Bạch Đàm với vẻ mặt ngơ ngác đi theo sau Chu Uẩn, vô tình liếc thấy những túi lớn túi nhỏ bày trên bàn ăn, ký ức bị bỏ qua dần dần hiện lại. Những thứ này đều là do người đàn ông vừa rồi xách vào, tặng nhiều đồ như vậy, không có việc gì thì không lên điện Tam Bảo, xem ra là có chuyện rồi.
“Hai người nói chuyện đi.” Bạch Đàm giữ nguyễn tắc người tới là khách, thuận miệng hỏi một câu “Cô Ôn đúng không? Cô uống trà hay cà phê?”
Ôn Thanh Dữ mỉm cười nhẹ nhàng: “Không cần phiền phức đâu, tôi nói vài câu rồi đi ngay, cảm ơn.”
“Tớ muốn một tách cà phê.” Chu Uẩn quay đầu nhướng mày “Làm phiền Bạch tổng rồi.”
Bạch Đàm còn lạ gì việc cô muốn làm chứ? Rõ ràng là muốn đuổi khéo cô ấy đi trước, cũng không biết là có bí mật gì tạm thời không thể cho cô ấy biết. Cô ấy nể mặt Chu Uẩn, chuyển hướng đi vào bếp bận rộn pha cà phê, nhường lại phòng khách cho họ.
Ôn Thanh Dữ nhìn quanh căn phòng một lượt, giọng điệu thân thiết như bạn bè: “Tìm cô cũng tốn chút công sức.”
“Với năng lực của Hạ lão phu nhân thì tìm tôi chắc không khó.” Chu Uẩn nói thẳng “Cô Ôn chi bằng có gì nói thẳng đi, chúng ta cũng không phải quan hệ gặp mặt để hàn huyên.”
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí nhảy múa dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn cây, từ từ rơi xuống gối ôm.
Ôn Thanh Dữ im lặng hồi lâu, nhẹ nhàng bày tỏ mục đích đến đây: “Hạ lão phu nhân nhờ tôi gửi chút đồ tẩm bổ cho các cô, chuyện lần này các cô đã chịu sợ hãi rồi.”
Chu Uẩn liếc nhìn bàn ăn chất đầy đồ, tầm mắt quay lại trên người Ôn Thanh Dữ, bốn mắt nhìn nhau: “Ngoài chuyện này ra thì sao?”
Ôn Thanh Dữ và Chu Uẩn coi như là gặp mặt lần thứ ba, ba lần gặp gỡ là ba cảm nhận khác nhau. Cô ta rất tò mò sự phóng khoáng trên người Chu Uẩn, đối với chuyện gì cũng không quan tâm, cho dù biết cô ta mang theo mục đích mà đến vẫn giữ tâm thế bình thản. Cộng thêm những vết thương trên người, dường như không phải bị thương trên người cô vậy, tùy ý xắn tay áo lên, vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa đơn đối diện với cô ta.
Văn Chú thích kiểu này sao?
“Hạ lão phu nhân muốn hỏi xem cô có tâm tư gì với A Chú?” Ôn Thanh Dữ lấy bút ghi âm từ trong túi xách ra đặt lên bàn trà “Bà ấy hy vọng sau khi cô Chu trả lời xong thì hãy nghe đoạn ghi âm này.”
Chu Uẩn liếc nhìn chiếc bút ghi âm dài màu đen trên bàn trà: “Đã đến đây rồi thì đừng bày vẽ mấy trò này nữa, mở luôn đi.”
Ôn Thanh Dữ không động đậy, dường như cử động một cái sẽ vi phạm mệnh lệnh của tổ chức, trở thành kẻ phản bội vậy.
Chu Uẩn nhìn vị trí cô ta đặt bút, bút ghi âm nằm ngay chính giữa bàn trà, rõ ràng là để cô thuận tiện lấy, diễn một vở kịch phủi sạch quan hệ, phàm là chuyện gì cũng giao cho cô tự quyết định.
Đối phương ám chỉ rõ ràng, Chu Uẩn cũng không thể để người ta chạy một chuyến uổng công, nương theo vở kịch của cô ta mà diễn tiếp. Cô rướn người cầm lấy bút ghi âm trên bàn trà, ấn nút hình tam giác, nghe thấy tiếng trao đổi của một nam một nữ phát ra từ bút ghi âm.
Giọng nam nữ rất quen thuộc.
Một người là của người cô quen thuộc không thể quen hơn… Văn Chú.
