Vạt váy hơi giống đuôi cá đung đưa lắc lư theo bóng người giống như chú cá bơi trong nước, bất cứ ai muốn đến gần, ngay lập tức sẽ chạy trốn.
Văn Chú hai tay đút túi quần lẳng lặng nhìn một loạt hành động của ai đó sau khi được mời vào sàn nhảy, bình một câu “xử lý điêu luyện” cũng không quá đáng. Những người đàn ông cố gắng đến gần cô, những bàn tay heo muốn ăn đậu hũ, không một ai thực hiện được, thỉnh thoảng còn có thể hóa giải rắc rối khi bạn bè bị người ta quấn lấy.
Trước mặt anh thì đề phòng, đấu trí, mặt chẳng mấy khi cười, thế mà hòa vào sàn nhảy lại vui như nở hoa rồi.
Trì Học Nhiên và Tưởng Đình Dã trao đổi ánh mắt, hai người đều không muốn chủ động mở miệng, ai hỏi người đó xui xẻo, ai lại không biết điều đi nghe ngóng chuyện bát quái vào lúc này chứ, chưa biết chừng Văn Chú sẽ quay đầu đi thẳng ngay tại chỗ.
Trì Học Nhiên cười ha hả đánh trống lảng sang chuyện khác: “A Dã, quản lý quán bar của các cậu bây giờ làm việc chậm chạp thế? Mấy anh em đợi đến bây giờ phòng bao còn chưa xong? Hóa ra ông chủ lớn đích thân đến quán của mình cũng phải lấy số xếp hàng à?”
Tưởng Đình Dã liếc nhìn Văn Chú, ánh mắt khẽ chuyển rơi trên người Trì Học Nhiên, trả lời đầy ẩn ý: “Phòng bao sắp xếp xong rồi, chỉ là không biết đi hay là không đi, A Chú cậu nói xem?”
“Cậu nói xem?” Văn Chú rũ mắt liếc nhìn Tưởng Đình Dã đang đứng thấp hơn mình một bậc thang “Cậu quyết định.”
“Tôi quyết định à?” Tưởng Đình Dã khẽ nhếch môi, vẫy vẫy tay với người quản lý đang chậm chạp đi tới “Không cần sắp xếp phòng bao, ghế lô* đằng kia là được.”
Ghế lô*: kiểu ghế sofa dài thường được gắn cố định trong các quán
Quản lý nhìn theo hướng cằm Tưởng Đình Dã chỉ, ghế lô đó đã có người đặt trước, xem ra phải đền bù chút ít để sắp xếp cho người ta vào phòng bao. Quản lý lập tức nhận lời: “Được, tôi bảo người sắp xếp ngay, các vị cứ qua đó trước, lát nữa rượu sẽ được mang lên.”
Văn Chú xoay người bước qua một tầng sảnh rồi tiếp tục đi lên hai bậc thang nữa, đến khu ghế lô mà Tưởng Đình Dã nói. Đây là chỗ ngồi nửa thông tầng, có thể nhìn rõ động tĩnh ở sảnh tầng một, ngay phía trước là lan can chạm khắc rỗng, ghế sofa hình vòng cung sáu chỗ ngồi cùng hai ghế đơn đặt hai bên, bố cục khá giống phòng bao, chỉ là không gian chật hẹp hơn, không có sự riêng tư. Người chịu đặt ghế lô đa phần là để “tìm kiếm”, còn tìm kiếm cái gì thì đó là bí mật công khai mà những người đến đây đều ngầm hiểu.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Bọn họ vừa ngồi xuống, Trì Học Nhiên là người đứng dậy đầu tiên đi đến bên lan can, khuỵu gối, hai tay chống lên lan can nhìn không khí náo nhiệt dưới lầu, giống như máy phát thanh thời gian thực cập nhật động thái bên dưới bất cứ lúc nào.
“Cậu đừng nói chứ bây giờ cảm giác mọi người nhảy cũng cũng khá đấy, nhìn mấy người trong sàn nhảy xem còn biết uốn éo hơn cả bánh quẩy.”
“Đây cũng là do tiểu gia tôi bây giờ tu tâm dưỡng tính rồi, nếu không tôi tuyệt đối là Vua nhảy của Mint!”
