mức chỉ là hơi khác người, giống như trang phục dân tộc nào đó, đi đường còn phát ra tiếng, lanh lảnh lại vui tai.

Chu Uẩn gập máy tính lại, nghiêng người đánh giá Bạch Đàm: “Cậu chắc chắn mặc thế này ra ngoài ăn khuya à?”

“Sao vậy? Chị đây là muốn làm nữ hoàng phố ăn đêm!” Bạch Đàm ưỡn ngực ngẩng đầu,”Không tồi chứ?”

Cô ấy đã thay rồi thì không định thay ra, Chu Uẩn không thích dội gáo nước lạnh, lập tức đưa ra phản hồi tích cực: “Đẹp, nữ hoàng phố ăn đêm danh xứng với thực.”

Hai người đang cười nói thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Bạch Đàm sợ đến mức lập tức chạy về phía phòng ngủ tưởng lại là ai đến bắt cô ấy.

Chu Uẩn quay đầu nhìn cô ấy một cái, đứng dậy đi về phía huyền quan.

Khu chung cư Kim Phong để đảm bảo an toàn cho mỗi hộ thuê, trên cửa đều có lắp đặt chuông cửa có hình, đối phương nếu không có ác ý tự nhiên sẽ không che camera.

Chu Uẩn đi về phía trước hai bước, qua màn hình hiển thị trên cửa nhìn thấy có một người đang đứng bên ngoài, sau khi nhìn rõ tướng mạo, do dự một lát vẫn chọn mở cửa đón tiếp.

Cửa mở ra, Chu Uẩn không cho cô ta cơ hội mở miệng trước: “Cô Ôn tìm đến đây bằng cách nào?”

Ôn Thanh Dữ không đến một mình, phía sau có một người đàn ông đi theo, cô ta quay đầu dặn dò người đàn ông: “Đưa vào đi.”

Người đàn ông vóc dáng cao lớn, nghe lệnh làm việc, Ôn Thanh Dữ vừa dứt lời, anh ta đã theo sát chen vào trong nhà, hai tay xách đầy đồ.

Bạch Đàm nghe thấy động tĩnh thò đầu ra thám thính tình hình, xác định không có nguy hiểm mới chậm chạp từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy ngoài cửa có một đại mỹ nữ đang đứng, trái tim hóng hớt bùng cháy hừng hực, đi lướt qua người đàn ông vào đưa đồ, chạy thẳng đến chỗ mỹ nữ.

“Vị này là?”

Chu Uẩn bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Bạch Đàm, nhàn nhạt giải thích: “Ôn Thanh Dữ.”

“Ôn Thanh Dữ là ai?” Bạch Đàm nghĩ rất lâu, cứ cảm thấy đã nghe cái tên này ở đâu rồi, nhất thời lại không nhớ ra.

“Không cần đau đầu tôi là ai, tôi sẽ không làm hại các cô.” Ôn Thanh Dữ gật đầu với người đàn ông “Anh xuống dưới lầu đợi tôi trước đi.”

Người đàn ông đi từ trong nhà ra, tiếng bước chân dần đi xa, cho đến khi cửa thang máy từ từ mở ra, người đàn ông vào thang máy, Ôn Thanh Dữ cũng nói rõ mục đích chuyến đi này.

“Có phiền nếu tôi vào ngồi một lát không?” Ôn Thanh Dữ mỉm cười nhạt “Hạ lão phu nhân bảo tôi qua đây đưa chút đồ.”

Bạch Đàm vừa định hỏi Hạ lão phu nhân là ai, Chu Uẩn đã nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay cô ấy nhẹ nhàng kéo người ra sau lưng “Mời vào.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...