Một người không quen lắm nhưng đã từng nghe tiếng… Hạ Mẫn.
Hạ Mẫn: Nhìn xem chuyện cháu làm đi, đó là ông nội ruột của cháu đấy!
Văn Chú: Thì sao chứ?
Hạ Mẫn: Cháu không sợ người khác chê cười nhà họ Văn à? Huống hồ nhà họ Văn chia rẽ thì có lợi gì cho cháu?
Văn Chú: Chẳng qua là học đi đôi với hành, ông ấy dạy ra học trò xuất sắc lẽ ra nên cảm thấy vui mừng mới phải.
Hạ Mẫn: A Chú, bà biết cháu hận ông nội cháu, nhưng dù sao ông ấy cũng nuôi cháu lớn, cháu…
Văn Chú: Sai rồi, ông ấy còn định bồi dưỡng một người khác, đã không phải là lựa chọn duy nhất và có thể thay thế bất cứ lúc nào, thì cần gì phải nói chuyện tình cảm? Làm thuyết khách nhiều sẽ khiến người ta thấy phiền, bà hiểu rõ hơn cháu.
Trong bút ghi âm truyền đến tiếng động nhỏ, giống như tiếng ma sát giữa quần áo và ghế da, có lẽ là Văn Chú đứng dậy định đi.
Hạ Mẫn: Cháu cố ý tìm đứa con nuôi nhà họ Chu kia giúp đỡ, chắc là đã đưa không ít tiền nhỉ? Cũng thông minh đấy, với thân phận như cô ta, đưa một khoản tiền quả thực có thể giúp cháu làm tốt việc cháu cần.
Hạ Mẫn: Cháu lợi dụng cô ta tốn bao nhiêu tiền? Bà khuyên cháu tốt nhất nên đưa nhiều một chút, hạng người như bọn họ giỏi nhất là cắn ngược lại một cái, chưa biết chừng đến lúc đó lại đi ra ngoài nói năng lung tung, nhà họ Văn tuyệt đối không thể có bê bối.
Hạ Mẫn: Nhà họ Chu nuôi dưỡng cô ta mười mấy năm còn chưa nhìn rõ con người đứa con nuôi này, đừng để đến lúc người chơi chim ưng lại quên buộc dây, ngược lại để chim ưng bay mất, đến cuối cùng lại mừng hụt một phen.
Hạ Mẫn: A Chú, cháu cho bà một câu nói thật đi, rốt cuộc cháu có tâm tư gì với đứa con nuôi kia?
Văn Chú: Lợi dụng, tiền trao cháo múc.
Đoạn ghi âm đột ngột dừng lại, Chu Uẩn nghe xong tất cả, cho đến khi bút ghi âm truyền đến tiếng báo hiệu kết thúc, cô mới hoàn hồn, tùy tay ném bút ghi âm trở lại bàn trà, lực đạo kiểm soát vừa vặn, đồ vật rơi vững vàng trước mặt Ôn Thanh Dữ.
Hai tay cô đan vào nhau, đặt trên đầu gối trái đang vắt chéo: “Nghe xong rồi, Hạ lão phu nhân còn lời nào khác không?”
Trước khi đến, Ôn Thanh Dữ đã hình dung ra rất nhiều khả năng, duy chỉ không đoán được Chu Uẩn lại bình tĩnh như đang nghe chuyện của người khác, dáng vẻ ung dung tự tại thấp thoáng có vài phần bóng dáng của Văn Chú khi xử lý công việc.
Ôn Thanh Dữ nhìn chằm chằm bút ghi âm vài giây, cúi đầu khẽ cười, đồng thời những ngón tay thon dài cầm lấy bút ghi âm trên bàn trà “Cô không tức giận sao?”
Chu Uẩn rất thẳng thắn: “Ai nghe thấy bị người ta thừa nhận là lợi dụng mình thì đều không dễ chịu, nhưng tiền đề là giữa hai bên phải có tình cảm. Tôi và Văn tổng đúng như anh ta nói, tiền trao cháo múc, tức giận là không cần thiết. Cô về nói với Hạ lão phu nhân, quan hệ giữa tôi và Văn Chú không cần bà ấy bận tâm, càng không cần phiền cô chạy đến đây một chuyến để tuyên bố chủ quyền.”
