Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 60: Xem vừa nãy nó có phải mở mắt không?



Tào Kim Chính đang cực kỳ phấn chấn, Văn Chú là người thế nào cơ chứ, đâu cần đến lượt hắn giúp đỡ, đã mở miệng nhờ vả chuyện này ắt hẳn chỉ có thể đi đường ngầm, đường sáng e là không dễ giải quyết.

“Có ảnh không?” Tào Kim Chính móc điện thoại từ túi quần ra “Đưa ảnh cho tôi, tôi gửi cho mấy đứa đầu sỏ bảo bọn nó sắp xếp.”

Văn Chú chuyển tiếp tài liệu điều tra về Đài Diệu Nguyên mà Tống Miện gửi trước đó cho Tào Kim Chính “Bảo người dưới trướng cậu hễ có tin tức thì thông báo ngay, đừng làm bị thương con tin.”

Tào Kim Chính mở tài liệu phóng to ảnh, cố ý cắt lấy phần ảnh và thông tin cơ bản gửi vào trong nhóm chat cấp dưới: “Văn tổng yên tâm, đã giao vào tay tôi chuyện này chắc chắn sẽ làm xong cho anh.”

Văn Chú hiếm khi nể mặt hắn, bưng ly rượu trên bàn chủ động đưa qua: “Có câu này của ông chủ Tào, tôi không có gì không yên tâm cả.”

Tào Kim Chính bất ngờ khi được coi trọng, cuống cuồng bưng ly rượu vội vàng cụng tới, miệng ly cố ý hạ thấp xuống một chút, nắm bắt hai chữ” thân phận” cực kỳ chuẩn mực, tự tin cam kết: “Văn tổng yên tâm, ba ngày đảm bảo tìm được cho anh!”

“Một ngày.” Văn Chú hơi tách ly rượu ra “Mảnh đất ngoại ô phía Tây thuộc về cậu.”

Tào Kim Chính kinh ngạc hai giây, trong nháy mắt phản ứng lại, kích động không gì sánh được, đôi mắt tam giác chỉ thiếu điều b*n r* tia sáng vàng, không nói hai lời hai tay bưng ly rượu, cúi đầu sán lại gần: “Văn tổng đã có thành ý như vậy, tôi mà không cố gắng chút thì quá có lỗi với sự coi trọng của anh rồi, một ngày thì một ngày, tôi xin cạn trước, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”

Văn Chú nhìn hắn bưng ly rượu ngửa đầu uống cạn, âm thầm hắt rượu trong ly mình xuống gầm bàn, đợi Tào Kim Chính uống xong đặt ly rượu lên bàn: “Hợp tác vui vẻ.”

Tào Kim Chính thốt ra một tiếng cảm thán, vừa giống như sự sảng khoái khi uống cạn ly rượu mạnh lại vừa giống như tâm trạng thư thái khi việc lớn được giải quyết, cả người như mặt trời tỏa ra ánh hào quang vàng rực rỡ.

Văn Chú cũng không khách khí với hắn, trực tiếp đưa ra yêu cầu: “Tôi đợi tin tức ở ngay đây.”

Tào Kim Chính lập tức hiểu ý: “Nên thế! Tôi lập tức cho người sắp xếp phòng, anh cứ ở đây nghỉ ngơi, có tin tức gì sẽ bảo người đến đây báo cáo với anh ngay.”

Văn Chú khẽ gật đầu.

Cả cái đất Túc Nguyên này, một trong những nơi có thể trốn tránh tai mắt của Văn Hoằng nhất chính là chỗ Tào Kim Chính, dù sao cũng đều làm ăn ngầm, chú trọng nhất là tính an toàn, muốn đến Tương Mãn Đình nghe ngóng tin tức cũng phải xem có qua mặt được tai mắt của Tào Kim Chính hay không. Cả con phố dẫn đến Tương Mãn Đình đều là cửa tiệm của Tào Kim Chính, những người đó chịu ơn huệ của hắn, tự nhiên sẽ đồng lòng với hắn, ai mà tới đây nghe ngóng cái gì, chẳng khác nào tự bại lộ chính mình.

Cùng lúc đó, Đài Diệu Nguyên vừa bỏ người vào cốp xe thì nhận được điện thoại của Thạch Phàm, “Sao rồi?”

Thạch Phàm nhìn thoáng ra sau, xác định không ai để ý, đưa tay che miệng nói nhỏ: “Đi ngay bây giờ, cho anh ba phút.”

