Chu Uẩn không ngẩng đầu lên, mi mắt khẽ rũ nhìn xuống chân mình, bóng đen hình vòng cung mở rộng từ mũi giày như vô hình chung nhắc nhở cô: quản tốt ba tấc đất dưới chân mình mới có thể đi được đường dài.
Tiếng bước chân rời đi dứt khoát vững vàng, sải bước mà đi, tựa như bước đi tạo ra gió.
Chu Uẩn không quay lại quán bar mà dùng chiếc điện thoại mới mua nhắn tin cho Bạch Đàm, giải thích rằng mình về trước để thu dọn hành lý kịp chuyến bay. Cô gái kia chắc là đang canh chừng bên điện thoại, tốc độ trả lời tin nhắn nhanh đến mức khiến người ta líu lưỡi, nhưng khác thường ở chỗ không truy hỏi chuyện giữa cô và Văn Chú thế nào, mà lại mật báo cho cô biết, nói rằng sau khi Văn Chú vào quán bar, sắc mặt không được tốt lắm.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào câu cuối cùng, ngửa đầu hít sâu một hơi. Thời tiết ở Túc Nguyên so với Khê Thương có thêm vài phần ngột ngạt, có lẽ đây là luồng không khí cùng tồn tại với thành phố phồn hoa đô hội này bất kể ngày đêm, người bước vào không tài nào trốn thoát được.
Sắc mặt không được tốt lắm…
Cô từ từ cúi đầu, tầm mắt dõi theo hướng cửa quán bar trống trải chỉ lác đác vài bóng người. Với tính cách kiêu ngạo của Văn Chú, hành động vừa rồi của cô không nghi ngờ gì là vả mặt anh trước đám đông. Dù sao thì Văn đại tổng tài nhìn người rất chuẩn lại bị cô chơi một vố, nhìn nhầm một lần, đổi lại là vô số lần hối hận nhỉ?
Chu Uẩn nắm chặt điện thoại đi về phía trước vài bước, giơ tay vẫy một chiếc taxi, sau khi lên xe liền báo địa chỉ căn hộ của Bạch Đàm. Xe chạy ban đêm thưa thớt, taxi di chuyển gần như theo một đường thẳng, phố xá không ngủ đèn đuốc sáng trưng, những ngọn đèn đường ban đêm theo tốc độ xe bị kéo tuột về sau cửa sổ, kéo ra cái bóng dài ngoằng.
Chu Uẩn nhìn màn hình điện thoại, do dự gần mười phút, cuối cùng ngón tay cái cũng ấn vào màn hình, soạn một đoạn tin nhắn gửi cho Chu Vực.
Chu Uẩn: [Anh, công ty có việc gấp, em về Dung Thành trước đây.]
Những năm qua Chu Vực đối xử với cô rất tốt, cho dù cô chọn rời đi cũng nên nói với anh ta một tiếng. Chuyện cuốn nhật ký năm đó thật ra không chỉ đơn giản như những gì cô giải thích với Văn Chú, những điều nói cho Văn Chú biết chỉ là nguyên nhân bề nổi, cô có một chút tư tâm nho nhỏ, muốn mượn chuyện này để thổ lộ tình cảm của mình với Chu Vực, đáng tiếc kết quả không như ý nguyện.
Anh ta không đứng ra, mà dùng cách chu toàn tất cả và bảo vệ cô, thà hy sinh bản thân ở bên Khương Thiên Doanh cũng không có lấy một lần nói chuyện thẳng thắn với cô.
Chu Uẩn sẽ không quên, sau khi chuyện vỡ lở, cô mặc kệ người khác mắng chửi, cũng đã cho Chu Vực thời gian một tuần, chỉ cần anh ta chủ động tìm cô nói rõ chuyện này, cho dù là từ chối thẳng thừng, cùng lắm thì mối tình đầu của cô chưa kịp nở hoa đã tàn lụi, ít nhất cũng từng dũng cảm một lần.
Rất đáng tiếc, một tuần trôi qua, Chu Vực không hề xuất hiện, ngay cả từ chối cũng chưa từng có, dường như chán ghét nội dung trong nhật ký của cô đến mức không muốn gặp mặt.
Đối với Chu Uẩn lúc đó mà nói, cô rơi vào sự giằng xé của tình cảm, khả năng tư duy dường như biến mất khỏi não bộ, cứ cố chấp đinh ninh rằng Chu Vực không thích cô, đương nhiên sẽ không tìm cô nói chuyện.
