“Tốc độ nhanh lên một chút, lát nữa phải giao ca rồi.”
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vừa vang lên, đèn cảm ứng hành lang nghe thấy tiếng động liền sáng lên lần nữa. Trái tim Chu Uẩn hoàn toàn chìm xuống, quay đầu lén quan sát, bất ngờ phát hiện người đàn ông lại chính là bảo vệ khu chung cư. Cô từng gặp anh ta, trông có vẻ hòa nhã, lại còn là người hay giúp đỡ người khác, sao có thể làm ra chuyện này?
Nghi vấn xộc thẳng lên não, Chu Uẩn nghĩ không thông cũng không hiểu nổi, số lần cô đến chỗ Bạch Đàm không nhiều, càng đừng nói đến chuyện kết oán với ai.
Lực tay người đàn ông không giảm, đẩy mạnh về phía trước một cái, húc Chu Uẩn không kịp phòng bị, lảo đảo lao thẳng về phía trước, nửa người đập mạnh vào cửa lớn, đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, cánh tay phải như lìa khỏi cơ thể, đau thấu tim gan.
Bảo vệ bước lên kịp thời ngăn lại: “Này! Động tĩnh nhỏ thôi, lỡ dụ người tới là chúng ta tiêu đời đấy!”
Người đàn ông đẩy xe dọn vệ sinh lách sang một bên, nhẹ bước đi đến trước mặt Chu Uẩn. Đèn cảm ứng âm thanh sáng lên, người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ sắc mặt trắng bệch ngã trên mặt đất, khuỵu gối ngồi xổm xuống trước mặt cô, đưa tay túm chặt tóc cô ép cô ngửa đầu nhìn mình.
Chu Uẩn không còn sức chống cự chỉ đành bị động chịu đựng, để cô bình tĩnh lại đã, hiện tại hai đấu một, cô căn bản không có khả năng thắng.
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào đôi mắt bướng bỉnh của cô, cười khẩy một tiếng, tháo khẩu trang xuống ngay trước mặt cô, cũng phơi bày rõ ràng gương mặt của kẻ phạm tội trước mắt Chu Uẩn.
Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo, Chu Uẩn đã không còn cảm thấy đau đớn, ánh mắt kinh ngạc sợ hãi nhìn chằm chằm người đang ở ngay gang tấc, dây thanh quản dường như không phát ra được chút âm thanh nào, ngoại trừ đôi mắt có thể chuyển động, cô đã không thể điều khiển cơ thể mình.
Người đàn ông dường như rất hài lòng với biểu hiện của cô, bàn tay túm tóc cô từ từ siết chặt, giọng nói như ma quỷ vang lên bên tai cô: “Không định gọi một tiếng dượng út sao?”
“Không phải ông về Phần Lan rồi sao?” Khả năng tư duy của Chu Uẩn đang dần hồi phục, nhìn qua vai ông ta về phía người bảo vệ phía sau “Sao các người quen nhau?”
“Bản thân còn khó bảo toàn mà còn hỏi đông hỏi tây.” Đài Diệu Nguyên buông tóc cô ra, đầu ngón tay thô ráp vỗ vỗ má cô “Mở cửa ra, nếu không đừng trách tao không khách khí!”
“Đây không phải nhà tôi, không có mật mã.” Chu Uẩn sợ ông ta không tin, lập tức bổ sung “Không tin hỏi người phía sau ông đi.”
Đài Diệu Nguyên quay đầu nhìn thoáng qua, trao đổi ánh mắt với tên bảo vệ, tạm thời tin cô: “Mày tưởng để dì út mày ra mặt là có thể giải quyết được sự việc sao? Mày tưởng tao không biết mày đột nhiên liên lạc với Trình Tuyết Quân là do Văn Chú sai khiến ư? Mày nói xem con người mày này, chúng ta là người một nhà, sao khủy tay mày cứ hướng ra ngoài thế hả?”
Chu Uẩn không lên tiếng, lẳng lặng nhìn ông ta, trực giác mách bảo cô, Đài Diệu Nguyên không ra sân bay nhất định còn có nguyên nhân khác.
