Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 58: Vậy thì hôm nay họ chết chắc rồi!



Chu Vực nghe ra sự mập mờ trong lời nói: “Văn tổng, chú ý lời nói một chút, nếu Tiểu Uẩn có mâu thuẫn gì với anh thì giải thích rõ ràng là được, buông lời châm chọc là có ý gì?”

Văn Chú không để tâm đến lời trách cứ của Chu Vực, ánh mắt hơi ngưng lại rơi trên mặt Chu Uẩn, mỉa mai cô: “Xem ra anh trai cô vẫn chưa biết nhỉ?”

Chu Uẩn biết rõ ý anh ám chỉ điều gì, chẳng qua là chuyện cô giả vờ tỏ tình trước cửa quán bar, diễn xuất của cô quá tốt, đến mức Văn đại tổng tài lừng lẫy cũng tin là thật.

“Anh, chuyện anh muốn nói em nhớ rồi, anh về trước đi, công ty còn rất nhiều việc đang đợi anh xử lý.” Chu Uẩn sợ anh không chịu đi, giơ tay đẩy lưng anh ta giống như hồi nhỏ “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Văn Chú lười biếng liếc nhìn đôi tay đặt trên người Chu Vực, mặc cho Chu Uẩn đẩy Chu Vực đi càng lúc càng xa, anh không vội, tự có người khác vội thay.

Chu Uẩn nói ngon nói ngọt, cam đoan đi cam đoan lại rằng giữa mình và Văn Chú chỉ có chút xích mích nhỏ, anh hiểu lầm cô, giải thích rõ ràng là xong. Đúng lúc điện thoại Chu Vực vang lên, điện thoại công việc anh  ta đều nghe ngay lập tức, Chu Uẩn nhân cơ hội này thúc giục Chu Vực mau về xử lý công việc, đừng lo cho cô.

Chu Vực cất điện thoại vào túi, bất đắc dĩ nhìn cô: “Văn Chú không phải người thường, anh không biết trước đây hai người đã đạt thành thỏa thuận gì, nhưng đừng lấy bản thân mình ra làm vật trao đổi.”

Chu Uẩn hơi sững người, dần dần hiểu ra ý tứ rõ ràng của anh ta, khẽ lắc đầu: “Anh, giữa bọn em không phải kiểu quan hệ như anh nghĩ đâu.”

“Anh biết.” Chu Vực hít sâu một hơi, do dự giây lát, vẫn đưa tay nắm lấy hai cánh tay cô, lực ngón tay rất nhẹ, hối hận vì sự xúc động và lo lắng nhất thời vừa rồi mà không kiểm soát được lực tay “Em có biết tại sao Văn Chú không có tin đồn tình ái không?”

“Có thể là đang tìm người có ích cho sự nghiệp, có lợi cho công ty, môn đăng hộ đối chăng.” Chu Uẩn khẽ cười một tiếng “Em không biết, em đoán bừa thôi, dù sao thân phận anh ta bày ra đó, hôn nhân cân nhắc những điều này cũng là bình thường.”

Chu Vực cụp mắt nhìn cô suy đoán một cách nghiêm túc, đầu ngón tay khẽ điểm nhẹ lên cánh tay mềm mại của cô như một lời nhắc nhở: “Cho nên mọi người đều tin nhà họ Văn sẽ cân nhắc những điều này, nhưng có bao giờ nghĩ tới việc Văn Chú không hề cân nhắc không?”

Chu Uẩn không hiểu lắm, đôi mày thanh tú khẽ cau lại: “Anh ta không cân nhắc sao?”

“Người này vui giận thất thường, quả thực rất khó để người ta đoán được tâm tư, nhưng những người như vậy thường có chính kiến nhất, sẽ không đi theo con đường mà mọi người đều cho là phải đi. Nhìn khắp cả nước, những gia đình có thể xứng tầm với nhà họ Văn không nhiều, ngược lại có không ít người muốn mượn cơ hội này leo lên cái cây lớn nhà họ Văn để hóng mát, em nghĩ Văn Chú không biết tâm tư của những người đó sao?”

“Vậy thì sao? Anh ta muốn tìm người mình thích à?”

Bên môi Chu Vực hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “Đúng vậy.”