Khi Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh làm lớn chuyện, cả giới thượng lưu đều biết bê bối này của nhà họ Chu. Nhà họ Chu chọn cách liên hôn với nhà họ Khương để đè chuyện này xuống, khoảnh khắc đó Chu Uẩn biết mình đã thua, thua một cách triệt để.
Lòng tự trọng, sự hiếu thắng, nỗi nhục nhã…
Bất luận là loại cảm xúc nào cũng đủ để khiến Chu Uẩn rời khỏi Túc Nguyên.
Dung Thành và Túc Nguyên cách nhau ngàn dặm, ngày Chu Uẩn chật vật rời khỏi Túc Nguyên, không một ai đến tiễn cô.
“Cô ơi, đến nơi rồi.”
Chu Uẩn nghe tiếng nhìn ra cửa sổ, trong lúc tinh thần hoảng hốt thế mà đã đến cổng chính khu chung cư. Sau khi quét mã thanh toán, Chu Uẩn xuống xe đi vào trong khu, đi ngang qua chốt bảo vệ thì nhân viên trực ban bên trong thò đầu qua cửa sổ gọi.
“Là cô Chu phải không?” Bảo vệ chỉ tay sang bên cạnh “Có người tìm cô.”
Chu Uẩn đang thắc mắc ai lại đến tìm mình vào giờ này, từ mái hiên tránh mưa cạnh phòng bảo vệ có một người bước ra. Trời chưa sáng, ánh sáng rất yếu, cô nheo mắt mới nhìn rõ người tới, theo thói quen gọi một tiếng: “Anh…”
Chu Vực lướt qua cô nhìn thoáng qua người bảo vệ đang hóng chuyện phía sau: “Qua bên kia nói chuyện đi.”
Anh không cho cô cơ hội từ chối, đi thẳng về phía vườn hoa trong khu chung cư.
Gió đêm thổi qua, Chu Uẩn ngửi thấy rõ ràng một mùi khói thuốc nhàn nhạt lướt qua mũi, cô nhớ Chu Vực không hay hút thuốc, chỉ khi nào phiền lòng mới hút, cho nên… anh đang phiền lòng sao? Cô nhanh chóng thu lại cảm xúc quan tâm, việc rời khỏi Túc Nguyên đang đếm ngược rồi, dây dưa quá nhiều chỉ thêm phiền não.
Giữa vườn hoa là một cái đình nghỉ mát xây bằng đá giả kiểu Âu, Chu Vực chọn ngồi xuống, khóe mắt thấy cô đi theo phía sau, nhàn nhạt nói: “Ngồi đi.”
Chu Uẩn nhấc chân đi tới ngồi xuống đối diện, giữa hai người cách một cái bàn tròn bằng đá, giống như tảng đá khổng lồ chắn ngang không thể vượt qua.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, khu chung cư im phăng phắc, đèn sàn bị hỏng hai chỗ, chỉ có thể cung cấp ánh sáng yếu ớt cho đình nghỉ mát.
“Bao giờ về Dung Thành?”
“Rất nhanh thôi.”
Chu Vực không cần hỏi nhiều, “rất nhanh” đủ để nói lên cô đã đặt vé xong xuôi, bây giờ chẳng qua là tranh thủ gặp mặt anh nói vài câu.
“Chuyện em nói với mẹ ở bệnh viện là sao?” Mày Chu Vực nhíu chặt “Cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu, sau này ở lại Dung Thành không về nữa sao?”
“Không về nữa.” Chu Uẩn ngước mắt đón nhận ánh mắt truy hỏi của anh, ở nơi yên tĩnh này, càng là thời điểm tốt để nói thẳng thắn “Anh, trước giờ em vẫn luôn muốn thú nhận với anh một chuyện.”
Ánh mắt Chu Vực trầm xuống: “Chuyện thích anh sao?”
Chu Uẩn kinh ngạc một giây, trong lòng bật ra một tiếng cười tự giễu. Xem đi, anh tta cái gì cũng biết, chỉ là chưa từng nghĩ đến việc nói thẳng ra, sự lạnh nhạt trong khoảng thời gian đó quả nhiên là cố tình làm vậy. Không trách anh ta được, người được coi là em gái từ nhỏ đến lớn lại nảy sinh ý nghĩ khác, thảo nào anh ta không biết phải đối mặt với cô thế nào, không làm cô khó xử ngay trước mặt đã là tốt lắm rồi.