Ôn Thanh Dữ vốn dĩ cũng không định chơi trò lập lờ nước đôi, Chu Uẩn đã thẳng thắn vạch trần, cô ta cũng vui vẻ bày tỏ mục đích thực sự khi đến đây: “Tôi thừa nhận không chỉ vì Hạ lão phu nhân nhờ vả, tôi sẵn lòng đến đây là muốn xem cô nghe thấy đoạn ghi âm này sẽ có bộ dạng gì.”
“Bệnh chung của người yêu thầm là bất kỳ người khác giới nào đến gần anh ta đều sẽ trở thành tình địch giả tưởng.” Chu Uẩn khẽ nhún vai, “Nếu không còn chuyện gì khác thì tôi không tiễn nữa.”
Dứt lời, đôi chân đang vắt chéo của Chu Uẩn từ từ hạ xuống, đứng dậy vòng qua bàn trà chuẩn bị rời đi.
“Chu Uẩn, nếu cô là sự tồn tại rất đặc biệt trong lòng Văn Chú, thì liệu giữa hai người có tương lai không?”
Chu Uẩn quay người nhìn cô ta, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên bút ghi âm trong tay Ôn Thanh Dữ, châm chọc cô ta: “Tôi nhớ âm thanh bút ghi âm phát ra rất rõ ràng, cô Ôn nghe không rõ sao?”
Ôn Thanh Dữ nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay v**t v* bút ghi âm, đối với câu trả lời của cô từ bình thản chuyển sang cười khẽ, vịn đầu gối đứng dậy: “Chu Uẩn, mong là cô thực sự không để tâm.”
Chu Uẩn đón lấy ánh mắt mang theo chút dò xét của cô ta, khác hẳn dáng vẻ ung dung vừa rồi, khóe môi nhếch lên thêm vài phần cố ý: “Cô đề phòng tôi cũng vô dụng, ngộ nhỡ Văn Chú thật sự thích tôi, anh ta muốn đến tìm tôi, cô nói xem tôi nên gặp hay là không gặp?”
Chu Uẩn cướp lấy quyền chủ động, giả vờ trầm ngâm: “Nếu tôi trở thành Văn phu nhân, sau này có phải không ai dám gọi tôi là con nuôi nữa không? Địa vị sẽ khác hẳn nhỉ?”
Sắc mặt Ôn Thanh Dữ dần lạnh đi: “Từ xưa đến nay người mặc long bào mà không giống thái tử thì nhiều vô kể, cho dù không nói rõ, sau lưng cũng sẽ bàn tán.”
“Sau lưng bàn tán là tự do của người khác, cái tôi muốn là bọn họ đứng trước mặt tôi buộc phải cúi đầu.” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn sắc mặt cô ta ngày càng cứng ngắc, trêu chọc “Cẩn thận nhé, có thể tôi sẽ thực sự ra tay đấy, ai lại muốn bỏ qua cái ngân hàng di động chứ?”
“Cô không sợ tôi ghi âm lại để A Chú nghe thử tâm tư của cô đối với anh ấy sao?” Ôn Thanh Dữ cúi người xách túi xách trên ghế sofa lên “Cô Chu, mắt nhìn người của A Chú chưa bao giờ tệ.”
Dứt lời, Ôn Thanh Dữ khẽ gật đầu, xách chặt túi xách vòng qua phía bên kia bàn trà rời đi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn không quay đầu lại, nghe tiếng giày cao gót phía sau giẫm trên sàn nhà phát ra tiếng lanh lảnh, canh đúng lúc trước khi Ôn Thanh Dữ mở cửa phòng thì lên tiếng gọi lại: “Cô Ôn.”
Ôn Thanh Dữ nghe tiếng quay đầu lại, trầm tĩnh đợi Chu Uẩn nói hết câu.
“Giúp tôi nhắn với Văn Chú một câu.”
“Gì cơ?”
Chu Uẩn nhìn cô ta nở nụ cười rất nhạt: “Kỹ thuật hôn của anh ta khá tệ, kiến nghị lần sau tìm người luyện tập thêm.”
Ôn Thanh Dữ cứng đờ tại chỗ, cánh cửa chưa mở vì lực đạo trên tay đột ngột tăng mạnh, không hề báo trước mà mở ra, tiếng “két” vang vọng nơi hành lang trống trải, âm thanh lớn như tiếng chuông.
Chu Uẩn lê dép chậm rãi đi về phía huyền quan, đến trước mặt Ôn Thanh Dữ bước chân hơi dừng lại, ngay trước mặt cô ta nghiêng người đẩy cánh cửa lớn đã có khe hở ra, không gian lập tức mở rộng.