“Ây da, tôi đã sớm nhận ra là tay ca sĩ chính quán bar của A Dã trêu hoa ghẹo nguyệt mà, mắt sắp dính lên người Chu Uẩn rồi kìa, ê ê ê! Ra tay rồi ra tay rồi!”
Trước khi đứng dậy, Tưởng Đình Dã liếc nhìn Văn Chú, cái tên này đúng là bất cứ lúc nào cũng giữ bộ dạng lạnh nhạt bất di bất dịch, vừa rồi ánh mắt ở tầng một cứ như đùa giỡn, hóa ra là không để trong lòng, xem ra là anh ta nghĩ nhiều rồi.
“Cậu cứ như con khỉ la lối om sòm làm cái gì thế?” Tưởng Đình Dã ung dung đi đến bên cạnh Trì Học Nhiên, cố ý cách ra khoảng cách hai bước chân, đề phòng Trì Học Nhiên hú lên, nhìn theo hướng ngón tay anh ta chỉ xuống dưới.
Trung tâm sàn nhảy chẳng khác nào quần ma loạn vũ, đa số mọi người chỉ thuần túy đến cho đủ số, chen chúc một chỗ giơ cao hai tay uốn éo, cố tạo ra vẻ thư giãn và phóng túng, nhưng thực chất cả cơ thể đều đang căng cứng, tìm kiếm một giá trị trung bình giữa việc buông thả và có nên buông thả bản thân hay không, cuối cùng thành ra chỗ nào cũng toát lên vẻ gượng gạo.
Nhưng có một chỗ khác biệt, nằm ở rìa sàn nhảy, nơi đó dường như hình thành một bức tường chắn tự nhiên với xung quanh. Tay chơi guitar có tỷ lệ được tiền tip cao nhất quán bar đang vây quanh Chu Uẩn, chủ động biểu diễn một khúc cho cô và bạn cô, dáng vẻ lả lơi khác xa với hình tượng anh ta duy trì ngày thường, đến mức Tưởng Đình Dã cũng không nhìn nổi nữa.
“Thằng nhóc này, bình thường ra vẻ cao ngạo bán nghệ không bán thân, lúc này lại biết tán gái hơn ai hết.”
“Tra nam.” Trì Học Nhiên nhướng mày “Thằng nhóc này có tài nghệ đấy, chưa biết chừng Chu Uẩn lại thích kiểu này thật, ngộ nhỡ tối nay bị thằng nhóc này câu thành công, người đầu tiên tôi gọi điện thoại báo là Chu Vực.”
Tưởng Đình Dã lườm anh ta một cái: “Nhà họ Chu hai ngày nay chuyện rắc rối cứ ập đến liên tiếp. Lúc trước để bảo vệ Chu Uẩn, để mọi người đừng tưởng cô ấy không cha không mẹ dễ bắt nạt nên mới đổi sang họ Chu, cũng giống như bùa hộ mệnh vậy. Bây giờ tuyên bố với bên ngoài rồi, không thừa nhận quan hệ nhận nuôi, cậu gọi điện bảo Chu Vực đến không sợ người ta chụp được đăng lên mạng lại đổ thêm dầu vào lửa à? Biết làm người chút đi đi!”
Trì Học Nhiên bị chặn họng không nói nên lời, biểu cảm nhỏ vốn dĩ vốn đang tin tưởng mình làm việc tốt giờ như vừa nuốt phải ruồi, bĩu môi quay lại ghế lô, nhìn Văn Chú mở rượu, cái vẻ ỉu xìu lại phấn chấn trở lại: “A Chú, dù sao chúng ta và Chu Vực quan hệ cũng khá tốt, cậu không định tạm thời đóng vai anh trai một chút sao? Tôi thấy tên nhóc kia không ổn lắm.”
Văn Chú đặt chai rượu vang đỏ xuống, liếc nhẹ anh ta: “Thích phổ độ chúng sinh như vậy, cậu nên đi xem bói đi.”
“Mẹ kiếp, tôi đây không phải là vẫn còn tính người sợ em gái người ta chịu thiệt sao, dù sao tôi và Chu Uẩn cũng gặp nhau mấy lần, bình thường gặp mặt cô ấy còn gọi tôi một tiếng anh Học Nhiên, cũng không thể giả mù không nhìn thấy.”