“Tiểu Uẩn, có từng nghĩ có lẽ không phải thích mà là ảo giác do quá ỷ lại sinh ra không?” Yết hầu Chu Vực khẽ động “Suy nghĩ kỹ đi.”
“Có lẽ vậy.” Mi mắt Chu Uẩn khẽ rũ xuống “Có điều đều không quan trọng nữa rồi, em đến thành phố khác chính là vì cuộc sống mới, thời gian qua đã gây thêm nhiều phiền phức cho nhà họ Chu và cho anh, xin lỗi.”
“Nếu không phải là em, nhà họ Chu sẽ không biết việc làm của nhà họ Khương, nên cảm ơn em đã giúp mọi người né tránh rủi ro trước, đối với công ty hay gia đình đều là chuyện tốt.” Chu Vực khẽ thở dài “Tiểu Uẩn, nếu đây là điều em muốn anh sẽ không ngăn cản, hứa với anh một chuyện, có bất cứ vấn đề gì đừng giấu anh.”
“… Được.” Chu Uẩn chậm rãi đứng dậy “Anh, em về thu dọn đồ đạc trước đây.”
“Ừ.” Chu Vực nhìn cô rời đi, bàn tay đặt trên đầu gối từ từ siết lại, rốt cuộc vẫn không thể nhịn được “Tiểu Uẩn.”
Chu Uẩn nghe tiếng quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ đã bị một lực mạnh ôm chầm lấy, mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào khoang mũi, cô lại giống như khúc gỗ đứng sững ở đó không nhúc nhích.
Chu Vực mấy lần muốn nói rõ ràng, nhưng ngặt nỗi có những lời hứa không thể trao, nhất là ở thời điểm này, anh ta càng không có tư cách đưa ra yêu cầu. Cùng nhau lớn lên, sao có thể không biết cô lần này đi có lẽ sẽ thật sự không quay lại nữa.
“Tiểu Uẩn, chăm sóc… bản thân cho tốt.” Vòng tay Chu Vực ôm cô siết chặt thêm từng chút một, dường như làm vậy mới có thể xác định giữa bọn họ không hề xảy ra vấn đề gì, vẫn như trước kia.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Phía xa, có một chiếc xe đang từ từ dừng lại trước cổng khu chung cư, cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, Bạch Đàm lơ đãng nhìn thoáng qua, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bóng người đang ôm nhau cách đó không xa.
Cô ấy lập tức phản ứng lại, nghiêng người che khuất cửa sổ xe nặn ra nụ cười không tự nhiên: “Văn tổng, cảm ơn anh đã đưa tôi về, thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây, chuyện hợp đồng chi tiết tôi đợi trợ lý Tống liên hệ rồi sẽ đến Thịnh Hoằng bàn bạc kỹ hơn, anh đi đường cẩn thận ạ.”
Bạch Đàm phản ứng nhanh, vừa dứt lời liền lập tức mở cửa xe, tốc độ xuống xe có thể so với người bị truy sát đang vội vã chạy trốn.
Tài xế quay đầu định hỏi Văn Chú trạm tiếp theo là về công ty hay về nơi ở, vừa khéo liếc thấy chiếc túi xách nữ ở ghế sau chưa được lấy đi, “Văn tổng, cô ấy quên cầm theo túi xách.”
Văn Chú liếc nhìn chiếc ví cầm tay màu đen cách mình chỉ một cánh tay, định bảo tài xế đưa qua: “Cậu cầm…”
Cửa kính ghế lái bị người bên ngoài gõ vang, tài xế hạ kính xuống, thấy đối phương mặc đồng phục làm việc, lại nhìn thẻ tên gắn trước ngực, phán đoán đối phương có lẽ là bảo vệ khu chung cư.
“Cổng chính bên này không cho đỗ xe, nếu các anh đợi người có thể lái lên phía trước chút nữa, bên kia là điểm đỗ xe tạm thời.” Bảo vệ chỉ về phía trước “Đấy, ngay bên kia.”
Văn Chú cầm lấy chiếc túi bảo tài xế đưa cho bảo vệ.
Bảo vệ phản ứng lại, nhận lấy túi đưa về phía cửa sổ xe: “Phiền anh chuyển giao cái túi này cho cô gái vừa đi vào được không?”
