Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 61: Đài Diệu Nguyên lờ mờ cảm thấy không đúng lắm



“Chắc là không đâu nhỉ?” Lý Giai vừa đi từ chỗ đó ra, còn động tay động chân với Chu Uẩn, làm như vậy mà cô vẫn không tỉnh, chẳng lẽ là do cô ta làm mạnh tay quá nên cô mới tỉnh sao? Vừa nghĩ đến khả năng cô tỉnh lại là do mình, nếu để Đài Diệu Nguyên biết chuyện có liên quan đến cô ta, e là hắn sẽ chửi đổng lên mất.

“Không sao đâu anh Nguyên, để tôi qua xem thử.” Lý Giai chủ động đi qua kiểm tra tình hình như để chứng minh mình vô tội.

Ánh mắt đầy áp lực phía sau cứ bám riết lấy cô ta khiến Lý Giai cảm thấy không thoải mái. Thạch Phàm nói sau khi xong việc sẽ được chia một nửa số tiền, điều đó chứng tỏ mọi người là quan hệ hợp tác. Hơn nữa bọn họ vừa góp sức người vừa góp sức của, Đài Diệu Nguyên lại nhìn cô ta chằm chằm như nhìn tội phạm, xét về tình hay lý đều không thuyết phục chút nào.

Lý Giai nén sự khó chịu trong lòng đi đến trước mặt Chu Uẩn, đầu tiên duỗi chân đá cô một cái, thấy cô không phản ứng lại cúi người đẩy mạnh, Chu Uẩn giống như búp bê mặc người ta giày vò, chỉ đẩy nhẹ một cái cô đã ngã vào đống đồ linh tinh, trông như đã tắt thở.

Lý Giai sợ hết hồn, đứng dậy hét về phía sau: “Anh Nguyên mau lại đây!”

Tàu đánh cá cũ nát, từ trong ra ngoài đều là đồ cũ kỹ, thứ đồ tuổi đời, đi lại cứ phát ra tiếng cọt kẹt liên hồi. Đài Diệu Nguyên chạy mạnh như thế, cả thân tàu đều rung lắc, tiếng thình thịch vang lên như tiếng búa đập vào tường, nghe rợn cả người.

“Sao thế?” Đài Diệu Nguyên vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra Chu Uẩn, ánh mắt nhìn Lý Giai càng thêm oán trách “Cô đã làm gì rồi?”

“Tôi có làm gì đâu!” Lý Giai hoảng loạn xua tay cố gắng rũ bỏ trách nhiệm “Anh ở phía sau cũng thấy rồi đấy, tôi chỉ chạm nhẹ một cái để thử xem cô ta tỉnh chưa thôi, ai ngờ cô ta lại ngã ra như thế, có khi nào là thuốc anh kiếm về có tác dụng phụ không?”

“Nói bậy!” Đài Diệu Nguyên nhổ toẹt một bãi nước bọt “Trước khi lấy loại thuốc này ông đây đã hỏi đi hỏi lại mấy lần rồi, chưa lấy được tiền, tôi có thể để nó xảy ra chuyện sao? Phụ một tay đỡ nó dậy, lát nữa đến nơi cô hòa thuốc này với nước rồi đổ cho nó uống là tỉnh thôi.”

Lý Giai nhận lấy thuốc, nhìn chằm chằm vào hộp trụ tròn trong suốt chứa bột phấn trong lòng bàn tay, trong lòng bất an, tim đập thình thịch như trống đánh, có dự cảm sắp xảy ra chuyện nhưng lại không thể nói ra. Nhất là vào thời điểm mấu chốt này, một khi thành công, nhỡ Thạch Phàm cầm tiền rồi đá cô ta đi, vậy chuyện tốt được ra nước ngoài chẳng phải thành vịt nấu chính rồi còn bay mất sao?

Lý Giai nắm chặt ngón tay nhét thuốc vào túi áo khoác: “Được, đợi đến nơi tôi sẽ làm.”

Đài Diệu Nguyên đỡ người dựa vào đống đồ, đứng dậy quay về khoang lái, thấy lão Dương đang ngậm một điếu thuốc sắp tàn, bèn chủ động đưa qua một điếu: “Còn bao lâu nữa thì đến?”

Lão Dương nhận lấy điếu thuốc kẹp sau tai: “Sắp rồi, vài phút nữa thôi.”