“Đi thong thả.” Chu Uẩn cụp mắt liếc nhìn đôi giày cao gót bản giới hạn dưới chân cô ta “Mang giày đắt tiền đến đâu vào nhà người khác cũng phải cởi giày, đây là phép lịch sự cơ bản nhất, không tiễn.”
Cửa lớn đóng lại lần nữa, tiếng khóa cửa khiến Bạch Đàm đang trốn trong bếp cẩn thận thò đầu ra nghe ngóng tình hình, thấy Chu Uẩn đi từ huyền quan vào, nhỏ giọng lầm bầm: “Đi rồi à?”
“Nếu không thì sao? Ở lại cậu mời ăn khuya à?”
“Vậy thì thôi, tớ đi ra ngoài cùng hai người, tỷ lệ người quay đầu nhìn đều tập trung hết vào hai người, thế thì còn đâu niềm vui ăn khuya nữa?”
Chu Uẩn khoanh hai tay trước ngực dựa vào tường: “Cậu mặc bộ này ra ngoài thì không ai cướp được hào quang của cậu đâu, yên tâm.”
“Này, vừa rồi tớ ở trong bếp nghe rõ mồn một, Ôn Thanh Dữ lặn lội đường xa đến đây chỉ để cho cậu nghe ghi âm thôi sao? Còn nói cái gì Hạ lão phu nhân bảo cô ta đến, không phải là cô ta tự muốn đến rồi mượn danh nghĩa Hạ lão phu nhân chứ?”
Chu Uẩn buông tay xuống đi thẳng qua người Bạch Đàm vào bếp, đối với câu hỏi của cô ấy thì hờ hững nói: “Ôn Thanh Dữ không ngốc như vậy, cô ta đến đây quả thực là do Hạ lão phu nhân sai bảo, có điều xuất phát điểm của hai người giống nhau, chẳng qua là muốn tớ nhận rõ hiện thực, thân phận khác biệt với Văn Chú.”
Bạch Đàm nhìn cô bận rộn bên trong, ghé vào khung cửa tiếp tục hóng hớt: “Cậu và Văn tổng thực sự có gì à?”
Chu Uẩn đặt chiếc cốc cà phê vừa lấy từ trong tủ xuống, quay đầu ném cho Bạch Đàm ánh mắt “cạn lời”: “Cậu không nghe thấy nội dung trong bút ghi âm à?”
“Nghe thấy rồi.” Bạch Đàm dịch chuyển từng chút một về phía trước, sợ mình bỏ lỡ tin tức giật gân “Cậu không tức giận sao? Đổi lại là tớ nghe thấy người khác chính miệng thừa nhận lợi dụng tớ, thế hóa ra những hành động tốt với tớ trước kia chẳng phải đều là giả dối sao?”
Chu Uẩn quay lưng về phía Bạch Đàm, nhẹ nhàng v**t v* thân cốc. Trong đầu lướt qua những hình ảnh khác nhau, về những chuyện giữa cô và Văn Chú trong khoảng thời gian này.
Cùng nhau ăn mì, xử lý vết thương cho cô, bữa cơm gia đình chống lưng cho cô, còn có một số cử chỉ thân mật…
Hóa ra đều là lợi dụng.
“Tiểu Uẩn?”
“Hả?”
Bạch Đàm nghi hoặc nói: “Tớ gọi cậu mấy tiếng rồi, sao cậu không trả lời tớ?”
Chu Uẩn lơ đãng nắm chặt chiếc cốc, dịch sang phải hai bước, kiễng chân lấy lọ thủy tinh đựng hạt cà phê, giả vờ bình tĩnh giải thích: “Tớ đang nghĩ nên uống cà phê hòa tan hay là xay tươi.”
“Xay tươi đi, mùi vị đậm đà hơn chút.” Bạch Đàm đi vào bếp “Tớ mới đổi máy, chắc cậu không biết dùng lắm, để tớ giúp cậu.”
“Được.” Chu Uẩn giao lọ thủy tinh kín trong tay cho Bạch Đàm.
“Tiểu Uẩn, tớ nói thật cậu đừng giận nhé,” Bạch Đàm mở nắp, cười gượng nói “Lúc đầu tớ tưởng Văn tổng đối xử khác biệt với cậu là muốn theo đuổi cậu, không ngờ… Haizz, không sao, sau này cậu còn có thể gặp được người xuất sắc hơn.”