Bảo vệ nhìn thoáng qua chiếc túi xách, sau khi suy nghĩ liền dùng giọng điệu công việc nói: “Xin lỗi, bên chúng tôi đối với những vật dụng liên quan đến tiền bạc tài sản thì không được phép nhận hộ, hay là anh điện thoại liên hệ với đối phương xem sao?”
Chuyện này khó ở chỗ Văn Chú không có phương thức liên lạc của Bạch Đàm, Tống Miện thì có, nhưng giờ này rồi nếu anh liên lạc với Tống Miện, thì ông chủ lớn như anh làm việc quá thiếu tình người rồi, người ta mới tan làm một tiếng đồng hồ đã lại gọi điện bảo người ta liên hệ tìm người, quá giày vò rồi.
Bảo vệ thấy họ không có ý định di chuyển, cười thúc giục: “Tiên sinh, anh di chuyển xe trước đã được không?”
Tài xế quay đầu nhìn Văn Chú một cái.
“Cậu đi đỗ xe đi.” Văn Chú lấy lại chiếc túi từ tay anh ta, mở cửa xe dứt khoát bước xuống.
Môi trường khu chung cư cũng khá ổn, có điều Văn Chú ở quen biệt thự tư nhân, rất ít khi đến khu chung cư kiểu căn hộ kiểu này, nhìn từng tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, cũng may trước đó Tống Miện đã điều tra về Bạch Đàm, biết địa chỉ của cô, nếu không thì đã uổng công đi một chuyến.
Văn Chú nhìn quanh một vòng, trong ấn tượng hình như Bạch Đàm đi về phía bên phải, anh nhấc chân men theo lối bên phải tiếp tục đi sâu vào trong.
Bảo vệ hướng dẫn tài xế đi đỗ xe rồi, Văn Chú vốn tưởng có thể đuổi kịp, nào ngờ chỉ trong nháy mắt bóng dáng Bạch Đàm đã không thấy đâu, đi giày cao gót mà đi nhanh thật, sức bền của phụ nữ quả nhiên rất mạnh. Anh chú ý thấy tòa nhà được đánh dấu phía trước là tòa số 3, tòa số 1 chắc nằm ngay gần đây.
Ban đêm tầm nhìn bị hạn chế, cho dù có đèn đường, nhưng biển báo tòa nhà lại bị cây xanh cao vút che khuất phần lớn, nên cần phải lại gần chút mới có thể nhìn rõ.
Văn Chú dừng bước không định tìm nữa, lúc quay đầu lại nhìn thấy bóng người lắc lư mờ ảo, phạm vi chiếu sáng của đèn sàn không đủ, giống như có một người đang đứng ở đó.
Anh khẽ nheo mắt, thong thả bước về phía bóng người đó, khoảng cách kéo gần, anh nghi hoặc gọi một tiếng: “Bạch Đàm?”
Cái bóng phía trước tựa như dáng người bỗng nhiên cử động, đèn sàn tiếp xúc kém sau vài lần chớp tắt đứt quãng thì bỗng nhiên sáng bừng lên, phạm vi chiếu sáng mở rộng, cái bóng đen mờ ảo dần dần rõ nét trước mắt.
Tầm nhìn của Văn Chú chợt sáng rõ, bóng dáng quấn quýt nhau đập vào mắt, anh nhìn thấy sự kinh ngạc lướt qua trong mắt Chu Uẩn, ánh mắt khẽ chuyển, từ từ rơi xuống bên cạnh cô, vô tình chạm phải ánh mắt Chu Vực đang nhìn sang.
Bọn họ cách nhau một bụi cây xanh, đèn sàn lại bắt đầu chớp nháy, dưới màn đêm, tăng thêm vài phần quỷ dị không thể nói rõ thành lời.
“Cũng không cần phải hẹn hò nơi u tối vào đêm khuya thế này đâu.” Văn Chú đứng ngược sáng, khuôn mặt ẩn trong bóng tối không ai nhìn rõ.
Chu Uẩn hắng giọng, vừa định giải thích thì bên tai lại truyền đến giọng nói châm chọc trầm thấp đầy từ tính của Văn Chú, nội dung khiến người ta không đỡ nổi…
“Khá lắm.” Anh cười khẩy một tiếng “Thủ đoạn thay người không kẽ hở thế này mà chỉ làm một nhân viên quèn thì phí tài năng quá.”