“Trình Tuyết Quân con đàn bà khốn kiếp này, thế mà lại tin lời nói phiến diện của mày. Đã muốn tao quay về, được thôi!” Đài Diệu Nguyên bóp chặt cằm Chu Uẩn, ba ngón tay như cái kìm đóng đinh Chu Uẩn tại chỗ “Mày đưa cho ông đây ba mươi triệu, tao lập tức quay về, không chậm trễ một khắc nào!”
Lần đầu gặp ở biệt thự Bắc Lâm, Chu Uẩn thấy ông ta rất nho nhã, nói năng cũng vậy, không ngờ đúng là sói đội lốt cừu. Văn Chú nhìn người chuẩn thật, đề phòng không sai chút nào, loại người này chính là cái động không đáy, hôm nay có thể vì đánh bạc mà nợ ba mươi triệu, ngày mai sẽ dám nợ một trăm triệu, nuôi tâm lý cầu may cho con bạc cơ hội hối cải, chẳng khác nào tự tay đốt vàng mã trước cho mình!
Chu Uẩn ép buộc bản thân bình tĩnh lại, nhịn cơn đau khắp người, khẽ nói: “Tôi không có nhiều tiền như vậy…”
“Bớt giở trò này với ông đây!” Đài Diệu Nguyên quay đầu nhận lấy một tập tài liệu từ tay tên bảo vệ, mấy tờ giấy cuộn lại quất từng cái vào mặt Chu Uẩn “Tiền nhà máy bố mày kiếm được mày không hé răng nửa lời đúng không? Ông đây kết hôn với Trình Tuyết Quân, mày tưởng tao không điều tra chút thân phận nào à? Mày và Trình Tuyết Quân định sống chết không thừa nhận chuyện nhà máy với tao chứ gì?”
“Nhà máy gì? Nhà máy của bố tôi sớm đã không còn rồi…”
Lời Chu Uẩn còn chưa dứt, má trái đã lĩnh trọn một cái tát, cả bộ não nhất thời ong ong không dứt, cô nhìn thấy Đài Diệu Nguyên, bộ mặt hung thần ác sát, đôi môi đóng mở, nhưng thính lực dường như bị tước đoạt khỏi cơ thể, cái gì cũng không nghe thấy, trước mắt thậm chí hơi trắng xóa.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn đã bị Đài Diệu Nguyên thô bạo lôi dậy, Chu Uẩn hé môi định kêu cứu mạng, còn chưa kịp phát ra tiếng nào, tên bảo vệ kia không biết đã cầm thứ gì bịt chặt mũi cô. Chỉ trong vài giây, Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng tứ chi dần bủn rủn, đầu óc choáng váng, chỉ nhìn thấy bóng người chao đảo trước mắt, nỗ lực mở miệng, rồi rơi vào một mảng tối tăm.
Đài Diệu Nguyên nhìn Chu Uẩn đã hoàn toàn hôn mê trong lòng tên bảo vệ, thuận tay mở nắp xe dọn vệ sinh ra, hất cằm: “Bỏ nó vào trong đó.”
Người đàn ông do dự nhìn Đài Diệu Nguyên: “Chúng ta nhét cô ta vào đó rồi chuyển ra khỏi khu chung cư, tính chất việc này có phải không giống nhau nữa không? Tính là bắt cóc rồi nhỉ?”
“Sợ cái gì!” Đài Diệu Nguyên không hề để lọt tai lời hắn nói, coi như gió thoảng bên tai thổi qua là hết, lời nói càng lúc càng ngông cuồng, “Không phải cậu muốn ra nước ngoài sao? Phi vụ này chúng ta ít nhất có thể kiếm được con số này!”
Người đàn ông nhìn năm ngón tay Đài Diệu Nguyên dựng đứng hết lên, tim run lên, nói chuyện bất giác lắp bắp: “Năm… năm mươi triệu?”
“Thạch Phàm, nếu cậu nghe tôi, năm mươi triệu này đảm bảo lấy được tận tay.” Đài Diệu Nguyên liếc nhìn người phụ nữ trong lòng hắn, hất hàm đầy ẩn ý về phía Chu Uẩn “Nó là người phụ nữ của Văn tổng tập đoàn Thịnh Hoằng, cậu nói xem có đáng giá năm mươi triệu không?”