Đài Diệu Nguyên nhìn qua kính khoang lái ra bên ngoài, trời dần sáng, thời gian dành cho hắn không còn nhiều. Bên phía Văn Chú vậy mà lại chịu đưa cho hắn năm mươi triệu, chỉ cần đảm bảo Chu Uẩn không bị tổn thương. Hắn cũng không ngờ cả bố lẫn con nhà đó đều là những kẻ si tình, một người vì đàn bà mà gia nghiệp cũng không cần bỏ đi ra nước ngoài, một người vì đàn bà mà vung tiền như rác.

Cuộc đời mẹ kiếp thật khốn nạn, kẻ không có tiền đồ thì càng nhiều tiền, còn kẻ có chí lớn như hắn thì lại nợ nần cờ bạc ngập đầu. Lần này trả hết nợ, số tiền còn dư hắn nhất định sẽ mang đi đầu tư, không tin là cả đời này không phát tài được!

“Cậu không định mang theo vợ chồng Tiểu Thạch đấy chứ?”

Đài Diệu Nguyên quay đầu nhìn ông ta: “Gì cơ?”

Lão Dương vững vàng cầm lái, nhả đầu lọc thuốc lá đang ngậm trên môi ra, giọng nói vang dội và rõ ràng hơn hẳn: “Tôi biết các cậu muốn làm gì, bắt cóc cô gái này chẳng phải là để kiếm tiền sao? Nhưng tôi nhắc nhở cậu, nhiều người chưa chắc đã được việc, nhưng vướng víu chân tay thì chắc chắn đấy.”

Đài Diệu Nguyên là kẻ tinh ranh, lão Dương chỉ nói vài câu hắn đã đoán được ý tứ ám chỉ trong đó, cười khẩy: “Tôi thích người nói chuyện thẳng thắn.”

Lão Dương một tay lái tàu, kẹp điếu thuốc vừa được cho trên tay, nhe hàm răng ố vàng cười: “Cậu chia cho tôi năm trăm ngàn, số tiền còn lại cậu một xu cũng không cần chia cho người khác, tôi còn có thể giúp cậu kiếm được thuốc nổ.”

Đài Diệu Nguyên quan sát kỹ người đàn ông giọng điệu bình thản nhưng từng câu từng chữ đều sắc bén trước mặt, vốn tưởng chỉ là một ngư dân đi đánh cá, không ngờ cũng lắm tâm tư ra phết.

“Đến thuốc nổ cũng kiếm được à? Hừ, anh cũng có bản lĩnh đấy.”

“Việc tôi làm là chạy trên biển, cậu có biết làm ăn trên biển cái gì kiếm tiền nhanh nhất không? Vận chuyển những thứ không được vận chuyển, đánh bắt những thứ không được đánh bắt, nói trắng ra, trên đó cái gì cũng có thể kiếm cho cậu, miễn là chịu chi tiền.”

Đài Diệu Nguyên không hề tỏ ra động lòng, giọng điệu nhàn nhạt: “Nói kế hoạch của anh xem nào.”

Lão Dương đưa điếu thuốc đến trước mặt Đài Diệu Nguyên, ý tứ rất rõ ràng, chính là muốn hắn châm lửa giúp.

Đài Diệu Nguyên vốn không vui vẻ gì, dù sao đối phương cũng chỉ là một gã đánh cá, nhưng chuyện trước mắt quả thực đã khơi dậy hứng thú của hắn. Hắn nể mặt, móc bật lửa ra châm cho Lão Dương.

Ánh lửa đỏ rực chập chờn, lóe lên vài cái cuối cùng cũng cháy một vòng, khói trắng lập tức bay lên. Lão Dương rít một hơi thật sâu, nhả khói vào tấm kính như đang nuốt mây nhả mù.

“Buộc bom lên người Thạch Phàm hoặc vợ hắn, dùng để uy h**p người đưa tiền cho cậu. Cậu lấy được tiền rồi rời đi, đợi đến nơi dùng bộ điều khiển đe dọa bọn họ xuống thuyền, mang theo tiền đi thẳng là xong.”

Đài Diệu Nguyên nghe xong trầm mặc một lát, quay đầu nhìn Lý Giai đang quay lưng về phía mình, hạ thấp giọng nói: “Anh tưởng hai đứa nó là trẻ lên ba chắc? Tôi bảo nó buộc bom lên người mà nó chịu à?”

Lão Dương cười hờ hững: “Cách là do người nghĩ ra, nhất là mấy cách hại người thì chẳng cần nghĩ cũng ra được. Vì tiền mà chút chuyện này cậu cũng không làm được, còn mong lấy tiền rồi chạy trốn trót lọt sao?”