Văn Chú nâng ly chân cao hướng về phía ánh sáng kiểm tra độ sạch sẽ, thủy tinh trong suốt phản chiếu khuôn mặt sốt sắng của Trì Học Nhiên, anh đặt ly rượu xuống rót cho mình một ly rượu vang đỏ, hoàn toàn không quan tâm đưa ra câu trả lời: “Vậy thì anh Học Nhiên đi thích hợp hơn đấy.”
Trì Học Nhiên tức giận trừng mắt nhìn anh: “Cậu đúng là chuyện gì không nên nói thì lại nói, dạo này tôi bị ông già quản chặt lắm, gây thêm rắc rối gì nữa thì hai người đừng mong gặp lại tôi.”
Tưởng Đình Dã dựa lưng vào lan can nghe rõ mồn một, cười anh ta: “Trì tiểu gia còn biết sợ sao? Được rồi nói chuyện chính đi, người dưới lầu kia là ca sĩ thường trú của quán bar chúng tôi, là một tay chơi guitar rất cừ, gần đây khá thiếu tiền nên mấy tối nay đều là cậu ta ở đây, ý tôi muốn nói, chắc các cậu đều hiểu.”
“Chết tiệt!” Trì Học Nhiên là người đầu tiên phỉ nhổ một tiếng “Hóa ra là muốn câu phú bà à! Tính toán hay đấy chứ!”
“Câu phú bà là thật, trêu hoa ghẹo nguyệt cũng là thật.” Tưởng Đình Dã nhìn Văn Chú cười nói “A Chú, thật sự không quản à?”
Hai người bọn họ kẻ tung người hứng, nói bóng nói gió cộng thêm châm ngòi thổi gió, chính là để anh gật đầu một cái hoặc cho một câu trả lời. Văn Chú biết chút thủ đoạn vặt vãnh của bọn họ, nhấp một ngụm rượu vang đỏ không nói gì cả, bình tĩnh khiến hai người còn lại không moi được chút tin bát quái nào.
Trì Học Nhiên khẽ ho một tiếng, giống như đang luyện giọng chuẩn bị cho việc uống rượu tiếp theo, cầm lấy chai rượu vang đỏ trước mặt Văn Chú bắt chước rót cho mình một ly “Haizz, Chu Uẩn cũng thảm thật, những năm trước bị vu oan, khó khăn lắm mới dũng cảm vạch trần tội ác của Khương Thiên Doanh, thế này thì hay rồi, nhà họ Chu dứt khoát làm rõ chưa từng nhận nuôi, pha xử lý này quá kinh tởm, một chút tình nghĩa cũng không lưu lại.”
Tưởng Đình Dã quay đầu nhìn động tĩnh ở tầng một, cố làm ra vẻ xem kịch: “Xem ra tay guitar câu thành công rồi, bây giờ các cô gái nhỏ có phải đều thích kiểu đàn ông da trắng thịt mềm đó không?”
Trì Học Nhiên xuất phát từ sự tò mò đứng dậy đi qua, đến gần lan can nhìn rất rõ: “Không phải chứ, mắt nhìn của Chu Uẩn tệ thế sao? Đặt trước mặt cô ấy, cô ấy không ưng, lại thích loại đó?”
Mí mắt mỏng của Văn Chú khẽ nâng: “Trước mặt cô ấy loại nào?”
“Tôi nè!” Trì Học Nhiên đáp dứt khoát “Một người đàn ông chất lượng như tôi cô ấy còn không ưng.”
“Cậu?” Văn Chú đặt ly rượu xuống, đứng dậy, từ từ đi đến bên lan can, nhìn chằm chằm động tĩnh dưới lầu, lơ đãng nói “Cậu cùng lắm chỉ được coi là lợn rừng.”
Trì Học Nhiên còn chưa hiểu ra mùi vị gì, Văn Chú đã để lại cho anh ta một bóng lưng tiêu sái. Anh ta chỉ vào bóng lưng hỏi Tưởng Đình Dã: “Ai là lợn rừng? Cậu ta có ý gì?”