“Thật hay giả vậy?” Thạch Phàm vô thức nuốt nước bọt “Người phụ nữ của Văn đại tổng tài?”
“Không tin sao?” Đài Diệu Nguyên đưa tay bóp cằm Chu Uẩn, quay mặt cô về hướng Thạch Phàm cho hắn nhìn “Với nhan sắc của gương mặt này, hốt được người có tiền thì có gì lạ?”
Trước đây Thạch Phàm từng gặp Chu Uẩn mấy lần, lần đầu gặp đã bị thu hút, mỗi cái nhăn mày nụ cười đều phong tình vạn chủng, mỗi lần cô tới, đám người phòng bảo vệ khu chung cư kiểu gì cũng phải bàn tán một phen, xinh đẹp thì đi đến đâu cũng hút người.
Nhìn chằm chằm gương mặt trong lòng, sự không chắc chắn trong lòng Thạch Phàm đã có đáp án xác định, gật đầu mạnh một cái với Đài Diệu Nguyên, dứt khoát bỏ người vào trong xe dọn vệ sinh.
Hai người đeo lại khẩu trang, Thạch Phàm nhắc nhở: “Tối nay là tôi trực phòng giám sát không thể rời đi quá lâu, tôi về trước, lát nữa anh đẩy xe vệ sinh đến bãi đỗ xe chuyển đi, đến lúc đó liên lạc điện thoại, tôi sẽ tắt camera bên đó.”
“Đi riêng ra.” Đài Diệu Nguyên vòng qua trước mặt Thạch Phàm, đẩy xe vệ sinh đi trước một bước.
Thạch Phàm đứng trước thang máy trao đổi ánh mắt với Đài Diệu Nguyên một cái, đợi bảng hiển thị số bắt đầu nhảy, hắn ấn lại thang máy chuẩn bị xuống lầu.
Cùng lúc đó, Văn Chú vừa quay lại trong xe định chợp mắt một lát thì nghe thấy tiếng điện thoại reo, chưa mở mắt, nhưng thông qua nhạc chuông có thể phân biệt được tiếng động đến từ tài xế.
“Văn tổng, là Tổng trợ lý Tống.”
“Nghe đi.”
Tài xế kết nối cuộc gọi, cố ý mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bảng điều khiển trung tâm, giọng nói gấp gáp của Tống Miện tràn ra từ điện thoại, sự hoảng loạn chưa từng thấy.
“Văn tổng, xảy ra chuyện rồi!”
“Đài Diệu Nguyên căn bản chưa lên máy bay!”
Văn Chú lập tức mở mắt, bật dậy: “Đưa điện thoại đây!”
Tài xế giảm tốc độ xe vội vàng đưa điện thoại ra phía sau.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Tống Miện: “Đài Diệu Nguyên quả thực đã qua cửa kiểm soát an ninh nhưng căn bản không có ở sảnh chờ, người chúng ta phái đi theo dõi hắn bị đánh ngất trong phòng nghỉ, tay chân bị trói, miệng cũng bị nhét đồ, hoàn toàn không có cách nào kêu cứu! Tên này nham hiểm vô cùng, lôi người vào phòng nghỉ mẹ và bé, trong đó vốn không nhiều người dùng, nhân viên dọn vệ sinh mới phát hiện ra.”
Văn Chú day day ấn đường, lúc ngước mắt lên lại, mày mắt âm trầm, giống như sự kìm nén trước khi cơn bão ập đến: “Cách thời điểm hiện tại bao lâu rồi.”
“… Hơn bốn tiếng rồi.” Tống Miện thân là Tổng trợ lý, Đài Diệu Nguyên chạy mất anh ta cũng có trách nhiệm, chủ động nhận lỗi “Văn tổng, chuyện này là tôi thất trách, tôi sẽ lập tức sắp xếp người nhất định tìm ra hành tung của hắn.”
“Vô dụng thôi.” Ngón tay cái đang siết chặt điện thoại của Văn Chú khẽ gõ vào cạnh máy, giọng nói dần trầm xuống “Túc Nguyên không phải nơi nhỏ bé, cố tình trốn cậu, không thể tìm ra trong một chốc lát đâu.”