Chu Uẩn nghe mà bật cười, lưng dựa vào cạnh bàn, dáng vẻ đầy hứng thú: “Cậu giới thiệu cho tớ đi, yêu cầu không nhiều chỉ ba điểm thôi, gia sản kếch xù, công việc ổn định, đẹp trai.”
Bạch Đàm cầm nắp đậy gõ thẳng vào tay Chu Uẩn: “Tuy nói trời chưa sáng nhưng cậu cũng không đến mức vẫn còn nằm mơ chứ? Ba điểm yêu cầu cậu đưa ra chẳng phải chính là bản thân Văn tổng sao?”
“Vậy à?” Chu Uẩn giả vờ rất khó chịu “Xem ra tớ hết hy vọng rồi, hồng nhan tri kỷ của người ta vừa tìm đến tận cửa.”
“Cậu thôi đi, tớ thấy cái khí thế vừa rồi của cậu khá giống chính cung đấy, đừng nói Ôn Thanh Dữ, tớ nhìn cũng thấy tức.”
Chu Uẩn nhìn cô ấy bận rộn mở máy, nghĩ đến việc mình sắp rời khỏi Túc Nguyên rồi, liền đưa ra một đề nghị táo bạo nhất cuộc đời: “Đến quán bar Mint không?”
“Hả?” Bạch Đàm nghi ngờ mình nghe nhầm “Đó là quán bar đắt nhất Túc Nguyên đấy, cậu điên rồi à?”
“Hiếm khi tớ điên một lần, cậu không muốn thì coi như tớ chưa nói.”
“Đừng, đại gia mời khách, tớ chắc chắn đi.”
Bạch Đàm đặt cốc xuống, vịn vai Chu Uẩn đẩy người ra ngoài: “Làm gì có ai đi quán bar mặc như cậu chứ, tớ chọn cho cậu vài bộ, đảm bảo tối nay cậu là tâm điểm.”
Chu Uẩn nương theo lực đẩy của cô ấy chậm chạp đi về hướng phòng ngủ, ý cười rõ ràng: “Đừng, tối nay tớ làm nền cho Bạch tổng, làm lá xanh* là được rồi.”
Làm lá xanh*: Chu Uẩn đang xem Bạch Đàm là bông hoa là trung tâm, mình chỉ là chiếc lá làm nền là được rồi
Một trong những sở thích lớn nhất của Bạch Đàm là mua quần áo, trong tủ treo rất nhiều bộ quần áo còn chưa cắt mác, cô ấy mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ, treo quần áo lần lượt theo độ dài, càng về sau quần áo càng dài.
Lúc đầu Bạch Đàm kén cá chọn canh chọn một chiếc váy sequin siêu ngắn gợi cảm chỉ dài đến mông, Chu Uẩn chỉ mới ướm thử váy lên người, trong nháy mắt đã nổi da gà, quả quyết từ chối.
Chiếc thứ hai là váy bó màu trắng, độ dài thì tốt hơn chiếc thứ nhất nhiều, nhưng mặc vào thì lộ hết dáng người, bước vào quán bar thì chắc chắn sẽ trở thành sự lựa chọn đầu tiên của những kẻ săn mồi, Chu Uẩn từ chối lần nữa.
Bạch Đàm hạ quyết tâm tối nay phải biến Chu Uẩn trở thành tâm điểm khiến ai nấy đều phải trầm trồ kinh ngạc, nên lại chọn một chiếc váy lụa màu xám dài đến đầu gối nhưng cổ khoét sâu chữ V, không thương lượng bắt Chu Uẩn thử.
Chu Uẩn hết cách, nhận lấy váy mặc thử một chút, hơi cúi đầu là cảnh xuân trước ngực lộ hết, hở quá nhiều, cô không thể chấp nhận, dưới ánh mắt tóe lửa của Bạch Đàm kiên quyết cởi váy ra, đổi tiếp.
“Được, để tớ xem Chu đại tiểu thư cậu có thể chọn ra bộ nào xuất sắc!” Bạch Đàm chống nạnh đứng bên tủ quần áo, đôi mắt đó b*n r* tia lửa chỉ chực chờ bùng nổ, nhìn Chu Uẩn chậm chạp chọn tới chọn lui trong tủ, hít sâu một hơi.
Trong vô vàn váy vóc, Chu Uẩn chọn chiếc váy hai dây màu xanh ngọc lục bảo cuối cùng, phía sau thiết kế hở lưng, dây mảnh cùng tông màu thắt lại khiến đường eo trông rất nhỏ, sau khi mặc vào trọng tâm thị giác sẽ vô thức đặt lên tấm lưng gợi cảm.
