Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 56: Sự yêu thích của cô được niêm yết giá công khai



Chu Uẩn thoáng sững sờ. Lời nói của Văn Chú giống như tiếng chiêng gõ mạnh bên tai, một tiếng “bang” khiến nhịp tim cô như ngưng trệ.

Không thích, những thứ không có thật, đương nhiên là không để tâm.

Văn Chú bước lên một bước, cúi đầu nhìn gương mặt trầm mặc không nói của cô: “Nói đi.”

“Anh muốn tôi nói gì?” Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn anh, lại đọc được một tia dò xét trong đôi mắt thâm sâu ấy, rất nhẹ, nếu không phải thời gian qua tiếp xúc quá nhiều thì sẽ không dễ dàng phát hiện ra.

Cô dời tầm mắt, nhìn về phía ánh đèn nhấp nháy của quán bar cách đó không xa, cười khẩy: “Anh đột nhiên tới đây chắc chắn không phải vô duyên vô cớ, có gì cứ nói thẳng đi.”

“Hôm nay tôi nhận được một cuộc điện thoại từ trại tạm giam.” Văn Chú chú ý đến vẻ kinh ngạc không hề giả tạo trên mặt cô, nói thẳng “Khương Thiên Doanh kiên quyết yêu cầu gọi cuộc điện thoại này, chỉ đích danh gọi cho tôi. Cô ta nói cô tâm cơ thâm sâu, tính kế cô ta. Lời này khá thú vị, cô ta hãm hại em sao lại thành lỗi của em rồi?”

Vì sự việc của Khương Nghiêm Bân và Dư Triết Lương vẫn đang trong quá trình điều tra, nên Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh tạm thời bị giam giữ, chờ kết quả điều tra cuối cùng.

Theo lý mà nói, trong thời gian điều tra sẽ không được phép liên lạc với bên ngoài, chuyện này e là Văn Chú đã lo lót quan hệ, để Khương Thiên Doanh có được đặc quyền này.

Chu Uẩn không nói gì. Trực giác mách bảo cô rằng Khương Thiên Doanh không chỉ nói một câu “tâm cơ thâm sâu tính kế” đơn giản như vậy trong điện thoại. Có thể khiến Văn Chú nhắc đến ngay trước mặt cô, chắc hẳn sự việc có chút phức tạp. Đã liên quan đến cô, cho dù cô không hỏi thì Văn Chú cũng sẽ nói.

“Cô ta nói sau khi bị nhốt vào đó đầu óc tỉnh táo hơn không ít, nhớ lại từng chút chuyện xảy ra trong quá khứ, đột nhiên phát hiện một chuyện bị cô ta bỏ qua đã lâu. Sự kiện cuốn nhật ký hai năm trước có lẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài.”

Chu Uẩn chưa bao giờ để Khương Thiên Doanh vào mắt. Cái kiểu tiểu thư nhà giàu không có não, có chút tâm tư gì đều hiện hết lên mặt. Từ lần đầu gặp gỡ ở đại học, Khương Thiên Doanh đã cố ý tiếp cận lấy lòng cô, vì cái gì, có mục đích gì cô đều rõ ràng.

Chơi trò mèo vờn chuột cũng được, cố tình trêu chọc cũng được, hiện giờ Khương Thiên Doanh bày mưu thất bại phải vào trại tạm giam, Chu Uẩn quả thực không cần thiết phải tiếp tục giấu giếm nữa.

Cô nhìn Văn Chú một cái. So với Chu Vực lúc nào cũng toát ra vẻ nho nhã, Văn Chú “thực tế” hơn nhiều. Thần sắc, khẩu khí, từng lời nói cử chỉ đều mang đậm khí chất của người đứng đầu một tập đoàn trong thương trường. Ví dụ như lúc này, rõ ràng trong lòng anh đã có đáp án nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ ràng trước mặt. Tác phong của thương nhân là như vậy, anh sẽ không để ai giở trò trước mắt mình.

Chu Uẩn nhớ lại quá khứ, chậm rãi mở miệng: “Năm đó cuốn nhật ký là tôi cố ý để Khương Thiên Doanh phát hiện, nội dung bên trong cũng vậy. Lần đầu tiên phát hiện cô ta nhân lúc tôi không có ở ký túc xá lục lọi đồ đạc của tôi, đúng lúc bị cô bạn phòng đối diện nhìn thấy. Cô ấy nói cho tôi biết hành vi của Khương Thiên Doanh, từ đó tôi bắt đầu đề phòng.”