Tống Miện đổi giày cầm áo khoác vest “Văn tổng, hay là tôi tìm Tào Kim Chính hỏi thử?”
“Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ đừng động vào đường dây của hắn.” Văn Chú nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đen kịt như sắp sập xuống, giống như một tấm lưới tối màu kín mít bao trùm lấy thành phố Túc Nguyên.
“Đài Diệu Nguyên muốn tiền, đã vì tiền mà quay lại chưa lấy được tiền tự nhiên sẽ không đi, đợi đi, hắn vội hơn chúng ta.” Văn Chú nhớ tới người Tống Miện vừa nhắc đến, trầm mặc ngắn ngủi, chủ động đề cập, “Lần trước có phải Tào Kim Chính liên hệ với cậu không?”
“Mới hai hôm trước, hắn luôn muốn mảnh đất phía Tây ngoại ô của Thịnh Hoằng chúng ta, nói là lấy để xây xưởng, đầu tư làm ăn.”
Văn Chú hừ nhẹ: “Đường lối của hắn thì làm ăn đứng đắn gì được, chẳng qua là coi trọng vị trí hẻo lánh lại là đất của Thịnh Hoằng, muốn mượn gió đông trốn tai mắt bên trên thôi.”
Tống Miện từng tiếp xúc với Tào Kim Chính vài lần, nếu buộc phải dùng một từ để hình dung người này, thích hợp nhất chính là: cáo già gian xảo.
Người này rất am hiểu đường lối mưu mô tính toán, đôi mắt tam giác kia liếc qua, đừng nói đám đàn em bên dưới sợ vãi ra quần, ngay cả anh ta cũng thấy hãi hùng, đôi khi thật sự rất bái phục Văn tổng vẫn có thể ngồi xuống cùng người này trò chuyện uống rượu, nói đùa vài câu.
“Vậy Văn tổng, có cần liên hệ không?”
“Liên hệ đi.” Văn Chú từ từ dựa vào lưng ghế “Nuôi một con chó mãi không để ý tới, lâu ngày nó sẽ quên ai là chủ ai là súc vật.”
“Tôi sắp xếp ngay.”
Cúp điện thoại, Văn Chú ném điện thoại sang ghế phụ “Đến Tương Mãn Đình.”
“Vâng.”
Tương Mãn Đình là việc kinh doanh do Tào Kim Chính đầu tư, Tổng giám đốc trên danh nghĩa là đàn em dưới trướng hắn, thực chất quyền kiểm soát nằm trong tay Tào Kim Chính, làm ăn vô cùng phát đạt, ở Túc Nguyên có một câu nói đùa: Đời không như ý, ghé Tương Mãn Đình tụ tập.
Nói trắng ra một chút, bề ngoài là khách sạn, thực chất mánh khóe gì cũng có, nhưng ngặt nỗi quan hệ của Tào Kim Chính rộng, chịu chi tiền, nguồn tin cực nhanh, bên trên cho dù có kiểm tra đột xuất, hắn cũng có thể không dính chút bụi nào mà trốn thoát.
Văn Chú đến dưới lầu Tương Mãn Đình, đúng lúc chạm mặt Tào Kim Chính, đang ra vẻ ông lớn dạy dỗ người, giọng oang oang, khác hẳn với cái thân hình nhỏ bé của hắn, bộ tóc giả trên đỉnh đầu đón gió thổi cũng bất động như núi.
“Ái chà ái chà ái chà!” Tào Kim Chính lập tức lật mặt, gật đầu khom lưng sải bước xuống bậc thang nghênh đón “Văn đại tổng tài của tôi ơi, khách quý khách quý! Mau đi lấy cái thảm đỏ mới về trải ra đây, đừng làm bẩn giày của Văn tổng!”
Văn Chú cũng không ngăn cản, xem hắn diễn trò: “Xem ra làm ăn không tệ, người đông đến mức thảm một tuần thay một lần nhỉ?”
“Anh nói gì vậy! Chỗ tôi đều là buôn bán nhỏ, anh hôm nay tới đây, việc làm ăn của Tương Mãn Đình năm nay chắc chắn ngày càng bùng nổ rồi!” Tào Kim Chính thấy hai đàn em khiêng thảm tới, vẫy tay thúc giục, “Làm việc nhanh nhẹn chút! Gió đêm thổi thế này để Văn tổng đứng đây dễ chịu được sao! Một lũ ngu xuẩn!”