Lòng tự trọng của Đài Diệu Nguyên bị cứa một nhát đau điếng, mày mắt u ám tích tụ, giọng trầm xuống vài phần: “Không phải ông đòi năm trăm ngàn sao? Anh nói được Thạch Phàm buộc thứ đó lên người, tôi cho anh một triệu.”

Tay kẹp thuốc của lão Dương run lên, tàn thuốc cháy hết theo đầu ngón tay lả tả rơi xuống, dứt khoát đáp: “Là cậu nói đấy nhé.”

Đài Diệu Nguyên hơi ngạc nhiên, đàn ông đại trượng phu nói lời không giữ lời thì cũng chẳng hay ho gì, tuy không thoải mái nhưng vì sĩ diện vẫn nhận lời: “Tôi nói.”

Lão Dương nhét điếu thuốc trở lại miệng, hất cằm về phía trước: “Đến rồi.”

Đài Diệu Nguyên nhìn theo hướng ông ta chỉ, ngôi làng chài hiện ra trước mắt như con rồng dài đang ngủ say, quầng sáng màu cam vàng lấp lánh như những vì sao, khi tàu cá đến gần, dáng vẻ của ngôi làng dần trở nên rõ nét.

Lão Dương cho tàu cập bến dừng lại, xung quanh đều là những tàu cá đã buộc dây neo cố định, hầu như không nhìn ra điểm khác biệt nào.

Đài Diệu Nguyên bế Chu Uẩn lên bảo Lý Giai tiếp tục che chắn, đến cửa khoang lái, hắn và lão Dương nhìn nhau một cái đầy ẩn ý, thời gian dừng lại không lâu, hắn bế người xuống tàu trước.

Lý Giai đi trước dẫn đường: “Đi nhanh chân lên, sắp có người ra rồi.”

Làng chài sống bằng nghề đánh bắt cá, cá đánh bắt được còn có thể cung cấp cho các nhà hàng có nhu cầu, một số chủ quán cần cá tươi, ngư dân thỉnh thoảng phải đi giao hàng.

May mà nơi Lý Giai dẫn đến nằm ở phía sau làng, tính kín đáo cũng tạm được. Trong nhà không bật đèn, Đài Diệu Nguyên bế người đi vào, Lý Giai bật đèn, ánh sáng từ trên đỉnh đầu đổ xuống, bóng đèn vàng tỏa ra ánh sáng yếu ớt, trong phòng cũng không vì ngọn đèn này mà thay đổi quá lớn, ngoại trừ khu vực dưới bóng đèn, những nơi khác vẫn tối om.

“Anh Nguyên, cứ đặt người ở đó trước đi.” Lý Giai đi qua dọn dẹp quần áo trên chiếc ghế sofa đôi, chừa ra chỗ trống.

“Không phải cô nói thay quần áo để đỡ gây chú ý sao?” Đài Diệu Nguyên chú ý đến cửa phòng ngủ đang mở sau lưng cô ta, đã nhìn thấy một góc giường “Tôi đưa người vào phòng, cô thay cho nó bộ quần áo khác đi.”

Lời buột miệng nói lúc trên tàu không ngờ hắn vẫn nhớ, Lý Giai ấp úng đồng ý, dẫn đường cho hắn vào phòng ngủ, thuận tay bật đèn phòng.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Bóng đèn tốt hơn phòng khách một chút, vùng chiếu sáng cũng rộng hơn. Đài Diệu Nguyên tò mò sao hai vợ chồng này không thay bóng đèn phòng khách cho sáng sủa hơn, ánh mắt chú ý đến một chỗ, góc cuối giường đặt một cái bàn, bên trên bày rất nhiều cuốn sổ. Vì tò mò, sau khi đặt Chu Uẩn xuống, hắn đi qua lật một cuốn ra xem.

Trên cuốn sổ kẻ ngang ghi chép chi chít, đa phần là các khoản nợ. Đài Diệu Nguyên bỏ cuốn sổ trên tay xuống lật tìm một cuốn khác bên dưới, nội dung ghi chép vẫn là nợ nần, hơn nữa số tiền còn lớn hơn cuốn xem lúc đầu.

Đài Diệu Nguyên cầm cuốn sổ chỉ về phía Lý Giai: “Chẳng trách Thạch Phàm vội vã đòi tiền để ra nước ngoài, hai người định ra nước ngoài rồi không quay lại nữa hả?”

Lý Giai nhìn chằm chằm cuốn sổ trong tay hắn, do dự vài giây vẫn đi qua lấy cuốn sổ từ tay Đài Diệu Nguyên, đặt lại chỗ cũ, tay phải đè lên cuốn sổ nhẹ nhàng v**t v*: “Số tiền này không phải tất cả đều do Thạch Phàm mượn, bố anh ấy lúc còn sống nợ không ít, trong tay anh ấy không có nhiều tiền để trả nên mới đi vay, giật gấu vá vai, thu nhập lại không cao, số tiền này cứ thế tích tụ ngày càng nhiều.”