Chu Uẩn nhận ra chút gì đó không ổn từ nụ cười của anh ta: “Anh đừng nói là anh tưởng anh ta…”

“Tiểu Uẩn, đàn ông hiểu đàn ông nhất.” Chu Vực buông cô ra, đưa ra lời trần thuật cuối cùng “Có lẽ ánh mắt và biểu cảm đều có thể che giấu, nhưng lời nói và hành động trong vô thức thì không biết nói dối. Anh ta vốn có thể không nói gì mà rời đi hoặc chào hỏi đơn giản một tiếng, nhưng anh ta lại thiên về chọn cách gây chú ý nhất, em nghĩ là vì cái gì?”

Oxy trong không khí dường như càng lúc càng loãng, Chu Uẩn thậm chí không cảm thấy mình đang thở, câu nói cuối cùng của Chu Vực tuy giọng điệu không gợn sóng, nhưng so với việc lớn tiếng chất vấn còn có sức sát thương lớn hơn.

“Anh, anh đang sợ cái gì?” Chu Uẩn bình tĩnh nhìn Chu Vực “Anh muốn nói Văn Chú đối xử với em rất khác, đã động tâm tư khác, khuyên em tránh xa anh ta ra đúng không?”

“Đúng.” Chu Vực không định giấu giếm “Nhìn lại những việc anh ta đã làm, Du Sóc Đông cũng được, Khương Nghiêm Bân cũng thế, Văn Chú chưa từng nương tay lần nào. Em ở càng gần anh ta, lửa sớm muộn gì cũng sẽ cháy lan đến người em.”

Chu Uẩn muốn nói với anh ta rằng, cô không chỉ biết chuyện của Du Sóc Đông và Khương Nghiêm Bân, mà còn biết tất cả những bê bối không thể công khai của nhà họ Văn. Bất luận là thật sự lo lắng cho cô, hay xuất phát từ mục đích khác, Chu Uẩn đều không muốn đoán nữa, rời khỏi Túc Nguyên, mọi chuyện đều sẽ đặt dấu chấm hết.

“Thư ký còn đang đợi anh về đấy.” Chu Uẩn nhàn nhạt nói “Em đi trước đây.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực rũ mắt đứng tại chỗ, không nhìn theo như mọi khi cũng không lên tiếng gọi lại, im lặng như một bức tượng đá.

Chu Uẩn quay trở lại đường cũ, bóng người ở đình nghỉ mát đang ung dung ngồi đó, giống như cố ý đợi cô quay lại giải thích rõ ràng. Lúc lại gần, cô chú ý thấy chiếc túi xách cầm tay đặt trên bàn đá “Đây là túi của Bạch Đàm? Tôi cầm về cho cô ấy.”

Cô bước tới hai bước cầm lấy túi chuẩn bị rời đi.

“Tôi có nói là túi của Bạch Đàm sao?” Văn Chú dựa lưng vào ghế đá, nhìn cô dừng bước quay lưng về phía mình, mấy bước chân đi cũng thật dứt khoát, xuống thêm một bậc thang nữa là có thể rời đi rồi.

Chu Uẩn nắm chặt chiếc túi trong tay, điều chỉnh cảm xúc, xoay người nhìn anh: “Văn tổng có gì cứ nói thẳng, giờ này rồi lát nữa ai cũng có việc phải làm.”

“Cô đúng là rất bận.” Trên mặt Văn Chú không hề có vẻ mệt mỏi sau khi say rượu hay thức đêm, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ vội vã muốn rời đi của cô, giọng điệu mỉa mai nhắc lại chuyện cũ “Một buổi tối ở quán bar xem tướng tay, bày tỏ tâm ý với tôi, về chỗ ở còn có thể trò chuyện với Chu Vực, không mấy người có được tinh lực như cô đây.”

“Văn Chú, anh nói thế là không đúng.” Chu Uẩn đi thẳng tới ngồi xuống đối diện, ra vẻ muốn nói lý lẽ với anh “Tôi bày tỏ tâm ý với anh, anh đã từ chối, tiếp theo tôi tiếp xúc với bất kỳ người khác giới nào đều là chuyện của tôi. Lùi một bước mà nói, cho dù anh không từ chối, tôi cũng có tư cách làm quen với người đàn ông khác.”