Văn Chú có vẻ cực kỳ hưởng thụ, giơ tay đặt lên vai Tào Kim Chính: “Luận vai vế tôi phải gọi ông chủ Tào đây một tiếng anh.”
“Tổn thọ tổn thọ rồi!” Lưng Tào Kim Chính càng khom thấp hơn “Kiếp này tôi có thể quen biết với Văn tổng một lần, kiếp trước không biết đã làm bao nhiêu việc tốt, anh chú ý dưới chân, tôi bảo đàn em đi trước, thảm mới phải gọi người thử, anh không thể xảy ra chuyện được.”
Hắn càng xun xoe nịnh bợ, Văn Chú càng chắc chắn tên này vẫn còn nhăm nhe mảnh đất ở ngoại ô phía tây, nếu không thì hắn đã chẳng dám liên lạc với Tống Miện dù biết rõ anh không đồng ý.
Tào Kim Chính biết quy tắc của Văn Chú, sắp xếp cho anh đi một cánh cửa khác, tránh xa đại sảnh đông nghịt người, đề phòng bị người ta nhìn thấy.
Vị trí phòng bao và đại sảnh không thuộc cùng một tòa nhà, phần đỉnh được thiết kế theo kiểu bảo tháp, Tào Kim Chính nói cái này gọi là tinh tường thông suốt, làm ăn sẽ càng ngày càng hồng phát.
Đã liên hệ người từ trước, sau khi vào phòng bao, bàn tròn sang trọng đã bày đầy các món ăn.
Văn Chú liếc nhìn một cái, đi vòng quanh bàn tròn đến ghế chủ tọa ngồi xuống.
Tào Kim Chính đi theo sau lưng, đưa tay giới thiệu: “Cũng không biết Văn tổng thích ăn gì, nên bảo nhà bếp chuẩn bị nhiều chút, xưa có Từ Hi với Mãn Hán Toàn Tịch*, hôm nay Văn tổng đích thân tới, tiểu đệ tôi dù thế nào cũng phải sắp xếp theo kiểu cung đình thật chu đáo!”
Mãn Hán Toàn Tịch*: Bữa tiệc này bắt nguồn từ triều đại nhà Thanh, Mãn Hán Toàn Tịch chính thống phải có đủ 108 món ăn (gồm 54 món phương Bắc của người Mãn và 54 món phương Nam của người Hán).
Văn Chú còn chưa nói gì, cửa phòng bao bị người bên ngoài đẩy mạnh ra, các vệ sĩ vốn nên đứng đợi bên ngoài, đồng loạt xông vào, trận thế lớn đến mức dọa Tào Kim Chính đang rót rượu sợ hết hồn.
“Không phải… tôi cũng đâu có hạ độc!” Tào Kim Chính đặt ly rượu xuống nghi hoặc nhìn Văn Chú “Văn tổng đây là có ý gì?”
Văn Chú đè tay xuống ra hiệu cho hắn đừng căng thẳng: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Vệ sĩ dẫn đầu đi thẳng tới, cúi người ghé sát Văn Chú, lấy tay che miệng, dùng giọng cực nhỏ nói rõ nguyên do bên tai anh.
Dáng vẻ lười biếng của Văn Chú dần biến mất, bóng tối đậm đặc dưới đáy mắt như mực loang không sao tan được “Bảo Tống Miện đi chuẩn bị tiền mặt, bên nhà cũ nhất định phải trông coi cẩn thận.”
“Vâng, tôi lập tức bắt tay xử lý.”
Tào Kim Chính là người biết nhìn mặt đoán ý, đợi vệ sĩ đi rồi tiếp tục công việc rót rượu vừa nãy, cẩn thận từng li từng tí thăm dò: “Văn tổng cần tôi giúp gì không? Tiểu đệ này tuyệt đối không chối từ.”
Văn Chú nhìn chằm chằm hắn khẽ nheo mắt, trầm mặc giây lát, giọng nói trầm thấp không nghe ra cảm xúc đang dao động: “Giúp tôi tìm một người.”