Đài Diệu Nguyên dùng sức đóng cửa xe, giọng nói khàn đặc mang theo cơn giận sắp bùng phát: “Mẹ kiếp cậu bị làm sao thế? Không phải đã nói là năm phút sao?”

“Anh Nguyên, chuyện này thật sự không trách tôi được, vốn dĩ là không có vấn đề gì, ai biết được tối nay tổ trưởng lại đến kiểm tra ca trực, nói là gần đây liên tiếp nhận được khiếu nại bảo vệ trực đêm ngủ gật không làm việc, tối nay ‘Diêm Vương sống’ liền tới đây.” Thạch Phàm quay đầu nhìn một cái rồi đi ra ngoài vài bước, dựa lưng vào tường, giọng nói to hơn một chút “Tối đa ba phút, bắt đầu tính từ lúc cúp điện thoại, anh mau chuẩn bị đi, tôi cúp trước đây!”

Đài Diệu Nguyên nghe tiếng máy bận vội vã ngắt kết nối ở đầu dây bên kia, chửi thầm một câu, lực tay không biết nặng nhẹ đấm mạnh một cái vào cửa cốp sau, đấm xong tự mình đau điếng cứ vẩy tay liên tục, vừa chửi bới vừa lên xe khởi động máy.

Ba phút, Thạch Phàm cái đồ chó chết này làm việc quả nhiên kém cỏi, cái đức hạnh này mà còn muốn chia một nửa, nằm mơ!

Đài Diệu Nguyên rẽ trái rẽ phải, mất hai phút lái xe ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, đoạn đường thông ra bên ngoài có đèn chiếu sáng nhưng không sáng lắm, đúng lúc phía trước có một chiếc xe tải đang đỗ, mấy người đang đứng trên đó giúp chuyển đồ, bên cạnh còn có người cầm đèn hắt sáng, dựng máy quay phim đang quay chụp.

Trời còn chưa sáng quay cái lông gì?

Đài Diệu Nguyên cau mày bấm còi thúc giục, đối phương cứ như không nghe thấy, giơ điện thoại lên thật cao, giống như đang nói chuyện với người trong điện thoại. Hắn hạ cửa kính xe, nhoài nửa người ra hét: “Ê! Làm cái gì đấy! Chắn đường rồi không biết à?”

Người phụ nữ quay đầu nhìn hắn một cái, không vội giải thích mà xin lỗi khán giả trong điện thoại trước: “Các bảo bối ơi, thật sự rất xin lỗi, vốn dĩ chuyển nhà không định livestream đâu, nhưng tôi là con gái vẫn phải chú ý vấn đề an toàn bản thân, cảm ơn mọi người muộn thế này vẫn còn ở bên tôi, tôi đã an toàn đến dưới lầu khu chung cư rồi, chuyển nhà ban đêm đắt thật đấy, nhưng tôi chỉ rảnh vào khung giờ này… A! Cảm ơn anh trai top 1 đã tặng siêu xe!”

Đài Diệu Nguyên hết sạch kiên nhẫn, quát cô ta: “Mẹ kiếp cô mà không tránh ra, tin không ông đây lái xe đâm chết cô!”

Người phụ nữ và người bạn diễn bên cạnh nhìn nhau một cái, xoay camera điện thoại chĩa thẳng vào Đài Diệu Nguyên: “Các bảo bối, thật sự không phải tôi không muốn livestream, vị đại ca kia nói tôi chắn đường rồi, tôi chọn chuyển nhà ban đêm thật ra cũng là để tránh làm phiền người khác, không ngờ vẫn gặp phải, buổi livestream hôm nay đến đây thôi nhé, cảm ơn các bảo bối đã luôn bên cạnh tôi, moa moa!”

Tốc độ bình luận cập nhật ngày càng nhanh, nói gì cũng có, cô gái rất hài lòng vì đạt được hiệu quả, làm ra vẻ quyến luyến không nỡ bye bye với mọi người.

Tôm Hùm Đất Sốt Tỏi: [Lão già này là ai? Trông xấu thế đêm hôm đừng ra đường dọa người ta.]

Oh Shit: [Đồng ý, đừng dọa cục cưng của chúng tôi!]

Không Nhiều Dầu Bằng Bạn: [Có ai quen lão ta không? Tôi chuẩn bị cầm chiếc giày size 42 vả vào mặt lão ta đây!]