“Sau đó là đại hội thể thao của trường, anh trai tôi tiện đường đưa chút đồ cho tôi, cũng vào lúc đó tôi phát hiện Khương Thiên Doanh đối xử với anh ấy rất khác. Đã có lúc tôi tưởng mình nghĩ nhiều, cho đến thứ sáu hôm đó, cô ta hẹn anh tôi ra ngoài. Trùng hợp là tôi đi làm thêm ở nhà hàng Tây đó, tận mắt chứng kiến cô ta tỏ tình thất bại.”

“Sau khi về trường, quan hệ của chúng tôi vẫn bình thường. Bạch Đàm tặng tôi một cuốn nhật ký mới, trêu chọc tôi rằng tới bây giờ mà vẫn còn thói quen viết nhật ký. Ứng với câu người nói vô tình người nghe hữu ý, Khương Thiên Doanh nhân lúc tôi không ở đó tùy tiện lật xem và bị cô bạn đối diện nhìn thấy, tôi bắt đầu để ý đến cô ta.”

“Tôi bảo Bạch Đàm rủ Khương Thiên Doanh đi dạo phố. Trong đống tài liệu cô ta để dưới gầm bàn, tôi phát hiện có bài tập của tôi. Trong vở bài tập kẹp vài tờ giấy A4, bên trên giống như trẻ con mới tập viết, nét chữ xiêu vẹo từng tờ một, càng về sau những nét chữ đó càng thành thục và cũng càng ngày càng giống chữ của tôi.”

Tầm mắt đang lảng tránh của Chu Uẩn quay lại trên người Văn Chú, đón nhận ánh mắt dò xét của anh, cô hào phóng thừa nhận: “Tôi đoán được chuyện cô ta muốn làm rõ ràng là bất lợi cho tôi. Cứ cách một thời gian tôi lại xem thành quả luyện chữ của cô ta, cho đến khi nét chữ đã đạt đến trình độ lấy giả làm thật, tôi nghĩ cũng nên đẩy một cái xem cô ta muốn làm gì.”

“Bạch Đàm đi ăn cơm cùng tôi, vô tình nhắc đến việc Khương Thiên Doanh hỏi cô ấy cuốn nhật ký mua ở đâu. Bạch Đàm là người không có tâm cơ nên đã nói cho Khương Thiên Doanh biết là mua ở hiệu sách ngoài trường, tôi đoán được Khương Thiên Doanh có thể đã có ý định làm gì đó với cuốn nhật ký.”

Mi mắt Chu Uẩn khẽ rũ xuống, mang theo một cảm giác chết lặng nhàn nhạt, dùng giọng điệu dửng dưng kể về chân tướng việc dụ đối phương vào tròng: “Tôi chưa bao giờ đánh giá thấp lòng đố kỵ của một người phụ nữ, huống hồ trong khoảng thời gian Khương Thiên Doanh giả vờ kết bạn với tôi, sự hiểu biết về cô ta không nói mười phần cũng biết được bảy tám phần. Bắt chước chữ viết của tôi, mua cuốn nhật ký cùng loại, chuyện cô ta muốn làm không tốn chút sức lực nào cũng đoán ra được.”

“Ban đầu trong nhật ký không có những nội dung đó. Để công sức luyện chữ vất vả của cô ta không uổng phí, tôi cố tình viết vào đó những tâm tư thiếu nữ đối với Chu Vực, mỗi tối đều viết trước mặt cô ta. Tôi biết cô ta nhất định sẽ xem, cũng may cô ta không làm tôi thất vọng, quả nhiên đã làm chuyện ngu xuẩn.”

“Đây cũng là sự kiện cuốn nhật ký ầm ĩ sau này.” Chu Uẩn không bỏ lỡ ánh mắt Văn Chú nhìn mình, bình tĩnh đến mức như thể những chuyện này anh đã biết từ lâu.

“Văn tổng đã biết đầu đuôi câu chuyện, còn gì muốn hỏi nữa không? Chi bằng hỏi một lần cho rõ luôn đi.”

“Nguyên nhân lên kế hoạch để Khương Thiên Doanh chui đầu vào rọ chắc không phải là trả thù, mà giống như cơ hội để cô thoát ly khỏi nhà họ Chu hơn.”