Lý Giai dời bàn tay đang đè trên cuốn sổ, xoay người nhìn Đài Diệu Nguyên nói lời thật lòng: “Anh Nguyên, số tiền này đối với anh rất quan trọng, đối với chúng tôi cũng vậy.”

Đài Diệu Nguyên nhìn người phụ nữ rưng rưng nước mắt trước mặt, trong đầu hiện lên khuôn mặt của lão Dương, sự xúc động chưa đến một giây đã nhanh chóng rút lui. Hắn biết rất rõ, dính tới tiền bạc không có chuyện gì là chuyện nhỏ, dây dưa quá nhiều với bọn Thạch Phàm đến lúc đó khó mà thu dọn tàn cục, huống hồ hắn đã tiếp nhận kiến nghị của Lão Dương.

Đài Diệu Nguyên khẽ ho một tiếng: “Cô thay quần áo cho nó đi, chuyện khác tính sau.”

Lý Giai đợi Đài Diệu Nguyên đi xa, giơ tay dùng ống tay áo quệt đi giọt nước mắt giả vờ rặn ra, tên này đúng là keo kiệt, muốn xin thêm chút đỉnh e là không có cửa.

Cô ta quay đầu nhìn Chu Uẩn nằm bất động trên giường, miễn cưỡng đi đến tủ quần áo tìm một bộ đồ mình hay mặc, tốn không ít sức lực thay cho cô, làm xong cả người mệt lả ngồi bệt xuống đất dựa lưng vào thành giường.

Đúng lúc này điện thoại reo, tin nhắn gửi đến từ ba phút trước, sóng ở làng chài hơi kém, tin nhắn bị chậm là chuyện thường tình.

Thạch Phàm nhắn tin cho cô ta, báo rằng anh ta đã về rồi, bảo cô ta thu dọn đồ đạc, hôm nay sẽ rời đi.

Lý Giai kể lại chuyện Đài Diệu Nguyên và lão Dương ở trong khoang thuyền nói chuyện riêng trên tàu cá cho Thạch Phàm, còn kèm thêm một câu “Em cảm thấy không ổn lắm”.

Đợi một lúc, điện thoại rung lên, Lý Giai thấy Thạch Phàm nhắn lại, nội dung rất ngắn gọn: Theo dõi bọn họ, tùy cơ ứng biến.

Lý Giai nhét điện thoại vào túi, vịn thành giường đứng phắt dậy, trước khi đi, quay đầu nhìn Chu Uẩn vẫn không động đậy trên giường, lấy hộp thuốc giải Đài Diệu Nguyên đưa ra nhìn chằm chằm một phút, lẩm bẩm một mình: “Tôi thấy cô cứ ngất đi còn hơn, đỡ phải tỉnh lại hành hạ người khác.”

Lý Giai đổ hộp bột trắng có lượng thuốc cực ít kia vào thùng rác, lấy từ ngăn kéo ra một con dao cạo một ít bột phấn dọc theo mép tường trắng bỏ vào hộp thuốc.

Cô ta vừa mở cửa, suýt nữa đụng phải Đài Diệu Nguyên. Người làm việc xấu ít nhiều cũng có vài phần chột dạ, bất ngờ thấy Đài Diệu Nguyên đứng ngoài cửa, vẻ mặt Lý Giai hơi mất tự nhiên: “Sao thế?”

“Hòa thuốc với nước cho nó uống đi.” Đài Diệu Nguyên chú ý thấy trên tay cô ta đang cầm hộp thuốc “Mau đi xử lý đi, lát nữa Thạch Phàm cũng đến rồi.”

Lý Giai không dám chậm trễ, nghe lời Đài Diệu Nguyên vội vàng đi xử lý chuyện thuốc giải, bước chân thoăn thoắt đi vào bếp.

Đài Diệu Nguyên lờ mờ cảm thấy không đúng lắm, Lý Giai vừa đi chân trước hắn liền đi theo chân sau, tiếng bước chân rất nhẹ, từ từ đến gần bóng người đang cúi đầu bận rộn trong bếp.

Bột phấn màu trắng đang được đổ từng chút vào bát, ngay trước khi hộp thuốc được đổ hết, Đài Diệu Nguyên lên tiếng ngăn lại: “Khoan đã, chỗ bột này sao tự nhiên lại thô thế này?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...