Bạch Đàm vậy mà không kìm được vỗ tay: “Mỹ nhân, mắt nhìn của cậu độc thật đáy, bộ này cực kén dáng, mập hơn một chút xíu thôi cũng không mặc ra hiệu quả tốt đâu.”
“Vậy sao?” Chu Uẩn cảm nhận chất vải rủ xuống mịn màng trong lòng bàn tay, tràn đầy tự tin “Thử thách một chút cũng không sao.”
Cùng lúc đó, quán bar Mint loạn thành một đống, đối với ông chủ lớn đột nhiên ghé thăm, trái tim của toàn bộ nhân viên trực ca đêm nay đều treo lên tận cổ họng, tưởng rằng ông chủ lớn đột kích kiểm tra công việc.
Đặc biệt là quản lý phản ứng rõ ràng nhất, khoảnh khắc nhìn thấy Tưởng Đình Dã nói năng cũng không lưu loát nữa: “Tưởng tổng, ngọn gió nào thổi anh đến đây vậy? Anh đến gọi một cuộc điện thoại là được, tôi lập tức sắp xếp cho anh!”
Tưởng Đình Dã nghiêng người ra hiệu cho quản lý nhìn người khoan thai đến muộn phía sau: “Vị kia là ai không cần tôi nói nhiều chứ? Đi lấy rượu ngon nhất đến đây.”
“Vâng vâng vâng, tôi chắc chắn sắp xếp ổn thỏa, anh cứ yên tâm.” Quản lý nịnh nọt nói “Tôi đã sắp xếp cho anh phòng bao tầng hai, gian anh thường đến ấy.”
“Đi đi.” Tưởng Đình Dã quay đầu nhìn Trì Học Nhiên đi bên cạnh Văn Chú, trông cứ như đàn em đi theo trả tiền, châm chọc anh ta “Trì tổng tối nay mang tiền không đấy? Chỗ tôi tiêu dùng không rẻ đâu.”
Trì Học Nhiên nhướng mày thật cao: “Thu nhập một đêm bao nhiêu mà không có tiền mời rượu bọn tôi? Huống hồ không phải cậu hẹn tôi và A Chú ra sao? Cậu keo kiệt chết đi được!”
Tưởng Đình Dã không có việc gì thì thích trêu chọc Trì Học Nhiên, thấy anh ta nhảy dựng lên thì tâm trạng rất tốt, tầm mắt rơi trên người Văn Chú, nhìn bộ dạng không mấy hứng thú của anh, trêu chọc: “Tôi nói này Văn tổng, lời đồn bên ngoài sẽ không phải là thật chứ? Cậu long thể bất an à?”
Lời này nói vừa uyển chuyển vừa trực tiếp, chọc cho Trì Học Nhiên đứng bên cạnh cười trộm, giơ ngón tay cái với Tưởng Đình Dã.
“Sao?” Văn Chú liếc xéo anh ta “Muốn giới thiệu à?”
“Văn tổng cậu mắt nhìn cao bao nhiêu, tôi có giới thiệu thì cũng…” Lời Tưởng Đình Dã chưa nói xong, ánh mắt đã bị một màu xanh tươi sáng thu hút “Vãi!”
Trì Học Nhiên lần theo tầm mắt anh ta quay người đánh giá, ánh mắt lơ đãng cuối cùng dừng lại ở một bóng dáng yểu điệu, thốt lên một tiếng còn hơn cả Tưởng Đình Dã: “Vãi chưởng!”
Văn Chú đã vượt qua họ đi lên bậc thang, đợi lâu không thấy ai, quay người giục: “Có đi không?”
Trì Học Nhiên dùng ngón trỏ cọ qua cằm, quay đầu nhắc nhở: “Hình như nhìn thấy người quen rồi.”
Ở quán bar Mint nhìn thấy người quen không phải chuyện hiếm, Văn Chú không để trong lòng, sự kiên nhẫn dần cạn kiệt: “Thì sao?”
Tưởng Đình Dã tiếp lời: “Người này cậu cũng biết.”
Được anh ta nhắc nhở, mi mắt đang rũ xuống của Văn Chú lơ đãng ngước lên, đôi mắt sâu thẳm chuẩn xác khóa chặt bóng dáng yêu kiều mềm mại kia trong sàn nhảy hỗn loạn đang lắc lư.