Bình luận rất náo nhiệt, náo nhiệt đến mức cô gái biết mục đích của mình đã đạt được, giả vờ đáng thương ngược fan một chút, tiền donate nhận được nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Cô gái cuối cùng không nói gì nữa, vẫy tay với camera điện thoại ra hiệu tắt live. Sau khi kết thúc livestream, bước chân hơi vội đi đến bên cạnh bạn diễn: “Sao rồi? Có quay được cái hình tượng chuyển nhà giữa đêm khuya, kiểu người bình dân vì cuộc sống bận rộn mà bắt buộc phải nỗ lực không?”

“Được rồi, em cứ yên tâm mà làm, có lần nào anh quay video mà tệ đâu?” Người đàn ông mở video đã quay xong cho cô gái xem “Được không?”

Đài Diệu Nguyên đã gần đến điểm bùng nổ, mấy lần thúc giục đều bị hai người kia phớt lờ hoàn toàn, trong đầu bỗng hiện lên ánh mắt Văn Chú mỗi lần nhìn hắn, nhìn thêm một cái cũng không muốn, cho dù Thẩm Trác Doanh nhắc nhở nhiều lần, Văn Chú gặp hắn cứ như nhìn bụi bặm trong không khí, coi như đang nhìn rác rưởi.

Hắn tháo dây an toàn, bước xuống xe, mặt mày dữ tợn lao tới, không nói hai lời túm lấy cổ áo người phụ nữ, không hề màng đến chênh lệch sức mạnh nam nữ hay nhường nhịn phụ nữ, giơ tay tát một cái.

Khu chung cư rạng sáng yên tĩnh, ngay cả xe chở rác cũng chưa tới, tiếng tát vang dội dường như cả khu đều nghe thấy.

Cả hai người đều ngơ ngác, người đàn ông phản ứng nhanh chóng nhưng không phải lao vào can ngăn, mà là móc điện thoại ra quay ngay lập tức, cố gắng giữ chắc ống kính, vừa quay vừa thuyết minh, đồng thời đe dọa Đài Diệu Nguyên nếu còn động thủ sẽ báo cảnh sát ngay.

Đài Diệu Nguyên đánh xong thì hối hận, hắn còn có việc quan trọng, nhất thời giận quá mất khôn kích động đánh người, trước khi đi ngón tay chỉ vào từng người một nam một nữ, ra vẻ sau này sẽ tính sổ với bọn họ.

Xe nhanh chóng rời đi, chỉ chênh lệch trước sau một chút với bảo vệ tuần tra khu chung cư chạy tới, họ thấy tình hình không ổn liền chạy lại hỏi thăm.

Người đàn ông mở ra một màn “diễn thuyết đầy cảm xúc” về sự việc vừa xảy ra, kể lể sinh động chi tiết tai nạn vừa rồi, nói đến chỗ quan trọng, cô gái nhanh chóng bắt kịp nhịp điệu, khẽ thút thít, chỉ vào gương mặt bị đánh của mình cho hai bảo vệ xem.

“Thế này đi hai người theo chúng tôi về phòng bảo vệ trước, đăng ký tình hình cụ thể và chi tiết, còn việc các người nói muốn trích xuất camera, chuyện này cần cảnh sát tới mới có thể cung cấp.”

“Anh nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ chúng tôi đêm hôm khuya khoắt tự biên tự diễn cái trò nguy hiểm tính mạng này sao?” Cô gái chỉ vào má mình, giận dữ quát “Tôi là blogger lớn triệu fan đấy, chuyện này không giải quyết, tôi cho khu chung cư Kim Phong các người lên hot search!”

“Cô ơi, cô đừng kích động, chúng tôi đâu nói là không quản, cô theo chúng tôi về phòng bảo vệ trước, sau khi báo cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ phối hợp.”

Người đàn ông khẽ kéo tay áo cô gái, thì thầm: “Biết điểm dừng thôi.”

Sự ầm ĩ mới giảm bớt, hai người đi theo bảo vệ định đi đăng ký xử lý trước, thuận tiện báo cảnh sát.

Lúc này, Đài Diệu Nguyên đã lái xe ra khỏi cổng Bắc khu chung cư dưới sự giúp đỡ của Thạch Phàm, theo tin tức Thạch Phàm cung cấp, bên đó xe chở cát chạy nhiều, mục đích là để trốn tránh kiểm tra, cho nên khu vực có camera rất ít, có rất nhiều cái là đồ trưng bày chưa chính thức sử dụng, đặt ở đó thuần túy để lừa mấy tay lái mới không quen đường.