Tưởng Đình Dã dùng đầu lưỡi đá nhẹ hàm trên, phát ra tiếng tặc lưỡi tanh tách, ngứa đòn nháy mắt với Trì Học Nhiên một cái: “Tôi chỉ biết nguyên văn là lợn rừng không ăn được cám mịn (đồ ngon).”
“Cần cậu nói à? Tôi cũng biết nguyên văn, vấn đề là cậu ta mắng tôi là lợn rừng thì cậu ta là cái gì? Hài hước nhỉ!”
“Không phải đâu.” Tưởng Đình Dã ân cần phân tích “Dựa theo sự hiểu biết của tôi về Văn Chú, cậu là lợn rừng, còn cậu ta là cám mịn.”
“…”
“Cám mịn” không hề biết hai người ở khu ghế lô hiểu thế nào về lời nói của mình, anh đang đi về phía sàn nhảy, vệ sĩ mặc thường phục lẩn trong đám đông nhưng ánh mắt đã bám sát theo, để ý xung quanh, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Chu Uẩn từ chối lời mời uống rượu của đối phương, nhưng Bạch Đàm cũng không biết là lên cơn gì, nhìn người đàn ông với vẻ mặt sùng bái mù quáng. Sau vài câu giao lưu ngắn ngủi, biết được đối phương tên là A Bố, liền phát điên vì hồng nhan, hào phóng nói mời khách, trận thế đó khiến Chu Uẩn tưởng tối nay cô ấy định “cắt tiết” (tốn tiền) rồi.
A Bố là nhân viên nội bộ, nói với đồng nghiệp một tiếng, tìm cho họ một chỗ ngồi bốn người, loại ghế sofa cứng hai người một hàng.
Chu Uẩn tưởng Bạch Đàm chắc chắn sẽ ngồi cùng mình, nhấc chân định đi qua, thì nghe thấy Bạch Đàm không có nghĩa khí gọi A Bố ngồi xuống, mượn danh nghĩa xem chỉ tay.
Chu Uẩn rất cạn lời, sau khi ngồi xuống thấy Bạch Đàm nóng lòng không đợi được đưa tay ra cho A Bố xem, vạch trần: “Quán bar ánh sáng tối thế này cũng có thể xem chỉ tay, mắt tốt thật.”
A Bố tự tin cười: “Không giấu gì cô, bình thường tôi còn nhận việc về mảng này, làm ăn cũng được, cô nếu không tin lát nữa xem xong cho cô ấy, tôi xem giúp cô.”
Chu Uẩn gật đầu qua loa, gọi phục vụ lấy một ly nước lọc, nhìn hai người đối diện khoảng cách ngày càng gần, dính lấy nhau đến mức không nỡ nhìn.
Nước lọc ở quán bar là nước lạnh, uống hai ngụm xuống bụng, lông tóc toàn thân Chu Uẩn dựng đứng, rụt vai lại, chán nản chống cằm xem họ nói về việc xem chỉ tay như thế nào và kết quả sau khi xem xong.
Bạch Đàm: “Nói như vậy đường tình duyên của tôi khá dài sao?”
A Bố: “Dài thì dài, nhưng ở giữa có rẽ nhánh nhìn thấy chưa? Chứng tỏ đoạn giữa vẫn sẽ trắc trở, trước đây tôi từng xem giúp một quý cô, cô ấy yêu vài mối tình đều thất bại, chính là đường vân có nhánh, định sẵn là trắc trở.”
Bạch Đàm khá căng thẳng: “Vậy phá giải thế nào? Chỉ có thể mặc kệ nó xảy ra sao?”
A Bố cười cười: “Núi Phù Linh ở Túc Nguyên cực kỳ linh nghiệm, đặc biệt là vị đại sư kia, rất nhiều người tìm ông ấy giải hạn, có điều là phải tốn tiền.”
Chu Uẩn tay phải chống cằm, cả người tỉnh táo hẳn: “Cô ấy có tiền, bà chủ công ty đấy.”
Bạch Đàm trừng mắt nhìn cô hung dữ.
A Bố nghe vậy vỗ nhẹ lòng bàn tay Bạch Đàm: “Như cô thì bốn năm mươi nghìn là được rồi.”