Gương mặt lạnh nhạt của Chu Uẩn cuối cùng cũng khôi phục chút sắc thái con người: “Đúng vậy, trước sự kiện cuốn nhật ký, tôi tận mắt nghe thấy người nhà họ Chu giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi. Chu Bá Sầm không đồng tình lắm, nhưng Thư Huệ nói nuôi tôi lâu như vậy, lúc cần dùng thì phải dùng, dù sao cũng không phải con gái ruột, nuôi nấng những năm qua cũng coi như xứng đáng với tôi, xứng đáng với bố tôi rồi. Nghe xem, lời lẽ cay nghiệt biết bao.”

Cô cười châm chọc một tiếng: “Nhưng tại sao họ không nghĩ lại, nếu không gặp phải chuyện của Chu Tư Tình thì tôi vẫn còn bố, có cuộc sống tuy không bằng nhà họ Chu nhưng cũng thoải mái, không cần phải cẩn thận nhìn sắc mặt người khác để xin cơm ăn. Họ dùng một câu nhẹ tênh coi sự hy sinh của bố tôi như không có gì, đã như vậy, tôi hà cớ gì phải trở thành quân cờ trong tay họ để mặc người ta sai khiến? Muốn bán tôi để tăng thêm trợ lực cho công ty nhà họ Chu, không đời nào!”

Văn Chú không phải không biết cô thông minh, nhưng nghe cô nhắc lại chuyện cũ, mới phát hiện sự thông minh của cô toát lên vẻ tàn nhẫn của kẻ bị ép đến đường cùng buộc phải nhe nanh múa vuốt, quá giống… với anh.

Chu Uẩn đợi hồi lâu không thấy anh có biểu hiện gì, chủ động vạch trần: “Có phải anh đang nghĩ chúng ta quá giống nhau đúng không? Cho nên giữa chúng ta cắt đứt liên lạc là tốt cho cả hai. Những người quá giống nhau rất khó hòa nhập, anh nhìn tôi sẽ nghĩ đến những việc anh đã làm, còn tôi nhìn anh sẽ nghĩ đến sự tàn nhẫn trong những kế hoạch liên hoàn của mình, giống như tấm gương phản chiếu mặt xấu xí của nhau vậy.”

Sự im lặng của Văn Chú không nghi ngờ gì đã chứng thực lời Chu Uẩn nói là sự thật. Bên cạnh anh chưa bao giờ giữ những người quá giống mình, giữ loại người này bên cạnh quá nguy hiểm, sẽ dễ dàng nhìn thấu mọi việc anh muốn làm. Ở bên cạnh lâu ngày, sự hiểu biết về anh cũng càng nhiều, giống như đặt một quả bom hẹn giờ, sẽ bắt chuẩn điểm yếu của anh mà giáng một đòn đau.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Sự im lặng của anh khiến Chu Uẩn giật mình tỉnh ngộ! Cô đã nói quá nhiều trước mặt Văn Chú, những kế hoạch đã đặt ra, những dự định muốn làm, gần như là dốc hết ruột gan. Giải quyết xong Khương Nghiêm Bân và Văn Hoằng, người anh rảnh tay muốn giải quyết chẳng lẽ chính là cô sao?

Biết bê bối nhà họ Văn, biết hai ông cháu đấu đá nội bộ, biết bố mẹ Văn Chú tình cảm bất hòa, thậm chí còn yêu đương với người khác… Bất luận là chuyện nào, lôi ra riêng lẻ đều là đường chết, chứ đừng nói đến kết cục khi biết tất cả những chuyện này.

Chu Uẩn từ từ lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, cũng như lúc đầu đầy phòng bị nhìn chằm chằm anh: “Những chuyện anh muốn biết tôi đều nói cho anh rồi, nếu không còn việc gì khác tôi về trước đây.”

Văn Chú nghe cô nói xong, mi mắt khẽ nhướng, liếc nhìn cô một cái.

Ánh mắt Chu Uẩn mang mang thấy có gì đó không ổn, Chu Uẩn cảm thấy may mắn vì mình không dẫn anh đến nơi hẻo lánh hơn, nếu anh ra tay, e là kêu cứu mạng cũng không ai nghe thấy.

“Tạm biệt.” Dứt lời, cô xoay người dứt khoát rời đi.

“Chu Uẩn.”

Giọng nói trầm thấp phía sau giống như bùa đòi mạng, thời gian vừa đến, lá bùa chuẩn xác bay tới dán chặt sau lưng cô, khiến cô đứng chôn chân tại chỗ không thể cử động.