Chu Uẩn bị nhốt trong cốp sau dần dần tỉnh lại, đại não dường như tách rời khỏi cơ thể, một cái thì mềm nhũn không chút sức lực, một cái thì chóng mặt muốn nôn, cả cơ thể không biết tại sao cứ lắc lư không ngừng, thi thoảng xóc nảy, lắc đến mức cảm giác buồn nôn nơi lồng ngực càng thêm rõ rệt.

Chu Uẩn khựng lại rất lâu, cử động ngón tay, cảm giác vô lực giảm bớt đôi chút, chậm chạp giơ tay chạm vào thứ đen sì trên đỉnh đầu, thử đẩy ra, không nhúc nhích tí nào, khoảnh khắc hạ tay xuống vô tình va phải v*t c*ng, cơn đau lập tức truyền đến, cũng khiến bộ não hỗn độn của Chu Uẩn từ từ hồi phục.

Cô đang ở trong một không gian kín, bên dưới thỉnh thoảng lắc lư xóc nảy, chứng tỏ là đang ở trong xe, người lái xe hoặc là Đài Diệu Nguyên hoặc là tên bảo vệ kia, bọn họ muốn đưa cô đi đâu?

Xe xóc nảy càng lúc càng dữ dội, từ mười mấy phút mới xóc một lần giờ rút ngắn xuống còn hai phút một lần, nơi bánh xe cán qua dường như không phải đường nhựa nữa, giống như vùng ngoại ô đã tách khỏi thành phố hoặc khu vực hẻo lánh hơn.

Chu Uẩn s* s**ng lung tung, đại khái là hộp dụng cụ, cô dùng sức bám chặt mới miễn cưỡng ổn định được cảm giác chóng mặt do va đập mang lại. Không gian kín, không khí loãng, Chu Uẩn chưa từng nghĩ hít thở lại là thứ xa xỉ đến thế, cảm giác thiếu oxy não một lần nữa ập đến, chút sức lực vất vả lắm mới hồi phục đang theo sự xóc nảy mà nhanh chóng trôi đi khỏi cơ thể, cái chết dường như bắt đầu đếm ngược.

Cuối cùng…

Cảm giác lắc lư, xóc nảy, dừng lại rồi.

Chu Uẩn chậm chạp buông bàn tay đang nắm chặt hộp dụng cụ ra, thân xe vừa rung lên một cái, có thể là tiếng đóng cửa xe khi xuống xe, cô phải giữ nguyên dáng vẻ chưa tỉnh lại trước khi đối phương đi tới.

Nửa phút sau, Chu Uẩn nghe rõ tiếng sột soạt truyền vào cốp xe từng chút một bên tai trái. Con người khi ở trong môi trường nguy hiểm, tinh thần căng thẳng cao độ, tần suất tim đập đã sớm vượt qua người thường, ngay cả hô hấp cũng vô tình ngày càng nhẹ đi.

Cửa cốp sau “soạt” một cái mở ra, mùi khói thuốc nồng nặc bay vào trong xe. Chu Uẩn rất nhạy cảm với mùi khói thuốc, khả năng tiếp nhận loại mùi này của phổi yếu đến cực điểm, càng nín nhịn, trong lồng ngực dường như có vô số con sâu nhỏ đang bò loạn xạ trong cơ thể, ngứa, ngứa đến mức cô sắp không nhịn được nữa rồi!

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đài Diệu Nguyên thuận tay vứt đầu mẩu thuốc lá, đế giày nghiền nghiền, đi nghe điện thoại: “Vợ mày đâu? Không phải đã nói tới tiếp ứng sao? Tao đến nơi rồi!”

“Anh Nguyên đừng vội, tin tức vừa nhận được, lão Dương có việc đột xuất nên chậm trễ, mấy phút nữa là tới thôi.” Thạch Phàm đang định hỏi Chu Uẩn thế nào rồi thì nhìn thấy bên ngoài phòng bảo vệ thấp thoáng có bóng người “Chỗ tôi có người tới rồi, có việc gì anh nhắn tin đừng gọi điện.”

Đài Diệu Nguyên một lần nữa trở thành bên bị cúp điện thoại, tức giận gào lên chửi một câu “Mẹ kiếp”!