Bạch Đàm không tiếp lời, ngược lại dẫn chủ đề sang người Chu Uẩn: “A Bố, anh xem cho Tiểu Uẩn đi.”
Ánh mắt A Bố khẽ chuyển rơi trên người Chu Uẩn, đưa tay về phía cô: “Tôi xem giúp cô.”
Vì đã đồng ý từ trước nên Chu Uẩn nhất thời không tiện từ chối, do dự hai giây đưa tay ra cho anh ta xem.
A Bố rất nghiêm túc, còn nghiêm túc hơn lúc xem cho Bạch Đàm, tốc độ cũng chậm hơn chút, đầu ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* lòng bàn tay Chu Uẩn, cau mày cũng không biết là nhìn ra cái gì rồi.
Dáng vẻ thần thần bí bí khiến Bạch Đàm không nhịn được nhìn thêm hai lần, càng nhìn càng thấy không ổn, đang định ngắt lời, tầm mắt lơ đãng liếc một cái, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang sải bước đi tới, mắt hạnh trợn tròn, sững sờ hai giây, ra sức chớp mắt nhìn lại lần nữa, bóng dáng đó không những không biến mất mà ngược lại càng đi càng gần, cho đến khi gần ngay trước mặt, khuôn mặt rõ ràng đập vào trong mắt.
Bạch Đàm mím chặt môi, nuốt nước bọt mất tự nhiên, cổ họng bỗng nhiên khô khốc, cũng mặc kệ nước là của ai, bưng lên tu mạnh một ngụm, cố nén sự khó chịu ở cổ họng do uống nước quá nhanh xuống, mặt đỏ bừng, nhắc nhở thân thiện: “Xem gần xong rồi chứ?”
Chu Uẩn tự nhiên hiểu thành ai đó đang ghen, đặt cả tay trái lên bàn, nhướng mày với Bạch Đàm: “Tớ xem cả hai tay.”
A Bố cười giải thích: “Nam tả nữ hữu, một tay là được, tình duyên của cô tương đối mà nói không trắc trở lắm, có điều bắt đầu không thuận lợi, về sau sẽ tốt hơn.”
“Chuẩn vậy sao?”
Giọng nam trầm thấp bất ngờ vang lên thu hút sự chú ý của hai người còn lại, Bạch Đàm đưa tay lẳng lặng che mặt bên trái, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại.
Chu Uẩn nằm mơ cũng không ngờ, mới định không bao giờ qua lại với Văn Chú nữa, lại gặp nhau ở quán bar. Cô rất chắc chắn điện thoại đã hỏng, định vị không thể nào tìm được, vậy sao anh lại ở đây?
A Bố nhìn bên cạnh rồi nhìn đối diện, hai người không giống gặp người quen mà giống gặp ma hơn, anh ta chủ động nói: “Tiên sinh, cần chỗ ngồi có thể hỏi nhân viên phục vụ đằng kia.”
“Mời uống một ly có phiền không?” Văn Chú giơ tay ra hiệu với nhân viên phục vụ, đợi đối phương đến gần thì hào phóng nói “Lấy loại tốt nhất ra đây.”
A Bố thân là nhân viên quán bar tự nhiên biết hàm lượng vàng của ba chữ “loại tốt nhất” nặng bao nhiêu, giống như từng xấp tiền đập thẳng vào mặt, còn là loại đập đến mũi bầm mặt sưng.
Rượu đắt nhất ở quán bar Mint là bộ sưu tập cá nhân của ông chủ, ngoại trừ chất lượng, đắt ở niên hạn*, là trân phẩm hiếm có, phải là người có tiền và biết thưởng rượu mới nỡ lấy, giá một chai bảy con số, số tiền người thường cả đời chưa chắc kiếm được, đối với người giàu chẳng qua chỉ là tiền tip tiêu khiển.
Niên hạn*: năm sản xuất
Văn Chú thấy Chu Uẩn vẫn không động đậy, đợi nhân viên phục vụ bưng rượu vang đỏ và ly rượu đặt lên bàn xong, biết rõ còn hỏi: “Tôi ngồi ở đâu? Có thừa ghế không?”