Tiếng giày da bước đi rất nhỏ truyền đến từng chút một, Chu Uẩn biết anh đang ngày càng đến gần mình, tứ chi cũng theo sự ép sát của anh mà càng thêm tê cứng. Hai tay buông thõng bên hông theo bản năng nắm chặt lại, tai phải cảm nhận được một luồng hơi nóng, mang theo mùi hương gỗ sam nhàn nhạt xộc vào mũi cô, giống như mùi vị của cái chết.

Không ai biết, chỉ có trong lòng Chu Uẩn hiểu rõ, nửa người bên phải của cô đang hoàn toàn mất kiểm soát, tê dại căng cứng, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng cái lạnh xâm nhập vào từng tấc da thịt.

“Nghe nói cô đã đặt vé máy bay sáng mai bay về Dung Thành phải không?”

“Sợ tôi tìm cơ hội trả thù à?”

“Hay là sợ tôi giết người diệt khẩu?”

“Đi gấp gáp như vậy sao?”

Việc đặt vé máy bay Chu Uẩn giao toàn quyền cho Bạch Đàm, chuyến bay chín giờ sáng mai, cũng là chuyến sớm nhất từ Túc Nguyên bay về Dung Thành. Cô không ngờ tin tức của Văn Chú lại nhanh đến vậy, đến mức bây giờ cảm thấy may mắn. Cô đã giữ lại một nước cờ, cố ý bay về Dung Thành trước, tạo cho mọi người ảo giác cô quay lại công ty cũ làm việc, thực chất từ Dung Thành đến Khê Thương đi xe khách chỉ mất khoảng hơn hai tiếng, đến lúc đó cô sẽ bắt xe khách về Khê Thương.

Chỉ cần Văn Chú vẫn chưa biết nơi cô định về là Khê Thương thì tốt rồi.

Chu Uẩn hơi nghiêng đầu để khoảng cách mờ ám giữa hai người xa ra một chút, cánh tay phải cứng đờ đang từ từ khôi phục cảm giác. Cô nhìn thẳng về phía trước, thẳng thắn nói: “Thời gian nghỉ phép công ty cho tôi vốn không dài, về sớm một hai ngày cũng chẳng sao. Huống hồ chuyện ở Túc Nguyên giải quyết cũng gần xong rồi, tôi cũng nên về công ty, nếu không lấy đâu ra chi phí sinh hoạt?”

“Chỉ vậy thôi sao?”

Cằm Văn Chú khẽ động, động tác cực nhẹ đặt lên hõm vai phải của cô, chiếc cằm góc cạnh vừa vặn gác lên đó, da thịt chạm nhau, một lạnh một ấm hòa vào nhau. Văn Chú cảm nhận rõ ràng cô đang không tự nhiên rụt vai lại, cố gắng dùng cách này để thoát khỏi sự tiếp cận của anh.

Tóc mai của anh quét qua da thịt cô, cảm giác châm chích khiến biên độ nghiêng đầu của Chu Uẩn lại lớn thêm vài phần, lời nói thốt ra bất giác mang theo chút run rẩy: “Văn tổng cho là vì cái gì?”

“Tôi tưởng rằng…” Anh kéo dài giọng điệu treo khẩu vị người ta lên, treo cái tâm tư nhỏ bé của cô lên thật cao, cao đến mức cô là người đầu tiên lộ ra sơ hở quay mặt lại nhìn anh.

Khoảng cách quá gần, biên độ quay mặt quá lớn, chóp mũi cao thẳng của Chu Uẩn vô tình chạm vào đôi môi mỏng ấm áp của anh, một tình huống chưa từng được dự liệu trước.

“Cô muốn chạy trốn.” Anh cố ý mở miệng ngay lúc này, đôi môi hé mở đóng mở quét qua chóp mũi cô đang tì lên môi mình, chiếm lĩnh hơi thở của cô,“Đúng không?”

Một câu “đúng không” kéo Chu Uẩn trở về thế giới hiện thực, sự thân mật vừa rồi nảy sinh ra ảo giác vô cớ, âm trầm mê hoặc lòng người quanh quẩn bên tai. Cô ép bản thân bình tĩnh lại, hai tay đặt lên ngực anh, nhanh chóng và mạnh mẽ đẩy anh ra.