Chu Uẩn không dám động đậy, chỉ có thể dựa vào mùi và âm thanh để phán đoán vị trí hiện tại của mình. Khoang mũi tràn ngập cá tanh thoang thoảng, bên tai ngoài tiếng động chửi rủa của Đài Diệu Nguyên, dường như còn có tiếng nước…

Cô muốn nghe kỹ hơn, nhưng ngặt nỗi Đài Diệu Nguyên cứ chửi bới mãi, nội dung th* t*c khó nghe, âm lượng rất lớn, dường như không sợ bị người ta nghe thấy.

???

Không sợ bị người ta nghe thấy?

Suy nghĩ không chắc chắn trong đầu Chu Uẩn dần dần thành hình. Mùi cá tanh, dường như là tiếng nước, lớn tiếng chửi rủa không kiêng nể gì…

Những nội dung có thể suy đoán này trộn lẫn vào nhau, câu chuyện dường như sắp đi đến hồi kết.

… Nơi xe dừng lại là bờ biển!

Chu Uẩn vui mừng vì suy đoán của mình, thế nhưng niềm vuiấy kéo dài chưa quá một phút, một giọng nữ chua ngoa từ phía đỉnh đầu truyền đến, tiếp đó là tiếng Đài Diệu Nguyên chào hỏi, gọi đối phương: A Giai.

Lý Giai chạy tới, dừng lại chỉ tay về phía sau: “Lão Dương có chút việc chậm trễ, chỗ anh nếu không có việc gì thì chúng ta lên thuyền.”

“Giúp tôi khiêng người ra.”

Lý Giai nhìn qua vai hắn thấy một người nằm trong cốp sau, sắc mặt hơi khó coi: “Anh Nguyên, cô ta không phải… chết rồi chứ?”

“Chết cái gì mà chết! Cho nó dùng chút thuốc tạm thời ngất đi rồi, vì chỗ thuốc này ông đây tốn không ít tiền đâu, mau qua đây giúp một tay đưa người lên thuyền, chậm trễ nữa nhỡ đâu bị người ta phát hiện.”

Trước khi đến Thạch Phàm đã đặc biệt dặn dò cô ta, lúc tiếp ứng đừng hỏi tại sao nhiều quá, nghe lời Đài Diệu Nguyên ngoan ngoãn làm việc là được. Trước mắt bao nhiêu thắc mắc đành phải nuốt vào trong, đợi lúc nào gặp Thạch Phàm cô ta sẽ hỏi tình hình sau.

Đài Diệu Nguyên bảo cô ta giúp khiêng người từ cốp sau xuống trước, tiếp đó hắn sẽ bế người vác lên thuyền.

Lý Giai làm việc chân tay từ nhỏ nên sức lực lớn, giúp Đài Diệu Nguyên không tốn chút sức nào, chẳng mất bao nhiêu thời gian đã chuyển người lên lưng Đài Diệu Nguyên. Để phòng ngừa sự cố xảy ra, Đài Diệu Nguyên cuối cùng chọn cõng người lên thuyền, do Lý Giai ở bên cạnh trông chừng.

Người tiếp ứng khác mà Thạch Phàm sắp xếp là một người đàn ông trung niên đã có tuổi, quanh năm đi biển đánh cá, chỉ nhìn da dẻ phán đoán thì trông già hơn so với người cùng trang lứa.

Đài Diệu Nguyên cứng nhắc chào một tiếng rồi hỏi Lý Giai đối phương bao nhiêu tuổi, biết được lão Dương tầm năm mươi ba tuổi. Thân thể ông ta rất rắn rỏi, lại là người tháo vát, liền thay Đài Diệu Nguyên đưa người lên thuyền cá một cách thuận lợi.

“Thạch Phàm nói với cô thế nào? Tôi không phải bảo cậu ta tìm cái du thuyền nhỏ sao? Cái thứ này tốc độ chạy được bao nhiêu chứ?”

“Anh Nguyên, du thuyền nhỏ tìm được rồi, nhưng dùng thuyền cá là để cho an toàn, đề phòng bị ngư dân khác nhìn thấy, nhỡ đâu có kẻ nào ngứa tay chụp lại vài tấm ảnh thì chúng ta tiêu đời hết.”

Sắc mặt Đài Diệu Nguyên dịu đi đôi chút: “Được rồi, lên tàu rời đi trước đã, cô đi trông chừng cô ta đi.”

“Yên tâm đi.”