Nhân viên phục vụ ngay lập tức nhìn thấy vị trí trống bên cạnh Chu Uẩn, mỉm cười đưa tay chỉ vào trong: “Thưa cô, có thể dịch chỗ để vị tiên sinh này ngồi không?”
“Vừa khéo chúng tôi chuẩn bị đi rồi.” Chu Uẩn làm bộ muốn đứng dậy.
“Bạch tổng, về việc phát triển phần mềm còn có một số vấn đề cần hỏi cô, bây giờ có thời gian không?”
“Có có có!”
Bạch Đàm nói xong cảm thấy mình trả lời quá nhanh, chuyện liên quan đến công việc cô ấy chưa bao giờ dám chậm trễ, từ khi khởi nghiệp dù bận rộn đến đâu cũng sẽ ưu tiên cân nhắc công việc đã hoàn thành hay chưa, người khởi nghiệp đều hiểu nỗi chua xót này.
“Tiểu Uẩn, tớ…”
“Không sao.” Chu Uẩn hiểu cô ấy “Thời gian cũng không còn sớm nữa tớ về luôn đây.”
“Giờ này cô còn đến quán bar mà vẫn quan tâm thời gian sớm hay muộn à?” Vị trí Văn Chú đang đứng vừa khéo dễ dàng chặn đường đi của cô, “Không phải xem chỉ tay sao? Tôi vừa hay biết xem tướng.”
Chu Uẩn không phải cá, vừa không có khả năng của cá vàng bảy giây là quên sạch, cũng không phải cá nuôi thả trong ao của anh, đợi anh đến cho ăn, rồi mặt dày mày dạn qua há miệng đòi ăn. Nội dung ghi âm còn văng vẳng bên tai, đã là lợi dụng thì không cần thiết phải tiếp xúc nữa, coi như không nghe thấy không nhìn thấy.
“Bạch Đàm, lúc về tiện đường mua giúp tớ một suất sủi cảo Vương Ký nhé, lâu lắm không ăn rồi.” Chu Uẩn dứt khoát đứng dậy, thấy anh chặn lối ra duy nhất vẫn không muốn để ý.
Cô không nói chuyện, vị Văn tổng này cũng không nhường.
Chu Uẩn rũ mi mắt không nhìn anh: “Phiền nhường đường.”
Cục diện giằng co không xong, dọa Bạch Đàm sợ đến mức suýt ngừng thở, nhìn chằm chằm vào hai người đang căng thẳng như dây đàn. Có đôi khi Chu Uẩn đúng là hổ báo thật, không thấy sắc mặt Văn tổng lạnh đến mức sắp đóng băng người ta rồi sao, còn đâm đầu vào họng súng.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
A Bố cũng nhận ra hai người không bình thường, chủ động hòa giải không khí: “Vừa rồi anh nói biết xem tướng? Có muốn so tài chút không, xem ai xem chuẩn hơn?”
Văn Chú nhìn chằm chằm Chu Uẩn, đuôi lông mày khẽ nhướng lên: “Được.”
Chu Uẩn tiến lên một bước định đi, bóng dáng cao lớn sừng sững như cột đá chắn trước mặt kín kẽ không một kẽ hở, đừng nói là người, con chim cũng không bay qua lọt.
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu nhìn anh, đáy mắt ẩn chứa một tia giận dữ, lên án trong im lặng.
Văn Chú nhấc chân bước tới ép sát, biết cô chắc chắn sẽ lùi lại để kéo giãn khoảng cách, ép người ta phải lùi về tận chỗ ngồi trong cùng, bàn tay đang đút túi nhấc lên rồi lại hạ xuống, chỉ là vị trí hạ xuống lại là vai trái của Chu Uẩn, trước mặt hai người đối diện, giọng điệu người quen cất lên “Giận dỗi cái gì?”
A Bố buột miệng hỏi: “Hai người… quen nhau?”
Tay Văn Chú đặt trên vai cô dùng lực ấn xuống, ấn người ngồi lại ghế sofa, khóe mắt để ý cô đã ngồi xuống, thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô, đối với câu hỏi của người đàn ông thì hào phóng thừa nhận: “Giận dỗi với tôi nên nửa đêm chạy đến quán bar.”