“Văn đại tổng tài, tôi không phải vật sở hữu của bất kỳ ai, tôi chỉ là chính tôi. Cho dù tôi hôm nay yêu ngày mai chia tay, thì đó cũng là tôi thích thế, huống hồ giữa chúng ta có quan hệ gì sao? Tôi ấy à, vừa không phải nhân viên của Thịnh Hoằng cũng chẳng có quan hệ gì với anh, cùng lắm thì giống như lời anh nói là quan hệ lợi dụng tiền trao cháo múc. Anh để tâm đến tôi như vậy, người đau lòng sẽ là vị hồng nhan tri kỷ kia đấy, người ta để ý đến anh thật lòng, nếu không cũng sẽ chẳng nghe lời bà cụ Hạ mà nhảy vào vũng nước đục này.”

Chu Uẩn cảm thấy những lời cần nói cũng đã nói gần hết rồi, cầm túi đứng dậy chuẩn bị đi, vừa nghĩ đến cái giọng điệu như đi bắt gian của anh, chân vừa bước ra lại từ từ rút về. Cô đi ngược trở lại bổ sung một câu: “Thật ra ấy, con người anh chẳng có ưu điểm gì, nhưng tiền của anh đã làm tăng thêm rất nhiều ưu điểm cho anh. Tôi rất may mắn vì trước khi rời khỏi Túc Nguyên đã nhìn rõ anh, cảm ơn Văn tổng hạ mình đến đưa túi, trên đường về chú ý an toàn nhé.”

Dứt lời, Chu Uẩn không cho anh cơ hội nói chuyện, bước xuống bậc thang, người đã đi được một đoạn, đột nhiên dừng lại xoay người nở nụ cười: “Ồ đúng rồi, thiếu một câu, tốt nhất chúng ta không bao giờ gặp lại nữa.”

Ngón tay thon dài của cô khẽ nhón lấy tà váy, học theo nghi thức trong vũ hội chào bạn nhảy khi điệu nhảy kết thúc, cái dáng vẻ chẳng ra đâu vào đâu kia rõ ràng là cố tình khiêu khích.

Văn Chú vừa đứng dậy, cô đã linh hoạt như mọc thêm bốn cái chân, thoáng cái chạy mất hút, đi giày cao gót mà chẳng ảnh hưởng gì đến tốc độ của cô, đúng là thần thánh.

Chu Uẩn chạy như bay, dọc đường gần như không dừng lại chút nào, hệt như gặp ma chạy trốn giữ mạng, đến dưới sảnh tòa nhà vội vàng bám vào khung cửa suýt chút nữa trẹo chân, quay đầu nhìn lại, đừng nói là bóng dáng Văn Chú, đến cái bóng ma cũng chẳng có. Cô thở phào nhẹ nhõm, bám khung cửa th* d*c nghỉ một lát, tay chân mềm nhũn ấn mật mã vào cửa, lê đôi chân đau nhức đi vào trong.

Thật ra nói những lời đó với Văn Chú bản thân Chu Uẩn cũng rất hoảng sợ, lỡ như anh so đo với cô, cố tình trả thù cô, chuyện ngày mai rời khỏi Túc Nguyên e là đổ sông đổ bể. Đến lúc đó tùy tiện gán cho cô một lý do giữ lại, đừng nói là rời đi, mọc cánh cũng chẳng bay ra được.

Chu Uẩn nhìn bảng hiển thị số tầng thang máy, thế mà cả hai thang máy đều đang dừng ở tầng 12. Căn hộ Bạch Đàm ở một tầng có hai hộ, đối diện cũng là một cô gái, trước đây Chu Uẩn từng gặp và đi chung thang máy với đối phương, là một cô gái có tính cách rất dịu dàng, đang học đại học ở Túc Nguyên, gia đình khá giả, thuê cho cô ấy một căn nhà bên ngoài trường để ở.

Trước đây khi Chu Uẩn còn ở Dung Thành từng nghe Bạch Đàm tình cờ nhắc đến việc cô gái kia vì bận rộn chuyện đi du học nên không hay về bên này, tối nay về thu dọn đồ đạc sao?