Mùi tanh trên thuyền đánh cá càng nồng nặc hơn, Chu Uẩn bị người ta vác như một món đồ ném vào một nơi được bao quanh bởi bao tải gai thô, ngón tay khẽ động còn có thể móc vào lưới, có lẽ là dùng khi ra khơi đánh cá.

Thuyền đánh không lớn, ở giữa là khoang thuyền chia con thuyền nhỏ bé thành hai khu vực, khu vực Chu Uẩn ở là phía sau, chất đống không ít đồ linh tinh, mùi hôi hám tự nhiên cũng xộc lên nồng nặc.

Lý Giai đi tới liếc thấy người phụ nữ xinh đẹp nằm trong đống đồ linh tinh, bĩu môi, nhìn người ta da thịt non mịn kìa, không giống cô ta, da đen nhẻm, trước khi lấy chồng phải giúp gia đình đánh cá, mặc váy rất bất tiện, sau khi lấy chồng, chất lượng cuộc sống khá hơn một chút, đáng tiếc tiền có thể tiêu xài vẫn không nhiều, đừng nói là váy, mua được mấy bộ quần áo ra hồn đã là tốt lắm rồi.

Phụ nữ nhìn thấy phụ nữ xinh đẹp lòng đố kỵ sẽ trỗi dậy, nhất là người chưa từng được học hành đến nơi đến chốn, những người vây quanh lại toàn là mấy bà cô hay ngồi lê đôi mách, tâm lý đố kỵ sẽ thúc đẩy cô ta không ngừng bới lông tìm vết, cố gắng tìm ra khuyết điểm trên người đối phương, cân bằng sự không cam lòng trong nội tâm.

Lý Giai chính là như vậy.

Cô ta đi về phía trước hai bước đến trước mặt Chu Uẩn ngồi xổm xuống, Thuyền đánh cá không lớn, nói to một chút là nghe thấy ngay, cô ta gân cổ lên hét: “Anh Nguyên, lát nữa xuống dưới tôi thay cho cô ta bộ quần áo, mặc bộ này chướng mắt quá…”

Đài Diệu Nguyên thò đầu ra từ khoang tàu, hờ hững liếc cô ta một cái, xua tay ra hiệu tùy cô ta.

Trong lòng Lý Giai sướng rơn, đưa tay bóp cằm Chu Uẩn, ép cô buộc phải ngẩng đầu “Chậc chậc, xinh đẹp thật đấy, thảo nào bị bắt cóc tống tiền.”

Chu Uẩn giả vờ cơ thể không có chút sức lực nào, mặc cho cô ta bóp cằm, nghe cô ta tiếp tục nói những lời cay nghiệt, thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn hình tượng một người phụ nữ hôn nhân bất hạnh đầy rẫy oán hận.

Thuyền cá lắc nhẹ, Lý Giai dường như đã nói đủ, buông Chu Uẩn ra, đứng dậy đi tìm nước uống.

Tiếng bước chân dần đi xa, Chu Uẩn chỉ dám len lén nheo mắt quan sát xung quanh, ánh trời dần sáng, có nghĩa là ban ngày sắp tới, mà cô sẽ bị đưa đi đâu vẫn là một ẩn số không thể đoán trước.

Người đàn bà kia nói cô bị bắt cóc tống tiền, Đài Diệu Nguyên định tìm ai đòi tiền? Nhà họ Chu sao? Hay là…

Vừa nghĩ đến cái tên đó, Chu Uẩn theo bản năng liền kháng cự, cho dù Đài Diệu Nguyên mặt dày đi tống tiền, với tính cách của Văn Chú anh đâu phải người dễ dàng thỏa hiệp, nghe thấy cô có thể bị giết, có lẽ anh cùng lắm chỉ chớp mắt một cái, đó đã là hành động thương xót nhất đối với sự ra đi của một sinh mạng rồi. Huống hồ nợ cờ bạc mà Đài Diệu Nguyên gánh không phải là con số nhỏ, bắt Văn Chú bỏ ra ba mươi triệu tệ cứu cô, e rằng anh sẽ trực tiếp bảo Đài Diệu Nguyên giết con tin luôn qua điện thoại.

Chu Uẩn đang suy nghĩ lung tung thì nghe thấy người đàn bà kia oang oang phía trước, nói là đến nơi rồi.

Đài Diệu Nguyên từ trong khoang tàu chỗ lão Dương đi ra, theo bản năng quay đầu nhìn, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng “Này! Cô qua đó xem thử xem vừa nãy nó có phải mở mắt không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...