Bạch Đàm chớp chớp mắt muốn nói lại không dám, nhưng thấy Văn Chú nói câu này không hề lộ ra chút sơ hở nào, hạt giống nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong lòng, ánh mắt chất vấn chuyển sang người Chu Uẩn, tầm mắt chuyển sang người Văn Chú một giây rồi lại quay về, ý ám chỉ rất rõ ràng.
Chu Uẩn biết Bạch Đàm hiểu lầm rồi, nhìn lại A Bố, cũng tình trạng tương tự Bạch Đàm, nhận định cô và Văn Chú có mối quan hệ không thể cho ai biết.
Hạ lão phu nhân mở miệng là một câu con nuôi hai câu con nuôi, Ôn Thanh Dữ nói mắt nhìn của A Chú sẽ không tệ như vậy. Bất luận là ai, đều dẫm cô xuống bùn lầy, mỗi lời nói hành động đều truyền đạt cùng một sự việc: Cô và Văn Chú không có khả năng.
Cho dù họ không nói, Chu Uẩn cũng tự biết mình, huống hồ Văn Chú chính miệng thừa nhận giữa hai người chẳng qua là lợi dụng, bây giờ lại nói những lời khiến người ta suy nghĩ viển vông này làm gì?
Cô hít sâu một hơi, mạnh mẽ đứng dậy, dọa hai người đối diện đang định nếm thử rượu vang đỏ giật mình.
Chu Uẩn lười diễn, nắm lấy cánh tay Văn Chú kéo lên: “Chúng ta nói chuyện chút.”
“Bây giờ sao?” Văn Chú trêu tức nói “Không xem chỉ tay nữa à?”
Cô biết anh cố ý, nếu cô cứ cứng rắn anh sẽ không nghe, cô buông anh ra, dường như đoán được anh nhất định sẽ trúng chiêu này: “Tôi muốn xem tướng, được không đại sư?”
Lần này anh rất phối hợp, đến mức Chu Uẩn kéo nhẹ một cái anh liền đứng dậy đi theo, giống như bắt được chồng ăn chơi đàng đ**m bên ngoài, kẻ trước người sau đi xuyên qua đám đông chen chúc.
Bên ngoài quán bar, lác đác vài người, hội hút thuốc và hội tình nhân.
Chu Uẩn nhìn quanh một vòng, kéo Văn Chú đến một nơi cách quán bar hơi xa một chút, đợi đến nơi liền lập tức buông anh ra: “Văn tổng, chuyện giữa chúng ta đã giải quyết xong rồi không phải sao?”
“Cho nên phá hỏng điện thoại để tôi không tìm thấy cô phải không?”
Chu Uẩn kinh ngạc nhìn anh.
Có nhầm không vậy, cái giọng điệu bị bỏ rơi này của anh là sao?
“Tôi không thích giấu giấu giếm giếm, trước khi đến quán bar, Ôn Thanh Dữ đã mang theo bút ghi âm mà Hạ lão phu nhân đưa cho cô ta để đến tìm tôi.” Chu Uẩn bình tĩnh lại “Nội dung bút ghi âm chẳng qua là cuộc đối thoại giữa anh và Hạ lão phu nhân, đương nhiên, cũng có đoạn Văn tổng nói rõ với tôi chỉ là mối quan hệ lợi dụng tiền trao cháo múc.”
Văn Chú hơi rũ mắt: “Cho nên?”
Chu Uẩn không hiểu tại sao anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy, cô không tin Văn Chú thực sự không hiểu những lời vừa rồi có ý nghĩa gì, bây giờ định cùng cô giả ngốc khi đã rõ mười mươi sao?
Chu Uẩn kìm nén cảm xúc tức giận, nói thẳng: “Hạ lão phu nhân cũng được, Ôn Thanh Dữ cũng thế, những việc họ làm chẳng qua là sợ tôi bám lấy anh hoặc là anh có ý với tôi, anh không hiểu sao?”
“Ý của cô là muốn tôi ra mặt giải thích những tin đồn vô căn cứ đó sao?” Đôi mắt hơi rũ của Văn Chú lại ngước lên, con ngươi sâu thẳm khóa chặt lấy cô “Không phải cô thích Chu Vực sao? Quan tâm đến những thứ này làm gì?”