“Tôi lại chẳng phạm lỗi gì, hà cớ gì phải chạy trốn?” Chu Uẩn cố ý giơ tay lau chỗ hõm vai hai người vừa tiếp xúc thân mật ngay trước mặt anh, “Văn tổng không phải là có ý đồ gì khác với tôi đấy chứ? Ngay cả thời gian tôi đặt vé máy bay, hạ cánh ở đâu cũng biết rõ, một người đàn ông để tâm đến một người phụ nữ như vậy, chắc không thể là do rảnh rỗi không có việc gì làm chứ.”

Cô đột nhiên bước tới một bước, vẫn giữ lại chút khoảng cách, nhìn thấy rõ ràng bản thân mình trong đồng tử của anh: “Cũng đúng, người phụ nữ như tôi đối với các ông lớn trên thương trường vừa là nhân tài hiếm có cũng là mục tiêu muốn chinh phục. d*c v*ng chinh phục bẩm sinh của đàn ông luôn có thể khóa chặt chính xác những người không thuộc về mình.”

Chu Uẩn giống như bà thím bán dưa tự bán tự khen, đối với đánh giá về bản thân ứng với câu nghèo còn kiêu ngạo. Cô học theo dáng vẻ anh ép sát mình, từng bước đi về phía anh, đứng chắn trước mặt anh, gần đến mức có thể nhìn thấy một nốt ruồi cực nhỏ dưới chóp mũi anh dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Cô đưa tay khẽ chạm vào ngực anh, thấy anh không từ chối, đôi tay kia càng thêm trắng trợn, luồn qua cổ áo vest rộng rãi từ từ tiến vào làn da hơi lộ ra dưới lớp áo sơ mi của anh, đầu ngón tay lành lạnh hữu ý vô tình v**t v*.

Cô chưa bao giờ cười rạng rỡ như vậy trước mặt anh, vẻ quyến rũ lộ rõ, mang theo ý tứ lấy lòng, giọng nói dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước: “Để có thể để lại ấn tượng trước mặt anh, mỗi bước đi của tôi đều đã qua suy tính kỹ càng. Tôi thường nghe anh Học Nhiên nhắc đến anh trước mặt Chu Vực, biết anh thích phụ nữ thông minh. Tôi nỗ lực trở thành dáng vẻ anh thích, Văn tổng còn không chịu chọc thủng lớp giấy cửa sổ cuối cùng sao? Chỉ cần anh nói một câu ở lại, ngày mai tôi sẽ không đi.”

Văn Chú nhìn cô chăm chú một lát, khuôn mặt kiều diễm kia đã mất đi vẻ lạnh nhạt trước đây, gần như bị vây hãm bởi hơi thở son phấn đầy d*c v*ng của thế tục, đây cũng là dáng vẻ mà bình thường anh chướng mắt nhất.

Làm nhiều như vậy, nói nhiều như vậy, chẳng qua cũng chỉ là cố ý tiếp cận.

Anh tưởng rằng cô khác biệt, đến cuối cùng cũng chỉ cùng một kiểu với những người phụ nữ kia.

Đôi tay kia vẫn không chịu dừng lại, nhưng Văn Chú đã không còn tâm tư muốn chơi đùa, không hề khách khí, anh nắm lấy cổ tay cô cưỡng chế gạt ra, đáy mắt dần nổi lên vẻ lạnh lẽo, bạc bẽo nói: “Chu Uẩn, chuyện đi hay ở của cô đáng để tôi bận tâm sao?”

Anh biết cô muốn phản bác, bàn tay đang giữ cổ tay cô từ từ tăng thêm lực, lời nói thốt ra từ đôi môi mỏng sắc bén như dao: “Hay là cô cảm thấy tôi thiếu cái thứ tình cảm đó của cô?”

Anh chợt buông tay cô ra, ngón cái khẽ ma sát với lòng bàn tay, giống như vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu đang vội vàng làm sạch.

Chu Uẩn nhìn thấy vậy, trong lòng thoáng qua một tia bẽ bàng, nhưng vẫn cố làm ra vẻ nhẹ nhàng bình thản: “Văn tổng, dù sao cũng coi như có giao tình vào sinh ra tử, nếu anh không thích thì tôi sửa là được.”

“Sự yêu thích của cô được niêm yết giá công khai.” Văn Chú nhấc chân rời đi, dường như nhớ ra điều gì đó liền dừng lại bên vai cô “Ở chỗ tôi, nó rẻ mạt lắm.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...