Chu Uẩn nghi hoặc thì nghi hoặc, nhưng dù sao cũng là chuyện của người ta, hóng hớt cũng chẳng có ý nghĩa gì. Đợi cửa thang máy từ từ mở ra, cô bước vào ấn số 12, dựa lưng vào vách thang máy nhìn con số nhảy trên bảng hiển thị.

Trong túi xách cầm tay còn có điện thoại của Bạch Đàm, hơi dùng sức một chút có thể cảm nhận được v*t c*ng bên trong phản lại lực lên ngón tay.

Chu Uẩn quấn dây xích ngắn quanh túi xách, bên tai truyền đến âm thanh nhắc nhở thang máy đã đến nơi, tiếng “ting” một cái khiến Chu Uẩn dừng tay, ngẩng đầu nhìn, cửa thang máy từ từ mở ra, ánh mắt cô khẽ chuyển rơi trên bảng hiển thị, hiện số là tầng chín.

Một người đàn ông đeo khẩu trang đẩy xe dọn vệ sinh đi vào.

Xe vệ sinh khá lớn, đẩy vào trong thang máy chiếm rất nhiều chỗ, theo bản năng Chu Uẩn đứng né sang một bên nhường chút không gian cho đối phương, xuất phát từ phép lịch sự, cô chủ động hỏi: “Anh muốn lên tầng mấy? Tôi ấn giúp anh.”

Người đó giọng khàn khàn, trong cổ họng như có thứ gì đó không nuốt xuống được, tiếng nói ồm ồm: “Tầng thượng.”

Chu Uẩn ấn giúp anh ta tầng thượng, đứng đó ngẩng đầu nhìn bảng hiển thị, tiếng nhắc nhở lại vang lên, cửa thang máy từ từ mở ra, cô thong thả bước ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi thang máy, phía sau truyền đến tiếng bánh xe ma sát với gạch nền, Chu Uẩn vừa định quay đầu lại, sau thắt lưng bị một lực bất ngờ đẩy mạnh thúc cô về phía trước.

“Đừng kêu, đi về phía trước!” Người đàn ông dùng xe dọn vệ sinh ấn chặt lấy cô “Đi tiếp!”

Chu Uẩn không dám có quá nhiều động tác, siết chặt chiếc túi trong tay, nghe theo chỉ thị của hắn tiếp tục đi về phía trước. Do vị trí đứng nên không thể nhìn rõ người đàn ông rốt cuộc là ai, điều duy nhất có thể chắc chắn là người này cô rất lạ lẫm, người quen sở dĩ gọi là người quen vì dù có đeo khẩu trang cũng có thể nhận ra qua dáng người, người đàn ông vừa đẩy xe đi vào không hề mang lại cảm giác quen thuộc.

“Mở cửa ra!” Người đàn ông hung hăng húc Chu Uẩn một cái “Nhanh lên!”

“Đây không phải nhà tôi.”

Chu Uẩn định kéo dài thời gian để Bạch Đàm trong nhà có thể nghe thấy động tĩnh mà báo cảnh sát ngay lập tức, chỉ cần cửa không mở, hắn có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không cạy được cửa.

“Bớt giở trò với ông đây đi!” Người đàn ông cười khẩy “Trước khi vào tao đã tìm hiểu kỹ rồi, nếu không mày tưởng bộ đồng phục nhân viên nội bộ này ở đâu ra? Biết điều thì mau gõ cửa!”

Vừa dứt lời, cửa thang máy lại mở ra, tiếng bước chân lộn xộn truyền đến từ phía sau bọn họ.

Tim Chu Uẩn nhảy lên tận cổ họng, mong người đến là đàn ông, ít nhất còn có thể giằng co với tên thần kinh phía sau, nếu là cô gái phòng đối diện… vậy thì hôm nay họ chết chắc rồi!

Tiếng bước chân ngày càng gần, Chu Uẩn cũng từ tiếng giẫm chân trầm đục có thể phán đoán người đến không phải phụ nữ, tiếng th* d*c trong hành lang yên tĩnh nghe rõ mồn một, đối phương vội vã chạy tới, vậy thì chỉ có thể nói lên…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...